Chương 7: Nhà Cũ Phó Gia
Tin nhắn của Chu Lan nằm trên màn hình điện thoại, ngắn đến mức không cần đọc lần thứ hai cũng đủ khiến Tô Dư Bạch lạnh buốt sống lưng. Cha ruột cậu, người đàn ông quanh năm chỉ biết trách cậu không nghe lời, từng mắng cậu khiến nhà họ Tô mất mặt vì yêu một người đàn ông, hóa ra cũng có thể xuất hiện trong ván cờ ba năm trước. Tô Dư Bạch từng nghĩ Tô Nguyên Hạo đã là tận cùng của sự phản bội, nhưng câu “ký giấy bán con trai mình” lại giống như một bàn tay thò ra từ bóng tối, bóp nát chút tự tôn cuối cùng cậu cố giữ. Cậu ngồi trên sofa nhà Phó Dịch Thần, trước mặt là bát mì còn hơi nóng, nhưng trong dạ dày lại lạnh ngắt như vừa nuốt xuống một khối băng.
Phó Dịch Thần lấy lại điện thoại, trực tiếp gọi cho pháp vụ, giọng nói bình tĩnh đến mức đáng sợ. “Tra toàn bộ giao dịch giữa Chu Lan, Tô gia và Tô Nguyên Hạo trong bốn năm gần đây. Đặc biệt là thời điểm trước và sau ngày Tô Dư Bạch rời khỏi căn hộ cũ. Tôi muốn bản sao hợp đồng, bản ghi ngân hàng và người làm chứng, trước khi trời sáng phải có kết quả sơ bộ.”
Tô Dư Bạch ngẩng đầu nhìn anh, cổ họng khô đến phát đau. “Không cần tra nữa đâu. Nếu bà ta dám nhắn như vậy, chắc chắn trong tay có thứ có thể bôi bẩn tôi. Cha tôi là người thế nào, tôi biết rõ, chỉ cần có tiền, ông ta có thể ký bất cứ thứ gì, sau đó quay lại nói đó là vì muốn tốt cho tôi.”
Phó Dịch Thần ngồi xuống trước mặt cậu, ánh mắt trầm xuống. “Người ký giấy là ông ta, người dùng giấy đó uy hiếp là Chu Lan, em không có lỗi.”
Tô Dư Bạch nhìn anh rất lâu, khóe môi cong lên một chút nhưng không giống cười. “Lý trí của tôi biết mình không có lỗi, nhưng khi chuyện đó bị tung ra, người ngoài sẽ không nghĩ vậy. Họ chỉ nhìn thấy cha ruột tôi nhận tiền, anh họ tôi làm giả giấy tờ, rồi kết luận tôi sinh ra trong một gia đình tham lam nên chắc chắn cũng không sạch sẽ.”
Phó Dịch Thần đưa tay nắm lấy tay cậu, lần này không hỏi cậu có muốn hay không, vì bàn tay Tô Dư Bạch đã lạnh đến mức khiến anh đau lòng. “Vậy tôi sẽ để bọn họ nhìn thấy người thật sự tham lam là ai. Dư Bạch, ngày mai tôi đưa em đến nhà cũ Phó gia, nhưng không phải để em bị Chu Lan thẩm vấn. Là chúng ta đến đòi nợ.”
Tô Dư Bạch nghe hai chữ “chúng ta”, trái tim vừa chua vừa mềm. Trước kia mỗi lần có chuyện, cậu luôn theo bản năng tính xem mình phải rời đi thế nào để không liên lụy Phó Dịch Thần, còn Phó Dịch Thần lại quen dùng im lặng và quyền lực để tự giải quyết tất cả. Ba năm hiểu lầm như một cái giá quá đắt, buộc cả hai học được rằng tình yêu không thể chỉ dựa vào chịu đựng thay đối phương. Cậu cúi đầu nhìn bàn tay đang nắm mình, khẽ siết lại rất nhẹ.
“Phó Dịch Thần.” Tô Dư Bạch gọi anh, giọng thấp hơn bình thường. “Ngày mai nếu tôi mất khống chế trước mặt Chu Lan, anh đừng cản tôi quá sớm.”
Phó Dịch Thần nhìn cậu, trong mắt thoáng qua một tia đau lòng rất sâu. “Em muốn mắng thì mắng, muốn khóc thì khóc, muốn đập đồ thì tôi bồi thường. Nhưng nếu bà ta dám động vào em, tôi sẽ không để em tự xử lý.”
Tô Dư Bạch bị câu cuối làm nghẹn lại, cảm giác nặng nề trong lòng được kéo ra một khe nhỏ. “Anh bây giờ nói chuyện càng ngày càng giống tổng tài bá đạo trong phim rẻ tiền.”
Phó Dịch Thần im lặng một lát, nghiêm túc đáp. “Miễn là có tác dụng với em.”
Tô Dư Bạch quay mặt đi, khóe mắt còn đỏ nhưng khóe môi lại không nhịn được cong lên rất nhạt. Một đêm dài vẫn còn quá nhiều bất an, nhưng ít nhất lúc này trong căn hộ lạnh lẽo của Phó Dịch Thần, cậu không còn cảm giác mình bị ném ra giữa gió một mình. Phó Dịch Thần thấy cậu ăn thêm được nửa bát mì mới chịu đứng dậy thu dọn, sau đó đưa cậu đến phòng khách đã chuẩn bị sẵn. Trên giường có bộ đồ ngủ mới đúng size cậu, trên tủ đầu giường đặt thuốc dạ dày, nước ấm và một chiếc đèn ngủ nhỏ màu vàng.
Tô Dư Bạch đứng ở cửa phòng, nhìn những thứ được chuẩn bị quá chu đáo mà ngực lại nhói lên. “Anh chuẩn bị nhiều như vậy từ bao giờ?”
Phó Dịch Thần đứng sau lưng cậu, giọng nói rất khẽ. “Từ khi tìm được nơi em làm việc hai năm trước. Khi đó tôi không dám xuất hiện, chỉ nghĩ nếu một ngày em cần chỗ ở, tôi không muốn mình lại không chuẩn bị được gì.”
Tô Dư Bạch xoay người nhìn anh, sự bình tĩnh giả vờ suốt cả đêm rốt cuộc có chút lung lay. “Vì sao không xuất hiện? Nếu anh đã tìm được tôi, vì sao lại để tôi tiếp tục hiểu lầm?”
Phó Dịch Thần cụp mắt, bóng đèn hành lang rơi xuống gương mặt anh, làm vẻ lạnh lùng thường ngày trở nên mệt mỏi hơn. “Khi đó Phó thị vừa thay máu, Chu Lan vẫn còn giữ một phần quyền trong tay, tôi chưa đủ chắc chắn có thể che kín mọi nguy hiểm quanh em. Hơn nữa, tôi nhìn thấy em bắt đầu có cuộc sống mới, tuy vất vả nhưng không còn bị Phó gia quấy rầy, nên tôi sợ mình xuất hiện chỉ khiến em bị kéo về vũng bùn cũ.”
Tô Dư Bạch nghe xong, hồi lâu không nói gì. Cậu muốn trách anh tự quyết định thay mình, nhưng lại biết nếu đổi thành mình ở thời điểm đó, có lẽ cũng sẽ chọn lùi lại vì sợ đối phương bị liên lụy. Hai người đều từng dùng cách tự cho là tốt nhất để yêu nhau, cuối cùng lại đẩy đối phương vào cô độc. Cậu bước vào phòng, nhưng trước khi đóng cửa vẫn dừng lại, giọng rất nhỏ.
“Ngày mai gọi tôi dậy.” Tô Dư Bạch nói, mắt không nhìn anh. “Tôi sợ mình ngủ quên.”
Phó Dịch Thần nhìn cậu, ánh mắt dịu xuống. “Được.”
Sáng hôm sau, Tô Dư Bạch tỉnh dậy vì mùi cháo nóng. Cậu mở mắt nhìn trần nhà xa lạ, phải mất vài giây mới nhớ ra mình đang ở nhà Phó Dịch Thần. Cửa phòng khép hờ, bên ngoài truyền đến tiếng bát đũa rất nhẹ, giống như người kia sợ đánh thức cậu nhưng lại sợ cậu dậy không có gì ăn. Tô Dư Bạch ngồi dậy, nhìn bộ đồ sạch được đặt trên ghế cạnh giường, trong lòng bỗng có một cảm giác kỳ lạ, như thể khoảng trống ba năm đang được lấp bằng những chuyện nhỏ nhặt đến đau lòng.
Khi cậu bước ra, Phó Dịch Thần đang đặt bữa sáng lên bàn. Áo sơ mi của anh xắn đến khuỷu tay, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt, nhưng động tác múc cháo lại thuần thục như đã làm rất nhiều lần. Tô Dư Bạch đứng ở cửa phòng một lúc, bỗng nhớ trước kia mỗi lần cậu ngủ nướng, Phó Dịch Thần cũng sẽ đứng trong bếp với vẻ mặt như ai nợ tiền anh, nhưng bát cháo trên bàn lúc nào cũng vừa đủ ấm. Ký ức ấy quá mềm, mềm đến mức cậu không dám chạm mạnh.
Phó Dịch Thần ngẩng đầu nhìn cậu. “Rửa mặt rồi ăn sáng. Chúng ta mười giờ đến nhà cũ.”
Tô Dư Bạch kéo ghế ngồi xuống, cố giữ giọng bình thường. “Phó tổng chăm sóc trợ lý kỹ như vậy, tôi có nên viết thư cảm ơn gửi phòng nhân sự không?”
Phó Dịch Thần đặt muỗng vào tay cậu. “Không cần, ăn hết là được.”
Tô Dư Bạch nhìn anh, cuối cùng không nhịn được hỏi. “Anh đối xử tốt với tôi như vậy, thật sự không sợ tôi hiểu lầm sao?”
Phó Dịch Thần nhìn cậu rất lâu, giọng thấp xuống. “Tôi sợ em không hiểu lầm.”
Tô Dư Bạch khựng lại, muỗng trong tay suýt chạm vào thành bát. Câu nói ấy quá thẳng, thẳng đến mức khiến mọi lớp phòng bị cậu dựng lên trong đêm qua đều bị gõ vang. Cậu cúi đầu ăn cháo, tai nóng lên rõ rệt, nhưng lần này không lập tức dùng lời lạnh nhạt đẩy anh ra. Phó Dịch Thần cũng không ép thêm, chỉ ngồi đối diện, nhìn cậu ăn xong nửa bát mới bắt đầu nói về kế hoạch đến nhà cũ.
Nhà cũ Phó gia nằm ở khu biệt thự phía bắc thành phố, nơi mỗi viên gạch đều như được đặt lên bằng quyền lực và tiền bạc. Cổng sắt mở ra, xe chạy qua con đường rợp bóng cây, Tô Dư Bạch nhìn căn biệt thự lớn dần trước mắt, lòng bàn tay lại lạnh đi. Ba năm trước, cậu chưa từng chính thức bước vào nơi này, nhưng bóng của nó đã đè lên cậu quá lâu. Nó từng đại diện cho khoảng cách giữa cậu và Phó Dịch Thần, cho những lời cảnh cáo, cho đoạn ghi âm giả, cho tất cả thứ khiến cậu tin mình không xứng được yêu.
Phó Dịch Thần nghiêng người qua, đặt một chiếc khăn tay vào lòng bàn tay cậu. “Không cần sợ.”
Tô Dư Bạch nhìn khăn tay, thấp giọng đáp. “Tôi không sợ nhà anh, tôi chỉ ghét cảm giác mình bị định giá.”
Phó Dịch Thần nhìn cậu, giọng lạnh xuống. “Hôm nay không ai có tư cách định giá em. Người phải bị tính sổ là bọn họ.”
Phòng khách nhà cũ Phó gia rộng đến mức khiến người ta thấy lạnh. Chu Lan ngồi trên sofa chính giữa, mặc một bộ sườn xám màu xanh sẫm, gương mặt được chăm sóc tinh tế, nụ cười nhạt trên môi như thể bà ta không phải người từng nhắn tin uy hiếp. Bên cạnh bà ta còn có vài trưởng bối Phó gia, có người quan sát Tô Dư Bạch bằng ánh mắt soi xét, có người lại nhìn Phó Dịch Thần với vẻ không hài lòng. Không khí trong phòng khách giống một phiên tòa đã chuẩn bị sẵn, chỉ chờ người bị phán xét bước vào.
Chu Lan đặt tách trà xuống, mỉm cười nhìn Tô Dư Bạch. “Ba năm không gặp, Tô tiên sinh trưởng thành hơn nhiều rồi. Năm đó cậu cầm tiền rời đi rất dứt khoát, ta còn tưởng đời này cậu sẽ không quay lại bên cạnh Dịch Thần nữa.”
Tô Dư Bạch chưa kịp mở miệng, Phó Dịch Thần đã lạnh giọng cắt ngang. “Bà gọi chúng tôi đến không phải để diễn kịch. Giấy tờ ở đâu?”
Chu Lan nhìn anh, nụ cười nhạt đi một chút. “Dịch Thần, con nói chuyện với trưởng bối như vậy sao? Ta làm mọi chuyện cũng vì Phó gia, vì con. Một người không có xuất thân, không có trợ lực, gia đình lại tham tiền như cậu ta, vốn không nên trở thành điểm yếu của con.”
Tô Dư Bạch nhìn bà ta, cơn giận trong lòng kỳ lạ thay lại không bùng lên ngay. Có lẽ vì những lời này cậu đã nghe trong mơ quá nhiều lần, nghe đến mức vết thương cũ đóng thành sẹo. Nhưng hôm nay, cậu không còn là người đứng ngoài cửa Phó gia run rẩy vì sợ bị đuổi đi. Cậu đứng cạnh Phó Dịch Thần, lưng thẳng, ánh mắt tỉnh táo hơn bao giờ hết.
“Phu nhân nói sai rồi.” Tô Dư Bạch chậm rãi mở miệng. “Tôi chưa từng cầm tiền của bà. Nếu cha tôi ký giấy nhận tiền, đó là giao dịch giữa bà và ông ta, không liên quan đến ý chí của tôi. Bà dùng tiền mua chuộc người nhà tôi, dùng ghi âm giả lừa tôi, dùng ảnh riêng tư bôi nhọ tôi, bây giờ lại nói tôi tham tiền, không thấy buồn cười sao?”
Một trưởng bối Phó gia lập tức cau mày. “Cậu Tô, nói chuyện phải có chứng cứ. Chu Lan dù sao cũng là trưởng bối, cậu vừa đến đã dùng giọng chất vấn như vậy, không khỏi quá thất lễ.”
Tô Dư Bạch quay sang nhìn người đó, giọng không cao nhưng sắc bén. “Nếu trưởng bối dùng tiền ép người khác chia tay, dùng thủ đoạn bôi nhọ danh dự người khác, vậy tôi nên lễ phép thế nào? Quỳ xuống cảm ơn bà ấy đã coi tôi đáng giá một khoản tiền sao?”
Phòng khách lập tức yên tĩnh. Chu Lan nụ cười trên môi hơi cứng lại, hiển nhiên không ngờ Tô Dư Bạch ba năm sau lại không còn là người trẻ bị vài câu nói đã ép đến đỏ mắt. Phó Dịch Thần đứng bên cạnh cậu, ánh mắt thoáng hiện lên chút tự hào rất kín đáo. Người anh yêu vốn không yếu đuối, chỉ là năm đó bị quá nhiều người cùng lúc dồn vào ngõ cụt.
Chu Lan cười lạnh một tiếng, ra hiệu cho người giúp việc đặt một tập tài liệu lên bàn. “Được, cậu muốn chứng cứ, ta cho cậu xem. Đây là giấy nhận tiền do cha ruột cậu ký, bên trên ghi rõ nhận khoản hỗ trợ chia tay thay cậu, cam kết cậu sẽ không tiếp tục dây dưa với Dịch Thần. Dấu vân tay, chữ ký, bản ghi chuyển khoản đều đầy đủ, cậu nói mình hoàn toàn không biết, ai sẽ tin?”
Tô Dư Bạch nhìn tập tài liệu, trái tim vẫn đau như bị kim đâm, nhưng tay không còn run như tưởng tượng. Cậu bước lên cầm lấy giấy tờ, đọc từng dòng chữ nhục nhã trong đó, cuối cùng nhìn thấy chữ ký của cha mình. Nét bút ấy cậu quá quen, từng ký vào sổ liên lạc của cậu với vẻ bực bội, từng ký giấy vay tiền của họ hàng, bây giờ lại ký vào một văn bản bán đứng danh dự của con trai mình. Cậu nhắm mắt một giây, rồi mở ra, đáy mắt lạnh đến mức không còn chút mềm yếu.
“Cha tôi ký không có nghĩa là tôi đồng ý.” Tô Dư Bạch đặt tài liệu xuống bàn. “Tôi đã thành niên, không mất năng lực hành vi dân sự, ông ấy không có quyền thay tôi nhận bất kỳ khoản tiền chia tay nào. Nếu Phó phu nhân thật sự hiểu luật, bà phải biết văn bản này không chứng minh tôi tham tiền, chỉ chứng minh bà dùng tiền mua chuộc người nhà tôi để can thiệp đời tư của Phó Dịch Thần.”
Phó Dịch Thần nhìn sang luật sư bên cạnh. Luật sư lập tức đặt một tập tài liệu khác lên bàn, giọng nói chuyên nghiệp mà lạnh lùng. “Đây là kết quả xác minh sơ bộ. Khoản tiền năm đó được chuyển vào tài khoản do Tô Nguyên Hạo phối hợp mở giả danh Tô tiên sinh, sau đó trong vòng hai ngày đã được rút ra và chia thành ba phần, một phần vào tài khoản Tô Nguyên Hạo, một phần vào tài khoản cha ruột Tô tiên sinh, phần còn lại quay về công ty vỏ bọc liên quan đến Tần Viễn. Tô tiên sinh không hề sử dụng khoản tiền này.”
Sắc mặt Chu Lan cuối cùng cũng thay đổi. Một trưởng bối Phó gia nhíu mày nhìn bà ta, vài người khác lập tức trao đổi ánh mắt. Ván cờ mà bà ta nghĩ vẫn nằm trong tay mình bỗng bị lật ngay giữa phòng khách nhà cũ. Tô Dư Bạch nhìn vẻ mặt lạnh xuống của bà ta, trong lòng không có khoái ý như tưởng tượng, chỉ có cảm giác mệt mỏi sau khi một khối đá đè ngực quá lâu cuối cùng được dịch sang một bên.
Chu Lan nhìn Phó Dịch Thần, giọng nói nặng xuống. “Con vì cậu ta mà điều tra người trong nhà? Dịch Thần, con đừng quên nếu không có Phó gia, con không có ngày hôm nay. Ta chỉ thay con dọn sạch một người có thể kéo chân con, con lại vì cậu ta chống lại ta trước mặt trưởng bối?”
Phó Dịch Thần bước lên, ánh mắt lạnh lẽo. “Thứ nhất, Phó thị trong tay tôi hôm nay không phải nhờ bà ban cho. Thứ hai, người kéo chân tôi không phải Tô Dư Bạch, mà là những người nhân danh Phó gia để can thiệp vào cuộc đời tôi. Thứ ba, từ hôm nay trở đi, toàn bộ quyền biểu quyết đại diện bà đang nắm trong các công ty con sẽ bị đóng băng theo điều lệ, trước khi hội đồng quản trị điều tra xong, bà không còn tư cách nhúng tay vào bất kỳ quyết sách nào của Phó thị.”
Chu Lan đứng bật dậy, lần đầu tiên mất đi vẻ ung dung. “Con dám?”
Phó Dịch Thần nhìn bà ta, giọng bình tĩnh nhưng từng chữ đều như dao rơi xuống. “Ba năm trước tôi không đủ dám, cho nên để bà động vào người của tôi. Hôm nay bà có thể thử xem tôi còn dám hay không.”
Tô Dư Bạch nghe đến ba chữ “người của tôi”, lồng ngực rung mạnh. Nếu là mấy ngày trước, cậu nhất định sẽ khó chịu vì cách nói đầy sở hữu ấy, nhưng lúc này cậu lại chỉ cảm thấy mắt mình nóng lên. Không phải vì được che chở trước mặt Phó gia, mà vì cuối cùng Phó Dịch Thần đã đứng trước tất cả những người từng ép anh im lặng, nói rõ ràng rằng cậu không phải thứ có thể bị định giá. Ba năm trước họ bị chia rẽ bởi im lặng, hôm nay anh dùng từng câu từng chữ kéo cậu trở lại vị trí vốn nên thuộc về mình.
Chu Lan bỗng cười lạnh, ánh mắt chuyển sang Tô Dư Bạch. “Cậu nghe thấy chưa? Dịch Thần vì cậu mà muốn động vào căn cơ Phó gia. Cậu thật sự không thấy mình là tai họa sao? Ba năm trước cậu rời đi ít nhất còn biết điều, bây giờ quay lại, cậu muốn nhìn nó vì mình mà mất hết sao?”
Tô Dư Bạch nhìn bà ta, bàn tay buông bên người chậm rãi siết lại rồi buông ra. Lần này cậu không còn bị câu “tai họa” đâm trúng như trước, bởi cậu đã nhìn rõ kẻ thật sự gây họa là ai. Cậu tiến lên một bước, đứng ngang hàng với Phó Dịch Thần, ánh mắt bình tĩnh đến mức Chu Lan cũng thoáng khựng lại. Cậu không né tránh nữa, cũng không để Phó Dịch Thần một mình chắn trước mặt.
“Phu nhân, bà sai rồi.” Tô Dư Bạch nói rõ từng chữ. “Ba năm trước tôi rời đi không phải vì biết điều, mà vì tôi bị các người lừa. Hôm nay tôi quay lại cũng không phải để khiến Phó Dịch Thần mất hết, mà để lấy lại danh dự của mình. Nếu anh ấy vì làm đúng mà phải trả giá, tôi sẽ đứng cạnh anh ấy cùng trả, chứ không biến mất để bà tiếp tục đắc ý.”
Phó Dịch Thần quay sang nhìn cậu, ánh mắt trong nháy mắt sâu đến mức như có sóng ngầm cuộn lên. Tô Dư Bạch không nhìn anh, nhưng bàn tay lại lặng lẽ chạm vào mu bàn tay anh. Chỉ là một cái chạm rất nhẹ, vậy mà khiến Phó Dịch Thần cứng người trong thoáng chốc. Sau đó anh trở tay, nắm lấy tay cậu trước mặt tất cả trưởng bối Phó gia.
Một trưởng bối lớn tuổi trầm giọng nói. “Dịch Thần, chuyện Chu Lan làm sai có thể điều tra, nhưng con công khai nắm tay cậu ta trước mặt cả nhà như vậy, có nghĩ đến ảnh hưởng không?”
Phó Dịch Thần không buông tay, giọng nói lạnh nhạt. “Tôi nghĩ rất rõ. Ba năm trước tôi không thể đưa em ấy đến đây bằng thân phận người yêu, hôm nay tôi đưa em ấy đến đòi công bằng. Sau này nếu em ấy bằng lòng, tôi sẽ đưa em ấy đến bằng thân phận người cùng tôi đi hết đời.”
Tô Dư Bạch ngẩng đầu nhìn anh, tim đập mạnh đến mức gần như đau nhói. Trước mặt bao nhiêu người, Phó Dịch Thần vẫn xưng tôi với cậu, bởi họ chưa quay lại, bởi anh tôn trọng ranh giới cuối cùng của cậu. Nhưng lời anh nói lại rõ ràng đến mức không cho bất kỳ ai đường hiểu sai. Tô Dư Bạch bỗng cảm thấy những năm tháng mình tự nhận là không xứng thật sự quá ngốc, bởi tình yêu không nên để người ngoài định giá ngay từ đầu.
Chu Lan tức đến sắc mặt xanh mét, nhưng luật sư Phó thị đã gửi bản tài liệu đến trước mặt từng người. Chứng cứ về ghi âm giả, tài khoản giả, chuyển khoản, tài khoản tung tin trên mạng và mối liên hệ giữa Tần Viễn với Chu Lan đều được liệt kê rõ ràng. Những trưởng bối vốn định giữ thể diện gia tộc cũng không thể tiếp tục bênh vực trắng trợn. Quyền lợi mới là thứ họ quan tâm nhất, khi Chu Lan trở thành người có khả năng kéo Phó thị vào bê bối pháp lý, sự ủng hộ dành cho bà ta lập tức lung lay.
Phó Dịch Thần không cho bà ta thêm thời gian xoay chuyển. “Tôi sẽ nộp toàn bộ chứng cứ liên quan đến việc xâm phạm đời tư, làm giả tài liệu và tung tin bôi nhọ cho cơ quan điều tra. Nội bộ Phó gia muốn xử lý thể diện thế nào là chuyện của các vị, nhưng nếu ai còn động vào Tô Dư Bạch, tôi sẽ xem như tuyên chiến trực tiếp với tôi.”
Chu Lan nhìn anh, giọng nói lạnh lẽo. “Vì một người ngoài, con thật sự muốn đẩy ta đến bước này?”
Phó Dịch Thần đáp không chút do dự. “Không phải người ngoài.”
Tô Dư Bạch cúi mắt, cảm giác nóng nơi khóe mắt lại tràn lên. Cậu không muốn khóc trong nhà cũ Phó gia, càng không muốn để Chu Lan thấy mình bị lay động, nhưng bàn tay được Phó Dịch Thần nắm chặt khiến mọi cố gắng bình tĩnh đều trở nên khó khăn. Người này dùng ba năm để chờ, dùng một cuộc họp để bảo vệ năng lực của cậu, dùng cả nhà cũ Phó gia để trả lại danh dự cho cậu. Cậu vẫn còn đau, vẫn còn sợ, nhưng không thể tiếp tục giả vờ trái tim mình không mềm đi.
Rời khỏi nhà cũ Phó gia, trời bên ngoài đổ mưa rất lớn. Tài xế mở ô đứng cạnh xe, nhưng Tô Dư Bạch lại dừng dưới bậc thềm, ngẩng đầu nhìn màn mưa trắng xóa trước mắt. Ba năm trước, cậu cũng rời khỏi căn hộ cũ trong một đêm mưa, kéo vali, không mang ô, đi đến mức toàn thân ướt lạnh. Khi đó cậu nghĩ mình đã cắt đứt tất cả, hóa ra chỉ là bị bóng tối đẩy đi. Hôm nay vẫn là mưa, nhưng bên cạnh cậu có Phó Dịch Thần đứng chung dưới một tán ô.
Phó Dịch Thần nhìn sắc mặt cậu, thấp giọng hỏi. “Khó chịu sao?”
Tô Dư Bạch lắc đầu, nhưng tay lại vô thức nắm chặt vạt áo. “Tôi chỉ đang nghĩ, nếu ba năm trước tôi quay đầu hỏi anh thêm một lần, chúng ta có thể không lãng phí lâu như vậy không?”
Phó Dịch Thần im lặng vài giây, sau đó đưa tay kéo cậu vào dưới ô gần hơn. “Nếu ba năm trước tôi mạnh hơn một chút, không để ai cắt đứt liên lạc của em, em cũng sẽ không cần một mình quay đầu.”
Tô Dư Bạch nhìn anh, nước mưa rơi xuống mép ô rồi vỡ thành những giọt nhỏ bên vai hai người. “Chúng ta đều rất ngốc.”
Phó Dịch Thần cụp mắt nhìn cậu, giọng khàn đi. “Ừ, rất ngốc.”
Không biết là ai tiến gần trước. Có lẽ là Tô Dư Bạch vì lạnh mà nghiêng người, cũng có lẽ là Phó Dịch Thần đã chờ quá lâu nên không kìm được nữa. Khi hơi thở của hai người chạm nhau, Tô Dư Bạch không tránh ngay, chỉ khẽ siết chặt tay. Phó Dịch Thần dừng lại rất gần, gần đến mức môi anh chỉ cần thấp thêm một chút là có thể chạm vào cậu, nhưng anh vẫn cố giữ chút lý trí cuối cùng.
“Dư Bạch.” Phó Dịch Thần khàn giọng hỏi. “Tôi có thể hôn em không?”
Tô Dư Bạch ngẩng mắt nhìn anh, trong lòng đau đến mềm nhũn. Ba năm trước, người này chưa từng hỏi câu đó, bởi khi ấy họ yêu nhau quá tự nhiên, một cái ôm, một nụ hôn, một đêm ngủ chung đều là chuyện thân mật không cần xin phép. Bây giờ anh hỏi, nghĩa là anh biết vết thương chưa lành, biết cậu cần được tôn trọng, biết mọi thứ phải bắt đầu lại từ nơi đổ vỡ. Tô Dư Bạch nhìn anh rất lâu, cuối cùng nhắm mắt, giọng nhẹ như tan vào tiếng mưa.
“Chỉ một chút thôi.”
Phó Dịch Thần cúi đầu hôn cậu. Nụ hôn ấy rất nhẹ, chỉ chạm lên môi cậu như sợ làm vỡ một giấc mơ muộn màng, nhưng hơi ấm quen thuộc vừa chạm đến, Tô Dư Bạch đã run lên rất khẽ. Cậu từng nghĩ mình đã quên hương vị của Phó Dịch Thần, nhưng hóa ra thân thể còn nhớ rõ hơn trái tim, nhớ cách anh kiềm chế, nhớ hơi thở tuyết tùng lạnh nhạt, nhớ cảm giác được một người nâng niu đến mức không dám dùng sức. Khi Phó Dịch Thần định lùi lại đúng như lời “chỉ một chút”, Tô Dư Bạch lại vô thức níu lấy cổ áo anh.
Phó Dịch Thần khựng lại, đôi mắt tối xuống trong nháy mắt. “Dư Bạch?”
Tô Dư Bạch mở mắt, vành mắt đỏ nhưng ánh mắt không né tránh. “Tôi chưa tha thứ hết.”
Phó Dịch Thần nhìn cậu, giọng khàn đến mức gần như vỡ ra. “Tôi biết.”
Tô Dư Bạch siết cổ áo anh chặt hơn một chút, giọng run nhưng rõ ràng. “Nhưng tôi muốn thử tin anh lại một lần.”
Phó Dịch Thần nhìn cậu, tất cả vẻ lạnh lùng trên mặt như bị mưa làm tan ra. Anh cúi đầu hôn cậu thêm lần nữa, lần này sâu hơn một chút, nhưng vẫn dịu dàng đến mức khiến Tô Dư Bạch đau lòng. Dưới tán ô trước nhà cũ Phó gia, giữa màn mưa đêm lạnh buốt, hai người trao nhau một nụ hôn muộn ba năm, không đủ để xóa hết tổn thương, nhưng đủ để nói rằng họ đều không muốn buông tay nữa.
Điện thoại của Phó Dịch Thần đột nhiên rung lên, phá vỡ khoảnh khắc vừa được nối lại. Anh ôm Tô Dư Bạch trong tay, miễn cưỡng lùi ra một chút rồi nhận máy. Giọng thư ký truyền đến gấp gáp, nói rằng Chu Lan vừa bị tước quyền nội bộ chưa đầy mười phút thì trên mạng đã xuất hiện một đoạn video mới, lần này không nhắm vào Tô Dư Bạch nữa mà nhắm thẳng vào Phó Dịch Thần. Tiêu đề của video là: “Tổng giám đốc Phó thị vì người yêu cũ mà dùng quyền lực ép chết công ty đối tác.”
Tô Dư Bạch nghe thấy rõ ràng qua loa ngoài, sắc mặt lập tức thay đổi. Phó Dịch Thần nhìn cậu, bàn tay vẫn đặt sau lưng cậu như sợ cậu lại lùi vào mưa. Nhưng lần này, Tô Dư Bạch không tránh, cũng không nói mình không muốn liên lụy anh nữa. Cậu nắm lấy tay Phó Dịch Thần, ánh mắt còn đỏ vì nụ hôn vừa rồi nhưng giọng nói đã vững vàng hơn rất nhiều.
“Về công ty.” Tô Dư Bạch nói. “Lần này đổi tôi đứng trước mặt anh.”
(Hết chương 7)
Bình luận 💬 0