Chương 10: Người Đứng Dưới Ánh Sáng
Đoạn ghi âm vang lên giữa phòng họp hội đồng, âm thanh nhiễu cũ kỹ như bị kéo từ một quá khứ đầy bụi máu trở về. Giọng người phụ nữ trong đó rất yếu, nhưng từng chữ lại rõ đến mức khiến cả căn phòng không ai dám thở mạnh. “Dịch Thần, nếu con nghe được đoạn ghi âm này, mẹ xin lỗi vì đã không thể bảo vệ con đến cuối cùng... đừng tin cha con.” Chỉ một câu ngắn ngủi, nhưng nó giống như lưỡi dao cắt đứt lớp vỏ giả tạo mà Phó gia dùng nhiều năm để che đậy cái gọi là tai nạn.
Phó Dịch Thần đứng bất động, bàn tay nắm Tô Dư Bạch lạnh đến mức gần như không còn nhiệt độ. Tô Dư Bạch nhìn sườn mặt trắng bệch của anh, trái tim đau nhói, nhưng cậu không nói những lời an ủi vô nghĩa giữa lúc này. Cậu chỉ siết chặt tay anh hơn, dùng sức đến mức đầu ngón tay hơi đau, như muốn nói rằng dù đoạn ghi âm tiếp theo có tàn nhẫn đến đâu, anh cũng không còn phải nghe nó một mình. Phó Dịch Thần chậm rãi quay sang nhìn cậu, ánh mắt sâu đến mức như đang cố níu lấy chút ánh sáng cuối cùng.
Email tự động phát tiếp đoạn ghi âm thứ hai. Giọng mẹ Phó Dịch Thần vang lên trong tiếng thở gấp, vừa đau vừa kiên quyết. “Mẹ đã giao một bản chứng cứ cho luật sư Lạc, nếu mẹ xảy ra chuyện, con đừng lập tức đối đầu với Phó Trọng Sơn. Con phải sống trước, phải lớn lên trước, phải đủ mạnh rồi mới lấy lại công bằng. Dịch Thần, mẹ không cần con trở thành người thừa kế hoàn hảo của Phó gia, mẹ chỉ mong con có một ngày được sống vì chính mình.”
Một cổ đông lớn tuổi lập tức đứng bật dậy, sắc mặt khó coi. “Tắt đi! Đoạn ghi âm này chưa được giám định, không thể tùy tiện phát trong phòng họp hội đồng. Phó tổng, nếu đây là thủ đoạn của ai đó nhằm gây bất ổn nội bộ, chúng ta không thể để cảm xúc cá nhân chi phối quyết định.”
Tô Dư Bạch nhìn người đó, ánh mắt lạnh xuống. “Khi video cắt ghép bôi nhọ Phó tổng được lan truyền, các vị lập tức mở họp để chất vấn anh ấy. Bây giờ chứng cứ liên quan đến cái chết của mẹ ruột anh ấy xuất hiện, các vị lại nói không thể để cảm xúc chi phối. Vậy thứ các vị gọi là ổn định nội bộ, rốt cuộc là bảo vệ Phó thị, hay bảo vệ người đã quen dùng im lặng để che tội?”
Phòng họp lập tức yên tĩnh đến đáng sợ. Phó Trọng Sơn ngồi ở đầu bàn, sắc mặt âm trầm đến mức gần như biến dạng, nhưng vẫn cố giữ dáng vẻ uy nghiêm của người nắm quyền nhiều năm. Ông ta nhìn Tô Dư Bạch, ánh mắt như muốn xé nát cậu ngay tại chỗ. “Cậu Tô, cậu không có tư cách chất vấn hội đồng Phó thị. Cậu chỉ là một nhân viên mới, cũng là nguyên nhân khiến Dịch Thần mất phán đoán.”
Phó Dịch Thần cuối cùng cũng mở miệng, giọng nói khàn nhưng lạnh đến mức từng chữ rơi xuống đều nặng như đá. “Người khiến tôi mất phán đoán không phải em ấy, mà là ông. Phó Trọng Sơn, nếu ông thật sự trong sạch, vì sao đoạn ghi âm của mẹ tôi vừa xuất hiện, phản ứng đầu tiên của ông không phải điều tra thật giả, mà là muốn tắt nó đi?”
Phó Trọng Sơn đập tay xuống bàn. “Ta là cha con!”
Phó Dịch Thần nhìn ông ta, trong mắt không còn chút dao động nào. “Từ ngày ông để mẹ tôi chết trên đường đến gặp luật sư, ông đã không còn tư cách dùng hai chữ đó với tôi.”
Không khí trong phòng họp hoàn toàn nổ tung. Có người vội vàng gọi pháp vụ nội bộ, có người yêu cầu tạm dừng cuộc họp, cũng có người lập tức đứng về phía Phó Dịch Thần vì nhìn thấy thế cục đã đổi. Đoạn ghi âm được gửi đồng loạt đến toàn hội đồng, không ai có thể giả vờ chưa từng nghe thấy, càng không thể tiếp tục dùng danh nghĩa khủng hoảng truyền thông để ép Phó Dịch Thần giao quyền. Tô Dư Bạch đứng cạnh anh, nhìn những gương mặt vừa rồi còn lạnh lùng phán xét, bây giờ lại hoảng loạn vì lợi ích bị chạm vào, trong lòng chỉ còn một sự tỉnh táo lạnh lẽo.
Thư ký trưởng nhanh chóng nhận được cuộc gọi từ đội pháp lý bên ngoài, sau đó cúi người báo cáo. “Phó tổng, luật sư Lạc năm đó đã qua đời, nhưng văn phòng luật của ông ấy vừa gửi xác nhận. Trước khi mất, ông ấy để lại một kho lưu trữ mã hóa, chỉ mở khi có người dùng đúng đoạn ghi âm của phu nhân Phó làm khóa xác nhận. Tài liệu bên trong có hồ sơ tai nạn xe, bản ghi chuyển khoản cho người sửa xe và thư tuyệt mệnh chưa công bố của phu nhân.”
Phó Dịch Thần nhắm mắt một giây, khi mở ra thì mọi đau đớn đã bị anh ép thành quyết tâm sắc lạnh. “Gửi toàn bộ cho cơ quan điều tra. Cuộc họp hôm nay ghi biên bản đầy đủ, ai phản đối việc điều tra lại vụ tai nạn năm đó, ghi tên người đó vào hồ sơ.”
Một cổ đông trung niên lập tức đổi giọng. “Phó tổng, chúng tôi không phản đối điều tra, chỉ lo chuyện này ảnh hưởng quá lớn đến Phó thị. Nếu Phó chủ tịch thật sự liên quan, công ty chắc chắn sẽ gặp khủng hoảng niềm tin, chúng ta cần một phương án công bố thận trọng.”
Tô Dư Bạch bình tĩnh nói. “Phương án thận trọng nhất là chủ động công bố việc Phó thị phối hợp điều tra, tách trách nhiệm cá nhân của Phó Trọng Sơn khỏi hoạt động hiện tại của công ty. Nếu các vị tiếp tục che giấu, một khi truyền thông tự đào ra, khủng hoảng sẽ không còn là mất niềm tin, mà là đồng lõa.”
Phó Dịch Thần quay sang nhìn cậu, ánh mắt đau đớn nhưng dịu đi trong khoảnh khắc ấy. Người từng mất việc vì bị đổ lỗi, từng bị gia đình bán đứng, từng bị kéo vào bê bối của anh, giờ lại đứng giữa phòng họp hội đồng Phó thị nói ra cách xử lý sắc bén và tỉnh táo nhất. Tô Dư Bạch không còn là người cần anh giấu sau lưng để bảo vệ, mà là người có thể cùng anh kéo sự thật ra khỏi vũng bùn. Anh nắm tay cậu trước mặt tất cả, giọng nói trầm xuống nhưng vững vàng.
“Làm theo đề xuất của Tô trợ lý.”
Phó Trọng Sơn nhìn hai người nắm tay, sắc mặt cuối cùng mất hết vẻ bình tĩnh. Ông ta đứng dậy muốn rời đi, nhưng bảo vệ nội bộ đã chặn ở cửa theo lệnh của thư ký trưởng. Không lâu sau, người của cơ quan điều tra đến Phó thị, mang theo lệnh làm việc chính thức dựa trên chứng cứ vừa được gửi. Khi Phó Trọng Sơn bị mời rời khỏi phòng họp, ông ta quay đầu nhìn Phó Dịch Thần, ánh mắt vừa giận vừa lạnh.
“Con tưởng kéo ta xuống là thắng sao?” Phó Trọng Sơn nói, giọng khàn đi vì phẫn nộ. “Phó gia từ trước đến nay chưa từng sạch sẽ. Con muốn đứng dưới ánh sáng, vậy hãy xem ánh sáng đó có thiêu chết con không.”
Phó Dịch Thần nhìn ông ta, gương mặt không chút biểu cảm. “Dù bị thiêu, tôi cũng không muốn sống trong bóng tối của ông.”
Tô Dư Bạch đứng bên cạnh anh, nghe câu ấy mà lòng đau như bị bóp nghẹt. Khi cửa phòng họp khép lại sau lưng Phó Trọng Sơn, tất cả ồn ào dường như bị ngăn bên ngoài, chỉ còn lại sự mệt mỏi nặng nề sau một trận chiến quá dài. Phó Dịch Thần vẫn đứng thẳng, vẫn là vị tổng giám đốc khiến người khác không dám đến gần, nhưng Tô Dư Bạch biết bàn tay anh đang lạnh. Cậu không hỏi anh có ổn không, bởi đáp án quá rõ ràng, cậu chỉ lặng lẽ bước gần hơn, để vai mình chạm nhẹ vào vai anh.
Phó Dịch Thần nghiêng đầu nhìn cậu, giọng rất thấp. “Anh muốn đến mộ mẹ.”
Tô Dư Bạch gật đầu. “Em đi cùng anh.”
Đêm đó, mưa đã ngừng, nghĩa trang ngoại ô chỉ còn mùi đất ẩm và gió lạnh. Phó Dịch Thần đặt một bó hoa trắng trước bia mộ mẹ mình, im lặng rất lâu, lâu đến mức Tô Dư Bạch tưởng anh sẽ không nói gì. Trên tấm bia là ảnh một người phụ nữ dịu dàng, đôi mắt rất giống Phó Dịch Thần, chỉ là trong ảnh bà còn có nụ cười mà anh đã đánh mất quá lâu. Tô Dư Bạch đứng lùi sau nửa bước, để lại cho anh không gian riêng, nhưng tay vẫn đặt trong tầm anh có thể nắm lấy bất cứ lúc nào.
Phó Dịch Thần cúi đầu, giọng nói khàn đến mức gần như vỡ. “Mẹ, con đến muộn.”
Tô Dư Bạch nhìn bóng lưng anh, mắt cũng cay lên. Người đàn ông này đã đi qua quá nhiều năm trong lạnh lẽo, bị cha ruột tính kế, bị mẹ kế lợi dụng, mất người yêu vì âm mưu, mất cả cơ hội biết sự thật về mẹ mình. Vậy mà trước mặt mọi người anh vẫn phải đủ mạnh, đủ tỉnh táo, đủ lạnh lùng để không ai nhìn thấy vết thương. Cậu chậm rãi bước lên, đặt tay mình vào lòng bàn tay anh, không nói gì nhưng đứng cạnh anh dưới ánh đèn nghĩa trang mờ nhạt.
Phó Dịch Thần nắm tay cậu, nhìn bia mộ rất lâu rồi nói tiếp. “Con đã tìm được người khiến con muốn sống giống con người hơn. Trước kia con không giữ được em ấy, nhưng bây giờ em ấy quay lại rồi. Mẹ yên tâm, lần này con sẽ không để ai cướp em ấy khỏi con nữa.”
Tô Dư Bạch đỏ mắt, nhẹ giọng sửa. “Không phải cướp khỏi anh, là chúng ta sẽ không để ai chia rẽ nữa.”
Phó Dịch Thần quay sang nhìn cậu, trong mắt có đau đớn chưa tan nhưng cũng có hơi ấm rất rõ. “Ừ, chúng ta.”
Gió đêm thổi qua, Tô Dư Bạch bỗng cúi người trước bia mộ. “Chào cô, cháu là Tô Dư Bạch. Ba năm trước cháu hiểu lầm anh ấy, cũng làm anh ấy đau rất lâu. Sau này cháu sẽ không tùy tiện rời đi nữa, nếu anh ấy lại tự mình giấu chuyện, cháu sẽ mắng anh ấy thật nặng. Cô yên tâm, cháu sẽ cùng anh ấy sống thật tốt, không để những người làm sai tiếp tục đứng trong bóng tối cười nữa.”
Phó Dịch Thần nghe đến câu “mắng thật nặng”, trong mắt cuối cùng có chút ý cười rất nhạt. Anh kéo Tô Dư Bạch vào lòng, không ôm quá chặt trước bia mộ, chỉ đặt cằm lên vai cậu, như một người đi đường quá lâu cuối cùng tìm được nơi dừng lại. Tô Dư Bạch vỗ nhẹ lưng anh, dịu dàng hơn bất cứ lúc nào. Họ đứng bên nhau rất lâu, cho đến khi gió đêm lạnh hơn, Phó Dịch Thần mới đưa cậu rời khỏi nghĩa trang.
Những ngày sau đó, Phó thị trải qua đợt sóng gió lớn nhất trong nhiều năm. Phó Trọng Sơn bị điều tra, Chu Lan bị liên đới vì che giấu chứng cứ và tham gia bôi nhọ đời tư người khác, Tần Viễn, Tô Nguyên Hạo cùng trưởng phòng Triệu lần lượt bị xử lý theo pháp luật. Minh Hòa công khai xin lỗi Tô Dư Bạch, đồng thời bồi thường tổn thất danh dự và kinh tế cho cậu, còn Phó thị chủ động công bố việc cải tổ nội bộ, tách toàn bộ nhóm lợi ích cũ khỏi quyền quản lý hiện tại. Dư luận từng ồn ào vì chuyện người yêu cũ dần chuyển sang khâm phục cách hai người đứng ra đối mặt, đặc biệt là khi bản ghi cuộc họp báo của Tô Dư Bạch được chia sẻ rộng rãi.
Tô Dư Bạch vẫn tiếp tục làm trợ lý tổng giám đốc, nhưng vị trí của cậu ở tầng bốn mươi tám đã hoàn toàn khác trước. Không còn ai dám mỉa mai cậu đi cửa sau, bởi chỉ riêng việc xử lý khủng hoảng trong mấy ngày qua đã đủ chứng minh năng lực của cậu. Bữa sáng vẫn xuất hiện trên bàn mỗi ngày, chỉ là lần này mọi người không còn ngầm đoán ai gửi nữa, bởi Phó Dịch Thần thậm chí có lần tự mình xách túi giấy ra đặt trước mặt cậu. Nữ thư ký nhìn thấy, lập tức cúi đầu giả vờ chỉnh tài liệu, còn Tô Dư Bạch thì đỏ tai đến mức muốn chui vào màn hình máy tính.
“Phó tổng.” Tô Dư Bạch nghiến răng hạ giọng. “Anh có thể kín đáo một chút không?”
Phó Dịch Thần nhìn cậu, bình tĩnh đáp. “Không thể.”
Tô Dư Bạch nghẹn lại. “Vì sao?”
Phó Dịch Thần đặt hộp sữa ấm bên cạnh tay cậu, giọng nói nghiêm túc đến mức giống đang ký hợp đồng trăm triệu. “Ba năm trước anh quá kín đáo, hậu quả rất nghiêm trọng. Bây giờ phải sửa.”
Mấy nhân viên gần đó cúi đầu đến mức vai run nhẹ. Tô Dư Bạch vừa xấu hổ vừa buồn cười, cuối cùng chỉ có thể kéo túi giấy về phía mình, dùng ánh mắt cảnh cáo anh quay vào phòng làm việc. Phó Dịch Thần không những không đi ngay, còn cúi xuống chỉnh lại cổ áo hơi lệch của cậu trước mặt cả khu trợ lý. Tô Dư Bạch lập tức cứng người, nhưng khi ngẩng đầu nhìn thấy ý cười rất nhạt trong mắt anh, những lời trách cứ lại nghẹn trong cổ họng.
Buổi chiều, sau khi hoàn thành cuộc họp cuối cùng, Phó Dịch Thần gọi Tô Dư Bạch vào phòng. Cậu tưởng lại có tài liệu cần xử lý, kết quả vừa bước vào đã thấy trên bàn đặt một bản hợp đồng lao động mới. Tô Dư Bạch lật ra xem, lập tức nhíu mày. Lương tăng thêm, thưởng dự án tăng thêm, ngày nghỉ phép cũng tăng thêm, thậm chí còn thêm điều khoản hỗ trợ đào tạo quản lý cấp cao.
Tô Dư Bạch ngẩng đầu nhìn anh. “Phó tổng, anh lại muốn cả công ty nói em được thiên vị sao?”
Phó Dịch Thần kéo ghế cho cậu ngồi xuống, ánh mắt bình tĩnh. “Đây là điều chỉnh dựa trên năng lực. Em xử lý khủng hoảng truyền thông, hỗ trợ pháp vụ, ổn định tài liệu hội đồng, những việc đó vượt xa phạm vi trợ lý thông thường. Nếu em không nhận, phòng nhân sự mới khó làm báo cáo.”
Tô Dư Bạch nhìn anh đầy nghi ngờ. “Không có chút tư tâm nào?”
Phó Dịch Thần im lặng một giây. “Có.”
Tô Dư Bạch bật cười vì sự thành thật quá mức của anh. “Anh còn dám thừa nhận?”
Phó Dịch Thần ngồi xuống đối diện cậu, ánh mắt trầm và dịu. “Anh muốn em có đủ tiền thuê nhà, đủ tiền đi bệnh viện khi không khỏe, đủ tiền mua thứ em thích mà không cần tính quá nhiều. Nhưng quan trọng hơn, anh muốn em biết mình xứng đáng được đối xử tốt, không phải vì em là người yêu của anh, mà vì em là Tô Dư Bạch.”
Tô Dư Bạch nhìn anh, trái tim mềm đến mức hơi đau. Những lời này nếu đặt vào nhiều ngày trước, cậu sẽ thấy bất an, thấy mình bị thương hại, thấy mọi thứ Phó Dịch Thần cho đều giống cái bóng của quan hệ cũ. Nhưng hiện tại cậu đã biết, Phó Dịch Thần không dùng tiền để mua sự tha thứ, anh chỉ vụng về muốn bù lại những năm tháng cậu phải một mình chật vật. Cậu cầm bút ký tên, sau đó ngẩng đầu nhìn anh.
“Được, em nhận.” Tô Dư Bạch nói. “Nhưng em nhận vì em xứng đáng, không phải vì anh là bạn trai em.”
Phó Dịch Thần nhìn chữ ký của cậu, ánh mắt lập tức dừng lại ở hai chữ “bạn trai”. “Em vừa nói anh là gì?”
Tô Dư Bạch nhận ra mình lỡ lời, lập tức khép hợp đồng lại. “Không nghe rõ thì thôi.”
Phó Dịch Thần đứng dậy đi đến trước mặt cậu, một tay chống lên tay vịn ghế, cúi người nhìn cậu. “Nghe rõ rồi, chỉ muốn nghe lại.”
Tô Dư Bạch bị anh vây trong ghế, tai nóng lên rất nhanh. “Phó Dịch Thần, đây là công ty.”
Phó Dịch Thần nhìn cậu, giọng thấp xuống. “Cửa khóa rồi.”
Tô Dư Bạch còn chưa kịp phản bác, nụ hôn đã rơi xuống. Ban đầu chỉ là một cái chạm rất nhẹ bên khóe môi, giống như thăm dò xem cậu có khó chịu không, nhưng khi Tô Dư Bạch không đẩy ra, Phó Dịch Thần mới chậm rãi hôn sâu hơn. Cậu nắm lấy tay áo anh, hơi thở rối loạn, trong lòng vừa xấu hổ vừa không nỡ tránh. Nụ hôn trong phòng tổng giám đốc có chút nguy hiểm lén lút, nhưng lại ngọt đến mức khiến cậu quên mất mấy ngày trước mình còn kiên quyết nói trong công ty chỉ là cấp trên và cấp dưới.
Phó Dịch Thần dừng lại trước khi mất kiểm soát, trán tựa vào trán cậu, giọng khàn đến mức khiến tim Tô Dư Bạch mềm nhũn. “Bạn trai, tối nay về căn hộ cũ ăn cơm được không?”
Tô Dư Bạch thở chưa đều, nghe vậy hơi ngẩng đầu. “Căn hộ cũ?”
Phó Dịch Thần gật đầu. “Anh muốn đưa em về đó, không phải để nhớ chuyện đau lòng, mà để bắt đầu lại từ nơi chúng ta từng bị kéo ra.”
Tô Dư Bạch im lặng vài giây, rồi nhẹ nhàng gật đầu. “Được.”
Tối hôm đó, hai người trở lại căn hộ cũ. Phó Dịch Thần đã cho người thay rèm mới, sửa lại khóa cửa, nhưng sofa xám, tủ sách, chậu cây và khung ảnh vẫn được giữ nguyên. Trên bàn ăn là hai bát mì nóng do anh tự nấu, đơn giản giống bữa tối năm xưa khi hai người còn nghèo đến mức phải tính tiền từng bữa. Tô Dư Bạch ngồi xuống, nhìn người đàn ông mặc sơ mi đắt tiền đứng trong căn bếp nhỏ, bỗng cảm thấy mọi xa cách giữa họ được kéo gần lại bằng mùi mì nóng và ánh đèn vàng.
Phó Dịch Thần đặt đũa trước mặt cậu. “Nếm thử xem có giống trước không.”
Tô Dư Bạch ăn một miếng, cố ý nhíu mày. “Hơi mặn.”
Phó Dịch Thần lập tức căng thẳng. “Anh nấu bát khác.”
Tô Dư Bạch bật cười, kéo tay anh lại. “Lừa anh thôi, ngon lắm.”
Phó Dịch Thần nhìn nụ cười của cậu, trong mắt chậm rãi hiện lên sự dịu dàng không che giấu. Ba năm qua, anh đã tưởng mình không còn cơ hội nhìn thấy Tô Dư Bạch cười trong căn hộ này nữa. Bây giờ người ấy ngồi trước mặt anh, vừa ăn mì vừa trêu anh, khóe mắt còn mang chút ý cười sáng rực dưới ánh đèn. Anh bỗng thấy những năm tháng lạnh lẽo kia cuối cùng cũng có nơi khép lại.
Ăn xong, Tô Dư Bạch đi đến trước tủ sách, lấy khung ảnh cũ ra đặt lại ngay ngắn trên bàn trà. Cậu nhìn hai người trong ảnh, hồi lâu sau mới quay sang Phó Dịch Thần. “Sau này chụp tấm mới đi. Tấm này tuy đẹp, nhưng nhìn kỹ vẫn thấy em hồi đó hơi ngốc.”
Phó Dịch Thần đi đến bên cạnh cậu. “Không ngốc, rất đáng yêu.”
Tô Dư Bạch quay đầu trừng anh. “Anh đang dỗ trẻ con à?”
Phó Dịch Thần cúi đầu, hôn nhẹ lên môi cậu. “Dỗ bạn trai.”
Tô Dư Bạch bị anh hôn đến mất hết khí thế, cuối cùng chỉ có thể đưa tay ôm lấy eo anh. Nụ hôn trong căn hộ cũ không còn mang vị đau đớn của hiểu lầm, cũng không còn sự dè dặt như ngày đầu nối lại. Nó mềm mại, thân mật và chậm rãi, như thể hai người đều muốn dùng từng hơi thở xác nhận rằng quá khứ đã qua, nhưng tình yêu chưa từng chết. Khi Phó Dịch Thần bế cậu ngồi lên sofa, Tô Dư Bạch đỏ mặt nhưng không tránh, chỉ vòng tay qua cổ anh, nhỏ giọng nói.
“Anh nhớ lời hứa không?”
Phó Dịch Thần nhìn cậu, ánh mắt tối đi nhưng vẫn dịu dàng. “Nhớ. Chậm thôi, không ép em.”
Tô Dư Bạch nhìn anh, tim đập rất nhanh, nhưng không còn sợ. “Em không phải sợ, chỉ là muốn mọi thứ rõ ràng. Chúng ta quay lại rồi, nhưng nếu sau này có chuyện gì, anh phải nói với em, không được tự mình chịu.”
Phó Dịch Thần cúi đầu hôn lên trán cậu, rồi đến khóe mắt, rồi dừng lại bên môi cậu. “Anh hứa.”
Đêm ấy, họ ngủ lại trong căn hộ cũ. Những thân mật sau đó diễn ra rất dịu dàng, chỉ có tiếng thì thầm, những cái ôm rất chặt và những nụ hôn kéo dài dưới ánh đèn ngủ mờ ấm. Phó Dịch Thần thật sự giữ lời, kiên nhẫn đến mức khiến Tô Dư Bạch vừa đỏ mặt vừa đau lòng, còn Tô Dư Bạch cũng không còn dùng khoảng cách để che giấu nỗi nhớ. Khi mọi thứ lắng xuống, cậu nằm trong lòng anh, nghe nhịp tim quen thuộc, cảm thấy căn hộ từng khiến mình đau đến không dám quay lại cuối cùng đã trở thành nhà.
Sáng hôm sau, Tô Dư Bạch tỉnh dậy trong vòng tay Phó Dịch Thần. Ánh nắng rơi qua rèm mới, phủ lên khung ảnh cũ trên bàn trà, còn bên cạnh cậu là người đã đợi mình ba năm. Cậu khẽ động một chút, Phó Dịch Thần lập tức tỉnh, theo bản năng kéo chăn phủ kín vai cậu. Động tác quá quen thuộc khiến Tô Dư Bạch bật cười rất khẽ.
Phó Dịch Thần cúi đầu nhìn cậu. “Cười gì?”
Tô Dư Bạch tựa vào ngực anh, giọng còn hơi khàn sau một đêm dài. “Cười vì hóa ra sau khi mất việc, em không chỉ thành trợ lý của người yêu cũ.”
Phó Dịch Thần ôm cậu chặt hơn. “Còn thành gì?”
Tô Dư Bạch ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt dịu dàng mà sáng rõ. “Thành người yêu hiện tại của anh.”
Phó Dịch Thần nhìn cậu rất lâu, sau đó cúi đầu hôn xuống. Nụ hôn buổi sáng ấm áp hơn tất cả những ngày mưa họ từng bỏ lỡ, không cần chứng minh với ai, không cần chống lại tiếng người ngoài cửa, chỉ thuộc về hai người đã đi qua hiểu lầm, đau đớn và bóng tối để trở lại bên nhau. Ngoài kia, Phó thị vẫn còn rất nhiều việc phải cải tổ, vụ án cũ vẫn cần thời gian điều tra, nhưng họ đều biết lần này dù có chuyện gì xảy ra, sẽ không ai buông tay trước.
Tô Dư Bạch bị hôn đến hơi thở rối loạn, cuối cùng đẩy vai anh ra một chút. “Phó tổng, còn đi làm không?”
Phó Dịch Thần nhìn cậu, nghiêm túc đáp. “Hôm nay em nghỉ phép.”
Tô Dư Bạch nhướng mày. “Ai duyệt?”
Phó Dịch Thần cúi đầu hôn lên khóe môi cậu, giọng thấp mang theo ý cười rất nhạt. “Bạn trai em.”
Tô Dư Bạch đỏ mặt, nhưng không phản bác nữa. Cậu vùi mặt vào lòng Phó Dịch Thần, nghe anh cười khẽ rất hiếm hoi bên tai, trong lòng bỗng yên ổn đến mức muốn nhắm mắt thêm lần nữa. Ba năm trước, họ từng mất nhau vì im lặng. Ba năm sau, họ học được nắm tay nhau dưới ánh sáng, nói rõ yêu, nói rõ đau, và nói rõ rằng từ nay về sau, dù bữa sáng, công việc hay cả đời còn lại, đều sẽ cùng nhau đi tiếp.
(Hết chương 10)
Bình luận 💬 0