Chương 4: Tuyên Bố Sự Thật
Tô Dư Bạch đứng giữa tầng bốn mươi tám, nhìn bức ảnh cũ trên màn hình máy tính bảng mà đầu óc trống rỗng rất lâu. Trong ảnh, cậu ngồi trên chiếc sofa màu xám ở căn hộ thuê năm đó, trên người mặc áo sơ mi rộng của Phó Dịch Thần, trước mặt là chiếc bánh sinh nhật nhỏ chỉ cắm một cây nến. Bức ảnh bị người đăng cố ý cắt góc, chỉ để lộ dáng vẻ cậu cúi đầu chờ đợi, giống như một người không danh không phận cố chấp bám lấy người thừa kế Phó gia. Tô Dư Bạch từng xem đêm đó là một trong số ít ký ức ấm áp nhất, nhưng giờ nó bị kéo ra giữa đám đông, dán lên những lời nhục nhã đến mức khiến cậu buồn nôn.
Phó Dịch Thần cầm máy tính bảng, sắc mặt bình tĩnh đến đáng sợ. “Triệu tập bộ phận truyền thông, pháp vụ và an ninh mạng lên phòng họp nhỏ trong mười phút. Tất cả tài khoản nội bộ chia sẻ bài viết này đều ghi lại, không xử lý ngay, nhưng tôi muốn danh sách đầy đủ trước sáu giờ tối. Ngoài ra, liên hệ nền tảng, yêu cầu bảo toàn dữ liệu gốc, địa chỉ đăng nhập, lịch sử chỉnh sửa và tài khoản đẩy tương tác.”
Nữ thư ký vội vàng gật đầu, nhưng vẫn không nhịn được nhìn Tô Dư Bạch một cái. “Phó tổng, nếu chậm gỡ bài, dư luận có thể tiếp tục lan rộng. Bên ngoài hiện tại đã có người đào lại quan hệ của Tô trợ lý với Minh Hòa, còn nói Phó thị tạm dừng hợp tác là vì chuyện riêng của anh và Tô trợ lý.”
Phó Dịch Thần đặt máy tính bảng xuống bàn, từng chữ lạnh đến mức khiến người ta không dám thở mạnh. “Tôi không sợ họ đào, tôi chỉ sợ họ không dám đào đến cùng. Nếu đã muốn kéo chuyện ba năm trước ra ánh sáng, vậy để họ nhìn rõ người bị bám lấy rốt cuộc là ai.”
Tô Dư Bạch quay phắt sang nhìn anh, tim đập mạnh đến mức lồng ngực đau nhói. “Phó Dịch Thần, anh đừng nói bừa trước truyền thông. Chuyện này liên quan đến Phó gia, liên quan đến hình tượng của anh, nếu anh công khai quan hệ cũ của chúng ta vào lúc này, người ngoài sẽ không quan tâm ai đúng ai sai, họ chỉ muốn xem náo nhiệt.”
Phó Dịch Thần nhìn cậu, ánh mắt sâu và nặng. “Vậy để họ xem. Tôi trốn tránh ba năm, để em một mình gánh tiếng người bỏ đi, người tham tiền, người bám víu quyền thế, bây giờ còn muốn tôi tiếp tục im lặng sao?”
Tô Dư Bạch siết chặt tay, giọng nói khàn xuống. “Tôi không cần anh dùng cách hủy hoại bản thân để bảo vệ tôi. Năm đó tôi rời đi là lựa chọn của tôi, dù phía sau có người tính kế, tôi cũng là người không tin anh trước. Anh không cần vì chuyện này mà kéo cả Phó thị xuống nước.”
Phó Dịch Thần bước đến trước mặt cậu, khoảng cách gần đến mức mọi tiếng xì xào xung quanh đều như biến mất. Anh không chạm vào cậu trước mặt mọi người, chỉ hơi cúi mắt nhìn gương mặt tái đi của cậu, giọng nói thấp hơn nhưng rõ ràng từng chữ. “Tô Dư Bạch, em có thể không cần tôi bảo vệ, nhưng tôi không thể lại một lần nữa đứng nhìn em bị người khác bôi bẩn. Nếu năm đó tôi chậm một bước, hôm nay tôi sẽ trả lại cho em từng bước.”
Phòng họp nhỏ nhanh chóng chật kín người. Bộ phận truyền thông mở màn hình lớn, bài đăng nặc danh vẫn đang leo lên bảng chủ đề nóng khu vực, bên dưới là hàng nghìn bình luận ác ý bị tài khoản ảo dẫn dắt. Có người nói Tô Dư Bạch cố tình quay lại bên cạnh người yêu cũ để kiếm tiền, có người cười cậu bị Minh Hòa sa thải vẫn có thể trèo lên Phó thị, thậm chí còn có người ghép ảnh cậu với những câu từ thô tục. Tô Dư Bạch ngồi cạnh Phó Dịch Thần, cố ép mình nhìn thẳng màn hình, nhưng đầu ngón tay dưới bàn vẫn lạnh đến mức run nhẹ.
Trưởng bộ phận truyền thông dè dặt nói. “Phó tổng, phương án an toàn nhất là phủ nhận quan hệ riêng, nhấn mạnh Tô trợ lý được tuyển dụng theo quy trình bình thường, đồng thời kiện tài khoản tung tin vì xâm phạm đời tư. Nếu chúng ta thừa nhận hai người từng yêu nhau, dư luận có thể chuyển hướng sang nghi ngờ anh thiên vị trong vụ Minh Hòa.”
Pháp vụ cũng gật đầu. “Về mặt pháp lý, chúng ta đã có căn cứ xử lý tài khoản đăng ảnh riêng tư. Nhưng nếu công khai quan hệ tình cảm, đối phương rất có thể tiếp tục tung thêm ảnh hoặc ghi âm cắt ghép, khi ấy chuyện riêng của Phó tổng và Tô trợ lý sẽ bị khai thác nhiều hơn.”
Tô Dư Bạch hít sâu một hơi, cố giữ giọng bình tĩnh. “Tôi đồng ý với phương án phủ nhận quan hệ hiện tại, nhưng không cần nói dối chuyện quá khứ. Có thể viết rằng ảnh chụp từ ba năm trước, thuộc về đời tư cá nhân, không liên quan đến công việc hiện tại. Vụ Minh Hòa cứ dùng chứng cứ nói chuyện, không để cảm xúc cá nhân xen vào.”
Phó Dịch Thần nhìn cậu, ánh mắt thoáng tối đi. “Em vẫn muốn đặt ranh giới rõ như vậy sao?”
Tô Dư Bạch quay sang nhìn anh, đáy mắt vừa mệt vừa đau. “Không phải ranh giới, mà là tôi không muốn người khác dùng quan hệ của chúng ta để phủ nhận năng lực của tôi. Tôi có thể từng yêu anh, cũng có thể từng rời khỏi anh, nhưng tôi không muốn cả đời mình trong mắt người khác chỉ còn lại bốn chữ người yêu cũ.”
Phó Dịch Thần im lặng rất lâu, bàn tay đặt trên mặt bàn siết chặt rồi lại buông ra. Anh hiểu cậu, cũng vì hiểu nên không thể dùng danh nghĩa bảo vệ để đẩy cậu vào một cái nhãn khác. Tô Dư Bạch không muốn trở thành người được Phó Dịch Thần thương hại, càng không muốn chiến thắng của mình trước Minh Hòa biến thành đặc quyền tình cảm. Sau vài giây, anh nhìn sang bộ phận truyền thông, giọng nói khôi phục vẻ lạnh lùng thường ngày.
“Làm theo lời Tô trợ lý.” Phó Dịch Thần nói, ánh mắt quét qua mọi người trong phòng. “Nhưng thêm một câu, Phó thị bảo vệ nhân viên bằng chứng cứ và pháp luật, không phải vì quan hệ riêng. Còn tài khoản tung ảnh, tôi muốn trong tối nay biết người đứng sau là ai.”
Cuộc họp kéo dài hơn một tiếng. Tô Dư Bạch đối chiếu từng mốc thời gian, từng tài liệu từ vụ Minh Hòa, từng chi tiết liên quan đến bức ảnh cũ, lý trí gần như bị ép căng đến cực hạn. Phó Dịch Thần không nói nhiều, nhưng mỗi lần phát hiện cậu vô thức ấn tay lên bụng vì đau dạ dày, anh đều đẩy ly nước ấm đến trước mặt cậu. Đến lần thứ ba, Tô Dư Bạch không nhịn được ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt có chút bất lực lẫn bối rối, nhưng cuối cùng vẫn cầm ly nước uống một ngụm.
Thông cáo của Phó thị được đăng lúc sáu giờ mười lăm phút tối. Nội dung ngắn gọn nhưng cứng rắn, khẳng định Tô Dư Bạch là nhân viên được tuyển dụng chính thức, vụ Minh Hòa đã có chứng cứ gian lận từ phía đối tác, ảnh riêng tư bị phát tán trái phép sẽ được xử lý bằng pháp luật. Đồng thời, Phó thị công bố một phần tài liệu đã được pháp vụ che thông tin nhạy cảm, trực tiếp chứng minh bản báo cáo gốc không phải do Tô Dư Bạch chỉnh sửa. Dư luận lập tức đảo chiều, không ít người bắt đầu chất vấn Minh Hòa và tài khoản tung tin vì sao lại có ảnh chụp từ ba năm trước.
Tô Dư Bạch ngồi trong phòng nghỉ nhỏ của tầng bốn mươi tám, nhìn bình luận dần thay đổi mà không thấy nhẹ nhõm như tưởng tượng. Có người xin lỗi cậu, có người khen cậu bình tĩnh, cũng có người chuyển sang tò mò chuyện tình cũ giữa cậu và Phó Dịch Thần. Mỗi dòng chữ đều như kéo cậu qua một lớp ký ức khác nhau, khiến cậu mệt đến mức không muốn nhìn nữa. Cậu vừa tắt điện thoại, cửa phòng nghỉ đã bị gõ nhẹ hai tiếng, Phó Dịch Thần cầm một túi thuốc và hộp cháo bước vào.
“Ăn chút gì rồi uống thuốc.” Phó Dịch Thần đặt đồ lên bàn, giọng vẫn lạnh nhưng động tác lại rất nhẹ. “Tối nay có thể còn phải xử lý tiếp, em đừng để dạ dày đau nặng hơn.”
Tô Dư Bạch nhìn hộp cháo quen thuộc, trong lòng bỗng mềm xuống rồi lại nhanh chóng dựng lên phòng bị. “Phó tổng, trong công ty đã đủ tin đồn rồi. Anh cứ tiếp tục tự mình đưa cháo cho tôi, ngày mai bộ phận truyền thông lại phải tăng ca vì chúng ta.”
Phó Dịch Thần kéo ghế ngồi xuống đối diện cậu, bình thản mở nắp hộp. “Vậy để họ tăng ca, tiền tăng ca tôi trả.”
Tô Dư Bạch bị câu nói ấy chọc tức đến bật cười, nhưng nụ cười vừa hiện lên đã vội thu lại. Cậu nhận lấy muỗng, cúi đầu ăn vài miếng, vị cháo nóng trôi xuống cổ họng khiến cơn đau âm ỉ trong bụng dịu đi không ít. Phó Dịch Thần ngồi đối diện nhìn cậu, ánh mắt không còn sắc bén như khi ở phòng họp, chỉ còn một sự chăm chú gần như cố chấp. Tô Dư Bạch bị nhìn đến không chịu nổi, đặt muỗng xuống, thấp giọng hỏi.
“Anh đừng nhìn tôi như vậy được không?” Tô Dư Bạch mím môi, giọng nói rất nhẹ. “Tôi sẽ tưởng ba năm qua chưa từng xảy ra chuyện gì.”
Phó Dịch Thần im lặng vài giây. “Tôi cũng từng muốn như vậy.”
Tô Dư Bạch ngẩng đầu, hốc mắt có chút đỏ. “Nhưng đã xảy ra rồi. Tôi từng tin anh phản bội tôi, từng hận anh đến mức không dám nghe tên anh, cũng từng rất nhiều lần muốn gọi cho anh nhưng lại sợ nghe thấy giọng anh. Bây giờ anh nói có hiểu lầm, tôi không phải không tin, chỉ là tôi không biết ba năm ấy phải tính thế nào.”
Phó Dịch Thần nhìn cậu, giọng khàn đi rất nhẹ. “Tính lên đầu người đã chia rẽ chúng ta. Phần còn lại, tính lên đầu tôi.”
Tô Dư Bạch nhíu mày. “Vì sao lại tính lên đầu anh?”
Phó Dịch Thần cúi mắt, ngón tay đặt bên mép bàn khẽ siết lại. “Vì tôi không đủ mạnh để giữ em bên cạnh. Vì tôi để người của Phó gia có cơ hội nhúng tay vào chuyện của chúng ta. Vì sau khi em rời đi, tôi mất quá lâu mới tìm được em, mà khi tìm thấy rồi lại không dám xuất hiện trước mặt em.”
Tô Dư Bạch nghe đến câu cuối, hơi thở khựng lại. “Anh từng tìm tôi?”
Phó Dịch Thần nhìn cậu, ánh mắt sâu đến mức khiến người ta không thể né tránh. “Từng. Nhiều lần.”
Cánh cửa phòng nghỉ lại bị gõ vang, thư ký đứng bên ngoài báo rằng an ninh mạng đã lần ra tài khoản đầu tiên đẩy bài. Tô Dư Bạch vội vàng đặt hộp cháo xuống, cùng Phó Dịch Thần trở lại phòng họp nhỏ. Trên màn hình lớn là chuỗi tài khoản ảo liên quan đến Minh Hòa, nhưng điểm đáng chú ý nhất không phải Minh Hòa, mà là một số điện thoại dùng để xác minh tài khoản. Số điện thoại ấy đăng ký dưới tên Tần Viễn, trợ lý cũ của mẹ kế Phó Dịch Thần, người từng xuất hiện trong kết quả truy vết email ba năm trước.
Phó Dịch Thần nhìn cái tên trên màn hình, ánh mắt lập tức lạnh như đóng băng. “Tần Viễn hiện đang ở đâu?”
Nhân viên an ninh mạng nhanh chóng trả lời. “Theo dữ liệu đặt xe vừa lấy được từ nguồn hợp pháp qua bên điều tra, hắn đang ở khách sạn Vân Đỉnh. Điều kỳ lạ là tối nay Minh Hòa có tiệc nội bộ tại đó, trưởng phòng Triệu cũng có mặt. Ngoài ra, chúng tôi phát hiện một file âm thanh đang được hẹn giờ đăng lúc tám giờ ba mươi, tiêu đề là ghi âm Tô Dư Bạch ép Phó Dịch Thần nhận mình làm trợ lý.”
Tô Dư Bạch sắc mặt thay đổi. “Ghi âm giả?”
Phó Dịch Thần cười lạnh. “Không chỉ giả, còn cố tình chọn thời điểm sau thông cáo để đánh ngược. Nếu file đó được tung ra, dù sau này chứng minh là cắt ghép, em cũng sẽ bị mắng thêm một vòng.”
Tô Dư Bạch nhìn đồng hồ, còn chưa đến tám giờ. Nếu muốn chặn file âm thanh và bắt được người đứng sau, cách nhanh nhất là đến khách sạn Vân Đỉnh lấy chứng cứ trước khi bài đăng được phát. Cậu nhìn Phó Dịch Thần, còn chưa kịp nói, anh đã hiểu ý cậu. Nhưng lần này anh không phản đối, chỉ cầm áo khoác lên, ánh mắt dừng trên mặt cậu.
“Đi cùng tôi.” Phó Dịch Thần nói. “Nhưng nhớ lời em đã hứa, không tự mình chạy đi.”
Tô Dư Bạch đứng dậy, giọng nói vững hơn lúc chiều rất nhiều. “Tôi không hứa chuyện đó, là anh đơn phương yêu cầu.”
Phó Dịch Thần nhìn cậu, khóe môi gần như thoáng qua một độ cong rất nhạt. “Vậy bây giờ tôi yêu cầu lần nữa.”
Khách sạn Vân Đỉnh sáng rực trong đêm, phòng tiệc tầng hai mươi đang náo nhiệt tiếng cười nói của Minh Hòa. Phó Dịch Thần dẫn Tô Dư Bạch đi thẳng vào từ thang máy riêng, phía sau là pháp vụ và hai vệ sĩ của Phó thị. Khi cửa phòng tiệc mở ra, toàn bộ ánh mắt bên trong lập tức đổ dồn về phía họ. Trưởng phòng Triệu đang cụng ly với một người đàn ông mặc vest xám, vừa thấy Phó Dịch Thần và Tô Dư Bạch, sắc mặt ông ta lập tức trắng bệch.
Người đàn ông vest xám xoay người muốn rời đi, nhưng vệ sĩ đã chặn trước cửa phụ. Phó Dịch Thần nhìn hắn, giọng nói lạnh lẽo vang lên giữa phòng tiệc đang dần im bặt. “Tần Viễn, ba năm trước anh dùng ghi âm giả ép Tô Dư Bạch rời khỏi tôi, hôm nay lại định dùng cách cũ thêm một lần nữa. Anh thật sự nghĩ tôi còn là Phó Dịch Thần của ba năm trước sao?”
Tần Viễn cố giữ bình tĩnh, nhưng ly rượu trong tay đã hơi run. “Phó tổng, tôi không hiểu anh đang nói gì. Tôi chỉ đến đây dự tiệc với bạn cũ, nếu anh muốn vu khống tôi thì cũng nên đưa ra chứng cứ.”
Tô Dư Bạch bước lên một bước, nhìn thẳng vào người đàn ông từng có thể là nguyên nhân khiến ba năm của cậu bị xé nát. “Vậy anh giải thích giúp tôi, vì sao tài khoản tung ảnh riêng tư của tôi lại dùng số điện thoại của anh xác minh? Vì sao file ghi âm giả chuẩn bị đăng tối nay cũng được tải lên từ mạng khách sạn này? Và vì sao trong USB lấy từ máy trưởng phòng Triệu lại có email ba năm trước nhắc đến chuyện xử lý tôi?”
Tần Viễn nhìn cậu, bỗng bật cười khẽ. “Tô tiên sinh, cậu vẫn giống năm đó, nhìn thì bình tĩnh nhưng thật ra rất dễ bị kích động. Chỉ vài bức ảnh, vài câu nói, cậu đã tự mình bỏ chạy, bây giờ lại quay về trách người khác chia rẽ. Cậu có từng nghĩ nếu tình cảm của hai người thật sự vững, sao lại dễ vỡ đến thế không?”
Câu nói ấy như một mũi dao đâm thẳng vào nơi đau nhất. Tô Dư Bạch đứng cứng tại chỗ, sắc mặt trắng đi, nhưng chưa kịp đáp lại, Phó Dịch Thần đã bước lên chắn trước mặt cậu. Anh túm lấy cổ áo Tần Viễn, động tác nhanh đến mức mọi người xung quanh không kịp phản ứng. Ánh mắt anh lạnh và nặng, không còn là sự bình tĩnh của một tổng giám đốc trước truyền thông, mà là cơn giận bị đè nén suốt ba năm cuối cùng cũng tìm được chỗ xé rách.
“Người dễ vỡ không phải em ấy.” Phó Dịch Thần gằn từng chữ, giọng nói thấp đến đáng sợ. “Là các người quá bẩn.”
Tần Viễn bị siết đến khó thở, nhưng vẫn cười nhạt. “Phó tổng, anh tức giận cũng vô dụng. File ghi âm đã hẹn giờ đăng rồi, anh bắt tôi ở đây thì sao, người ngoài chỉ càng tin anh vì người yêu cũ mà nổi điên. Mẹ anh năm đó nói đúng, Tô Dư Bạch chính là điểm yếu lớn nhất của anh.”
Phó Dịch Thần siết tay mạnh hơn, nhưng Tô Dư Bạch bỗng đưa tay nắm lấy cổ tay anh. Cảm giác ấm áp quen thuộc truyền đến khiến Phó Dịch Thần khựng lại, quay đầu nhìn cậu. Tô Dư Bạch nhìn anh, hốc mắt đỏ nhưng ánh mắt lại rất tỉnh táo. Cậu không muốn Phó Dịch Thần vì mình mà đánh người trước mặt bao nhiêu nhân chứng, càng không muốn những kẻ này có thêm cơ hội biến anh thành người mất kiểm soát.
“Phó Dịch Thần, buông ra.” Tô Dư Bạch nói rất khẽ, nhưng từng chữ đều rõ ràng. “Anh từng bảo tôi đừng tự mình chạy đi nữa, vậy bây giờ anh cũng đừng tự mình lao xuống bùn. Chúng ta dùng chứng cứ đánh bọn họ, không dùng nắm đấm.”
Phó Dịch Thần nhìn cậu thật lâu, cuối cùng chậm rãi buông tay. Tần Viễn lùi lại ho khan, còn chưa kịp lấy lại vẻ đắc ý, thư ký Phó thị đã bước vào đưa máy tính bảng cho pháp vụ. Bộ phận an ninh mạng đã phối hợp với nền tảng chặn file hẹn giờ, đồng thời lấy được bản gốc chưa chỉnh sửa trong thiết bị của Tần Viễn thông qua lệnh hỗ trợ khẩn cấp từ phía điều tra. File âm thanh được phát ngay tại phòng tiệc, bên trong là giọng Phó Dịch Thần trong một cuộc họp ba năm trước, nhưng nội dung hoàn chỉnh hoàn toàn không liên quan đến Tô Dư Bạch.
Tô Dư Bạch nghe thấy giọng Phó Dịch Thần trong bản gốc nói rất rõ. “Chuyện tình cảm không phải phiền phức, phiền phức là những người tự cho mình quyền can thiệp. Tôi sẽ không đính hôn, cũng sẽ không để ai động vào Tô Dư Bạch.”
Cả phòng tiệc im phăng phắc. Tô Dư Bạch đứng tại chỗ, nước mắt suýt nữa rơi xuống trong khoảnh khắc ấy. Hóa ra câu mà cậu từng nghe không phải “Tô Dư Bạch là phiền phức”, mà là “không để ai động vào Tô Dư Bạch”. Ba năm hiểu lầm, ba năm tự trách, ba năm cố chấp không quay đầu, cuối cùng bị một đoạn ghi âm nguyên vẹn đánh vỡ đến không còn đường trốn tránh.
Phó Dịch Thần quay sang nhìn cậu, giọng nói khàn xuống. “Dư Bạch...”
Tô Dư Bạch không đáp, chỉ cúi đầu rất nhanh để che đi đôi mắt đỏ hoe. Trước mặt quá nhiều người, cậu không thể sụp đổ, cũng không muốn để kẻ đứng sau nhìn thấy mình yếu đuối. Nhưng bàn tay đang nắm cổ tay Phó Dịch Thần lại vô thức siết chặt hơn, giống như nếu buông ra, cậu sẽ lại rơi xuống khoảng trống ba năm kia. Phó Dịch Thần cảm nhận được, lần này không rút tay, mà chậm rãi xoay cổ tay, nắm ngược lại tay cậu trong lòng bàn tay.
Đúng lúc ấy, Tần Viễn bỗng cười khàn một tiếng. “Các người tưởng biết chuyện ghi âm là xong sao? Ba năm trước không chỉ có ghi âm, còn có người tận mắt thấy Tô Dư Bạch nhận tiền rời khỏi anh. Phó tổng, anh đoán xem nếu chuyện đó bị tung ra, người ngoài sẽ tin tình yêu của hai người, hay tin cậu ta năm đó bán anh lấy một khoản tiền?”
Tô Dư Bạch ngẩng phắt đầu, sắc mặt trắng bệch. “Tôi chưa từng nhận tiền.”
Phó Dịch Thần nhìn Tần Viễn, ánh mắt lạnh đến mức gần như có thể giết người. Nhưng chưa kịp nói gì, điện thoại của Tô Dư Bạch bỗng rung lên. Cậu cúi đầu nhìn màn hình, là một tin nhắn từ số lạ, bên trong chỉ có một tấm ảnh chuyển khoản ba năm trước và một câu: “Muốn biết ai dùng tên cậu nhận khoản tiền này, nửa giờ nữa đến căn hộ cũ một mình.”
(Hết chương 4)
Bình luận 💬 0