Chương 3: Một Phần Của Gia Đình
Cuối tuần đầu tiên sau hôn lễ, Cố Thừa An đưa Tần Dĩ Ninh về nhà cũ Cố gia dùng cơm. Từ sáng, biệt thự Nam Sơn đã bận rộn hơn mọi ngày, quản gia chuẩn bị quà biếu theo danh sách Cố Thừa An đưa xuống, tài xế kiểm tra xe, người giúp việc là lượt lại bộ âu phục Tần Dĩ Ninh chọn từ tối hôm trước. Đây không phải lần đầu y bước vào một buổi gặp mặt hào môn, nhưng lại là lần đầu y lấy thân phận bạn đời của Cố Thừa An trở về nhà chồng, ý nghĩa khác hẳn những lần đi theo anh cả xã giao trước đây. Dù Cố Thừa An đã nói cha mẹ hắn sẽ không làm khó y, Tần Dĩ Ninh vẫn không cho phép mình qua loa, bởi y biết trong những gia tộc như Cố gia, một ánh mắt, một câu nói, một món quà đặt sai vị trí cũng có thể trở thành đề tài bị người ta bàn tán rất lâu.
Cố Thừa An từ phòng thay đồ đi ra, thấy Tần Dĩ Ninh đang đứng trước gương chỉnh khuy áo lần thứ ba thì dừng bước. Hôm nay y mặc âu phục màu kem nhạt, bên trong là sơ mi trắng, cổ tay áo đeo khuy măng sét ngọc trai đen do Cố Thừa An chuẩn bị trong bộ quà tân hôn. Vẻ thanh nhã vốn có của y vì màu sắc dịu mắt mà càng thêm mềm mại, nhưng lưng y thẳng, ánh mắt trong gương lại bình tĩnh đến mức không ai có thể xem nhẹ. Cố Thừa An nhìn y thêm một lúc mới bước tới, đưa tay giúp y chỉnh lại chiếc ghim cài áo hơi lệch.
“Căng thẳng?” Cố Thừa An hỏi, giọng thấp như thường ngày.
Tần Dĩ Ninh nhìn hắn qua gương, khẽ cười. “Có một chút. Dù sao đây cũng là lần đầu em về Cố gia sau hôn lễ, nếu thể hiện không tốt, người khác sẽ nói Cố tổng cưới về một bạn đời không biết lễ nghi.”
“Không ai dám nói trước mặt tôi.” Cố Thừa An đáp.
“Không nói trước mặt anh, không có nghĩa là không nói sau lưng.” Tần Dĩ Ninh xoay người lại, để mặc hắn giúp mình chỉnh nốt vạt áo, giọng nói mềm hơn nhưng vẫn rất rõ ràng. “Em không sợ bị nói, chỉ không muốn ngày đầu về nhà cũ đã khiến anh mất mặt. Cuộc liên hôn này vốn có nhiều người nhìn chằm chằm, nếu em không đứng vững từ đầu, sau này mỗi lần xuất hiện cùng anh đều sẽ bị người khác xem như điểm yếu.”
Cố Thừa An dừng tay, ánh mắt dừng trên gương mặt y. Mấy ngày sống chung ngắn ngủi khiến hắn nhận ra Tần Dĩ Ninh không phải người quen nép sau lưng người khác. Y dịu dàng nhưng không yếu, biết tiến lùi nhưng không hèn nhát, càng không phải kiểu bạn đời hào môn chỉ cần được đặt trong nhà, trang trí cho đẹp rồi mỉm cười bên cạnh hắn. Sự nghiêm túc của y đối với cuộc hôn nhân này không chỉ nằm ở việc thích nghi với căn nhà mới, mà còn ở việc y thật sự muốn cùng hắn đứng trong những hoàn cảnh cần thiết, chia sẻ phần trách nhiệm vốn nên thuộc về cả hai người.
“Em không phải điểm yếu của tôi.” Cố Thừa An nói.
Tần Dĩ Ninh khựng lại rất nhẹ.
“Tôi cũng không cần em phải chứng minh mình đủ tốt để xứng đứng bên cạnh tôi.” Cố Thừa An đặt tay lên vai y, lực tay vừa đủ trấn an mà không khiến người ta thấy bị áp đặt. “Hôm nay về nhà cũ, em chỉ cần làm chính em. Nếu có người cố tình gây khó dễ, tôi sẽ xử lý. Nếu em muốn tự mình đáp lại, tôi sẽ đứng bên cạnh em. Nhưng Dĩ Ninh, đừng đặt mình vào vị trí phải làm vừa lòng tất cả mọi người trong Cố gia, bởi người kết hôn với em là tôi, không phải họ.”
Tần Dĩ Ninh ngẩng đầu nhìn hắn, trong lòng có một nơi rất mềm bị chạm vào. Y đã chuẩn bị rất nhiều lời ứng đối từ tối qua, thậm chí còn xem lại vài mối quan hệ phức tạp trong Cố gia, sợ mình sơ suất khiến người khác bắt được điểm yếu. Nhưng Cố Thừa An lại nói y không cần làm vừa lòng tất cả mọi người. Câu nói ấy nghe qua giống một sự bảo vệ đơn giản, nhưng đối với Tần Dĩ Ninh mà nói, nó giống như một tấm giấy thông hành lặng lẽ cho phép y không cần quá căng mình trong cuộc hôn nhân này.
Y khẽ cong môi. “Anh nói như vậy, em sẽ dễ kiêu ngạo đấy.”
“Em có thể kiêu ngạo hơn một chút.” Cố Thừa An rút tay về, giọng vẫn bình tĩnh. “Bạn đời của tôi không cần quá dè dặt.”
Tần Dĩ Ninh vốn muốn đáp lại một câu nhẹ nhàng, nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của hắn, cuối cùng chỉ bật cười. Hắn thật sự không biết những câu nói của mình có đôi khi dễ khiến người khác hiểu lầm đến mức nào. Hoặc có lẽ không phải hiểu lầm, chỉ là Cố Thừa An vốn đã bắt đầu đặt y vào phạm vi người nhà theo cách rất rõ ràng, mà chính hắn chưa nhận ra ý nghĩa của điều đó đối với một người đã yêu thầm hắn rất nhiều năm.
Xe rời biệt thự Nam Sơn lúc mười giờ sáng. Trên đường, Tần Dĩ Ninh ngồi bên cạnh Cố Thừa An xem lại danh sách người có thể xuất hiện ở bữa cơm hôm nay. Ngoài cha mẹ Cố Thừa An là Cố Hoằng Viễn và Lâm Uyển, chi thứ hai của Cố gia cũng sẽ đến, gồm chú hai Cố Hoằng Thành, thím hai Từ Mạn và em họ Cố Tuấn Dương. Cố Hoằng Thành nhiều năm nay luôn muốn chen chân vào dự án cốt lõi của Cố thị nhưng bị Cố Thừa An chặn lại vài lần, trong lòng có oán khí không nhỏ. Lần liên hôn này giúp địa vị của Cố Thừa An trong tập đoàn càng vững, chi thứ hai tự nhiên sẽ không quá vui vẻ.
“Cố Tuấn Dương bao nhiêu tuổi?” Tần Dĩ Ninh hỏi khi đọc đến cái tên cuối cùng.
“Hai mươi bảy.” Cố Thừa An đáp. “Đang làm ở bộ phận đầu tư cấp hai, năng lực bình thường, tính cách hơi nóng vội.”
Tần Dĩ Ninh nhìn dòng ghi chú ngắn trong tài liệu, lại hỏi: “Anh ấy có từng phụ trách dự án hợp tác với Tần thị không?”
“Có đề xuất tham gia, nhưng tôi không đồng ý.” Cố Thừa An nhìn y. “Cậu ta có thể sẽ nhắc đến chuyện này trên bàn ăn. Nếu cậu ta dùng lời nói thử em, em không cần nể mặt tôi.”
“Em hiểu.” Tần Dĩ Ninh khép tài liệu lại, giọng bình tĩnh. “Nếu chỉ là vài câu khó nghe, em sẽ tự xử lý. Nếu anh ra mặt quá sớm, người khác lại nghĩ em chỉ có thể dựa vào anh.”
Cố Thừa An nhìn y một lúc, cuối cùng không phản đối. “Được. Nhưng nếu tôi cảm thấy cần can thiệp, tôi sẽ không đứng yên.”
Tần Dĩ Ninh nghiêng đầu nhìn hắn, ánh mắt mang theo chút ý cười. “Anh như vậy rất giống đang chuẩn bị đưa em đi đánh trận.”
“Ở Cố gia, có đôi khi ăn một bữa cơm cũng không khác đánh trận.” Cố Thừa An nói. “Nhưng em không cần lo, tôi sẽ không để em thua.”
Tần Dĩ Ninh không nhịn được cười khẽ. Bầu không khí trong xe vì câu nói ấy mà nhẹ hơn rất nhiều. Y vốn biết hôm nay sẽ không quá dễ dàng, nhưng có Cố Thừa An ngồi bên cạnh, cảm giác căng thẳng trong lòng y dần biến thành một thứ bình tĩnh kỳ lạ. Trước đây mỗi lần đối diện với những buổi tiệc gia tộc, y đều quen tự mình cân nhắc từng bước, không ai có thể hoàn toàn đứng cùng phe với y. Nhưng hiện tại, ít nhất khi bước vào Cố gia, y biết mình không còn một mình.
Nhà cũ Cố gia nằm trong khu biệt lập ven hồ, được xây theo phong cách hiện đại nhưng vẫn giữ dáng vẻ trầm mặc của một gia tộc đã tích lũy nhiều đời. Xe vừa dừng trước cổng, quản gia Cố gia đã ra đón, thái độ cung kính hơn mức xã giao thông thường. Tần Dĩ Ninh xuống xe, còn chưa kịp nhìn hết khu vườn rộng phía trước thì tay đã được Cố Thừa An nắm lấy. Động tác của hắn rất tự nhiên, như thể việc nắm tay bạn đời bước vào nhà cũ là chuyện hiển nhiên, nhưng lòng bàn tay ấm áp ấy vẫn khiến Tần Dĩ Ninh hơi sững lại trong nháy mắt.
“Đi thôi.” Cố Thừa An nói.
Tần Dĩ Ninh nhìn bàn tay hai người đang đan vào nhau, rất nhanh thu lại dao động trong mắt. “Vâng.”
Trong phòng khách, Cố Hoằng Viễn và Lâm Uyển đã ngồi chờ. Cố Hoằng Viễn là người đàn ông ngoài năm mươi, khí chất nghiêm nghị, ánh mắt sắc bén giống Cố Thừa An đến vài phần. Lâm Uyển lại dịu dàng hơn nhiều, mặc váy dài màu xanh nhạt, trên mặt có nụ cười ôn hòa khi nhìn thấy hai người đi vào. Tần Dĩ Ninh theo Cố Thừa An chào hỏi, cách xưng hô vừa lễ phép vừa không quá xa cách, quà biếu được quản gia Nam Sơn đặt lên bàn theo thứ tự đã chuẩn bị.
“Ba, mẹ.” Cố Thừa An nói. “Con đưa Dĩ Ninh về rồi.”
Lâm Uyển lập tức đứng dậy, đi đến nắm tay Tần Dĩ Ninh, ánh mắt nhìn y từ trên xuống dưới một lượt, không phải dò xét mà giống thật lòng thương tiếc y sau hôn lễ bận rộn. “Mấy ngày nay có quen không? Thừa An tính tình khô khan, bình thường chỉ biết công việc, nếu nó có chỗ nào chăm sóc không chu đáo, con cứ nói với mẹ, mẹ thay con dạy nó.”
Tần Dĩ Ninh cảm nhận được sự ấm áp trong lòng bàn tay bà, nụ cười cũng chân thành hơn. “Mẹ yên tâm, anh ấy chăm sóc con rất tốt. Biệt thự Nam Sơn cũng chuẩn bị rất chu đáo, con thích nghi nhanh hơn tưởng tượng.”
“Vậy là tốt rồi.” Lâm Uyển nhìn sang Cố Thừa An, giọng mang theo chút trách yêu. “Mẹ còn lo nó mang cái mặt lạnh kia về nhà dọa con sợ. Từ nhỏ đến lớn nó đã vậy, có gì cũng không nói, rõ ràng quan tâm người khác mà miệng cứ như đang báo cáo công việc.”
Tần Dĩ Ninh nghe vậy, không nhịn được liếc nhìn Cố Thừa An. Người kia vẫn giữ vẻ mặt bình thản, dường như đã quen với việc bị mẹ mình vạch trần. Y bỗng nhớ đến những lời hắn nói mấy ngày qua, quả thật rất nhiều câu nếu đổi thành người khác có lẽ đã trở nên dịu dàng, nhưng qua miệng Cố Thừa An lại giống một hạng mục cần ghi vào lịch trình. Nghĩ đến đây, khóe môi y cong lên rất nhẹ.
Cố Hoằng Viễn đặt tách trà xuống, giọng trầm ổn vang lên: “Dĩ Ninh, sau khi kết hôn, hai nhà đã là thông gia thật sự. Dự án cảng thông minh sắp tới cần con và Thừa An phối hợp nhiều hơn, nhưng chuyện công việc để trên công việc, về nhà thì cứ xem nơi này là nhà mình. Cố gia không có quy củ hà khắc như bên ngoài đồn, con không cần quá gò bó.”
“Con hiểu.” Tần Dĩ Ninh đáp. “Ba yên tâm, dự án con sẽ nghiêm túc theo sát, chuyện trong nhà cũng sẽ cùng Thừa An thích nghi từng chút. Con biết hôn nhân không chỉ là chuyện của hai người trước truyền thông, đã bước vào Cố gia, con cũng sẽ giữ tốt bổn phận của mình.”
Cố Hoằng Viễn nhìn y, ánh mắt có thêm vài phần hài lòng. Ông không thích kiểu người quá mềm yếu, càng không thích người vừa bước vào cửa đã vội vàng nịnh nọt lấy lòng. Tần Dĩ Ninh nói chuyện đúng mực, không kiêu ngạo cũng không tự hạ thấp, rõ ràng hiểu vị trí của mình trong cuộc liên hôn nhưng không để bản thân trở thành phụ thuộc. Điểm này khiến ông cảm thấy lựa chọn của hai nhà ít nhất không sai về người.
Không khí trong phòng khách ban đầu khá tốt, cho đến khi chi thứ hai tới muộn gần hai mươi phút. Cố Hoằng Thành vừa bước vào đã cười lớn xin lỗi, nói trên đường kẹt xe, Từ Mạn theo sau mang vẻ mặt áy náy vừa đủ, còn Cố Tuấn Dương đi cuối cùng, ánh mắt lướt qua Cố Thừa An rồi dừng lại trên Tần Dĩ Ninh lâu hơn một chút. Tần Dĩ Ninh không bỏ qua sự đánh giá trong ánh mắt ấy, nhưng y chỉ mỉm cười đứng dậy chào hỏi, dáng vẻ tự nhiên không để người khác bắt được sơ hở.
Từ Mạn nhìn Tần Dĩ Ninh, nụ cười trên mặt rất thân thiết. “Đây là Dĩ Ninh phải không? Ngoài đời còn đẹp hơn trong ảnh hôn lễ. Thừa An thật có phúc, cưới được người vừa có gia thế vừa có ngoại hình thế này. Chỉ là không biết sau khi kết hôn, con còn đi làm ở Tần thị không? Hay là ở nhà nghỉ ngơi một thời gian, dù sao vừa mới cưới, chăm sóc gia đình cũng quan trọng lắm.”
Lời này nghe qua giống quan tâm, nhưng người trong phòng đều hiểu ý tứ bên dưới. Nếu Tần Dĩ Ninh nói nghỉ ở nhà, sẽ bị xem là chỉ có giá trị liên hôn mà không tham gia thực quyền; nếu y nói tiếp tục đi làm, lại dễ bị người ta bắt bẻ không đặt Cố gia vào lòng. Tần Dĩ Ninh từng nghe không ít câu tương tự trong các buổi tiệc, chỉ không ngờ ngày đầu về nhà cũ đã có người đưa tới tận miệng.
Y mỉm cười, giọng vẫn ôn hòa. “Cảm ơn thím hai quan tâm. Hiện tại con vẫn phụ trách dự án cảng thông minh ở Tần thị, tạm thời chưa có kế hoạch nghỉ. Nhưng chuyện gia đình con cũng sẽ không bỏ bê, dù sao chăm sóc hôn nhân không nhất định phải đánh đổi bằng việc từ bỏ công việc. Con nghĩ Cố gia có nhiều người làm được cả hai việc rất tốt, mẹ là ví dụ rõ nhất.”
Lâm Uyển nghe vậy liền cười, ánh mắt nhìn Tần Dĩ Ninh càng thêm dịu. Bà từng là giám đốc pháp lý của Cố thị trước khi lui về phía sau, những năm đó vừa chăm sóc gia đình vừa giúp Cố Hoằng Viễn giữ ổn định rất nhiều vụ kiện quan trọng. Tần Dĩ Ninh nhắc đến bà không phải nịnh nọt suông, mà là dùng một ví dụ không ai có thể phản bác để trả lời câu hỏi của Từ Mạn. Một câu vừa giữ thể diện cho trưởng bối, vừa âm thầm chặn lại ý muốn đặt y vào khuôn mẫu bạn đời chỉ biết ở nhà.
Từ Mạn hơi khựng lại, rất nhanh lại cười. “Đứa trẻ này thật biết nói chuyện. Chỉ là Thừa An bận như vậy, con cũng bận, sau này trong nhà có chuyện e là khó tránh khỏi thiếu người chăm lo.”
Cố Thừa An đang ngồi bên cạnh Tần Dĩ Ninh bỗng đặt tách trà xuống. “Nhà chúng con có quản gia, cũng có con. Chuyện của Dĩ Ninh không cần thím hai lo thay.”
Không khí lập tức yên một thoáng.
Tần Dĩ Ninh quay đầu nhìn hắn, thấy vẻ mặt hắn vẫn bình tĩnh như thường, nhưng giọng nói rõ ràng đã đặt xuống một đường ranh. Cố Thừa An không nói nặng lời, cũng không khiến người khác quá khó xử trước mặt trưởng bối, nhưng ý tứ lại rất rõ ràng: Tần Dĩ Ninh là bạn đời của hắn, không phải người để chi thứ hai tùy tiện bình phẩm cách sống. Trong lòng Tần Dĩ Ninh ấm lên, nhưng y không muốn khiến bữa cơm còn chưa bắt đầu đã căng thẳng, vì vậy chủ động cười nhẹ tiếp lời.
“Thím hai yên tâm, nếu sau này con thật sự có chỗ nào chưa chu đáo, chắc chắn sẽ học hỏi thêm từ mẹ. Còn hiện tại, con và Thừa An vừa kết hôn, nhiều chuyện cần tự mình tìm nhịp sống phù hợp, chậm một chút cũng không sao.”
Lâm Uyển lập tức gật đầu. “Đúng vậy. Vợ chồng mới cưới cần nhất là tự mình thích nghi, người ngoài can thiệp nhiều quá lại không hay. Mạn à, chúng ta làm trưởng bối, chỉ cần nhìn bọn trẻ sống tốt là được.”
Từ Mạn bị chặn hai lần, nụ cười trên mặt nhạt đi một chút nhưng vẫn miễn cưỡng giữ được. Cố Hoằng Thành thấy bầu không khí không ổn liền kéo đề tài sang chuyện khác, còn Cố Tuấn Dương ngồi bên cạnh lại nhìn Tần Dĩ Ninh thêm vài lần, ánh mắt có chút không cam lòng. Có lẽ trước khi đến đây, hắn cũng cho rằng tiểu thiếu gia Tần gia chỉ là một người đẹp được đưa vào liên hôn, không ngờ lời nói mềm mại lại không dễ bắt nạt như tưởng tượng.
Bữa trưa được dọn lên sau đó không lâu. Bàn ăn Cố gia dài và rộng, vị trí được sắp xếp theo thứ tự trưởng ấu rõ ràng, Tần Dĩ Ninh ngồi bên cạnh Cố Thừa An, đối diện là Cố Tuấn Dương. Ban đầu mọi người chỉ nói những chuyện xã giao, Cố Hoằng Viễn hỏi vài câu về tình hình Tần lão gia tử, Lâm Uyển quan tâm Tần Dĩ Ninh thích món nào, Cố Hoằng Thành thỉnh thoảng chen vào vài câu về thị trường gần đây. Không khí nhìn như hòa thuận, nhưng Tần Dĩ Ninh biết trận thật sự chưa chắc đã qua.
Quả nhiên, khi món chính vừa được dọn lên, Cố Tuấn Dương bỗng cười nói: “Nghe nói anh dâu đang theo dự án cảng thông minh ở Tần thị. Trùng hợp thật, trước đây tôi cũng rất hứng thú với dự án này, còn từng đề xuất với anh cả cho tôi tham gia nhóm hợp tác, tiếc là anh cả nói nhân sự đã đủ. Bây giờ nghĩ lại, có phải lúc đó anh cả đã biết sớm người phụ trách bên Tần thị sẽ trở thành người một nhà nên mới không cho tôi chen vào không?”
Câu này vừa ra, bầu không khí trên bàn ăn lập tức thay đổi. Cố Tuấn Dương gọi “anh dâu” nghe thân thiết, nhưng ý tứ bên trong lại không hề thân thiết. Hắn đang ám chỉ Cố Thừa An vì liên hôn mà thiên vị Tần Dĩ Ninh, cũng đang thử xem Tần Dĩ Ninh có thật sự hiểu dự án hay chỉ là người được Tần gia đẩy ra làm cầu nối. Cố Thừa An vừa định mở miệng thì Tần Dĩ Ninh đã đặt đũa xuống trước, động tác không vội không chậm.
“Tuấn Dương, cậu gọi tôi là anh dâu thì tôi cũng nói thẳng vài câu theo thân phận người nhà.” Tần Dĩ Ninh mỉm cười nhìn hắn, giọng ôn hòa nhưng rõ ràng. “Dự án cảng thông minh hiện tại liên quan đến ba bên dữ liệu, hai tuyến vận chuyển và bốn nhóm đầu tư hạ tầng. Người tham gia không chỉ cần hiểu tài chính, mà còn phải có kinh nghiệm về quản trị rủi ro công nghệ và đàm phán chính sách địa phương. Tôi không biết trước đây cậu nộp bản đề xuất nào, nhưng nếu bị Thừa An từ chối, chắc hẳn là vì bản đề xuất đó chưa đáp ứng được yêu cầu hiện tại của dự án.”
Cố Tuấn Dương không ngờ y sẽ trả lời trực tiếp như vậy, sắc mặt hơi cứng. “Anh dâu nói vậy, chẳng lẽ đã xem qua bản đề xuất của tôi?”
“Chưa xem.” Tần Dĩ Ninh thẳng thắn đáp. “Vì nếu bản đề xuất đó đủ quan trọng để ảnh hưởng đến tiến độ hợp tác giữa hai nhà, tôi đã nhìn thấy nó trong hồ sơ bàn giao của Tần thị. Tôi chưa thấy, chứng tỏ nó chưa được đưa vào vòng đánh giá chính thức. Còn nếu cậu muốn tôi xem, sau bữa cơm có thể gửi qua, tôi sẽ đọc bằng thái độ công việc chứ không phải thân phận anh dâu.”
Cố Tuấn Dương bị chặn đến mức nhất thời không nói được. Cố Hoằng Thành cau mày rất nhẹ, Từ Mạn thì lập tức cười giảng hòa: “Dĩ Ninh nghiêm túc quá rồi, Tuấn Dương chỉ thuận miệng hỏi thôi. Người trẻ trong nhà nói vài câu, không cần đưa thành chuyện công việc.”
“Nếu chỉ là chuyện trong nhà, con đương nhiên sẽ không nghiêm túc như vậy.” Tần Dĩ Ninh nhìn Từ Mạn, nụ cười vẫn rất nhã nhặn. “Nhưng Tuấn Dương nhắc đến dự án hợp tác giữa Cố thị và Tần thị, con nghĩ nói rõ một chút vẫn tốt hơn. Dù sao người ngoài chỉ cần nghe được nửa câu không đầy đủ đã có thể thêu dệt thành chuyện Cố tổng dùng liên hôn để thao túng nhân sự dự án. Điều đó không tốt cho Thừa An, cũng không tốt cho Cố gia.”
Lâm Uyển cúi đầu uống canh, khóe môi lại cong lên rất nhẹ. Cố Hoằng Viễn nhìn Tần Dĩ Ninh, ánh mắt càng sâu hơn nhưng không có vẻ không vui. Cố Thừa An ngồi bên cạnh y, bàn tay dưới bàn rất khẽ chạm vào mu bàn tay y một cái, giống như một lời khen không tiện nói ra giữa bàn ăn. Tần Dĩ Ninh cảm nhận được động tác ấy, tim chợt lệch mất một nhịp, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh.
Cố Hoằng Viễn cuối cùng lên tiếng: “Dĩ Ninh nói không sai. Chuyện công việc thì dùng tiêu chuẩn công việc để nói. Tuấn Dương, nếu con còn muốn tham gia dự án này, sau bữa cơm gửi lại đề xuất cho Thừa An và Dĩ Ninh, để hai đứa nó xem. Nếu đủ năng lực, Cố gia sẽ không thiếu vị trí cho con. Nếu không đủ, đừng dùng thân phận người nhà để đòi đặc quyền.”
Cố Tuấn Dương cúi đầu, giọng có chút không cam nhưng không dám cãi. “Vâng, bác cả.”
Bữa cơm sau đó yên ổn hơn rất nhiều. Cố Thừa An không nói gì thêm về chuyện vừa rồi, nhưng thỉnh thoảng sẽ gắp cho Tần Dĩ Ninh vài món đặt gần phía hắn, còn cố ý tránh những món cay mà y không thích. Lâm Uyển thấy hết, ánh mắt càng lúc càng dịu, cuối cùng còn đích thân múc cho Tần Dĩ Ninh một chén canh. Tần Dĩ Ninh nhận lấy bằng hai tay, trong lòng lại có cảm giác mình không chỉ đang ứng phó với một bữa cơm hào môn, mà thật sự đang từng chút bước vào đời sống của Cố Thừa An.
Sau bữa trưa, Cố Hoằng Viễn gọi Cố Thừa An vào thư phòng nói chuyện công việc. Lâm Uyển giữ Tần Dĩ Ninh lại phòng trà, bảo người chuẩn bị trà hoa và vài món điểm tâm nhẹ. So với sự sắc bén của bàn ăn vừa rồi, không khí trong phòng trà dịu hơn rất nhiều, cửa sổ mở ra vườn sau, bên ngoài có một hồ nước nhỏ phủ đầy ánh nắng đầu chiều. Tần Dĩ Ninh ngồi đối diện Lâm Uyển, ban đầu vẫn giữ lễ, nhưng bà nói chuyện quá ôn hòa nên y cũng dần thả lỏng.
“Vừa rồi con đáp rất tốt.” Lâm Uyển nói, đặt tách trà xuống. “Thừa An tính cách quá cứng, nếu đổi lại là nó, có lẽ bữa cơm hôm nay đã lạnh từ đầu đến cuối. Con mềm hơn nó, nhưng không mềm đến mức để người khác tùy tiện nắn. Mẹ thấy như vậy rất tốt.”
Tần Dĩ Ninh hơi ngượng. “Con chỉ không muốn để người khác hiểu sai chuyện của Thừa An. Anh ấy xử lý công việc luôn công bằng, nếu vì con mà bị nói thiên vị, con cũng sẽ áy náy.”
“Con đang nghĩ cho nó.” Lâm Uyển nhìn y, ánh mắt rất sáng. “Dĩ Ninh, mẹ không hỏi con và Thừa An hiện tại có bao nhiêu tình cảm. Mẹ cũng biết cuộc hôn nhân này bắt đầu không giống những đôi yêu nhau bình thường. Nhưng mẹ nhìn ra con là người thật lòng muốn sống tốt với nó, như vậy đã rất quý rồi.”
Tần Dĩ Ninh nắm tách trà trong tay, đầu ngón tay khẽ siết lại. Y không biết phải đáp thế nào cho vừa đủ. Nếu nói không phải, đó là nói dối; nếu thừa nhận quá nhiều, lại giống như để lộ bí mật đã cất giấu rất lâu. Lâm Uyển dường như không muốn ép y, chỉ mỉm cười lấy từ ngăn bàn bên cạnh ra một chiếc hộp nhung nhỏ, đẩy đến trước mặt y.
“Đây là vòng tay bà nội Thừa An để lại.” Lâm Uyển nói. “Trước khi qua đời, bà nói sau này nếu Thừa An kết hôn, hãy đưa món này cho người thật sự bước vào nhà Cố gia cùng nó. Mẹ vốn định đưa trong ngày hôn lễ, nhưng khi đó quá nhiều người, mẹ sợ con thấy áp lực. Hôm nay con về nhà cũ, mẹ đưa cho con là hợp nhất.”
Tần Dĩ Ninh ngẩn ra, vội đặt tách trà xuống. “Mẹ, món này quá quý, con…”
“Nhận đi.” Lâm Uyển nhẹ nhàng ngắt lời y. “Mẹ đưa cho con không phải vì Tần gia, cũng không phải vì dự án giữa hai nhà. Mẹ đưa vì hiện tại con là bạn đời của Thừa An, là người sẽ cùng nó trở về căn nhà này trong những năm tháng sau này. Thừa An từ nhỏ đã không biết nói lời dễ nghe, sau này nếu nó khiến con buồn, con có thể nói với mẹ. Nhưng mẹ cũng mong con cho nó thêm chút thời gian. Nó không phải không có tim, chỉ là có nhiều chuyện nhận ra chậm hơn người khác.”
Câu cuối cùng khiến lòng Tần Dĩ Ninh khẽ run. Y cúi đầu nhìn chiếc hộp nhung, rất lâu mới đưa tay nhận lấy. Nắp hộp mở ra, bên trong là một chiếc vòng tay bằng ngọc màu xanh sẫm, kiểu dáng giản dị nhưng chất ngọc rất đẹp, ánh lên sắc ấm dưới nắng chiều. Món quà này nặng hơn bất kỳ món trang sức đắt tiền nào, bởi nó không chỉ là vật truyền lại trong gia đình, mà còn là sự thừa nhận mà Lâm Uyển dành cho y.
“Con cảm ơn mẹ.” Tần Dĩ Ninh nói khẽ. “Con sẽ giữ cẩn thận.”
Lâm Uyển nhìn y, nụ cười càng dịu. “Đừng chỉ giữ trong hộp, thỉnh thoảng đeo cũng được. Đồ vật có người dùng mới có ý nghĩa, tình cảm cũng vậy, cất quá kỹ chưa chắc đã tốt.”
Tần Dĩ Ninh nghe ra điều gì đó trong lời bà, tai hơi nóng lên nhưng không dám hỏi sâu. May mà lúc này cửa phòng trà được gõ nhẹ, Cố Thừa An từ bên ngoài bước vào. Hắn vừa nói chuyện xong với Cố Hoằng Viễn, vẻ mặt không thay đổi nhiều, nhưng khi nhìn thấy chiếc hộp nhung trước mặt Tần Dĩ Ninh, ánh mắt hắn hơi dừng lại. Lâm Uyển nhìn phản ứng của con trai, cố ý hỏi: “Mẹ đưa vòng của bà nội cho Dĩ Ninh, con có ý kiến không?”
“Không có.” Cố Thừa An đáp rất nhanh. “Vốn nên đưa cho em ấy.”
Tần Dĩ Ninh ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt có chút kinh ngạc không kịp giấu.
Cố Thừa An đi đến bên cạnh y, nhìn chiếc vòng trong hộp rồi nói: “Bà nội lúc còn sống rất thích đồ ngọc, chiếc này bà đeo lâu nhất. Nếu em thích, có thể đeo. Nếu sợ bất tiện, đặt trong két ở Nam Sơn cũng được.”
“Em thích.” Tần Dĩ Ninh nói gần như ngay lập tức, sau đó mới nhận ra mình đáp quá nhanh. Y cúi mắt nhìn chiếc vòng, giọng dịu hơn. “Chỉ là sợ làm hỏng.”
“Không dễ hỏng như vậy.” Cố Thừa An ngồi xuống bên cạnh y, rất tự nhiên cầm chiếc vòng lên. “Tôi giúp em đeo thử?”
Tần Dĩ Ninh hơi ngẩn ra, nhưng trước ánh mắt của Lâm Uyển, y không thể từ chối, đành đưa cổ tay ra. Cổ tay y trắng và mảnh, chiếc vòng ngọc trượt qua khớp tay hơi chậm, Cố Thừa An phải cúi đầu rất gần, động tác cẩn thận hơn bình thường. Đầu ngón tay hắn chạm nhẹ vào da y, hơi lạnh của ngọc và hơi ấm của tay hắn cùng lúc truyền đến, khiến Tần Dĩ Ninh bỗng cảm thấy cổ họng hơi khô.
Lâm Uyển ngồi đối diện nhìn cảnh này, trong mắt có ý cười nhưng không trêu chọc. Bà biết con trai mình. Nếu Cố Thừa An chỉ xem Tần Dĩ Ninh như đối tượng liên hôn bình thường, hắn sẽ tôn trọng, sẽ bảo vệ, nhưng sẽ không tự nhiên đến mức cúi đầu đeo vòng cho y trước mặt trưởng bối. Có những thay đổi rất nhỏ người trong cuộc chưa chắc nhận ra, nhưng người ngoài nhìn lại rõ hơn ai hết.
Từ nhà cũ rời đi đã là xế chiều. Lâm Uyển tiễn hai người ra tận cửa, còn dặn Cố Thừa An đừng chỉ biết công việc, cuối tuần rảnh thì đưa Dĩ Ninh ra ngoài đi dạo nhiều hơn. Cố Thừa An đáp một tiếng, thái độ như nghe một nhiệm vụ mới, khiến Tần Dĩ Ninh đứng bên cạnh suýt bật cười. Khi xe chạy ra khỏi khu ven hồ, y cúi đầu nhìn chiếc vòng ngọc trên tay, ánh nắng hoàng hôn xuyên qua cửa kính khiến mặt ngọc ánh lên một tầng sáng dịu.
“Em thích thật?” Cố Thừa An hỏi.
Tần Dĩ Ninh ngẩng đầu. “Thích thật. Vì đây là đồ mẹ đưa, cũng vì anh nói vốn nên đưa cho em.”
Cố Thừa An nhìn y một lúc. “Tôi nói sai sao?”
“Không sai.” Tần Dĩ Ninh khẽ cong môi. “Chỉ là nghe anh nói vậy, em rất vui.”
Cố Thừa An không lập tức trả lời. Hắn quay đầu nhìn ra cửa sổ, ánh mắt dừng trên mặt hồ lùi dần phía sau xe. Có lẽ vì câu “em rất vui” của Tần Dĩ Ninh quá thẳng thắn, cũng có lẽ vì sắc mặt y lúc nói câu ấy dịu dàng hơn bình thường, Cố Thừa An bỗng cảm thấy trong lòng xuất hiện một khoảng lặng rất lạ. Hắn không biết nên gọi cảm giác đó là gì, nhưng hắn biết mình không ghét việc Tần Dĩ Ninh vui vì một câu nói của mình.
“Sau này nếu em thích gì, có thể nói với tôi.” Cố Thừa An nói.
Tần Dĩ Ninh chớp mắt. “Gì cũng được sao?”
“Trong phạm vi hợp lý.” Cố Thừa An đáp.
Tần Dĩ Ninh bật cười. “Quả nhiên là Cố tổng, ngay cả chiều bạn đời cũng phải thêm điều khoản giới hạn.”
Cố Thừa An nhìn y, ánh mắt bình tĩnh nhưng giọng lại thấp hơn một chút. “Tôi không biết thế nào là chiều bạn đời.”
Nụ cười trên môi Tần Dĩ Ninh chậm rãi ngừng lại.
“Nếu em muốn, có thể nói cho tôi biết.” Cố Thừa An tiếp tục, giọng không có vẻ đùa cợt. “Tôi sẽ học.”
Tần Dĩ Ninh nhìn người đàn ông bên cạnh trong ánh hoàng hôn mờ nhạt, trái tim bất chợt mềm đến mức gần như không giữ nổi phòng tuyến. Cố Thừa An không nói yêu, không hứa những lời khiến người ta mơ mộng, nhưng hắn lại hết lần này đến lần khác nói rằng hắn sẽ học. Học cách sống chung, học cách sắp xếp thời gian cho gia đình, học cách chiều bạn đời. Đối với người như hắn, có lẽ đó đã là một kiểu nghiêm túc rất hiếm có.
Y quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, sợ ánh mắt mình để lộ quá nhiều. “Vậy trước hết, nếu sau này anh bận quá, ít nhất cũng phải ăn cơm đúng giờ. Em không thích người sống cùng nhà với mình vì công việc mà làm hỏng dạ dày.”
Cố Thừa An nhìn y. “Đây là yêu cầu của em?”
“Ừm.” Tần Dĩ Ninh nghiêm túc gật đầu. “Yêu cầu đầu tiên.”
“Được.” Cố Thừa An đáp. “Tôi sẽ cố gắng.”
Tối hôm đó, hai người không về thẳng biệt thự Nam Sơn mà ghé qua một siêu thị cao cấp gần nhà. Đây vốn là đề nghị của Tần Dĩ Ninh, vì y đột nhiên muốn mua vài nguyên liệu để tối về tự nấu một món canh đơn giản. Cố Thừa An có lẽ rất ít khi tự mình đi siêu thị, từ lúc bước vào đã có vẻ hơi xa lạ với những kệ hàng đầy màu sắc, nhưng hắn vẫn đẩy xe đi bên cạnh y, kiên nhẫn nghe y phân biệt loại bí đỏ nào ngọt hơn, loại nấm nào nấu canh thơm hơn. Một người mặc áo khoác tối màu, khí chất như vừa bước ra khỏi phòng họp cấp cao, nghiêm túc đứng trước quầy rau củ chọn cà rốt khiến Tần Dĩ Ninh càng nhìn càng muốn cười.
“Anh chưa từng tự mua rau đúng không?” Tần Dĩ Ninh hỏi.
“Rất ít.” Cố Thừa An thừa nhận. “Trước đây đều do quản gia sắp xếp.”
“Vậy hôm nay coi như trải nghiệm cuộc sống.” Tần Dĩ Ninh chọn một túi nấm đặt vào xe, giọng nhẹ nhàng hơn thường ngày. “Sau này nếu có thời gian, chúng ta thỉnh thoảng có thể tự mua đồ về nấu. Không cần quá phức tạp, chỉ là cảm giác chọn từng món cho bữa cơm của mình sẽ khác với việc mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn.”
Cố Thừa An nhìn y. “Em thích những việc này?”
“Thích.” Tần Dĩ Ninh đáp. “Trước đây khi ở căn hộ riêng, cuối tuần em thường tự nấu vài món đơn giản. Không phải vì ngon hơn đầu bếp, mà vì lúc rửa rau, thái củ, chờ canh sôi, em sẽ cảm thấy ngày hôm đó thật sự thuộc về mình.”
Cố Thừa An im lặng nghe, trong lòng lại ghi nhớ câu nói ấy. Hắn từng quen với cuộc sống được sắp xếp tối ưu đến mức không có khoảng trống dư thừa, ăn uống có thực đơn, đi lại có tài xế, công việc có trợ lý, mỗi một giờ đều có mục đích rõ ràng. Tần Dĩ Ninh lại khác, y dường như luôn cố giữ lại vài điều nhỏ bé thuộc về bản thân trong đời sống bị gia tộc và công việc lấp đầy. Chính những điều nhỏ ấy khiến căn biệt thự Nam Sơn dần không còn giống một tài sản được đứng tên chung, mà bắt đầu giống một nơi có người thật sự muốn trở về.
Khi hai người về đến nhà, quản gia muốn nhận lấy nguyên liệu nhưng bị Tần Dĩ Ninh nhẹ nhàng từ chối. Y thay áo ở nhà rồi vào bếp, Cố Thừa An đứng ngoài cửa nhìn một lúc, cuối cùng cũng xắn tay áo đi vào. Người giúp việc trong bếp ai nấy đều rất thức thời lui ra ngoài, chỉ để lại hai vị chủ nhân mới cưới đối diện với một bàn nguyên liệu đã rửa sạch. Tần Dĩ Ninh nhìn Cố Thừa An đứng bên cạnh mình, nhịn cười đưa cho hắn một củ cà rốt.
“Anh biết thái không?”
“Có thể thử.” Cố Thừa An nhận lấy dao, vẻ mặt nghiêm túc đến mức giống đang chuẩn bị ký hợp đồng.
Tần Dĩ Ninh đứng bên cạnh hướng dẫn hắn, ban đầu còn giữ khoảng cách, sau đó thấy lát cà rốt đầu tiên dày đến mức gần như có thể đem đi hầm ba tiếng không mềm, cuối cùng không nhịn được bước tới. Y đứng sát bên cạnh Cố Thừa An, một tay đặt lên cổ tay hắn, một tay chỉ góc dao, giọng vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ. “Không cần dùng lực như vậy, anh đang thái rau chứ không phải xử lý đối thủ cạnh tranh. Dao nghiêng một chút, cổ tay thả lỏng, đúng rồi, như vậy sẽ đều hơn.”
Khoảng cách giữa hai người bỗng gần đến mức Tần Dĩ Ninh có thể ngửi thấy mùi sữa tắm nhàn nhạt trên người Cố Thừa An. Cố Thừa An cúi mắt nhìn bàn tay y đặt trên cổ tay mình, làn da y rất trắng, chiếc vòng ngọc Lâm Uyển đưa lúc chiều còn đeo trên tay, sắc xanh sẫm nổi bật trên cổ tay mảnh khảnh. Hắn không rõ vì sao mình lại chú ý đến chi tiết này lâu như vậy, chỉ biết khi Tần Dĩ Ninh nhận ra khoảng cách quá gần và muốn rút tay về, hắn đã chậm hơn bình thường một nhịp mới buông lỏng.
“Anh tự làm thử đi.” Tần Dĩ Ninh ho nhẹ, quay sang xem nồi nước dùng.
Cố Thừa An nhìn lát cà rốt đã đều hơn trên thớt, giọng thấp xuống. “Ừm.”
Bữa tối hôm ấy không cầu kỳ, chỉ có một nồi canh bí đỏ nấm, hai món rau xào và một phần cá hấp do đầu bếp hỗ trợ. Nhưng Tần Dĩ Ninh ăn ngon hơn những bữa tiệc nhiều món trước đó rất nhiều. Cố Thừa An cũng hiếm khi không xem tài liệu trong bữa tối, chỉ ngồi đối diện y, thỉnh thoảng nghe y nói về những món ăn y từng học khi sống ở căn hộ riêng. Có vài câu chuyện rất nhỏ, nhỏ đến mức không đáng xuất hiện trong bất kỳ hồ sơ liên hôn nào, nhưng lại khiến Cố Thừa An cảm thấy mình đang từng chút biết thêm về con người thật của Tần Dĩ Ninh ngoài danh phận thiếu gia Tần gia.
Sau bữa tối, hai người cùng lên phòng làm việc ở tầng hai. Tần Dĩ Ninh còn phải sửa vài trang đề án, Cố Thừa An cũng có một cuộc họp video quốc tế lúc chín giờ. Ban đầu họ định mỗi người dùng một phòng, nhưng khi Tần Dĩ Ninh pha trà xong mang sang cho hắn, Cố Thừa An bỗng hỏi y có muốn ngồi cùng không. Phòng làm việc rộng, bàn dài đủ cho hai người dùng, ánh đèn cũng dịu hơn phòng họp. Tần Dĩ Ninh do dự một chút rồi mang laptop của mình sang, hai người ngồi ở hai đầu bàn, im lặng xử lý công việc trong cùng một không gian.
Đến gần mười một giờ, cuộc họp của Cố Thừa An kết thúc. Tần Dĩ Ninh vẫn đang cúi đầu sửa tài liệu, lông mày hơi nhíu, bên cạnh là tách trà đã nguội. Cố Thừa An nhìn đồng hồ, nhớ đến lời “yêu cầu đầu tiên” của y trên xe lúc chiều, bỗng cảm thấy nếu chỉ có mình bị quản chuyện ăn uống đúng giờ thì hơi không công bằng. Hắn đứng dậy đi đến bên cạnh y, gõ nhẹ lên mặt bàn.
“Muộn rồi.” Cố Thừa An nói. “Em nên nghỉ.”
Tần Dĩ Ninh không ngẩng đầu. “Em sửa nốt đoạn này, khoảng mười phút nữa.”
“Mười phút của em thường biến thành một tiếng.” Cố Thừa An nhìn màn hình đầy chữ của y. “Tài liệu này không cần gửi trước sáng mai, đúng không?”
Tần Dĩ Ninh ngẩng lên, hơi ngạc nhiên. “Sao anh biết?”
“Lịch trình của em ghi hạn cuối là chiều mai.” Cố Thừa An bình thản đáp. “Nếu em có quyền yêu cầu tôi ăn cơm đúng giờ, tôi cũng có quyền yêu cầu em ngủ đúng giờ trong phạm vi hợp lý.”
Tần Dĩ Ninh nhìn hắn vài giây, cuối cùng bật cười. “Anh học nhanh thật.”
“Vì có người dạy.” Cố Thừa An nói.
Không khí bỗng yên tĩnh trong một khoảnh khắc rất ngắn. Tần Dĩ Ninh nhìn người đàn ông đứng bên cạnh mình, ánh đèn bàn làm đường nét lạnh lùng của hắn dịu đi vài phần. Câu nói ấy có lẽ chỉ là đáp lại lời trêu chọc của y, nhưng lọt vào tai Tần Dĩ Ninh lại giống một sợi dây mềm khẽ quấn lấy trái tim. Y chợt phát hiện, khi Cố Thừa An thật sự muốn học cách sống chung, hắn học rất nghiêm túc, cũng rất khiến người ta khó chống đỡ.
Y lưu tài liệu, đóng laptop lại. “Được, nghe anh.”
Cố Thừa An có vẻ hài lòng. “Về phòng thôi.”
Đêm đó, hai người nằm trên cùng một chiếc giường như những ngày trước. Vì hôm nay đi lại cả ngày, Tần Dĩ Ninh vừa tắm xong đã mệt đến mức chỉ muốn ngủ, nhưng khi Cố Thừa An nằm xuống bên cạnh, y lại bỗng nhớ đến chiếc vòng ngọc trên tay. Y tháo vòng đặt vào hộp nhỏ trên tủ đầu giường, động tác rất cẩn thận. Cố Thừa An nhìn thấy, không khỏi nói: “Nếu sợ va đập, ngày thường không đeo cũng được.”
“Em muốn đeo.” Tần Dĩ Ninh nằm xuống, kéo chăn lên vai. “Mẹ nói đồ vật có người dùng mới có ý nghĩa. Hơn nữa đây là món quà đầu tiên người nhà anh chính thức đưa cho em, em không muốn cất mãi trong két.”
Cố Thừa An nghe đến hai chữ “người nhà”, ánh mắt hơi động. “Em thấy họ là người nhà?”
Tần Dĩ Ninh quay sang nhìn hắn. “Ba mẹ anh đối xử với em rất tốt. Còn anh…”
“Còn tôi thế nào?” Cố Thừa An hỏi.
Tần Dĩ Ninh nhìn hắn trong ánh đèn ngủ mờ nhạt, bỗng có chút muốn nói thật, muốn nói rằng anh cũng đang dần giống người nhà của em hơn, thậm chí còn hơn cả người nhà, bởi em đã thích anh rất lâu rồi. Nhưng cuối cùng y vẫn không nói ra những lời quá sớm ấy. Tình cảm của họ mới chỉ bắt đầu từ những quan tâm nhỏ, y không muốn dùng bí mật quá nặng của mình đè lên vai Cố Thừa An khi hắn còn chưa nhận ra trái tim mình đang nghiêng về đâu.
“Anh cũng rất tốt.” Tần Dĩ Ninh nói nhẹ. “Tốt hơn em tưởng tượng.”
Cố Thừa An im lặng vài giây. “Trước đây em tưởng tượng tôi thế nào?”
“Rất lạnh.” Tần Dĩ Ninh thành thật đáp. “Rất khó gần, rất lý trí, có lẽ sau khi kết hôn sẽ đưa cho em một bản thỏa thuận hôn nhân dày mấy chục trang, sau đó nói rõ mỗi tuần ăn chung mấy bữa, mỗi tháng về nhà cũ mấy lần, trên truyền thông phải giữ khoảng cách bao nhiêu là đủ.”
Cố Thừa An nhìn y, giọng không rõ vui giận. “Trong mắt em tôi giống người như vậy?”
“Trước khi kết hôn thì có.” Tần Dĩ Ninh cong mắt cười, ánh mắt dưới đèn mềm đến mức khiến người ta rất khó tức giận. “Nhưng bây giờ thấy không giống lắm. Anh sẽ sấy tóc, sẽ nhớ em họp lúc mấy giờ, sẽ đưa em đi làm, sẽ gắp cá đã gỡ xương, còn sẽ học thái cà rốt. Cố tổng như vậy, chắc không viết nổi bản thỏa thuận lạnh lùng kia đâu.”
Cố Thừa An nhìn nụ cười của y, rất lâu không dời mắt. Tần Dĩ Ninh nói những chuyện ấy bằng giọng đùa, nhưng hắn lại vì từng chi tiết được y nhớ rõ mà cảm thấy trong lòng có một nơi trở nên rất yên. Hóa ra những việc hắn làm không phải hoàn toàn không để lại dấu vết. Tần Dĩ Ninh đều thấy, đều nhớ, thậm chí còn xem chúng thành bằng chứng để thay đổi cái nhìn về hắn.
“Sau này nếu tôi vẫn có chỗ lạnh lùng, em có thể nói.” Cố Thừa An nói.
“Em nói thì anh sẽ sửa sao?” Tần Dĩ Ninh hỏi.
“Tôi sẽ cân nhắc.” Cố Thừa An đáp rất nghiêm túc.
Tần Dĩ Ninh bị câu trả lời này chọc cười. “Được, vậy em sẽ cố gắng đưa ra ý kiến hợp lý để Cố tổng cân nhắc.”
Cố Thừa An nhìn y cười đến mắt cong lên, bỗng đưa tay tắt đèn ngủ bên cạnh. Căn phòng chìm vào bóng tối dịu, chỉ còn ánh sáng mờ từ khe rèm hắt lên sàn. Tần Dĩ Ninh nằm nghiêng, chưa kịp nhắm mắt thì cảm nhận được Cố Thừa An kéo chăn cho mình, sau đó cánh tay hắn vòng qua eo y như những đêm trước. Ban đầu hành động này còn khiến y căng thẳng, nhưng sau vài ngày, nó đã dần trở thành một thói quen khiến y an tâm.
“Dĩ Ninh.” Cố Thừa An gọi khẽ.
“Vâng?”
“Hôm nay ở nhà cũ, em làm rất tốt.” Cố Thừa An nói. “Cảm ơn em đã nghĩ cho tôi.”
Tần Dĩ Ninh nằm trong lòng hắn, nghe nhịp tim trầm ổn phía sau lưng, bỗng cảm thấy mắt hơi cay. Một câu cảm ơn của Cố Thừa An luôn rất thật, thật đến mức người nghe không thể dùng thái độ đùa cợt để lướt qua. Y biết hôm nay mình đáp lại chi thứ hai không phải hoàn toàn vì hắn, cũng vì bản thân và Tần gia, nhưng khi Cố Thừa An nói cảm ơn, y vẫn cảm thấy những cố gắng âm thầm của mình được nhìn thấy.
“Anh cũng đứng bên cạnh em mà.” Tần Dĩ Ninh khẽ nói. “Cho nên không cần cảm ơn một mình em.”
Cố Thừa An siết nhẹ tay trên eo y. “Sau này cũng vậy.”
“Sau này cũng vậy?”
“Ừm.” Giọng Cố Thừa An vang lên trong bóng tối, trầm thấp mà chắc chắn. “Tôi sẽ đứng bên cạnh em.”
Tần Dĩ Ninh không nói nữa. Y sợ mình vừa mở miệng sẽ để lộ âm rung trong giọng nói, sợ sự mềm yếu và vui mừng quá mức của mình bị người phía sau phát hiện. Nhưng bàn tay y lại không nhịn được mà đặt lên mu bàn tay Cố Thừa An đang vòng qua eo mình, đầu ngón tay nhẹ nhàng nắm lấy hắn. Một động tác nhỏ thay cho tất cả những lời chưa thể nói.
Cố Thừa An không rút tay về.
Đêm ấy, Tần Dĩ Ninh ngủ rất yên. Trong mơ hồ, y cảm thấy mình như đứng trong một căn nhà còn rất mới, xung quanh có nhiều căn phòng trống chưa được lấp đầy, nhưng cửa sổ đều mở ra ánh sáng. Y không biết con đường phía trước có bao nhiêu gió mưa, cũng không biết người đàn ông bên cạnh bao giờ mới thật sự hiểu tình cảm của mình. Nhưng ít nhất hiện tại, y đã có một chiếc vòng ngọc đặt trên tủ đầu giường, một căn thư phòng chờ sách của y lấp đầy, một bàn tay sẽ nắm lấy y khi bước vào Cố gia, và một người hứa sẽ đứng bên cạnh y.
Với một cuộc liên hôn mới bắt đầu, những điều ấy đã đủ khiến lòng người sinh ra hy vọng.
Chỉ là hy vọng một khi đã bén rễ, sẽ không còn dễ dàng nhổ bỏ. Nó sẽ lớn lên từ từng bữa cơm, từng ánh mắt, từng lần chạm tay trong đêm tối, âm thầm biến một cuộc hôn nhân vốn được tính toán bằng lợi ích thành nơi trái tim thật sự muốn trú lại. Tần Dĩ Ninh khi ấy chưa biết điều này sẽ khiến mình hạnh phúc đến mức nào, cũng chưa biết ngày sau chính hy vọng ấy sẽ khiến y đau đến mức phải dùng hết can đảm để nói ra hai chữ rời đi.
Nhưng đó là chuyện của rất lâu sau.
Còn lúc này, ngoài cửa sổ biệt thự Nam Sơn, gió đêm thổi qua tán cây rất nhẹ. Trong căn phòng ngủ chính yên tĩnh, Cố Thừa An ôm Tần Dĩ Ninh vào lòng, bàn tay hai người vẫn nắm lấy nhau dưới lớp chăn mềm. Một người chưa dám nói yêu, một người chưa hiểu đó là yêu, nhưng cuộc sống chồng chồng của họ đã thật sự bắt đầu đi vào những ngày tháng dịu dàng nhất.
(Hết chương 3)
Bình luận 💬 0