Chương 7: Những Bức Ảnh Cũ
Ba ngày sau cuộc nói chuyện ở nhà cũ Cố gia, mọi thứ nhìn qua dường như đã trở lại bình thường. Cố Thừa An vẫn đi làm đúng giờ, Tần Dĩ Ninh vẫn đến Tần thị xử lý dự án cảng thông minh, bữa sáng ở biệt thự Nam Sơn vẫn có một tách cà phê đen đặt cạnh ly sữa ấm, còn buổi tối nếu không có việc đột xuất, hai người vẫn cùng ăn cơm dưới ánh đèn dịu của phòng ăn. Tần Dĩ Ninh đã cố học cách tin tưởng nhiều hơn như lời mình nói, mỗi khi trong lòng bất an vì cái tên Bạch Du, y sẽ chủ động hỏi Cố Thừa An thay vì tự suy diễn. Cố Thừa An cũng làm đúng lời hứa, tất cả những việc liên quan đến Bạch Du đều do trợ lý Chu xử lý công khai, nếu có tin nhắn công việc cần chuyển tiếp, hắn sẽ nói với Tần Dĩ Ninh trước, thái độ rõ ràng đến mức ngay cả Tần Dĩ Chu cũng tạm thời không tìm được lý do bắt bẻ.
Nhưng sự yên ổn trong giới hào môn thường chỉ giống mặt hồ trước cơn gió. Chi thứ hai Cố gia bị hạn chế tham gia dự án trong một năm, Cố Tuấn Dương bị điều khỏi bộ phận đầu tư, Từ Mạn ngoài mặt im lặng nhưng người hiểu chuyện đều biết bà ta chưa chắc đã thật sự chịu dừng tay. Tần Dĩ Ninh không phải không nghĩ đến điều này, chỉ là y không muốn vì một người ngoài mà biến cuộc sống vừa mới sáng rõ của mình và Cố Thừa An thành chuỗi ngày nghi thần nghi quỷ. Y đã từng yêu thầm quá lâu, đã từng quá quen với việc tự mình chịu đựng, bây giờ khó khăn lắm mới nghe được lời đáp lại, y không muốn dùng quá khứ của Cố Thừa An để trừng phạt hiện tại của hai người.
Sáng hôm đó, Tần Dĩ Ninh đến Tần thị sớm hơn mọi ngày. Dự án cảng thông minh bước vào vòng kiểm tra dữ liệu cuối cùng trước khi ký kết giai đoạn hai, cả bộ phận bận đến mức cà phê trong phòng họp gần như chưa từng nguội. Y vừa ngồi xuống chưa đầy mười phút, trợ lý riêng đã gõ cửa bước vào, sắc mặt hơi khó xử. Trợ lý đặt máy tính bảng lên bàn, giọng hạ thấp hơn bình thường, nói rằng sáng nay trong một nhóm kín của giới tài chính có người đăng vài bức ảnh cũ của Cố Thừa An và Bạch Du thời đại học, sau đó lại kèm thêm ảnh Bạch Du đến Cố thị mấy hôm trước.
Tần Dĩ Ninh nhìn màn hình, đầu ngón tay đang lật tài liệu khẽ dừng lại. Những bức ảnh cũ không quá vượt giới hạn, nhưng góc chụp được chọn rất khéo, có tấm Cố Thừa An cúi đầu nghe Bạch Du nói chuyện trong sân trường, có tấm Bạch Du khoác tay lên vai hắn khi chụp ảnh nhóm, có tấm hai người đứng cạnh nhau dưới ánh đèn tiệc, trông thân thiết hơn mức bạn học bình thường. Tấm ảnh mới nhất lại là cảnh Bạch Du bước vào tòa nhà Cố thị, thời gian ghi rõ là ngày sau kỷ niệm một năm ngày cưới của Cố Thừa An và Tần Dĩ Ninh. Người đăng bài không nói thẳng điều gì, chỉ viết một câu lấp lửng rằng “bạch nguyệt quang vừa về nước, không biết cuộc liên hôn Cố Tần có còn vững như bên ngoài tưởng”.
Trợ lý đứng bên cạnh quan sát sắc mặt y, cẩn thận nói: “Tần tổng, hiện tại nhóm kín đã có người bàn tán. Tin chưa lan rộng ra truyền thông chính thức, nhưng nếu không xử lý, e là rất nhanh sẽ có tài khoản marketing lấy lại. Anh có cần tôi liên hệ bộ phận quan hệ công chúng không?”
Tần Dĩ Ninh không lập tức trả lời. Y nhìn từng bức ảnh, cảm giác đầu tiên không phải phẫn nộ mà là một khoảng trống rất lạnh trong ngực, giống như có ai đó cố tình mở lại cánh cửa mà y vừa khó khăn khép vào. Những bức ảnh này phần lớn là quá khứ, Cố Thừa An chưa làm sai, Bạch Du cũng chưa làm sai, nhưng người chọn ảnh đã cố ý chọn góc khiến người xem dễ suy diễn nhất. Điều tàn nhẫn nhất là nó không cần bịa đặt trắng trợn, chỉ cần đặt quá khứ và hiện tại cạnh nhau, rồi để trí tưởng tượng của người ngoài tự làm phần còn lại.
“Không cần liên hệ truyền thông ngay.” Tần Dĩ Ninh cuối cùng nói, giọng bình tĩnh hơn chính y tưởng. “Chụp lại toàn bộ bài đăng, tài khoản đăng đầu tiên, thời gian lan truyền, những người bình luận dẫn dắt dư luận cũng lưu lại. Gửi một bản cho phòng pháp chế, một bản cho anh cả tôi. Tạm thời không phản hồi công khai, cũng không để người trong công ty bàn tán chuyện này.”
Trợ lý gật đầu, nhưng vẫn hơi lo. “Vậy phía Cố tổng…”
“Để tôi nói với anh ấy.” Tần Dĩ Ninh khép máy tính bảng lại. “Chuyện liên quan đến hôn nhân của tôi, tôi không muốn để anh ấy biết từ miệng người ngoài.”
Trợ lý lui ra, phòng làm việc lại yên tĩnh. Tần Dĩ Ninh ngồi một mình sau bàn, ánh mắt rơi xuống chiếc nhẫn cưới trên tay. Y nhớ lại đêm trước Cố Thừa An nói nếu y bất an thì có thể hỏi hắn bao nhiêu lần cũng được, nhớ hắn nói người ở trong lòng hiện tại là y. Lý trí bảo y nên tin hắn, bởi những bức ảnh này quá rõ ràng là thủ đoạn của Từ Mạn hoặc người có cùng mục đích, nhưng cảm xúc lại không thể ngoan ngoãn nghe lời. Trong ảnh, Cố Thừa An của nhiều năm trước đứng bên cạnh Bạch Du, trẻ hơn bây giờ, ánh mắt cũng có vài phần mềm mại mà Tần Dĩ Ninh chưa từng thấy tận mắt trong quá khứ của hắn.
Y cầm điện thoại lên, mở khung trò chuyện với Cố Thừa An, gõ vài chữ rồi lại xóa. Nếu là trước kia, có lẽ y sẽ tự nuốt chuyện này xuống, chờ Cố Thừa An phát hiện rồi giải thích, hoặc giả vờ rộng lượng nói rằng chỉ là ảnh cũ, không có gì đáng để ý. Nhưng bây giờ y đã hứa sẽ học cách đứng đúng vị trí của mình, mà vị trí đó cho y quyền được hỏi, được khó chịu, được nói rằng những bức ảnh này khiến y đau. Tần Dĩ Ninh hít sâu một hơi, cuối cùng gửi tin nhắn: “Anh, em vừa thấy vài bức ảnh cũ của anh và Bạch Du bị tung trong nhóm kín. Có cả ảnh anh ấy đến Cố thị hôm trước. Em đã cho người lưu chứng cứ, nhưng em muốn nói với anh trước.”
Cố Thừa An gọi lại chưa đầy nửa phút sau.
Tần Dĩ Ninh nhìn màn hình sáng lên, cảm giác căng cứng trong lồng ngực dịu đi rất nhỏ. Y bắt máy, còn chưa kịp nói gì đã nghe thấy giọng Cố Thừa An vang lên, thấp và rất tỉnh táo: “Em đang ở văn phòng?”
“Vâng.”
“Có ai ở bên cạnh em không?”
“Không.” Tần Dĩ Ninh hơi ngẩn ra. “Sao anh hỏi vậy?”
“Tôi sợ em một mình nhìn thấy những thứ đó rồi lại tự chịu.” Cố Thừa An nói rất chậm, từng chữ như đè xuống tâm trạng của chính hắn. “Dĩ Ninh, đừng xem nữa. Gửi cho tôi bản chụp, tôi sẽ xử lý nguồn phát tán. Trước khi có kết quả, em đừng đọc bình luận của người ngoài.”
Tần Dĩ Ninh nghe hắn nói câu đầu tiên đã thấy mắt hơi nóng. Cố Thừa An không hỏi vì sao y khó chịu, cũng không lập tức giải thích ảnh cũ chẳng là gì, mà trước tiên hỏi y có ở một mình không. Chỉ một câu như vậy đã khiến những phòng bị vừa dựng lên trong lòng y lung lay. Nhưng y vẫn không muốn mình mãi ở vị trí được bảo vệ mà không thể nói rõ cảm xúc, vì vậy im lặng vài giây rồi nhẹ giọng mở miệng.
“Thừa An, em biết đây là thủ đoạn của người ngoài.” Tần Dĩ Ninh nói. “Em cũng biết ảnh cũ không chứng minh anh làm gì sai. Nhưng em nhìn thấy vẫn khó chịu, không phải vì không tin anh, mà vì em bỗng nhận ra có những năm tháng của anh em chưa từng tham gia. Em từng đứng rất xa nhìn anh, còn người trong ảnh lại đứng ngay bên cạnh anh.”
Cố Thừa An ở đầu dây bên kia im lặng. Không phải kiểu im lặng né tránh, mà là sự im lặng của người đang nghiêm túc nghe từng chữ. Tần Dĩ Ninh cúi mắt, bàn tay đặt trên mặt bàn siết lại rất nhẹ. Y không biết nói như vậy có quá ích kỷ hay không, nhưng nếu hắn đã bảo y có thể hỏi bao nhiêu lần cũng được, vậy ít nhất lần này y muốn thử tin rằng mình không cần giấu sự ghen tuông và tổn thương dưới vẻ hiểu chuyện.
“Em không muốn trách anh.” Y nói tiếp, giọng thấp hơn. “Em chỉ muốn nói thật với anh. Em ghen, cũng hơi đau lòng. Em biết mình không nên so đo với quá khứ, nhưng em vẫn không nhịn được.”
“Em có thể so đo.” Cố Thừa An cuối cùng lên tiếng. “Dĩ Ninh, em là bạn đời của tôi, em có quyền để ý đến quá khứ của tôi, nhất là khi quá khứ đó bị người khác cố ý dùng để làm em đau. Tôi không thể thay đổi việc những năm đó em chưa ở bên cạnh tôi, nhưng tôi có thể bảo đảm từ hiện tại về sau, những vị trí bên cạnh tôi đều là của em.”
Tần Dĩ Ninh khẽ nhắm mắt. “Anh đừng chỉ nói để dỗ em.”
“Tôi không dỗ em bằng lời giả.” Cố Thừa An lặp lại câu từng nói, giọng càng trầm hơn. “Tôi sẽ đến Tần thị ngay bây giờ.”
“Không cần.” Tần Dĩ Ninh vội nói. “Anh đang làm việc mà.”
“Công việc có thể lùi.” Cố Thừa An đáp. “Bạn đời của tôi đang khó chịu vì chuyện liên quan đến tôi, tôi không thể ngồi ở Cố thị xem báo cáo như chưa có gì. Tôi đến gặp em trước, sau đó chúng ta cùng xử lý.”
Tần Dĩ Ninh cầm điện thoại rất lâu không nói. Một phần trong y muốn nói không cần, muốn tiếp tục làm người hiểu chuyện không ảnh hưởng công việc của hắn. Nhưng phần khác đã mệt vì luôn tự nhắc mình phải bình tĩnh, phải hợp lý, phải rộng lượng. Cuối cùng y chỉ khẽ đáp một tiếng “được”, để bản thân lần đầu tiên trong chuyện này được phép chờ Cố Thừa An đến bên cạnh mình.
Nửa giờ sau, Cố Thừa An xuất hiện ở Tần thị. Hắn không đi cửa sau để tránh ánh mắt người khác, cũng không che giấu hành trình của mình, mà trực tiếp đi vào bằng cửa chính, trợ lý Chu theo phía sau, sắc mặt nghiêm túc hơn mọi ngày. Nhân viên Tần thị nhìn thấy hắn đều kinh ngạc, nhưng không ai dám bàn tán trước mặt. Tần Dĩ Chu vốn đang ở phòng họp tầng trên, nghe tin Cố Thừa An đến liền tự mình xuống phòng làm việc của Tần Dĩ Ninh, vừa vào đã thấy em trai đứng cạnh cửa sổ, còn Cố Thừa An đang nắm tay y, vẻ mặt bình tĩnh nhưng ánh mắt rõ ràng lạnh hơn thường ngày.
Tần Dĩ Chu khép cửa lại, không vòng vo: “Ảnh đã lan ra ba nhóm kín, hai tài khoản marketing đang hỏi mua bản gốc. Người đăng đầu tiên dùng tài khoản phụ, nhưng IP ban đầu có dấu hiệu liên quan đến một studio truyền thông từng nhận việc của chi thứ hai Cố gia. Tôi đã cho người giữ chứng cứ, nhưng phía Cố gia nên tự xử lý nguồn gốc.”
Cố Thừa An gật đầu. “Tôi đã để trợ lý Chu kiểm tra. Nếu đúng là Từ Mạn, tôi sẽ trực tiếp đưa chứng cứ cho ba tôi và hội đồng quản trị.”
Tần Dĩ Chu nhìn hắn, giọng không hề khách sáo: “Đưa cho hội đồng quản trị là việc sau. Việc trước mắt là cắt lan truyền. Tôi không muốn chiều nay em trai tôi vừa ra khỏi công ty đã bị người khác nhìn như nhân vật chính trong trò cười hào môn.”
“Anh cả.” Tần Dĩ Ninh gọi khẽ.
“Em im.” Tần Dĩ Chu liếc y, vẻ mặt lạnh đi. “Lúc nên nói thì em nhịn, lúc không nên nhịn thì lại muốn làm người tốt. Chuyện này người ta đã đập vào mặt em rồi, em còn định thay người khác suy nghĩ thể diện sao?”
Tần Dĩ Ninh bị nói đến không phản bác được. Cố Thừa An nắm tay y chặt hơn, sau đó nhìn Tần Dĩ Chu: “Anh nói đúng. Tôi sẽ không để em ấy bị bàn tán. Trong một tiếng, phía Cố thị sẽ gửi thông báo pháp lý cho những tài khoản lan truyền. Đồng thời tôi sẽ công khai lịch trình gặp Bạch Du hôm đó là cuộc gặp công việc có trợ lý Chu ở bên, kèm thời gian ra vào phòng tiếp khách và nội dung hợp tác. Ảnh cũ là quá khứ trước hôn nhân, nhưng nếu có người cố ý dùng nó ám chỉ tôi phản bội bạn đời, tôi sẽ truy cứu đến cùng.”
Tần Dĩ Chu vẫn chưa hài lòng hoàn toàn. “Chỉ nói không phản bội là chưa đủ. Người ngoài muốn xem kịch, càng giải thích kiểu công việc càng dễ bị họ bẻ thành cố che giấu. Cố Thừa An, cậu phải hiểu thứ đang bị tấn công không chỉ là danh dự của cậu, mà là vị trí của Dĩ Ninh trong cuộc hôn nhân này. Nếu cậu chỉ thanh minh rằng mình không ngoại tình, người ngoài vẫn sẽ nói em ấy là người đến sau, là người chen vào chuyện cũ của cậu và Bạch Du.”
Tần Dĩ Ninh hơi siết tay. Câu này đâm trúng nơi y đau nhất, nhưng cũng là sự thật mà y không thể phủ nhận. Cố Thừa An quay đầu nhìn y, ánh mắt dừng trên gương mặt đang cố bình tĩnh của y vài giây. Sau đó hắn quay lại nhìn Tần Dĩ Chu, giọng nói rõ ràng hơn.
“Tôi sẽ công khai rằng cuộc hôn nhân giữa tôi và Dĩ Ninh hiện tại không phải liên hôn trên danh nghĩa.” Cố Thừa An nói. “Em ấy là người tôi yêu và lựa chọn tiếp tục sống cùng. Những người dùng quá khứ của tôi để hạ thấp bạn đời của tôi, chính là công khai đối đầu với tôi.”
Tần Dĩ Ninh ngẩng phắt đầu nhìn hắn. “Thừa An…”
Cố Thừa An nhìn lại y, ánh mắt trầm ổn. “Tôi nên nói điều này sớm hơn.”
Tần Dĩ Chu im lặng vài giây, vẻ mặt cuối cùng dịu xuống một chút, nhưng giọng vẫn nghiêm. “Cậu nghĩ kỹ chưa? Một khi nói ra, nó không còn là chuyện riêng trong nhà nữa. Giới hào môn sẽ không chỉ nhìn chuyện tình cảm, họ sẽ đọc ra lập trường của Cố thị với Tần gia, cũng sẽ xem đây là cách cậu cảnh cáo chi thứ hai.”
“Tôi nghĩ kỹ rồi.” Cố Thừa An đáp. “Nếu một câu thừa nhận tình cảm thật sự có thể khiến người khác biết Dĩ Ninh không phải người có thể bị đặt lên bàn cân lợi ích tùy tiện bàn tán, vậy tôi không có lý do gì không nói.”
Tần Dĩ Ninh nhìn hắn, trái tim đập vừa nhanh vừa đau. Y từng nghĩ mình không cần những tuyên bố hoa mỹ trước mặt người ngoài, chỉ cần Cố Thừa An thật lòng là đủ. Nhưng khi những lời đồn thật sự kéo y trở về vị trí người bị so sánh, y mới nhận ra con người đôi khi vẫn cần được người mình yêu đặt vào nơi sáng rõ, cần người ấy nói với tất cả rằng mình không phải kẻ đến sau đáng thương trong một cuộc liên hôn. Cố Thừa An đang làm điều đó, không phải vì bị ép, mà vì hắn cuối cùng hiểu rằng bảo vệ một người không chỉ là chặn dao trong bóng tối, mà còn là nắm tay người ấy đứng dưới ánh đèn.
“Anh không cần vì em mà…” Tần Dĩ Ninh vừa mở miệng đã bị Cố Thừa An ngắt lời.
“Không phải chỉ vì em.” Hắn nói. “Cũng vì tôi muốn nói.”
Tần Dĩ Chu nhìn hai người, cuối cùng không nói thêm lời châm chọc. Anh mở máy tính bảng, chuyển toàn bộ chứng cứ ban đầu cho trợ lý Chu, đồng thời yêu cầu bộ phận pháp chế của Tần thị phối hợp với Cố thị. Ba người ngồi trong phòng làm việc bàn gần một tiếng, nội dung từ kiểm soát dư luận, truy nguồn tài khoản phát tán đến cách phản hồi trước truyền thông đều được sắp xếp rõ ràng. Tần Dĩ Ninh ban đầu còn hơi mất tập trung vì lời Cố Thừa An vừa nói, nhưng khi bắt đầu xử lý công việc, y rất nhanh lấy lại trạng thái, đưa ra vài điểm chỉnh sửa trong thông báo để tránh ảnh hưởng đến tiến độ dự án hai nhà.
Đến cuối cuộc họp nhỏ, Tần Dĩ Chu nhìn em trai mình cúi đầu sửa câu chữ trên bản phản hồi, trong mắt hiện lên chút hài lòng rất nhạt. Dù bị tổn thương, Tần Dĩ Ninh vẫn không mất lý trí, không vì tình cảm mà quên đại cục, cũng không vì đại cục mà tiếp tục tự nuốt ấm ức. Có lẽ một năm hôn nhân và mấy ngày sóng gió vừa qua thật sự đã khiến y thay đổi. Y vẫn dịu dàng, nhưng sự dịu dàng ấy đã bắt đầu có ranh giới rõ ràng hơn.
Trước khi rời khỏi phòng, Tần Dĩ Chu gọi Cố Thừa An ra ngoài hành lang. Tần Dĩ Ninh ngẩng đầu định hỏi, nhưng anh cả chỉ lạnh nhạt nói muốn nói chuyện riêng với chồng y vài câu. Cố Thừa An đứng dậy theo anh ra ngoài, cửa phòng khép lại, hành lang bên ngoài yên tĩnh hơn trong phòng rất nhiều. Tần Dĩ Chu khoanh tay nhìn người đàn ông trước mặt, ánh mắt vẫn mang theo sự xét nét quen thuộc của một người anh trai.
“Cậu vừa nói yêu Dĩ Ninh trước mặt tôi.” Tần Dĩ Chu mở lời.
“Ừm.” Cố Thừa An đáp.
“Tôi không quan tâm cậu nhận ra muộn đến đâu.” Tần Dĩ Chu nói thẳng. “Nhưng nếu đã nói ra, cậu phải chịu trách nhiệm với lời đó. Dĩ Ninh không phải kiểu người nghe một câu yêu là lập tức quên hết đau lòng, chỉ là em ấy quá dễ mềm lòng trước mặt cậu. Những bức ảnh hôm nay có thể xử lý, Từ Mạn cũng có thể chặn, nhưng cái gai trong lòng em ấy không phải một ngày là nhổ sạch được.”
“Tôi biết.” Cố Thừa An nói.
“Cậu chưa chắc biết đủ.” Tần Dĩ Chu lạnh giọng. “Dĩ Ninh thích cậu từ rất lâu, lâu đến mức trong cuộc liên hôn này, em ấy ngay từ đầu đã đứng ở thế dễ tổn thương hơn. Cậu tôn trọng, chăm sóc, giữ nguyên tắc, những điều đó đúng, nhưng chưa đủ. Nếu cậu còn dùng kiểu im lặng của mình để bắt em ấy tự đoán, tôi sẽ không quan tâm Cố Tần hợp tác sâu đến đâu, tôi vẫn đưa em ấy về Tần gia.”
Ánh mắt Cố Thừa An trầm xuống, nhưng không phải vì tức giận. Hắn nhớ đến tối qua Tần Dĩ Ninh nói mình đã thích hắn từ năm mười chín tuổi, nhớ đến ánh mắt trong tấm ảnh cũ, nhớ đến câu “em chờ lâu lắm đấy”. Mỗi lần nghĩ đến, hắn lại cảm thấy trong lòng có một nơi vừa mềm vừa đau. Tần Dĩ Chu nói không sai. Tần Dĩ Ninh đã đứng ở nơi dễ tổn thương hơn quá lâu, vậy từ nay về sau, hắn phải là người bước nhiều hơn về phía y.
“Tôi sẽ không để anh có cơ hội đưa em ấy đi.” Cố Thừa An nói.
Tần Dĩ Chu nhìn hắn một lúc, cười lạnh. “Đừng nói quá tự tin. Nếu một ngày Dĩ Ninh thật sự muốn đi, cậu giữ không nổi đâu.”
Cố Thừa An im lặng vài giây. “Vậy tôi sẽ không để em ấy muốn đi.”
Tần Dĩ Chu không đáp, chỉ xoay người quay lại phòng. Nhưng trước khi mở cửa, anh vẫn dừng một chút, giọng thấp hơn ban nãy: “Lần này xử lý cho sạch sẽ. Để em ấy thấy cậu không chỉ biết nói.”
Thông báo chung của Cố thị và Tần thị được đưa ra vào bốn giờ chiều. Nội dung không dài, nhưng thái độ rất cứng rắn. Cố thị xác nhận cuộc gặp giữa Cố Thừa An và Bạch Du là buổi trao đổi công việc trong phòng tiếp khách, có trợ lý hiện diện, toàn bộ lịch trình rõ ràng; đồng thời tuyên bố sẽ truy cứu pháp lý đối với hành vi phát tán hình ảnh cá nhân trước hôn nhân để dẫn dắt dư luận sai lệch, xâm phạm danh dự của Cố Thừa An và bạn đời. Ngay sau đó, tài khoản cá nhân vốn hiếm khi đăng gì ngoài thông tin chính thức của Cố Thừa An cũng cập nhật một dòng trạng thái.
“Quá khứ không nên bị dùng để tổn thương hiện tại. Tần Dĩ Ninh là bạn đời tôi yêu, cũng là người duy nhất tôi lựa chọn cùng đi tiếp.”
Dòng chữ ấy rất nhanh lan khắp vòng tròn hào môn Hải Thành. Không ít người vốn chờ xem cuộc vui lập tức im lặng, vài tài khoản marketing vừa nhận ảnh chưa kịp đăng đã vội xóa bản nháp, còn những người trong nhóm kín ban đầu bàn tán hăng say cũng bắt đầu thu hồi lời nói. Cố Thừa An nổi tiếng ít nói, càng không phải người đem đời tư ra trước mặt người ngoài. Một khi hắn đã tự mình lên tiếng đến mức này, ý nghĩa không chỉ là dỗ bạn đời, mà còn là lời cảnh cáo rõ ràng với tất cả những ai muốn dùng cuộc hôn nhân của hắn làm đề tài.
Tần Dĩ Ninh nhìn dòng trạng thái ấy trong phòng làm việc, rất lâu không chớp mắt. Trợ lý đứng bên cạnh vừa vui vừa xúc động, nhưng không dám biểu hiện quá rõ, chỉ nhẹ giọng hỏi có cần chuẩn bị gì cho cuộc họp tiếp theo không. Tần Dĩ Ninh lắc đầu, bảo trợ lý ra ngoài trước. Cửa phòng khép lại, y mới chậm rãi đưa tay che mắt, khóe môi cong lên nhưng mắt lại nóng đến mức không thể khống chế. Hóa ra được một người công khai lựa chọn là cảm giác như vậy. Không phải vì y cần cả thế giới chứng kiến tình yêu của họ, mà vì trong khoảnh khắc bị quá khứ làm đau, Cố Thừa An đã dùng cách rõ ràng nhất nói cho tất cả rằng hiện tại của hắn thuộc về y.
Điện thoại rất nhanh rung lên. Là tin nhắn của Cố Thừa An: “Em thấy chưa?”
Tần Dĩ Ninh nhìn màn hình, gõ: “Thấy rồi.”
Cố Thừa An trả lời: “Có khó chịu hơn không?”
Tần Dĩ Ninh bật cười trong nước mắt. Người này ngay cả sau khi công khai tỏ tình cũng vẫn nghiêm túc hỏi y có khó chịu hơn không, như thể sợ cách xử lý của mình quá trực tiếp làm y áp lực. Y lau mắt, trả lời: “Không. Em rất vui.”
Cố Thừa An gần như lập tức gửi lại: “Vậy tối tôi đến đón em. Chúng ta về nhà ăn cơm.”
Tần Dĩ Ninh nhìn hai chữ “về nhà”, trái tim cuối cùng rơi xuống nơi ấm áp. Y trả lời một chữ “được”, sau đó đặt điện thoại xuống, hít sâu để chuẩn bị cho cuộc họp tiếp theo. Ngoài kia có lẽ vẫn còn người bàn tán, vẫn còn ánh mắt tò mò, vẫn còn những suy đoán không thể lập tức dập tắt, nhưng y bỗng không còn sợ như buổi sáng. Bởi lần này, y không phải một mình đứng trước những bức ảnh cũ.
Ở nhà cũ Cố gia, Từ Mạn nhìn dòng trạng thái của Cố Thừa An mà sắc mặt tái nhợt. Bà ta không ngờ hắn sẽ làm đến mức này, càng không ngờ hắn lại công khai dùng chữ yêu với Tần Dĩ Ninh trước mặt toàn bộ giới thượng lưu. Điều đó đồng nghĩa với việc những bức ảnh bà ta thả ra không những không khiến cuộc hôn nhân kia rạn nứt, ngược lại còn ép Cố Thừa An tự tay đặt Tần Dĩ Ninh lên vị trí không ai có thể tùy tiện lay động. Ngay sau đó, Cố Hoằng Thành nhận được thông báo từ thư ký hội đồng quản trị, yêu cầu ông ta giải trình về mối liên hệ giữa studio truyền thông phát tán ảnh và chi thứ hai.
Cố Hoằng Thành tức giận đến mức trực tiếp ném điện thoại lên sofa. “Tôi đã bảo bà đừng làm gì nữa!”
Từ Mạn đứng bên cạnh, môi mím chặt. “Tôi chỉ để người thả vài bức ảnh thật, không hề bịa đặt. Ai biết Cố Thừa An lại vì Tần Dĩ Ninh mà làm lớn như vậy?”
“Bà còn không hiểu sao?” Cố Hoằng Thành nhìn bà ta bằng ánh mắt thất vọng xen lẫn giận dữ. “Nó càng làm lớn, càng chứng minh Tần Dĩ Ninh là giới hạn của nó. Bà chạm vào giới hạn đó, nó không xé chi thứ hai ra đã là nể mặt ba rồi.”
“Tôi không cam lòng.” Từ Mạn cắn răng. “Chúng ta nhịn bao nhiêu năm, cuối cùng mọi thứ vẫn rơi vào tay nó. Bây giờ thêm một Tần Dĩ Ninh, sau này Tuấn Dương còn cơ hội gì?”
“Cơ hội không phải dùng cách ngu xuẩn này để tranh.” Cố Hoằng Thành lạnh giọng. “Từ hôm nay bà không được liên lạc với bất kỳ người truyền thông nào nữa. Nếu còn tự ý hành động, không cần Cố Thừa An ra tay, tôi cũng sẽ đưa bà ra nước ngoài ở một thời gian.”
Từ Mạn ngẩng đầu nhìn chồng, trong mắt hiện lên vẻ không tin nổi. Nhưng Cố Hoằng Thành không cho bà ta cơ hội nói thêm, trực tiếp rời khỏi phòng khách. Một mình Từ Mạn đứng tại chỗ, nghe tiếng cửa đóng lại, sắc mặt từ trắng chuyển sang xanh. Bà ta biết lần này mình đã thua, ít nhất tạm thời không thể tiếp tục làm gì. Nhưng càng như vậy, lòng bà ta càng oán hận Tần Dĩ Ninh. Nếu không có người kia, Cố Thừa An sẽ không có lý do kéo Tần gia vào sâu đến thế, cũng sẽ không vì một cuộc liên hôn mà không nể mặt chi thứ hai.
Buổi tối, Cố Thừa An đến Tần thị đón Tần Dĩ Ninh đúng giờ. Khi y bước ra khỏi sảnh, có không ít ánh mắt nhìn theo, nhưng lần này trong những ánh mắt ấy không còn sự dò xét trắng trợn như buổi sáng, mà thêm vài phần kiêng dè. Cố Thừa An đứng cạnh xe, thấy y đi tới liền mở cửa, nhưng trước khi y lên xe, hắn bỗng đưa tay chỉnh lại khăn choàng trên vai y trước mặt mọi người. Động tác ấy rất tự nhiên, không phô trương nhưng đủ thân mật, giống như hắn hoàn toàn không có ý che giấu sự quan tâm của mình.
Tần Dĩ Ninh ngẩng đầu nhìn hắn, giọng nhỏ đi một chút. “Anh cố ý à?”
“Ừm.” Cố Thừa An đáp thẳng.
Y bật cười. “Anh càng ngày càng biết làm màu trước mặt người ngoài.”
“Tôi đang học.” Cố Thừa An nhìn y. “Nếu người ngoài thích nhìn, vậy để họ nhìn thấy điều nên thấy.”
Tần Dĩ Ninh không phản bác được. Y ngồi vào xe, đợi Cố Thừa An lên theo mới nghiêng người dựa vào vai hắn. Hôm nay y thật sự rất mệt, không phải mệt vì công việc mà vì cảm xúc lên xuống quá nhiều. Cố Thừa An không nói gì, chỉ đưa tay nắm lấy tay y, để y yên lặng dựa vào mình trên suốt đường về nhà. Có những lúc, sau khi sóng gió qua đi, lời an ủi nhiều đến đâu cũng không bằng một bờ vai quen thuộc.
Về đến biệt thự Nam Sơn, quản gia đã chuẩn bị bữa tối rất phong phú. Tần Dĩ Ninh ăn không nhiều, Cố Thừa An cũng không ép, chỉ gắp cho y vài món thanh đạm rồi bảo nhà bếp giữ canh để lát nữa nếu đói có thể ăn thêm. Sau bữa cơm, hai người không lên phòng làm việc như thường ngày mà ra vườn sau đi dạo. Đêm nay trời trong, sau mấy ngày mưa, không khí có mùi cỏ cây rất dịu. Tần Dĩ Ninh khoác áo của Cố Thừa An, đi bên cạnh hắn trên con đường lát đá nhỏ, bàn tay bị hắn nắm trong túi áo khoác.
“Anh có thấy em phiền không?” Tần Dĩ Ninh bỗng hỏi.
Cố Thừa An quay đầu nhìn y. “Vì chuyện hôm nay?”
“Vâng.” Tần Dĩ Ninh cúi mắt nhìn bóng hai người chồng lên nhau dưới đèn vườn. “Lý trí em biết đây là thủ đoạn của người ngoài, nhưng em vẫn đau lòng. Anh đã giải thích rất nhiều lần, cũng đã làm đến mức này, nhưng em vẫn không thể lập tức hoàn toàn không để ý đến quá khứ của anh. Em sợ lâu dần anh sẽ mệt.”
Cố Thừa An dừng bước. Hắn kéo Tần Dĩ Ninh quay lại đối diện mình, ánh đèn vườn phủ lên gương mặt y một tầng sáng rất mềm, nhưng đôi mắt y vẫn còn chút mỏi mệt chưa tan. Hắn đưa tay vuốt nhẹ khóe mắt y, động tác chậm rãi và cẩn thận hơn trước rất nhiều.
“Tôi không mệt.” Cố Thừa An nói. “Nếu người bị tung ảnh cũ là em và một người từng khiến em động lòng, tôi cũng sẽ để ý. Tôi có thể còn khó chịu hơn em, thậm chí chưa chắc bình tĩnh được như em hôm nay.”
Tần Dĩ Ninh ngẩng đầu. “Thật sao?”
“Thật.” Cố Thừa An đáp. “Tôi không rộng lượng đến mức nhìn bạn đời của mình bị đặt cạnh người khác mà không ghen. Cho nên em khó chịu là chuyện bình thường. Tôi cần làm không phải là mong em lập tức không để ý, mà là để em biết mỗi lần em để ý, tôi vẫn sẽ đứng về phía em.”
Tần Dĩ Ninh nhìn hắn, rất lâu sau mới khẽ cười. “Anh nói chuyện càng ngày càng dễ nghe.”
“Vì em thích nghe.”
“Vậy anh nói thêm một câu đi.”
“Câu gì?”
Tần Dĩ Ninh nghiêng đầu, ánh mắt có chút trêu chọc nhưng giọng lại rất mềm. “Nói câu hôm nay anh đăng ấy, nhưng chỉ nói cho em nghe thôi.”
Cố Thừa An nhìn y, ánh mắt trầm xuống rất dịu. Hắn cúi đầu đến gần, không lập tức hôn mà dừng lại trong khoảng cách chỉ còn một hơi thở. “Tần Dĩ Ninh là bạn đời tôi yêu, cũng là người duy nhất tôi lựa chọn cùng đi tiếp.”
Tần Dĩ Ninh vừa muốn cười vừa thấy mắt nóng lên. “Anh đọc lại y nguyên thật à?”
“Em bảo tôi nói câu hôm nay đăng.”
“Cố tổng thật sự rất nghe lời.”
“Chỉ nghe lời em.” Cố Thừa An nói.
Tần Dĩ Ninh không chịu nổi nữa, chủ động ôm lấy cổ hắn hôn lên. Nụ hôn dưới ánh đèn vườn ban đầu rất nhẹ, sau đó dần sâu hơn trong mùi cỏ cây sau mưa. Cố Thừa An ôm eo y, kéo người vào lòng, chiếc áo khoác rộng trên vai Tần Dĩ Ninh bị gió thổi nhẹ nhưng rất nhanh được hắn giữ lại. Y nhắm mắt đáp lại, trong lòng còn đau một chút vì những bức ảnh cũ, nhưng nỗi đau ấy đang được người trước mặt dùng từng câu nói, từng hành động, từng sự lựa chọn rõ ràng lấp lại.
Đêm đó, họ trở về phòng ngủ muộn hơn thường ngày. Cố Thừa An giúp Tần Dĩ Ninh tháo khăn choàng, còn y giúp hắn cởi cà vạt, động tác thân thuộc sau hơn một năm chung sống lại vì những lời tỏ tình liên tiếp mấy ngày qua mà có thêm ý nghĩa khác. Khi Cố Thừa An cúi đầu hôn y lần nữa, Tần Dĩ Ninh không né tránh, ngược lại kéo hắn gần hơn. Sự thân mật giữa họ không còn là nghĩa vụ vợ chồng như thuở ban đầu, cũng không chỉ là thói quen sau một năm sống chung, mà là cách hai người xác nhận rằng hiện tại họ thuộc về nhau, dù quá khứ từng có ai, dù người ngoài còn muốn châm ngòi.
Sau khi tắm xong, Tần Dĩ Ninh nằm trên giường xem lại dòng trạng thái của Cố Thừa An thêm một lần. Cố Thừa An đi tới, thấy y còn nhìn màn hình liền nhíu mày rất nhẹ. Tần Dĩ Ninh lập tức ngẩng đầu, như đoán được hắn muốn nói gì, chủ động giải thích rằng y không xem bình luận, chỉ nhìn câu hắn viết. Cố Thừa An ngồi xuống bên cạnh, cầm điện thoại của y đặt sang một bên rồi kéo y vào lòng.
“Muốn nghe thì tôi nói cho em.” Hắn nói. “Đừng nhìn điện thoại nữa, hại mắt.”
Tần Dĩ Ninh tựa vào ngực hắn, bật cười. “Anh định nói bao nhiêu lần?”
“Bao nhiêu lần cũng được.”
“Vậy nói đến khi em ngủ.”
“Được.”
Ánh đèn đầu giường được hạ xuống rất thấp. Cố Thừa An ôm Tần Dĩ Ninh, thật sự thấp giọng lặp lại những lời mà hắn từng đăng cho cả giới hào môn thấy, nhưng khi nói riêng cho y nghe lại dịu hơn rất nhiều. Tần Dĩ Ninh ban đầu còn cố mở mắt đáp lại vài câu, sau đó mệt quá, dần dần chỉ còn tiếng đáp rất nhỏ. Trước khi ngủ, y nghe thấy Cố Thừa An nói thêm một câu không có trong dòng trạng thái kia: “Không chỉ hiện tại, sau này cũng là em.”
Tần Dĩ Ninh ngủ thiếp đi với khóe môi hơi cong.
Cố Thừa An cúi đầu nhìn y rất lâu, sau đó mới tắt đèn ngủ. Điện thoại trên tủ đầu giường rung nhẹ một lần, là tin nhắn của trợ lý Chu gửi báo cáo sơ bộ về nguồn ảnh. Studio truyền thông đã thừa nhận nhận chỉ thị từ người liên quan đến Từ Mạn, nhưng còn một chi tiết lạ: ngoài những bức ảnh được Từ Mạn mua, có một tấm ảnh chụp Tần Dĩ Ninh năm mười chín tuổi ở buổi tiệc Lâm gia không nằm trong gói tư liệu ban đầu, lại bị ai đó âm thầm gửi kèm rồi yêu cầu không đăng.
Cố Thừa An nhìn dòng cuối cùng, ánh mắt chợt trầm xuống.
Tấm ảnh Tần Dĩ Ninh năm mười chín tuổi.
Người có bức ảnh đó, ngoài album của Tần Dĩ Ninh, còn có thể là ai?
(Hết chương 7)
Bình luận 💬 0