Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU KHI RA KHỎI VỎ TRỨNG, MỸ NHÂN VŨ TỘC QUÁN LẤY TÔI

Chương 4: Người Trong Trứng Nghe Thấy Tất Cả

Chương 1: Quả Trứng Biết Chọn Người Chương 2: Sáu Tháng Ôm Trứng Ngủ Chương 3: Bé Con Nở Ra Quá Đẹp Chương 4: Người Trong Trứng Nghe Thấy Tất Cả Chương 5: Mỹ Nhân Vũ Tộc Đang Quyến Rũ Anh Chương 6: Người Rời Đi Trước Chương 7: Lần Thứ Hai Trở Về Trong Trứng Chương 8: Anh Nhìn Em Cho Rõ Chương 9: Lời Hứa Mới Chương 10: Vợ Tương Lai Vẫn Thích Được Ôm
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 4: Người Trong Trứng Nghe Thấy Tất Cả

Kỷ Hàn Chu cuối cùng vẫn không đuổi Yến Tinh Hà sang phòng khách, nhưng anh cũng không đồng ý để y nằm trên giường như suốt sáu tháng qua. Anh kéo chiếc ghế dài sát cửa sổ vào phòng ngủ, trải thêm chăn mềm và đặt thiết bị giám sát bên cạnh, bảo đảm khoảng cách giữa hai người không vượt quá ba mét. Yến Tinh Hà ôm gối ngồi trên mép giường, đôi cánh vàng rũ xuống sau lưng, vẻ mặt rõ ràng không hài lòng với sự sắp xếp ấy. Kỷ Hàn Chu giả vờ không nhìn thấy, nghiêm túc kiểm tra nhiệt độ phòng như thể đây chỉ là một quyết định y tế thông thường.

Yến Tinh Hà đưa mắt nhìn chiếc ghế dài chỉ vừa đủ cho một người nằm, sau đó lại nhìn chiếc giường rộng mà Kỷ Hàn Chu đang cố ý nhường cho mình. “Em vừa tỉnh lại, cơ thể chưa ổn định, anh để bệnh nhân ngủ một mình trên giường còn bản thân nằm ghế sao? Nếu nửa đêm em gặp chuyện, anh phải chạy từ đó sang đây, rõ ràng không thuận tiện. Chúng ta nằm cùng giường giống trước kia mới là phương án an toàn nhất.”

Kỷ Hàn Chu kéo rèm cửa, không quay đầu lại. “Trước kia em không có tay chân để ôm người khác, cũng không thể tự ý chui vào chăn của tôi. Chiếc giường này đủ lớn, nhưng hiện tại thân phận của em đã khác, không thể tiếp tục xem mọi việc như lúc còn ở trong trứng. Em ngủ trên giường, tôi ở ghế, nếu thiết bị phát cảnh báo thì tôi sẽ lập tức tỉnh.”

Yến Tinh Hà chống tay ra sau, mái tóc vàng óng trải xuống tấm chăn màu xám, càng khiến căn phòng lạnh lẽo trở nên sáng bừng. “Anh nói thân phận của em đã khác, vậy lúc trước anh xem em là gì? Là bệnh nhân, thú non hay con trai tương lai mà anh từng nhắc đến với phó đội trưởng? Em nghe anh nói nếu em nở ra ngoan ngoãn, anh sẽ cân nhắc cho em ngủ trên giường đến khi trưởng thành.”

Kỷ Hàn Chu quay phắt lại, sắc mặt hiếm khi xuất hiện một vết nứt rõ ràng. Chuyện đó xảy ra vào tháng thứ hai, khi Hứa Triều hỏi anh có định chuẩn bị phòng trẻ em hay không, anh chỉ thuận miệng trả lời vài câu để chặn miệng đối phương. Khi ấy quả trứng nằm yên trong ổ ấp, không có bất kỳ phản ứng nào khiến anh nghĩ sinh mệnh bên trong thật sự hiểu được. Hiện tại, Yến Tinh Hà lặp lại gần như nguyên văn, chứng minh y không chỉ có ý thức mà còn nhớ rõ từng lời.

“Em nghe được từ khi nào?” Kỷ Hàn Chu bước đến trước giường, ánh mắt trở nên nghiêm túc. “Khi tôi tìm thấy em, ý thức của em đã tỉnh táo hay chỉ dần hồi phục sau đó? Những tín hiệu em phát ra trong khoang tàu có phải do em chủ động tạo nên không? Tình trạng lúc ấy nguy hiểm đến mức nào?”

Yến Tinh Hà không tiếp tục trêu anh, đôi cánh sau lưng khẽ thu lại khi nhớ đến khoảng thời gian bị nhốt trong bóng tối. “Em đã tỉnh trước khi con tàu rơi xuống K-47, nhưng hình thái tái sinh khiến em không thể điều khiển cơ thể. Em nghe thấy tiếng bọn chúng phá khoang cứu sinh, nghe vụ nổ và biết mình đang mất dần năng lượng, chỉ không có cách nào cầu cứu. Đến khi anh chạm vào vỏ trứng, tinh thần lực của anh truyền vào, em mới có thể tạo ra phản ứng yếu ớt.”

Kỷ Hàn Chu nhớ lại lần đầu tiên quả trứng run rẩy dưới bàn tay mình, trong lòng bỗng nặng xuống. “Vậy khi tôi rút tay ra, chỉ số của em tụt xuống không phải vì em cố tình giữ tôi lại. Em thật sự không thể duy trì sinh mệnh nếu thiếu nguồn neo giữ. Sáu tháng qua, những lúc em cọ vào tôi cũng là vì muốn giao tiếp?”

Yến Tinh Hà khẽ gật đầu, sau đó đưa tay nắm lấy cổ tay anh. “Ban đầu là để báo cho anh biết em vẫn tỉnh, về sau lại vì em thích được anh chạm vào. Mỗi lần anh mệt đến mức ngủ quên khi đang kể chuyện, em đều cố rung nhẹ để gọi anh dậy, nhưng anh thường chỉ ôm em chặt hơn rồi tiếp tục ngủ. Có một lần anh còn trách em nghịch ngợm, trong khi người đè lên em suốt cả đêm rõ ràng là anh.”

Kỷ Hàn Chu ho khẽ, chậm rãi rút cổ tay về nhưng không thành công vì Yến Tinh Hà vẫn giữ rất chắc. “Em đã trưởng thành thì nên hiểu đó chỉ là tư thế giữ nhiệt, không có ý nghĩa khác. Khi ấy tôi không biết bên trong là một người có ý thức hoàn chỉnh, vì vậy có vài hành động thiếu thích hợp. Nếu chúng khiến em khó chịu, tôi xin lỗi.”

Yến Tinh Hà nhìn anh một lúc, đôi mắt xanh biếc dần cong lên. “Anh muốn biết em có khó chịu không sao? Vậy em nói thật, mỗi tối em đều chờ anh trở về, chờ anh đặt em lên giường rồi ôm vào lòng. Những ngày anh phải trực ở phòng chỉ huy, dù vẫn mang em theo, em cũng không thích bằng lúc chỉ có hai chúng ta trong căn nhà này.”

Kỷ Hàn Chu cảm thấy những lời ấy đã vượt khỏi phạm vi trao đổi về tình trạng bệnh nhân, lập tức muốn kết thúc cuộc trò chuyện. Anh vừa đứng thẳng, Yến Tinh Hà đã kéo tay khiến anh phải ngồi xuống mép giường, khoảng cách giữa hai người lập tức rút ngắn. Mái tóc vàng của y lướt qua mu bàn tay anh, mang theo mùi hương dịu nhẹ khiến nhịp tim vừa ổn định lại tăng lên. Thiết bị quản gia nhận thấy biến động, rất đúng lúc phát ra lời nhắc nên kiểm tra sức khỏe tim mạch.

Yến Tinh Hà nhìn màn hình chỉ số hiện trên tường, nụ cười càng rõ hơn. “Nhịp tim của anh lại tăng. Lần đầu nhìn thấy em, nó cũng tăng rất nhanh, nhưng anh vẫn nói ngoại hình của em không quan trọng. Chỉ huy Kỷ, anh thường xuyên báo cáo sai dữ liệu như vậy sao?”

Kỷ Hàn Chu lạnh lùng tắt bảng theo dõi công khai. “Thiết bị trong nhà được thiết kế để giám sát sức khỏe chiến sĩ sau nhiệm vụ, không phải để em quan sát phản ứng của tôi. Ngày mai tôi sẽ tách quyền truy cập của em khỏi hệ thống. Bây giờ nằm xuống nghỉ ngơi, không được cố tình làm dao động năng lượng để thiết bị phát cảnh báo nữa.”

Yến Tinh Hà không hề tỏ ra chột dạ, chỉ buông cổ tay anh rồi ngoan ngoãn nằm xuống. “Em không điều khiển thiết bị, chỉ cần anh đi xa thì cơ thể thật sự không thoải mái. Nhưng anh nói đúng, em nên tập thích nghi, nếu không anh sẽ luôn cho rằng em quấn lấy anh vì bản năng phụ thuộc. Anh cứ về ghế ngủ đi, đêm nay em sẽ cố không gọi.”

Sự ngoan ngoãn đột ngột ấy khiến Kỷ Hàn Chu không cảm thấy nhẹ nhõm như dự đoán. Anh chỉnh chăn cho y rồi trở lại ghế dài, tắt đèn và nhắm mắt, nhưng trong đầu vẫn hiện lên đôi cánh vàng vừa cụp xuống. Căn phòng yên tĩnh chưa đầy mười phút, trên giường đã vang lên tiếng trở mình rất khẽ, sau đó là nhịp thở ngày càng gấp. Thiết bị chưa kịp phát cảnh báo, Kỷ Hàn Chu đã mở mắt bước đến bên giường.

Yến Tinh Hà đang cuộn người trong chăn, hai tay nắm chặt mép vải, đôi cánh phía sau mất kiểm soát bung ra rồi run rẩy. Kỷ Hàn Chu vừa chạm vào vai y, một luồng tinh thần lực hỗn loạn lập tức quấn lấy cánh tay anh, giống hệt những đêm quả trứng rơi vào trạng thái nguy hiểm. Anh không còn để ý đến ranh giới vừa đặt ra, nhanh chóng ngồi lên giường rồi kéo y vào lòng. Yến Tinh Hà lập tức ôm chặt eo anh, vùi mặt vào cổ anh như tìm được nơi trú ẩn quen thuộc.

“Yến Tinh Hà, tỉnh lại.” Kỷ Hàn Chu dùng tinh thần lực bao quanh y, bàn tay chậm rãi vuốt dọc sống lưng giữa hai cánh. “Em đang ở nhà tôi, không còn trên con tàu đó. Không có ai phá khoang cứu sinh, cũng không ai có thể mang em đi. Mở mắt nhìn tôi.”

Yến Tinh Hà giật mình tỉnh dậy, đôi mắt xanh còn phủ một tầng hoảng loạn chưa kịp che giấu. Y nhìn Kỷ Hàn Chu hồi lâu rồi mới thả lỏng, nhưng hai tay vẫn không chịu buông khỏi eo anh. “Em mơ thấy mình trở lại trong trứng, nghe người của Hắc Mâu tìm kiếm bên ngoài nhưng không thể phát ra tiếng. Lần đó nếu anh đến chậm hơn một chút, có lẽ em đã chết mà không ai biết bên trong từng có một người.”

Kỷ Hàn Chu siết vòng tay, giọng thấp hơn thường ngày. “Chuyện ấy sẽ không xảy ra lần nữa. Hồ sơ của em đã được bảo mật, Hứa Triều đang truy tìm những kẻ liên quan, còn căn hộ này có hệ thống phòng vệ cấp quân sự. Trước khi em hoàn toàn hồi phục, tôi sẽ không để em ở một mình.”

Yến Tinh Hà ngẩng lên, khoảng cách gần đến mức hàng mi gần như chạm vào cằm anh. “Vậy tối nay anh vẫn để em ngủ một mình sao? Em không cần anh xem em là thú non, cũng không bắt anh thực hiện lời hứa nuôi dưỡng ngay bây giờ. Em chỉ muốn được ôm giống như sáu tháng qua, bởi đó là lúc em biết mình vẫn còn sống.”

Kỷ Hàn Chu không thể từ chối sau khi vừa nhìn thấy cơn ác mộng của y. Anh nằm xuống bên cạnh, để Yến Tinh Hà dựa vào ngực mình, đồng thời giữ một khoảng cách nhỏ giữa phần thân dưới của hai người. Tuy nhiên, y nhanh chóng dùng cánh bao quanh cả hai, đầu gối cũng tự nhiên chen vào giữa chân anh như thể tư thế này đã được luyện tập từ trước. Kỷ Hàn Chu còn chưa kịp điều chỉnh, Yến Tinh Hà đã phát ra một tiếng thở dài thỏa mãn rồi nhắm mắt.

“Đừng được đằng chân lân đằng đầu.” Kỷ Hàn Chu giữ lấy eo y, ngăn người tiếp tục tiến sát. “Chỉ tối nay, ngày mai em phải tập ngủ riêng. Ngoài ra, không được dùng cánh khóa tôi ở bên trong.”

Yến Tinh Hà hé mắt, giọng nói mang theo ý cười. “Nhưng trước đây anh từng bảo cánh của em chắc chắn rất đẹp, nếu có cơ hội nhìn thấy sẽ giúp em chải từng chiếc lông. Anh còn nói sinh mệnh được nuôi trong trứng quá lâu có thể thiếu cảm giác an toàn, vì vậy dù em lớn đến đâu anh cũng sẽ ôm em ngủ. Anh đã nói rất nhiều, bây giờ câu nào cũng muốn quên sao?”

Kỷ Hàn Chu nhắm mắt, lần đầu tiên hối hận vì đã coi quả trứng là nơi giữ bí mật tuyệt đối. “Ngày mai chúng ta sẽ lập danh sách những lời tôi nói khi chưa biết thân phận thật của em. Những câu không hợp lý sẽ được hủy bỏ, những lời liên quan đến chăm sóc y tế vẫn có hiệu lực. Em không được lấy chúng ra làm lý do để tùy tiện vượt qua giới hạn.”

Yến Tinh Hà khẽ cười, ngón tay chậm rãi đặt lên ngực anh. “Vậy nụ hôn trước khi ngủ thuộc loại nào? Chăm sóc y tế hay lời hứa không hợp lý? Suốt sáu tháng, mỗi khi em mất ngủ, anh đều hôn lên vỏ trứng một cái rồi mới tắt đèn.”

Kỷ Hàn Chu mở mắt, toàn thân cứng lại trong vòng cánh vàng mềm mại. Yến Tinh Hà đã ngẩng mặt lên, ánh mắt rực rỡ nhìn thẳng vào môi anh, không còn vẻ yếu ớt của người vừa gặp ác mộng. Y hơi nghiêng đầu, đưa trán đến gần như đang chờ đợi một nghi thức quen thuộc. Khóe môi y cong lên đầy dụ dỗ khi cất giọng hỏi rất khẽ.

“Hôm nay anh định hôn ở đâu?”

(Hết chương 4)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0