Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU KHI RA KHỎI VỎ TRỨNG, MỸ NHÂN VŨ TỘC QUÁN LẤY TÔI

Chương 3: Bé Con Nở Ra Quá Đẹp

Chương 1: Quả Trứng Biết Chọn Người Chương 2: Sáu Tháng Ôm Trứng Ngủ Chương 3: Bé Con Nở Ra Quá Đẹp Chương 4: Người Trong Trứng Nghe Thấy Tất Cả Chương 5: Mỹ Nhân Vũ Tộc Đang Quyến Rũ Anh Chương 6: Người Rời Đi Trước Chương 7: Lần Thứ Hai Trở Về Trong Trứng Chương 8: Anh Nhìn Em Cho Rõ Chương 9: Lời Hứa Mới Chương 10: Vợ Tương Lai Vẫn Thích Được Ôm
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 3: Bé Con Nở Ra Quá Đẹp

Vết nứt trên đỉnh quả trứng kéo dài nhanh hơn Kỷ Hàn Chu dự đoán, từ một đường mảnh màu vàng tách thành những nhánh sáng chạy dọc lớp vỏ. Anh lập tức gọi Tần Duy, đồng thời chuyển quả trứng vào khoang y tế tại nhà, nhưng sinh mệnh bên trong liên tục rung lên mỗi khi bị đặt xuống. Cuối cùng Kỷ Hàn Chu phải ngồi giữa phòng khách, ôm nó trong lòng như suốt sáu tháng qua, còn hệ thống y tế thì dựng một lớp màn bảo hộ quanh hai người. Ánh sáng vàng hắt lên gương mặt anh, khiến căn phòng vốn lạnh lẽo như bị phủ kín bởi một bình minh xa lạ.

Tần Duy xuất hiện trên màn hình liên lạc, vừa nhìn thấy dữ liệu đã lập tức yêu cầu anh giữ nguyên tinh thần lực. “Lớp vỏ đang tự giải phóng năng lượng, không được cưỡng ép bóc ra. Sinh mệnh bên trong đã thức tỉnh hoàn toàn, nhưng nhịp tim tăng quá nhanh, có thể do căng thẳng hoặc vì chưa thích nghi với môi trường bên ngoài. Ngài cứ tiếp tục nói chuyện như bình thường, đừng để nó hoảng.”

Kỷ Hàn Chu cúi xuống, một tay đỡ phần đáy quả trứng, tay còn lại áp lên đường nứt đang nóng dần. “Tiểu Vũ, tôi ở đây. Em không cần vội, cũng không ai chạm vào em. Cứ từ từ bước ra, nếu mệt thì dừng lại.”

Quả trứng khẽ rung trong lòng anh, sau đó phát ra một tiếng nứt giòn rõ ràng. Một mảnh vỏ nhỏ rơi xuống, để lộ bên trong không phải lớp lông thú non hay bàn chân bé xíu, mà là vài sợi tóc dài màu vàng óng đang dính ướt vào nhau. Kỷ Hàn Chu còn chưa kịp phản ứng, một bàn tay thon dài đã chậm rãi đưa ra khỏi khe nứt, đầu ngón tay trắng nhợt vì mất sức. Bàn tay ấy lần mò trong không khí một lúc rồi nắm chính xác lấy cổ tay anh, như thể đã quen với vị trí của người này từ rất lâu.

Kỷ Hàn Chu cứng người, ánh mắt dừng trên những ngón tay đang bám lấy mình. “Tần Duy, đây không giống thú non.”

Tần Duy bên kia màn hình cũng im lặng vài giây, sau đó lập tức tăng cường quét sinh học. “Không có dấu hiệu của cơ thể trẻ nhỏ, cấu trúc xương đã phát triển hoàn chỉnh. Có khả năng đây không phải trứng sinh trưởng mà là kén tái sinh của thú nhân trưởng thành. Chỉ huy, ngài chuẩn bị tâm lý trước đi.”

Kỷ Hàn Chu còn chưa hiểu phải chuẩn bị điều gì thì toàn bộ lớp vỏ phía trên đã vỡ bung trong luồng sáng vàng rực. Một thân người nghiêng về phía trước, mái tóc dài như ánh mặt trời đổ xuống cánh tay anh, mang theo mùi hương thanh sạch giống cỏ non sau mưa. Thanh niên vừa thoát khỏi vỏ gần như không còn sức, nhưng thay vì ngã xuống khoang y tế, y lại tự nhiên vòng tay qua vai Kỷ Hàn Chu rồi vùi mặt vào cổ anh. Động tác thân thuộc đến mức giống như y chỉ đổi từ hình dạng tròn cứng sang một cơ thể mềm mại hơn, còn vị trí muốn chiếm vẫn không hề thay đổi.

Kỷ Hàn Chu theo bản năng ôm lấy người trong lòng, đến khi cảm nhận rõ thân hình trưởng thành đang áp sát mình mới đột ngột dừng lại. Người này cao gần bằng anh, khung xương cân đối, làn da trắng đến phát sáng dưới lớp màn y tế, sau lưng còn có một đôi cánh vàng kim đang khép hờ vì suy yếu. Những sợi lông vũ dài rủ xuống thảm, phần chóp chuyển dần thành màu trắng bạc, mỗi lần cử động đều tỏa ra quầng sáng mỏng. Kỷ Hàn Chu từng nhìn thấy không ít thú nhân đẹp, nhưng chưa ai khiến anh nhất thời quên cả cách thở như vậy.

Thanh niên khẽ cựa trong lòng anh, giọng nói đầu tiên mang theo sự khàn nhẹ sau thời gian dài không sử dụng. “Anh ôm chặt hơn một chút được không? Em lạnh.”

Kỷ Hàn Chu gần như lập tức siết tay, nhưng ngay sau đó lại nhận ra yêu cầu này không đến từ một đứa trẻ. Anh giữ người ổn định rồi kéo tấm chăn y tế phủ quanh vai y, cố gắng lùi ra một khoảng vừa đủ. “Em đã tỉnh, đừng cử động nhiều. Bác sĩ đang kiểm tra, trước tiên nói cho tôi biết em tên gì.”

Thanh niên ngẩng đầu khỏi vai anh, để lộ gương mặt khiến trí tuệ nhân tạo trong nhà cũng im bặt vài giây vì chưa kịp cập nhật dữ liệu. Hàng mi của y có màu vàng nhạt, đôi mắt xanh biếc như bầu trời sau bão, khóe mắt hơi cong khiến vẻ đẹp rực rỡ không trở nên lạnh lùng. Y nhìn Kỷ Hàn Chu rất lâu, ánh mắt vừa thân thuộc vừa chăm chú, như đang đối chiếu khuôn mặt thật với giọng nói đã nghe suốt nửa năm. Sau đó y mỉm cười, vẻ hài lòng hiện rõ đến mức không hề che giấu.

“Yến Tinh Hà.” Y vẫn giữ một tay trên vai anh, không có ý định rời khỏi vòng tay. “Em là hậu duệ Kim Vũ tộc, hai mươi lăm tuổi. Sáu tháng trước bị tập kích nên phải trở lại hình thái trứng để tự chữa trị.”

Kỷ Hàn Chu nhìn y, toàn bộ khái niệm về “bé con” trong đầu anh vỡ vụn nhanh không kém lớp vỏ dưới đất. “Hai mươi lăm tuổi?”

Yến Tinh Hà khẽ gật đầu, mái tóc vàng trượt qua cánh tay anh như một dải lụa. “Chủng tộc của em vừa ra khỏi trứng đã trưởng thành, bởi vì em vốn đã trưởng thành từ trước. Anh không cần lo mình đã nuôi một đứa trẻ lớn lên chỉ trong sáu tháng.”

Kỷ Hàn Chu lẽ ra phải thở phào, nhưng lời giải thích ấy không khiến tình hình dễ xử lý hơn. Anh nhìn người đàn ông trưởng thành đang ngồi trong lòng mình, lại nhớ đến việc suốt nửa năm qua từng ôm quả trứng ngủ, vỗ lên lớp vỏ, kể chuyện và nhiều lần gọi hai chữ “bé con”. Cảm giác kỳ quái chậm rãi bò dọc sống lưng, khiến bàn tay đang đỡ eo Yến Tinh Hà trở nên cứng đờ. Anh lập tức chuyển người sang giường y tế, động tác cẩn thận nhưng khoảng cách tạo ra rõ ràng đến mức không thể bỏ qua.

Yến Tinh Hà tựa vào thành giường, đôi cánh vàng sau lưng hơi cụp xuống. “Anh không muốn ôm em nữa sao?”

Kỷ Hàn Chu kéo chăn phủ kín người y rồi quay đi lấy bộ quần áo dự phòng. “Lúc trước tình trạng của em đặc biệt, tiếp xúc trực tiếp là cần thiết để duy trì sinh mệnh. Hiện tại em đã khôi phục hình người, chúng ta nên giữ khoảng cách phù hợp.”

Yến Tinh Hà nhìn bóng lưng anh, sau đó chậm rãi đưa tay sờ lên vị trí trái tim mình. “Nhưng em vẫn quen với tinh thần lực của anh. Trong trứng rất tối, chỉ khi được anh ôm em mới cảm thấy an toàn. Anh đã làm như vậy mỗi ngày, bây giờ đột nhiên bảo em phải giữ khoảng cách, em chưa thích nghi được.”

Kỷ Hàn Chu dừng động tác, nhưng chưa kịp trả lời thì Tần Duy đã chen vào từ màn hình. “Chỉ số của bệnh nhân đang giảm nhẹ sau khi tách khỏi nguồn neo giữ. Dù đã trở lại hình người, cơ thể cậu ấy vẫn chưa hoàn toàn ổn định, trong ba ngày đầu không nên cắt tiếp xúc tinh thần lực quá đột ngột. Chỉ huy, ngài cần tiếp tục ở gần, nhưng không nhất thiết phải giữ nguyên phương thức ôm ngủ.”

Yến Tinh Hà lập tức quay sang màn hình, vẻ mặt nghiêm túc đến vô tội. “Nếu không ôm ngủ, tôi có thể mất ổn định sao?”

Tần Duy nhìn dữ liệu rồi rất thận trọng trả lời. “Về lý thuyết, khoảng cách trong vòng ba mét là đủ. Tuy nhiên, mức độ phụ thuộc cụ thể còn phải quan sát. Nếu cậu xuất hiện lạnh tay, khó thở hoặc ác mộng, tiếp xúc trực tiếp sẽ giúp ổn định nhanh hơn.”

Yến Tinh Hà nghe xong liền quay lại nhìn Kỷ Hàn Chu, ánh mắt xanh biếc sáng lên rõ ràng. “Anh nghe thấy rồi. Bác sĩ nói tiếp xúc trực tiếp tốt hơn.”

Kỷ Hàn Chu cảm thấy Tần Duy đã cố tình nhấn sai trọng điểm, nhưng không thể tranh cãi với một bệnh nhân vừa thoát khỏi kén tái sinh. Anh đưa bộ quần áo cho Yến Tinh Hà, sau đó xoay người định ra ngoài để y thay. Chưa đi được hai bước, cổ tay anh đã bị nắm lại, lực không mạnh nhưng đủ khiến anh dừng chân. Khi quay đầu, Kỷ Hàn Chu thấy đôi cánh vàng phía sau y đang mở hé, phủ lên giường một tầng sáng mềm mại.

Yến Tinh Hà kéo tay anh lại gần, giọng nói nhỏ hơn trước một chút. “Em không đứng vững. Anh giúp em mặc được không?”

Kỷ Hàn Chu nhìn y từ đầu đến chân, cuối cùng dừng ở đôi chân dài hoàn toàn không có dấu hiệu mất lực. “Em vừa tự ngồi dậy rất ổn.”

Yến Tinh Hà không hề xấu hổ khi bị vạch trần, chỉ khẽ nghiêng đầu. “Vậy anh đứng đây cũng được. Em đã nghe giọng anh suốt sáu tháng, bây giờ không nhìn thấy người thì không yên tâm.”

Kỷ Hàn Chu im lặng vài giây, cuối cùng quay lưng lại nhưng vẫn đứng trong phòng. Sau lưng vang lên tiếng vải sột soạt, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng lông vũ quệt qua thành giường. Anh nhìn thẳng màn hình điều khiển, cố không để ý mùi hương đang lan trong không khí, nhưng thiết bị cổ tay lại không biết điều phát cảnh báo nhịp tim tăng. Hệ thống quản gia lập tức hỏi anh có cần gọi bác sĩ tim mạch hay không, khiến Kỷ Hàn Chu phải tắt âm thanh toàn bộ căn hộ.

Khi Yến Tinh Hà thay xong, áo sơ mi của Kỷ Hàn Chu rộng ở vai nhưng lại vừa vặn kỳ lạ với chiều cao của y. Mái tóc vàng dài chưa khô hẳn xõa xuống trước ngực, cổ áo mở hai nút vì đôi cánh khiến phần lưng không thể kéo thẳng. Y bước đến trước mặt anh, không hề che giấu việc cố tình đứng gần hơn mức cần thiết. Đôi mắt xanh nhìn anh chăm chú, khóe môi cong lên khi thấy Kỷ Hàn Chu lập tức dời mắt.

“Anh đã nhìn thấy em rồi.” Yến Tinh Hà nhẹ nhàng nói. “Có giống điều anh từng tưởng tượng không?”

Kỷ Hàn Chu chưa từng tưởng tượng rõ sinh mệnh trong trứng sẽ có hình dạng gì, nhưng chắc chắn không phải một mỹ nhân trưởng thành đang đứng trước mặt mình. Anh lựa chọn câu trả lời an toàn nhất, giọng vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường ngày. “Em khỏe mạnh là được. Những chuyện khác không quan trọng.”

Yến Tinh Hà không tin lời ấy, nhưng cũng không tiếp tục ép hỏi. Y chỉ chậm rãi bước tới, vòng tay ôm lấy eo anh rồi tựa trán vào ngực anh như một động tác đã làm hàng trăm lần trong hình thái trứng. Đôi cánh vàng sau lưng đồng thời khép lại, bao quanh hai người thành một khoảng không riêng tư ấm áp. Kỷ Hàn Chu đứng cứng đờ, hai tay lơ lửng giữa không trung, không biết nên đẩy ra hay đỡ lấy.

“Yến Tinh Hà.” Anh hạ giọng cảnh cáo. “Em đã trưởng thành.”

Yến Tinh Hà ngẩng lên, ánh mắt bình thản đến mức như không hiểu vấn đề nằm ở đâu. “Em biết.”

Kỷ Hàn Chu cố gỡ tay y khỏi eo mình, nhưng Yến Tinh Hà lại ôm chặt hơn một chút. “Người trưởng thành không tùy tiện ôm người khác như vậy.”

Yến Tinh Hà nhìn anh, hàng mi vàng khẽ chớp rồi nói rất tự nhiên. “Anh không phải người khác. Anh là người đã ôm em ngủ một trăm tám mươi ba đêm, còn hứa sẽ nuôi em cả đời.”

Kỷ Hàn Chu lập tức nhớ đến lời nói trong đêm quả trứng suýt ngừng nhịp, sắc mặt cứng lại. “Lúc đó tôi tưởng em chưa trưởng thành.”

Yến Tinh Hà hơi nhón chân, khoảng cách giữa hai người thu hẹp đến mức hơi thở gần như chạm nhau. “Nhưng người nghe lời hứa ấy vẫn luôn là em.”

Kỷ Hàn Chu bị câu nói làm nghẹn lại, còn Yến Tinh Hà thì mỉm cười, đôi cánh vàng khẽ rung lên như đang cố ý phô bày vẻ đẹp trước mắt anh. Y buông eo anh ra, nhưng ngay sau đó lại cầm lấy chiếc gối trên ghế rồi đi thẳng về phía phòng ngủ. Dáng vẻ tự nhiên đến mức giống như y đã sống trong căn nhà này từ lâu, chỉ là hôm nay mới có thể tự mình bước đi.

Kỷ Hàn Chu lập tức đuổi theo, chặn trước cửa phòng. “Phòng khách đã được chuẩn bị cho em. Thiết bị giám sát cũng ở đó, tối nay em ngủ riêng.”

Yến Tinh Hà ôm gối, đôi cánh phía sau từ từ cụp xuống, vẻ rực rỡ ban nãy lập tức biến thành một sự tủi thân rất có sức thuyết phục. “Trong trứng em luôn ngủ bên cạnh anh. Bây giờ vừa tỉnh lại đã bị đuổi sang phòng khác, vậy lời hứa nuôi em cả đời chỉ có hiệu lực khi em còn tròn tròn thôi sao?”

Kỷ Hàn Chu biết rõ y đang làm nũng, thậm chí còn cố tình dùng đôi cánh để khiến mình mềm lòng. Tuy nhiên, trước khi anh kịp từ chối, thiết bị giám sát trên cổ tay Yến Tinh Hà đã phát ra tiếng cảnh báo vì nhịp năng lượng tụt xuống. Y lập tức bước tới, tự nhiên áp vào ngực anh, còn chỉ số trên màn hình cũng ổn định nhanh đến mức đáng ngờ. Kỷ Hàn Chu nhìn dữ liệu, rồi nhìn vẻ mặt vô tội của y, lần đầu tiên nghi ngờ thiết bị y tế có thể bị một bệnh nhân thao túng.

Yến Tinh Hà ngẩng đầu, khóe môi cong lên dưới mái tóc vàng óng. “Anh thấy chưa? Em thật sự không thể ngủ một mình.”

(Hết chương 3)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0