Chương 3: Đừng Chạm Vào Người Của Tôi
Tô Dư Bạch chưa từng nghĩ mình sẽ nghe lại những lời uy hiếp liên quan đến chuyện ba năm trước trong tình huống hỗn loạn như vậy. Tiếng đập cửa trong điện thoại của Lâm Tự càng lúc càng dồn dập, mỗi tiếng đều giống như nện thẳng vào lồng ngực cậu, khiến sắc mặt cậu trắng bệch đi từng chút. Phó Dịch Thần đứng bên cạnh, một tay gọi pháp vụ, một tay giữ vai cậu, lực không mạnh nhưng đủ khiến cậu không thể vô thức bước ra ngoài một mình. Tô Dư Bạch cúi đầu nhìn bàn tay ấy, ký ức năm đó bất ngờ ùa về, khi anh cũng từng nắm cổ tay cậu trong đêm mưa và nói, có chuyện gì thì nói với tôi, đừng tự mình chịu.
“Lâm Tự, nghe tôi nói, em kéo tủ hoặc bàn chặn cửa lại trước.” Tô Dư Bạch ép mình bình tĩnh, giọng nói vẫn run nhưng từng chữ rất rõ. “Sau đó bật ghi âm điện thoại, đừng cúp máy, cũng đừng trả lời bất cứ câu hỏi nào của người bên ngoài. Tôi và Phó tổng sẽ đến ngay, nếu họ phá cửa, em lập tức chạy ra ban công gọi hàng xóm, càng nhiều người nghe thấy càng tốt.”
Lâm Tự ở đầu dây bên kia nghẹn ngào đáp. “Anh Tô, em thật sự không biết chuyện này sẽ thành như vậy. Em chỉ giữ lại bản sao vì thấy anh bị oan, nhưng trưởng phòng Triệu nói nếu em dám đưa chứng cứ, nhà em ở quê cũng đừng mong yên ổn. Anh Tô, em không muốn hại anh, nhưng em cũng sợ lắm.”
Phó Dịch Thần lấy điện thoại từ tay Tô Dư Bạch, giọng lạnh đến mức gần như không có độ ấm. “Tôi là Phó Dịch Thần. Từ giờ phút này, tất cả lời uy hiếp nhắm vào cậu đều sẽ được pháp vụ Phó thị ghi nhận, nếu cậu đồng ý giao chứng cứ, Phó thị sẽ bảo vệ an toàn cá nhân và công việc sau này của cậu. Cậu chỉ cần chống đỡ thêm mười lăm phút, người của tôi đã đến dưới khu nhà.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, sau đó truyền đến tiếng khóc bị cố nén của Lâm Tự. “Phó tổng, em đồng ý. Em có chứng cứ, trong USB và cả email sao lưu, chỉ cần anh bảo đảm anh Tô không bị bọn họ đổ tội nữa, em đều đưa ra hết.”
Tô Dư Bạch nghe xong, cổ họng như bị thứ gì đó nghẹn lại. Cậu từng nghĩ mình chỉ là một nhân viên bị vứt bỏ, không ai sẽ vì cậu mà đứng ra, cũng không ai muốn dây vào rắc rối của Minh Hòa. Nhưng bây giờ, một thực tập sinh non nớt vì lương tâm mà bị uy hiếp, còn Phó Dịch Thần lại dùng danh nghĩa của cả Phó thị để che chắn sau lưng cậu. Cảm giác được bảo vệ quá xa lạ, khiến cậu vừa muốn tin vừa sợ mình lại hiểu lầm thêm một lần nữa.
Phó Dịch Thần cúp điện thoại, lập tức khoác áo vest lên người. “Em ở lại công ty, tôi đi đón Lâm Tự.”
Tô Dư Bạch gần như lập tức ngẩng đầu. “Không được, chuyện này liên quan đến tôi, tôi phải đi. Lâm Tự gọi cho tôi vì tin tôi, nếu tôi trốn ở đây để anh xử lý mọi chuyện, sau này tôi lấy tư cách gì đối mặt với cậu ấy?”
Phó Dịch Thần dừng bước, sắc mặt lạnh xuống. “Tô Dư Bạch, bây giờ không phải lúc để em chứng minh mình có trách nhiệm. Người bên kia đã nhắc đến chuyện ba năm trước, chứng tỏ mục tiêu không chỉ là Lâm Tự, mà còn là em.”
Tô Dư Bạch siết chặt điện thoại, ánh mắt cố chấp như cũ. “Tôi biết nguy hiểm, nhưng tôi không muốn mãi đứng sau lưng anh chờ kết quả. Ba năm trước tôi đã tự quyết định một lần, kết quả khiến cả hai chúng ta biến thành như bây giờ, lần này tôi muốn tận mắt nhìn mọi chuyện rõ ràng. Phó Dịch Thần, anh có thể bảo vệ tôi, nhưng đừng thay tôi lựa chọn nữa.”
Phó Dịch Thần nhìn cậu rất lâu, đôi mắt sâu lạnh có thứ gì đó cuộn lên rồi bị đè xuống. Anh biết Tô Dư Bạch vẫn luôn như vậy, mềm lòng với người khác, tàn nhẫn với chính mình, càng bị ép càng không chịu lùi. Nếu anh cưỡng ép giữ cậu lại, cậu sẽ càng cảm thấy mình bị đặt vào chiếc lồng mang tên bảo vệ. Cuối cùng, anh cầm lấy áo khoác trên sofa, phủ lên vai cậu bằng động tác gần như không cho phép từ chối.
“Được, em đi cùng tôi.” Phó Dịch Thần cúi mắt chỉnh lại cổ áo cho cậu, giọng nói trầm xuống. “Nhưng từ lúc bước ra khỏi công ty đến khi quay về, em không được rời khỏi tầm mắt của tôi. Nếu có bất cứ chuyện gì xảy ra, em phải nghe lời tôi trước rồi mới tranh luận sau.”
Tô Dư Bạch muốn gạt tay anh ra, nhưng khi ngón tay anh lướt qua cổ áo sơ mi, hơi ấm quen thuộc khiến cậu ngẩn ra trong thoáng chốc. Ba năm rồi, cậu tưởng mình đã quên cảm giác được Phó Dịch Thần chăm sóc từng chi tiết nhỏ như vậy, nhưng thân thể lại phản ứng thành thật hơn lý trí. Cậu quay mặt đi, cố giấu vành tai hơi đỏ, giọng cứng nhắc. “Tôi chỉ nghe trong tình huống nguy hiểm, còn chuyện khác anh đừng nghĩ có thể ra lệnh cho tôi.”
Khi hai người đến khu nhà trọ của Lâm Tự, bảo vệ và người của Phó thị đã đứng kín dưới lầu. Hai gã đàn ông mặc đồ đen bị khống chế ở hành lang, miệng vẫn còn chửi bới rằng đây chỉ là hiểu lầm, nhưng trên tay một người lại có dao rọc giấy và điện thoại đang mở giao diện tin nhắn đe dọa. Lâm Tự ngồi co ro trong phòng, mặt trắng bệch, trên tay ôm chặt một chiếc USB như ôm lấy mạng sống của mình. Vừa thấy Tô Dư Bạch bước vào, cậu ta lập tức bật khóc, nước mắt rơi xuống không ngừng.
“Anh Tô, em xin lỗi.” Lâm Tự nức nở, vừa khóc vừa đưa USB cho cậu. “Lúc anh bị sa thải, em đã muốn nói thật, nhưng em sợ mất việc, sợ trưởng phòng Triệu trả thù. Hôm nay họ bảo em xóa hết chứng cứ, còn bắt em ký bản khai nói anh mới là người sửa số liệu, em thật sự không chịu nổi nữa.”
Tô Dư Bạch ngồi xuống trước mặt cậu ta, không trách móc một câu. “Em giữ được chứng cứ đã là giúp tôi rất nhiều rồi. Chuyện còn lại cứ giao cho pháp vụ xử lý, em đừng tự trách nữa. Sau này nếu Minh Hòa làm khó em, tôi sẽ đứng ra làm chứng ngược lại cho em, người nên sợ không phải chúng ta.”
Phó Dịch Thần đứng bên cạnh nhìn Tô Dư Bạch dịu giọng an ủi người khác, ánh mắt vốn lạnh lùng chậm rãi trầm xuống. Cậu vẫn luôn có khả năng khiến người khác yên tâm như vậy, dù chính mình cũng bị kéo vào nguy hiểm, vẫn sẽ vô thức che chở người yếu thế hơn. Năm đó có phải cũng như thế không, vì nghĩ mình sẽ liên lụy anh, nên mới một mình cắt đứt tất cả. Ý nghĩ ấy vừa lóe lên đã khiến tim anh đau âm ỉ, giống như vết thương cũ bị chạm vào trong đêm lạnh.
Pháp vụ Phó thị nhanh chóng kiểm tra sơ bộ USB, bên trong không chỉ có bản báo cáo gốc, mà còn có đoạn ghi âm trưởng phòng Triệu yêu cầu Lâm Tự xóa lịch sử chỉnh sửa. Quan trọng hơn, có một email chuyển tiếp rất cũ bị kẹp trong cùng thư mục, tiêu đề chỉ có bốn chữ “xử lý Dư Bạch”. Tô Dư Bạch nhìn thời gian gửi mail, sắc mặt lập tức thay đổi, bởi ngày tháng trên đó đúng vào tuần trước khi cậu và Phó Dịch Thần chia tay ba năm trước.
Phó Dịch Thần cũng nhìn thấy email ấy, ánh mắt trong nháy mắt lạnh đến đáng sợ. Người gửi là một tài khoản phụ không rõ danh tính, nhưng nội dung nhắc đến việc “khiến Tô Dư Bạch tự rời khỏi Phó Dịch Thần”, thậm chí còn có câu “chỉ cần cậu ta tin Phó Dịch Thần chọn lợi ích gia tộc, cậu ta sẽ tự biến mất”. Tô Dư Bạch đứng chết lặng tại chỗ, những ký ức bị cậu chôn sâu bỗng ùa lên như thủy triều. Năm đó, cậu nhận được ảnh Phó Dịch Thần đi cùng một người đàn ông xa lạ, nghe được đoạn ghi âm anh lạnh lùng nói chuyện tình cảm chỉ là phiền phức, sau đó còn bị người của Phó gia cảnh cáo không được kéo anh xuống.
“Không thể nào.” Tô Dư Bạch lùi nửa bước, giọng nói khàn đặc. “Chuyện Minh Hòa là chuyện hiện tại, tại sao trong USB của Lâm Tự lại có email ba năm trước? Lâm Tự, file này em lấy từ đâu?”
Lâm Tự cũng hoảng hốt lắc đầu. “Em không biết, thật sự không biết. USB này là em sao lưu từ máy tính cũ của trưởng phòng Triệu, trong đó có nhiều thư mục lộn xộn, em chỉ kịp copy hết ra chứ chưa xem kỹ. Anh Tô, em không biết chuyện ba năm trước của anh, em càng không dám tự thêm thứ này vào.”
Phó Dịch Thần bước đến đỡ lấy cánh tay Tô Dư Bạch, nhưng cậu theo bản năng tránh đi. Động tác né tránh ấy khiến tay anh khựng giữa không trung, ánh mắt lập tức tối đi. Tô Dư Bạch không phải cố ý làm anh đau, chỉ là đầu óc cậu quá loạn, những thứ cậu từng tin chắc bỗng nhiên sụp đổ từng mảng. Nếu năm đó có người thật sự cố tình bày cục, vậy ba năm qua cậu hận cái gì, né tránh cái gì, lại tự tay đẩy người trước mặt ra xa vì cái gì.
Phó Dịch Thần thu tay về, giọng nói thấp xuống. “Dư Bạch, nhìn tôi.”
Tô Dư Bạch mím môi, hốc mắt đỏ lên nhưng vẫn cố đứng thẳng. “Anh muốn tôi nhìn anh thế nào? Ba năm trước tôi hỏi anh có phải thật sự muốn đính hôn với người khác không, anh không trả lời. Tôi hỏi anh có phải thấy tôi phiền phức không, anh cũng không trả lời. Phó Dịch Thần, nếu tất cả đều là hiểu lầm, tại sao lúc đó anh không giải thích?”
Phó Dịch Thần im lặng một nhịp, hàng mi cụp xuống che đi cảm xúc cuồn cuộn trong mắt. “Ngày em đến tìm tôi, mẹ tôi đang ở bệnh viện cấp cứu, còn điện thoại của tôi bị người khác giữ. Tôi không hề nhận được cuộc gọi của em, cũng không nghe thấy những câu hỏi đó.”
Tô Dư Bạch như bị ai bóp nghẹt cổ họng. “Nhưng tôi rõ ràng nghe thấy giọng anh.”
Phó Dịch Thần nhìn cậu, giọng càng khàn hơn. “Vậy thì đoạn ghi âm đó là giả, hoặc là được cắt ghép từ cuộc nói chuyện khác. Tô Dư Bạch, tôi có thể lạnh nhạt với cả thế giới, nhưng chưa từng xem em là phiền phức.”
Căn phòng vốn chật hẹp bỗng trở nên yên tĩnh đến mức đáng sợ. Tô Dư Bạch nhìn Phó Dịch Thần, môi mấp máy nhưng không phát ra được âm thanh nào, bởi câu nói ấy quá muộn, muộn đến mức chen qua ba năm đau đớn mới đến được trước mặt cậu. Cậu muốn tin, nhưng lại sợ chỉ cần mình tin thêm lần nữa, mọi thứ trước mắt sẽ biến thành trò cười. Đúng lúc ấy, điện thoại Phó Dịch Thần rung lên, là pháp vụ gửi kết quả truy vết bước đầu của email cũ.
Phó Dịch Thần nhìn màn hình, sắc mặt trong nháy mắt lạnh như phủ sương. “Tài khoản gửi email từng đăng nhập tại mạng nội bộ Minh Hòa, nhưng địa chỉ khôi phục lại liên quan đến một trợ lý cũ của Phó gia. Người này ba năm trước làm việc cho mẹ kế của tôi, sau đó được sắp xếp vào Minh Hòa.”
Tô Dư Bạch nghe đến hai chữ Phó gia, đầu ngón tay lạnh buốt. Cậu biết gia đình Phó Dịch Thần không đơn giản, cũng biết năm đó anh bị ép tiếp quản quyền lực trong lúc nội bộ tranh đấu gay gắt. Nhưng cậu chưa từng nghĩ chuyện tình cảm của hai người cũng chỉ là một quân cờ bị người khác tùy ý bẻ gãy. Nếu tất cả đều do người trong Phó gia nhúng tay, vậy Phó Dịch Thần năm đó có phải cũng bị ép đến mức không thể quay đầu.
Trên đường trở về công ty, Tô Dư Bạch ngồi ở ghế sau xe, tay vẫn siết chặt chiếc USB. Phó Dịch Thần ngồi bên cạnh, không ép cậu nói chuyện, chỉ dặn tài xế hạ nhiệt độ điều hòa vì thấy tay cậu lạnh. Sự im lặng giữa hai người không còn bén nhọn như trước, nhưng lại nặng nề hơn, bởi có quá nhiều lời cũ bị chôn dưới lớp bụi thời gian đang dần bị đào lên. Tô Dư Bạch nhìn bóng mình phản chiếu trên cửa kính xe, lần đầu tiên cảm thấy người năm đó bỏ đi có lẽ không chỉ là kẻ bị phản bội, mà còn là người đã bỏ lỡ một sự thật rất lớn.
Vừa về đến Phó thị, tin đồn đã bùng nổ khắp tầng bốn mươi tám. Không biết ai tung ra tin Tô Dư Bạch từng bị Minh Hòa sa thải vì gian lận, còn nói cậu dùng quan hệ riêng với Phó Dịch Thần để trả thù công ty cũ. Nhân viên đi ngang qua nhìn cậu bằng ánh mắt khác thường, có người lập tức im bặt khi thấy anh, cũng có người cố ý để màn hình nhóm chat lộ ra vài dòng mỉa mai. Tô Dư Bạch đọc được câu “trợ lý mới đúng là có bản lĩnh trên giường tổng giám đốc”, sắc mặt lập tức trắng đi.
Phó Dịch Thần dừng bước trước khu làm việc chung, ánh mắt quét qua toàn bộ nhân viên. Không ai dám động, bàn phím đang gõ cũng đồng loạt ngừng lại, chỉ còn tiếng điều hòa chạy rất khẽ. Anh cầm lấy máy tính bảng của một nhân viên, nhìn dòng tin nhắn chưa kịp xóa, sau đó đặt xuống mặt bàn bằng động tác bình tĩnh đến đáng sợ. Tô Dư Bạch muốn kéo anh vào phòng, không muốn chuyện riêng tiếp tục bị phóng đại, nhưng Phó Dịch Thần đã mở miệng trước.
“Tất cả nhân viên tầng bốn mươi tám nghe rõ.” Phó Dịch Thần đứng giữa khu làm việc, giọng nói không lớn nhưng từng chữ đều khiến người ta lạnh sống lưng. “Tô Dư Bạch là trợ lý tổng giám đốc do tôi trực tiếp tuyển dụng, năng lực của cậu ấy đã được chứng minh bằng chứng cứ trong vụ Minh Hòa. Ai còn lan truyền tin đồn cậu ấy gian lận, đi cửa sau, hoặc dùng quan hệ không đứng đắn để đổi lấy công việc, pháp vụ Phó thị sẽ gửi thư luật sư đến tận nhà người đó.”
Một nữ nhân viên phòng hành chính tái mặt, nhỏ giọng biện minh. “Phó tổng, chúng tôi chỉ nghe người khác nói, không có ác ý. Hơn nữa phúc lợi của Tô trợ lý thật sự cao hơn bình thường, mọi người nghi ngờ cũng là chuyện dễ hiểu.”
Phó Dịch Thần nhìn cô ta, ánh mắt lạnh như dao. “Nghi ngờ năng lực thì dùng kết quả công việc để nói chuyện, không dùng lời bẩn thỉu để công kích đời tư. Phúc lợi của cậu ấy do tôi phê duyệt, ai cảm thấy bất công có thể nộp đơn xin điều chuyển lên vị trí trợ lý tổng giám đốc, chỉ cần chịu được cường độ làm việc tương đương, tôi cũng tăng lương cho người đó.”
Không ai dám nói thêm một câu. Tô Dư Bạch đứng bên cạnh Phó Dịch Thần, cảm giác bị tất cả ánh mắt vây quanh khiến lưng cậu căng cứng. Nhưng khác với mấy ngày trước, lần này người đứng trước mặt cậu không để cậu một mình hứng chịu những lời đồn ác ý. Cậu nhìn sườn mặt lạnh lùng của Phó Dịch Thần, trái tim vốn đã đóng kín bỗng bị gõ mạnh một cái.
Phó Dịch Thần quay sang nhìn cậu, giọng nói chậm lại nhưng vẫn đủ để tất cả nghe thấy. “Còn một chuyện, tôi nói một lần cuối cùng. Tô Dư Bạch không cần dựa vào bất kỳ quan hệ mờ ám nào để đứng ở đây, nếu tôi thật sự muốn thiên vị cậu ấy, vị trí tôi cho sẽ không chỉ là trợ lý.”
Cả tầng bốn mươi tám chết lặng. Tô Dư Bạch cũng ngây người, vành tai nóng bừng lên trong nháy mắt, không biết vì tức hay vì một thứ cảm xúc khó gọi tên. Câu nói ấy chẳng khác nào thả một quả bom xuống đám đông, vừa bảo vệ cậu, vừa khiến mọi người càng nghĩ sâu hơn. Cậu kéo tay áo Phó Dịch Thần, nghiến răng hạ giọng. “Anh có biết mình vừa nói gì không?”
Phó Dịch Thần cúi mắt nhìn bàn tay cậu đang níu tay áo mình, ánh mắt thoáng mềm đi rất nhanh. “Biết.”
Tô Dư Bạch tức đến mức muốn buông tay, nhưng Phó Dịch Thần lại nhẹ nhàng giữ lấy cổ tay cậu. Động tác ấy không mạnh, nhưng trước mặt nhiều người lại thân mật đến mức khiến cậu gần như không thở nổi. Cậu vừa định cảnh cáo anh đừng quá phận, điện thoại của phòng thư ký bỗng vang lên liên tục. Nữ thư ký nghe máy xong, sắc mặt lập tức thay đổi, vội vàng chạy tới trước mặt hai người.
“Phó tổng, không ổn rồi.” Cô đưa máy tính bảng qua, giọng nói căng thẳng. “Trên mạng vừa xuất hiện một bài đăng nặc danh, nói Tô trợ lý ba năm trước từng bám lấy người thừa kế Phó gia không buông, còn tung cả ảnh hai người ở chung cư cũ. Bài viết đang bị đẩy lên rất nhanh, tiêu đề là... là người yêu cũ tham tiền quay lại bên cạnh tổng giám đốc Phó thị.”
Tô Dư Bạch nhìn bức ảnh cũ trên màn hình, máu trong người như đông cứng. Đó là ảnh chụp từ ban công đối diện căn hộ nhỏ năm xưa, khi cậu mặc áo ngủ của Phó Dịch Thần, ngồi trên sofa chờ anh tan làm về ăn sinh nhật. Bức ảnh ấy từng là ký ức rất mềm mại của cậu, bây giờ lại bị người khác lôi ra làm bằng chứng nhục nhã. Phó Dịch Thần chỉ nhìn một lần, sắc mặt đã lạnh đến cực hạn.
Anh cầm lấy máy tính bảng, giọng nói thấp đến mức khiến người nghe rợn người. “Thông báo bộ phận truyền thông, không gỡ vội. Tôi muốn biết ai đứng sau đẩy bài, đồng thời chuẩn bị tuyên bố chính thức.”
Tô Dư Bạch ngẩng đầu nhìn anh, trái tim đập hỗn loạn. “Anh định tuyên bố gì?”
Phó Dịch Thần nhìn cậu, ánh mắt sâu đến mức như muốn kéo cậu trở lại ba năm chưa từng rời xa. “Tuyên bố sự thật.”
(Hết chương 3)
Bình luận 💬 0