Chương 7: Lần Thứ Hai Trở Về Trong Trứng
Kỷ Hàn Chu nghe lại bốn chữ cuối cùng của Yến Tinh Hà đúng một lần rồi lập tức phong tỏa toàn bộ tuyến hàng không phía bắc. Dữ liệu trên màn hình cho thấy con tàu ngoại giao đã tắt mã nhận dạng, đổi hướng về vành đai thiên thạch Mục Đông, nơi có từ trường hỗn loạn đủ sức che giấu một căn cứ quân sự cỡ nhỏ. Anh rút chiếc lông vàng khỏi hộp bảo quản, ánh sáng đỏ trên thân lông vẫn chớp tắt theo từng nhịp yếu ớt, chứng minh chủ nhân của nó còn sống nhưng tinh thần lực đang bị áp chế. Nỗi sợ hãi vừa trào lên đã bị anh ép xuống, chỉ còn giọng nói lạnh đến mức khiến cả phòng chỉ huy lập tức im lặng.
“Chuẩn bị chiến hạm truy kích số ba, tôi dẫn đội đột nhập.” Kỷ Hàn Chu gửi tọa độ vào hệ thống, đồng thời mở quyền sử dụng vũ khí cấp hai mà không chờ lệnh phê chuẩn. “Hứa Triều kiểm tra danh tính phái đoàn thật, Tần Duy chuẩn bị khoang tái sinh và thuốc ổn định tinh thần lực. Sau mười phút, bất kể cấp trên có phản hồi hay không, chúng ta vẫn xuất phát.”
Hứa Triều nhìn cảnh báo vi phạm quy trình đang hiện dày đặc trên màn hình, sắc mặt không còn chút đùa cợt thường ngày. “Hội đồng vừa ra lệnh đình chỉ mọi hành động vì sợ gây xung đột ngoại giao, nhưng phái đoàn thật đã được tìm thấy bất tỉnh ở trạm trung chuyển phía nam. Người đón Yến Tinh Hà đều là kẻ giả mạo, còn con tàu kia dùng mã sinh học sao chép từ một hộ vệ đã mất tích ba tháng trước. Anh cứ đi, phần báo cáo và lệnh truy cứu trách nhiệm tôi sẽ giữ lại đến khi chúng ta đưa được người về.”
Chiến hạm rời cảng sau tám phút, lao thẳng vào vành đai Mục Đông giữa những luồng đá vỡ và bão điện từ liên tục va đập lên lớp giáp ngoài. Kỷ Hàn Chu ngồi ở vị trí điều khiển chính, một tay giữ chiếc lông vàng trên bảng cảm ứng, tay còn lại tự điều chỉnh đường bay theo dao động tinh thần lực. Bản đồ quân sự không ghi nhận bất kỳ kiến trúc nào trong khu vực, nhưng chiếc lông luôn nghiêng về một tiểu hành tinh đã bị khai thác rỗng từ nhiều năm trước. Khi chiến hạm đến gần, ba lớp màn chắn ngụy trang đồng thời hiện ra, để lộ bến đỗ đen ngòm mang biểu tượng Hắc Mâu.
Đối phương lập tức khai hỏa, nhưng Kỷ Hàn Chu không giảm tốc mà điều khiển chiến hạm lách qua hai luồng pháo rồi đâm thẳng vào cửa bến phụ. Lớp giáp trước vỡ tung giữa tiếng kim loại chói tai, đội đột nhập theo sau anh tràn vào hành lang khi hệ thống căn cứ còn chưa kịp khép khoang ngăn áp. Những kẻ canh gác sử dụng vũ khí gây mê và lưới khóa tinh thần lực, rõ ràng vẫn muốn bắt sống người xâm nhập để tìm hiểu vì sao họ lần ra nơi này. Kỷ Hàn Chu bắn hạ từng thiết bị khống chế, bước chân không hề chậm dù ánh đỏ trên chiếc lông trong tay đang yếu dần.
Một tên lính đánh thuê bị anh ghì xuống sàn, khẩu súng năng lượng ép sát thái dương trước khi kịp tự kích nổ. Kỷ Hàn Chu tháo bộ điều khiển trên cổ hắn, cưỡng ép mở sơ đồ căn cứ rồi nhìn thấy khoang thí nghiệm trung tâm đã bắt đầu quy trình di chuyển mẫu vật. Dòng lệnh ghi rõ mục tiêu Kim Vũ số một sẽ bị lấy lõi gene trước khi chuyển giao, thời gian còn lại chưa đến mười lăm phút. Sát ý trong mắt anh khiến kẻ dưới tay run lên, nhưng giọng nói phát ra vẫn bình tĩnh đến đáng sợ.
“Yến Tinh Hà đang ở đâu?” Kỷ Hàn Chu tăng cường tinh thần lực, ép toàn bộ thiết bị trong hành lang đồng loạt chập mạch. “Trả lời đúng, tôi giao anh cho tòa án quân sự. Nói dối một chữ, anh sẽ không còn cơ hội tự kích nổ để giữ bí mật.”
Kẻ kia nghiến răng chống cự được vài giây rồi chỉ tay về phía thang nâng sâu nhất. Hắn khai rằng người của Vũ tộc trong đoàn giả mạo chính là kẻ đã đánh thuốc Yến Tinh Hà, nhưng y tỉnh lại giữa đường, phá hủy nửa con tàu và giết hai người trước khi bị khóa bằng chất ức chế dành riêng cho Kim Vũ tộc. Căn cứ không thể kiểm soát y lâu, vì vậy thủ lĩnh đã ra lệnh lấy gene ngay cả khi việc đó khiến vật mẫu tử vong. Kỷ Hàn Chu nghe đến hai chữ “tử vong” liền đánh ngất hắn, sau đó dẫn đội tiến thẳng xuống tầng ngầm.
Cánh cửa khoang thí nghiệm vừa mở, một luồng lông vũ vàng sắc bén đã lao ra, cắt đứt khẩu súng trong tay người đầu tiên bước tới. Kỷ Hàn Chu nghiêng người tránh theo phản xạ rồi nhìn thấy Yến Tinh Hà bị khóa giữa một khung kim loại lớn, hai cổ tay chảy máu vì đã nhiều lần cố phá xiềng. Đôi cánh vàng vốn rực rỡ bị những sợi dây năng lượng xuyên qua, phần lông ở mép cánh cháy sém và dính đầy máu, nhưng ánh mắt y vẫn tỉnh táo. Khi nhận ra người vừa bước vào là anh, sự lạnh lẽo trên gương mặt y lập tức tan đi.
Yến Tinh Hà thả lỏng chiếc lông vũ cuối cùng đang giữ giữa ngón tay, khóe môi nhếch lên dù sắc mặt đã trắng bệch. “Anh đến nhanh hơn em dự đoán. Em còn định phá thêm một lớp khóa rồi tự bay về, nhưng hình như bọn chúng không có ý định cho em giữ nguyên đôi cánh. Chỉ huy Kỷ, lần này anh có thể ôm em trước khi mắng được không?”
Kỷ Hàn Chu bắn vỡ bộ điều khiển trung tâm, lao tới đỡ lấy cơ thể vừa được giải phóng khỏi khung khóa. Anh không trách y tự ý rời đi, cũng không hỏi vì sao nhận ra nguy hiểm mà không gọi sớm hơn, chỉ siết người vào lòng đến mức như muốn xác nhận từng nhịp tim vẫn còn tồn tại. Mái tóc vàng của Yến Tinh Hà dính lên cổ áo anh, mùi máu lấn át hương thơm quen thuộc khiến bàn tay Kỷ Hàn Chu run lên lần đầu tiên. Anh cúi xuống áp trán vào trán y, giọng khàn đặc hoàn toàn khác vẻ bình tĩnh bên ngoài.
“Tôi đã bảo em có chuyện phải gọi ngay.” Kỷ Hàn Chu truyền tinh thần lực vào cơ thể y, nhưng chất ức chế khiến dòng năng lượng liên tục bị đẩy ngược. “Em còn dám cắt tín hiệu rồi một mình chống lại cả căn cứ, sau khi trở về tôi sẽ khóa quyền rời nhà của em. Bây giờ đừng nói nữa, giữ sức và bám lấy tôi.”
Yến Tinh Hà vòng tay qua cổ anh, đôi mắt xanh cong lên giữa lớp mệt mỏi. “Em biết anh sẽ đến nên mới dám chống cự, nhưng em không ngờ nghe anh nói muốn khóa em lại lại dễ chịu như vậy. Lần trước em rời đi, anh còn cố tỏ ra chỉ đang làm đúng trách nhiệm, lần này vừa gặp đã ôm chặt đến mức em sắp không thở nổi. Anh nhớ em nhiều hơn ba ngày phải không?”
Kỷ Hàn Chu bế y lên, dùng áo choàng tác chiến phủ kín đôi cánh bị thương rồi quay về phía lối thoát. Anh không trả lời câu hỏi, nhưng cánh tay giữ dưới đầu gối và sau lưng y chưa từng nới lỏng dù tiếng cảnh báo tự hủy đã vang lên khắp căn cứ. Hứa Triều dẫn người chặn đội truy đuổi phía sau, còn Tần Duy liên tục báo qua kênh liên lạc rằng phản ứng chất ức chế trong cơ thể Yến Tinh Hà đang tăng nhanh. Nếu không đưa y vào khoang y tế trong mười phút, cơ thể có thể cưỡng chế khởi động hình thái tái sinh lần nữa.
Yến Tinh Hà nghe rõ cảnh báo, bàn tay đang vòng qua cổ Kỷ Hàn Chu siết lại. “Nếu em trở về trong trứng, anh đừng sợ, đó chỉ là cách Kim Vũ tộc tự bảo vệ khi thương thế vượt quá giới hạn. Lần này em đã quen với tinh thần lực của anh, thời gian hồi phục có thể ngắn hơn sáu tháng. Chỉ có một việc anh phải nhớ, đừng lại coi em thành bé con rồi phủ nhận toàn bộ những chuyện đã xảy ra.”
Kỷ Hàn Chu cúi nhìn sắc vàng đang lan dần trong đồng tử y, giọng nói nặng nề. “Tôi sẽ không để em biến đổi ở đây. Khoang y tế chỉ còn cách hai tầng, em giữ tỉnh táo và tiếp tục nói chuyện với tôi. Sau khi trở về, em muốn mặc áo của tôi hay ngủ trên giường đều được, nhưng em phải tự mình nghe tôi đồng ý.”
Yến Tinh Hà khẽ cười, dường như rất hài lòng với nhượng bộ ấy. “Vậy em muốn mỗi tối đều được anh ôm, muốn anh chải cánh và hôn em trước khi ngủ. Em còn muốn anh thừa nhận đã ghen khi người khác nhìn em, thừa nhận mình không hề xem em là bệnh nhân. Những điều này anh cũng đồng ý sao?”
Kỷ Hàn Chu vừa định trả lời, toàn bộ hành lang bỗng rung chuyển bởi một vụ nổ dữ dội từ tầng trên. Trần hợp kim sụp xuống, một luồng năng lượng màu đen xuyên qua lớp tường chắn, nhắm thẳng vào vị trí anh đang bế Yến Tinh Hà. Kỷ Hàn Chu xoay người dùng lưng che chắn, nhưng người trong lòng đã mở mắt trước một nhịp, đôi cánh bị thương đột ngột bung rộng trong luồng sáng vàng chói lòa. Yến Tinh Hà dùng toàn bộ tinh thần lực còn lại tạo thành một lớp khiên, ôm ngược lấy anh rồi đẩy cả hai ra khỏi vùng nổ.
Kỷ Hàn Chu rơi xuống sàn, bên tai chỉ còn tiếng ù đặc và mùi lông vũ cháy khét. Anh không bị thương nặng, nhưng cơ thể vừa nằm trong lòng đã nhẹ đi nhanh chóng, mái tóc vàng cùng đôi cánh rực rỡ tan thành những hạt sáng cuộn vào nhau. Yến Tinh Hà cố giữ hình người thêm vài giây, bàn tay dính máu chạm lên gương mặt anh như muốn ghi nhớ cảm giác cuối cùng trước khi chìm vào bóng tối. Đôi mắt xanh của y vẫn nhìn anh chăm chú, không có sợ hãi, chỉ có một chút tiếc nuối vì chưa nghe được câu trả lời.
“Em đã bảo mình có thể bảo vệ anh.” Yến Tinh Hà dựa trán vào vai anh, giọng nói yếu dần giữa luồng sáng đang khép kín. “Lần này đừng hứa nuôi em vì trách nhiệm nữa. Khi em tỉnh lại, em muốn nghe lời thật lòng.”
Ánh sáng vàng thu lại hoàn toàn, để lại trong vòng tay Kỷ Hàn Chu một quả trứng trắng vàng nhỏ hơn trước, trên bề mặt phủ kín những vết nứt đỏ sẫm. Thiết bị đo sinh mệnh chỉ phát ra tín hiệu yếu đến mức gần như không thể nhận biết, còn chiếc lông dẫn đường trong túi áo anh cũng tan thành bụi sáng. Kỷ Hàn Chu ôm quả trứng vào ngực, tinh thần lực lập tức tràn ra dữ dội, bao phủ toàn bộ lớp vỏ đang lạnh dần. Mọi âm thanh xung quanh dường như biến mất, chỉ còn nhịp đập mong manh dưới lòng bàn tay khiến anh không dám thở mạnh.
Hứa Triều lao đến cùng đội cứu viện, vừa nhìn thấy quả trứng đã lập tức mở lối rút lui. “Khoang y tế ở cuối hành lang, căn cứ còn bốn phút trước khi tự hủy. Anh giao cậu ấy cho tôi để di chuyển nhanh hơn, tinh thần lực của anh đã vượt ngưỡng an toàn. Nếu tiếp tục truyền như vậy, cả hai người đều có thể bị tổn thương.”
Kỷ Hàn Chu không đưa quả trứng cho bất kỳ ai, chỉ đứng dậy giữa những mảnh kim loại đang rơi xuống. “Mở đường, tôi tự bế em ấy. Sáu tháng trước em ấy chỉ sống được vì nhận tinh thần lực của tôi, lần này cũng vậy. Dù căn cứ nổ ngay bây giờ, tôi cũng không buông tay.”
Khi trở lại chiến hạm, Tần Duy lập tức dùng khoang hồi phục bao quanh hai người, nhưng quả trứng vẫn từ chối mọi nguồn năng lượng bên ngoài. Kỷ Hàn Chu phải ngồi bên trong khoang, ôm nó sát ngực như những đêm đầu tiên, liên tục truyền tinh thần lực qua lớp vỏ đầy vết nứt. Anh đã từng làm việc này suốt sáu tháng, từng tin rằng mình chỉ đang cứu một sinh mệnh yếu ớt chưa trưởng thành. Hiện tại anh biết rõ người trong lòng là Yến Tinh Hà, một người đàn ông biết quyến rũ, biết làm nũng, biết bảo vệ anh và cũng biết khiến căn nhà trống trải trở thành nơi anh muốn quay về.
“Yến Tinh Hà, em nghe tôi nói.” Kỷ Hàn Chu áp môi lên lớp vỏ lạnh, nhưng lần này không gọi hai chữ bé con. “Tôi đuổi theo không phải vì trách nhiệm, cũng không phải vì lời hứa khi chưa biết em là ai. Tôi đến vì không chịu nổi việc em biến mất, vì tôi nhớ em, ghen khi người khác nhìn em và muốn chính tay mình ôm em trở về.”
Các đường vân vàng dưới lớp vỏ vẫn tối, nhưng nhịp sinh mệnh đã ngừng tụt xuống. Kỷ Hàn Chu ôm chặt hơn, cuối cùng nói ra điều anh đã trốn tránh từ khoảnh khắc mái tóc vàng rơi xuống cánh tay mình. “Tôi yêu em, không phải quả trứng tôi từng chăm sóc, mà là Yến Tinh Hà đã bước ra rồi quấn lấy tôi không chịu buông. Vì vậy em phải tỉnh lại, tự mình nghe tôi nói lần nữa và đòi hết những điều em muốn.”
Sau một khoảng im lặng kéo dài, từ bên trong quả trứng truyền đến một tiếng gõ rất khẽ. Một luồng tinh thần lực yếu ớt luồn qua lớp vỏ, chậm rãi quấn lấy ngón tay Kỷ Hàn Chu như trong ngày đầu tiên hai người gặp nhau. Những đường vân vàng lần lượt sáng lên, nối thành một nhịp đập ấm áp dưới bàn tay anh. Người trong trứng rõ ràng đã nghe thấy tất cả.
(Hết chương 7)
Bình luận 💬 0