Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

LIÊN HÔN CÙNG NGƯỜI TÔI THẦM YÊU

Chương 9: Người Đến Sau

Chương 1: Đêm Tân Hôn Chương 2: Học Cách Sống Chung Chương 3: Một Phần Của Gia Đình Chương 4: Hơn Một Năm Sau Chương 5: Người Cũ Trở Về Chương 6: Người Ngoài Không Chen Được Chương 7: Những Bức Ảnh Cũ Chương 8: Người Trong Tấm Ảnh Chương 9: Người Đến Sau Chương 10: Người Đứng Sau Chương 11: Giới Hạn Không Thể Chạm Chương 12: Muốn Em Rời Đi Chương 13: Người Muốn Em Quay Đầu Chương 14: Cùng Về Nhà Chương 15: Yêu Em Một Lần Cho Đúng Chương 16: Phiên ngoại: Năm Thứ Ba Ở Nam Sơn

Chương 9: Người Đến Sau

Tập tin có tiêu đề Người đến sau được gửi đến ba hộp thư khác nhau trong cùng một phút. Một hộp thư thuộc về tài khoản marketing từng hỏi mua ảnh hôm trước, một hộp thư là địa chỉ công việc cũ của một phóng viên tài chính, hộp thư còn lại lại được gửi đến phòng quan hệ công chúng của Tần thị như một lời khiêu khích có chủ ý. May mắn là phía Cố Thừa An và Tần Dĩ Chu đã cho người theo dõi từ trước, nên tập tin vừa xuất hiện đã bị chặn lại trước khi kịp lan rộng. Nhưng dù chưa bị tung ra ngoài, cái tên trên tập tin vẫn khiến cả phòng họp nhỏ của Tần thị rơi vào yên lặng nặng nề.

Tần Dĩ Ninh ngồi cạnh Cố Thừa An, trước mặt là bản giải mã nội dung tập tin do bộ phận kỹ thuật gửi đến. Bên trong không có ảnh nhạy cảm, cũng không có bằng chứng giả mạo trắng trợn, chỉ là một chuỗi hình ảnh cũ được sắp xếp có chủ ý: ảnh Cố Thừa An và Bạch Du thời đại học, ảnh Tần Dĩ Ninh năm mười chín tuổi đứng từ xa nhìn về phía họ, ảnh hôn lễ liên hôn của Cố Tần một năm trước, cuối cùng là ảnh Bạch Du bước vào Cố thị sau khi về nước. Dưới mỗi ảnh đều có chú thích ngắn, lời lẽ không quá lộ liễu nhưng đủ độc địa, cố dẫn người xem đến kết luận rằng Tần Dĩ Ninh đã yêu thầm từ lâu, chờ Bạch Du rời đi rồi dùng liên hôn để trở thành bạn đời hợp pháp của Cố Thừa An.

Tần Dĩ Chu đọc xong, sắc mặt lạnh đến mức trợ lý đứng bên cạnh không dám thở mạnh. Anh khép máy tính bảng lại, nhìn thẳng về phía Cố Thừa An, giọng nói không lớn nhưng rất nặng. “Tôi nói trước, thứ này nếu lọt ra ngoài, dù cậu có công khai yêu Dĩ Ninh thêm mười lần cũng không chặn được hết miệng người ngoài. Người ta không cần sự thật, họ chỉ cần một câu chuyện đủ kích thích để bàn tán.”

Cố Thừa An nắm tay Tần Dĩ Ninh dưới bàn, ngón tay siết rất chặt nhưng giọng vẫn giữ bình tĩnh. “Nó chưa lọt ra ngoài, chúng ta còn thời gian. Người gửi cố ý chọn tiêu đề như vậy, chứng tỏ mục tiêu là khiến Dĩ Ninh bị đặt vào vị trí người đến sau. Đây không còn là chuyện của Bạch Du hay ảnh cũ nữa, mà là có người muốn hủy danh dự của em ấy.”

Tần Dĩ Ninh rũ mắt nhìn màn hình đã tối đi, sau đó ngẩng lên rất chậm. “Nhưng những phần trong đó đều là thật một nửa. Em đúng là từng thích anh từ trước, cũng đúng là biết về lời đồn của anh và Bạch Du trước khi kết hôn. Nếu người ngoài chỉ nhìn những thứ đó, họ sẽ tin em thật sự có tâm cơ.”

“Em không có.” Cố Thừa An lập tức nói.

“Em biết mình không có.” Tần Dĩ Ninh nhìn hắn, giọng bình tĩnh hơn vẻ mặt của mọi người trong phòng. “Nhưng lần này chúng ta không thể chỉ nói em không có. Phải chứng minh câu chuyện kia bị cắt ghép sai bối cảnh. Nếu không, người ngoài sẽ nghĩ anh vì bảo vệ bạn đời nên mới phủ nhận tất cả.”

Tần Dĩ Chu nhìn em trai mình, ánh mắt hơi dịu đi nhưng giọng vẫn nghiêm. “Em muốn làm gì?”

Tần Dĩ Ninh hít nhẹ một hơi. “Công khai một phần sự thật.”

Cố Thừa An lập tức nhíu mày. “Dĩ Ninh.”

“Anh nghe em nói hết đã.” Tần Dĩ Ninh nắm lại tay hắn, như thể người cần được trấn an lúc này không phải y mà là hắn. “Em không muốn công khai chuyện yêu thầm để người khác thương hại. Nhưng nếu họ muốn dùng chuyện em thích anh từ năm mười chín tuổi để nói em mưu tính, vậy chúng ta cứ nói rõ: em từng thích anh, nhưng chưa từng tiếp cận anh, chưa từng phá hoại quan hệ của anh với bất kỳ ai. Cuộc liên hôn là quyết định của hai gia tộc, anh cũng tự mình đồng ý, không ai lừa ai cả.”

Tần Dĩ Chu trầm giọng hỏi: “Em có chắc chịu được người ngoài bàn tán chuyện em yêu thầm không?”

“Không chắc.” Tần Dĩ Ninh cười rất nhẹ, nhưng ánh mắt lại vững. “Nhưng so với việc để họ bịa em là kẻ tính toán, em thà tự mình nói rằng em đã thích một người rất lâu. Thích một người không mất mặt, anh từng nói vậy với em mà.”

Cố Thừa An nhìn y, lòng như bị thứ gì đè nặng. Câu “thích một người không mất mặt” vốn là lời hắn dùng để an ủi y sáng hôm trước, bây giờ lại bị y dùng để đứng thẳng trước cơn sóng mới. Hắn vừa tự hào vì Tần Dĩ Ninh không còn trốn sau sự hiểu chuyện của mình, vừa đau lòng vì người hắn yêu vẫn phải đem phần tình cảm trân quý nhất ra làm lá chắn. Hắn cúi đầu hôn nhẹ lên mu bàn tay y trước mặt Tần Dĩ Chu, không để ý ánh mắt lập tức lạnh xuống của anh cả.

“Tôi không muốn em bị ép phải nói.” Cố Thừa An nói.

“Không phải bị ép.” Tần Dĩ Ninh nhìn hắn. “Là em muốn lấy lại quyền nói câu chuyện của mình. Thừa An, trước đây em luôn sợ người khác biết em thích anh quá lâu, vì sợ anh áp lực, sợ mình đáng thương. Nhưng bây giờ anh đã nắm tay em rồi. Nếu người ngoài muốn nhìn, vậy để họ nhìn thấy người em thích năm đó cuối cùng cũng chọn em.”

Tần Dĩ Chu im lặng vài giây, sau đó lạnh lùng quay mặt đi. “Hai người muốn tình cảm thì lát nữa về nhà tình cảm, bây giờ nói cách xử lý.”

Tần Dĩ Ninh bị anh nói đến tai hơi đỏ, nhưng bầu không khí trong phòng nhờ câu đó mà bớt nặng hơn một chút. Cố Thừa An cũng thu lại cảm xúc, quay sang trợ lý Chu bảo anh ta mở lại chuỗi chứng cứ. Họ cần chứng minh ba điểm: một là Lục Nghiêu giữ và gửi ảnh vì chấp niệm cá nhân, hai là Từ Mạn thông qua studio truyền thông phát tán ảnh cũ, ba là cuộc liên hôn Cố Tần được hai bên thỏa thuận độc lập, không liên quan đến bất kỳ sự thao túng tình cảm nào. Nếu phản hồi thiếu một điểm, đối phương vẫn có thể tiếp tục dẫn dắt dư luận.

Trợ lý Chu mở tài liệu, nói rõ từng phần: “Hiện tại chúng ta có bản cam kết và ghi âm của Lục Nghiêu, có lời khai của studio truyền thông về nguồn ảnh từ phía bà Từ, có dữ liệu chứng minh cuộc gặp của Cố tổng và Bạch tiên sinh ở Cố thị là công việc. Nhưng phần liên quan đến động cơ liên hôn, nếu muốn chặn lời đồn Tần tiên sinh mưu tính, tốt nhất cần một tuyên bố từ cả Cố gia và Tần gia, xác nhận liên hôn được bàn bạc trên cơ sở lợi ích hai bên, không phải do cá nhân Tần tiên sinh thúc đẩy.”

Tần Dĩ Chu gật đầu. “Phần Tần gia tôi có thể xử lý. Ba tôi không thích đem chuyện nhà lên mạng, nhưng lần này liên quan danh dự của Dĩ Ninh, ông sẽ đồng ý. Phía Cố gia thì sao?”

Cố Thừa An đáp: “Ba tôi sẽ lên tiếng. Nhưng chưa đủ.”

Tần Dĩ Ninh nhìn hắn. “Anh muốn Bạch Du cũng lên tiếng?”

“Không phải bắt buộc.” Cố Thừa An nhìn y trước khi nói tiếp. “Nhưng nếu Bạch Du đồng ý xác nhận năm đó chúng tôi chưa từng có quan hệ yêu đương hay cam kết tình cảm, câu chuyện ‘người đến sau’ sẽ mất nền tảng chính. Tôi sẽ hỏi cậu ấy, nếu cậu ấy không muốn bị kéo vào dư luận, chúng ta dùng cách khác.”

Tần Dĩ Ninh suy nghĩ một lúc rồi gật đầu. “Anh hỏi đi. Nhưng phải nói rõ với anh ấy rằng nếu lên tiếng sẽ bị liên lụy. Em không muốn anh ấy vì chúng ta mà chịu áp lực không cần thiết.”

Tần Dĩ Chu nghe vậy thì nhíu mày. “Lúc này em còn nghĩ cho Bạch Du?”

“Không phải nghĩ cho anh ấy trước bản thân.” Tần Dĩ Ninh đáp rất bình tĩnh. “Là vì em không muốn dùng cách người khác đã dùng với em để đối xử với anh ấy. Bạch Du không phải người sai. Nếu anh ấy giúp, đó là thiện ý, không phải nghĩa vụ.”

Cố Thừa An nhìn y, ánh mắt càng sâu. “Tôi sẽ nói rõ.”

Cuộc gọi cho Bạch Du được thực hiện ngay trong phòng họp. Tần Dĩ Ninh chủ động đề nghị mở loa, vì lần này nội dung liên quan đến y, Bạch Du và Cố Thừa An cùng lúc, không cần lại truyền qua trung gian. Bạch Du bắt máy rất nhanh, nghe Cố Thừa An nói xong toàn bộ chuyện tập tin “Người đến sau” thì im lặng một lúc lâu. Khi cậu mở miệng, giọng nói không còn vẻ cười đùa như thường ngày.

“Lục Nghiêu đã giao bản gốc cho tôi xem rồi. Tôi không nghĩ anh ấy còn gửi bản mã hóa cho người khác. Việc này tôi có trách nhiệm, tôi sẽ lên tiếng.”

Tần Dĩ Ninh lập tức nói: “Bạch Du, anh không cần vội đồng ý. Nếu anh lên tiếng, người ngoài có thể lại kéo anh vào câu chuyện này. Có thể họ sẽ nói anh vì Cố Thừa An mà thanh minh, cũng có thể nói anh đang diễn rộng lượng.”

Bạch Du ở đầu dây bên kia bật cười rất nhẹ. “Dĩ Ninh, cậu nghĩ tôi còn sợ người ta nói sao? Từ lúc tôi về nước, họ đã tự động đặt tôi lên sân khấu rồi. Nếu tôi im lặng, họ dùng tên tôi làm dao đâm cậu. Nếu tôi nói rõ, ít nhất con dao đó không còn dễ dùng nữa.”

Tần Dĩ Ninh im lặng vài giây. “Nhưng chuyện này vốn không phải lỗi của anh.”

“Cũng không phải lỗi của cậu.” Bạch Du đáp ngay. “Tôi nói rõ không phải vì áy náy đơn thuần, mà vì tôi không muốn một đoạn quá khứ chưa từng bắt đầu bị thổi thành tình yêu sâu nặng để làm tổn thương cuộc hôn nhân hiện tại của hai người. Năm đó tôi và Thừa An có thiện cảm, đúng. Nhưng chúng tôi chưa từng yêu đương, chưa từng hứa hẹn, chưa từng chờ nhau. Cậu không phải người đến sau, vì vốn không có vị trí nào đang chờ tôi cả.”

Cố Thừa An nhìn Tần Dĩ Ninh. Y cúi mắt, đầu ngón tay nhẹ chạm lên nhẫn cưới, không nói gì nhưng vẻ căng thẳng trên vai đã dịu đi một chút. Tần Dĩ Chu ngồi bên cạnh vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, nhưng lần này không mở miệng châm chọc Bạch Du. Ít nhất trong chuyện này, thái độ của cậu đủ rõ ràng.

“Cảm ơn anh.” Tần Dĩ Ninh nói khẽ.

“Đừng cảm ơn sớm.” Bạch Du thở dài. “Tôi còn phải đi tìm Lục Nghiêu lần nữa. Anh ấy giao ra bản cam kết nhưng vẫn để lại đường sau, chứng tỏ chưa thật sự buông. Nếu không chặn anh ấy từ gốc, sau này còn có thể xảy ra chuyện khác.”

Cố Thừa An hỏi: “Cậu định gặp cậu ta?”

“Có.” Bạch Du đáp. “Nhưng không gặp riêng. Tôi sẽ dẫn luật sư và trợ lý của trung tâm nghệ thuật đi cùng. Các anh có thể cho người theo dõi, tôi không ngại. Lần này tôi cần nói rõ với anh ấy, nếu anh ấy còn dùng danh nghĩa vì tôi làm chuyện tổn thương người khác, chúng tôi đến bạn cũng không cần làm nữa.”

Tần Dĩ Ninh ngẩng đầu. “Anh có cần chúng tôi hỗ trợ không?”

“Cần.” Bạch Du nói rất thẳng. “Tôi cần bản ghi nhận chính thức rằng Lục Nghiêu đã gửi ảnh và tập tin. Không phải để ép anh ấy ngay, mà để anh ấy hiểu nếu còn tiếp tục, hậu quả không phải vài câu xin lỗi là xong.”

Tần Dĩ Chu lập tức nói: “Tôi sẽ để luật sư gửi một bản cảnh báo trước. Tần thị có quỹ văn hóa từng cân nhắc hợp tác với Lục Nghiêu, hiện tại sẽ tạm dừng toàn bộ đánh giá. Nếu anh ta hỏi vì sao, cậu cứ nói rõ là vì rủi ro đạo đức nghề nghiệp.”

Bạch Du cười khẽ. “Tần tổng nói chuyện thật không nể mặt.”

“Anh ta giữ ảnh của em trai tôi nhiều năm để làm vũ khí.” Tần Dĩ Chu lạnh giọng. “Tôi không cần nể mặt.”

Cuộc gọi kết thúc sau khi thống nhất ba bước xử lý. Một, Cố thị và Tần thị phát thông báo pháp lý chặn nguồn lan truyền tập tin. Hai, Bạch Du đưa ra tuyên bố cá nhân, nói rõ quan hệ năm đó với Cố Thừa An chưa từng là yêu đương hay cam kết, đồng thời phản đối việc dùng ảnh riêng tư để công kích bạn đời hợp pháp của người khác. Ba, hai nhà truy trách nhiệm Từ Mạn và Lục Nghiêu theo hai hướng khác nhau, một bên là phát tán có chủ ý, một bên là cung cấp và giữ dữ liệu hình ảnh trái phép.

Sau khi trợ lý và luật sư rời phòng họp, bên trong chỉ còn lại ba người. Tần Dĩ Chu đứng cạnh cửa sổ, nhìn Tần Dĩ Ninh và Cố Thừa An ngồi bên nhau, cuối cùng hỏi: “Dĩ Ninh, em thật sự muốn tự mình lên tiếng về chuyện yêu thầm?”

Tần Dĩ Ninh gật đầu. “Em muốn.”

“Em có thể để Cố Thừa An nói thay.”

“Anh ấy có thể bảo vệ em, nhưng có vài lời em muốn tự nói.” Tần Dĩ Ninh nhìn anh cả, giọng rất nhẹ nhưng rõ ràng. “Anh, em từng sợ người khác biết tình cảm của mình vì sợ họ nói em đáng thương. Nhưng bây giờ em không thấy đáng thương nữa. Em thích một người rất lâu, sau đó người đó cũng thích em. Câu chuyện của em không nên bị người khác viết thành âm mưu.”

Tần Dĩ Chu nhìn y rất lâu, ánh mắt lạnh lùng dần mềm xuống. “Vậy viết cho tốt. Anh sẽ xem trước.”

Tần Dĩ Ninh bật cười. “Anh giống thầy kiểm bài quá.”

“Từ nhỏ bài văn của em cũng là anh xem.” Tần Dĩ Chu lạnh nhạt đáp. “Bây giờ thêm một Cố Thừa An đứng cạnh, em tưởng anh sẽ buông tay không quản sao?”

Cố Thừa An nghiêm túc nói: “Tôi cũng sẽ xem.”

Tần Dĩ Ninh nhìn hai người đàn ông trước mặt, một người là anh trai luôn bảo vệ y bằng giọng điệu nghiêm khắc, một người là bạn đời từng chậm hiểu nhưng hiện tại đang cố học cách yêu y thật rõ ràng. Nỗi căng thẳng trong lòng y bỗng tan đi rất nhiều. Nếu phải đối diện với lời đồn, ít nhất lần này y không đứng một mình trước gió.

Chiều hôm ấy, ba tuyên bố được đưa ra gần như nối tiếp nhau. Tuyên bố pháp lý của Cố thị và Tần thị rất cứng rắn, công khai xác nhận có người cố ý cắt ghép hình ảnh trước hôn nhân và bối cảnh công việc để bôi nhọ danh dự cá nhân. Tuyên bố của Bạch Du ngắn hơn nhưng sức nặng không nhỏ, cậu viết rằng mình và Cố Thừa An từng là bạn học có thiện cảm nhưng chưa từng yêu đương, chưa từng có cam kết, càng không tồn tại chuyện ai thay thế ai. Cuối cùng là bài viết cá nhân của Tần Dĩ Ninh, không dài nhưng từng câu đều khiến người đọc không thể tùy tiện cười cợt.

“Tôi từng thích một người từ rất sớm, nhưng chưa từng vì tình cảm đó mà làm tổn thương bất kỳ ai. Cuộc hôn nhân của tôi bắt đầu bằng sự đồng thuận giữa hai gia đình và hai cá nhân trưởng thành, không phải âm mưu của một người yêu thầm. Tôi không thấy xấu hổ vì từng thích bạn đời của mình trước khi anh ấy thích tôi, bởi tình cảm chân thành không nên bị viết lại thành tính toán. Hiện tại chúng tôi rất tốt, và tôi hy vọng những người dùng quá khứ chưa trọn vẹn của người khác để tạo thành dao sẽ hiểu rằng người bị thương cũng có quyền tự mình cầm lại câu chuyện của mình.”

Bài viết ấy nhanh chóng được Cố Thừa An chia sẻ lại. Hắn chỉ viết thêm một câu: “Người may mắn là tôi.”

Tần Dĩ Ninh ngồi trong phòng làm việc nhìn bốn chữ đó, mắt bỗng đỏ lên không báo trước. Cố Thừa An đang ngồi cạnh y, thấy vậy lập tức đưa tay lau khóe mắt y. Tần Dĩ Ninh bắt lấy tay hắn, vừa muốn cười vừa muốn khóc, cuối cùng chỉ thấp giọng trách: “Anh cố ý đúng không?”

“Ừm.” Cố Thừa An đáp.

“Anh biết em sẽ khóc mà còn viết.”

“Vì đó là sự thật.” Hắn nhìn y. “Người may mắn là tôi. Nếu em không thích tôi lâu như vậy, nếu em không đồng ý liên hôn, nếu em không kiên nhẫn chờ tôi hiểu ra, có lẽ tôi đã bỏ lỡ em.”

Tần Dĩ Ninh nhìn hắn rất lâu, sau đó dựa trán vào vai hắn. “Em không muốn người ngoài thấy em khóc.”

“Cửa đã khóa.” Cố Thừa An ôm lấy y. “Chỉ có tôi thấy.”

“Vậy cũng mất mặt.”

“Không mất mặt.” Hắn hôn lên tóc y. “Em khóc vì tôi, tôi phải dỗ.”

Tần Dĩ Ninh im lặng một lúc, sau đó khẽ nói: “Vậy anh dỗ đi.”

Cố Thừa An cúi đầu hôn lên mắt y, rất nhẹ, như sợ nước mắt làm đau. Tần Dĩ Ninh nhắm mắt, để mặc hắn hôn lên khóe mắt, gò má rồi đến môi mình. Nụ hôn không sâu ngay từ đầu, chỉ là sự trấn an vụng về mà dịu dàng. Nhưng sau những ngày liên tục bị quá khứ và lời đồn kéo căng, sự dịu dàng ấy lại giống một nơi trú ẩn, khiến Tần Dĩ Ninh cuối cùng có thể thật sự thả lỏng trong vòng tay người mình yêu.

Tối cùng ngày, phản ứng trong giới thượng lưu thay đổi rất rõ rệt. Những người ban đầu định xem kịch bắt đầu im lặng, một số người quen của Tần gia công khai ủng hộ Tần Dĩ Ninh, còn nhiều đối tác của Cố thị cũng chuyển hướng khen Cố Thừa An xử lý đời tư rõ ràng, không để chuyện riêng ảnh hưởng dự án. Từ Mạn bị Cố Hoằng Viễn gọi về nhà cũ ngay trong đêm, còn Lục Nghiêu nhận thư cảnh báo từ luật sư của cả Tần thị lẫn Cố thị, đồng thời bị quỹ văn hóa tạm dừng đánh giá hợp tác. Tất cả đều diễn ra hợp lý, không phô trương quá mức nhưng đủ khiến những người muốn tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa phải cân nhắc hậu quả.

Bạch Du cũng gặp Lục Nghiêu lần cuối tại văn phòng luật sư. Lần này Lục Nghiêu không còn vẻ tức giận như trước, có lẽ vì thấy tuyên bố của Bạch Du, cũng có lẽ vì nhận ra hành động của mình đã thật sự chạm đến ranh giới không thể dùng tình cảm để biện hộ. Hắn ngồi đối diện Bạch Du, giọng khàn đi rất nhiều.

“Em thật sự đứng về phía họ.”

Bạch Du nhìn hắn, không còn tức giận như hôm qua. “Không. Em đứng về phía đúng sai.”

“Anh chỉ không muốn em bị người ta nói là kẻ chen vào.”

“Nhưng anh dùng cách khiến một người vô tội bị nói thành kẻ mưu tính.” Bạch Du đáp. “Lục Nghiêu, nếu anh thật sự muốn tốt cho em, anh nên tôn trọng lựa chọn của em, không phải thay em biến người khác thành kẻ địch.”

Lục Nghiêu cúi đầu, rất lâu sau mới nói: “Anh xin lỗi.”

“Người anh cần xin lỗi nhất không phải em.” Bạch Du nói. “Là Tần Dĩ Ninh.”

“Cậu ấy sẽ không muốn gặp anh.”

“Vậy viết thư xin lỗi.” Bạch Du đẩy giấy cam kết đến trước mặt hắn. “Sau đó rời khỏi dự án trung tâm nghệ thuật của em. Chúng ta cần tạm dừng liên lạc một thời gian.”

Lục Nghiêu ngẩng đầu, sắc mặt tái đi. “Em muốn đuổi anh đi?”

“Em muốn anh học cách chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình.” Bạch Du nói, giọng chậm lại. “Nếu có một ngày anh thật sự hiểu ra, chúng ta có thể làm bạn lại. Nhưng bây giờ, em không thể để một người từng dùng danh nghĩa vì em mà tổn thương người khác tiếp tục đứng trong dự án của em.”

Lục Nghiêu cuối cùng ký tên. Bạch Du nhìn nét bút của hắn, trong lòng không hề nhẹ nhõm, nhưng cũng không hối hận. Có những quan hệ dù tiếc cũng phải lùi lại, bởi nếu tiếp tục dung túng, thứ bị bóp méo không chỉ là tình bạn mà còn là ranh giới làm người. Khi rời văn phòng luật sư, cậu gửi một tin nhắn cho Tần Dĩ Ninh, nội dung chỉ có vài dòng: “Lục Nghiêu đã ký cam kết bổ sung và rời khỏi dự án của tôi. Anh ấy sẽ gửi thư xin lỗi. Tôi biết lời xin lỗi không thể xóa hết khó chịu, nhưng tôi vẫn muốn nói, mong cậu và Thừa An sau này bình yên hơn.”

Tần Dĩ Ninh nhận được tin nhắn khi đang trên xe về Nam Sơn cùng Cố Thừa An. Y đọc xong, đưa cho hắn xem. Cố Thừa An không nói gì trước, chỉ quan sát sắc mặt y. Tần Dĩ Ninh nghĩ một lúc rồi trả lời Bạch Du: “Cảm ơn anh. Tôi cũng mong anh thuận lợi với dự án của mình. Chuyện đã qua, tôi sẽ cố để nó thật sự qua đi.”

Gửi xong, y thở ra một hơi rất nhẹ.

Cố Thừa An hỏi: “Nhẹ hơn chưa?”

“Có.” Tần Dĩ Ninh dựa vào vai hắn. “Không phải hoàn toàn không để ý, nhưng nhẹ hơn nhiều. Em nghĩ sau này nghe tên Bạch Du sẽ không còn đau như lúc đầu nữa.”

“Vậy còn nghe tên tôi?”

Tần Dĩ Ninh ngẩng đầu nhìn hắn, thấy vẻ mặt hắn rất nghiêm túc thì không nhịn được cười. “Nghe tên anh thì còn tùy.”

“Tùy gì?”

“Tùy anh có chọc em giận không.”

“Nếu chọc em giận thì sao?”

“Thì em sẽ gọi đầy đủ họ tên.” Tần Dĩ Ninh nghiêm túc nói. “Cố Thừa An.”

Cố Thừa An nhìn y. “Em bây giờ đang gọi đầy đủ.”

“Vì em muốn luyện trước.”

Cố Thừa An nắm tay y, cúi đầu hôn lên ngón áp út đeo nhẫn. “Vậy tôi cố gắng không để em có cơ hội luyện nhiều.”

Tần Dĩ Ninh đỏ tai, nhưng không rút tay về. Xe chạy qua đường lớn đầy ánh đèn, bên ngoài vẫn còn rất nhiều lời bàn tán chưa chắc đã biến mất trong một ngày, nhưng trong khoang xe nhỏ này, mọi thứ lại yên ổn đến mức khiến người ta muốn tin sóng gió thật sự có thể qua đi. Y biết sau này có thể vẫn sẽ có người nhắc lại chuyện cũ, vẫn sẽ có người dùng ánh mắt tò mò nhìn y và Cố Thừa An, nhưng không sao. Câu chuyện đã được y tự mình nói ra, mà người bên cạnh cũng đã đứng về phía y không chút do dự.

Về đến biệt thự Nam Sơn, quản gia đã chuẩn bị bữa tối muộn. Tần Dĩ Ninh ăn được nhiều hơn mấy ngày trước, Cố Thừa An thấy vậy mới thật sự thả lỏng. Sau bữa cơm, hai người lên phòng làm việc nhưng không ai mở máy tính ngay. Tần Dĩ Ninh đứng trước kệ sách, lấy ra quyển album cũ từ ngăn dưới cùng. Cố Thừa An đứng bên cạnh, ánh mắt dừng trên quyển album ấy, nhưng không chủ động mở.

“Anh muốn xem lại không?” Tần Dĩ Ninh hỏi.

“Em muốn cho tôi xem?”

“Vâng.” Y mở album đến trang có tấm ảnh buổi tiệc Lâm gia. “Trước đây em nói anh chỉ lọt vào ảnh, là nói dối.”

Cố Thừa An nhìn thiếu niên trong ảnh. “Tôi biết rồi.”

“Nhưng lúc đó em thật sự không nghĩ sẽ có ngày anh biết.” Tần Dĩ Ninh nhìn tấm ảnh, giọng rất nhẹ. “Khi ấy anh đứng xa lắm. Em chỉ nhìn một chút thôi, còn sợ bị người khác phát hiện.”

“Dĩ Ninh.” Cố Thừa An gọi.

“Vâng?”

“Nếu có thể quay lại năm đó, tôi sẽ đi về phía em.” Hắn nói.

Tần Dĩ Ninh ngẩng đầu, mắt hơi đỏ nhưng khóe môi lại cong lên. “Nhưng nếu anh đi về phía em năm đó, em có thể sẽ sợ đến mức bỏ chạy.”

“Vậy tôi đi chậm hơn.”

“Anh lúc đó lạnh như vậy, đi chậm em cũng sợ.”

“Vậy đưa em nước ấm trước.”

Tần Dĩ Ninh bật cười, nước mắt vừa mới dâng lên đã bị câu này làm tan đi. Y khép album lại, đặt nó trở về ngăn kéo nhưng không còn giấu kỹ như trước. Từ nay về sau, tấm ảnh ấy không còn là bí mật khiến y vừa ngọt ngào vừa chua xót, cũng không còn là thứ người khác có thể đem ra làm tổn thương y. Nó chỉ là một đoạn bắt đầu rất sớm của tình yêu, một khoảnh khắc thiếu niên từng lặng lẽ nhìn về phía người mình thích, rồi nhiều năm sau được người ấy nắm tay đứng trong cùng một căn nhà.

Đêm đó, Cố Thừa An ôm Tần Dĩ Ninh rất lâu. Không có lời bàn về truyền thông, không có kế hoạch xử lý ai, chỉ có những nụ hôn chậm rãi và hơi thở thân mật sau những ngày căng thẳng. Tần Dĩ Ninh nằm dưới ánh đèn dịu, nhìn người đàn ông cúi xuống hôn mình, bỗng cảm thấy nếu thời gian có thể dịu dàng hơn một chút, y muốn giữ khoảnh khắc này thật lâu. Cố Thừa An như đọc được ánh mắt của y, hôn lên khóe môi y rồi thấp giọng hỏi có mệt không. Y lắc đầu, vòng tay ôm lấy hắn, chủ động kéo người lại gần hơn.

Sự thân mật trong đêm ấy không vội vàng, cũng không cần dùng quá nhiều lời. Họ đã là chồng chồng hơn một năm, đã từng trải qua đêm tân hôn vụng về, đã từng có những lần gần gũi trong thói quen và trách nhiệm, nhưng lần này khác hơn, bởi giữa họ không còn bóng tối chưa nói rõ. Cố Thừa An dịu dàng hơn mọi lần, luôn dừng lại hôn lên trán y, hỏi y có ổn không; Tần Dĩ Ninh cũng không còn chỉ đón nhận, mà dùng vòng tay và những nụ hôn rất khẽ để nói rằng y đang ở đây, không còn lùi lại vì quá khứ nữa.

Gần rạng sáng, Tần Dĩ Ninh mệt đến mức ngủ thiếp đi trong lòng Cố Thừa An. Cố Thừa An kéo chăn che kín vai y, nhìn gương mặt y bình yên hơn mấy ngày trước, trong lòng cuối cùng có cảm giác sóng gió lần này đã tạm lắng. Nhưng khi hắn đưa tay lấy điện thoại để tắt âm, màn hình lại sáng lên vì tin nhắn của trợ lý Chu. Nội dung rất ngắn, nhưng đủ khiến ánh mắt hắn trầm xuống một lần nữa.

“Cố tổng, phía Từ Mạn đã thừa nhận liên hệ studio, nhưng bà ta khai có người chủ động gửi cho bà ta gợi ý về ảnh cũ trước đó. Người gửi dùng cùng một hộp thư mã hóa với tập tin ‘Người đến sau’. Có thể sau lưng bà ta còn một người khác.”

Cố Thừa An nhìn tin nhắn, bàn tay đặt trên lưng Tần Dĩ Ninh khẽ siết lại.

Ngoài cửa sổ, trời sắp sáng, nhưng bóng tối cuối cùng của đêm vẫn chưa tan hết.

(Hết chương 9)

← Trước Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0