Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU KHI MẤT VIỆC, TÔI TRỞ THÀNH TRỢ LÝ CỦA NGƯỜI YÊU CŨ

Chương 8: Lần Này Đổi Tôi Bảo Vệ Anh

Chương 1: Gặp Lại Dưới Danh Nghĩa Trợ Lý Chương 2: Bữa Sáng Không Thể Từ Chối Chương 3: Đừng Chạm Vào Người Của Tôi Chương 4: Tuyên Bố Sự Thật Chương 5: Căn Hộ Cũ Của Chúng Ta Chương 6: Người Thân Đâm Sau Lưng Chương 7: Nhà Cũ Phó Gia Chương 8: Lần Này Đổi Tôi Bảo Vệ Anh Chương 9: Bí Mật Của Mẹ Anh Chương 10: Người Đứng Dưới Ánh Sáng
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 8: Lần Này Đổi Tôi Bảo Vệ Anh

Chiếc xe lao qua màn mưa, ánh đèn thành phố bị nước mưa kéo thành từng vệt dài trên cửa kính. Tô Dư Bạch ngồi bên cạnh Phó Dịch Thần, bàn tay vẫn nắm tay anh, lực không mạnh nhưng chưa từng buông ra từ lúc rời nhà cũ Phó gia. Trên màn hình máy tính bảng, đoạn video kia đã bị đẩy lên rất nhanh, tiêu đề giật gân, bình luận hỗn loạn, không ít người bắt đầu công kích Phó thị dùng quyền thế chèn ép Minh Hòa. Tô Dư Bạch đọc từng dòng chữ ác ý, lần đầu tiên không thấy mình muốn trốn, mà chỉ thấy cơn giận lạnh lẽo dâng lên trong lòng.

Phó Dịch Thần tắt màn hình, giọng trầm xuống. “Em không cần xem nữa, để truyền thông xử lý.”

Tô Dư Bạch quay sang nhìn anh, ánh mắt vẫn còn chút đỏ sau nụ hôn dưới mưa, nhưng giọng nói đã bình tĩnh hơn rất nhiều. “Tôi không muốn lần nào cũng để anh đứng trước. Bọn họ nhắm vào anh vì tôi, vậy tôi phải nói rõ trước mặt tất cả mọi người rằng anh không dùng quyền lực để trả thù, anh chỉ đang đưa chứng cứ ra ánh sáng.”

Phó Dịch Thần nhìn bàn tay hai người đang nắm nhau, ánh mắt sâu đi. “Dư Bạch, em vừa mới nói muốn thử tin tôi. Tôi không muốn em vì tôi mà lại bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió.”

Tô Dư Bạch siết tay anh chặt hơn, lần này không né tránh ánh mắt anh nữa. “Tin anh không có nghĩa là tiếp tục đứng sau lưng anh. Ba năm trước tôi tự quyết định rời đi, anh tự quyết định im lặng bảo vệ, kết quả chúng ta đều đau. Lần này tôi muốn cùng anh đối mặt, nếu anh còn coi tôi là người anh muốn đi cùng, thì đừng biến tôi thành người chỉ cần được che chở.”

Phó Dịch Thần im lặng rất lâu, cuối cùng nâng tay cậu lên, khẽ áp vào môi mình. Nụ hôn ấy rơi xuống mu bàn tay rất nhẹ, vừa trân trọng vừa kiềm chế, khiến tim Tô Dư Bạch đập loạn trong nháy mắt. Anh vẫn xưng tôi với cậu, vẫn giữ khoảng cách cuối cùng trước khi cậu thật sự gật đầu quay lại, nhưng ánh mắt lại nóng đến mức không còn giống vị tổng giám đốc lạnh như băng trong miệng người khác. “Được, lần này chúng ta cùng đứng trước.”

Khi hai người về đến Phó thị, tầng bốn mươi tám vẫn sáng đèn như ban ngày. Bộ phận truyền thông, pháp vụ, an ninh mạng và vài quản lý cấp cao đều đã có mặt, không khí trong phòng họp căng đến mức ai cũng nói chuyện bằng giọng rất nhỏ. Trên màn hình lớn là đoạn video đang lan truyền, nội dung được cắt ghép rất tinh vi, cố tình biến cuộc họp Minh Hòa thành cảnh Phó Dịch Thần lạnh lùng ép đối tác nhận lỗi vì bênh người yêu cũ. Nếu không có toàn bộ chứng cứ gốc, người ngoài rất dễ tin đây là một màn dùng quyền thế trả thù cá nhân.

Trưởng bộ phận truyền thông nói rất nhanh. “Phó tổng, hiện tại có hai hướng. Một là tiếp tục ra thông cáo pháp lý, phủ nhận việc lạm quyền và công bố thêm chứng cứ Minh Hòa gian lận. Hai là anh đích thân xuất hiện giải thích, nhưng phương án này rủi ro cao, vì truyền thông chắc chắn sẽ hỏi quan hệ giữa anh và Tô trợ lý.”

Tô Dư Bạch đứng bên cạnh Phó Dịch Thần, chủ động mở miệng. “Tôi xuất hiện cùng anh.”

Cả phòng họp lập tức yên tĩnh. Trưởng bộ phận truyền thông nhìn cậu, vẻ mặt khó xử. “Tô trợ lý, nếu anh xuất hiện, chuyện tình cảm cũ của hai người sẽ không thể tránh. Dù chúng ta có chứng cứ, dư luận vẫn có thể chuyển hướng sang đời tư của anh, thậm chí tiếp tục công kích anh dựa vào quan hệ để vào Phó thị.”

Tô Dư Bạch nhìn thẳng vào màn hình, giọng không cao nhưng rất rõ. “Vậy tôi càng phải xuất hiện. Tôi không muốn người khác thay tôi kể câu chuyện của mình bằng ảnh chụp lén, ghi âm giả và lời đồn bẩn thỉu. Tôi từng là người yêu của Phó Dịch Thần, từng vì hiểu lầm mà rời đi, hiện tại là trợ lý tổng giám đốc của Phó thị, ba thân phận này không mâu thuẫn với nhau, cũng không có thân phận nào đáng xấu hổ.”

Phó Dịch Thần quay đầu nhìn cậu, ánh mắt chấn động rất nhẹ. Tô Dư Bạch không nhìn anh, nhưng bàn tay dưới bàn lại chậm rãi tìm đến tay anh, như dùng cách lặng lẽ nhất nói với anh rằng mình không lùi nữa. Phó Dịch Thần nắm lấy tay cậu, lần này không giấu trước mặt bất kỳ ai. Cả phòng họp nhìn thấy, nhưng không ai dám phát ra tiếng, chỉ có trưởng bộ phận truyền thông hít sâu một hơi rồi lập tức điều chỉnh phương án.

Cuộc họp báo trực tuyến được mở sau ba mươi phút. Phó thị không chọn phòng họp lớn, mà dùng chính phòng họp tầng bốn mươi tám, phía sau là màn hình trình chiếu chứng cứ đã che thông tin cá nhân. Phó Dịch Thần ngồi ở vị trí chính giữa, Tô Dư Bạch ngồi bên cạnh anh, trước mặt là bảng tên “Trợ lý tổng giám đốc”. Khi camera bật sáng, bình luận trực tuyến lập tức tăng vọt, những câu chất vấn, mỉa mai, hóng chuyện chen nhau lướt qua màn hình, nhưng Tô Dư Bạch chỉ nhìn thẳng ống kính.

Phó Dịch Thần mở đầu rất ngắn gọn. “Về việc Phó thị tạm dừng hợp tác với Minh Hòa, nguyên nhân duy nhất là đối tác có hành vi gian lận số liệu, làm giả báo cáo và đổ lỗi cho nhân viên không liên quan. Tất cả chứng cứ đã được gửi đến cơ quan có thẩm quyền, Phó thị sẽ không vì bất kỳ áp lực dư luận nào mà tiếp tục hợp tác với một công ty thiếu trung thực.”

Một phóng viên lập tức hỏi. “Phó tổng, nhưng Tô Dư Bạch là người yêu cũ của anh, anh có thể bảo đảm quyết định này hoàn toàn không mang tính trả thù cá nhân sao?”

Tô Dư Bạch chưa đợi Phó Dịch Thần trả lời đã hơi nghiêng người về phía micro. “Tôi trả lời câu này. Tôi từng làm việc tại Minh Hòa, từng phát hiện báo cáo dự án có vấn đề, sau đó bị sa thải bằng lý do sai sót chuyên môn. Nếu tôi không trở thành trợ lý của Phó tổng, những chứng cứ này vẫn tồn tại, sai phạm của Minh Hòa vẫn tồn tại. Quan hệ cũ của tôi và Phó tổng không thể biến chứng cứ thật thành giả, cũng không thể biến hành vi gian lận của Minh Hòa thành hiểu lầm.”

Phóng viên kia tiếp tục ép hỏi. “Nhưng anh được tăng lương, tăng thưởng, tăng phúc lợi ngay sau khi vào Phó thị, điều này có phải đã chứng minh anh nhận được đãi ngộ đặc biệt vì quan hệ riêng không?”

Tô Dư Bạch nhìn thẳng người hỏi, giọng bình tĩnh đến mức khiến cả phòng họp yên xuống. “Tôi nhận đãi ngộ đặc biệt vì tôi cung cấp manh mối quan trọng giúp Phó thị tránh một hợp đồng rủi ro. Nếu quý vị cho rằng một trợ lý mới không xứng đáng được tăng lương sau khi giúp công ty tránh tổn thất lớn, vậy có lẽ vấn đề nằm ở cách các vị đánh giá năng lực lao động. Tôi không phủ nhận Phó tổng từng quen biết tôi, nhưng tôi phủ nhận việc bản thân phải cúi đầu xin lỗi vì làm tốt công việc của mình.”

Bình luận trực tuyến bắt đầu đổi hướng rất nhanh. Có người khen Tô Dư Bạch nói chuyện rõ ràng, có người đào lại thông cáo trước đó của Phó thị, cũng có người bắt đầu chất vấn Minh Hòa vì sao im lặng. Phó Dịch Thần ngồi bên cạnh, ánh mắt dừng trên sườn mặt Tô Dư Bạch, trong lòng vừa đau vừa tự hào. Người anh từng muốn che chở hóa ra chưa bao giờ yếu đuối, chỉ là trước kia không ai đứng cùng cậu để cậu có thể thẳng lưng phản kích như hôm nay.

Một phóng viên khác chuyển hướng sắc bén hơn. “Tô tiên sinh, trên mạng có tin cha ruột anh từng nhận tiền từ Phó gia để anh rời khỏi Phó tổng. Anh có thừa nhận chuyện này không?”

Phó Dịch Thần sắc mặt lập tức lạnh xuống, nhưng Tô Dư Bạch nhẹ nhàng giữ tay anh dưới bàn. Cậu đã chuẩn bị cho câu hỏi này, cũng biết Chu Lan chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội cuối cùng để dùng gia đình cậu làm nhục cậu. Nhưng kỳ lạ là khi câu hỏi thật sự vang lên, cậu không còn run như tưởng tượng. Có lẽ vì người bên cạnh đang nắm tay cậu, cũng có lẽ vì lần đầu tiên cậu hiểu rằng nỗi nhục không thuộc về người bị bán, mà thuộc về kẻ đem tình thân ra mua bán.

“Tôi không thừa nhận mình từng nhận tiền, nhưng tôi thừa nhận cha ruột tôi đã ký một văn bản nhận tiền mà không có sự đồng ý của tôi.” Tô Dư Bạch nói chậm rãi, từng chữ rõ ràng. “Tôi đã thành niên, có quyền quyết định tình cảm và cuộc đời của mình. Người nhà không có quyền thay tôi bán danh dự, Phó gia cũng không có quyền dùng tiền mua sự biến mất của tôi. Nếu có người muốn dùng chuyện này chứng minh tôi tham lam, vậy tôi chỉ có thể nói, người tham lam là người nhận tiền và người đưa tiền, không phải người bị đẩy ra khỏi tình yêu của mình mà không biết gì.”

Cả phòng họp lặng đi trong vài giây. Phó Dịch Thần siết chặt tay cậu, đôi mắt sâu lạnh đã đỏ lên rất nhẹ nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh trước camera. Trên màn hình, bộ phận truyền thông đồng thời công bố dòng tiền đã che thông tin nhạy cảm, chứng minh khoản tiền không hề đi vào tài khoản cá nhân do Tô Dư Bạch sử dụng. Dư luận lập tức nổ tung, hướng công kích chuyển thẳng sang Chu Lan, Tần Viễn, Tô Nguyên Hạo và Minh Hòa.

Phó Dịch Thần cuối cùng cũng mở miệng, giọng nói thấp nhưng rõ đến mức từng chữ đều đập vào màn hình. “Ba năm trước, tôi không bảo vệ được người mình yêu, để em ấy bị lừa, bị ép rời đi, bị người khác dùng tiền bôi nhọ. Hôm nay tôi ngồi ở đây không phải để diễn tình sâu trước công chúng, mà để nói rõ một chuyện, Phó thị sẽ truy cứu toàn bộ cá nhân và tổ chức tham gia làm giả chứng cứ, xâm phạm đời tư, tung tin bôi nhọ Tô Dư Bạch. Bất kỳ ai còn tiếp tục phát tán thông tin riêng tư của em ấy, pháp vụ Phó thị sẽ xử lý đến cùng.”

Một phóng viên vội hỏi. “Vậy hiện tại quan hệ giữa hai người là gì? Hai người đã quay lại chưa?”

Câu hỏi ấy khiến không khí vừa nghiêm túc vừa căng thẳng trong phòng họp bỗng chuyển sang một hướng khác. Tô Dư Bạch cảm nhận được ánh mắt của rất nhiều người rơi trên người mình, còn Phó Dịch Thần bên cạnh lại không lập tức trả lời. Anh quay sang nhìn cậu, như thể dù trước mặt hàng nghìn người đang xem trực tuyến, quyết định này vẫn chỉ thuộc về cậu. Sự chờ đợi im lặng ấy khiến trái tim Tô Dư Bạch mềm đến mức đau.

Tô Dư Bạch nhìn Phó Dịch Thần, sau đó quay lại ống kính. “Hiện tại tôi là trợ lý của Phó tổng.”

Phóng viên vừa định hỏi thêm, cậu đã tiếp tục nói, khóe môi rất nhẹ cong lên. “Còn chuyện có quay lại hay không, đó là việc riêng giữa tôi và anh ấy. Nhưng nếu có một ngày tôi đồng ý, tôi sẽ không giấu vì xấu hổ, mà chỉ là vì tôi muốn tình cảm của mình được bắt đầu lại trong bình yên, không phải dưới ánh mắt xét xử của người ngoài.”

Phó Dịch Thần nhìn cậu, đáy mắt như có lớp băng cuối cùng lặng lẽ tan ra. Buổi họp báo kết thúc sau khi pháp vụ công bố tiến trình xử lý, Minh Hòa và các tài khoản tung tin đồng loạt bị réo tên, cổ phiếu công ty mẹ của Minh Hòa cũng bắt đầu dao động trong tin tức tài chính buổi tối. Phó thị giữ thái độ cứng rắn, nhưng không còn bị động, bởi Tô Dư Bạch đã tự mình đứng trước camera, dùng sự bình tĩnh đánh nát câu chuyện bẩn thỉu mà người khác dựng lên cho cậu. Khi đèn camera tắt, cả phòng họp mới như thở ra được.

Trưởng bộ phận truyền thông không nhịn được nói. “Tô trợ lý, anh vừa rồi thật sự quá ổn. Nếu sau này không làm trợ lý nữa, bộ phận truyền thông của chúng tôi rất hoan nghênh anh.”

Phó Dịch Thần lập tức lạnh mắt nhìn sang. “Không cần.”

Tô Dư Bạch quay đầu nhìn anh, nhướng mày rất nhẹ. “Phó tổng, tôi còn chưa nói gì.”

Phó Dịch Thần nhìn cậu, giọng bình thản nhưng rõ ràng mang theo chút ghen không giấu kỹ. “Em là trợ lý của tôi.”

Trong phòng họp có người cúi đầu nhịn cười. Tô Dư Bạch bị ánh mắt trêu chọc xung quanh làm tai nóng lên, lập tức rút tay khỏi tay anh, nhưng rút được một nửa lại bị Phó Dịch Thần nắm lại. Cậu nghiêng người hạ giọng cảnh cáo. “Anh đừng quá đáng, vừa họp báo xong, mọi người đều đang nhìn.”

Phó Dịch Thần cúi mắt nhìn cậu, giọng cũng hạ thấp. “Vừa rồi em nói nếu đồng ý sẽ không giấu vì xấu hổ.”

Tô Dư Bạch nghẹn lại, tức đến mức muốn đá anh một cái dưới bàn. Nhưng nhìn đôi mắt hiếm khi hiện chút cố chấp trẻ con của Phó Dịch Thần, cậu lại không nỡ thật sự rút tay. Ba năm lạnh lẽo đã khiến người này quen giấu mọi cảm xúc sau vẻ mặt không đổi, hiện tại chỉ vì một câu nói của cậu mà ánh mắt sáng lên như vậy. Tô Dư Bạch bỗng thấy mình đúng là hết thuốc chữa, rõ ràng còn chưa tha thứ hết, nhưng đã bắt đầu đau lòng trước sự chờ đợi của anh.

Đêm đó, hai người ở lại công ty xử lý nốt tài liệu đến gần rạng sáng. Minh Hòa chính thức gửi thư xin lỗi, trưởng phòng Triệu bị đình chỉ điều tra, Tô Nguyên Hạo và Tần Viễn bị giao cho cơ quan chức năng, còn Chu Lan bị hội đồng nội bộ Phó gia tạm thời đóng băng quyền đại diện. Mọi chuyện chưa hoàn toàn kết thúc, nhưng thế cục đã đảo chiều rõ ràng. Tô Dư Bạch ngồi trước bàn trợ lý, xem email xin lỗi từ Minh Hòa rất lâu, cuối cùng chỉ bình tĩnh nhấn lưu vào thư mục chứng cứ.

Phó Dịch Thần bước ra khỏi phòng tổng giám đốc, trên tay cầm áo khoác. “Về nhà.”

Tô Dư Bạch ngẩng đầu, cố ý hỏi. “Về nhà ai?”

Phó Dịch Thần dừng lại một chút, ánh mắt rơi trên mặt cậu. “Em muốn về đâu, tôi đưa em về đó.”

Tô Dư Bạch nhìn vẻ cẩn thận trong mắt anh, trái tim bỗng mềm xuống. Nếu là trước kia, Phó Dịch Thần chắc chắn sẽ trực tiếp đưa cậu về căn hộ của mình, sau đó dùng lý do an toàn khiến cậu không thể phản bác. Nhưng hiện tại anh đang hỏi, hỏi một việc tưởng như rất nhỏ nhưng lại đặt quyền lựa chọn trở về tay cậu. Cậu tắt máy tính, cầm túi đứng dậy, giọng nói nhẹ đến mức suýt bị tiếng điều hòa che mất.

“Về nhà anh.” Tô Dư Bạch nói. “Dù sao đồ của tôi cũng ở đó rồi.”

Phó Dịch Thần nhìn cậu thật lâu, khóe môi gần như cong lên một chút. “Được.”

Trên đường về, Tô Dư Bạch mệt đến mức ngủ quên trong xe. Khi tỉnh lại, xe đã dừng dưới hầm gửi xe, còn trên người cậu đắp áo khoác của Phó Dịch Thần. Người bên cạnh không gọi cậu dậy, chỉ ngồi yên trong ánh đèn mờ, mắt vẫn nhìn tài liệu trên máy tính bảng, một tay lại giữ mép áo khoác để nó không trượt xuống. Tô Dư Bạch mở mắt nhìn anh vài giây, trong lòng bỗng bị một cảm giác rất nhẹ rất ấm lấp đầy.

“Anh không gọi tôi?” Tô Dư Bạch vừa tỉnh nên giọng hơi khàn.

Phó Dịch Thần lập tức tắt máy tính bảng. “Thấy em ngủ ngon nên đợi thêm một chút.”

Tô Dư Bạch nhìn đồng hồ, phát hiện đã qua gần hai mươi phút. Cậu mím môi, không biết nên mắng anh lãng phí thời gian hay nên cảm động trước sự kiên nhẫn ấy. Cuối cùng cậu chỉ kéo áo khoác xuống, trả lại cho anh. “Sau này gọi tôi dậy là được, tôi không yếu đến mức cần anh ngồi chờ như vậy.”

Phó Dịch Thần nhận áo, ánh mắt bình tĩnh. “Tôi muốn chờ.”

Bốn chữ đơn giản khiến Tô Dư Bạch không nói được nữa. Về đến căn hộ, Phó Dịch Thần bảo cậu đi tắm trước, còn mình vào bếp hâm sữa. Tô Dư Bạch đứng trong phòng tắm, nhìn hơi nước phủ mờ gương, trong đầu vẫn là câu “tôi muốn chờ”. Người này đã chờ ba năm, chờ trong căn hộ cũ, chờ bằng bữa sáng, chờ bằng dép đi trong nhà, chờ bằng một căn phòng chuẩn bị sẵn cho người không biết có quay lại hay không. Cậu không thể giả vờ mình không nhìn thấy nữa.

Khi Tô Dư Bạch bước ra, Phó Dịch Thần đang đứng bên cửa sổ nghe điện thoại. Anh chỉ mặc áo sơ mi đen, tay áo xắn lên, giọng nói khi xử lý công việc vẫn lạnh lùng như thường. Nhưng thấy cậu đi ra, anh lập tức cúp máy sau vài câu ngắn gọn, cầm ly sữa ấm đưa tới. Tô Dư Bạch nhận lấy, uống một ngụm, sau đó ngẩng đầu nhìn anh.

“Phó Dịch Thần.” Cậu gọi.

Phó Dịch Thần nhìn cậu. “Ừ.”

Tô Dư Bạch siết ly sữa, đầu ngón tay hơi nóng vì nhiệt độ truyền qua thành cốc. “Hôm nay ở trước nhà cũ Phó gia, nụ hôn kia không tính là quay lại.”

Ánh mắt Phó Dịch Thần thoáng tối đi, nhưng anh vẫn gật đầu. “Tôi biết.”

Tô Dư Bạch nhìn vẻ mặt cố tỏ ra bình tĩnh của anh, bỗng thấy vừa tức vừa đau lòng. “Tôi chưa nói hết.”

Phó Dịch Thần lập tức ngẩng mắt.

Tô Dư Bạch hít sâu một hơi, cảm thấy mặt mình bắt đầu nóng lên nhưng vẫn cố nhìn thẳng vào anh. “Nụ hôn đó không tính, nhưng nếu anh muốn theo đuổi lại từ đầu, tôi cho anh cơ hội. Không phải vì tôi đã quên hết chuyện cũ, cũng không phải vì tôi mềm lòng sau vài bữa sáng, mà vì tôi phát hiện mình vẫn còn thích anh.”

Phó Dịch Thần đứng yên tại chỗ, như thể trong vài giây ngắn ngủi ấy, toàn bộ thế giới đều mất tiếng. Tô Dư Bạch bị anh nhìn đến tim đập càng nhanh, suýt nữa muốn lùi lại, nhưng anh đã bước tới, cẩn thận đến mức gần như không dám chạm mạnh vào cậu. “Em nói lại lần nữa được không?”

Tô Dư Bạch đỏ tai, lập tức quay mặt đi. “Không nghe rõ thì thôi.”

Phó Dịch Thần đặt ly sữa trong tay cậu xuống bàn, sau đó nhẹ nhàng ôm cậu vào lòng. Cái ôm này khác với tối qua ở căn hộ cũ, không còn chỉ là đau lòng và mất mà tìm lại được, mà có thêm một sự run rẩy gần như vui mừng đến không biết làm sao. Tô Dư Bạch ban đầu còn cứng người, sau đó chậm rãi đưa tay vòng qua lưng anh. Hơi thở tuyết tùng quen thuộc phủ xuống, khiến cậu cuối cùng cũng thừa nhận rằng mình thật sự đã nhớ cái ôm này rất lâu.

Phó Dịch Thần cúi đầu bên tai cậu, giọng khàn đến mức khiến tim người nghe mềm nhũn. “Tôi có thể hôn em không?”

Tô Dư Bạch vùi mặt vào vai anh, nhỏ giọng đáp. “Anh hỏi nhiều quá.”

Phó Dịch Thần khựng lại một giây, sau đó thấp giọng cười rất khẽ. Tiếng cười ấy hiếm đến mức Tô Dư Bạch cũng ngẩng đầu nhìn anh, nhưng còn chưa kịp nói gì, nụ hôn đã rơi xuống. Lần này không phải chỉ chạm nhẹ dưới màn mưa, cũng không phải nụ hôn kiềm chế trước cửa Phó gia, mà là một nụ hôn thật sự sau ba năm xa cách. Phó Dịch Thần vẫn dịu dàng, nhưng trong sự dịu dàng ấy có nỗi nhớ bị đè nén quá lâu, khiến Tô Dư Bạch vừa run vừa không nỡ tránh.

Tô Dư Bạch níu lấy áo sơ mi của anh, hơi thở dần rối loạn. Phó Dịch Thần ôm eo cậu, từng chút ép người vào gần hơn, nhưng khi cảm nhận được cậu hơi run, anh lập tức dừng lại, trán tựa lên trán cậu. Hai người thở rất gần, gần đến mức chỉ cần ai nhúc nhích một chút là môi lại chạm nhau. Tô Dư Bạch mở mắt nhìn anh, thấy trong mắt người đàn ông lạnh lùng này chỉ còn mình mình, trái tim mềm đến mức gần như không còn chống đỡ nổi.

“Tôi không sao.” Tô Dư Bạch nói rất nhỏ, nhưng vẫn chưa quen nên giọng hơi run. “Chỉ là lâu quá rồi.”

Phó Dịch Thần hôn nhẹ lên khóe môi cậu, giọng khàn đi. “Tôi biết. Tôi sẽ chậm thôi.”

Tô Dư Bạch vốn đã đỏ mặt, nghe câu này càng nóng đến mức muốn đẩy anh ra. Nhưng Phó Dịch Thần không làm gì quá giới hạn, chỉ ôm cậu ngồi xuống sofa, để cậu dựa vào lòng mình, từng chút hôn lên tóc, lên trán, lên đuôi mắt còn hơi ẩm. Những nụ hôn ấy không vội vã, không đòi hỏi, chỉ giống như bù lại ba năm không thể chạm vào nhau. Tô Dư Bạch dần thả lỏng, bàn tay đặt trên ngực anh, cảm nhận nhịp tim ổn định mà mạnh mẽ dưới lòng bàn tay.

“Phó Dịch Thần.” Cậu bỗng gọi.

“Ừ.”

Tô Dư Bạch ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt vẫn còn hơi ướt nhưng không né tránh nữa. “Tôi cho anh cơ hội, nhưng nếu sau này có chuyện gì, anh phải nói với tôi. Không được tự mình quyết định thay tôi, không được giấu vì nghĩ tốt cho tôi, càng không được để tôi trở thành người cuối cùng biết sự thật.”

Phó Dịch Thần nhìn cậu, nghiêm túc đáp. “Được.”

Tô Dư Bạch mím môi. “Tôi cũng sẽ cố gắng. Nếu sợ, nếu khó chịu, nếu muốn chạy, tôi sẽ nói trước với anh.”

Phó Dịch Thần siết chặt vòng tay, đôi mắt sâu xuống. “Không phải nói trước với tôi rồi chạy, là nói với tôi để tôi giữ em lại.”

Tô Dư Bạch bị anh sửa lời đến bật cười rất nhẹ. “Phó tổng, anh thật sự rất bá đạo.”

Phó Dịch Thần cúi đầu hôn lên môi cậu thêm một lần, giọng trầm thấp. “Chỉ với em.”

Đêm ấy, hai người không làm gì vượt quá giới hạn. Tô Dư Bạch mệt quá, cuối cùng ngủ thiếp đi trong lòng Phó Dịch Thần, còn tay vẫn nắm góc áo anh như sợ tỉnh dậy mọi thứ chỉ là mơ. Phó Dịch Thần bế cậu vào phòng ngủ chính, đặt cậu lên giường, bản thân nằm xuống bên cạnh nhưng giữ khoảng cách rất cẩn thận. Chỉ là vừa tắt đèn, Tô Dư Bạch đã mơ màng dịch lại gần, trán chạm vào vai anh, giọng ngái ngủ nhỏ đến mức gần như không nghe rõ.

“Đừng đi.”

Phó Dịch Thần nghiêng người ôm cậu vào lòng, trái tim mềm đến mức đau. “Tôi không đi.”

Tô Dư Bạch ngủ yên hơn, hơi thở dần đều lại trong vòng tay anh. Phó Dịch Thần cúi đầu hôn lên tóc cậu, không nhắm mắt ngay, chỉ lặng lẽ nhìn người đã mất rồi tìm lại được. Ngoài kia, sóng gió vẫn chưa hoàn toàn dừng lại, Chu Lan chưa chắc chịu nhận thua, Phó gia còn nhiều chuyện phải xử lý, nhưng ít nhất trong căn phòng này, người anh yêu đang nằm trong lòng anh. Ba năm chờ đợi rốt cuộc không còn là một con đường không lối ra.

Sáng hôm sau, Tô Dư Bạch bị tiếng chuông điện thoại đánh thức. Cậu mở mắt, phát hiện mình đang nằm trong lòng Phó Dịch Thần, một chân còn gác rất tự nhiên lên người anh, lập tức tỉnh hẳn. Phó Dịch Thần đã thức từ lâu, thấy cậu hoảng hốt muốn lùi ra, liền bình tĩnh giữ eo cậu lại để cậu khỏi lăn xuống giường. Tô Dư Bạch đỏ mặt đến tận cổ, vừa định mắng anh sao không gọi mình dậy, điện thoại trên tủ đầu giường lại rung thêm lần nữa.

Phó Dịch Thần cầm lên nhìn, sắc mặt lập tức lạnh xuống. “Là thư ký.”

Tô Dư Bạch chống tay ngồi dậy, giọng còn hơi khàn vì vừa ngủ dậy. “Có chuyện mới?”

Phó Dịch Thần nghe máy, vài giây sau, ánh mắt anh chuyển từ lạnh lùng sang hơi phức tạp. Anh cúp máy, quay sang nhìn Tô Dư Bạch đang ôm chăn ngồi trên giường, mái tóc rối nhẹ, vẻ mặt vừa cảnh giác vừa buồn ngủ. Không hiểu sao, dù tin tức vừa nhận rất nghiêm trọng, anh vẫn muốn hôn cậu trước. Nhưng cuối cùng, anh chỉ đưa tay vuốt lại tóc cho cậu, giọng thấp xuống.

“Chu Lan chủ động yêu cầu gặp em riêng.” Phó Dịch Thần nói. “Bà ta nói trong tay còn có một phần chứng cứ về cái chết của mẹ ruột tôi năm đó.”

Tô Dư Bạch lập tức tỉnh táo hoàn toàn. Cậu nhìn Phó Dịch Thần, nhận ra dưới vẻ bình tĩnh của anh là một vết thương sâu hơn những gì anh từng nói. Chuyện giữa họ vừa mới có cơ hội bắt đầu lại, nhưng bóng tối của Phó gia đã ném ra một bí mật lớn hơn, trực tiếp nhắm vào điểm đau của Phó Dịch Thần. Tô Dư Bạch chậm rãi nắm lấy tay anh, lần đầu tiên không dùng giọng tôi-anh lạnh nhạt để đẩy xa nữa, mà rất khẽ nói.

“Em đi cùng anh.”

Phó Dịch Thần nhìn cậu, cả người cứng lại trong thoáng chốc. Một tiếng “em” rất nhẹ, rất tự nhiên, giống như chiếc chìa khóa rơi vào ổ khóa đã rỉ sét suốt ba năm, khiến mọi thứ trong mắt anh rung lên dữ dội. Tô Dư Bạch cũng nhận ra mình vừa đổi xưng hô, tai đỏ lên, nhưng lần này không sửa lại. Cậu nắm tay anh chặt hơn, ánh mắt dịu mà kiên định.

“Anh đã đứng trước mặt em nhiều lần rồi.” Tô Dư Bạch nói. “Lần này để em đứng cạnh anh.”

(Hết chương 8)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0