Chương 8: Người Trong Tấm Ảnh
Cố Thừa An nhìn dòng tin nhắn của trợ lý Chu rất lâu, ánh sáng lạnh từ màn hình điện thoại chiếu lên gương mặt hắn, khiến đường nét vốn trầm tĩnh càng thêm sắc lạnh. Tần Dĩ Ninh vẫn ngủ yên trong lòng hắn, hơi thở đều đều, hàng mi rũ xuống sau một ngày mệt mỏi vì những bức ảnh cũ và lời đồn bị cố ý thả ra. Nếu chỉ là ảnh của hắn và Bạch Du, nguồn gốc rất dễ đoán, bởi thời đại học bọn họ từng xuất hiện trong vài buổi tiệc chung, có người giữ ảnh cũng không lạ. Nhưng tấm ảnh chụp Tần Dĩ Ninh năm mười chín tuổi ở buổi tiệc Lâm gia lại khác, bởi đó không phải ảnh lan truyền rộng rãi, càng không phải thứ Từ Mạn có thể dễ dàng tìm thấy chỉ bằng cách mua tư liệu ngoài giới.
Hắn nhớ quyển album trong phòng làm việc của Tần Dĩ Ninh ngày đầu mới cưới, nhớ tấm ảnh thiếu niên mặc sơ mi trắng đứng trong góc sảnh tiệc, ánh mắt lặng lẽ nhìn về phía mình. Khi ấy Tần Dĩ Ninh nói hắn chỉ tình cờ lọt vào ảnh, còn hắn cũng không nghĩ sâu hơn. Bây giờ nghĩ lại, tấm ảnh đó có thể tồn tại trong tay Tần Dĩ Ninh là vì người chụp thuộc phía Tần gia hoặc người quen của y, nhưng một bản khác xuất hiện trong tay studio truyền thông lại chứng minh còn có người thứ ba từng giữ khoảnh khắc ấy. Người đó biết Tần Dĩ Ninh có mặt trong buổi tiệc, biết y từng nhìn hắn từ xa, thậm chí còn cố ý yêu cầu không đăng tấm ảnh này, như thể muốn giấu một chi tiết quan trọng cho thời điểm khác.
Cố Thừa An cúi đầu nhìn Tần Dĩ Ninh. Hắn không đánh thức y, chỉ nhẹ nhàng rút tay ra, đặt gối mềm vào sau lưng để y không tỉnh vì mất điểm tựa. Sau đó hắn cầm điện thoại ra ban công nhỏ ngoài phòng ngủ, khép cửa kính lại rồi gọi cho trợ lý Chu. Đêm đã khuya, nhưng trợ lý Chu hiển nhiên vẫn đang chờ lệnh, điện thoại vừa đổ chuông đã bắt máy, giọng nói rất tỉnh táo.
“Cố tổng, tôi vừa gửi báo cáo sơ bộ. Studio truyền thông đã khai nhận người liên hệ chính là trợ lý riêng của bà Từ Mạn, tiền chuyển qua một tài khoản trung gian. Nhưng tấm ảnh chụp Tần tiên sinh năm mười chín tuổi không nằm trong gói ảnh bà Từ đưa ban đầu, mà được một địa chỉ email ẩn danh gửi đến sau, kèm theo yêu cầu không đăng công khai.”
Cố Thừa An nhìn bóng đêm ngoài ban công, giọng rất thấp. “Người đó muốn làm gì?”
“Hiện tại chưa rõ.” Trợ lý Chu dừng một chút rồi nói tiếp. “Nhưng email đó viết một câu rất lạ: ‘Tấm này giữ lại, sau này sẽ có ích hơn.’ Tôi đã cho người truy IP, bước đầu cho thấy không phải từ phía bà Từ Mạn, cũng không giống đường dây studio thường dùng. Người gửi có vẻ hiểu chuyện năm đó hơn bên ngoài.”
Ánh mắt Cố Thừa An trầm xuống. “Tiếp tục tra. Từ danh sách khách mời buổi tiệc Lâm gia năm đó bắt đầu, lọc những người có khả năng chụp được góc ảnh ấy. Đồng thời kiểm tra xem ảnh gốc có từng nằm trong kho dữ liệu của bên tổ chức sự kiện không.”
“Vâng.” Trợ lý Chu đáp rất nhanh, rồi hơi do dự. “Cố tổng, chuyện này có cần nói với Tần tiên sinh ngay không?”
Cố Thừa An im lặng vài giây. Theo thói quen trước đây, hắn sẽ tự mình tra rõ trước, đợi có kết quả chính xác mới nói, vì hắn không muốn Tần Dĩ Ninh phải lo lắng bởi một manh mối chưa hoàn chỉnh. Nhưng mấy ngày qua đã dạy hắn rằng giữ lại vì muốn bảo vệ đôi khi cũng có thể trở thành nguồn gốc của hiểu lầm. Tần Dĩ Ninh không cần một người chồng thay y quyết định chuyện nào đáng biết, chuyện nào nên giấu; y cần được đứng cùng hắn trong những chuyện liên quan đến chính mình.
“Ngày mai tôi sẽ nói với em ấy.” Cố Thừa An nói. “Trước đó anh tiếp tục tra, nhưng không được để tin này lọt ra ngoài.”
“Vâng, Cố tổng.”
Cố Thừa An cúp máy, đứng ngoài ban công thêm vài phút mới quay vào phòng. Tần Dĩ Ninh dường như cảm nhận được hơi lạnh từ bên ngoài, trong lúc ngủ vô thức nhíu mày. Hắn đi đến nằm lại bên cạnh, kéo người vào lòng, dùng bàn tay ấm che lên những ngón tay hơi lạnh của y. Tần Dĩ Ninh mơ hồ cọ vào vai hắn, rất nhỏ giọng gọi một tiếng “Thừa An”, rồi lại ngủ tiếp. Chỉ một tiếng gọi trong vô thức ấy đã khiến sự lạnh lẽo trong mắt hắn dịu xuống, nhưng cũng làm quyết tâm của hắn càng rõ hơn.
Sáng hôm sau, Tần Dĩ Ninh tỉnh dậy muộn hơn thường ngày. Cơ thể y vẫn hơi mệt sau một ngày căng thẳng, nhưng tinh thần lại nhẹ hơn hôm qua rất nhiều. Cố Thừa An không ở trên giường, nhưng trên tủ đầu giường vẫn đặt ly nước ấm và tờ giấy nhỏ quen thuộc, lần này chỉ viết rằng hắn ở dưới tầng, bảo y tỉnh thì xuống ăn sáng. Tần Dĩ Ninh cầm mảnh giấy nhìn một lúc, bỗng bật cười rất nhẹ, cảm thấy người đàn ông này thật sự đã biến việc để giấy nhắn thành thói quen của cuộc sống chồng chồng.
Khi y xuống phòng ăn, Cố Thừa An đã ngồi ở đó, trước mặt không có tài liệu công việc như mọi ngày. Hắn chỉ đặt một tách cà phê còn nguyên bên cạnh, ánh mắt nhìn y từ lúc y bước vào đến khi y ngồi xuống. Tần Dĩ Ninh lập tức nhận ra có chuyện, bởi bình thường Cố Thừa An dù ăn sáng cùng y cũng sẽ xem qua lịch trình hoặc email, nhưng hôm nay hắn yên tĩnh quá mức. Y cầm ly sữa, chưa uống đã đặt xuống, nhìn thẳng vào hắn.
“Anh có chuyện muốn nói với em?”
Cố Thừa An không quanh co. “Tối qua trợ lý Chu tra được một manh mối mới.”
“Liên quan đến ảnh cũ sao?”
“Ừm.” Hắn đặt điện thoại lên bàn nhưng không đẩy qua ngay, như đang cân nhắc cách nói để không khiến y quá bất an. “Studio truyền thông nhận ảnh của tôi và Bạch Du từ phía Từ Mạn, chuyện này cơ bản đã xác nhận. Nhưng trong số tư liệu họ nhận được còn có một tấm ảnh của em năm mười chín tuổi, chụp ở buổi tiệc Lâm gia. Người gửi tấm ảnh đó không phải Từ Mạn, cũng yêu cầu studio giữ lại, chưa đăng.”
Tần Dĩ Ninh khựng tay. “Ảnh của em?”
Cố Thừa An gật đầu. “Là ảnh em đứng trong sảnh tiệc, nhìn về phía tôi. Có thể là cùng thời điểm với tấm trong album của em, nhưng góc chụp khác.”
Tần Dĩ Ninh ngồi yên rất lâu. Tin này kỳ lạ hơn y tưởng, bởi tấm ảnh trong album của y là do một người bạn của Tần Dĩ Chu gửi sau buổi tiệc, lúc ấy y còn trẻ, sợ bị anh cả nhìn ra tâm tư nên đã cất rất kỹ. Nếu có một góc ảnh khác, vậy chứng tỏ năm đó còn có người khác chú ý đến y. Điều khiến y lạnh lưng không phải việc bị chụp, mà là người kia đã giữ tấm ảnh ấy nhiều năm, đến hiện tại lại gửi cho studio truyền thông trong đúng thời điểm lời đồn Cố Thừa An và Bạch Du bị thả ra.
“Người đó muốn chứng minh em đã thích anh từ trước?” Tần Dĩ Ninh hỏi, giọng bình tĩnh nhưng sắc mặt hơi trắng. “Hay muốn dùng chuyện em yêu thầm anh để biến em thành kẻ mưu tính cuộc liên hôn này từ lâu?”
Cố Thừa An nhìn y, ánh mắt trầm xuống. “Tôi cũng nghĩ đến khả năng đó. Nếu tấm ảnh bị tung cùng lời dẫn dắt phù hợp, người ngoài có thể bẻ thành chuyện em biết tôi và Bạch Du có quá khứ nhưng vẫn cố chen vào bằng liên hôn. Đây mới là mục đích thật sự của người gửi ảnh.”
Tần Dĩ Ninh mím môi, bàn tay đặt dưới bàn khẽ siết lại. Những lời đó không phải sự thật, nhưng lại có thể được ghép thành một câu chuyện rất dễ lan truyền. Y thích Cố Thừa An từ lâu là thật, y đồng ý liên hôn vì đối tượng là hắn cũng là thật, còn việc Cố Thừa An từng có thiện cảm với Bạch Du cũng là thật. Chỉ cần người ngoài cố ý bỏ qua bối cảnh hai nhà liên hôn, bỏ qua việc Cố Thừa An và Bạch Du chưa từng chính thức bên nhau, bỏ qua hơn một năm hôn nhân của y và hắn, mọi sự thật rời rạc ấy sẽ lập tức bị xâu thành một lời vu khống rất khó nghe.
“Thừa An.” Tần Dĩ Ninh ngẩng đầu nhìn hắn. “Nếu thật sự bị tung ra, anh có nghĩ em rất đáng sợ không?”
Cố Thừa An nhíu mày. “Vì sao tôi phải nghĩ vậy?”
“Vì em thích anh từ trước, lại đồng ý liên hôn.” Tần Dĩ Ninh nói rất chậm, giống như đang buộc mình nhìn thẳng vào điểm yếu của chính mình. “Nếu người ngoài nói em đã mưu tính từ lâu, nói em lợi dụng Tần gia để bước vào cuộc hôn nhân này, nghe qua cũng không phải hoàn toàn không có chỗ để bám vào. Em không mưu tính, nhưng em thật sự có tư tâm. Nếu đối tượng không phải anh, có lẽ em sẽ phản đối mạnh hơn.”
Cố Thừa An đứng dậy đi đến bên cạnh y, kéo ghế ngồi xuống thật gần. Hắn không lập tức giải thích bằng lý lẽ, mà trước tiên nắm lấy tay y, tách từng ngón tay đang siết chặt đến lạnh ra rồi bọc vào lòng bàn tay mình. Động tác ấy rất quen thuộc, nhưng lần này mang theo sự kiên nhẫn rõ ràng, như thể hắn muốn dùng hơi ấm trước khi dùng lời nói kéo y ra khỏi suy nghĩ tự trách.
“Dĩ Ninh, thích một người không phải tội.” Cố Thừa An nói. “Em đồng ý liên hôn vì có tình cảm với tôi, điều đó không khiến em đáng sợ. Cuộc hôn nhân này được hai nhà bàn bạc, tôi cũng tự mình đồng ý. Không ai lừa tôi, không ai ép tôi đến mức không có quyền từ chối. Nếu nói có tư tâm, tôi cũng có. Tôi đồng ý vì lợi ích Cố thị, vì dự án, vì sự ổn định của gia tộc. Tư tâm của tôi lạnh hơn em nhiều, chẳng lẽ em cũng nên thấy tôi đáng sợ?”
Tần Dĩ Ninh nhìn hắn, mắt hơi đỏ lên nhưng không lập tức rơi lệ. “Nhưng anh không biết em thích anh.”
“Tôi không biết là do tôi chậm.” Cố Thừa An đáp. “Không phải lỗi của em.”
“Anh thật sự không thấy bị lừa sao?”
“Không.” Cố Thừa An nhìn thẳng vào mắt y. “Nếu được biết sớm hơn, tôi có lẽ sẽ bớt làm em chờ lâu như vậy. Người nên hối hận là tôi, không phải em.”
Tần Dĩ Ninh cúi đầu, rất lâu sau mới khẽ cười. “Anh bây giờ thật sự rất biết dỗ em.”
“Tôi nói thật.”
“Em biết.” Y nhìn bàn tay hai người đang nắm lấy nhau, giọng thấp xuống. “Cho nên em mới không khóc.”
Cố Thừa An nhìn mắt y đỏ lên mà vẫn cố cười, trong lòng vừa mềm vừa đau. Hắn cúi đầu hôn nhẹ lên mu bàn tay y, sau đó mới nói tiếp về hướng xử lý. Hắn không giấu việc trợ lý Chu đang truy nguồn email, cũng nói rõ sẽ kiểm tra danh sách khách mời năm đó. Tần Dĩ Ninh nghe xong liền đề nghị liên hệ Tần Dĩ Chu, vì danh sách khách mời và đơn vị chụp ảnh buổi tiệc Lâm gia năm đó có thể phía Tần gia giữ được bản lưu chính xác hơn.
“Em muốn tự nói với anh cả?” Cố Thừa An hỏi.
“Vâng.” Tần Dĩ Ninh gật đầu. “Chuyện này liên quan đến em, em nên tự nói. Hơn nữa nếu anh gọi trước, anh cả có thể lại nghĩ em bị bắt nạt đến mức không dám mở miệng.”
Cố Thừa An nhìn y nghiêm túc trở lại, ánh mắt dịu hơn. “Được. Tôi ở bên cạnh em.”
Tần Dĩ Ninh gọi cho Tần Dĩ Chu ngay tại bàn ăn. Anh cả nghe xong, đầu dây bên kia im lặng vài giây, sau đó giọng lập tức lạnh xuống. Tần Dĩ Chu không mắng Cố Thừa An trước như mọi khi, có lẽ vì hắn nghe rõ em trai mình đang cố giữ bình tĩnh, cũng biết chuyện này nguy hiểm hơn mấy bức ảnh của Cố Thừa An và Bạch Du hôm qua. Một tấm ảnh chụp ánh mắt yêu thầm của Tần Dĩ Ninh nếu bị tung ra sai thời điểm, nó sẽ không chỉ là chuyện ghen tuông, mà có thể biến y thành mục tiêu bị công kích bằng những lời rất khó nghe.
“Dĩ Ninh, em ở yên đó.” Tần Dĩ Chu nói. “Anh sẽ cho người lấy lại danh sách khách mời và liên hệ bên Lâm gia. Buổi tiệc năm đó có đội chụp ảnh chính thức, nhưng ảnh trong album của em là do Hứa Minh gửi, đúng không?”
“Vâng.” Tần Dĩ Ninh hơi ngẩn ra. “Anh còn nhớ?”
“Anh nhớ vì sau đó em giấu tấm ảnh đó rất kỹ, còn tưởng anh không biết.” Tần Dĩ Chu lạnh giọng, nhưng không có ý trách. “Hứa Minh là bạn anh, không phải người nhiều chuyện. Nhưng ngoài đội chụp chính thức, hôm đó còn có vài nhiếp ảnh gia tự do của khách mời. Anh sẽ kiểm tra từng người.”
Tần Dĩ Ninh không biết nên xấu hổ vì bị anh cả vạch trần chuyện giấu ảnh, hay nên cảm động vì anh vẫn nhớ chi tiết nhiều năm trước. Y khẽ đáp: “Cảm ơn anh.”
“Đừng cảm ơn vội.” Tần Dĩ Chu nói. “Cố Thừa An có ở đó không?”
Cố Thừa An nhận điện thoại từ tay Tần Dĩ Ninh, giọng bình tĩnh: “Tôi ở đây.”
“Nghe rõ đây.” Tần Dĩ Chu nói thẳng. “Nếu tấm ảnh đó bị tung ra, hướng công kích sẽ nhắm vào Dĩ Ninh, không phải cậu. Người ta sẽ nói em ấy yêu thầm, nói em ấy tính toán, nói em ấy lợi dụng liên hôn. Cậu xử lý truyền thông bên ngoài là một chuyện, nhưng quan trọng hơn là thái độ của cậu trước mặt người nhà Cố gia và Tần gia. Nếu cậu lộ ra nửa phần do dự, Dĩ Ninh sẽ là người đau nhất.”
“Tôi sẽ không do dự.” Cố Thừa An đáp.
“Tốt nhất là vậy.” Tần Dĩ Chu lạnh nhạt. “Tôi sẽ tra phía Lâm gia. Cậu tra phía Cố gia và studio. Có kết quả lập tức trao đổi.”
Cố Thừa An cúp máy, trả điện thoại lại cho Tần Dĩ Ninh. Y nhìn hắn, bỗng bất đắc dĩ nói: “Anh cả nói chuyện với anh càng ngày càng giống cấp trên giao nhiệm vụ.”
“Anh ấy lo cho em.” Cố Thừa An nói. “Tôi nên nghe.”
“Anh không thấy áp lực sao?”
“Có.” Hắn đáp rất thẳng. “Nhưng áp lực này hợp lý.”
Tần Dĩ Ninh không nhịn được bật cười. Bầu không khí vốn căng thẳng vì tấm ảnh cũ cuối cùng dịu đi một chút. Y ăn thêm vài miếng cháo dưới ánh mắt giám sát của Cố Thừa An, sau đó bị hắn đưa đến Tần thị như mọi ngày. Trước khi xuống xe, Cố Thừa An giữ tay y lại, không nói nhiều, chỉ cúi đầu hôn lên trán y trước mặt tài xế và trợ lý Chu. Tần Dĩ Ninh hơi đỏ tai, nhưng không né, bởi y biết đây là cách hắn nhắc y rằng dù hôm nay còn bao nhiêu chuyện phải đối mặt, y vẫn không một mình.
Buổi trưa hôm đó, Tần Dĩ Chu gửi kết quả đầu tiên đến. Hứa Minh xác nhận ảnh trong album của Tần Dĩ Ninh là do anh ta chụp và chỉ gửi cho Tần Dĩ Ninh một bản, chưa từng chuyển ra ngoài. Đội chụp chính thức của Lâm gia cũng không có góc ảnh giống bản studio nhận được. Manh mối cuối cùng rơi vào một cái tên khá bất ngờ: Lục Nghiêu, một nhiếp ảnh gia tự do năm đó đi cùng Bạch Du đến buổi tiệc, hiện tại đang làm trong mảng truyền thông nghệ thuật và từng hợp tác với trung tâm nghệ thuật mà Bạch Du muốn mở ở Hải Thành.
Khi nghe cái tên này, Tần Dĩ Ninh lập tức hiểu vì sao tấm ảnh lại được gửi kèm nhưng yêu cầu không đăng. Nếu Lục Nghiêu từng là người bên cạnh Bạch Du, hắn có thể giữ ảnh từ năm đó; nếu hắn hiện tại liên quan đến dự án của Bạch Du, việc tấm ảnh xuất hiện trong lúc Bạch Du về nước sẽ kéo thêm một tầng nghi ngờ rất khó gỡ. Người ngoài thậm chí có thể nói Bạch Du cố ý giữ lại chứng cứ Tần Dĩ Ninh yêu thầm để phản kích, dù sự thật chưa chắc như vậy. Đây mới là chỗ hiểm: nó không chỉ làm tổn thương Tần Dĩ Ninh, mà còn đẩy Bạch Du vào vị trí đối lập với y.
Tần Dĩ Ninh gọi cho Cố Thừa An, vừa nói xong cái tên Lục Nghiêu, đầu dây bên kia đã yên tĩnh một thoáng. Hắn biết Lục Nghiêu là ai, năm đó người này thường đi cùng nhóm bạn nghệ thuật của Bạch Du, tính cách hơi cực đoan, từng vài lần bày tỏ không thích giới hào môn thương nghiệp vì cho rằng bọn họ dùng tiền định giá mọi thứ. Nhưng Cố Thừa An không nghĩ một người như vậy lại giữ ảnh nhiều năm rồi can dự vào chuyện hiện tại. Nếu Lục Nghiêu làm vì Bạch Du, vậy Bạch Du có biết hay không lại trở thành vấn đề cần nói rõ.
“Tôi sẽ gọi cho Bạch Du.” Cố Thừa An nói.
Tần Dĩ Ninh im lặng một giây. “Vâng.”
“Em có muốn nghe cùng không?” Cố Thừa An hỏi ngay. “Tôi có thể mở loa hoặc gọi video. Tôi không muốn em lại phải đoán nội dung cuộc gọi.”
Tần Dĩ Ninh nghe vậy, lòng lập tức mềm xuống. “Không cần mở loa. Anh gọi trước đi. Nếu có chuyện cần em biết, anh nói với em là được.”
“Em chắc chứ?”
“Chắc.” Tần Dĩ Ninh nói. “Thừa An, em đang tin anh mà.”
Cố Thừa An ở đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi đáp: “Tôi sẽ không để em tin sai.”
Cuộc gọi với Bạch Du diễn ra sau đó chưa đầy mười phút. Bạch Du vừa nghe đến tên Lục Nghiêu đã im lặng rất lâu, giọng nói khi mở miệng không còn vẻ thoải mái thường ngày. Cậu thừa nhận Lục Nghiêu từng là bạn thân trong nhóm nghệ thuật thời đại học, sau này vẫn giữ liên lạc lỏng lẻo. Lần này Bạch Du về nước mở trung tâm nghệ thuật, Lục Nghiêu là người hỗ trợ một phần tư liệu truyền thông, nhưng cậu không hề biết hắn giữ ảnh Tần Dĩ Ninh, càng không biết hắn gửi ảnh cho studio.
“Anh gửi tấm ảnh đó cho em xem được không?” Bạch Du hỏi.
Cố Thừa An không gửi ngay. “Tấm ảnh liên quan đến Dĩ Ninh. Tôi cần hỏi ý em ấy.”
Bạch Du khẽ thở ra. “Được. Anh hỏi đi. Nhưng Thừa An, nếu đúng là Lục Nghiêu, em cần gặp anh ấy nói rõ. Người này đôi khi hành động theo cảm xúc, có thể anh ấy nghĩ mình đang giúp em đòi lại cái gì đó. Nhưng em không cần, cũng không muốn.”
“Cậu quản được cậu ta không?”
“Không chắc.” Bạch Du đáp thật. “Nhưng ít nhất em có thể hỏi vì sao. Nếu anh trực tiếp ra tay trước, anh ấy có thể càng cực đoan hơn, thậm chí tung ảnh ra để chứng minh mình đúng.”
Cố Thừa An hiểu điểm này. Từ Mạn làm việc vì lợi ích, có thể dùng quyền lợi để chặn; studio vì tiền, có thể dùng pháp lý để ép; nhưng Lục Nghiêu nếu thật sự làm vì cảm xúc cá nhân, xử lý quá mạnh ngay từ đầu có thể khiến hắn phản ứng ngược. Cách hợp lý nhất là để Bạch Du gặp hắn trước, xác định động cơ, đồng thời phía Cố Thừa An và Tần Dĩ Chu nắm chứng cứ phòng ngừa. Nhưng điều này cũng đồng nghĩa với việc Bạch Du lại phải xuất hiện trong vấn đề liên quan đến Tần Dĩ Ninh, rất dễ khiến y thấy áp lực.
“Tôi sẽ bàn với Dĩ Ninh.” Cố Thừa An nói. “Trước khi có quyết định, cậu đừng tự đi gặp Lục Nghiêu một mình.”
Bạch Du cười khẽ nhưng không có ý trêu. “Biết rồi. Bây giờ anh đúng là câu nào cũng phải nghĩ đến bạn đời trước.”
“Đúng vậy.” Cố Thừa An đáp bình thản.
Bạch Du bị hắn chặn đến bật cười thật, nhưng cười xong lại nghiêm túc nói: “Thừa An, nếu có thể, em muốn xin lỗi Tần Dĩ Ninh. Không phải vì em làm sai, mà vì người bên cạnh em có thể đã khiến cậu ấy bị kéo vào chuyện không đáng có. Năm đó em không biết cậu ấy, nhưng bây giờ nhìn lại tấm ảnh kia, em cảm thấy… cậu ấy chắc đã rất vất vả.”
Cố Thừa An không trả lời ngay. Hắn cũng từng nghĩ như vậy rất nhiều lần trong mấy ngày qua. Tần Dĩ Ninh đã rất vất vả, không chỉ vì một tấm ảnh, không chỉ vì Bạch Du trở về, mà vì y đã âm thầm đặt tình cảm vào một người không hề biết suốt nhiều năm, rồi lại bước vào cuộc hôn nhân với sự dè dặt đến đau lòng. Nếu không có những biến cố này, có lẽ hắn còn phải mất lâu hơn nữa mới thật sự hiểu được phần tình cảm ấy nặng đến mức nào.
Chiều hôm đó, Cố Thừa An đến Tần thị. Không phải để đón Tần Dĩ Ninh tan làm, mà là để cùng y và Tần Dĩ Chu bàn cách xử lý Lục Nghiêu. Ba người ngồi trong phòng họp nhỏ của Tần thị, trên bàn là bản sao tư liệu buổi tiệc Lâm gia năm đó, danh sách khách mời, thông tin công việc hiện tại của Lục Nghiêu và mối liên hệ với Bạch Du. Tần Dĩ Ninh đọc kỹ từng trang, sắc mặt không còn tái như buổi sáng, nhưng ánh mắt vẫn rất nghiêm túc.
“Em nghĩ nên để Bạch Du gặp Lục Nghiêu trước.” Tần Dĩ Ninh nói. “Nếu người này làm vì Bạch Du, vậy chỉ có Bạch Du mới khiến anh ta nói thật nhanh nhất. Nhưng cuộc gặp phải ở nơi công khai, có người của chúng ta theo dõi, tránh để anh ta kích động hoặc sau đó bóp méo nội dung.”
Tần Dĩ Chu nhìn y. “Em không khó chịu khi để Bạch Du tham gia?”
“Có.” Tần Dĩ Ninh đáp rất thẳng, không né tránh nữa. “Nhưng khó chịu không có nghĩa là phủ nhận cách xử lý hợp lý nhất. Em không muốn vì cảm xúc của mình mà làm chuyện thiếu hiệu quả.”
Cố Thừa An nhìn y, giọng trầm xuống. “Nếu em khó chịu, tôi có thể tìm cách khác.”
“Không cần.” Tần Dĩ Ninh nhìn hắn. “Anh đã hỏi em, em cũng nói thật rồi. Em khó chịu, nhưng em chịu được. Chỉ là sau khi Bạch Du gặp Lục Nghiêu, em muốn biết toàn bộ nội dung, không muốn nghe qua người ngoài.”
“Tôi sẽ để trợ lý Chu có mặt gần đó, đồng thời ghi âm nếu Bạch Du đồng ý.” Cố Thừa An nói. “Sau khi có kết quả, tôi nói với em trước.”
Tần Dĩ Chu gõ nhẹ đầu ngón tay lên mặt bàn. “Tôi bổ sung một điều. Nếu Lục Nghiêu thật sự giữ ảnh vì cảm xúc cá nhân với Bạch Du, phải chặn đường hắn tiếp xúc truyền thông ngay lập tức. Người này làm nghệ thuật, chưa chắc sợ pháp lý bằng studio, nhưng chắc chắn sợ mất uy tín trong giới dự án. Cố thị có thể không đầu tư trung tâm nghệ thuật, nhưng Tần thị có vài quỹ văn hóa từng được hắn tiếp cận. Tôi có thể gây áp lực từ phía đó.”
Tần Dĩ Ninh quay sang nhìn anh. “Anh cả, như vậy có quá mạnh không?”
“Không.” Tần Dĩ Chu lạnh nhạt đáp. “Người giữ ảnh của em nhiều năm rồi đem ra dùng lúc này, dù vì lý do gì cũng không vô tội đến mức cần em mềm lòng.”
Cố Thừa An lần này đứng về phía Tần Dĩ Chu. “Anh ấy nói đúng. Chúng ta có thể để Bạch Du nói trước, nhưng không thể không chuẩn bị biện pháp mạnh.”
Tần Dĩ Ninh im lặng vài giây, cuối cùng gật đầu. Y không muốn trở nên cay nghiệt, nhưng càng không muốn vì lòng mềm nhất thời mà để người khác tiếp tục dùng quá khứ của mình làm dao. Một năm qua y đã học được cách yêu trong hôn nhân, mấy ngày qua lại học cách đứng vững trong tình yêu đó. Nếu muốn bảo vệ quan hệ giữa mình và Cố Thừa An, y cũng phải học cách bảo vệ chính mình.
Cuộc gặp giữa Bạch Du và Lục Nghiêu được sắp xếp vào tối cùng ngày tại một phòng trà gần trung tâm nghệ thuật. Đây là nơi công khai nhưng đủ riêng tư, trợ lý Chu và người của Tần Dĩ Chu ngồi ở phòng bên cạnh, hệ thống ghi âm được Bạch Du chủ động bật ngay trên bàn. Lục Nghiêu đến muộn mười phút, mặc áo khoác vải thô màu đen, tóc hơi dài, vẻ mặt mang theo nét mệt mỏi của người nhiều năm sống trong giới nghệ thuật nhưng vẫn giữ vài phần kiêu ngạo. Khi thấy Bạch Du ngồi đợi, ánh mắt hắn lập tức dịu đi, nhưng rất nhanh trở nên cảnh giác khi nhận ra cậu quá bình tĩnh.
“Em tìm anh gấp như vậy vì Cố Thừa An?” Lục Nghiêu hỏi ngay khi ngồi xuống.
Bạch Du không vòng vo. “Vì tấm ảnh của Tần Dĩ Ninh. Anh gửi cho studio đúng không?”
Lục Nghiêu khựng lại rất ngắn, nhưng đủ để Bạch Du biết đáp án. Hắn rót trà, giọng lạnh xuống: “Anh chỉ gửi một tấm ảnh thật. Anh còn yêu cầu họ đừng đăng, không phải sao?”
“Vì anh muốn giữ lại để sau này dùng.” Bạch Du nhìn hắn. “Lục Nghiêu, anh muốn làm gì?”
“Anh muốn em nhìn rõ.” Lục Nghiêu đặt tách trà xuống, ánh mắt có chút tức giận bị đè nén. “Em vừa về nước đã bị bọn họ đặt vào vị trí kẻ chen chân, trong khi người thật sự ôm tâm tư từ đầu là Tần Dĩ Ninh. Năm đó cậu ta đã nhìn Cố Thừa An bằng ánh mắt đó, bây giờ lại trở thành bạn đời hợp pháp của anh ta. Em không thấy buồn cười sao?”
Bạch Du nhíu mày. “Tần Dĩ Ninh thích Thừa An từ trước thì sao? Cậu ấy không phá hoại quan hệ của ai cả.”
“Nhưng em thì sao?” Lục Nghiêu nhìn cậu, giọng nặng hơn. “Năm đó Cố Thừa An thích em, ai cũng nhìn ra. Nếu em không ra nước ngoài, nếu em quay lại sớm hơn, vị trí đó vốn có thể là của em. Bây giờ em trở về, mọi người lại nói em là bạch nguyệt quang chen vào hôn nhân của người khác. Anh chỉ muốn họ biết Tần Dĩ Ninh cũng không vô tội như vẻ ngoài.”
Bạch Du nhìn người trước mặt, bỗng cảm thấy vừa tức giận vừa bất lực. “Anh lấy tư cách gì nói em đáng lẽ ở vị trí đó? Em và Thừa An năm đó chưa từng bắt đầu. Anh ấy có thiện cảm với em, em cũng từng rung động, nhưng chúng em chưa nói rõ, chưa cam kết, chưa chờ nhau. Sau nhiều năm, anh ấy kết hôn với người khác, yêu người khác, đó là quyền của anh ấy. Tần Dĩ Ninh không cướp gì của em.”
Lục Nghiêu siết chặt tách trà. “Em thật sự rộng lượng đến vậy?”
“Không phải rộng lượng.” Bạch Du nói thẳng. “Là em biết giới hạn. Lục Nghiêu, anh giữ tấm ảnh đó nhiều năm, rốt cuộc là vì muốn bảo vệ em, hay vì anh không cam lòng thay em? Hoặc nói đúng hơn, anh không cam lòng vì người anh thích năm đó không chọn anh, nên anh càng không chịu nổi việc em cũng không được Cố Thừa An chọn?”
Lục Nghiêu biến sắc. “Bạch Du.”
“Anh thích em, em biết.” Bạch Du nhìn hắn, giọng dịu xuống nhưng không mềm yếu. “Nhưng em đã nói rất rõ từ nhiều năm trước, em chỉ xem anh là bạn. Anh không thể dùng danh nghĩa vì em tốt để tổn thương một người không liên quan. Tần Dĩ Ninh yêu thầm Cố Thừa An là chuyện của cậu ấy, cũng là chuyện Cố Thừa An hiện tại trân trọng. Anh không có quyền đem tấm ảnh ấy ra làm vũ khí.”
Lục Nghiêu im lặng rất lâu. Trong phòng trà yên tĩnh, tiếng nước sôi rất nhẹ vang lên từ góc bàn, nhưng không ai động vào tách trà trước mặt. Bạch Du nhìn hắn, trong lòng chậm rãi rõ ràng hơn. Lục Nghiêu không phải người của Từ Mạn, cũng không nhất thiết muốn giúp chi thứ hai Cố gia; hắn chỉ là một người mang theo chấp niệm cũ, nhìn thấy Bạch Du trở về bị đặt vào lời đồn khó nghe, lại nhìn thấy Tần Dĩ Ninh ở vị trí bên cạnh Cố Thừa An, nên muốn dùng cách cực đoan để đảo ngược câu chuyện.
“Anh không định thật sự đăng.” Lục Nghiêu nói sau một lúc, giọng khàn đi. “Anh chỉ muốn giữ lại. Nếu bọn họ tiếp tục nói em chen chân, anh sẽ đưa ra để chứng minh Tần Dĩ Ninh cũng không đơn giản.”
“Nhưng chính suy nghĩ đó đã sai.” Bạch Du nói. “Một người yêu thầm không có lỗi. Người có lỗi là kẻ cố tình biến tình cảm của người khác thành trò đàm tiếu. Anh đã gửi ảnh cho studio, dù yêu cầu không đăng, nó vẫn có thể bị dùng. Anh hiểu hậu quả không?”
Lục Nghiêu không đáp.
“Xóa tất cả bản ảnh trong tay anh.” Bạch Du đặt điện thoại lên bàn, bật sẵn giao diện gọi cho luật sư. “Gửi bản cam kết không phát tán, không giữ lại, không nhắc đến chuyện này với bất kỳ truyền thông nào. Nếu anh làm được, em sẽ xem đây là lần cuối cùng anh hành động ngu xuẩn vì cảm xúc cá nhân. Nếu anh không làm, Cố Thừa An và Tần Dĩ Chu sẽ không bỏ qua cho anh, em cũng không đứng ra nói giúp.”
Lục Nghiêu nhìn cậu, mắt đỏ lên vì tức. “Em vì bọn họ mà ép anh?”
“Em vì đúng sai.” Bạch Du đáp. “Cũng vì em không muốn người khác nhân danh em làm tổn thương Tần Dĩ Ninh.”
Cuộc gặp kéo dài gần một tiếng. Cuối cùng Lục Nghiêu vẫn ký cam kết, xóa bản ảnh trong máy tính và ổ lưu trữ đám mây ngay trước mặt luật sư được gọi đến, đồng thời giao ra email đã dùng để gửi ảnh cho studio. Trợ lý Chu lấy toàn bộ bản ghi âm và cam kết gửi cho Cố Thừa An, còn người của Tần Dĩ Chu xác nhận Lục Nghiêu hiện không còn bản sao trong thiết bị chính, phần còn lại sẽ tiếp tục theo dõi. Bạch Du rời khỏi phòng trà sau cùng, đứng ngoài hành lang thở ra một hơi rất dài.
Cậu gọi cho Cố Thừa An. “Xử lý xong rồi. Nhưng em muốn gặp Tần Dĩ Ninh một lần, nếu cậu ấy đồng ý.”
Cố Thừa An không lập tức đáp. “Tôi sẽ hỏi em ấy.”
“Em biết anh phải hỏi.” Bạch Du cười mệt mỏi. “Lần này em thật sự muốn xin lỗi trực tiếp. Không phải để diễn rộng lượng, cũng không phải để chứng minh mình vô tội. Chỉ là người trong tấm ảnh đó đã bị kéo vào chuyện của em và Lục Nghiêu, em nên nói một câu đàng hoàng với cậu ấy.”
Cố Thừa An mang toàn bộ kết quả về biệt thự Nam Sơn. Khi hắn về, Tần Dĩ Ninh đang ngồi trong phòng khách chờ, bên cạnh là một tách trà đã nguội một nửa. Y không hỏi ngay, chỉ đứng dậy giúp hắn cởi áo khoác, giống như mọi buổi tối bình thường khác. Nhưng Cố Thừa An nhìn sắc mặt y đã biết y không yên lòng. Hắn giữ tay y lại, kéo người ngồi xuống sofa, sau đó kể từ đầu đến cuối chuyện Lục Nghiêu, Bạch Du và tấm ảnh.
Tần Dĩ Ninh nghe rất lâu không nói. Khi nghe đến việc Lục Nghiêu thích Bạch Du, vì không cam lòng thay cậu mà giữ tấm ảnh của mình, y bỗng cảm thấy chuyện này vừa hoang đường vừa hợp lý. Mỗi người trong câu chuyện đều có một phần tình cảm không được đáp lại, chỉ là có người chọn im lặng giữ trong lòng, có người chọn buông xuống, có người lại biến chấp niệm thành lưỡi dao hướng về người vô tội. Y từng sợ mình vì yêu thầm mà trở nên đáng thương, nhưng giờ nhìn Lục Nghiêu, y bỗng nhận ra yêu thầm không đáng sợ; đáng sợ là nhân danh tình yêu để làm tổn thương người khác.
“Bạch Du muốn gặp em?” Tần Dĩ Ninh hỏi.
“Ừm.” Cố Thừa An nhìn y. “Nếu em không muốn, có thể không gặp. Tôi sẽ nói với cậu ấy.”
Tần Dĩ Ninh cúi mắt nhìn ly trà trong tay, suy nghĩ rất lâu. “Em muốn gặp.”
Cố Thừa An hơi bất ngờ. “Em chắc chứ?”
“Chắc.” Y ngẩng đầu, ánh mắt bình tĩnh hơn ban sáng rất nhiều. “Trước đây em không muốn gặp vì chưa biết nên đối diện thế nào. Nhưng bây giờ em nghĩ mình nên gặp anh ấy. Bạch Du không phải kẻ thù của em, anh ấy cũng là người bị kéo vào chuyện này. Nếu cứ né tránh mãi, cái tên đó sẽ luôn giống một cái bóng trong lòng em.”
Cố Thừa An nhìn y, trong mắt có sự thương tiếc không che giấu. “Tôi đi cùng em.”
“Được.” Tần Dĩ Ninh nói, rồi khẽ cười. “Nhưng anh không được căng thẳng hơn em.”
“Tôi cố gắng.”
“Anh nói câu này thường có nghĩa là rất khó.”
“Vì tôi không thích em khó chịu.”
Tần Dĩ Ninh nghiêng người dựa vào vai hắn, thở ra rất nhẹ. “Em biết. Nhưng Thừa An, có một số chuyện em phải tự mình đi qua. Anh có thể nắm tay em, nhưng không thể thay em gặp người trong quá khứ của anh.”
Cố Thừa An ôm vai y, cúi đầu hôn lên tóc y. “Vậy tôi nắm tay em.”
Buổi gặp được hẹn vào sáng hôm sau, tại một quán trà yên tĩnh gần bờ sông. Cố Thừa An đưa Tần Dĩ Ninh đến, nhưng theo ý y, hắn ngồi ở bàn bên ngoài, để y và Bạch Du nói chuyện riêng trong phòng trà nhỏ cách một tấm bình phong gỗ. Khoảng cách không xa, nếu có chuyện hắn có thể lập tức bước vào, nhưng vẫn đủ để hai người không cảm thấy bị giám sát. Tần Dĩ Ninh biết Cố Thừa An không yên tâm, trước khi vào còn nắm tay hắn một cái.
“Em không sao.” Y nói.
Cố Thừa An nhìn y. “Tôi ở ngoài.”
“Vâng.”
Bạch Du đã đến trước. Cậu mặc áo sơ mi trắng và áo khoác màu nhạt, trên bàn đặt hai tách trà nóng, dáng vẻ không còn tùy ý như trong lời đồn mà có chút nghiêm túc hiếm thấy. Khi Tần Dĩ Ninh bước vào, Bạch Du đứng dậy trước, ánh mắt dừng trên gương mặt y vài giây rồi rất nhanh thu lại. Đây là lần đầu tiên hai người chính thức đối diện nhau, không qua ảnh cũ, không qua lời đồn, không qua tên của Cố Thừa An.
“Tần tiên sinh.” Bạch Du mở lời trước. “Cảm ơn cậu chịu gặp tôi.”
Tần Dĩ Ninh ngồi xuống đối diện, giọng ôn hòa nhưng không cố làm ra vẻ thân thiết. “Anh có thể gọi tôi là Dĩ Ninh. Tôi cũng cảm ơn anh đã xử lý chuyện Lục Nghiêu.”
Bạch Du cười khẽ, nhưng nụ cười hơi áy náy. “Nói thật, tôi không biết nên mở đầu thế nào. Chuyện này tuy không phải do tôi làm, nhưng Lục Nghiêu vì tôi mà hành động, tôi không thể nói mình hoàn toàn không liên quan. Tấm ảnh đó vốn không nên bị giữ lại, càng không nên bị đem ra dùng để khiến cậu khó xử.”
“Anh không cần xin lỗi thay anh ta.” Tần Dĩ Ninh nhìn tách trà trước mặt, giọng rất nhẹ. “Người làm sai là Lục Nghiêu, không phải anh.”
“Nhưng tôi vẫn muốn nói xin lỗi.” Bạch Du nhìn y, ánh mắt thành thật. “Từ lúc về nước đến nay, tên tôi luôn bị đặt cạnh Thừa An, rồi lại kéo cậu vào vị trí khó chịu. Tôi biết cảm giác đó chắc không dễ chịu. Nếu đổi lại là tôi, có lẽ tôi cũng sẽ rất phiền.”
Tần Dĩ Ninh nghe cậu gọi tên Cố Thừa An một cách tự nhiên, lòng vẫn nhói rất nhẹ, nhưng cảm giác ấy không còn sắc bén như trước. Y nhìn người đối diện, bỗng phát hiện Bạch Du không giống tưởng tượng trong những đêm y tự làm mình đau lòng. Cậu không phải bóng trăng xa không thể chạm, cũng không phải một người hoàn hảo đứng trong quá khứ của Cố Thừa An. Cậu chỉ là một con người thật, có quá khứ, có tiếc nuối, có ranh giới của riêng mình.
“Lúc đầu tôi thật sự rất để ý anh.” Tần Dĩ Ninh nói thẳng, khiến Bạch Du hơi ngẩn ra. Y cười nhẹ, tiếp tục bằng giọng bình tĩnh. “Không phải vì anh làm gì sai, mà vì tôi đã nghe quá nhiều lời đồn trước khi kết hôn. Họ nói anh là bạch nguyệt quang của Thừa An, nói nếu anh không ra nước ngoài thì người kết hôn với anh ấy chưa chắc là tôi. Sau khi anh trở về, dù Thừa An đã giải thích, tôi vẫn không thể lập tức xem như không có gì.”
Bạch Du im lặng lắng nghe, không chen lời.
“Nhưng mấy ngày qua tôi nghĩ rất nhiều.” Tần Dĩ Ninh nói. “Anh và Thừa An chưa từng chính thức bên nhau, tôi và Thừa An kết hôn cũng không phải vì tôi cướp vị trí của ai. Tôi có thể ghen với quá khứ, có thể khó chịu vì những bức ảnh, nhưng tôi không nên xem anh là kẻ thù. Người muốn dùng chúng ta để gây chuyện mới là người sai.”
Bạch Du nhìn y, một lúc sau mới thở ra. “Cậu mạnh mẽ hơn tôi nghĩ.”
“Tôi không mạnh mẽ lắm đâu.” Tần Dĩ Ninh cúi đầu cười. “Tôi chỉ không muốn mình trở thành người đáng ghét vì yêu một người.”
Câu này khiến Bạch Du im lặng rất lâu. Cậu nghĩ đến Lục Nghiêu, nghĩ đến bản thân nhiều năm trước, cũng nghĩ đến Cố Thừa An hiện tại đang ngồi ngoài kia vì lo cho Tần Dĩ Ninh mà chắc chắn không uống nổi ngụm trà nào. Cuối cùng cậu cầm tách trà lên, nâng nhẹ về phía Tần Dĩ Ninh.
“Vậy tôi chúc hai người sống tốt.” Bạch Du nói. “Thật lòng.”
Tần Dĩ Ninh nhìn cậu, rồi cũng nâng tách trà. “Cảm ơn.”
Bạch Du uống một ngụm trà, sau đó như nhớ ra điều gì, bỗng cười nói: “Thật ra năm đó Thừa An không dịu dàng như lời đồn đâu. Anh ấy chỉ ít nói, người khác nhìn không hiểu nên tự tô thêm rất nhiều ý nghĩa. Nếu nói bạch nguyệt quang, tôi thấy danh xưng này đặt lên tôi hơi oan. Tôi và anh ấy năm đó nhiều nhất là hai người trẻ từng có thiện cảm nhưng không ai chịu bước thêm một bước.”
Tần Dĩ Ninh hơi ngẩn ra, sau đó không nhịn được hỏi: “Anh ấy cũng không bước?”
“Không.” Bạch Du bật cười. “Anh ấy khi đó còn lạnh hơn bây giờ. Tôi ám chỉ vài lần, anh ấy đều nghe như đang nghe báo cáo học thuật. Sau này tôi ra nước ngoài, chúng tôi cũng không có lời hứa gì. Nếu cậu vì chuyện đó mà đau lòng quá lâu, thật sự không đáng.”
Tần Dĩ Ninh tưởng mình sẽ thấy khó chịu khi nghe chuyện cũ từ miệng Bạch Du, nhưng kỳ lạ là y lại thấy nhẹ đi. Có lẽ vì người nói không mang theo sự khoe khoang, cũng không dùng quá khứ để đè lên hiện tại. Bạch Du giống như đang trả lại đúng hình dáng của một đoạn thanh xuân đã bị lời đồn thổi phồng quá mức: có rung động, có tiếc nuối, nhưng không có tình yêu sâu nặng bất tử như người ngoài tưởng tượng.
“Thừa An hiện tại khác rất nhiều.” Bạch Du nói tiếp, ánh mắt lướt về phía bình phong gỗ. “Anh ấy để ý cậu đến mức gần như câu nào cũng phải hỏi cậu trước. Hôm qua tôi muốn xem ảnh để xác nhận Lục Nghiêu, anh ấy cũng nói phải hỏi ý cậu. Một người như anh ấy mà làm đến vậy, Tần Dĩ Ninh, cậu thật sự không cần nghi ngờ vị trí của mình.”
Tần Dĩ Ninh cúi đầu nhìn nước trà trong tách, khóe môi chậm rãi cong lên. “Tôi đang học cách không nghi ngờ.”
“Vậy học chậm cũng được.” Bạch Du cười. “Dù sao Cố Thừa An nhìn qua rất có kiên nhẫn với cậu.”
Cuộc trò chuyện kết thúc nhẹ nhàng hơn Tần Dĩ Ninh tưởng. Khi y bước ra khỏi phòng trà, Cố Thừa An lập tức ngẩng đầu nhìn sang. Trên bàn trước mặt hắn, tách trà quả nhiên gần như chưa động. Tần Dĩ Ninh nhìn thấy liền bật cười, đi đến bên cạnh hắn. Cố Thừa An đứng dậy, ánh mắt lặng lẽ quan sát sắc mặt y, đến khi xác nhận y không khó chịu mới hơi thả lỏng.
“Nói xong rồi?” hắn hỏi.
“Vâng.” Tần Dĩ Ninh nhìn tách trà của hắn. “Anh ngồi đây lâu như vậy mà không uống miếng nào?”
“Quên.”
“Anh rõ ràng là căng thẳng.”
Cố Thừa An không phủ nhận. “Ừm.”
Bạch Du đi ra sau, nghe thấy câu này liền cười rất khẽ. “Cố Thừa An, tôi quen anh nhiều năm như vậy, đúng là lần đầu thấy anh căng thẳng vì chờ người khác nói chuyện.”
Cố Thừa An nhìn cậu. “Bây giờ thấy rồi.”
Bạch Du nhướng mày. “Yên tâm, tôi không bắt nạt bạn đời của anh.”
“Tôi biết.” Cố Thừa An nắm tay Tần Dĩ Ninh rất tự nhiên. “Nhưng tôi vẫn lo.”
Tần Dĩ Ninh bị hai người nói đến tai hơi nóng, nhưng lần này không rút tay về. Bạch Du nhìn bàn tay hai người nắm lấy nhau, ánh mắt thoáng hiện lên chút cảm thán, rồi rất nhanh biến thành nụ cười thoải mái. Cậu nói mình còn việc ở trung tâm nghệ thuật nên đi trước, trước khi rời còn nghiêm túc nhắc Cố Thừa An nhớ xử lý Lục Nghiêu đúng mức, đừng để người đó vì mất kiểm soát mà làm chuyện ngu ngốc hơn.
Sau khi Bạch Du rời đi, Cố Thừa An đưa Tần Dĩ Ninh ra bờ sông gần quán trà đi dạo. Buổi sáng có nắng nhẹ, gió thổi qua mặt sông mang theo hơi lạnh cuối thu, nhưng tay hai người vẫn nắm chặt trong túi áo khoác của Cố Thừa An. Tần Dĩ Ninh đi bên cạnh hắn, trong lòng bình yên hơn mấy ngày trước rất nhiều. Gặp Bạch Du không khiến y đau như tưởng tượng, ngược lại giống như cuối cùng y đã nhìn thẳng vào cái bóng trong lòng mình, rồi phát hiện nó không đáng sợ đến thế.
“Em thấy nhẹ hơn rồi.” Tần Dĩ Ninh nói.
Cố Thừa An quay đầu nhìn y. “Thật?”
“Thật.” Y gật đầu. “Bạch Du rất tốt. Trước đây em nghĩ nếu anh ấy xấu một chút thì có lẽ em dễ ghét hơn, nhưng bây giờ thấy anh ấy không xấu, em lại nhẹ lòng hơn. Vì như vậy chứng minh người anh từng thích trước đây cũng là một người đáng được thích, không phải một vết nhơ gì đó cần phủ nhận.”
Cố Thừa An nhìn y rất lâu. “Em không cần khen người tôi từng thích trước mặt tôi.”
Tần Dĩ Ninh ngẩn ra, sau đó bật cười. “Anh đang ghen à?”
“Không thích nghe em nói người khác đáng được thích.”
“Nhưng người đó là Bạch Du.”
“Cũng vậy.”
Tần Dĩ Ninh cười đến mắt cong lên. Sau mấy ngày liên tục bị cảm xúc đè nặng, khoảnh khắc này cuối cùng cũng có chút nhẹ nhõm thật sự. Y nghiêng người dựa vào vai Cố Thừa An, giọng trêu chọc: “Cố tổng hẹp hòi quá.”
“Ừm.” Cố Thừa An bình thản thừa nhận. “Với em thì hẹp hòi.”
Tần Dĩ Ninh cười thêm một lúc rồi mới yên xuống. Y nhìn mặt sông lấp lánh ánh nắng, bỗng nói: “Thừa An, tấm ảnh năm đó nếu thật sự bị tung ra, em nghĩ bây giờ mình không còn sợ như buổi sáng nữa.”
“Vì sao?”
“Vì em bỗng thấy thích anh từ năm mười chín tuổi không phải chuyện mất mặt.” Tần Dĩ Ninh nói rất nhẹ, nhưng từng chữ đều rõ ràng. “Em không hại ai, không tranh giành với ai, cũng không dùng tình cảm đó để ép anh. Em chỉ thích một người rất lâu, sau đó may mắn kết hôn với người ấy, lại may mắn được người ấy thích lại. Nếu người ngoài muốn cười, cứ để họ cười. Dù sao hiện tại anh đang nắm tay em.”
Cố Thừa An dừng bước, kéo y quay lại đối diện mình. Trên con đường ven sông có vài người đi ngang qua, nhưng hắn không để ý, chỉ cúi đầu hôn lên môi Tần Dĩ Ninh một cái rất nhẹ. Tần Dĩ Ninh hơi bất ngờ, sau đó đỏ tai nhìn quanh. Cố Thừa An vẫn rất bình tĩnh, như thể chỉ vừa làm một chuyện hoàn toàn hợp lý.
“Anh làm gì vậy?” Tần Dĩ Ninh nhỏ giọng hỏi.
“Hôn người đã thích tôi rất lâu.” Cố Thừa An đáp. “Cũng là người tôi rất thích.”
Tần Dĩ Ninh nhìn hắn, cuối cùng không nhịn được cười. Y đưa tay ôm lấy eo hắn trong gió sông, không quan tâm vài ánh mắt tò mò thoáng qua. Có lẽ đến lúc này, y mới thật sự cảm thấy những năm tháng yêu thầm kia không còn chỉ là nỗi buồn một mình. Chúng đã có hồi âm, có nơi để đặt xuống, có một người dùng cái ôm và nụ hôn nói rằng tình cảm ấy được trân trọng.
Nhưng sự bình yên này không kéo dài được quá lâu. Chiều hôm đó, trợ lý Chu gửi đến một tin mới: Lục Nghiêu đã xóa ảnh và ký cam kết, nhưng trước khi làm vậy, hắn từng gửi một bản mã hóa đến một hộp thư khác. Hộp thư ấy chưa xác định chủ sở hữu, chỉ biết vừa được đăng nhập một lần từ máy tính công cộng gần khu nhà cũ của Lâm gia. Cùng lúc đó, phía Tần Dĩ Chu cũng phát hiện trong danh sách khách mời buổi tiệc năm xưa có một người hiện tại đang làm cố vấn truyền thông cho chi thứ hai Cố gia, từng quen cả Lục Nghiêu lẫn trợ lý của Từ Mạn.
Khi Cố Thừa An đọc tin này, Tần Dĩ Ninh đang ngồi bên cạnh hắn trong xe. Y nhận ra sắc mặt hắn thay đổi, liền hỏi ngay. Cố Thừa An không giấu, đưa điện thoại cho y xem. Tần Dĩ Ninh đọc xong, nụ cười còn sót lại từ buổi gặp Bạch Du chậm rãi nhạt đi, nhưng lần này ánh mắt y không còn hoang mang như trước. Y siết nhẹ điện thoại, sau đó ngẩng đầu nhìn Cố Thừa An.
“Xem ra có người vẫn chưa chịu dừng.”
Cố Thừa An nắm lấy tay y. “Lần này chúng ta sẽ tìm ra trước khi họ kịp làm gì.”
Tần Dĩ Ninh gật đầu. “Vâng. Chúng ta cùng tìm.”
Ngoài cửa xe, Hải Thành bước vào buổi chiều nhiều gió. Những tán cây ven đường nghiêng theo một hướng, lá vàng cuối thu bị cuốn lên rồi rơi xuống mặt đường ẩm lạnh. Trong khoang xe, Cố Thừa An và Tần Dĩ Ninh ngồi cạnh nhau, tay vẫn nắm chặt, không còn là một người bảo vệ và một người được bảo vệ, mà là hai người thật sự cùng đứng trước cơn gió đang thổi đến. Nhưng ở nơi bọn họ chưa nhìn thấy, hộp thư mã hóa kia đã âm thầm gửi đi một tập tin mới, tiêu đề chỉ có bốn chữ ngắn ngủi.
Người đến sau.
(Hết chương 8)
Bình luận 💬 0