Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU KHI RA KHỎI VỎ TRỨNG, MỸ NHÂN VŨ TỘC QUÁN LẤY TÔI

Chương 6: Người Rời Đi Trước

Chương 1: Quả Trứng Biết Chọn Người Chương 2: Sáu Tháng Ôm Trứng Ngủ Chương 3: Bé Con Nở Ra Quá Đẹp Chương 4: Người Trong Trứng Nghe Thấy Tất Cả Chương 5: Mỹ Nhân Vũ Tộc Đang Quyến Rũ Anh Chương 6: Người Rời Đi Trước Chương 7: Lần Thứ Hai Trở Về Trong Trứng Chương 8: Anh Nhìn Em Cho Rõ Chương 9: Lời Hứa Mới Chương 10: Vợ Tương Lai Vẫn Thích Được Ôm
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 6: Người Rời Đi Trước

Kỷ Hàn Chu lập tức tắt toàn bộ kết nối dân dụng trong căn hộ, khởi động màn chắn quân sự và gửi tín hiệu khẩn cấp đến đội an ninh. Hình ảnh người kỹ thuật viên tự kích nổ vẫn còn đóng băng trên màn hình, biểu tượng con mắt đen cháy giữa nền dữ liệu khiến căn phòng vốn yên tĩnh trở nên lạnh ngắt. Anh kiểm tra từng cửa ra vào, đồng thời chuyển quyền điều khiển hệ thống phòng vệ sang thiết bị cá nhân để tránh nguy cơ trí tuệ nhân tạo bị xâm nhập. Chỉ trong chưa đầy ba phút, căn hộ đã biến thành một boong-ke kín hoàn toàn.

Yến Tinh Hà ngồi dậy, đôi cánh vàng mở rộng phía sau như phản ứng bản năng trước nguy hiểm. Y không còn dáng vẻ làm nũng khi nãy, ánh mắt xanh trở nên sắc lạnh, khí tức của hậu duệ Kim Vũ tộc lập tức lộ rõ. “Hắc Mâu đã tìm thấy nơi này thì sẽ không chỉ gửi một gián điệp. Chúng muốn huyết mạch của em, nhưng kẻ đứng sau chưa bao giờ quan tâm em còn sống hay không.”

Kỷ Hàn Chu bước đến trước giường, ném cho y một bộ áo tác chiến nhẹ rồi kiểm tra thiết bị định vị trên cổ tay y. “Mặc vào, chúng ta rời khỏi đây bằng đường quân dụng. Hứa Triều sẽ đưa một đội đến đón, còn bác sĩ Tần chuẩn bị khoang y tế tại căn cứ chính. Trước khi xác định nội gián đã bị quét sạch, em không được rời khỏi tầm mắt tôi.”

Yến Tinh Hà không nhận lấy bộ áo ngay, chỉ nhìn anh chăm chú. “Anh vẫn muốn giữ em ở bên cạnh sao? Hôm nay anh vừa nói em đã có thể tự bảo vệ bản thân, tối đến lại muốn nhốt em trong phạm vi tầm mắt. Chỉ huy Kỷ, anh đang bảo vệ một nhân chứng hay bảo vệ người anh không muốn mất?”

Kỷ Hàn Chu đặt bộ áo xuống bên cạnh y, không để bản thân bị kéo vào cuộc đối thoại ngoài thời điểm. “Hiện tại không phải lúc thảo luận chuyện đó. Hắc Mâu đã cài người vào cảng quân sự, chứng tỏ mạng lưới của chúng sâu hơn chúng ta tưởng. Em là mục tiêu duy nhất chúng sẵn sàng hy sinh một nội gián để xác nhận vị trí, tôi không thể mạo hiểm.”

Yến Tinh Hà chậm rãi mặc áo, nhưng đôi cánh lớn khiến phần lưng không thể khép kín hoàn toàn. Y dùng một chiếc lông vàng sắc như lưỡi dao rạch hai đường vừa đủ, sau đó thu cánh qua khe hở với động tác thành thạo. “Em có thể đi cùng anh, nhưng không phải vì em là bệnh nhân cần được quản lý. Em đi vì em tin anh, cũng vì em muốn tự tay kết thúc chuyện này.”

Kỷ Hàn Chu kiểm tra chốt an toàn của khẩu súng năng lượng rồi đưa cho y. “Tôi chưa từng xem em là người không có năng lực chiến đấu. Nhưng cơ thể em mới hồi phục bảy mươi phần trăm, nếu phải lựa chọn giữa để em chứng minh bản thân và giữ em sống sót, tôi sẽ chọn vế sau. Em có thể giận, nhưng mệnh lệnh này không thay đổi.”

Yến Tinh Hà nhận súng, đầu ngón tay cố ý lướt qua lòng bàn tay anh trước khi rút về. “Em không giận vì anh muốn bảo vệ em. Em chỉ không thích anh dùng mệnh lệnh để che giấu tình cảm, trong khi ngay cả người ngoài cũng nhìn ra anh không muốn ai đến gần em. Đợi qua chuyện này, anh phải cho em một câu trả lời rõ ràng.”

Tiếng nổ đầu tiên vang lên từ hành lang trước khi Kỷ Hàn Chu kịp đáp. Màn chắn bên ngoài rung mạnh, ba điểm đỏ lập tức xuất hiện trên bản đồ an ninh, chứng tỏ đối phương đã dùng thiết bị dịch chuyển cự ly ngắn xuyên qua lớp kiểm soát của khu nhà. Anh kéo Yến Tinh Hà lùi khỏi cửa, đồng thời bắn vỡ bảng điều khiển phụ để ngăn kẻ xâm nhập chiếm quyền. Ánh sáng trong phòng tắt phụt, chỉ còn các đường vân vàng trên cánh Yến Tinh Hà phát sáng giữa bóng tối.

Kỷ Hàn Chu áp lưng vào tường, giọng hạ thấp qua kênh liên lạc nội bộ. “Ba người ở hành lang, ít nhất hai người khác trên mái. Chúng muốn bắt sống nên chưa dùng vũ khí hạng nặng, nhưng khi nhận ra không thể mang em đi, chúng sẽ đổi phương án. Em ở phía sau tôi, chỉ bắn khi tôi ra hiệu.”

Yến Tinh Hà đứng sát lưng anh, đôi cánh khép lại để không cản trở di chuyển. “Anh từng nói người trưởng thành không được tùy tiện ôm người khác, vậy bây giờ kéo tay em chặt như thế có tính là vi phạm giới hạn không? Em chỉ nhắc để anh nhớ, sau khi an toàn anh không được phủ nhận mình đã chủ động trước.”

Kỷ Hàn Chu không quay lại, nhưng bàn tay đang giữ cổ tay y siết mạnh hơn. “Im lặng và theo sát tôi.”

Cánh cửa hợp kim bị phá tung ngay sau đó, luồng khói trắng tràn vào che kín tầm nhìn. Kỷ Hàn Chu bắn hai phát vào vị trí đã tính trước, tiếng kim loại rơi xuống cho thấy ít nhất một kẻ đã mất khả năng chiến đấu. Anh lao qua khoảng trống, dùng vai đánh bật người thứ hai rồi kéo Yến Tinh Hà chạy vào lối thoát khẩn cấp. Kẻ cuối cùng ném thiết bị gây nhiễu về phía họ, nhưng một chiếc lông vàng đã xuyên qua màn khói, ghim thẳng thiết bị vào tường trước khi nó kịp kích hoạt.

Yến Tinh Hà thu tay, khóe môi cong lên trong lúc chạy. “Bảy mươi phần trăm cũng đủ giúp anh tiết kiệm một viên đạn. Anh đừng nhìn em như vậy, em đã nói mình không phải thứ chỉ biết nằm yên trong lòng anh. Nếu cần thiết, em còn có thể bế anh chạy.”

Kỷ Hàn Chu bắn vỡ khóa tầng dưới, dẫn y vào đường hầm quân dụng. “Em thử nói thêm một câu vô nghĩa nữa, tôi sẽ trói em vào cáng y tế khi đến căn cứ. Còn việc bế tôi, đợi đến khi em không cần ôm áo của tôi để ngủ rồi hãy tính.”

Yến Tinh Hà bật cười, âm thanh trong trẻo vang lên giữa đường hầm tối. “Anh ghen với chiếc áo của chính mình sao? Em ôm nó vì anh không chịu nằm bên cạnh, nhưng nếu anh đổi ý, em có thể lập tức trả lại. Đương nhiên, chiếc áo đã mặc rồi thì em không trả.”

Đội tiếp viện của Hứa Triều đến ở ngã rẽ thứ ba, nhưng thay vì đưa họ về căn cứ chính, hắn chuyển một lệnh mã hóa vừa được hội đồng quân sự phê duyệt. Theo dữ liệu mới thu được, trong nội bộ hạm đội có ít nhất ba người liên quan đến Hắc Mâu, vị trí hiện tại của Kỷ Hàn Chu không còn an toàn. Một phái đoàn Vũ tộc đang ở trạm không gian phía bắc đã đề nghị tiếp nhận Yến Tinh Hà để bảo vệ theo chế độ ngoại giao đặc biệt.

Hứa Triều tháo mũ bảo hộ, sắc mặt hiếm khi nghiêm túc như vậy. “Phái đoàn có mã sinh học chính thức, tàu hộ tống cũng được hội đồng Vũ tộc xác nhận. Họ yêu cầu đưa Yến Tinh Hà rời khỏi khu vực trong vòng một giờ, nếu không sẽ coi Liên minh không đủ năng lực bảo vệ hậu duệ Kim Vũ tộc. Cấp trên đã đồng ý.”

Kỷ Hàn Chu nhìn bản lệnh, ánh mắt lạnh xuống. “Hồ sơ bị rò rỉ chưa đầy mười phút, phái đoàn Vũ tộc đã có sẵn phương án tiếp nhận. Tốc độ này quá nhanh. Tôi cần tự mình kiểm tra danh tính từng người trước khi bàn giao.”

Yến Tinh Hà bước đến bên cạnh anh, đọc hết nội dung rồi im lặng một lúc. “Con dấu là thật, người ký lệnh cũng là trưởng lão từng chăm sóc em khi còn nhỏ. Nếu họ đã đến tận đây, khả năng cao vụ tập kích có liên quan đến chuyện nội bộ Vũ tộc mà em chưa biết. Em nên đi cùng họ để lấy thông tin, còn anh tiếp tục điều tra từ phía Liên minh.”

Kỷ Hàn Chu lập tức phủ nhận. “Không. Chúng ta vừa phát hiện có nội gián, tách ra vào lúc này là lựa chọn tệ nhất. Dù phái đoàn thật sự thuộc Vũ tộc, cũng không ai bảo đảm trong số họ không có người đã bị Hắc Mâu mua chuộc.”

Yến Tinh Hà nhìn anh thật lâu, đôi cánh phía sau chậm rãi thu lại. “Anh không thể luôn giữ em trong căn hộ hoặc căn cứ, càng không thể trái lệnh quân đội chỉ vì nghi ngờ tất cả mọi người. Em cần tìm hiểu ai đã bán tuyến đường của con tàu sáu tháng trước, anh cũng cần thời gian quét sạch nội gián ở đây. Chúng ta chia nhau điều tra sẽ nhanh hơn.”

Kỷ Hàn Chu biết lời y hợp lý, nhưng cảm giác bất an trong lòng không vì thế mà giảm đi. Anh đã quen với việc chỉ cần đưa tay là chạm được vào lớp vỏ ấm áp, quen với mái tóc vàng xuất hiện bên cạnh bàn làm việc và cả đôi cánh thường lặng lẽ bao quanh mình. Việc để Yến Tinh Hà rời khỏi tầm mắt khiến anh khó chịu hơn bất kỳ mệnh lệnh nguy hiểm nào từng nhận. Anh muốn từ chối, nhưng lại không thể dùng cảm xúc cá nhân để tước đi lựa chọn của y.

Yến Tinh Hà bước đến, lần này không tự ý ôm mà chỉ nắm lấy ngón tay anh. “Em đi không có nghĩa là rời khỏi anh. Chỉ huy Kỷ, anh đã dạy em trong sáu tháng rằng người sống sót không được mãi trốn trong vỏ bảo hộ. Em muốn tự mình bước ra, nhưng em cũng muốn biết khi quay lại sẽ có người chờ.”

Kỷ Hàn Chu nhìn bàn tay đang đan vào tay mình, cuối cùng vẫn siết lại. “Ba ngày. Mỗi sáu giờ báo vị trí một lần, không được tắt thiết bị định vị và không tự ý rời tàu hộ tống. Nếu có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào, lập tức gọi cho tôi, dù đang ở trước mặt hội đồng Vũ tộc cũng phải gọi.”

Yến Tinh Hà mỉm cười, đôi mắt xanh sáng lên dưới ánh đèn đường hầm. “Anh nói giống như người bạn đời tiễn em đi xa hơn là người neo giữ tạm thời. Em sẽ nghe lời, nhưng khi trở về anh phải thừa nhận mình nhớ em. Không được dùng căn hộ quá yên tĩnh hay mất ngủ vì quen ôm trứng để biện hộ.”

Hai giờ sau, Kỷ Hàn Chu đứng trước cửa khoang tàu ngoại giao, nhìn Yến Tinh Hà bước lên cùng bốn hộ vệ Vũ tộc. Trước khi cửa đóng, y quay lại, bất ngờ bung đôi cánh vàng rực giữa hành lang rồi cúi người rút một chiếc lông dài nhất đặt vào tay anh. Theo nghi thức Vũ tộc, việc trao lông cánh mang ý nghĩa dành quyền tìm kiếm và đưa người sở hữu trở về, nhưng Yến Tinh Hà chỉ nói đó là thiết bị dẫn đường dự phòng. Kỷ Hàn Chu chưa kịp hỏi thêm, y đã nghiêng đầu cười rồi bước vào trong.

Con tàu rời trạm không gian lúc mười một giờ đêm, tín hiệu định vị duy trì ổn định suốt hai giờ đầu. Kỷ Hàn Chu trở về phòng chỉ huy, cố tập trung vào danh sách nội gián nhưng ánh mắt liên tục dừng ở chiếc lông vàng đặt cạnh màn hình. Đến giờ báo vị trí đầu tiên, Yến Tinh Hà gửi một đoạn ghi âm ngắn, nói rằng đã ăn tối, không gặp nguy hiểm và chiếc giường trên tàu hoàn toàn không dễ ngủ bằng ngực anh. Kỷ Hàn Chu nghe ba lần rồi mới lạnh mặt xóa thông báo phát lại tự động.

Ba giờ sáng, tín hiệu định vị của Yến Tinh Hà đột ngột biến mất.

Kỷ Hàn Chu đứng bật dậy, cùng lúc đó chiếc lông vàng trên bàn bùng lên ánh sáng đỏ như máu. Trên màn hình chiến thuật, con tàu ngoại giao của Vũ tộc đã lệch khỏi tuyến đường được phê duyệt hơn hai nghìn kilômét, toàn bộ hệ thống liên lạc bị cắt đứt. Một tin nhắn cuối cùng được truyền đến trước khi tín hiệu hoàn toàn tắt, chỉ có bốn chữ ngắn ngủi bằng giọng Yến Tinh Hà.

“Đừng tin phái đoàn.”

(Hết chương 6)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0