Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU KHI RA KHỎI VỎ TRỨNG, MỸ NHÂN VŨ TỘC QUÁN LẤY TÔI

Chương 1: Quả Trứng Biết Chọn Người

Chương 1: Quả Trứng Biết Chọn Người Chương 2: Sáu Tháng Ôm Trứng Ngủ Chương 3: Bé Con Nở Ra Quá Đẹp Chương 4: Người Trong Trứng Nghe Thấy Tất Cả Chương 5: Mỹ Nhân Vũ Tộc Đang Quyến Rũ Anh Chương 6: Người Rời Đi Trước Chương 7: Lần Thứ Hai Trở Về Trong Trứng Chương 8: Anh Nhìn Em Cho Rõ Chương 9: Lời Hứa Mới Chương 10: Vợ Tương Lai Vẫn Thích Được Ôm
Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 1: Quả Trứng Biết Chọn Người

Hành tinh K-47 từng là một trạm trung chuyển phồn hoa, nhưng khi Kỷ Hàn Chu đặt chân xuống mặt đất, thứ đón anh chỉ còn những tòa nhà cháy đen và lớp bụi kim loại dày đến mắt cá chân. Cơn bão từ vừa quét qua khu vực cách đây ba giờ, xé nát hệ thống liên lạc, khiến đội cứu viện phải chia thành từng nhóm nhỏ để tìm kiếm người sống sót bằng máy dò sinh mệnh cầm tay. Trên bầu trời, những mảnh xác tàu vẫn âm ỉ cháy, thỉnh thoảng rơi xuống như sao băng đỏ rực. Kỷ Hàn Chu vừa bước qua một cánh cửa hợp kim méo mó thì thiết bị trên cổ tay bỗng phát ra tiếng cảnh báo dồn dập.

“Có tín hiệu sống dưới tầng hầm phía đông.” Phó đội trưởng Hứa Triều cúi nhìn màn hình, nhanh chóng phóng to bản đồ nhiệt. “Cường độ rất yếu, lúc có lúc không, nhưng nơi đó là khoang chứa hàng của con tàu bị bắn rơi. Nếu còn người sống, khả năng cao đang bị kẹt dưới lớp giáp ngoài.”

Kỷ Hàn Chu không chần chừ, lập tức ra hiệu cho hai binh sĩ mang thiết bị cắt kim loại đi trước. “Đường chính đã sập, vòng qua hành lang số ba. Mười phút nữa bão từ sẽ quay lại, chúng ta chỉ có một lần mở khoang. Hứa Triều ở ngoài tiếp ứng, những người còn lại theo tôi.”

Khoang chứa hàng nằm sâu dưới lòng đất, bị một nửa thân tàu đè nghiêng đến mức lối vào chỉ còn khe hẹp vừa đủ cho một người bò qua. Nhiệt độ bên trong thấp bất thường, không khí tràn ngập mùi dầu máy và máu khô, nhưng máy dò lại chỉ về phía cuối khoang, nơi có một hộp cứu sinh màu bạc bị ép giữa hai mảng kim loại. Kỷ Hàn Chu dùng vai đẩy tấm chắn sang bên, lớp áo tác chiến lập tức bị cạnh sắc rạch một đường dài. Anh không để ý đến vết thương, quỳ xuống bên chiếc hộp rồi đặt tay lên khóa khẩn cấp.

“Chỉ huy, khoan đã.” Một binh sĩ giữ lấy cánh tay anh, giọng căng thẳng. “Hộp cứu sinh không có mã nhận dạng, bên ngoài còn lưu dấu năng lượng lạ. Có thể là bẫy của bọn buôn lậu gene.”

Kỷ Hàn Chu nhìn dãy số sinh mệnh đang tụt từng nhịp trên màn hình, nét mặt không hề thay đổi. “Nếu là bẫy, tôi chịu trách nhiệm. Nếu bên trong có người, chậm thêm một phút thì chúng ta chẳng còn gì để cứu.”

Nắp hộp bật mở sau một tiếng nổ nhỏ, luồng khí lạnh trắng xóa lập tức tràn ra ngoài. Bên trong không có người bị thương, cũng không có thú non đang hấp hối như họ dự đoán, mà chỉ có một quả trứng lớn bằng nửa thân người nằm giữa lớp đệm bảo hộ đã cháy sém. Vỏ trứng màu trắng ngà, dưới ánh đèn lại ánh lên những đường vân vàng mảnh như tia nắng bị khóa bên trong. Trên bề mặt có ba vết nứt đen, mỗi lần thiết bị đo sinh mệnh phát tín hiệu, những vết nứt ấy lại lan thêm một đoạn rất nhỏ.

Hứa Triều vừa chui vào khoang đã sững người, sau đó vô thức hạ thấp giọng. “Đây là trứng thú nhân sao? Nhưng loài nào có trứng lớn thế này, lại còn được vận chuyển trong khoang cứu sinh quân dụng? Chẳng lẽ chúng ta nhặt được thứ mà bọn buôn gene đang tranh nhau?”

Kỷ Hàn Chu tháo găng tay, định kiểm tra nhiệt độ của vỏ trứng, nhưng ngón tay vừa chạm tới đã bị một luồng năng lượng đánh bật. Cả cánh tay anh tê rần, thiết bị tinh thần lực trên cổ tay nhảy lên mức cảnh báo đỏ, còn quả trứng trong hộp cũng rung mạnh như đang chịu đau đớn. Những binh sĩ xung quanh lập tức giương súng, nhưng Kỷ Hàn Chu đã đưa tay ngăn lại. Anh quan sát lớp vân vàng đang chập chờn, cảm giác kỳ lạ rằng sinh mệnh bên trong không tấn công anh, nó chỉ đang hoảng sợ.

“Thu súng.” Kỷ Hàn Chu hạ giọng, chậm rãi đặt bàn tay lên vỏ trứng lần nữa. “Không ai làm em bị thương. Chúng tôi đến để đưa em ra ngoài.”

Lần này, luồng năng lượng không đẩy anh ra ngay, nhưng quả trứng vẫn run dữ dội dưới lòng bàn tay. Kỷ Hàn Chu thử thả tinh thần lực của mình ra từng chút một, không cưỡng ép thâm nhập mà chỉ bao quanh lớp vỏ như một tấm chăn vô hình. Những đường vân vàng lập tức sáng lên, dao động sinh mệnh trên màn hình cũng từ từ ổn định. Sau vài giây, quả trứng bất ngờ nghiêng sang một bên, áp sát vào lòng bàn tay anh như tìm được nơi an toàn.

Hứa Triều nhìn cảnh tượng ấy, khóe miệng giật nhẹ. “Nó vừa cọ anh đúng không? Tôi không nhìn nhầm chứ?”

Kỷ Hàn Chu im lặng hai giây rồi rút tay ra thử nghiệm. Quả trứng lập tức rung mạnh, chỉ số sinh mệnh vừa ổn định lại tụt xuống, thậm chí phát ra một tiếng va nhẹ vào thành hộp như muốn đuổi theo anh. Anh đành đặt tay trở lại, tình trạng nguy hiểm mới dần biến mất. Sự phụ thuộc rõ ràng đến mức không ai trong khoang còn có thể xem đó là trùng hợp.

“Chỉ huy, anh bị nó chọn rồi.” Hứa Triều khoanh tay, cố nhịn cười nhưng thất bại. “Chúc mừng anh, nhiệm vụ cứu viện lần này còn tặng kèm một quả trứng. Tôi chỉ không biết sau khi về căn cứ, phòng hậu cần có cấp sữa bột cho anh hay không.”

Kỷ Hàn Chu lạnh nhạt liếc hắn một cái, sau đó luồn hai tay xuống dưới lớp đệm để bế quả trứng lên. Trọng lượng nặng hơn anh tưởng, nhưng khi được ôm vào ngực, lớp vỏ đang lạnh buốt lại nhanh chóng ấm lên, ánh vàng bên trong cũng dịu xuống như ngọn đèn nhỏ. Quả trứng còn rất tự nhiên tựa sát vào vị trí trái tim anh, không hề có ý định rời khỏi. Kỷ Hàn Chu vốn định giao nó cho binh sĩ mang thiết bị bảo hộ, cuối cùng chỉ có thể tự mình ôm suốt đường rút khỏi khoang.

Khi cả đội trở lại chiến hạm, bác sĩ quân y đã chuẩn bị phòng cách ly cấp cao. Vừa nhìn thấy quả trứng trong tay Kỷ Hàn Chu, bác sĩ Tần Duy lập tức yêu cầu anh đặt xuống khoang kiểm tra, nhưng lớp vỏ vừa rời khỏi ngực anh đã phát ra dao động năng lượng dữ dội. Đèn trong phòng đồng loạt chớp tắt, thiết bị tinh thần lực bị nhiễu đến mức liên tục báo lỗi. Cuối cùng, Kỷ Hàn Chu phải đứng sát khoang kiểm tra, một tay đặt lên vỏ trứng thì quá trình quét mới có thể tiếp tục.

Tần Duy nhìn chuỗi dữ liệu chạy trên màn hình, vẻ mặt càng lúc càng nghiêm trọng. “Sinh mệnh bên trong đã trưởng thành đến giai đoạn nào thì chưa xác định được, nhưng cơ thể đang tổn thương rất nặng. Lớp vỏ này không phải vỏ sinh trưởng bình thường, nó giống một dạng kén tái sinh được tạo ra để tự chữa trị. Vấn đề là năng lượng dự trữ gần như cạn sạch, nếu không có nguồn tinh thần lực phù hợp, nhiều nhất ba ngày nữa sinh mệnh bên trong sẽ chết.”

Kỷ Hàn Chu nhìn quả trứng đang yên lặng dưới tay mình, giọng trầm xuống. “Vì sao chỉ có tinh thần lực của tôi khiến nó ổn định?”

Tần Duy đẩy gọng kính, mở bảng so sánh dữ liệu giữa hai người. “Độ tương thích cao đến chín mươi bảy phần trăm, gần như không thể xuất hiện ngẫu nhiên. Nó đã tự động xem tinh thần lực của anh là nguồn neo giữ, vì vậy bất kỳ ai khác chạm vào đều bị lớp bảo vệ bài xích. Trước khi tìm được phương án thay thế, anh phải ở cạnh nó ít nhất mười hai giờ mỗi ngày, ban đêm tốt nhất đừng cách quá năm mét.”

Hứa Triều đứng bên cạnh lập tức bật cười thành tiếng, nhưng khi bị Kỷ Hàn Chu nhìn sang, hắn vội quay mặt giả vờ kiểm tra trần phòng. Tần Duy cũng ho khẽ, cố giữ vẻ chuyên nghiệp rồi yêu cầu hệ thống chuẩn bị một thiết bị ấp di động. Tuy nhiên, khi cánh tay máy vừa đưa quả trứng sang ổ ấp, nó đã dùng toàn bộ trọng lượng nghiêng về phía Kỷ Hàn Chu, làm thiết bị suýt trượt khỏi bệ. Cuối cùng, người máy y tế phải ghi nhận rằng bệnh nhân từ chối tách khỏi nguồn neo giữ.

Kỷ Hàn Chu bế quả trứng trở lại, vẻ mặt vẫn bình tĩnh nhưng cánh tay lại vô thức siết chắc hơn. “Tôi có thể mang nó về khu nhà ở không?”

Tần Duy ngẩng đầu, dường như không ngờ anh chấp nhận nhanh như vậy. “Có thể, nhưng phải lắp thiết bị giám sát và giữ nhiệt độ ổn định. Ngoài ra, anh cần truyền tinh thần lực ba lần mỗi ngày, mỗi lần không dưới hai mươi phút. Nếu nó xuất hiện rung lắc, hạ nhiệt hoặc vết nứt lan rộng, phải đưa đến đây ngay.”

Trên đường rời khỏi phòng y tế, Kỷ Hàn Chu vẫn chưa quen với cảm giác ôm một quả trứng lớn đi giữa hành lang chiến hạm. Những binh sĩ gặp anh đều lập tức đứng nghiêm hành lễ, nhưng ánh mắt lại không nhịn được liếc xuống vật thể trắng vàng trong lòng vị chỉ huy lạnh lùng nhất hạm đội. Quả trứng dường như không quan tâm đến những ánh nhìn ấy, chỉ yên ổn nằm sát ngực anh, nhiệt độ ấm hơn trước rất nhiều. Khi anh bước qua khúc cua, nó còn khẽ lăn một chút để tìm tư thế thoải mái hơn.

Kỷ Hàn Chu cúi nhìn những đường vân vàng mờ nhạt, bất chợt nhớ đến khoảnh khắc nó run rẩy giữa khoang tàu đổ nát. Anh chưa từng chăm sóc trẻ nhỏ, càng chưa từng nuôi thú cưng, nhưng sinh mệnh trong tay rõ ràng đang đặt toàn bộ sự sống còn lên người anh. Sự tin cậy tuyệt đối ấy khiến lòng anh nặng xuống, đồng thời nảy sinh một cảm giác mềm mại rất xa lạ. Sau một hồi im lặng, anh đưa tay vỗ nhẹ lên lớp vỏ như từng thấy những người khác dỗ trẻ con.

“Ngoan một chút.” Kỷ Hàn Chu khựng lại, dường như thấy cách gọi tiếp theo có phần ngớ ngẩn, nhưng cuối cùng vẫn nói ra. “Bé con, tôi sẽ đưa em về nhà.”

Quả trứng đang nằm yên bỗng rung khẽ, sau đó chậm rãi nghiêng sang, cọ vào lòng bàn tay anh hai lần. Ánh vàng dưới lớp vỏ sáng lên như một nhịp tim, khiến thiết bị giám sát đồng thời phát ra âm báo ổn định. Kỷ Hàn Chu nhìn nó hồi lâu, không hề biết rằng bên trong lớp vỏ trắng vàng ấy, một ý thức đã tỉnh táo từ đầu đang ghi nhớ rõ ràng từng lời anh nói. Càng không biết từ giây phút anh gọi tiếng “bé con”, sinh mệnh trong trứng đã quyết định sẽ không để người này dễ dàng thoát khỏi mình.

(Hết chương 1)

Sau →

Bình luận 💬 0