Chương 1: Gặp Lại Dưới Danh Nghĩa Trợ Lý
Sáng thứ hai, Tô Dư Bạch bị công ty sa thải ngay trước cuộc họp tổng kết quý. Trưởng phòng nhân sự đặt phong bì bồi thường lên bàn, giọng nói mềm mỏng đến mức giả tạo, còn đồng nghiệp xung quanh thì cúi đầu giả vờ bận rộn, không ai dám nhìn vào mắt cậu. Ba năm làm việc, vô số lần tăng ca đến rạng sáng, cuối cùng đổi lại một câu “cơ cấu lại nhân sự”. Tô Dư Bạch cầm phong bì bước ra khỏi tòa nhà, điện thoại trong túi vừa khéo rung lên, tin nhắn báo tiền thuê nhà tháng sau đã đến hạn.
Đến chiều, cậu ngồi trong quán cà phê rẻ nhất gần trạm tàu điện, trước mặt là máy tính cũ và mười mấy email ứng tuyển chưa có hồi âm. Khi cậu đang định gửi thêm hồ sơ, một cuộc gọi lạ bất ngờ gọi đến, đầu dây bên kia là giọng nữ chuyên nghiệp của công ty săn đầu người. Đối phương nói có một vị trí trợ lý tổng giám đốc cần người gấp, lương cao hơn mức cũ của cậu gần gấp đôi, còn có thưởng dự án và phụ cấp ăn uống. Tô Dư Bạch nghe đến chữ “gấp đôi” thì im lặng ba giây, sau đó bình tĩnh hỏi địa chỉ phỏng vấn.
Sáng hôm sau, Tô Dư Bạch mặc chiếc sơ mi trắng được ủi thẳng nhất trong tủ, đứng dưới sảnh tập đoàn Phó thị. Tòa nhà cao đến mức khiến người ta ngẩng đầu cũng thấy mỏi cổ, sàn đá sáng bóng phản chiếu khuôn mặt có phần tái nhợt của cậu. Cậu từng nghe về Phó thị, cũng từng nghe về vị tổng giám đốc trẻ mới tiếp quản nơi này, nhưng chưa từng nghĩ mình sẽ có cơ hội bước vào. Cho đến khi thang máy dừng ở tầng bốn mươi tám, thư ký dẫn cậu đến trước cửa phòng tổng giám đốc, trái tim cậu bỗng đập mạnh đến bất thường.
“Ứng viên vị trí trợ lý tổng giám đốc, Tô Dư Bạch, đã đến rồi ạ.” Nữ thư ký gõ cửa hai tiếng, đợi bên trong truyền ra một tiếng “vào” lạnh nhạt mới đẩy cửa ra. Cô quay sang cậu, nở nụ cười lịch sự nhưng ánh mắt lại có chút thương hại khó hiểu. “Tô tiên sinh, anh vào đi, Phó tổng đang đợi anh. Buổi phỏng vấn hôm nay sẽ do Phó tổng trực tiếp phụ trách.”
Tô Dư Bạch vừa bước vào một bước, toàn thân đã cứng lại. Người đàn ông ngồi sau bàn làm việc màu đen chậm rãi ngẩng đầu, gương mặt quen thuộc đến mức khiến máu trong người cậu như đông cứng. Ba năm không gặp, Phó Dịch Thần vẫn có đôi mắt sâu lạnh ấy, chỉ là khí chất trên người càng sắc bén hơn trước, giống như một lưỡi dao đã được mài đến không còn chút nhân từ. Tô Dư Bạch siết chặt tập hồ sơ trong tay, cổ họng khô khốc đến mức suýt không gọi nổi tên anh.
Phó Dịch Thần đặt bút máy xuống, ánh mắt lướt qua khuôn mặt tái đi của cậu. Anh không đứng dậy, cũng không tỏ ra kinh ngạc, giống như người đang bước vào không phải người yêu cũ đã biến mất khỏi cuộc đời anh suốt ba năm, mà chỉ là một ứng viên bình thường. Sự bình tĩnh ấy khiến Tô Dư Bạch càng khó chịu hơn bất cứ lời trách móc nào. Anh nhìn cậu vài giây, giọng nói trầm lạnh vang lên trong căn phòng rộng đến ngột ngạt: “Tô Dư Bạch, lâu rồi không gặp.”
Tô Dư Bạch cố ép mình bình tĩnh, đặt hồ sơ lên bàn rồi lùi lại nửa bước. “Phó tổng, nếu tôi biết người phỏng vấn là anh, tôi sẽ không đến. Xin lỗi vì đã làm mất thời gian của anh, tôi xin phép rời đi.” Cậu nói xong liền xoay người, nhưng tay vừa chạm vào tay nắm cửa, giọng nói của Phó Dịch Thần đã truyền đến sau lưng. “Em đang thiếu tiền thuê nhà, đúng không?”
Bàn tay Tô Dư Bạch khựng lại, sắc mặt trong nháy mắt trở nên khó coi. Cậu quay đầu nhìn anh, trong mắt có tức giận lẫn phòng bị, giống như một con mèo bị chạm trúng vết thương cũ. “Anh điều tra tôi?” Giọng cậu không lớn, nhưng từng chữ đều căng cứng. “Phó Dịch Thần, dù ba năm trước tôi là người nói chia tay, anh cũng không cần dùng cách này để nhục nhã tôi.”
Phó Dịch Thần nhìn cậu, ánh mắt thoáng trầm xuống rất nhanh rồi biến mất. “Tôi không có hứng thú nhục nhã em, càng không rảnh tuyển một người vào công ty chỉ để trả thù.” Anh đẩy một phần hợp đồng lao động đến mép bàn, giọng điệu vẫn lạnh nhạt như đang bàn chuyện công việc. “Vị trí trợ lý tổng giám đốc, thử việc một tháng, lương gấp đôi công việc cũ của em, qua thử việc tăng thêm hai mươi phần trăm. Em có thể từ chối, nhưng trước khi bước ra khỏi cánh cửa này, tốt nhất nên nghĩ xem tháng sau mình trả tiền nhà bằng gì.”
Tô Dư Bạch bị anh chọc trúng điểm yếu, môi mím chặt đến trắng bệch. Cậu hận nhất là cảm giác bị người khác nhìn thấu, huống hồ người đó còn là Phó Dịch Thần. Ba năm trước, cậu đã dứt khoát rời đi, tưởng rằng chỉ cần không quay đầu thì cả hai sẽ không bao giờ gặp lại. Nhưng hiện tại, hiện thực tàn nhẫn đến mức buộc cậu phải đứng trước mặt người cũ, nghe anh dùng giọng bình thản nhất bóc trần sự chật vật của mình.
“Phó tổng nói đúng, tôi thiếu tiền.” Tô Dư Bạch hít sâu một hơi, quay lại cầm hợp đồng lên, ánh mắt dần bình tĩnh. “Nhưng tôi nhận công việc này không có nghĩa là tôi cúi đầu với anh. Trong công ty, tôi là cấp dưới, anh là cấp trên, hết giờ làm việc chúng ta không có quan hệ gì. Nếu anh muốn dùng công việc để làm khó tôi, tôi có quyền xin nghỉ bất cứ lúc nào.”
Phó Dịch Thần nhìn cậu thật lâu, khóe môi gần như không có độ cong. “Tôi trả lương cho em không phải để nghe em tuyên chiến.” Anh mở ngăn kéo, lấy ra một tấm thẻ nhân viên mới tinh rồi đặt lên hợp đồng. “Chín giờ sáng mai đi làm, bàn của em ở ngoài cửa phòng tôi. Việc đầu tiên là sắp xếp lịch họp tuần này, việc thứ hai là nhớ ăn sáng trước khi làm việc, tôi không cần một trợ lý ngất xỉu vì đau dạ dày.”
Tô Dư Bạch cứng người trong thoáng chốc, đầu ngón tay đặt trên hợp đồng khẽ run. Chuyện cậu bị đau dạ dày là thói quen cũ từ nhiều năm trước, khi hai người còn bên nhau, Phó Dịch Thần từng ngày ngày ép cậu ăn sáng. Sau khi chia tay, cậu không còn ai nhắc nữa, cũng dần mặc kệ thân thể mình. Giờ nghe lại câu này, cậu không thấy ấm áp, chỉ thấy ngực như bị ai đó bóp chặt, vừa đau vừa khó thở.
“Không cần anh quan tâm.” Tô Dư Bạch cúi đầu ký tên, nét bút hơi nặng đến mức gần như rạch qua mặt giấy. Cậu đặt bút xuống, giọng nói lạnh đi. “Từ ngày mai, tôi sẽ làm đúng bổn phận của trợ lý. Ngoài chuyện công việc, mong Phó tổng đừng nhắc lại chuyện cũ.”
Phó Dịch Thần nhận lại hợp đồng, ánh mắt dừng trên chữ ký của cậu vài giây. “Được.” Anh nói rất khẽ, nhưng bàn tay cầm hợp đồng lại siết chặt hơn bình thường. “Vậy từ ngày mai, Tô trợ lý, mong em làm việc cho tốt. Tôi không thích người vô trách nhiệm bỏ đi giữa chừng.”
Câu cuối cùng như một mũi kim đâm thẳng vào tim Tô Dư Bạch. Cậu biết Phó Dịch Thần không chỉ nói công việc, càng biết ba chữ “bỏ đi” kia đang nhắc đến ai. Năm đó, chính cậu là người gửi tin nhắn chia tay, chính cậu là người chuyển nhà trong đêm, chính cậu cắt đứt toàn bộ liên lạc. Nhưng có những chuyện, nếu không đi thì sẽ khiến cả hai đều bị kéo xuống vực sâu, chỉ là cậu không thể nói, cũng không dám nói.
Ngày đầu tiên đi làm chính thức, Tô Dư Bạch vừa đến bàn làm việc đã nhìn thấy một túi giấy đặt ngay ngắn bên cạnh máy tính. Bên trong là cháo nóng, trứng hấp, một hộp sữa ấm và thuốc dạ dày quen thuộc. Trên túi giấy không có tên người gửi, nhưng cả tầng bốn mươi tám chỉ có một người biết cậu không ăn được đồ cay vào buổi sáng. Tô Dư Bạch nhìn cánh cửa phòng tổng giám đốc đóng kín, trong lòng rối loạn đến mức đứng im rất lâu.
Nữ thư ký đi ngang qua, thấy túi đồ ăn thì mỉm cười đầy ẩn ý. “Tô trợ lý, Phó tổng dặn anh ăn xong rồi mới vào báo cáo lịch trình. Anh đừng hiểu lầm, Phó tổng bình thường rất lạnh lùng, chúng tôi chưa từng thấy anh ấy quan tâm ai như vậy đâu.” Cô nói đến đây lại hạ giọng, vẻ mặt vừa tò mò vừa phấn khích. “Mọi người dưới phòng hành chính còn cược rằng anh sẽ bị Phó tổng làm khó trong ba ngày đầu, xem ra họ thua sạch rồi.”
Tô Dư Bạch nghe mà da đầu tê dại, lập tức đẩy túi giấy sang một bên. “Tôi không cần đặc quyền.” Cậu mở máy tính, cố gắng giữ giọng bình thường, nhưng ánh mắt vẫn không nhịn được liếc về hộp sữa còn bốc hơi nóng. “Sau này những thứ này không cần chuẩn bị nữa. Tôi đến đây để làm việc, không phải để khiến người khác hiểu lầm.”
Cửa phòng tổng giám đốc bỗng mở ra đúng lúc ấy. Phó Dịch Thần đứng bên trong, áo sơ mi đen ôm lấy bờ vai rộng, sắc mặt lạnh đến mức không ai dám thở mạnh. Anh nhìn túi đồ ăn chưa được động tới, sau đó nhìn Tô Dư Bạch, giọng nói không cao nhưng đủ để cả khu trợ lý nghe thấy. “Ăn xong rồi vào gặp tôi. Nếu em muốn mọi người biết tôi phải tự mình đứng đây nhìn em ăn, tôi cũng không ngại.”
Không khí xung quanh lập tức thay đổi. Vài nhân viên giả vờ cúi đầu gõ phím, nhưng ánh mắt lại sáng lên như vừa ngửi thấy mùi drama công sở. Tô Dư Bạch tức đến mức tai đỏ lên, cuối cùng vẫn phải cầm hộp cháo lên dưới ánh mắt lạnh lùng của Phó Dịch Thần. Cậu cúi đầu ăn từng muỗng, vừa ăn vừa tự nhủ đây chỉ là vì công việc, nhưng vị cháo quen thuộc lan trong miệng lại khiến ký ức ba năm trước ập về không báo trước.
Nửa tiếng sau, Tô Dư Bạch ôm tài liệu bước vào phòng tổng giám đốc. Phó Dịch Thần đang xem email, trên bàn đã đặt sẵn một phần lịch trình cần chỉnh sửa, còn có một tập tài liệu về dự án hợp tác với công ty cũ của cậu. Tô Dư Bạch vừa nhìn thấy tên công ty ấy, sắc mặt lập tức thay đổi. Công ty vừa sa thải cậu, nay lại xuất hiện trong kế hoạch họp của Phó thị, hơn nữa người phụ trách dự án ghi rõ là trưởng phòng cũ đã đẩy cậu ra khỏi nhóm.
Phó Dịch Thần khép máy tính lại, ánh mắt lạnh hơn lúc trước. “Chiều nay em đi cùng tôi đến cuộc họp với bên Minh Hòa.” Anh đẩy tài liệu đến trước mặt cậu, từng chữ rõ ràng. “Tôi muốn nghe em nói thật, dự án này có vấn đề gì.”
Tô Dư Bạch nhìn tài liệu, đầu óc trống rỗng trong vài giây. Dự án ấy chính là lý do cậu bị sa thải, vì cậu phát hiện số liệu báo cáo bị chỉnh sửa nhưng chưa kịp thu thập đủ chứng cứ đã bị đẩy ra ngoài. Cậu tưởng mình chỉ đơn giản mất việc, nhưng bây giờ Phó Dịch Thần lại đưa cơ hội này đến trước mặt cậu. Tô Dư Bạch ngẩng đầu nhìn anh, giọng khàn đi: “Anh biết gì rồi?”
Phó Dịch Thần đứng dậy, đi đến trước mặt cậu, khoảng cách gần đến mức Tô Dư Bạch có thể ngửi thấy mùi tuyết tùng lạnh nhạt trên người anh. “Tôi biết em không phải người sẽ mắc lỗi sơ đẳng trong báo cáo.” Anh cúi mắt nhìn cậu, giọng nói vẫn lạnh, nhưng từng chữ lại đè nặng vào lòng người. “Tô Dư Bạch, ba năm trước tôi để em đi một lần, lần này nếu có người muốn đẩy em xuống, tôi sẽ khiến họ tự mình quỳ xuống nhặt lại từng thứ đã cướp của em.”
Tô Dư Bạch ngẩng phắt đầu, tim đập mạnh đến mức gần như đau nhói. Cậu muốn hỏi vì sao, muốn hỏi anh rốt cuộc đang trả thù hay đang bảo vệ, muốn hỏi ba năm qua anh có từng hận cậu không. Nhưng còn chưa kịp mở miệng, điện thoại trên bàn Phó Dịch Thần bỗng sáng lên. Trên màn hình hiện ra một tin nhắn không lưu tên: “Người đã về bên cạnh anh rồi, nhưng anh chắc cậu ấy biết năm đó ai ép anh buông tay chưa?”
(Hết chương 1)
Bình luận 💬 0