Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU KHI MẤT VIỆC, TÔI TRỞ THÀNH TRỢ LÝ CỦA NGƯỜI YÊU CŨ

Chương 9: Bí Mật Của Mẹ Anh

Chương 1: Gặp Lại Dưới Danh Nghĩa Trợ Lý Chương 2: Bữa Sáng Không Thể Từ Chối Chương 3: Đừng Chạm Vào Người Của Tôi Chương 4: Tuyên Bố Sự Thật Chương 5: Căn Hộ Cũ Của Chúng Ta Chương 6: Người Thân Đâm Sau Lưng Chương 7: Nhà Cũ Phó Gia Chương 8: Lần Này Đổi Tôi Bảo Vệ Anh Chương 9: Bí Mật Của Mẹ Anh Chương 10: Người Đứng Dưới Ánh Sáng
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 9: Bí Mật Của Mẹ Anh

Căn phòng ngủ vốn yên tĩnh bỗng giống như bị ánh sáng ban mai chạm vào nơi sâu nhất. Phó Dịch Thần nhìn Tô Dư Bạch rất lâu, lâu đến mức cậu bắt đầu thấy tai mình nóng lên, nhưng lần này cậu không sửa miệng, cũng không cúi đầu né tránh như trước. Ba năm xa cách khiến một cách xưng hô đơn giản cũng trở nên nặng như lời hứa, mà Tô Dư Bạch biết rõ khi mình nói “em đi cùng anh”, cậu đã không còn đứng ở vị trí trợ lý hay người yêu cũ nữa. Cậu đang dùng cách vụng về nhất để nói với Phó Dịch Thần rằng lần này anh không cần một mình đối mặt với Phó gia.

Tô Dư Bạch bị anh hỏi thẳng, mặt lập tức đỏ lên, nhưng vẫn cố giữ giọng bình tĩnh. “Thư ký nói Chu Lan muốn gặp em riêng, còn nhắc đến mẹ ruột anh, chuyện này rõ ràng là bẫy.”

Phó Dịch Thần nhìn cậu, trong đáy mắt có chút dịu dàng xen lẫn đau đớn khó giấu. “Anh biết là bẫy, nên càng không thể để em đi riêng. Chu Lan đã dùng em để ép anh một lần, lần này bà ta muốn đổi cách, dùng chuyện của mẹ anh để ép em tự bước vào.”

Tô Dư Bạch nắm lấy cổ tay anh, giọng nghiêm túc hơn. “Vậy chúng ta không đi theo cách bà ta muốn. Anh để pháp vụ chuẩn bị thiết bị ghi âm hợp pháp, để người của anh theo dõi bên ngoài, còn em gặp bà ta trong phạm vi kiểm soát. Nếu bà ta thật sự có chứng cứ về mẹ anh, chúng ta phải lấy được, nhưng nếu bà ta chỉ muốn ly gián, ít nhất lần này em sẽ không nghe một phía rồi bỏ chạy.”

Phó Dịch Thần nghe đến câu cuối, ánh mắt khẽ chấn động. Trước kia Tô Dư Bạch luôn sợ mình trở thành điểm yếu của anh, cho nên mỗi lần nguy hiểm đến gần, phản ứng đầu tiên là tự đẩy mình ra khỏi cuộc đời anh. Bây giờ cậu vẫn sợ, vẫn biết phía trước có bẫy, nhưng lại chủ động nói sẽ không bỏ chạy nữa. Phó Dịch Thần cúi đầu, hôn nhẹ lên trán cậu một cái, rất nhanh, rất khẽ, nhưng đủ khiến Tô Dư Bạch ngẩn người.

“Anh làm gì vậy?” Tô Dư Bạch đỏ mặt đẩy ngực anh, giọng thấp xuống vì ngượng. “Vừa mới nói chuyện nghiêm túc, anh lại...”

Phó Dịch Thần giữ tay cậu trong lòng bàn tay, ánh mắt nghiêm túc đến mức gần như cố chấp. “Anh chỉ muốn xác nhận em đang ở đây.”

Tô Dư Bạch lập tức không nói được nữa. Câu nói ấy quá nhẹ, nhưng phía sau lại là ba năm Phó Dịch Thần tỉnh dậy trong căn phòng trống, ba năm tìm người không thấy, ba năm giữ một đôi dép và một chiếc cốc không biết bao giờ mới có chủ nhân. Cậu cúi đầu, ngón tay chậm rãi đan vào tay anh, không còn dùng giọng lạnh nhạt để che giấu sự mềm lòng. “Em ở đây, hôm nay ở đây, ngày mai nếu anh không chọc em tức giận thì cũng sẽ ở đây.”

Phó Dịch Thần nhìn cậu, khóe môi gần như cong lên một chút. “Anh sẽ cố gắng không chọc em tức giận.”

Tô Dư Bạch liếc anh. “Nghe không đáng tin lắm.”

Hai người ăn sáng xong liền đến công ty trước khi gặp Chu Lan. Tầng bốn mươi tám đã biết chuyện họ cùng xuất hiện trong họp báo tối qua, ánh mắt mọi người nhìn Tô Dư Bạch vừa tò mò vừa kính nể, nhưng không ai dám bàn tán bừa bãi nữa. Bữa sáng trên bàn trợ lý vẫn được đặt sẵn, chỉ khác là lần này trên túi giấy có thêm một tờ ghi chú của Phó Dịch Thần: “Nếu em không ăn hết, anh sẽ tự mình ra nhìn.” Tô Dư Bạch nhìn dòng chữ ấy, vừa tức vừa buồn cười, cuối cùng cầm túi giấy đi thẳng vào phòng tổng giám đốc.

Phó Dịch Thần đang nghe báo cáo của pháp vụ, thấy cậu bước vào thì lập tức ra hiệu dừng. Tô Dư Bạch đặt túi giấy lên bàn, giọng cố gắng nghiêm túc nhưng vành tai lại hơi đỏ. “Phó tổng, anh có biết hành vi dùng chức quyền ép trợ lý ăn sáng có thể bị khiếu nại không?”

Phó Dịch Thần ngẩng đầu nhìn cậu, ánh mắt rất bình tĩnh. “Vậy Tô trợ lý định khiếu nại với ai?”

Tô Dư Bạch nghẹn một chút, sau đó kéo ghế ngồi xuống, mở túi giấy trước mặt anh. “Khiếu nại với người yêu cũ vừa được cho cơ hội theo đuổi lại. Anh ta quản lý hơi nhiều, cần được nhắc nhở.”

Pháp vụ đứng bên cạnh cúi đầu rất nhanh, nhưng khóe môi vẫn không nhịn được giật nhẹ. Phó Dịch Thần nhìn Tô Dư Bạch, ánh mắt mềm đến mức hoàn toàn không giống người vừa ra lệnh đóng băng quyền của Chu Lan hôm qua. Anh đẩy ly nước ấm đến trước mặt cậu, giọng nói trầm thấp. “Người yêu cũ tiếp thu ý kiến, nhưng bữa sáng vẫn phải ăn.”

Tô Dư Bạch cúi đầu uống một ngụm cháo, trong lòng bỗng có cảm giác đời thường kỳ lạ. Rõ ràng bên ngoài còn sóng gió, Chu Lan còn đang chờ họ, bí mật về mẹ ruột Phó Dịch Thần chưa được mở ra, nhưng một câu đối thoại nhỏ như vậy lại khiến cậu cảm nhận được hai người thật sự đang thử quay lại cuộc sống chung. Không phải dùng một nụ hôn để lập tức xóa hết quá khứ, mà là từng bữa sáng, từng lần nói thật, từng lựa chọn đứng cạnh nhau. Cậu ăn xong hơn nửa phần cháo, lúc ngẩng đầu mới thấy Phó Dịch Thần đang nhìn mình.

Tô Dư Bạch đặt muỗng xuống. “Anh nhìn nữa em sẽ ăn không nổi.”

Phó Dịch Thần chậm rãi đáp. “Anh chỉ đang nghĩ, em ăn sáng ngoan hơn trước kia.”

Tô Dư Bạch lập tức trừng anh. “Phó Dịch Thần, anh thật sự rất giỏi phá hỏng không khí.”

Pháp vụ ho nhẹ một tiếng, vội vàng kéo chủ đề về công việc. “Phó tổng, Tô trợ lý, chúng tôi đã kiểm tra địa điểm Chu Lan hẹn gặp. Bà ta chọn một phòng trà tư nhân thuộc danh nghĩa bạn thân, bên ngoài có hai lối ra, camera nội bộ có thể bị kiểm soát. Đề xuất của chúng tôi là không để Tô trợ lý đi một mình vào phòng kín, ít nhất phải có người thứ ba ngồi cạnh hoặc thiết bị truyền âm trực tiếp.”

Tô Dư Bạch nhìn bản đồ phòng trà trên máy tính bảng, suy nghĩ vài giây rồi nói. “Chu Lan muốn gặp riêng em vì nghĩ em mềm lòng với chuyện của mẹ anh, cũng nghĩ em sẽ sợ mình trở thành gánh nặng. Nếu anh đi cùng ngay từ đầu, bà ta chưa chắc chịu nói thật. Em có thể vào trước, nhưng cửa phòng phải để hé, thiết bị ghi âm đặt công khai trong túi áo, còn anh ở phòng bên cạnh.”

Phó Dịch Thần lập tức nhíu mày. “Không được.”

Tô Dư Bạch quay sang nhìn anh, giọng không hề gay gắt nhưng rất kiên định. “Anh vừa nói sẽ cố gắng không chọc em tức giận.”

Phó Dịch Thần trầm mặt. “Chuyện này không giống bữa sáng.”

Tô Dư Bạch đặt tay lên mu bàn tay anh, trước mặt pháp vụ vẫn hơi ngượng nhưng không rút lại. “Em biết. Cho nên em không nói mình đi một mình thật sự, mà là đi trong kế hoạch của chúng ta. Anh ở ngay bên cạnh, pháp vụ ở bên ngoài, thiết bị ghi âm mở sẵn, nếu có nguy hiểm em lập tức gọi anh. Phó Dịch Thần, anh phải học cách tin em cũng có thể bảo vệ anh.”

Phó Dịch Thần nhìn bàn tay cậu đặt trên tay mình, cảm xúc trong mắt cuộn lên rất sâu. Anh chưa từng sợ đấu với Chu Lan, chưa từng sợ mất quyền trong Phó gia, nhưng lại sợ Tô Dư Bạch bước vào một căn phòng có khả năng khiến cậu đau thêm một lần. Thế nhưng ánh mắt của cậu lúc này quá rõ ràng, không phải cố chấp tự hại mình, mà là muốn bình đẳng đứng cùng anh. Sau một lúc rất lâu, Phó Dịch Thần mới thấp giọng nói: “Mười phút. Nếu sau mười phút bà ta không nói trọng điểm, anh vào.”

Tô Dư Bạch gật đầu. “Được.”

Phòng trà nằm trong một con phố yên tĩnh, giữa ban ngày vẫn mang vẻ tách biệt khỏi thành phố ồn ào. Tô Dư Bạch mặc áo sơ mi trắng và áo khoác màu be, nhìn qua giống một nhân viên văn phòng bình thường, chỉ có chiếc ghim cài nhỏ trên ve áo là thiết bị ghi âm đã được pháp vụ kiểm tra. Phó Dịch Thần đi cùng cậu đến trước cửa phòng riêng, sau đó dừng lại theo đúng thỏa thuận. Tô Dư Bạch nhìn bàn tay anh đang siết chặt bên người, bỗng chủ động nắm lấy trong vài giây.

“Anh ở đây.” Tô Dư Bạch nói khẽ. “Em biết.”

Phó Dịch Thần nhìn cậu, giọng khàn đi. “Có chuyện lập tức gọi anh.”

Tô Dư Bạch đẩy cửa bước vào, Chu Lan đã ngồi bên trong, trước mặt là một ấm trà đang bốc khói. Sau một đêm, bà ta không còn vẻ ung dung hoàn hảo như ở nhà cũ Phó gia, nhưng lớp trang điểm tinh tế vẫn che đi phần lớn sự mệt mỏi. Bà ta ngước mắt nhìn cậu, ánh mắt từ tốn đánh giá, như thể cậu vẫn là người trẻ ba năm trước có thể bị vài câu nói ép đến run rẩy. Tô Dư Bạch không ngồi ngay, chỉ đứng cách bàn trà một khoảng vừa đủ, bình tĩnh nhìn lại bà ta.

Chu Lan mỉm cười nhạt. “Dịch Thần để cậu vào một mình, xem ra cậu thật sự có chút bản lĩnh. Ba năm trước nếu cậu cũng bình tĩnh như vậy, có lẽ ta đã phải tốn nhiều công sức hơn.”

Tô Dư Bạch kéo ghế ngồi xuống, không chạm vào tách trà trước mặt. “Phu nhân hẹn tôi đến không phải để ôn chuyện cũ. Bà nói trong tay có chứng cứ liên quan đến mẹ ruột của Phó Dịch Thần, tôi muốn biết đó là thật hay lại là một đoạn ghi âm giả khác.”

Chu Lan nhìn cậu, nụ cười nhạt dần. “Cậu quả nhiên khác trước. Nhưng Tô Dư Bạch, cậu có từng nghĩ vì sao ta nhất định phải tách cậu khỏi nó không? Không phải vì ta ghét một người không môn đăng hộ đối, cũng không chỉ vì quyền lực Phó gia. Mà vì Phó Dịch Thần giống mẹ nó, một khi yêu ai thì sẽ đặt người đó lên trên tất cả, mà loại tình cảm ấy trong Phó gia chính là điểm yếu chết người.”

Tô Dư Bạch siết nhẹ tay dưới bàn, nhưng giọng vẫn vững. “Bà đừng dùng mẹ anh ấy để biện minh cho hành vi của mình. Người khiến tình cảm trở thành điểm yếu không phải người yêu nhau, mà là người như bà chuyên dùng tình cảm để uy hiếp người khác.”

Ánh mắt Chu Lan thoáng lạnh xuống. “Cậu nghĩ mẹ nó vô tội sao? Năm đó bà ta cũng vì một người đàn ông mà chống lại cả Phó gia, cuối cùng chết trong một vụ tai nạn xe đúng ngày chuẩn bị ly hôn. Dịch Thần vẫn luôn nghĩ mẹ nó bị tai nạn đơn thuần, còn cha nó thì dùng cái chết ấy để ép nó trưởng thành. Nhưng nếu ta nói, tai nạn đó vốn không phải ngoài ý muốn thì sao?”

Tô Dư Bạch khựng lại, hơi thở suýt loạn. Dù đã chuẩn bị tâm lý, câu “không phải ngoài ý muốn” vẫn khiến sống lưng cậu lạnh đi. Qua khe cửa hé mở, cậu biết Phó Dịch Thần chắc chắn cũng nghe thấy, chỉ là anh chưa bước vào. Tô Dư Bạch ép mình không nhìn ra ngoài, bởi lúc này chỉ cần cậu dao động, Chu Lan sẽ lập tức nắm lấy.

“Bà có chứng cứ?” Tô Dư Bạch hỏi.

Chu Lan lấy từ túi xách ra một chiếc USB màu đen, đặt lên bàn trà. “Trong này có bản ghi âm tài xế riêng của mẹ Dịch Thần trước khi chết. Ông ta nói xe bị động tay chân, còn nói người ra lệnh không phải ta. Ta giữ nó nhiều năm, vốn định dùng vào lúc cần thiết để bảo vệ mình.”

Tô Dư Bạch nhìn chiếc USB, không lập tức đưa tay lấy. “Nếu người ra lệnh không phải bà, vì sao bà không nói với Phó Dịch Thần từ đầu?”

Chu Lan bật cười lạnh. “Vì ta cần sống trong Phó gia. Cậu tưởng làm vợ kế của một gia tộc như vậy dễ lắm sao? Mẹ nó chết, cha nó tiếp tục nắm quyền, ta nếu nói ra sự thật mà không có đủ chứng cứ, người chết tiếp theo có thể là ta. Ta không phải thánh nhân, ta chỉ giữ thứ có thể bảo vệ mình.”

Tô Dư Bạch nhìn bà ta, cảm thấy vừa ghê sợ vừa chua chát. Người phụ nữ trước mặt có lẽ thật sự từng là nạn nhân trong một góc nào đó của Phó gia, nhưng điều đó không khiến bà ta vô tội trong chuyện hủy hoại người khác. Có những người bị bóng tối nuốt rồi quay lại kéo người khác xuống cùng, sau đó gọi đó là tự bảo vệ. Cậu hít sâu, bình tĩnh hỏi tiếp.

“Vậy điều kiện của bà là gì?”

Chu Lan nhìn cậu, ánh mắt sắc lại. “Rời khỏi Dịch Thần.”

Tô Dư Bạch cười rất nhẹ, nụ cười ấy không có chút bất ngờ nào. “Bà vẫn dùng cách cũ.”

Chu Lan đặt tay lên USB, giọng nói đè thấp. “Cậu không hiểu giá trị của thứ này. Nếu Dịch Thần biết người đứng sau cái chết của mẹ nó là ai, cả Phó gia sẽ bị lật tung, cha nó, hội đồng quản trị, những người từng tham gia che giấu đều sẽ kéo nó vào cuộc chiến không chết không thôi. Cậu ở bên cạnh nó chỉ khiến nó càng có thêm điểm yếu. Rời đi, ta giao USB cho cậu, để cậu đưa cho nó như một món quà cuối cùng.”

Tô Dư Bạch nhìn bà ta, trái tim đau nhói vì nghe thấy một lời uy hiếp quá quen thuộc. Ba năm trước, Chu Lan cũng dùng giọng điệu như vậy nói rằng cậu rời đi là vì tốt cho Phó Dịch Thần. Khi đó cậu không có chứng cứ, không có người đứng cạnh, cũng không có đủ dũng khí tin vào tình yêu của mình. Nhưng hiện tại, ngoài cánh cửa kia có Phó Dịch Thần, trong túi áo cậu có thiết bị ghi âm, trong lòng cậu có một câu “em đi cùng anh” vừa nói ra sáng nay.

Tô Dư Bạch chậm rãi đứng dậy, giọng nói rõ ràng hơn từng chữ. “Chu phu nhân, bà thật sự không hiểu vì sao bà thua. Bà luôn nghĩ chỉ cần ném cho tôi một bí mật, một khoản tiền, một lời đe dọa, tôi sẽ thay bà làm tổn thương Phó Dịch Thần. Nhưng lần này tôi sẽ không nhận thứ gì bằng điều kiện rời khỏi anh ấy.”

Chu Lan sắc mặt lạnh đi. “Cậu không muốn biết sự thật sao?”

Tô Dư Bạch nhìn thẳng vào mắt bà ta. “Muốn. Nhưng sự thật thuộc về Phó Dịch Thần, không thuộc về bà, càng không phải món hàng để bà dùng đổi lấy sự biến mất của tôi. Nếu bà thật sự muốn nói, hãy nói trước mặt anh ấy. Nếu bà không muốn, đoạn đối thoại hôm nay cũng đã đủ chứng minh bà biết chuyện tai nạn năm đó không đơn giản.”

Cửa phòng riêng bị đẩy ra ngay sau câu cuối. Phó Dịch Thần bước vào, sắc mặt trắng hơn bình thường, nhưng ánh mắt lại lạnh đến mức khiến Chu Lan cứng người. Anh đứng cạnh Tô Dư Bạch, không lập tức nhìn chiếc USB trên bàn, mà trước tiên nắm lấy tay cậu. Tô Dư Bạch cảm nhận được tay anh lạnh, bèn lặng lẽ siết chặt lại. Chỉ một động tác nhỏ ấy đã khiến hơi thở căng cứng của Phó Dịch Thần ổn định hơn một chút.

Phó Dịch Thần nhìn Chu Lan, giọng nói khàn nhưng rất vững. “Nói tiếp. Người ra lệnh là ai?”

Chu Lan nhìn hai bàn tay đang nắm nhau của họ, ánh mắt hiện lên một chút khó chịu gần như ghen ghét. “Con thật sự muốn biết sao? Biết rồi thì không còn đường quay đầu nữa. Cha con không phải người tốt như con tưởng, mẹ con cũng không phải chỉ chết vì tai nạn, mà toàn bộ Phó gia đều đã ăn trên sự im lặng đó suốt bao nhiêu năm.”

Phó Dịch Thần kéo ghế ngồi xuống, nhưng tay vẫn không buông Tô Dư Bạch. “Tôi chưa từng nghĩ ông ta là người tốt. Bà chỉ cần nói tên.”

Chu Lan nhìn anh rất lâu, cuối cùng bật cười mệt mỏi. “Là Phó Trọng Sơn, cha ruột của con. Năm đó mẹ con muốn ly hôn, còn định mang theo chứng cứ ông ta rửa tiền qua quỹ đầu tư gia tộc. Bà ấy đã hẹn luật sư vào chiều hôm đó, nhưng xe chưa đến nơi đã mất lái lao xuống cầu vượt.”

Không khí trong phòng lập tức đông cứng. Tô Dư Bạch cảm nhận bàn tay Phó Dịch Thần siết lại đến mức gần như phát đau, nhưng cậu không rút ra, chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh anh. Gương mặt Phó Dịch Thần không có biểu cảm gì quá lớn, nhưng sự im lặng của anh lại khiến người ta đau lòng hơn bất kỳ cơn giận nào. Người cha mà anh căm ghét nhưng vẫn phải đối mặt trong bao năm, hóa ra có thể là kẻ trực tiếp hại chết mẹ anh.

Tô Dư Bạch thấp giọng gọi. “Dịch Thần.”

Phó Dịch Thần chậm rãi quay sang nhìn cậu, đôi mắt sâu đến mức không thấy đáy. Trong khoảnh khắc ấy, Tô Dư Bạch bỗng hiểu Phó Dịch Thần năm đó vì sao luôn lạnh như băng, vì sao phải ép mình trưởng thành đến mức không để ai nhìn ra yếu mềm. Trong một gia tộc như vậy, nếu anh không đủ lạnh, có lẽ đã bị xé nát từ lâu. Cậu đưa tay còn lại phủ lên mu bàn tay anh, giọng rất nhẹ nhưng chắc chắn.

“Em ở đây.”

Ba chữ ấy giống như kéo Phó Dịch Thần từ vực sâu trở lại. Anh nhắm mắt một giây, khi mở ra thì cảm xúc đã bị đè xuống, nhưng lần này Tô Dư Bạch biết đó không phải che giấu cậu, mà là để có thể tiếp tục đứng vững. Phó Dịch Thần nhìn Chu Lan, giọng lạnh khàn. “USB đưa đây. Nếu bà nói thật, tôi sẽ dùng nó điều tra Phó Trọng Sơn. Nếu bà nói dối, bà biết hậu quả.”

Chu Lan đẩy USB qua, nụ cười trên môi nhạt đến mức gần như không còn. “Ta không nói dối. Nhưng Dịch Thần, con đừng tưởng có Tô Dư Bạch bên cạnh là đủ. Khi con thật sự động vào cha mình, người của Phó gia sẽ không để con yên, mà cậu ta sẽ lại trở thành điểm yếu đầu tiên bị nhắm đến.”

Tô Dư Bạch nhìn bà ta, lần đầu tiên chủ động nắm tay Phó Dịch Thần trước mặt bà. “Vậy bà cứ nhìn cho rõ. Điểm yếu cũng có thể học cách cắn trả.”

Phó Dịch Thần quay sang nhìn cậu, trong mắt vừa có đau đớn chưa tan vừa có ánh sáng rất sâu. Sau khi rời phòng trà, anh không lập tức lên xe mà đứng dưới mái hiên, cả người yên lặng đến đáng sợ. Tô Dư Bạch biết anh cần thời gian tiêu hóa sự thật, nên không thúc giục, chỉ đứng cạnh anh, tay vẫn nắm không buông. Gió lạnh thổi qua, Phó Dịch Thần bỗng cúi đầu tựa trán lên vai cậu, động tác nặng nề mà hiếm thấy.

Tô Dư Bạch cứng người trong thoáng chốc, sau đó chậm rãi đưa tay ôm lấy vai anh. “Anh không cần nói gì cả.”

Phó Dịch Thần khàn giọng. “Mẹ anh từng nói, nếu một ngày anh gặp được người khiến anh muốn sống giống con người hơn, đừng để người đó đi. Nhưng cuối cùng anh vẫn để em đi ba năm.”

Tô Dư Bạch ôm anh chặt hơn, mắt cũng cay lên. “Không phải để em đi, là chúng ta bị người khác kéo ra. Bây giờ em quay lại rồi.”

Phó Dịch Thần im lặng rất lâu, hơi thở dần nặng hơn bên vai cậu. Người đàn ông luôn lạnh lùng, luôn đứng ở phía trước tất cả, lúc này lại giống như cuối cùng cũng tìm được nơi có thể tạm thời tháo xuống lớp giáp. Tô Dư Bạch đau lòng đến mức không biết phải làm gì, chỉ có thể ôm anh, từng chút vuốt nhẹ lưng anh như dỗ một vết thương đã bị giấu quá lâu. Nếu ngày trước Phó Dịch Thần luôn là người kéo cậu khỏi bóng tối, vậy hôm nay cậu muốn làm người giữ anh lại.

Pháp vụ rất nhanh xác nhận USB có chứa bản ghi âm cũ và một số tài liệu mã hóa cần thời gian giải mã. Phó Dịch Thần quyết định lập tức quay về Phó thị, nhưng trên đường về, điện thoại của anh liên tục nhận tin nhắn từ các cổ đông thân cận. Tin Chu Lan gặp riêng họ đã bị ai đó tiết lộ, Phó Trọng Sơn cũng biết Phó Dịch Thần đang điều tra vụ tai nạn năm xưa. Một cuộc họp hội đồng bất thường được thông báo khẩn cấp vào bảy giờ tối, mục đích trên danh nghĩa là ổn định khủng hoảng truyền thông, nhưng thực chất ai cũng hiểu đó là đòn phủ đầu của Phó Trọng Sơn.

Tô Dư Bạch đọc thông báo họp, lập tức hiểu đây là vòng nguy hiểm nhất. “Ông ấy muốn ép anh giao quyền xử lý khủng hoảng trước khi anh công bố chứng cứ?”

Phó Dịch Thần gật đầu, ánh mắt đã khôi phục vẻ lạnh lùng sắc bén. “Nếu ông ta chứng minh được anh vì tình riêng gây ảnh hưởng đến Phó thị, hội đồng có quyền tạm đình chỉ một phần quyền điều hành của anh. Chu Lan tung chuyện của em là mồi lửa, Phó Trọng Sơn muốn dùng mồi lửa đó đốt ngược về phía anh.”

Tô Dư Bạch nhìn anh, giọng rất bình tĩnh. “Vậy tối nay em tham dự với tư cách người liên quan trực tiếp đến vụ bôi nhọ và trợ lý tổng giám đốc. Nếu họ nói anh vì tình riêng, em sẽ chứng minh toàn bộ quyết định của anh đều dựa trên chứng cứ.”

Phó Dịch Thần nhíu mày. “Hội đồng Phó thị không dễ đối phó.”

Tô Dư Bạch nhìn anh, khóe môi hơi cong lên. “Em từng đối phó với thất nghiệp, vu oan, họp báo trực tuyến và mẹ kế của anh trong vòng mấy ngày. Hội đồng Phó thị đáng sợ hơn một chút, nhưng chắc cũng không ăn thịt người ngay tại chỗ.”

Phó Dịch Thần nhìn cậu, cảm xúc nặng nề trong lòng bị câu nói ấy kéo ra một khe thở. “Em càng ngày càng biết chọc anh đau tim.”

Tô Dư Bạch nghiêng đầu. “Vậy anh phải quen dần. Sau này em sẽ không chỉ đứng sau anh ăn sáng đâu.”

Bảy giờ tối, phòng họp hội đồng Phó thị sáng rực. Phó Trọng Sơn ngồi ở vị trí chủ tọa cũ, gương mặt nghiêm nghị, tóc đã điểm bạc nhưng ánh mắt vẫn sắc như dao. Ông ta nhìn Phó Dịch Thần bước vào cùng Tô Dư Bạch, vẻ mặt không có chút bất ngờ, giống như đã chờ cảnh này rất lâu. Các cổ đông im lặng quan sát, không khí căng thẳng hơn bất kỳ cuộc họp nào trước đó. Tô Dư Bạch đi bên cạnh Phó Dịch Thần, lưng thẳng, tay cầm tập tài liệu pháp vụ chuẩn bị, không né tránh bất kỳ ánh mắt soi xét nào.

Phó Trọng Sơn mở miệng trước, giọng trầm ổn mà lạnh lẽo. “Dịch Thần, vì chuyện riêng của con mà Phó thị bị kéo vào khủng hoảng truyền thông liên tục hai ngày. Bây giờ con còn đưa người gây ra mọi rắc rối vào phòng họp hội đồng, con có còn phân biệt được công tư không?”

Phó Dịch Thần chưa nói, Tô Dư Bạch đã bình tĩnh đặt tài liệu lên bàn. “Phó chủ tịch, tôi xin phép sửa lại. Tôi không phải người gây ra rắc rối, tôi là người bị xâm phạm đời tư, bị làm giả tài liệu, bị tung tin bôi nhọ và bị dùng làm công cụ công kích Phó thị. Nếu hội đồng muốn bàn về khủng hoảng, tôi là nhân chứng trực tiếp, cũng là người có quyền trình bày sự thật.”

Phó Trọng Sơn nhìn cậu, ánh mắt lạnh xuống. “Người trẻ tuổi, nơi này không phải phòng họp báo cho cậu thể hiện.”

Tô Dư Bạch nhìn thẳng ông ta, không lùi một bước. “Tôi cũng không đến để thể hiện. Tôi đến để tránh việc một số người dùng hai chữ công tư làm cái cớ che giấu hành vi phạm pháp.”

Không khí trong phòng lập tức thay đổi. Có cổ đông cau mày, có người trao đổi ánh mắt, còn Phó Dịch Thần đứng bên cạnh Tô Dư Bạch, đáy mắt hiện lên một tia lạnh sắc. Phó Trọng Sơn nhìn cậu rất lâu, khóe môi nhếch lên một độ cong không rõ là cười hay giận. Ông ta không ngờ người từng bị Chu Lan ép rời đi ba năm trước, bây giờ lại dám đứng trong phòng họp hội đồng Phó thị đối chất với mình.

Phó Trọng Sơn đặt tay lên bàn, giọng nói nặng xuống. “Vậy cậu muốn nói ai phạm pháp?”

Phó Dịch Thần bước lên, đặt chiếc USB lên bàn hội đồng. “Người động tay vào xe của mẹ tôi năm đó.”

Cả phòng họp như bị ném xuống một quả bom. Vài cổ đông lớn tuổi sắc mặt lập tức thay đổi, có người vô thức nhìn sang Phó Trọng Sơn, có người thì cúi đầu tránh ánh mắt. Phó Trọng Sơn vẫn ngồi yên, nhưng tay đặt trên bàn hơi khựng lại trong một khoảnh khắc cực ngắn. Tô Dư Bạch nhìn thấy, Phó Dịch Thần cũng nhìn thấy.

Phó Trọng Sơn lạnh giọng. “Con biết mình đang nói gì không?”

Phó Dịch Thần nhìn cha ruột của mình, ánh mắt lạnh đến mức không còn chút tình thân. “Tôi biết. Tôi cũng biết vì sao ông vội vàng mở cuộc họp này. Ông sợ tôi giải mã xong tài liệu trong USB, sợ chuyện năm đó không còn là tai nạn, sợ Phó thị mà ông dùng cả đời để tô vàng sẽ bị đào ra nền móng toàn máu.”

Một cổ đông lập tức đứng dậy. “Phó tổng, chuyện này quá nghiêm trọng, không thể chỉ dựa vào một chiếc USB chưa kiểm chứng mà kết luận. Hiện tại ưu tiên là ổn định truyền thông, không phải lật lại chuyện cũ gây chấn động nội bộ.”

Tô Dư Bạch quay sang nhìn người đó. “Nếu cái gọi là ổn định nội bộ cần đánh đổi bằng việc che giấu một vụ án mạng, vậy khủng hoảng của Phó thị không phải do Phó tổng gây ra, mà đã tồn tại từ rất nhiều năm trước. Các vị có thể lo giá cổ phiếu, lo quyền biểu quyết, nhưng đừng bắt người bị hại tiếp tục im lặng để bảo vệ lợi ích của các vị.”

Lời này sắc bén đến mức cả phòng họp lặng đi. Phó Dịch Thần nhìn Tô Dư Bạch, trái tim vốn bị sự thật về mẹ đè nặng bỗng có một nơi mềm xuống. Cậu nói sẽ đứng trước mặt anh, và cậu thật sự làm được. Không phải vì xúc động nhất thời, mà là dùng sự tỉnh táo, lý lẽ và dũng khí để chống lại căn phòng đầy quyền lực này.

Phó Trọng Sơn bỗng cười lạnh. “Dịch Thần, con để một người ngoài thay con nói chuyện với hội đồng, xem ra đúng là bị tình cảm làm mờ mắt rồi.”

Tô Dư Bạch vừa định đáp, Phó Dịch Thần đã nắm lấy tay cậu trước mặt tất cả. “Em ấy không phải người ngoài.”

Phó Trọng Sơn sắc mặt trầm xuống. “Con đừng quên mình họ Phó.”

Phó Dịch Thần nhìn ông ta, giọng nói lạnh lẽo mà rõ ràng. “Chính vì tôi họ Phó, tôi mới phải tự tay xé lớp vỏ bẩn thỉu mà ông phủ lên cái họ này. Từ giờ phút này, tôi sẽ gửi chứng cứ về tai nạn của mẹ tôi cho cơ quan điều tra. Nếu hội đồng cho rằng tôi không còn phù hợp điều hành Phó thị vì lựa chọn điều tra sự thật, vậy ngày mai tôi sẽ công khai toàn bộ lý do trước cổ đông và truyền thông.”

Phó Trọng Sơn cuối cùng cũng biến sắc. Ông ta đứng dậy, ánh mắt sắc lạnh nhìn Phó Dịch Thần, nhưng chưa kịp nói gì, cửa phòng họp đột nhiên bị đẩy ra. Thư ký trưởng bước vào, sắc mặt căng thẳng, đưa máy tính bảng đến trước mặt Phó Dịch Thần. Trên màn hình là một email vừa được gửi đồng loạt đến toàn bộ thành viên hội đồng, tiêu đề ngắn gọn nhưng đủ khiến mọi người trong phòng đồng loạt im bặt: “Bản ghi cuối cùng của phu nhân Phó trước khi qua đời.”

Phó Dịch Thần nhìn tiêu đề, bàn tay nắm Tô Dư Bạch lạnh đi trong nháy mắt. Tô Dư Bạch siết tay anh, không để anh một mình rơi vào khoảnh khắc ấy. Email tự động phát một đoạn âm thanh rất ngắn, trong tiếng nhiễu cũ kỹ là giọng nữ dịu dàng nhưng run rẩy. “Dịch Thần, nếu con nghe được đoạn ghi âm này, mẹ xin lỗi vì đã không thể bảo vệ con đến cuối cùng... đừng tin cha con.”

(Hết chương 9)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0