Chương 6: Người Thân Đâm Sau Lưng
Tiếng mở khóa điện tử vang lên từng nhịp, lạnh lẽo hơn cả tiếng kim loại cọ vào xương. Tô Dư Bạch đứng trong vòng tay Phó Dịch Thần, sắc mặt trắng đến mức gần như không còn huyết sắc, bởi người bên ngoài không chỉ biết mật mã căn hộ cũ, mà còn dùng giọng điệu thân mật như thể ba năm qua chẳng có gì xảy ra. Cậu từng nghĩ những vết thương lớn nhất đều đến từ Phó gia, từ những kẻ đứng trên cao coi tình cảm của người khác là quân cờ, nhưng đến giây phút nghe thấy giọng Tô Nguyên Hạo, cậu mới nhận ra thứ khiến người ta đau nhất chưa chắc là kẻ thù. Có những nhát dao vì đến từ người thân nên mới đủ sâu, đủ khiến người bị đâm không kịp phòng bị.
Phó Dịch Thần buông Tô Dư Bạch ra một chút, nhưng bàn tay vẫn giữ sau lưng cậu, tư thế bảo vệ rõ ràng đến mức không cần nói thành lời. Anh nhìn cánh cửa đang mở ra, ánh mắt lạnh đến mức cả căn phòng như bị ép xuống một tầng sương. “Tô Nguyên Hạo, anh tự bước vào đây, hay muốn tôi gọi người kéo anh vào?”
Tô Nguyên Hạo đứng ngoài cửa, trên người mặc áo khoác xám, tay còn cầm một chiếc phong bì da cũ, vẻ mặt vẫn giữ nụ cười giả tạo quen thuộc. Hắn nhìn thấy Phó Dịch Thần thì khựng lại trong thoáng chốc, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh, ánh mắt lướt qua Tô Dư Bạch đang đứng cạnh anh. “Phó tổng nói chuyện nặng lời quá, tôi chỉ đến gặp em họ của mình. Dư Bạch mất việc, gặp rắc rối, người làm anh như tôi quan tâm một chút cũng là chuyện bình thường mà.”
Tô Dư Bạch nhìn hắn, cảm giác buồn nôn dâng lên trong cổ họng. “Anh biết mật mã căn hộ này từ đâu?”
Tô Nguyên Hạo bật cười, chậm rãi bước vào, nhưng vừa qua cửa đã bị vệ sĩ Phó thị từ hành lang chặn lại. Hắn nhún vai, không cố tiến thêm, chỉ nhìn Tô Dư Bạch bằng vẻ mặt vừa thương hại vừa mỉa mai. “Năm đó em say rượu gọi điện cho tôi, vừa khóc vừa nói không muốn rời khỏi nơi này, còn nói mật mã là ngày hai người xác định quan hệ. Dư Bạch, trí nhớ của em đúng là kém thật, chuyện từng tự mình nói ra lại quay sang hỏi tôi.”
Tô Dư Bạch siết chặt tay, móng tay gần như đâm vào lòng bàn tay. Cậu nhớ đêm đó, nhớ mình sau khi nhận được ảnh và ghi âm giả đã hoảng loạn gọi cho người thân duy nhất ở thành phố này. Khi ấy Tô Nguyên Hạo dịu giọng bảo cậu bình tĩnh, bảo cậu đừng để tình cảm phá hỏng tương lai, còn nói sẽ giúp cậu xử lý giấy tờ chuyển nhà. Hóa ra từ khoảnh khắc ấy, anh họ mà cậu từng tin tưởng đã cầm lấy toàn bộ điểm yếu của cậu, rồi dùng chúng bán cho người khác.
Phó Dịch Thần nắm lấy cổ tay Tô Dư Bạch, nhẹ nhàng tách những ngón tay đang siết chặt của cậu ra. “Đừng tự làm đau mình.”
Tô Dư Bạch cúi đầu nhìn bàn tay mình được anh giữ lấy, cảm xúc đang sắp vỡ ra bỗng được kéo lại một chút. Cậu hít sâu, ngẩng đầu đối diện Tô Nguyên Hạo, giọng nói khàn nhưng rõ ràng. “Tài khoản ngân hàng giả là anh giúp Tần Viễn mở?”
Tô Nguyên Hạo hơi nghiêng đầu, nụ cười trên mặt nhạt đi. “Dùng chữ giúp nghe khó nghe quá. Anh chỉ cung cấp một ít giấy tờ photo của em, còn tài khoản được dùng vào việc gì, chuyển khoản bao nhiêu, anh không trực tiếp nhúng tay. Nếu thật sự truy cứu pháp luật, cùng lắm anh nói mình bị lừa, dù sao lúc đó anh cũng chỉ là người thân muốn giúp em ổn định cuộc sống.”
Tô Dư Bạch nhìn hắn rất lâu, trong mắt dần không còn hoảng loạn mà chỉ còn thất vọng lạnh buốt. “Anh lấy chứng minh thư của tôi lúc giúp tôi thuê phòng sau khi chuyển khỏi đây. Anh bảo cần bản sao để ký hợp đồng, còn nói tôi lúc đó tinh thần không ổn, cứ giao cho anh xử lý. Tôi thật sự đã tin anh.”
Tô Nguyên Hạo nghe vậy, sắc mặt thoáng khó coi, nhưng vẫn cố cười. “Tin anh thì có gì sai? Nếu không có anh, lúc ấy em đã bị Phó gia ép đến không còn đường sống. Dư Bạch, em phải hiểu, loại người như chúng ta vốn không bước nổi vào cửa nhà họ Phó, anh chỉ giúp em tỉnh lại sớm hơn thôi.”
Phó Dịch Thần đột nhiên cười lạnh một tiếng. “Giúp em ấy tỉnh lại, hay giúp bản thân anh lấy tiền từ Phó gia?”
Tô Nguyên Hạo nhìn anh, đáy mắt hiện lên vẻ ghen ghét không kịp che giấu. “Phó tổng sinh ra đã ở trên cao, dĩ nhiên không hiểu người bình thường phải cúi đầu thế nào mới sống được. Dư Bạch từ nhỏ đã là đứa được khen thông minh, được thầy cô thích, đến cả đàn ông giàu có như anh cũng nhìn trúng nó, còn tôi thì sao? Tôi chạy khắp nơi xin việc, cúi đầu với từng người, cuối cùng vẫn bị người ta xem thường.”
Tô Dư Bạch nghe từng chữ, trái tim như bị kéo xuống rất sâu. Cậu từng biết Tô Nguyên Hạo không thích mình, biết hắn thường nói lời châm chọc vì ghen tị, nhưng chưa từng nghĩ sự ghen tị ấy có thể biến thành lý do hủy hoại cuộc đời người khác. Cậu nhìn gương mặt quen thuộc kia, bỗng cảm thấy mười mấy năm gọi anh họ trở nên xa lạ đến đáng sợ. Người thân không nhất định sẽ yêu thương mình, có đôi khi họ chỉ là người đứng gần nhất để nhìn thấy vết thương nằm ở đâu.
“Tôi chưa từng cướp gì của anh.” Tô Dư Bạch nói rất chậm, mắt đỏ lên nhưng không rơi nước mắt. “Tôi đi học bằng học bổng, đi làm bằng năng lực, yêu ai cũng là chuyện của tôi. Anh có thể ghen, có thể ghét tôi, nhưng anh không có quyền dùng tên tôi nhận tiền, càng không có quyền biến tình cảm của tôi thành trò cười.”
Tô Nguyên Hạo siết chặt phong bì trong tay, giọng nói bỗng trở nên sắc bén. “Tình cảm? Em thật sự nghĩ Phó Dịch Thần yêu em đến mức có thể chống lại Phó gia sao? Năm đó chỉ cần mẹ kế anh ta thả ra một chút tin tức, cả nhà họ Tô đã sợ đến mức muốn cắt đứt với em, còn Phó Dịch Thần lúc đó ở đâu? Anh ta không xuất hiện, không giải thích, để em bị người ta dọa đến run rẩy, bây giờ quay lại đóng vai tình sâu nghĩa nặng, em lại cảm động rồi sao?”
Tô Dư Bạch bị câu đó chọc trúng vết đau cũ, sắc mặt hơi thay đổi. Phó Dịch Thần cảm nhận được, bàn tay đặt trên lưng cậu khẽ siết lại, nhưng không lập tức thay cậu đáp trả. Anh biết Tô Dư Bạch cần tự mình đối mặt, cần tự tay kéo sự thật khỏi tay người từng lừa dối mình. Vì thế anh chỉ đứng bên cạnh, lạnh lùng nhìn Tô Nguyên Hạo, để cậu biết lần này dù cậu nói gì, phía sau cũng có người đỡ lấy.
“Tôi từng oán anh ấy vì không xuất hiện.” Tô Dư Bạch ngẩng đầu, giọng run rất nhẹ nhưng không né tránh nữa. “Cũng từng oán chính mình vì không đủ dũng khí hỏi đến cùng. Nhưng anh dựa vào đâu dùng nỗi đau của tôi để biện minh cho việc anh bán tôi? Tô Nguyên Hạo, nếu anh thật sự vì muốn tôi tốt hơn, khoản tiền kia anh đã không giấu, giấy tờ giả anh đã không ký, hôm nay anh cũng sẽ không dùng tin nhắn dụ tôi đến đây một mình.”
Tô Nguyên Hạo bị nói trúng, khóe môi giật nhẹ. “Anh dụ em đến đây là vì muốn cho em biết sự thật. Nếu anh thật sự muốn hại em, đã không giữ lại phong bì này.”
Phó Dịch Thần nhìn phong bì trong tay hắn, ánh mắt lạnh xuống. “Đưa đây.”
Tô Nguyên Hạo lập tức lùi nửa bước, nụ cười lại trở nên khó đoán. “Không vội. Trong này có thứ chứng minh người chuyển khoản không chỉ là Tần Viễn, mà còn liên quan trực tiếp đến người trong Phó gia. Nhưng tôi có điều kiện, Phó tổng phải rút mọi cáo buộc nhắm vào tôi, còn giúp tôi vào một công ty con của Phó thị làm quản lý. Chỉ cần anh đồng ý, tôi lập tức đưa toàn bộ bản gốc cho anh.”
Tô Dư Bạch nhìn hắn, trong lòng chút hy vọng cuối cùng cũng nguội lạnh. Hóa ra đến tận lúc này, Tô Nguyên Hạo vẫn không hề hối hận, chỉ muốn dùng sự thật đổi lợi ích cho bản thân. Ba năm trước hắn bán giấy tờ của cậu lấy tiền, ba năm sau lại bán chứng cứ để đổi vị trí, người như vậy chưa từng đứng về phía cậu dù chỉ một lần. Cậu bỗng cảm thấy buồn đến mức không còn sức tức giận.
Phó Dịch Thần lạnh nhạt nói: “Anh nghĩ mình có tư cách ra điều kiện?”
Tô Nguyên Hạo cười cứng. “Phó tổng, bản gốc trong tay tôi là thứ duy nhất có thể chứng minh Dư Bạch không nhận tiền. Nếu không có nó, dù các anh tìm được tài khoản giả, người ngoài vẫn có thể nói em ấy thông đồng với tôi diễn kịch. Anh không muốn người yêu cũ của mình cả đời mang tiếng tham tiền chứ?”
Phó Dịch Thần bước lên một bước, khí thế ép người đến mức Tô Nguyên Hạo vô thức lùi lại. “Thứ nhất, Dư Bạch không cần anh chứng minh bằng điều kiện bẩn thỉu. Thứ hai, tôi đã cho người khóa toàn bộ dữ liệu ngân hàng năm đó, bản ghi mở tài khoản, camera quầy giao dịch và lịch sử chuyển khoản đều có thể khôi phục qua điều tra. Thứ ba, anh tự mang phong bì đến đây, tự thừa nhận dùng chứng cứ đàm phán, từng câu đều đã được ghi âm.”
Tô Nguyên Hạo biến sắc, lập tức nhìn quanh căn hộ. Vệ sĩ đứng ngoài cửa bình tĩnh giơ lên thiết bị ghi hình, còn pháp vụ của Phó thị đã xuất hiện ở hành lang từ lúc nào. Tô Dư Bạch cũng ngẩng đầu nhìn Phó Dịch Thần, lúc này mới hiểu vì sao anh đồng ý cùng cậu đến căn hộ cũ nhanh như vậy. Anh không phải xúc động chạy theo bẫy, mà đã chuẩn bị đầy đủ để biến cái bẫy của đối phương thành bằng chứng.
Tô Nguyên Hạo nghiến răng, đột nhiên ném phong bì về phía cửa sổ. “Vậy các người tự đi tìm bản gốc đi!”
Phó Dịch Thần lập tức kéo Tô Dư Bạch ra sau lưng, còn vệ sĩ lao lên khống chế Tô Nguyên Hạo. Phong bì đập vào mép bàn, tài liệu bên trong rơi tung tóe xuống sàn, may mắn không bay ra ngoài cửa sổ. Tô Dư Bạch cúi xuống nhặt một tờ giấy gần chân mình, vừa nhìn thấy con dấu trên đó, sắc mặt liền thay đổi. Đó là một thỏa thuận chuyển khoản được ký bởi người đại diện của quỹ đầu tư Phó gia, bên dưới có chữ ký của Tô Nguyên Hạo và một cái tên khiến Phó Dịch Thần lập tức lạnh mặt.
“Chu Lan.” Phó Dịch Thần đọc cái tên ấy, từng chữ như đóng băng trong không khí. “Mẹ kế của tôi.”
Tô Dư Bạch ngẩng đầu nhìn anh, trong lòng đau thắt lại. Ba năm trước, người đàn bà ấy từng sai người đến gặp cậu, không đánh mắng, không la hét, chỉ dùng giọng nhẹ nhàng nói cậu là gánh nặng của Phó Dịch Thần. Bà ta bảo một người như cậu không giúp được anh tranh quyền, không giúp được anh giữ Phó thị, chỉ khiến anh bị đối thủ nắm điểm yếu. Khi ấy Tô Dư Bạch đã cố gắng không tin, cho đến khi ảnh chụp và ghi âm giả cùng xuất hiện, đập nát chút dũng khí cuối cùng của cậu.
Tô Nguyên Hạo bị đè xuống sofa, vẫn cố ngẩng đầu cười. “Đúng, là Chu Lan, là người nhà họ Phó của anh. Dư Bạch, em nhìn rõ chưa, người khiến em đau không phải anh, mà là cái nhà họ Phó ghê tởm đó. Anh chỉ thuận nước đẩy thuyền, dù không có anh, bà ta cũng sẽ tìm người khác làm thôi.”
Tô Dư Bạch đứng dậy, chậm rãi đi đến trước mặt hắn. Ánh mắt cậu đỏ nhưng không còn yếu đuối, giống như sau khi đau đến tận cùng, thứ còn lại chỉ là sự tỉnh táo lạnh lẽo. “Nếu có người khác đâm tôi, tôi sẽ hận người đó. Nhưng anh là người tôi từng gọi là anh, là người tôi từng cầu cứu trong đêm tuyệt vọng nhất, vậy mà anh lấy dao từ tay người khác rồi đâm thêm một nhát. Tô Nguyên Hạo, anh không vô tội, đừng tự biến mình thành người bị ép.”
Tô Nguyên Hạo mím môi, ánh mắt né tránh trong thoáng chốc. Nhưng hắn rất nhanh lại cười lạnh, như thể chỉ cần không thừa nhận, mọi tội lỗi đều có thể đẩy cho người khác. Tô Dư Bạch không nhìn hắn nữa, quay sang đưa toàn bộ giấy tờ cho pháp vụ. Cậu biết từ giây phút này, người anh họ ấy sẽ phải trả giá bằng pháp luật, còn cậu cũng không cần dùng tình thân giả tạo để tha thứ cho một kẻ chưa từng thương mình.
Sau khi Tô Nguyên Hạo bị đưa đi, căn hộ cũ lại yên tĩnh. Đống tài liệu được pháp vụ niêm phong, vệ sĩ đứng ngoài cửa, còn Tô Dư Bạch ngồi trên sofa cũ, hai tay đặt trên đầu gối, trông bình tĩnh hơn bất cứ lúc nào. Nhưng Phó Dịch Thần biết cậu không ổn, bởi mỗi lần thật sự đau, Tô Dư Bạch đều không ồn ào, không khóc lớn, chỉ biến mình thành một người không cần ai chạm vào. Anh đi đến trước mặt cậu, ngồi xổm xuống, ngước mắt nhìn cậu như đang cố bước vào thế giới mà cậu đóng kín.
“Tô Dư Bạch.” Phó Dịch Thần gọi tên cậu, giọng rất thấp. “Đau thì có thể nói đau.”
Tô Dư Bạch nhìn anh, mắt đỏ lên rất nhanh. “Tôi tưởng tôi không còn để ý nhà họ Tô nữa. Từ nhỏ họ so sánh tôi với anh ta, nói tôi học giỏi là vì may mắn, nói tôi lên thành phố là quên gốc, nói tôi yêu anh là trèo cao. Tôi vẫn nghĩ chỉ cần mình không cần họ, họ cũng không thể làm tôi đau nữa.”
Phó Dịch Thần đưa tay phủ lên mu bàn tay cậu, không ép cậu nắm lại, chỉ để hơi ấm của mình chạm đến cậu. “Những người dùng huyết thống để làm tổn thương em không xứng được em gọi là người nhà.”
Tô Dư Bạch cúi đầu, nước mắt rơi xuống rất nhanh. “Nhưng lúc đó tôi thật sự chỉ có thể gọi cho anh ta. Tôi không dám gọi cho anh, không dám hỏi anh có phải phản bội tôi không, cũng không dám nói tôi bị người khác dọa đến sợ. Tôi nghĩ nếu anh thật sự chọn Phó gia, ít nhất tôi rời đi trước còn giữ được chút thể diện.”
Phó Dịch Thần nắm lấy tay cậu, lần này Tô Dư Bạch không tránh. Anh chậm rãi đan ngón tay vào tay cậu, như thể dùng cách vụng về nhất để kéo cậu khỏi ký ức lạnh lẽo kia. “Em không mất thể diện. Người mất thể diện là tôi, vì tôi để người mình yêu bị ép đến mức không dám quay đầu.”
Tô Dư Bạch nhìn bàn tay hai người đan vào nhau, trái tim đau đến mức mềm nhũn. Ba năm trước, cậu từng mơ rất nhiều lần Phó Dịch Thần sẽ đuổi theo, sẽ nắm tay cậu, sẽ nói không phải như vậy. Đáng tiếc giấc mơ đến muộn ba năm, khi cả hai đều đã thay đổi quá nhiều. Nhưng dù muộn, hơi ấm này vẫn là thật, thật đến mức khiến cậu không nỡ rút tay ra.
Phó Dịch Thần đưa tay lau nước mắt trên mặt cậu, động tác nhẹ đến mức gần như sợ làm đau cậu. “Tối nay về nhà tôi. Căn hộ em đang thuê không an toàn, Tô Nguyên Hạo đã biết quá nhiều thông tin của em, Chu Lan cũng chưa ra mặt. Em có thể xem đây là sắp xếp bảo vệ nhân viên, không cần nghĩ theo hướng khác.”
Tô Dư Bạch nghẹn một chút, vừa khóc xong nên giọng còn hơi khàn. “Phó tổng bảo vệ nhân viên bằng cách đưa về nhà mình sao?”
Phó Dịch Thần nhìn cậu, ánh mắt trầm xuống nhưng không né tránh. “Nếu em không muốn, tôi sắp xếp khách sạn dưới tên công ty. Nhưng tôi sẽ ở phòng bên cạnh, pháp vụ và vệ sĩ ở tầng dưới, cho đến khi chuyện này kết thúc.”
Tô Dư Bạch nhìn anh rất lâu, bỗng cảm thấy người này thật sự thay đổi. Phó Dịch Thần vẫn mạnh mẽ, vẫn lạnh lùng, vẫn quen dùng cách của mình che chắn cho cậu, nhưng anh đã học được dừng lại hỏi cậu có muốn hay không. Điều đó khiến phòng tuyến trong lòng Tô Dư Bạch âm thầm nứt thêm một khe nhỏ. Cậu cúi mắt, giọng rất nhẹ nhưng đủ để anh nghe rõ.
“Không cần khách sạn.” Tô Dư Bạch nói. “Tôi đến nhà anh, nhưng chỉ là tạm thời tránh nguy hiểm.”
Phó Dịch Thần nhìn cậu, ánh mắt thoáng sáng lên rồi bị anh cố gắng đè xuống. “Được, chỉ là tạm thời.”
Tô Dư Bạch nhìn vẻ mặt nghiêm túc quá mức của anh, không hiểu sao lại thấy ngực bớt nặng đi một chút. Cậu đứng dậy muốn thu dọn vài tài liệu còn lại, nhưng vì cảm xúc lên xuống quá mạnh, trước mắt bỗng tối sầm. Phó Dịch Thần lập tức đỡ lấy eo cậu, kéo người vào lòng, giọng nói căng thẳng đến mức mất đi vẻ bình tĩnh thường ngày. Tô Dư Bạch dựa vào ngực anh, nghe tiếng tim anh đập nhanh hỗn loạn, bỗng nhận ra người này cũng sợ, không phải vị tổng giám đốc lạnh như băng không gì lay động.
“Tôi không sao.” Tô Dư Bạch nắm lấy tay áo anh, giọng yếu đi một chút. “Chỉ hơi chóng mặt.”
Phó Dịch Thần ôm cậu chặt hơn, lạnh giọng gọi thư ký chuẩn bị xe và bác sĩ tư nhân. “Em từ trưa đến giờ chỉ ăn vài miếng cháo, lại chịu nhiều kích thích như vậy, còn nói không sao. Tô Dư Bạch, em có thể cãi tôi chuyện khác, nhưng chuyện sức khỏe thì không.”
Tô Dư Bạch vốn muốn phản bác, nhưng khi ngẩng đầu thấy mắt Phó Dịch Thần đỏ lên rất nhạt, cậu lại không nói được nữa. Cậu nhớ người này từng vì cậu đau dạ dày mà thức cả đêm nấu cháo, cũng từng đứng dưới ký túc xá chỉ để đưa thuốc cho cậu trong mùa đông. Những ký ức ấy không biến mất, chỉ bị hiểu lầm phủ bụi quá lâu. Giờ lớp bụi bị lau đi từng chút, trái tim cậu cũng không thể giả vờ mình không còn cảm giác.
Đêm đó, Tô Dư Bạch được Phó Dịch Thần đưa về căn hộ riêng hiện tại của anh. Nơi này rộng hơn căn hộ cũ rất nhiều, lạnh hơn, sạch sẽ hơn, mọi thứ đều ngăn nắp đến mức thiếu hơi người. Nhưng trên bàn ăn lại có một chiếc cốc sứ màu trắng giống hệt chiếc cốc cậu từng dùng, trong tủ lạnh có sữa không đường cậu quen uống, ngay cả dép đi trong nhà cũng là cỡ chân của cậu. Tô Dư Bạch đứng ở cửa, nhìn những dấu vết không nên xuất hiện ấy, cổ họng lại nghẹn lên.
Phó Dịch Thần thay dép cho cậu, giọng nói bình tĩnh như thể chuyện này rất bình thường. “Tôi không biết khi nào em sẽ xuất hiện lại, nhưng nếu có một ngày em đến, ít nhất không cần dùng đồ tạm.”
Tô Dư Bạch cúi đầu nhìn đôi dép dưới chân, rất lâu sau mới hỏi. “Anh thật sự chưa từng có ai khác sao?”
Phó Dịch Thần ngẩng đầu nhìn cậu, ánh mắt nghiêm túc đến mức không có chút khoảng trống cho nghi ngờ. “Chưa từng.”
Tô Dư Bạch mím môi. “Ba năm rất dài.”
Phó Dịch Thần đứng trước mặt cậu, giọng khàn đi. “Với tôi, ba năm đó chỉ có hai việc. Tìm em, và chờ em.”
Tô Dư Bạch không nói nữa, vì cậu sợ chỉ cần mở miệng, giọng mình sẽ run. Bác sĩ đến rất nhanh, kiểm tra xong nói cậu chỉ bị hạ đường huyết nhẹ và căng thẳng quá mức, dặn ăn uống đúng giờ, nghỉ ngơi đầy đủ. Phó Dịch Thần nghe rất nghiêm túc, ghi nhớ từng lời như đang nghe báo cáo dự án lớn nhất đời mình. Tô Dư Bạch ngồi trên sofa nhìn anh cúi đầu hỏi bác sĩ những món cần tránh, bỗng cảm thấy vừa chua xót vừa buồn cười.
Sau khi bác sĩ rời đi, Phó Dịch Thần mang một bát mì nóng ra đặt trước mặt cậu. Mì nấu rất đơn giản, có trứng, rau xanh và chút hành thái nhỏ, nhưng hương vị lại giống hệt năm đó. Tô Dư Bạch cầm đũa, ăn vài miếng rồi chậm rãi ngẩng đầu. Phó Dịch Thần đứng bên cạnh, dáng vẻ rõ ràng muốn hỏi ngon không nhưng lại cố giữ mặt lạnh.
“Cũng tạm.” Tô Dư Bạch nói, khóe môi rất nhẹ cong lên rồi lập tức thu lại. “Không khó ăn như tôi tưởng.”
Phó Dịch Thần nhìn cậu, ánh mắt mềm đi. “Vậy ăn hết.”
Tô Dư Bạch cúi đầu ăn tiếp, hơi nóng từ bát mì bốc lên làm mắt cậu cay cay. Đêm nay quá nhiều sự thật bị xé mở, người thân phản bội, Phó gia nhúng tay, chứng cứ giả, khoản tiền bẩn, tất cả đều giống như những viên đá nặng nề ném xuống mặt hồ đã đóng băng trong lòng cậu. Nhưng giữa những âm thanh vỡ vụn ấy, vẫn có một bát mì nóng, một đôi dép vừa chân và một người đã chờ cậu suốt ba năm. Cậu không biết mình có thể tha thứ nhanh đến đâu, nhưng ít nhất đêm nay, cậu không còn muốn một mình chạy trốn nữa.
Điện thoại của Phó Dịch Thần rung lên khi Tô Dư Bạch vừa ăn xong. Anh nhìn màn hình, sắc mặt đang dịu lại lập tức lạnh xuống. Tô Dư Bạch nhận ra sự thay đổi ấy, đặt đũa xuống hỏi: “Lại có chuyện gì?”
Phó Dịch Thần im lặng vài giây rồi đưa điện thoại cho cậu. Trên màn hình là tin nhắn từ số của Chu Lan, nội dung chỉ có một câu nhưng đủ khiến toàn bộ hơi ấm trong phòng khách lập tức đông lại. “Dịch Thần, đưa Tô Dư Bạch về nhà cũ gặp ta, nếu không, ngày mai ta sẽ để cả thành phố biết cha ruột cậu ta đã ký giấy bán con trai mình với giá bao nhiêu.”
(Hết chương 6)
Bình luận 💬 0