Phiên ngoại: Năm Thứ Ba Ở Nam Sơn
Ba năm sau hôn lễ, biệt thự Nam Sơn đã thật sự trở thành một căn nhà có hơi người. Trên kệ sách trong phòng ngủ, ảnh năm mười chín tuổi của Tần Dĩ Ninh vẫn đặt cạnh ảnh cưới cũ và ảnh cưới chụp lại, bên cạnh lại thêm mấy khung ảnh mới: một tấm hai người đứng trước cảng thông minh ngày dự án khánh thành, một tấm chụp ở nhà cũ Cố gia trong bữa tiệc sinh nhật Lâm Uyển, còn một tấm là Cố Thừa An bị Tần Dĩ Ninh kéo đi mua rau cuối tuần, tay cầm túi cà rốt với vẻ mặt nghiêm túc đến mức quản gia nhìn một lần cười một lần. Tần Dĩ Ninh từng nói kệ sách sắp biến thành triển lãm cuộc đời của họ, Cố Thừa An lại bình thản đáp rằng kệ còn dài, đủ đặt ảnh đến rất nhiều năm sau. Sau đó hắn thật sự đặt thêm một kệ mới, chỉ vì Tần Dĩ Ninh thuận miệng nói ảnh hơi nhiều rồi.
Sáng cuối tuần, Tần Dĩ Ninh tỉnh dậy muộn hơn thường ngày. Y vừa mở mắt đã thấy Cố Thừa An ngồi bên cạnh giường, trên tay cầm một quyển sách, nhưng ánh mắt rõ ràng không đặt trên trang giấy mà đang nhìn y. Ba năm trôi qua, người đàn ông ấy vẫn giữ dáng vẻ trầm ổn như cũ, chỉ là khi ở nhà, sự lạnh lùng từng khiến người ngoài không dám lại gần đã mềm đi rất nhiều. Ít nhất trước mặt Tần Dĩ Ninh, hắn đã học được cách cười, cách ôm người dậy sau một đêm ngủ nướng, và cách nói yêu mà không còn ngượng nghịu như những ngày đầu.
“Anh nhìn em bao lâu rồi?” Tần Dĩ Ninh kéo chăn lên che nửa mặt, giọng còn hơi khàn vì vừa tỉnh.
“Không lâu.” Cố Thừa An đặt sách xuống. “Khoảng hai mươi phút.”
“Cái này mà gọi là không lâu sao?”
“Ba năm trước tôi bỏ lỡ em nhiều năm.” Cố Thừa An cúi xuống hôn nhẹ lên trán y. “Bây giờ nhìn thêm hai mươi phút, vẫn chưa đủ bù.”
Tần Dĩ Ninh im lặng vài giây, sau đó chậm rãi kéo chăn che kín mặt. “Cố Thừa An, sáng sớm anh đừng nói những câu như vậy.”
Cố Thừa An kéo chăn xuống một chút. “Không thích nghe?”
Tần Dĩ Ninh nhìn hắn qua mép chăn, tai đỏ lên. “Thích, nhưng anh nói nhiều quá em chịu không nổi.”
Cố Thừa An khẽ cười. “Vậy tôi nói ít hơn một chút.”
“Không được ít quá.” Tần Dĩ Ninh lập tức đáp, nói xong mới nhận ra mình bị hắn dẫn vào bẫy, lập tức trừng hắn một cái. “Anh bây giờ càng ngày càng xấu.”
“Chỉ với em.”
“Câu này anh dùng ba năm rồi.”
“Vì vẫn đúng.”
Tần Dĩ Ninh cuối cùng không nhịn được cười, đưa tay ôm lấy cổ hắn. Cố Thừa An thuận thế cúi xuống hôn y, nụ hôn buổi sáng rất nhẹ, mang theo hơi ấm quen thuộc của một cuộc sống đã được năm tháng mài thành dịu dàng. Họ không còn là hai người vừa kết hôn còn cẩn thận dò xét khoảng cách của nhau, cũng không còn là đôi chồng chồng phải đi qua từng hiểu lầm mới dám nói yêu. Hiện tại họ đã quen với việc thức dậy bên cạnh nhau, quen với bữa sáng có hai phần, quen với mỗi ngày dù bận đến đâu cũng phải nhắn một câu “anh về rồi” hoặc “em chờ anh”.
Sau bữa sáng, Cố Thừa An đưa Tần Dĩ Ninh về nhà cũ Cố gia. Hôm nay là sinh nhật của Cố Hoằng Viễn, nhưng ông không muốn tổ chức lớn, chỉ bảo người trong nhà ăn một bữa cơm. Lâm Uyển đã gọi cho Tần Dĩ Ninh từ mấy ngày trước, dặn y nhất định phải đến sớm để cùng bà chọn thực đơn, còn nói Cố Thừa An càng ngày càng nghe lời y, nếu y không đi cùng thì con trai bà chắc chắn lại mang vẻ mặt lạnh lùng đến mức người giúp việc không dám nói chuyện. Tần Dĩ Ninh nghe xong cười rất lâu, sau đó kể lại cho Cố Thừa An, người kia chỉ bình tĩnh đáp rằng mẹ nói không sai, hắn đúng là nghe lời y nhất.
Khi hai người đến nhà cũ, Lâm Uyển đang đứng trong phòng khách xem hoa. Thấy Tần Dĩ Ninh bước vào, bà lập tức bỏ hoa xuống, kéo tay y ngồi cạnh mình, hỏi y gần đây có ăn uống đúng giờ không, có bị Cố Thừa An quản quá chặt không. Cố Thừa An đứng bên cạnh, vừa định nói gì thì Lâm Uyển đã liếc hắn một cái. “Mẹ hỏi Dĩ Ninh, không hỏi con.”
Tần Dĩ Ninh cười nói: “Mẹ yên tâm, anh ấy quản con rất tốt, nhưng không quá chặt.”
Cố Thừa An nhìn y. “Tối qua em làm việc đến mười một giờ bốn mươi.”
“Chỉ một lần thôi.”
“Tuần này lần thứ ba.”
Lâm Uyển lập tức quay sang nhìn Tần Dĩ Ninh. “Dĩ Ninh, con không được học thói xấu của nó. Ngày trước Thừa An làm việc quên giờ đã đủ khiến mẹ đau đầu rồi, bây giờ hai đứa không thể cùng nhau thức khuya.”
Tần Dĩ Ninh bị mẹ chồng và chồng cùng nhìn, lập tức nhận sai rất nhanh. “Con biết rồi, sau này con sẽ ngủ sớm.”
Cố Thừa An nói: “Tối nay về tôi kiểm tra.”
Tần Dĩ Ninh nhỏ giọng: “Anh đừng nói trước mặt mẹ như vậy.”
Lâm Uyển cười đến mắt cong lên. “Nói đi, mẹ thích nghe. Ngày trước mẹ còn sợ Thừa An cả đời không biết chăm người, bây giờ nhìn hai đứa thế này, mẹ yên tâm hơn nhiều.”
Bữa cơm sinh nhật rất ấm áp. Cố Hoằng Viễn ngoài mặt vẫn nghiêm nghị, nhưng khi Tần Dĩ Ninh tự tay đưa quà sinh nhật là một bộ trà cụ cổ phong giản dị, ông nhận lấy rất cẩn thận, còn hiếm khi nói một câu “có lòng rồi”. Tần Dĩ Chu cũng đến, mang theo quà của Tần gia, vừa vào cửa đã nhìn thấy Cố Thừa An đang gỡ xương cá cho Tần Dĩ Ninh, ánh mắt lập tức trở nên khó tả. Ba năm qua anh đã quen với việc Cố Thừa An yêu em trai mình đến mức không giấu nổi, nhưng quen không có nghĩa là mỗi lần nhìn thấy đều không muốn châm chọc vài câu.
“Dĩ Ninh lớn vậy rồi, còn cần người gỡ xương cá?” Tần Dĩ Chu ngồi xuống đối diện.
Tần Dĩ Ninh chưa kịp đáp, Cố Thừa An đã bình tĩnh nói: “Em ấy tự gỡ được, nhưng tôi muốn làm.”
Tần Dĩ Chu nhìn hắn. “Tôi hỏi em tôi.”
Tần Dĩ Ninh cúi đầu ăn cá, cố nhịn cười. “Anh cả, cá hôm nay ngon lắm, anh ăn thử đi.”
“Đừng chuyển đề tài.”
“Em không chuyển.” Tần Dĩ Ninh gắp một miếng cá đã gỡ xương đặt vào bát anh. “Em cũng gỡ cho anh.”
Tần Dĩ Chu nhìn miếng cá trong bát, sắc mặt lạnh nhạt nhưng tai hơi dịu xuống. “Đừng tưởng vậy là anh không nói em.”
Cố Thừa An bỗng nói: “Anh ấy đang vui.”
Tần Dĩ Chu lập tức lạnh mặt. “Cố Thừa An, cậu im.”
Lâm Uyển cười đến mức phải lấy khăn che miệng, còn Cố Hoằng Viễn cũng không nhịn được cong môi. Không khí trên bàn ăn vì vài câu qua lại ấy mà càng giống một gia đình thật sự. Tần Dĩ Ninh nhìn những người xung quanh, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác rất mềm. Ba năm trước, y từng sợ mình chỉ là người bước vào Cố gia bằng một cuộc liên hôn, nhưng hiện tại, y đã có thể ngồi ở đây, được mẹ chồng nắm tay hỏi chuyện, được cha chồng nhận quà bằng vẻ mặt hài lòng, được anh cả châm chọc mà không cần lo lắng, được Cố Thừa An gắp cá trước mặt mọi người như chuyện hiển nhiên.
Sau bữa cơm, mọi người ra vườn sau uống trà. Cố Hoằng Viễn và Tần Dĩ Chu nói chuyện dự án mới, Lâm Uyển kéo Tần Dĩ Ninh xem mấy chậu hoa vừa đổi, còn Cố Thừa An đi theo bên cạnh y như một cái bóng. Lâm Uyển nhìn con trai, cuối cùng không nhịn được cười. “Thừa An, mẹ mượn Dĩ Ninh một lát cũng không được sao?”
Cố Thừa An đáp: “Được. Con chỉ đi cùng.”
Tần Dĩ Ninh nhỏ giọng nói: “Anh qua nói chuyện với ba đi, em ở đây với mẹ.”
“Em muốn tôi đi?”
“Không phải.” Y hơi buồn cười. “Nhưng anh cứ đi theo như vậy, mẹ sẽ trêu em.”
Lâm Uyển lập tức nói: “Mẹ không trêu. Mẹ chỉ thấy con trai mẹ quá dính người.”
Cố Thừa An rất bình tĩnh. “Con dính bạn đời của mình, không sai.”
Tần Dĩ Ninh đỏ tai, còn Lâm Uyển cười đến mức vỗ nhẹ vai y. “Dĩ Ninh, con xem nó kìa. Ngày trước mẹ muốn nó nói thêm một câu cũng khó, bây giờ mỗi câu đều khiến người ta không biết đỡ thế nào.”
Tần Dĩ Ninh nhìn Cố Thừa An, ánh mắt dịu đến mức không giấu được. “Như vậy rất tốt ạ.”
Cố Thừa An nghe vậy liền không đi nữa. Hắn đứng bên cạnh Tần Dĩ Ninh, đưa tay thay y kéo lại khăn choàng bị gió thổi lệch. Lâm Uyển nhìn hai người, ánh mắt dần mềm xuống. Có lẽ đối với một người mẹ, không có điều gì khiến bà yên tâm hơn việc nhìn thấy đứa con từng quá lạnh lùng cuối cùng học được cách yêu, mà người được yêu cũng thật lòng yêu lại hắn.
Chiều muộn, hai người rời nhà cũ. Trên đường về Nam Sơn, Tần Dĩ Ninh nhận được tin nhắn của Bạch Du. Trung tâm nghệ thuật của cậu đã chính thức mở cửa, muốn mời hai người cuối tuần sau đến xem triển lãm đầu tiên. Tần Dĩ Ninh đọc tin nhắn xong, quay sang hỏi Cố Thừa An: “Cuối tuần sau anh có rảnh không?”
“Có.” Cố Thừa An đáp. “Nếu là đi với em thì có.”
“Anh còn chưa biết em định đi đâu.”
“Đi đâu cũng được.”
Tần Dĩ Ninh cười. “Bạch Du mời chúng ta đến triển lãm.”
Cố Thừa An nhìn y. “Em muốn đi?”
“Muốn.” Tần Dĩ Ninh gật đầu. “Bây giờ em nghe tên anh ấy không còn khó chịu nữa. Hơn nữa bức tranh anh ấy tặng vẫn đặt trong phòng khách nhà mình, em cũng nên đi chúc mừng anh ấy khai trương.”
Cố Thừa An nắm tay y. “Được, chúng ta đi.”
“Anh không ghen à?”
“Ghen một chút.” Hắn nói rất thật. “Nhưng không ảnh hưởng đến việc đi cùng em.”
Tần Dĩ Ninh bật cười. “Cố tổng tiến bộ rồi.”
“Vì em từng nói ghen là chuyện của chúng ta, không nên giận lây người không sai.”
“Anh nhớ rõ vậy sao?”
“Lời em nói tôi đều nhớ.”
Tần Dĩ Ninh tựa vào vai hắn, khóe môi cong lên rất lâu. Một đoạn quá khứ từng khiến y đau đến mức muốn lùi lại, sau ba năm đã trở thành thứ có thể được nhắc đến bình thản. Không phải vì mọi vết đau đều biến mất, mà vì tình yêu hiện tại đủ vững để y không còn sợ một cái tên cũ. Bạch Du đã trở thành bạn, Lục Nghiêu và Hứa Minh đều rời khỏi cuộc sống của họ, Lâm Khải cũng không còn xuất hiện trước mặt y. Mọi người đều đi về vị trí của mình, còn y và Cố Thừa An vẫn ở bên nhau.
Tối đó, hai người về Nam Sơn sớm. Cố Thừa An vào bếp nấu canh, nói là học theo công thức mới của đầu bếp nhà cũ. Tần Dĩ Ninh đứng bên cạnh nhìn hắn nghiêm túc thái cà rốt, bỗng nhớ đến lần đầu tiên hắn thái cà rốt dày như quân bài ba năm trước, không nhịn được cười. Cố Thừa An quay đầu nhìn y. “Cười gì?”
“Nhớ lần đầu anh vào bếp.”
“Lần đó em nói tôi thái rau như xử lý đối thủ cạnh tranh.”
“Bây giờ khá hơn nhiều rồi.”
“Vì em dạy tốt.”
Tần Dĩ Ninh đi đến bên cạnh hắn, cầm một lát cà rốt nhìn thử. “Ừm, miễn cưỡng đạt yêu cầu.”
Cố Thừa An đặt dao xuống, bỗng ôm eo y từ phía sau. “Có thưởng không?”
Tần Dĩ Ninh ngẩn ra, sau đó quay đầu nhìn hắn. “Anh học ai vậy?”
“Tự nghĩ.”
“Không giống anh chút nào.”
“Ba năm rồi, em còn chưa quen sao?”
Tần Dĩ Ninh cười, nghiêng đầu hôn nhẹ lên khóe môi hắn. “Thưởng vậy đủ chưa?”
“Chưa đủ.”
“Cố Thừa An, anh đang nấu canh.”
“Canh có thể chờ.”
Tần Dĩ Ninh bị hắn xoay người ôm lên bàn bếp bên cạnh, mặt đỏ đến mức đưa tay che miệng hắn lại. “Quản gia còn ở ngoài.”
“Ông ấy sẽ không vào.”
“Anh thật sự càng ngày càng quá đáng.”
Cố Thừa An hôn lên lòng bàn tay y. “Chỉ với em.”
Câu ấy vẫn là câu cũ, nhưng Tần Dĩ Ninh vẫn như cũ không chống đỡ được. Y buông tay, để Cố Thừa An cúi xuống hôn mình trong căn bếp ấm mùi canh nóng. Ba năm hôn nhân khiến họ hiểu rõ từng phản ứng nhỏ của nhau, cũng khiến sự thân mật trở nên tự nhiên hơn rất nhiều. Không cần nồng nhiệt quá mức, chỉ một cái ôm từ phía sau, một nụ hôn giữa bữa tối đang nấu dở, một câu nói cũ được lặp lại đúng lúc, cũng đủ khiến trái tim mềm đi như ngày đầu được yêu đáp lại.
Đêm xuống, hai người ăn bữa tối đơn giản do Cố Thừa An nấu. Canh lần này ngon thật, Tần Dĩ Ninh uống hai bát, khiến Cố Thừa An hài lòng đến mức lập tức ghi món này vào thực đơn cuối tuần. Sau bữa cơm, họ lên phòng ngủ, Tần Dĩ Ninh lấy tấm ảnh năm mười chín tuổi xuống lau bụi, rồi đặt lại bên cạnh loạt ảnh ba năm qua. Cố Thừa An đứng phía sau, nhìn kệ ảnh gần như đầy một nửa, bỗng nói: “Sắp phải đóng thêm kệ mới.”
Tần Dĩ Ninh quay đầu. “Anh thật sự định mỗi năm chụp một tấm đến già sao?”
“Ừm.”
“Đến lúc tóc bạc cũng chụp?”
“Chụp.” Cố Thừa An ôm y. “Lúc đó đặt ảnh tóc bạc cạnh ảnh năm mười chín tuổi của em.”
Tần Dĩ Ninh tưởng tượng cảnh ấy, mắt bỗng hơi nóng. “Vậy em của năm mười chín tuổi chắc sẽ rất kinh ngạc.”
“Vì sao?”
“Vì em ấy chỉ dám nhìn anh từ xa, chắc không nghĩ có ngày sẽ cùng anh già đi.”
Cố Thừa An cúi đầu hôn lên tóc y. “Vậy để em ấy nhìn thấy. Chúng ta sẽ sống thật lâu, yêu thật lâu, chụp thật nhiều ảnh cho em ấy xem.”
Tần Dĩ Ninh quay người ôm lấy hắn. “Anh lại làm em muốn khóc.”
“Khóc cũng được.” Cố Thừa An ôm y chặt hơn. “Tôi dỗ.”
“Không khóc.” Tần Dĩ Ninh ngẩng đầu nhìn hắn, mắt sáng dịu. “Đêm nay em muốn làm chuyện khác.”
Cố Thừa An hơi khựng lại, ánh mắt lập tức trầm xuống. “Dĩ Ninh.”
Tần Dĩ Ninh đỏ mặt nhưng không né. “Chúng ta là chồng chồng hợp pháp mà.”
Cố Thừa An thấp giọng cười, cúi xuống hôn y. “Ừm, chồng chồng hợp pháp.”
Đêm ấy, ánh trăng rơi lên kệ ảnh trong phòng ngủ, chiếu qua thiếu niên năm mười chín tuổi, đôi chồng chồng trong ảnh cưới, và những tấm ảnh của ba năm bình yên sau đó. Trong căn phòng quen thuộc, Cố Thừa An ôm Tần Dĩ Ninh rất lâu, từng nụ hôn đều dịu dàng và thân mật như lời hứa đã được thực hiện qua năm tháng. Tần Dĩ Ninh không còn là người chỉ biết đứng xa nhìn hắn, cũng không còn là người sợ mình yêu quá nhiều sẽ trở thành gánh nặng. Y ở trong vòng tay người mình yêu, được yêu lại trọn vẹn, được trân trọng từ quá khứ đến hiện tại.
Sáng hôm sau, Cố Thừa An tỉnh dậy trước như mọi khi. Tần Dĩ Ninh vẫn ngủ trong lòng hắn, khóe môi hơi cong, tay còn nắm lấy vạt áo ngủ của hắn. Cố Thừa An không đánh thức y, chỉ cúi xuống hôn nhẹ lên trán y rồi nhìn kệ ảnh bên cạnh. Từ tấm ảnh đầu tiên đến tấm ảnh mới nhất, mỗi khung hình đều giống một đoạn đường họ đã đi qua. Có đoạn đường đến muộn, có đoạn đường gập ghềnh, có đoạn đường đầy hiểu lầm và nước mắt, nhưng cuối cùng tất cả đều dẫn về nơi này.
Tần Dĩ Ninh mơ màng mở mắt, thấy hắn đang nhìn kệ ảnh liền khẽ hỏi: “Anh lại nhìn gì vậy?”
Cố Thừa An quay lại nhìn y. “Nhìn nhà của chúng ta.”
Tần Dĩ Ninh cười, dịch vào lòng hắn. “Nhà ở đây mà.”
“Ừm.” Cố Thừa An ôm lấy y. “Ở đây.”
Ngoài cửa sổ, nắng sớm trải lên vườn sau Nam Sơn, dịu dàng như một ngày rất dài vừa mới bắt đầu. Sau này họ còn rất nhiều bữa cơm, rất nhiều chuyến đi, rất nhiều lần cãi nhau rồi làm hòa, rất nhiều năm để yêu nhau chậm rãi hơn, sâu hơn, bình yên hơn. Thiếu niên năm mười chín tuổi cuối cùng cũng đợi được người mình yêu quay đầu, còn Cố Thừa An của hiện tại cũng đã học được cách không bao giờ để người ấy phải đứng một mình nơi xa nữa.
Từ nay về sau, mỗi lần quay đầu, họ đều sẽ nhìn thấy nhau.
(Hết phiên ngoại)
Bình luận 💬 0