Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

LIÊN HÔN CÙNG NGƯỜI TÔI THẦM YÊU

Chương 2: Học Cách Sống Chung

Chương 1: Đêm Tân Hôn Chương 2: Học Cách Sống Chung Chương 3: Một Phần Của Gia Đình Chương 4: Hơn Một Năm Sau Chương 5: Người Cũ Trở Về Chương 6: Người Ngoài Không Chen Được Chương 7: Những Bức Ảnh Cũ Chương 8: Người Trong Tấm Ảnh Chương 9: Người Đến Sau Chương 10: Người Đứng Sau Chương 11: Giới Hạn Không Thể Chạm Chương 12: Muốn Em Rời Đi Chương 13: Người Muốn Em Quay Đầu Chương 14: Cùng Về Nhà Chương 15: Yêu Em Một Lần Cho Đúng Chương 16: Phiên ngoại: Năm Thứ Ba Ở Nam Sơn

Chương 2: Học Cách Sống Chung

Ba ngày sau hôn lễ, biệt thự Nam Sơn cuối cùng cũng thoát khỏi cảm giác xa lạ ban đầu. Những thùng đồ của Tần Dĩ Ninh được mở ra từng cái một, sách được xếp lên kệ, vài chậu cây nhỏ đặt cạnh cửa sổ phòng làm việc, những món đồ dùng quen thuộc cũng dần xuất hiện trong phòng ngủ chính. Trước đây căn biệt thự này giống một nơi ở được chuẩn bị hoàn hảo theo tiêu chuẩn hào môn, sạch sẽ, sang trọng, đầy đủ nhưng thiếu hơi người. Sau khi Tần Dĩ Ninh chuyển vào, nó bắt đầu có thêm mùi giấy sách mới mở, mùi trà hoa nhài y thích, và cả vài dấu vết rất nhỏ chứng minh nơi này thật sự có thêm một chủ nhân khác.

Cố Thừa An vẫn giữ lịch làm việc dày đặc như trước. Buổi sáng hắn thường rời nhà lúc bảy giờ rưỡi, tài xế đã chờ sẵn dưới sân, trợ lý Chu gửi lịch trình cả ngày vào điện thoại trước khi hắn dùng xong bữa sáng. Nhưng dù bận đến đâu, hắn vẫn cố gắng ăn sáng cùng Tần Dĩ Ninh, cho dù phần lớn thời gian hai người chỉ nói vài câu ngắn ngủi về thời tiết, lịch trình và chuyện về nhà cũ Cố gia cuối tuần. Tần Dĩ Ninh ban đầu còn hơi không quen, sau đó dần nhận ra đó là cách Cố Thừa An thực hiện lời hắn đã nói trong đêm đầu tiên: đã kết hôn thì không thể mọi thứ vẫn như cũ.

Sáng ngày thứ tư, Tần Dĩ Ninh xuống tầng muộn hơn thường ngày mười phút. Đêm qua y xử lý một bản kế hoạch hợp tác của Tần thị đến gần hai giờ sáng, khi ngủ đã quên kéo rèm, sáng ra bị nắng chiếu đến đau đầu. Y vốn tưởng Cố Thừa An đã rời đi, không ngờ vừa bước vào phòng ăn đã thấy người kia vẫn ngồi ở vị trí quen thuộc, trước mặt đặt một tách cà phê chưa uống hết và một tập tài liệu đã được đánh dấu vài chỗ bằng bút đen. Nghe tiếng bước chân, Cố Thừa An ngẩng đầu nhìn y, ánh mắt dừng lại trên sắc mặt hơi tái của y trong một thoáng rất ngắn.

“Không ngủ ngon?” Cố Thừa An hỏi.

Tần Dĩ Ninh kéo ghế ngồi xuống đối diện hắn, cố cười nhẹ. “Tối qua xem tài liệu hơi muộn. Không sao, lát nữa đến công ty uống cà phê là được.”

“Dạ dày em không tốt, sáng sớm đừng uống cà phê lạnh.” Cố Thừa An nói xong liền quay đầu dặn quản gia đổi ly nước ấm và mang thêm một phần cháo bí đỏ. Giọng hắn không nghiêm khắc, nhưng cũng không giống đang hỏi ý kiến, tự nhiên đến mức khiến Tần Dĩ Ninh nhất thời quên phản ứng. Đợi quản gia lui xuống, hắn mới bổ sung: “Tối qua em gửi lịch trình cho trợ lý Chu, tôi thấy hôm nay em có cuộc họp lúc mười giờ, không cần vội.”

Tần Dĩ Ninh nhìn hắn vài giây, trong lòng dâng lên cảm giác rất kỳ lạ. Y nhớ mình chỉ gửi lịch trình theo lời Cố Thừa An dặn, chưa từng nghĩ người đàn ông này thật sự sẽ xem kỹ đến mức nhớ được giờ họp của y. Trong mắt người ngoài, đây có lẽ là sự kiểm soát quen thuộc của một người thừa kế hào môn, nhưng Tần Dĩ Ninh lại cảm nhận được nó không mang theo áp lực. Cố Thừa An không hỏi y đi đâu, gặp ai, làm gì, chỉ lặng lẽ điều chỉnh bữa sáng và nhịp sinh hoạt theo thông tin mà y chủ động đưa.

“Anh xem lịch trình của em kỹ vậy sao?” Tần Dĩ Ninh hỏi, giọng mang theo chút trêu chọc rất nhẹ.

Cố Thừa An đặt tài liệu xuống. “Nếu em không thích, sau này tôi sẽ không xem chi tiết, chỉ để trợ lý sắp xếp tài xế.”

“Em không có ý đó.” Tần Dĩ Ninh vội nói, rồi lại thấy mình phản ứng quá nhanh nên hơi mất tự nhiên. Y cầm ly nước ấm uống một ngụm, để hơi nóng che đi vẻ lúng túng trên mặt. “Em chỉ hơi bất ngờ. Trước đây ở Tần gia, mọi người thường chỉ hỏi em có cần tham dự buổi tiệc nào không, rất ít ai nhớ hôm sau em có cuộc họp lúc mấy giờ.”

Cố Thừa An nhìn y. “Sau này tôi sẽ nhớ.”

Một câu nói bình thản rơi xuống giữa bàn ăn, không hề có ngữ điệu dỗ dành, cũng không phải lời hứa long trọng, nhưng lại khiến tay Tần Dĩ Ninh khựng lại. Y phát hiện Cố Thừa An rất giỏi dùng vẻ mặt lạnh nhạt nói những câu khiến người khác không biết nên tiếp nhận thế nào. Nếu xem là trách nhiệm, nó quá chu đáo; nếu xem là quan tâm, nó lại quá tỉnh táo. Tần Dĩ Ninh chỉ có thể cúi đầu ăn cháo, để sự ấm áp trong cổ họng lặng lẽ đè xuống nhịp tim vừa rối lên của mình.

“Cuối tuần về nhà cũ Cố gia, em có gì cần chuẩn bị không?” Cố Thừa An hỏi sau một lúc im lặng. “Mẹ tôi tính cách ôn hòa, sẽ không làm khó em. Cha tôi thường nói chuyện công việc trên bàn ăn, nếu ông ấy nhắc đến dự án giữa hai nhà mà em không muốn trả lời, cứ để tôi nói.”

Tần Dĩ Ninh đặt thìa xuống, giọng nghiêm túc hơn. “Em không sợ nói chuyện công việc. Dự án cảng thông minh vốn do em theo từ giai đoạn nghiên cứu, nếu bác Cố hỏi, em có thể trả lời. Chỉ là em nghe nói trong Cố gia vẫn có vài người không quá hài lòng với cuộc liên hôn này, nhất là chi thứ hai.”

“Tin tức của em rất nhanh.” Cố Thừa An nói.

“Em không muốn đến nhà anh trong tình trạng không biết gì.” Tần Dĩ Ninh nhìn thẳng vào hắn, giọng mềm nhưng không yếu. “Liên hôn là chuyện của hai nhà, nhưng sau khi kết hôn, thể diện của anh cũng liên quan đến em. Nếu có người cố tình dùng lời nói thử em, em không thể chỉ trốn sau lưng anh.”

Cố Thừa An im lặng nhìn y, ánh mắt vốn bình tĩnh như có một gợn sóng rất nhỏ. Trước khi kết hôn, hắn từng xem qua hồ sơ của Tần Dĩ Ninh, biết y không giống lời đồn “tiểu thiếu gia được nuôi nhàn rỗi” ngoài miệng người khác. Y có năng lực, có chừng mực, chỉ là không thích tranh phong quá mức nên thường bị những người quen đánh giá bằng bề ngoài dịu dàng hiểu lầm. Giờ phút này nghe y nói như vậy, Cố Thừa An bỗng nhận ra bạn đời mới cưới của mình không cần hắn che chở theo kiểu đặt sau lưng, mà cần hắn đứng bên cạnh để y có đủ vị trí ngang hàng.

“Được.” Cố Thừa An nói. “Nếu em muốn tự xử lý, tôi sẽ không ngăn. Nhưng nếu có người vượt quá giới hạn, tôi vẫn sẽ can thiệp.”

Tần Dĩ Ninh khẽ cười. “Cố tổng nói vậy làm em yên tâm hơn nhiều.”

“Ở nhà không cần gọi Cố tổng.” Cố Thừa An nhắc.

“Vậy gọi Thừa An?” Tần Dĩ Ninh cố ý hỏi, ánh mắt cong lên một chút. “Hay gọi ông xã giống những người mới cưới?”

Cố Thừa An đang cầm tách cà phê thì hơi dừng lại. Vẻ mặt hắn không thay đổi quá rõ, nhưng Tần Dĩ Ninh vẫn nhận ra động tác ngắn ngủi ấy, trong lòng bỗng sinh ra chút vui vẻ hiếm thấy. Từ sau hôn lễ đến nay, phần lớn thời gian y đều là người căng thẳng hơn, người dễ dao động hơn, hiếm khi có thể khiến người đàn ông luôn trầm ổn này khựng lại. Cảm giác ấy không xấu, thậm chí còn khiến bữa sáng vốn nghiêm túc trở nên giống sinh hoạt bình thường của một cặp chồng chồng hơn.

“Em muốn gọi thế nào cũng được.” Cố Thừa An đặt tách xuống, giọng vẫn bình tĩnh nhưng tai hình như có chút đỏ rất khó nhận ra. “Miễn là em thấy tự nhiên.”

Tần Dĩ Ninh vốn chỉ định trêu một câu, không ngờ hắn lại trả lời nghiêm túc như vậy. Y nhìn Cố Thừa An, trong đầu bỗng hiện lên cảnh mình thật sự gọi hai chữ kia, lập tức cảm thấy người nóng lên trước lại là mình. Cuối cùng y chỉ có thể ho nhẹ, cúi đầu ăn nốt bữa sáng trong tiếng cười rất khẽ của quản gia đứng xa xa. Cố Thừa An nghiêng mắt nhìn quản gia một cái, người sau lập tức cúi đầu, nhưng khóe miệng vẫn không giấu được ý cười.

Sau bữa sáng, hai người cùng ra khỏi nhà. Xe của Cố Thừa An vốn đỗ trước cửa chính, xe của Tần Dĩ Ninh lại đỗ phía sau, nhưng khi y chuẩn bị đi về phía xe mình thì bị Cố Thừa An gọi lại. Hắn đứng cạnh cửa xe, một tay cầm áo khoác, một tay kéo cửa sau, dáng vẻ nghiêm chỉnh như đang chuẩn bị dự họp chứ không phải đưa bạn đời đi làm. Tần Dĩ Ninh dừng bước, ánh mắt hơi nghi hoặc.

“Công ty em cùng đường với Cố thị.” Cố Thừa An nói. “Tôi đưa em qua đó.”

Tần Dĩ Ninh nhìn tài xế của mình đang đứng bên cạnh xe phía sau, lại nhìn trợ lý Chu cố gắng giữ vẻ mặt chuyên nghiệp ở xe phía trước. “Nhưng như vậy có làm trễ lịch của anh không?”

“Không.” Cố Thừa An đáp rất nhanh. “Tôi đã nói với trợ lý Chu lùi cuộc họp đầu tiên mười lăm phút.”

Tần Dĩ Ninh không hỏi thêm. Nếu hỏi nữa, chuyện vốn đơn giản sẽ trở thành khách sáo quá mức, mà tối qua Cố Thừa An vừa nhắc y không cần khách sáo trong căn nhà này. Y bước lên xe, ngồi xuống bên cạnh hắn, mùi da thuộc mới và hương gỗ tuyết tùng quen thuộc lập tức bao quanh. Xe rời khỏi biệt thự Nam Sơn trong ánh nắng buổi sáng, hai chiếc nhẫn cưới trên tay họ thỉnh thoảng cùng phản chiếu ánh sáng khi xe đi qua hàng cây bên đường.

Trên đường đến Tần thị, Cố Thừa An xử lý vài email, Tần Dĩ Ninh cũng xem lại tài liệu cuộc họp. Hai người ngồi cạnh nhau nhưng không nói nhiều, không gian trong xe yên tĩnh đến mức giống một phòng làm việc di động. Nhưng so với sự xa cách trên xe tối hôn lễ, hôm nay khoảng lặng ấy đã dễ chịu hơn rất nhiều. Tần Dĩ Ninh thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn ngoài cửa sổ, rồi lại nhìn bóng Cố Thừa An phản chiếu trên kính, trong lòng chợt sinh ra cảm giác rất khó gọi tên: hóa ra sống chung với một người không nhất định phải luôn nói chuyện, chỉ cần biết đối phương ở bên cạnh cũng đã đủ khiến một buổi sáng trở nên khác đi.

Khi xe dừng trước cổng Tần thị, vài nhân viên đi ngang qua lập tức nhìn sang. Tin tức liên hôn của Tần gia và Cố gia vẫn còn nóng trong giới, chiếc xe của Cố Thừa An lại quá dễ nhận ra, chỉ trong vài giây đã có không ít ánh mắt tò mò dừng lại. Tần Dĩ Ninh vốn định tự mở cửa xuống xe, nhưng tay vừa chạm đến khóa cửa thì Cố Thừa An đã xuống trước một bước, vòng qua bên kia mở cửa cho y. Động tác này rất bình thường trong lễ nghi hào môn, nhưng khi người làm là Cố Thừa An, người vốn nổi tiếng lạnh nhạt và chưa từng kiên nhẫn với những việc hình thức, ý nghĩa lại khác hẳn.

Tần Dĩ Ninh bước xuống xe, thấp giọng nói: “Anh làm vậy, hôm nay công ty tôi chắc sẽ rất náo nhiệt.”

“Em không thích?” Cố Thừa An hỏi.

“Không phải.” Tần Dĩ Ninh chỉnh lại tay áo, nhìn hắn bằng ánh mắt mang chút bất đắc dĩ. “Em chỉ sợ lát nữa vừa vào phòng họp, mấy vị quản lý cấp cao đã dùng ánh mắt xem kịch nhìn em.”

“Vậy để họ xem.” Cố Thừa An nói. “Ít nhất họ sẽ biết em ở Cố gia không bị lạnh nhạt.”

Tần Dĩ Ninh hơi ngẩn ra. Y lúc này mới hiểu, việc Cố Thừa An đưa y đi làm không chỉ vì cùng đường, cũng không chỉ vì thuận tiện. Hắn đang dùng cách rất trực tiếp nói cho người Tần thị và cả những người đang quan sát cuộc hôn nhân này rằng Tần Dĩ Ninh không phải người bị đặt vào Cố gia rồi mặc kệ. Một cử chỉ nhỏ trước cổng công ty còn hữu dụng hơn mười lời giải thích, nhất là trong giới luôn thích đoán ý qua từng chi tiết.

“Cảm ơn anh.” Tần Dĩ Ninh nói rất khẽ.

Cố Thừa An nhìn y. “Tối tôi đón em?”

Tần Dĩ Ninh vốn định nói không cần, nhưng nghĩ đến những lời vừa rồi, cuối cùng vẫn nuốt lời khách sáo xuống. “Hôm nay em tan làm khoảng sáu giờ. Nếu anh không bận, có thể cùng ăn tối.”

“Được.” Cố Thừa An đáp. “Tôi nhắn em trước khi đến.”

Tần Dĩ Ninh gật đầu, xoay người đi vào công ty. Sau lưng y, chiếc xe đen chưa lập tức rời đi, Cố Thừa An đứng bên cửa xe nhìn theo đến khi bóng y biến mất sau cửa xoay mới quay lại. Trợ lý Chu ngồi ghế phụ, qua gương chiếu hậu nhìn thấy vẻ mặt ông chủ vẫn bình thản như thường, nhưng không hiểu sao lại cảm thấy bầu không khí hôm nay khác với mọi ngày. Trước đây Cố tổng xử lý bất kỳ việc gì cũng ưu tiên hiệu suất, rất ít khi làm một chuyện chỉ để người khác yên tâm; nhưng sau khi kết hôn, hắn dường như bắt đầu để ý đến những điều nhỏ đến mức trước đây chắc chắn sẽ bị hắn xem là không cần thiết.

Bên trong Tần thị quả nhiên náo nhiệt hơn bình thường. Tần Dĩ Ninh vừa bước vào thang máy dành cho quản lý đã gặp giám đốc bộ phận đầu tư và hai trợ lý cấp cao, ba người đồng loạt mỉm cười chúc mừng tân hôn, ánh mắt lại không tránh khỏi lướt qua chiếc nhẫn cưới trên tay y. Y đáp lại từng câu rất tự nhiên, không tỏ ra ngượng ngùng cũng không cố ý né tránh. Khi cửa thang máy đóng lại, giám đốc bộ phận đầu tư cuối cùng vẫn không nhịn được mà nói một câu “Cố tổng rất chu đáo”, giọng điệu vừa tán thưởng vừa dò xét.

Tần Dĩ Ninh mỉm cười. “Anh ấy vốn là người có trách nhiệm.”

“Có trách nhiệm là một chuyện, tự mình đưa đến công ty lại là chuyện khác.” Vị giám đốc kia cười nói. “Trước đây tôi từng gặp Cố tổng vài lần ở hội nghị ngành, anh ấy không phải người thích làm việc dư thừa. Xem ra Tần tổng nhỏ ở Cố gia rất được coi trọng.”

Tần Dĩ Ninh không giải thích nhiều, chỉ bình thản đáp: “Hôn nhân vừa bắt đầu, chúng tôi đều đang học cách thích nghi. Nếu mọi người tò mò quá, tôi sẽ ngại đấy.”

Câu nói mềm mại nhưng vừa đủ chặn lại mọi dò hỏi tiếp theo. Người trong thang máy đều là kẻ lõi đời, lập tức cười chuyển đề tài. Tần Dĩ Ninh bước ra khỏi thang máy, nụ cười trên mặt vẫn chưa tắt, nhưng lòng bàn tay lại vô thức chạm nhẹ vào nhẫn cưới. Y biết những lời đồn đãi sẽ không biến mất chỉ vì Cố Thừa An đưa y đi làm một lần, nhưng chí ít sáng nay, y đã không còn cảm giác mình phải một mình chứng minh vị trí của mình trong cuộc liên hôn này.

Cuộc họp kéo dài hơn dự kiến. Dự án cảng thông minh bước vào giai đoạn đàm phán mới, vài điều khoản liên quan đến quyền sử dụng dữ liệu và phân phối lợi nhuận khiến hai nhóm tranh luận gần hai tiếng. Tần Dĩ Ninh không lớn tiếng, nhưng mỗi lần mở miệng đều nói thẳng vào điểm mấu chốt, khiến vài quản lý vốn xem y là tiểu thiếu gia “được đưa vào dự án để lấy kinh nghiệm” dần thu lại thái độ khinh thường. Đến cuối buổi họp, anh cả Tần Dĩ Chu ngồi ở ghế chủ tọa nhìn y một lúc, ánh mắt vừa hài lòng vừa phức tạp.

Sau khi mọi người rời đi, Tần Dĩ Chu giữ y lại. Anh hơn Tần Dĩ Ninh sáu tuổi, là người thừa kế chính thức của Tần gia, tính cách nghiêm cẩn nhưng đối với em trai út vẫn luôn mềm hơn vài phần. Từ lúc liên hôn được đặt lên bàn, Tần Dĩ Chu là người phản đối lâu nhất, không phải vì không nhìn thấy lợi ích, mà vì hắn biết Tần Dĩ Ninh đối với Cố Thừa An không hoàn toàn vô tâm. Trong mắt anh, một cuộc liên hôn có thể bảo vệ gia tộc, nhưng cũng có thể trở thành lưỡi dao âm thầm cắt vào lòng người nếu một bên yêu trước quá sâu.

“Cố Thừa An đối xử với em thế nào?” Tần Dĩ Chu hỏi thẳng khi cửa phòng họp đóng lại.

Tần Dĩ Ninh thu dọn tài liệu, giọng bình tĩnh. “Rất tốt. Anh ấy tôn trọng em, cũng không để em khó xử.”

“Anh không hỏi những điều trên mặt.” Tần Dĩ Chu nhìn y. “Dĩ Ninh, ở trước mặt anh không cần nói lời xã giao. Nếu em sống không vui, Tần gia không đến mức phải dùng cả đời em để đổi lợi ích. Chúng ta có thể nghĩ cách khác, dù khó hơn cũng không phải không làm được.”

Tần Dĩ Ninh dừng tay, lòng chợt mềm xuống. Trong Tần gia, không phải ai cũng xem y như quân cờ, ít nhất anh cả luôn thật lòng muốn bảo vệ y. Nhưng cũng chính vì vậy, y càng không muốn để Tần Dĩ Chu lo lắng quá nhiều. Y ngồi xuống đối diện anh, suy nghĩ một lúc rồi mới mở miệng bằng giọng nghiêm túc hơn.

“Anh, em không hối hận.” Tần Dĩ Ninh nói. “Em biết cuộc hôn nhân này bắt đầu vì hai nhà, cũng biết Cố Thừa An chưa chắc đã có tình cảm với em. Nhưng anh ấy không phải người xấu, càng không phải kiểu người xem hôn nhân như trò đùa. Đêm tân hôn, anh ấy hỏi ý em trước, sau đó cũng rất tôn trọng em. Mấy ngày nay anh ấy cố gắng để em thích nghi với biệt thự Nam Sơn, sáng nay đưa em đi làm cũng là vì muốn người ngoài biết em không bị Cố gia bỏ mặc.”

Tần Dĩ Chu nghe đến đây thì sắc mặt dịu xuống một chút, nhưng ánh mắt vẫn chưa hoàn toàn yên tâm. “Tôn trọng và yêu là hai chuyện khác nhau.”

“Em biết.” Tần Dĩ Ninh cúi mắt, khóe môi có nụ cười rất nhạt. “Nhưng không phải cuộc hôn nhân nào cũng bắt đầu từ yêu. Có người yêu nhau rồi mới học cách sống chung, cũng có người sống chung rồi mới biết có thể yêu hay không. Em không muốn ngay từ đầu đã phủ định mọi khả năng chỉ vì anh ấy chưa yêu em.”

Tần Dĩ Chu nhìn em trai mình, trong lòng vừa thương vừa bất lực. Anh biết Tần Dĩ Ninh từ nhỏ đã mềm lòng nhưng không hồ đồ, một khi đã quyết định chuyện gì thì rất khó thay đổi. Cố Thừa An có thể không yêu y ngay lúc này, nhưng chỉ cần hắn giữ đúng trách nhiệm, Tần Dĩ Ninh sẽ tự thuyết phục mình tiếp tục bước tới. Điều khiến Tần Dĩ Chu lo lắng nhất chính là sự tự thuyết phục đó, bởi nó thường khiến người ta chịu đau lâu hơn mức cần thiết.

“Vậy em phải nhớ một chuyện.” Tần Dĩ Chu nói chậm rãi. “Liên hôn không có nghĩa là em thấp hơn Cố gia, yêu thầm cũng không có nghĩa là em phải chịu thiệt. Nếu Cố Thừa An một ngày nào đó làm chuyện có lỗi với em, đừng vì thích hắn mà nuốt xuống. Tần gia không cần một dự án đến mức bỏ mặc em trai mình bị người ta giẫm lên.”

Tần Dĩ Ninh ngẩng đầu nhìn anh, mắt hơi nóng lên nhưng rất nhanh lại cười. “Em biết rồi. Anh cứ yên tâm, em không yếu đuối như vậy đâu.”

“Anh chỉ sợ em không yếu đuối trước mặt người khác, nhưng lại mềm lòng trước mặt hắn.” Tần Dĩ Chu thở dài. “Thôi, hiện tại nhìn hắn còn biết điều. Tối nay hắn đến đón em?”

“Vâng.” Tần Dĩ Ninh nói đến đây, nụ cười nơi khóe mắt không tự chủ rõ hơn một chút. “Anh ấy nói sẽ nhắn trước khi đến.”

Tần Dĩ Chu nhìn vẻ mặt ấy, cuối cùng không nói thêm lời nặng nề. Anh chỉ đứng dậy, đi đến vỗ nhẹ vai em trai, giống như khi còn nhỏ mỗi lần Tần Dĩ Ninh thi xong một kỳ quan trọng đều được anh âm thầm cổ vũ như vậy. “Vậy cứ thử sống cho tốt. Nhưng nhớ, nhà họ Tần luôn ở sau lưng em.”

Tần Dĩ Ninh gật đầu. “Em nhớ.”

Chiều hôm đó, Tần Dĩ Ninh bận đến gần sáu giờ rưỡi mới rời khỏi phòng làm việc. Cố Thừa An đã nhắn lúc sáu giờ mười rằng hắn đang trên đường đến, nhưng y bị một cuộc gọi từ đối tác kéo lại, đợi đến khi xuống lầu thì trời đã nhá nhem. Trước cổng Tần thị, chiếc xe đen quen thuộc đỗ dưới hàng cây, Cố Thừa An không ngồi trong xe mà đứng bên ngoài gọi điện thoại. Hắn mặc áo khoác dài màu tối, dáng người cao lớn nổi bật giữa dòng người tan làm, khiến không ít nhân viên Tần thị đi ngang qua đều vô thức nhìn thêm vài lần.

Tần Dĩ Ninh bước nhanh hơn. “Xin lỗi, cuộc gọi kéo dài hơn dự kiến. Anh chờ lâu chưa?”

Cố Thừa An tắt điện thoại, nhận lấy túi tài liệu trong tay y một cách tự nhiên. “Không lâu. Đói chưa?”

“Có hơi đói.” Tần Dĩ Ninh nhìn túi tài liệu bị hắn cầm đi, trong lòng lại xuất hiện cảm giác rất nhỏ mà ấm. “Anh muốn ăn gì?”

“Tôi đã đặt chỗ ở một nhà hàng gần đây.” Cố Thừa An mở cửa xe cho y. “Đồ ăn thanh đạm, phù hợp với dạ dày của em.”

Tần Dĩ Ninh không nhịn được nhìn hắn. “Sao anh biết em thích ăn thanh đạm?”

“Hồ sơ của em có viết.” Cố Thừa An đáp thẳng.

Tần Dĩ Ninh vừa bước lên xe vừa bật cười. “Hồ sơ liên hôn còn viết cả khẩu vị sao?”

“Có.” Cố Thừa An ngồi vào bên cạnh, giọng rất nghiêm túc. “Nhưng tôi không chắc có chính xác không, nên mấy ngày nay có quan sát thêm.”

Tần Dĩ Ninh vốn đang cười, nghe đến câu cuối thì nụ cười chậm rãi dịu xuống. Hóa ra không phải mọi sự chu đáo của Cố Thừa An đều đến từ tài liệu lạnh lùng trước hôn lễ, hắn thật sự có quan sát y ăn gì, uống gì, thích gì, không thích gì trong những ngày sống chung ngắn ngủi này. Sự nhận thức ấy khiến Tần Dĩ Ninh vừa vui vừa sợ, vui vì người mình thích đang từng chút đặt mình vào phạm vi chú ý, sợ vì bản thân có lẽ sẽ vì những điều nhỏ như vậy mà càng ngày càng lún sâu.

Nhà hàng Cố Thừa An đặt nằm trong một con phố yên tĩnh cách Tần thị không xa, không quá phô trương nhưng riêng tư rất tốt. Hai người được đưa vào phòng riêng, món ăn đã được đặt trước một phần, còn lại để Tần Dĩ Ninh chọn thêm theo sở thích. Bữa tối diễn ra chậm hơn bữa sáng, có lẽ vì kết thúc một ngày làm việc, cả hai đều buông bớt vẻ căng cứng. Tần Dĩ Ninh kể vài chuyện trong cuộc họp, Cố Thừa An thỉnh thoảng bổ sung một số góc nhìn từ phía Cố thị, cuộc trò chuyện vừa liên quan công việc vừa tự nhiên hơn những lần trước.

“Anh cả em giữ em lại sau cuộc họp.” Tần Dĩ Ninh nói khi món canh được mang lên.

Cố Thừa An ngẩng mắt. “Hỏi chuyện chúng ta?”

“Ừm.” Tần Dĩ Ninh không giấu. “Anh ấy lo em sống ở Cố gia không vui.”

“Anh ấy lo là đúng.” Cố Thừa An nói. “Nếu tôi có em trai vừa kết hôn vì liên hôn, tôi cũng sẽ hỏi.”

Tần Dĩ Ninh chống cằm nhìn hắn, ánh mắt mang theo chút tò mò. “Vậy nếu anh là anh cả em, anh sẽ hỏi gì?”

Cố Thừa An suy nghĩ vài giây. “Tôi sẽ hỏi đối phương có tôn trọng em không, có để em chịu ấm ức trước mặt người ngoài không, có ép em làm điều em không muốn không. Nếu có, tôi sẽ khuyên em rời đi sớm.”

Tần Dĩ Ninh không ngờ hắn sẽ trả lời nghiêm túc như vậy. Y vốn chỉ muốn nói đùa, nhưng nghe đến câu “rời đi sớm”, lòng lại khẽ động. Cố Thừa An có thể bình thản nói ra điều đó, chứng tỏ hắn thật sự xem việc tôn trọng bạn đời là nguyên tắc cơ bản, không phải lời nói cho đẹp trong đêm tân hôn. Nhưng cũng chính vì vậy, Tần Dĩ Ninh càng thấy câu hỏi tiếp theo nghẹn trong cổ họng.

“Vậy nếu một ngày nào đó em thật sự muốn rời đi thì sao?” Y hỏi rất nhẹ.

Cố Thừa An nhìn y, ánh mắt trầm xuống. “Mới kết hôn chưa đầy một tuần, em đã nghĩ đến chuyện rời đi lần thứ hai rồi.”

Tần Dĩ Ninh bị hắn nhìn đến hơi chột dạ, nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh. “Em chỉ giả sử.”

“Tôi không thích giả sử này.” Cố Thừa An nói.

Không khí trong phòng riêng bỗng yên tĩnh vài giây. Tần Dĩ Ninh nhìn người đàn ông đối diện, trong lòng vừa bất ngờ vừa có chút không biết nên đặt vào đâu. Cố Thừa An không nói lớn tiếng, càng không lộ vẻ tức giận, nhưng câu nói ấy lại rõ ràng đến mức khiến y cảm nhận được một đường ranh rất cứng. Hắn có thể thừa nhận nếu bạn đời chịu ấm ức thì nên rời đi, nhưng khi người đó là Tần Dĩ Ninh, khi cuộc hôn nhân này vừa bắt đầu, hắn lại không thích nghe y nói đến chuyện rời khỏi mình.

“Em xin lỗi.” Tần Dĩ Ninh nói sau một lúc. “Có lẽ vì mọi thứ đến quá nhanh, em vẫn chưa hoàn toàn quen với việc mình đã kết hôn.”

Cố Thừa An nhìn y thêm vài giây, sau đó giọng dịu đi. “Tôi cũng chưa quen. Nhưng chúng ta có thể từ từ quen, không cần vừa bắt đầu đã chuẩn bị kết thúc.”

Tần Dĩ Ninh cúi mắt, đầu ngón tay chậm rãi vuốt qua mép ly. “Được. Sau này em sẽ không tùy tiện nói những lời như vậy nữa.”

“Không phải không được nói.” Cố Thừa An dừng một chút. “Nếu em thật sự không vui, em phải nói. Tôi chỉ không muốn em dùng việc rời đi như một giả thiết bình thường, giống như ngay từ đầu đã không tin chúng ta có thể sống tốt.”

Tần Dĩ Ninh ngẩng đầu. Lần này y nhìn Cố Thừa An rất lâu, nhìn đến khi những bất an giấu dưới đáy lòng dường như bị ánh mắt nghiêm túc của hắn chạm vào. Y muốn nói rằng không phải mình không tin hắn, chỉ là không tin một người từng có bạch nguyệt quang trong lòng có thể thật sự quay đầu nhìn y. Nhưng lời đến môi lại bị nuốt xuống, bởi hiện tại Bạch Du vẫn là cái tên chưa từng xuất hiện giữa họ, là bí mật y nghe được từ lời đồn chứ không phải vấn đề thật sự của cuộc hôn nhân này.

“Em sẽ cố tin.” Cuối cùng Tần Dĩ Ninh nói.

Cố Thừa An không ép y nói thêm. Hắn chỉ gắp một miếng cá đã được gỡ xương vào bát y, động tác tự nhiên như đã làm rất nhiều lần, dù thật ra đây mới là lần đầu. Tần Dĩ Ninh nhìn miếng cá trắng mềm trong bát, bỗng cảm thấy những lời chưa nói ra cũng không còn quá nặng nề. Có lẽ bây giờ họ chưa cần lập tức chạm đến mọi bóng tối trong lòng, chỉ cần từng bữa cơm, từng lần đưa đón, từng cuộc trò chuyện vụng về mà thật lòng như thế này, đã đủ để cuộc hôn nhân non trẻ của họ có thêm một chút nền móng.

Sau bữa tối, Cố Thừa An đưa Tần Dĩ Ninh về biệt thự Nam Sơn. Trên đường về, trời đổ mưa nhỏ, từng giọt nước bám lên cửa kính xe, kéo ánh đèn đường thành những vệt dài mơ hồ. Tần Dĩ Ninh nhìn cảnh đêm ngoài cửa, cảm giác buồn ngủ dần kéo đến sau một ngày căng thẳng. Y cố chống đỡ một lúc, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà nghiêng đầu tựa vào ghế, hơi thở chậm rãi đều xuống.

Cố Thừa An đang xem tài liệu trên máy tính bảng, nhận ra bên cạnh yên tĩnh hơn bình thường thì quay đầu nhìn sang. Tần Dĩ Ninh ngủ không sâu, lông mày hơi nhíu lại, có lẽ vì tư thế ngồi không thoải mái. Hắn im lặng vài giây, sau đó đưa tay điều chỉnh ghế của y thấp xuống một chút, lại lấy áo khoác đặt nhẹ lên người y. Khi xe đi qua một đoạn đường xóc, Tần Dĩ Ninh vô thức nghiêng về phía hắn, trán gần như chạm vào vai hắn.

Cố Thừa An không tránh. Hắn chỉ nâng tay đỡ lấy đầu y, để y tựa ổn hơn trên vai mình. Tài xế nhìn qua gương chiếu hậu một cái rồi lập tức dời mắt, trong xe chỉ còn tiếng mưa rất nhẹ và tiếng lật tài liệu được Cố Thừa An cố ý giảm xuống đến mức gần như không nghe thấy. Người đàn ông quen dùng thời gian trên xe để xử lý công việc bỗng phát hiện một bên vai có thêm trọng lượng không hề ảnh hưởng đến hiệu suất như hắn tưởng, ngược lại còn khiến nhịp thở của chính hắn chậm lại một cách kỳ lạ.

Về đến biệt thự, Tần Dĩ Ninh vẫn chưa tỉnh hẳn. Cố Thừa An gọi y một tiếng, thấy y chỉ mơ hồ đáp lại rồi lại nhắm mắt, cuối cùng trực tiếp cúi người bế y ra khỏi xe. Tần Dĩ Ninh trong cơn buồn ngủ khẽ động, theo bản năng vòng tay qua cổ hắn, gò má cọ nhẹ vào vai áo còn vương hơi lạnh của mưa đêm. Cố Thừa An hơi khựng lại, sau đó ôm y chặt hơn một chút, bước qua cửa chính trong ánh mắt vừa kinh ngạc vừa nhanh chóng cúi xuống của người giúp việc.

Quản gia muốn tiến lên hỏi có cần chuẩn bị nước nóng không, nhưng nhìn thấy Cố Thừa An khẽ lắc đầu thì lập tức lui lại. Hắn bế Tần Dĩ Ninh lên tầng, đặt y xuống giường, cúi người cởi giày và áo khoác cho y. Tần Dĩ Ninh tỉnh lại một chút khi được đặt vào chăn, mở mắt nhìn hắn trong ánh đèn ngủ mờ nhạt. Có lẽ vì còn buồn ngủ, ánh mắt y không còn vẻ bình tĩnh thường ngày, chỉ còn chút mềm mại và mơ hồ khiến người ta không thể nói nặng lời.

“Về rồi sao?” Tần Dĩ Ninh hỏi khẽ.

“Ừm.” Cố Thừa An kéo chăn cho y. “Ngủ tiếp đi.”

“Anh chưa tắm.” Tần Dĩ Ninh nhìn áo sơ mi trên người hắn, giọng nói vẫn lẫn trong cơn buồn ngủ nhưng ý thức chăm sóc lại rất tự nhiên. “Đi tắm nước nóng đi, ngoài trời mưa, đừng để cảm lạnh.”

Cố Thừa An nhìn y, ánh mắt hơi dừng lại. Từ trước đến nay, hắn là người được trợ lý nhắc lịch trình, được quản gia chuẩn bị mọi thứ, được cấp dưới quan tâm sức khỏe bằng thái độ kính cẩn, nhưng rất ít ai dùng giọng điệu buồn ngủ mà tự nhiên như vậy nhắc hắn đi tắm vì sợ cảm lạnh. Câu nói ấy không có mục đích, không mang theo lấy lòng, chỉ giống như một người sống cùng nhà thật sự để ý đến hắn sau một đêm mưa.

“Được.” Hắn đáp.

Tần Dĩ Ninh nghe xong như yên tâm, nhắm mắt lại rất nhanh. Cố Thừa An đứng bên giường thêm một lúc, sau đó mới quay người vào phòng tắm. Khi tiếng nước vang lên phía sau cánh cửa, Tần Dĩ Ninh vốn tưởng đã ngủ lại chậm rãi mở mắt ra. Y nhìn bóng đèn ngủ dịu nhẹ trên trần nhà, đưa tay chạm lên vị trí trái tim, nơi vẫn còn đập nhanh vì cảm giác được Cố Thừa An bế lên tầng.

Y biết mình xong rồi. Mới chỉ vài ngày, chỉ vài bữa cơm, vài câu quan tâm, vài lần đưa đón, y đã không còn cách nào giữ bản thân bình tĩnh như trước hôn lễ. Cố Thừa An càng tôn trọng y, càng nghiêm túc sống cùng y, y càng khó nhắc mình đừng tham lam. Nhưng nếu tình yêu đơn phương nhiều năm đã có cơ hội ở gần người ấy như thế này, ai có thể thật sự đứng ngoài mà không động lòng thêm một lần nữa?

Khi Cố Thừa An tắm xong đi ra, Tần Dĩ Ninh đã nhắm mắt lại như đang ngủ. Hắn tắt bớt đèn, nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh, nhưng vừa kéo chăn thì người bên cạnh bỗng dịch lại gần một chút. Động tác của Tần Dĩ Ninh rất nhỏ, giống như vô thức trong lúc ngủ, chỉ là bàn tay y chạm vào mu bàn tay hắn rồi dừng ở đó. Cố Thừa An cúi mắt nhìn, cuối cùng không rút tay về mà trở tay nắm lấy những ngón tay hơi lạnh ấy.

Đêm mưa ngoài cửa sổ kéo dài rất lâu. Trong phòng ngủ chính của biệt thự Nam Sơn, hai người nằm cạnh nhau dưới một tấm chăn, không còn xa cách như đêm đầu tiên, cũng chưa thân mật đến mức có thể gọi là yêu. Nhưng giữa họ đã bắt đầu có những thói quen rất nhỏ lặng lẽ hình thành, như bữa sáng được giữ nóng, như lịch trình được ghi nhớ, như chiếc áo khoác phủ lên người khi ngủ quên trên xe, như bàn tay được nắm lại trong bóng tối mà không ai nói ra.

Tần Dĩ Ninh nhắm mắt, khóe môi khẽ cong lên.

Cố Thừa An nhìn trần nhà rất lâu, bàn tay vẫn nắm tay y không buông.

Bên ngoài, mưa rơi qua một đêm dài. Bên trong căn nhà mới của họ, cuộc hôn nhân vì liên hôn ấy cũng bắt đầu mọc lên những mầm non đầu tiên trong nơi không ai kịp phòng bị. Chỉ là lúc này, cả hai đều chưa biết một khi mầm non ấy bén rễ quá sâu, ngày sau mỗi cơn gió thổi qua cũng sẽ khiến lòng người đau đến không thể xem như chưa từng có gì.

(Hết chương 2)

← Trước Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0