Chương 2: Bữa Sáng Không Thể Từ Chối
Tin nhắn trên màn hình điện thoại chỉ sáng lên vài giây, nhưng đủ khiến không khí trong phòng tổng giám đốc lạnh xuống. Phó Dịch Thần úp điện thoại lại, động tác rất nhẹ, thế nhưng Tô Dư Bạch vẫn nhìn thấy hàng chữ kia rõ ràng đến mức tim cậu thắt lại. Năm đó ai ép anh buông tay, câu này giống như một lưỡi dao rạch mở khe nứt cũ mà cả hai đều cố tình né tránh. Cậu đứng trước bàn làm việc, tay còn cầm tập tài liệu Minh Hòa, bỗng cảm thấy mình không chỉ bước vào một công việc mới, mà còn bị kéo trở lại vũng bùn ba năm trước.
Tô Dư Bạch nhìn Phó Dịch Thần, cố giữ giọng bình tĩnh. “Tin nhắn đó là có ý gì? Ba năm trước chẳng phải tôi là người nói chia tay sao, anh còn cần ai ép buông tay?”
Phó Dịch Thần im lặng vài giây, ánh mắt tối đến mức khó đoán. “Chuyện công việc nói trước. Chiều nay họp với Minh Hòa, em chỉ cần nói những gì em biết, còn lại để tôi xử lý.”
Tô Dư Bạch bật cười rất khẽ, nhưng nụ cười ấy không có chút vui vẻ nào. “Phó tổng, anh có thể vừa nhắc chuyện cũ vừa bắt tôi giả vờ không nghe thấy sao? Nếu anh đã không muốn nói, vậy sau này cũng đừng dùng những lời mập mờ đó làm loạn tâm trạng tôi.”
Phó Dịch Thần nhìn vành mắt hơi đỏ của cậu, cổ họng nghẹn lại trong thoáng chốc. Ba năm trước, anh đã từng muốn giải thích, từng muốn đuổi theo, nhưng mọi con đường dẫn đến Tô Dư Bạch đều bị người khác cắt đứt quá sạch sẽ. Đến khi anh đủ sức quay đầu tìm người, cậu đã biến mình thành một người bình thường không muốn dính dáng đến quá khứ nữa. Anh có thể ép cậu nhận công việc, có thể bảo vệ cậu trước mặt người khác, nhưng không thể ép cậu lập tức tin mình.
Phó Dịch Thần thu lại ánh mắt, giọng nói lạnh đi như tự khóa mình vào lớp băng quen thuộc. “Tô Dư Bạch, tôi không trả lời không phải vì chột dạ, mà vì bây giờ em chưa chắc muốn nghe. Em chỉ cần nhớ, từ hôm nay ở Phó thị, không ai có quyền động vào em.”
Tô Dư Bạch nghe câu cuối, trong lòng càng rối hơn. Nếu Phó Dịch Thần hận cậu, làm khó cậu, cậu còn có thể thản nhiên chống đỡ, nhưng anh lại cứ dùng giọng lạnh lùng nhất nói những lời khiến người ta không biết phải phòng bị hay mềm lòng. Cậu cúi đầu mở tài liệu, ép bản thân quay về chuyện chính. Những số liệu quen thuộc trên báo cáo Minh Hòa hiện ra trước mắt, kéo cậu khỏi cơn đau âm ỉ trong lồng ngực.
“Bản dự toán này có vấn đề.” Tô Dư Bạch đặt tài liệu lên bàn, chỉ vào ba mục chi phí bị nâng cao bất thường. “Khi tôi còn ở Minh Hòa, số liệu bản đầu tiên không phải thế này. Sau đó trưởng phòng Triệu đổi file báo cáo trước cuộc họp nội bộ, tôi phát hiện sai lệch nhưng chưa kịp lưu bản gốc thì quyền truy cập đã bị thu hồi.”
Phó Dịch Thần kéo ghế ngồi xuống, ra hiệu cho cậu tiếp tục. “Có ai ngoài em biết chuyện này không?”
Tô Dư Bạch lắc đầu, giọng thấp hơn. “Có một thực tập sinh tên Lâm Tự từng thấy tôi đối chiếu dữ liệu, nhưng cậu ấy mới vào làm, chắc không dám đứng ra làm chứng. Minh Hòa sa thải tôi với lý do sai sót chuyên môn, nếu tôi nói không có chứng cứ, chỉ giống như người mất việc cố ý trả thù công ty cũ.”
Phó Dịch Thần gõ nhẹ đầu ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt lạnh xuống từng chút. “Vậy chiều nay để họ tự đưa chứng cứ ra. Em không cần tranh cãi với họ, chỉ cần ngồi cạnh tôi, khi tôi hỏi đến đâu thì trả lời đến đó.”
Tô Dư Bạch nhìn anh, trong mắt hiện lên chút nghi ngờ không giấu được. “Anh tin tôi như vậy sao? Chúng ta đã ba năm không gặp, anh không sợ tôi thật sự làm sai rồi đổ lỗi cho người khác?”
Phó Dịch Thần ngước mắt nhìn cậu, giọng nói rất bình tĩnh. “Em có nhiều khuyết điểm, cố chấp, cứng đầu, gặp chuyện chỉ biết tự mình chịu, còn thích biến mất không nói lý do. Nhưng trong công việc, em chưa từng dùng thủ đoạn bẩn để hại ai.”
Tô Dư Bạch bị lời anh làm nghẹn lại, ngón tay đặt trên tài liệu siết chặt. Câu trước nghe giống mắng, câu sau lại giống một sự tin tưởng cũ kỹ chưa từng phai. Cậu bỗng nhớ những năm còn bên nhau, mỗi khi cậu ôm máy tính làm việc đến khuya, Phó Dịch Thần luôn là người kéo cậu khỏi bàn, đặt đồ ăn trước mặt rồi nói cậu có thể nghèo, nhưng không được nghèo đến mức bán mạng. Khi ấy cậu từng nghĩ mình được yêu rất chắc chắn, chắc đến mức không ai có thể chia rẽ.
Buổi chiều, phòng họp tầng ba mươi hai đầy người của hai công ty. Đại diện Minh Hòa bước vào với vẻ mặt tự tin, trưởng phòng Triệu nhìn thấy Tô Dư Bạch ngồi sau lưng Phó Dịch Thần thì thoáng biến sắc, nhưng rất nhanh đã nở nụ cười khách sáo. Những ánh mắt dò xét lập tức rơi lên người cậu, có người nhận ra cậu là nhân viên vừa bị sa thải, cũng có người bắt đầu trao đổi ánh mắt đầy ẩn ý. Tô Dư Bạch ngồi thẳng lưng, lòng bàn tay hơi lạnh, nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh như không nghe thấy tiếng xì xào xung quanh.
Trưởng phòng Triệu cười nói trước. “Phó tổng, tôi không ngờ quý công ty lại mời nhân viên cũ của Minh Hòa làm trợ lý. Dư Bạch trước đây năng lực cũng được, chỉ tiếc lần cuối phụ trách báo cáo xảy ra sai sót quá lớn, chúng tôi mới buộc phải cho nghỉ.”
Phó Dịch Thần không nhìn ông ta, chỉ lật báo cáo trong tay. “Sai sót quá lớn mà ông nói là chỉ phần dự toán bị nâng ba mươi phần trăm, hay phần nhà cung cấp phụ đột nhiên đổi thành công ty của em vợ ông?”
Cả phòng họp lập tức yên tĩnh. Trưởng phòng Triệu cứng mặt, nụ cười trên môi như bị đóng băng. Những người Minh Hòa ngồi phía sau bắt đầu luống cuống mở tài liệu, còn đại diện pháp vụ Phó thị đã đẩy một tập hồ sơ đến giữa bàn. Tô Dư Bạch nhìn những bản sao dữ liệu, email chuyển tiếp, lịch sử chỉnh sửa file, trong mắt hiện lên kinh ngạc không thể che giấu.
Trưởng phòng Triệu cố gắng giữ giọng bình thường. “Phó tổng, chuyện này có lẽ có hiểu lầm. Dự toán thay đổi là điều rất thường thấy trong quá trình điều chỉnh dự án, còn nhà cung cấp phụ cũng được chọn theo quy trình nội bộ, không thể chỉ vì một chút quan hệ cá nhân mà kết luận có vấn đề.”
Phó Dịch Thần ngẩng đầu, ánh mắt lạnh đến mức khiến người đối diện không dám nói tiếp. “Vậy ông giải thích giúp tôi, vì sao bản gốc do Tô Dư Bạch lập bị xóa khỏi hệ thống vào mười một giờ bốn mươi ba phút đêm trước ngày họp, còn tài khoản đăng nhập là của ông. Cũng giải thích luôn vì sao sau khi Tô Dư Bạch gửi email chất vấn, hôm sau cậu ấy lập tức bị sa thải vì lỗi chuyên môn.”
Tô Dư Bạch quay sang nhìn Phó Dịch Thần, trong lòng chấn động đến mức không nói nên lời. Anh không chỉ tin cậu, mà còn âm thầm tra đến mức này chỉ trong một ngày. Cậu vốn tưởng cuộc họp hôm nay là để cậu tự chứng minh trong nhục nhã, nhưng hóa ra Phó Dịch Thần đã chuẩn bị xong đường lui cho cậu từ trước. Sự bảo vệ quá rõ ràng ấy khiến cậu bất an hơn cả bị công kích.
Đại diện Minh Hòa đổi sắc mặt, lập tức quay sang trưởng phòng Triệu. “Ông Triệu, những tài liệu này là thật sao? Nếu chuyện này ảnh hưởng đến hợp đồng với Phó thị, ông tự biết hậu quả thế nào.”
Trưởng phòng Triệu đổ mồ hôi lạnh, nhưng vẫn cắn răng nhìn về phía Tô Dư Bạch. “Dư Bạch, dù sao cậu cũng từng là người của Minh Hòa, không cần vì chút bất mãn khi rời công ty mà làm lớn chuyện như vậy. Chúng tôi có thể bồi thường thêm cho cậu, chỉ cần cậu nói rõ đây là hiểu lầm trong quá trình bàn giao.”
Tô Dư Bạch nhìn người từng dùng một câu nhẹ tênh đẩy cậu ra khỏi công ty, bỗng thấy cơn giận đè nén mấy ngày qua lạnh xuống. Cậu không cần gào lên, cũng không cần chứng minh mình đáng thương, bởi cuối cùng đã có người đặt chứng cứ trước mặt tất cả. Nhưng chính vì người đó là Phó Dịch Thần, lòng cậu mới vừa đau vừa mềm, giống như có thứ gì đó cũ kỹ đang âm thầm nứt ra. Cậu đặt tay lên mặt bàn, giọng nói rõ ràng hơn bất cứ lúc nào.
“Trưởng phòng Triệu, tôi rời Minh Hòa không phải vì năng lực yếu, mà vì các ông cần một người chịu tội thay.” Tô Dư Bạch nhìn thẳng vào ông ta, từng chữ đều vững vàng. “Tôi có thể không truy cứu khoản bồi thường bị ép ký hôm đó, nhưng tôi sẽ không nhận một lỗi không thuộc về mình. Hôm nay trước mặt Phó thị và Minh Hòa, tôi chỉ nói một câu, bản báo cáo bị chỉnh sửa sau khi tôi nộp, người chỉnh sửa không phải tôi.”
Phó Dịch Thần nhìn Tô Dư Bạch, ánh mắt vốn lạnh lùng thoáng dịu đi rất nhẹ. Cậu vẫn giống trước kia, rõ ràng bị dồn đến đường cùng cũng không chịu cúi đầu trước chuyện sai trái. Ba năm qua có lẽ đã mài cậu mệt mỏi hơn, khiến cậu học cách im lặng trước tổn thương, nhưng xương cốt bên trong vẫn chưa từng mềm đi. Anh bỗng muốn đưa tay xoa mái tóc cậu như trước kia, nhưng cuối cùng chỉ đặt bút xuống bản hợp đồng hợp tác còn chưa ký.
“Phó thị tạm dừng hợp tác với Minh Hòa.” Phó Dịch Thần nhìn đại diện đối phương, giọng nói không có chút nhân nhượng. “Bao giờ các vị xử lý sạch người làm giả số liệu và gửi thư xin lỗi chính thức cho Tô trợ lý, chúng ta mới nói tiếp.”
Cuộc họp kết thúc trong hỗn loạn. Người của Minh Hòa vội vã rời đi, trưởng phòng Triệu bị gọi lại bởi cấp trên, còn nhân viên Phó thị nhìn Tô Dư Bạch bằng ánh mắt hoàn toàn khác. Tin tức Phó tổng vì trợ lý mới mà tạm dừng hợp tác với Minh Hòa nhanh chóng lan khắp các nhóm nội bộ, chưa đến một tiếng đã biến thành đủ loại phiên bản. Có người nói Tô Dư Bạch là người Phó tổng cài vào để điều tra, cũng có người nói cậu có quan hệ không đơn giản với vị tổng giám đốc lạnh như băng kia.
Khi trở về tầng bốn mươi tám, Tô Dư Bạch vừa ngồi xuống đã nhận được thông báo từ phòng nhân sự. Lương thử việc của cậu được điều chỉnh tăng thêm hai mươi phần trăm, thưởng chuyên cần tháng này được duyệt trước, số ngày nghỉ phép năm còn cao hơn cả nhân viên chính thức. Cậu nhìn email hồi lâu, sau đó ngẩng đầu nhìn cánh cửa phòng tổng giám đốc. Nếu nói bữa sáng là ngoài ý muốn, cuộc họp là vì lợi ích công ty, vậy tăng lương tăng thưởng tăng nghỉ phép này phải giải thích thế nào.
Tô Dư Bạch cầm máy tính bảng bước thẳng vào phòng, không gõ cửa mạnh nhưng động tác rõ ràng mang theo tức giận. “Phó tổng, tôi cần một lời giải thích. Lương tăng, thưởng tăng, nghỉ phép cũng tăng, anh định để cả công ty nghĩ tôi dựa vào quan hệ để đi cửa sau sao?”
Phó Dịch Thần đang ký văn kiện, nghe vậy cũng không ngẩng đầu ngay. “Em chứng minh được giá trị trong cuộc họp hôm nay. Phó thị thưởng cho người có năng lực, không phải đi cửa sau.”
Tô Dư Bạch đặt máy tính bảng lên bàn, cố nhịn cảm giác nóng lên trong mắt. “Người có năng lực nào mới đi làm ngày thứ hai đã được tăng phúc lợi kiểu này? Phó Dịch Thần, nếu anh muốn bù đắp, tôi không cần. Nếu anh muốn trả thù bằng cách khiến tôi bị cô lập, vậy anh thành công rồi.”
Phó Dịch Thần cuối cùng cũng ngẩng đầu, sắc mặt lạnh xuống. “Tôi chưa từng muốn em bị cô lập.”
Tô Dư Bạch nhìn anh, giọng nói run lên rất nhẹ. “Vậy anh đang làm gì? Anh bảo vệ tôi trước mặt Minh Hòa, chuẩn bị bữa sáng cho tôi, tăng lương cho tôi, khiến tất cả mọi người đều nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ. Anh rốt cuộc muốn tôi phải hiểu thế nào?”
Phó Dịch Thần đứng dậy, bước vòng qua bàn làm việc đến trước mặt cậu. Khoảng cách gần khiến Tô Dư Bạch vô thức muốn lùi, nhưng phía sau là mép bàn trà, cậu chỉ có thể đứng yên nhìn anh. Phó Dịch Thần nhìn đôi mắt vừa tức giận vừa hoảng loạn của cậu, bàn tay buông bên người chậm rãi siết lại. Anh từng nghĩ chỉ cần đưa cậu về bên cạnh, mọi chuyện có thể từng chút một sửa lại, nhưng hóa ra vết thương cũ không thể dùng tiền lương và bữa sáng để che kín.
“Tôi muốn em sống tốt hơn một chút.” Phó Dịch Thần nói rất chậm, giọng không còn lạnh như trong phòng họp. “Muốn em ăn sáng, muốn em không phải vì tiền thuê nhà mà cắn răng chịu nhục, muốn em bị người ta vu oan thì có người đứng ra nói một câu công bằng. Những chuyện này khó hiểu đến vậy sao?”
Tô Dư Bạch ngây người, lồng ngực như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Cậu từng tưởng tượng vô số lần ngày gặp lại Phó Dịch Thần, có lẽ anh sẽ lạnh lùng coi cậu như người xa lạ, có lẽ sẽ dùng những lời cay nghiệt trả lại nỗi đau năm đó. Nhưng cậu chưa từng nghĩ anh sẽ nói muốn cậu sống tốt hơn một chút. Một câu đơn giản như vậy lại khiến lớp phòng bị cậu dựng suốt ba năm lung lay dữ dội.
“Anh đừng đối xử với tôi như vậy.” Tô Dư Bạch quay mặt đi, giọng thấp xuống. “Tôi sẽ không biết phải làm sao.”
Phó Dịch Thần im lặng thật lâu, cuối cùng chỉ đưa tay lấy hộp thuốc dạ dày trên bàn, đặt vào lòng bàn tay cậu. “Không biết thì cứ từ từ nghĩ. Trước khi nghĩ rõ, em chỉ cần làm trợ lý của tôi cho tốt.”
Tô Dư Bạch nhìn hộp thuốc trong tay, đầu ngón tay nóng đến mức gần như cầm không vững. Cậu muốn trả lại, nhưng ánh mắt Phó Dịch Thần khiến cậu không nói nổi câu từ chối. Đúng lúc ấy, điện thoại của cậu bỗng rung lên, màn hình hiện tên một số lạ. Cậu bắt máy, còn chưa kịp nói gì, đầu dây bên kia đã truyền đến giọng nói quen thuộc của thực tập sinh Lâm Tự, vừa hoảng vừa nhỏ.
“Anh Tô, em là Lâm Tự của Minh Hòa.” Giọng cậu ta run đến mức gần như nghẹn lại. “Em có bản sao báo cáo gốc và email của trưởng phòng Triệu, nhưng vừa rồi có người đến nhà trọ tìm em. Họ nói nếu em dám đưa chứng cứ cho anh, họ sẽ khiến em không tìm được việc ở thành phố này nữa.”
Tô Dư Bạch lập tức siết chặt điện thoại, sắc mặt thay đổi. “Em đang ở đâu? Đừng mở cửa cho bất kỳ ai, gửi định vị cho tôi ngay.”
Lâm Tự hít thở gấp gáp, phía bên kia loáng thoáng có tiếng đập cửa rất mạnh. “Anh Tô, em sợ lắm. Người bên ngoài không chịu đi, họ còn nói... còn nói chuyện ba năm trước của anh và Phó tổng cũng không sạch sẽ gì, nếu anh còn tiếp tục điều tra, họ sẽ tung hết ra ngoài.”
Tô Dư Bạch như bị tạt một gáo nước lạnh từ đầu đến chân. Phó Dịch Thần đã bước đến cạnh cậu từ lúc nào, nghe thấy câu cuối qua loa ngoài, ánh mắt lập tức trở nên đáng sợ. Anh lấy điện thoại gọi cho tài xế và pháp vụ, giọng nói lạnh như băng nhưng bàn tay lại đặt rất nhẹ lên vai Tô Dư Bạch. Cậu ngẩng đầu nhìn anh, lần đầu tiên sau ba năm thấy được trong mắt Phó Dịch Thần không chỉ có tức giận, mà còn có nỗi sợ gần như không kịp che giấu.
Phó Dịch Thần nhìn cậu, từng chữ nặng nề rơi xuống. “Tô Dư Bạch, lần này em không được tự mình chạy đi nữa.”
(Hết chương 2)
Bình luận 💬 0