Chương 5: Căn Hộ Cũ Của Chúng Ta
Tin nhắn từ số lạ hiện trên màn hình điện thoại khiến Tô Dư Bạch lạnh buốt từ đầu ngón tay đến tận tim. Tấm ảnh chuyển khoản ba năm trước ghi rõ tên người nhận là cậu, số tiền lớn đến mức đủ để người ngoài tin rằng cậu thật sự đã bán đoạn tình cảm ấy lấy một khoản bồi thường. Trong phòng tiệc Vân Đỉnh, ánh mắt của không ít người đã bắt đầu thay đổi, từ hóng chuyện chuyển thành nghi ngờ, như thể chỉ cần thêm một câu nữa là họ có thể kết luận cậu chính là kẻ tham tiền quay đầu cắn người. Tô Dư Bạch siết chặt điện thoại, cố giữ lưng thẳng, nhưng cảm giác bị vu oan quá nhiều lần vẫn khiến hơi thở cậu nghẹn lại.
Phó Dịch Thần cầm lấy điện thoại từ tay cậu, đọc tin nhắn xong, sắc mặt trong nháy mắt lạnh đến đáng sợ. “Em không được đi một mình.”
Tô Dư Bạch ngẩng đầu nhìn anh, hốc mắt còn đỏ vì đoạn ghi âm vừa rồi. “Tôi biết đây là bẫy, nhưng căn hộ cũ chỉ có tôi và anh từng biết mật mã. Người gửi tin nhắn chọn nơi đó, chứng tỏ kẻ đứng sau không chỉ biết chuyện ba năm trước, mà còn biết rất rõ đời sống riêng của chúng ta khi ấy.”
Phó Dịch Thần trả điện thoại cho cậu, nhưng bàn tay vẫn giữ cổ tay cậu không buông. “Vì biết là bẫy nên càng không thể để em đi. Họ muốn dụ em tách khỏi tôi, hoặc muốn quay được cảnh em xuất hiện một mình tại căn hộ cũ, rồi tiếp tục dựng chuyện em chột dạ gặp riêng người làm chứng.”
Tô Dư Bạch nhìn bàn tay Phó Dịch Thần đang nắm mình, cảm giác đau nhói trong lòng càng rõ hơn. Ba năm trước, chỉ cần anh nói một câu, cậu có thể mặc kệ tất cả mà tin anh, nhưng khi ấy câu ấy không đến được với cậu. Bây giờ anh đứng ngay trước mặt, dùng giọng lạnh như băng ép cậu ở lại, vậy mà mỗi chữ đều là sợ cậu lại bị thương. Tô Dư Bạch hít sâu, chậm rãi nói: “Vậy chúng ta cùng đi, không ai đi một mình.”
Phó Dịch Thần nhìn cậu thật lâu, ánh mắt sâu đến mức như muốn xác nhận cậu có thật sự đứng ở đây hay không. “Em vừa nói chúng ta?”
Tô Dư Bạch bị anh hỏi đến hơi khựng lại, rồi lập tức quay mặt đi. “Đừng hiểu lầm, tôi chỉ nói theo nghĩa xử lý công việc. Hiện tại tôi là trợ lý của anh, chuyện này liên quan đến danh dự cá nhân tôi và uy tín Phó thị, chúng ta cùng đi là phương án hợp lý nhất.”
Phó Dịch Thần nhìn vành tai hơi đỏ của cậu, lần đầu tiên trong đêm nay nét mặt lạnh lùng có chút buông lỏng. Nhưng chỉ một thoáng, anh lại quay sang pháp vụ, giọng nói khôi phục vẻ sắc bén. “Giữ Tần Viễn lại, giao cho bên điều tra theo đúng quy trình. Đồng thời kiểm tra toàn bộ camera khách sạn, điện thoại và thiết bị hắn mang theo, tôi muốn biết ai đã gửi tin nhắn kia.”
Tần Viễn bị vệ sĩ giữ lại, sắc mặt không còn bình tĩnh như trước, nhưng miệng vẫn cố nở nụ cười méo mó. “Phó tổng, anh có giữ tôi ở đây cũng vô dụng. Người muốn tách hai người ra chưa bao giờ chỉ có một mình tôi. Năm đó Tô Dư Bạch không tin anh, hôm nay cậu ta cũng chưa chắc tin anh đến cùng.”
Tô Dư Bạch vốn đã xoay người rời đi, nghe câu ấy lại dừng bước. Cậu quay đầu nhìn Tần Viễn, ánh mắt không còn sự hoảng loạn ban nãy, chỉ còn một sự bình tĩnh lạnh xuống từng chút. “Anh nói đúng, năm đó tôi không tin anh ấy, cho nên tôi đã trả giá bằng ba năm. Nhưng hôm nay, dù tôi còn chưa biết phải đối mặt với anh ấy thế nào, tôi cũng sẽ không để một kẻ dùng thủ đoạn bẩn thay tôi quyết định thêm lần nữa.”
Tần Viễn nghẹn lại, nụ cười trên mặt vỡ ra. Phó Dịch Thần đứng bên cạnh nghe câu ấy, bàn tay buông bên người lặng lẽ siết chặt, nhưng anh không nói gì trước mặt đám đông. Có những lời chỉ cần Tô Dư Bạch chịu nói ra đã đủ khiến những năm tháng bị bỏ trống kia có một tia sáng nhỏ. Anh khoác áo lên vai cậu, lần này Tô Dư Bạch không tránh, chỉ cúi đầu giữ chặt điện thoại rồi đi cùng anh ra khỏi phòng tiệc.
Căn hộ cũ nằm trong một khu chung cư bình thường ở phía nam thành phố. Năm đó, đó là nơi duy nhất Phó Dịch Thần có thể tạm thời thoát khỏi những cuộc họp gia tộc nặng nề, cũng là nơi Tô Dư Bạch từng tin rằng chỉ cần hai người bên nhau thì mọi thứ ngoài kia đều không đáng sợ. Ba năm trôi qua, hành lang vẫn dùng loại đèn vàng cũ kỹ, tường cạnh thang máy còn vết xước do lần chuyển nhà khi xưa cậu vô tình va vào. Tô Dư Bạch đứng trước cửa căn hộ, nhìn khóa mật mã quen thuộc, ký ức đêm mình kéo vali rời đi bỗng hiện lên rõ đến mức lòng bàn tay cậu lạnh ngắt.
Phó Dịch Thần đứng phía sau cậu, giọng nói trầm thấp. “Nếu em không muốn vào, tôi vào trước.”
Tô Dư Bạch lắc đầu, ngón tay chậm rãi đặt lên bàn phím mật mã. “Tôi chỉ hơi bất ngờ, anh vẫn giữ nơi này.”
Phó Dịch Thần im lặng một lát rồi nói: “Tôi đổi tên căn hộ sang danh nghĩa riêng sau khi em đi. Mọi thứ bên trong vẫn giữ nguyên, vì tôi từng nghĩ có một ngày nếu tìm được em, ít nhất còn có nơi để nói với em rằng không phải tôi vứt bỏ những thứ đó trước.”
Tô Dư Bạch khựng tay, cổ họng nghẹn đến phát đau. Cậu từng nghĩ mình rời khỏi căn hộ này sạch sẽ đến mức không để lại gì ngoài chìa khóa trên bàn, nhưng hóa ra thứ cậu bỏ lại không chỉ là một nơi ở. Cậu nhập mật mã cũ, tiếng khóa điện tử vang lên rất nhẹ, vậy mà lại giống như mở ra toàn bộ ba năm bị phong kín. Cánh cửa hé ra, mùi gỗ cũ và hương tuyết tùng nhạt phủ xuống, quen thuộc đến mức khiến mắt cậu cay lên.
Bên trong căn hộ gần như không thay đổi. Chiếc sofa xám vẫn ở vị trí cũ, trên bàn trà còn đặt một khung ảnh úp xuống, cạnh cửa sổ là chậu cây khô đã được thay bằng cây mới nhưng vẫn dùng chiếc chậu sứ Tô Dư Bạch mua năm đó. Cậu đi vào từng bước, nhìn căn nhà được giữ sạch sẽ như thể có người thường xuyên đến dọn dẹp, trái tim vừa đau vừa mềm đến không chịu nổi. Phó Dịch Thần bật đèn, ánh sáng vàng phủ lên vai cậu, khiến bóng lưng ấy mỏng hơn bình thường rất nhiều.
Tô Dư Bạch đứng trước bàn trà, cuối cùng vẫn đưa tay lật khung ảnh úp xuống. Bên trong là ảnh hai người chụp vội bằng điện thoại vào mùa đông ba năm trước, cậu cười cong mắt, còn Phó Dịch Thần đứng sau lưng cậu, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt nhưng bàn tay lại ôm eo cậu rất chặt. Tô Dư Bạch nhìn bức ảnh, ký ức bị bôi đen suốt ba năm bỗng có một góc sáng trở lại. Cậu mím môi thật lâu, giọng nói nhỏ đến mức gần như tan trong phòng khách.
“Anh giữ nó làm gì?” Tô Dư Bạch hỏi. “Nếu tôi là người bỏ đi, nếu anh hận tôi, không phải nên vứt hết rồi sao?”
Phó Dịch Thần đứng cách cậu hai bước, ánh mắt dừng trên bức ảnh. “Tôi từng hận em.”
Tô Dư Bạch siết khung ảnh, hơi thở nghẹn lại. “Tôi biết.”
Phó Dịch Thần bước đến gần hơn, nhưng vẫn giữ khoảng cách không khiến cậu thấy bị ép buộc. “Tôi hận em biến mất không nói rõ, hận em đổi số điện thoại, hận em để tôi tìm khắp thành phố như một kẻ điên. Nhưng mỗi lần định vứt thứ gì thuộc về em, tôi lại nghĩ nếu một ngày em quay về mà không thấy chúng nữa, em sẽ càng tin rằng tôi thật sự không cần em.”
Tô Dư Bạch cúi đầu, nước mắt rơi xuống mu bàn tay không báo trước. Cậu vội đặt khung ảnh xuống, muốn xoay người tránh đi, nhưng Phó Dịch Thần đã bước tới trước mặt. Anh không lập tức ôm cậu, chỉ đưa khăn giấy qua bằng động tác hơi vụng về, giống như người đàn ông lạnh lùng này cũng không biết phải dỗ dành thế nào sau ba năm xa cách. Tô Dư Bạch nhận khăn, nhưng càng lau nước mắt càng không kìm được, cuối cùng chỉ có thể cắn môi chịu đựng.
“Đừng khóc.” Phó Dịch Thần nói rất khẽ, giọng khàn đi rõ rệt. “Tôi sẽ đau lòng.”
Tô Dư Bạch ngẩng đầu nhìn anh, nước mắt làm tầm mắt mờ đi. “Vậy ba năm trước anh có đau lòng không? Lúc tôi đi, lúc anh không tìm thấy tôi, lúc anh nghĩ tôi nhận tiền rời khỏi anh, anh có đau lòng không?”
Phó Dịch Thần nhìn cậu, bàn tay rốt cuộc vẫn nâng lên, nhẹ nhàng chạm vào khóe mắt cậu. “Đau. Đau đến mức nhiều lần muốn kéo em về hỏi cho rõ, nhưng lại sợ nếu sự thật là em thật sự không cần tôi nữa, tôi sẽ không chịu nổi.”
Tô Dư Bạch nhắm mắt, nước mắt trượt qua đầu ngón tay anh. Cậu từng cho rằng chỉ mình mình đau, chỉ mình mình bị phản bội, chỉ mình mình ôm một đoạn tình cảm tan nát đi qua ba năm. Nhưng Phó Dịch Thần cũng ở trong căn hộ này, giữ ảnh, giữ mật mã, giữ thói quen mua cháo nóng mỗi sáng, giống như đứng ở nơi cũ đợi một người không biết có quay về hay không. Sự thật ấy khiến nỗi oán trong lòng cậu không biến mất, nhưng lại bắt đầu tan ra thành thứ gì đó chua xót hơn.
Điện thoại của Tô Dư Bạch đột nhiên rung lên, kéo hai người khỏi khoảnh khắc gần như mất kiểm soát. Số lạ gửi thêm một tin nhắn mới: “Tủ sách ngăn thứ ba, quyển sách màu xanh, thứ anh muốn biết ở bên trong.” Tô Dư Bạch lập tức quay sang tủ sách cạnh phòng khách, nơi đó vẫn xếp những cuốn sách thiết kế cậu từng mua và vài quyển tài chính Phó Dịch Thần để lại. Phó Dịch Thần đi trước một bước, lấy quyển sách màu xanh xuống, lật ra thì bên trong rơi ra một chiếc thẻ ngân hàng cũ và một phong bì đã ố vàng.
Trong phong bì có bản sao chứng minh thư của Tô Dư Bạch, giấy mở tài khoản ngân hàng và một tờ ủy quyền giả chữ ký của cậu. Số tài khoản trùng khớp với ảnh chuyển khoản trong tin nhắn, nhưng chữ ký bên dưới vụng về hơn chữ thật của cậu rất nhiều, chỉ cần đối chiếu kỹ là có thể phát hiện bị làm giả. Tô Dư Bạch nhìn từng tờ giấy, cả người lạnh đi. Ba năm trước, hóa ra thật sự có người dùng tên cậu nhận tiền, rồi dùng khoản tiền ấy biến cậu thành kẻ tham lam trong mắt Phó gia.
Phó Dịch Thần cầm tờ giấy lên, ánh mắt lạnh đến mức gần như đóng băng. “Tài khoản này không phải do em mở.”
Tô Dư Bạch cười khàn một tiếng. “Dĩ nhiên không phải. Năm đó tôi rời đi chỉ mang theo tiền tiết kiệm của mình, đến tháng thứ hai còn phải làm hai công việc để trả tiền thuê phòng. Nếu tôi thật sự nhận được khoản tiền lớn như vậy, ít nhất đã không đến mức bị sốt cũng không dám đi bệnh viện.”
Phó Dịch Thần nghe đến câu cuối, sắc mặt lập tức thay đổi. “Em bị sốt không đi bệnh viện?”
Tô Dư Bạch nhận ra mình lỡ lời, lập tức quay mặt đi. “Chuyện qua rồi, không cần nhắc.”
Phó Dịch Thần giữ lấy vai cậu, lần này lực mạnh hơn một chút vì cảm xúc không còn giữ được. “Tô Dư Bạch, em còn bao nhiêu chuyện qua rồi không cần nhắc nữa? Em rời khỏi tôi, bị vu oan nhận tiền, một mình làm việc trả tiền thuê nhà, bệnh đến mức không dám đi bệnh viện, tất cả những chuyện này em đều định dùng một câu qua rồi để gạt đi sao?”
Tô Dư Bạch bị anh hỏi đến khó thở, cũng không kìm được cảm xúc nữa. “Vậy anh muốn tôi nói thế nào? Nói tôi rất khổ, nói tôi hối hận, nói tôi mỗi lần đau dạ dày đều nhớ anh từng ép tôi ăn sáng, nói tôi nhìn thấy người giống anh trên đường cũng không dám quay đầu sao? Phó Dịch Thần, tôi cũng có lòng tự trọng, tôi đã là người bỏ đi, chẳng lẽ còn phải quay về khóc với anh rằng tôi sống không tốt?”
Phó Dịch Thần nhìn cậu, đôi mắt đỏ lên rất nhẹ. “Em có thể quay về.”
Tô Dư Bạch nghẹn lại. “Tôi không dám.”
Bốn chữ ấy rơi xuống, cả căn hộ cũ lập tức yên tĩnh. Phó Dịch Thần nhìn người trước mặt, trái tim đau đến mức gần như không thở nổi. Tô Dư Bạch chưa từng yếu đuối trước mặt người khác, nhưng câu “tôi không dám” kia đã bóc ra toàn bộ vết thương của cậu. Không phải cậu không nhớ, không phải cậu không muốn, mà là sau khi tự tay cắt đứt, cậu không còn can đảm tin rằng mình vẫn có tư cách quay đầu.
Phó Dịch Thần chậm rãi kéo cậu vào lòng. Ban đầu Tô Dư Bạch cứng người, hai tay đặt trước ngực anh như muốn đẩy ra, nhưng hơi thở tuyết tùng quen thuộc phủ xuống khiến sức lực chống cự của cậu dần tan mất. Cái ôm này không nóng vội, không mang theo ép buộc, chỉ chặt đến mức như muốn thay ba năm trống rỗng tìm lại nhiệt độ đã mất. Tô Dư Bạch vùi mặt vào vai anh, cuối cùng không nhịn được nghẹn ngào một tiếng rất nhỏ.
Phó Dịch Thần ôm cậu, giọng nói khàn đặc bên tai. “Sau này đừng không dám nữa. Dù em còn chưa tha thứ cho tôi, dù em còn muốn tiếp tục xưng tôi với anh, em cũng có thể quay về đòi tôi giải thích, mắng tôi, đánh tôi, bắt tôi trả lại ba năm cho em. Chỉ cần đừng một mình biến mất nữa.”
Tô Dư Bạch nhắm mắt, nước mắt thấm vào áo sơ mi của anh. “Tôi chưa nói sẽ quay lại với anh.”
Phó Dịch Thần cúi đầu, môi gần như chạm vào tóc cậu nhưng vẫn dừng lại rất khẽ. “Tôi biết. Tôi chỉ xin em cho tôi được theo đuổi lại từ đầu.”
Tô Dư Bạch không trả lời, nhưng cũng không đẩy anh ra nữa. Hai người ôm nhau trong căn hộ cũ rất lâu, bên ngoài cửa sổ thành phố vẫn sáng rực ánh đèn, còn nơi từng bị cậu xem là vết thương không thể chạm vào lại chậm rãi có hơi ấm trở về. Nhưng sự bình yên ấy không kéo dài lâu, bởi điện thoại của Phó Dịch Thần nhanh chóng vang lên. Anh nghe máy, giọng của pháp vụ truyền đến rất gấp, nói rằng tài khoản ngân hàng giả đã tra được người mở thay.
Phó Dịch Thần bật loa ngoài, ánh mắt lập tức lạnh xuống. “Nói.”
Pháp vụ ở đầu dây bên kia đáp rất nhanh. “Người đứng tên làm thủ tục trực tiếp là Tần Viễn, nhưng người cung cấp giấy tờ giả và ký xác nhận nội bộ lại là một người tên Tô Nguyên Hạo. Theo dữ liệu hộ tịch, người này là anh họ của Tô trợ lý, ba năm trước từng làm việc ngắn hạn cho một công ty con của Phó gia.”
Tô Dư Bạch ngẩng đầu khỏi vai Phó Dịch Thần, sắc mặt trắng bệch trong nháy mắt. Tô Nguyên Hạo là người thân duy nhất từng biết cậu và Phó Dịch Thần ở căn hộ này, cũng là người năm đó luôn khuyên cậu đừng mơ trèo cao, đừng để tình cảm làm hại cả nhà. Cậu từng nghĩ anh họ chỉ miệng lưỡi khó nghe, chưa từng ngờ người đó có thể cầm giấy tờ của mình đi dựng lên một khoản tiền bẩn. Phó Dịch Thần cảm nhận được thân thể cậu run lên, lập tức siết tay ôm chặt hơn.
Đúng lúc ấy, ngoài cửa căn hộ bỗng vang lên tiếng mở khóa điện tử. Tô Dư Bạch và Phó Dịch Thần đồng thời quay đầu, màn hình khóa hiện mật mã đang được nhập từng số một. Một giọng nam quen thuộc vọng vào từ ngoài cửa, mang theo ý cười giả tạo mà Tô Dư Bạch từng nghe rất nhiều lần trong nhà họ Tô. “Dư Bạch, em đúng là vẫn mềm lòng như trước, bảo em đến một mình mà còn dẫn theo Phó tổng, vậy anh họ phải nói chuyện thế nào với em đây?”
(Hết chương 5)
Bình luận 💬 0