Chương 5: Mỹ Nhân Vũ Tộc Đang Quyến Rũ Anh
Câu hỏi của Yến Tinh Hà khiến căn phòng im lặng đến mức Kỷ Hàn Chu nghe rõ tiếng thiết bị giám sát đang nhấp nháy bên giường. Y vẫn nằm gọn trong vòng tay anh, đôi cánh vàng khép quanh hai người, phần trán cố ý đưa đến gần môi anh như thể đang chờ một nghi thức không thể thiếu. Kỷ Hàn Chu nhìn hàng mi vàng nhạt đang khẽ rung, cuối cùng đặt bàn tay lên vai y rồi đẩy khoảng cách ra vừa đủ. Anh không hôn, chỉ kéo chăn lên cao hơn và bình tĩnh đáp rằng nghi thức dành cho quả trứng đã kết thúc từ lúc y bước ra khỏi vỏ.
Yến Tinh Hà không hề thất vọng như anh mong đợi, trái lại còn chậm rãi mỉm cười. Y đưa đầu ngón tay chạm lên vị trí giữa trán, nghiêm túc nhắc rằng người nằm trong quả trứng và người trước mặt anh vốn là một, không thể vì đổi hình dạng mà toàn bộ quyền lợi đều bị hủy bỏ. Sau đó y nhích đến gần thêm một chút, mái tóc vàng óng trải trên cánh tay Kỷ Hàn Chu, mùi hương thanh sạch lại quanh quẩn ngay trước hơi thở anh. “Anh không hôn cũng được, nhưng ít nhất phải ôm em ngủ, bởi chính anh vừa nói sẽ không để em ở một mình.”
Kỷ Hàn Chu nhận ra mình đã tự đẩy bản thân vào ngõ cụt, nhưng vẫn giữ giọng điệu cứng rắn. Anh cho phép y ở lại trên giường vì cơn ác mộng, không có nghĩa y được phép xem mỗi lời anh từng nói là một điều khoản ràng buộc. Để tránh Yến Tinh Hà tiếp tục lợi dụng khoảng cách gần, anh xoay người nằm ngửa, giữ hai tay ngay ngắn trên chăn và yêu cầu y không được vượt quá nửa giường. Thế nhưng chưa đầy năm phút sau, một cánh vàng đã phủ lên ngực anh, tiếp đó là mái đầu mềm mại tự nhiên gối lên vai như thể vạch phân chia kia chưa từng tồn tại.
Sáng hôm sau, Kỷ Hàn Chu tỉnh dậy trong tình trạng cánh tay trái tê cứng, nửa người bị đôi cánh vàng quấn kín, còn Yến Tinh Hà thì nằm áp sát đến mức gần như hoàn toàn dựa trên người anh. Y không có vẻ gì giống bệnh nhân yếu ớt, sắc mặt hồng hào, hơi thở đều đặn, thậm chí một tay còn rất biết chọn vị trí đặt ngay bên eo anh. Kỷ Hàn Chu vừa định rút người ra, hàng mi của y đã mở, đôi mắt xanh biếc nhìn anh đầy tỉnh táo. Rõ ràng mỹ nhân Vũ tộc đã thức từ lâu, chỉ đang giả vờ ngủ để được nằm thêm trong lòng anh.
Yến Tinh Hà khẽ cựa, giọng nói còn mang vẻ lười biếng của buổi sớm. “Trước đây anh luôn ôm em đến khi chuông báo thức vang lần thứ hai, hôm nay mới lần đầu đã định rời giường. Cơ thể em vừa hồi phục, thay đổi thói quen quá nhanh sẽ ảnh hưởng đến tinh thần lực. Anh là người neo giữ, phải có trách nhiệm giúp em thích nghi từ từ.”
Kỷ Hàn Chu không tranh luận với một người có thể biến mọi việc thành lý do để được ôm. Anh gỡ cánh khỏi người mình, ngồi dậy rồi thông báo rằng Tần Duy sẽ đến kiểm tra vào chín giờ, trước đó y cần ăn sáng và thay quần áo phù hợp. Số áo sơ mi trong tủ của anh không được thiết kế cho đôi cánh, phần lưng liên tục bị kéo căng, vì vậy anh đã đặt hệ thống may tự động chuẩn bị đồ mới trong đêm. Anh đặc biệt nhấn mạnh từ hôm nay Yến Tinh Hà không cần mặc quần áo của mình nữa.
Yến Tinh Hà ngồi giữa chăn, mái tóc vàng rơi xuống vai, đôi cánh sau lưng lười biếng mở ra một nửa. Y nhìn bộ quần áo mới được người máy đưa đến, sau đó lại cúi xuống chiếc áo sơ mi rộng đang mặc trên người. “Đồ mới đẹp, nhưng không có mùi của anh. Đêm qua em ngủ ngon vì chiếc áo này, nếu thay ra rồi lại gặp ác mộng thì sao?”
Kỷ Hàn Chu nhìn vẻ mặt vô tội ấy, biết rõ y đang cố tình thử giới hạn của mình. Anh không tin một hậu duệ Vũ tộc có thể sống sót sau cuộc truy sát lại yếu đuối đến mức phụ thuộc vào mùi áo của người khác, nhưng cơn ác mộng tối qua là thật, sự hỗn loạn tinh thần lực cũng không thể giả. Cuối cùng anh chỉ yêu cầu y mặc thêm áo khoác mới bên ngoài, còn chiếc sơ mi được phép giữ lại đến khi tình trạng ổn định. Quyết định vừa được đưa ra, đôi cánh vàng của Yến Tinh Hà lập tức bung rộng trong ánh sáng ban mai, lộng lẫy đến mức cả căn phòng như sáng thêm một tầng.
Tần Duy đến đúng giờ, mang theo thiết bị kiểm tra chuyên dụng và một tập tài liệu vừa được giải mã từ khoang cứu sinh. Sau khi quét toàn thân, ông xác nhận các vết thương bên trong của Yến Tinh Hà đã hồi phục gần bảy mươi phần trăm, tinh thần lực cũng đủ ổn định để không cần tiếp xúc trực tiếp liên tục. Trong vòng một tuần tới, y chỉ cần ở trong phạm vi năm mươi mét với người neo giữ, sau đó khoảng cách có thể tăng dần tùy phản ứng cơ thể. Kết luận ấy khiến Kỷ Hàn Chu âm thầm thở phào, nhưng người đang ngồi trên ghế đối diện lại không hề vui vẻ.
Yến Tinh Hà thu đôi cánh lại, ánh mắt dừng trên bảng dữ liệu. “Ý bác sĩ là từ hôm nay tôi không cần ngủ cùng anh ấy nữa sao? Nếu cơ thể không phát cảnh báo nhưng tinh thần vẫn khó chịu, điều đó có được tính là chưa ổn định hay không? Ngoài ra, Vũ tộc có tập tính gần gũi với người neo giữ, việc cưỡng ép tách ra có thể gây ảnh hưởng lâu dài mà thiết bị thông thường không đo được.”
Tần Duy nhìn y một lúc, rõ ràng nhận ra câu hỏi không hoàn toàn xuất phát từ nhu cầu y tế. Ông cẩn thận giải thích rằng sự gần gũi có thể duy trì ở mức phù hợp, song không nhất thiết phải ôm ngủ hay tiếp xúc cả ngày. Sau đó ông quay sang Kỷ Hàn Chu, đề nghị hai người tự thỏa thuận ranh giới thay vì để máy móc quyết định mọi hành vi. Trước khi rời đi, ông còn để lại một câu rằng bệnh nhân đã có năng lực tự bảo vệ, người neo giữ cũng không cần tiếp tục coi y như sinh mệnh non yếu.
Cánh cửa vừa đóng, Yến Tinh Hà đã bước đến trước mặt Kỷ Hàn Chu. Y không còn cụp cánh giả vờ đáng thương, trái lại mở chúng ra hoàn toàn, từng chiếc lông vàng óng ánh dưới nắng như được dát một lớp kim loại mềm. Đôi cánh ấy lớn hơn Kỷ Hàn Chu tưởng, khi bung rộng gần như phủ kín nửa phòng khách, phần chóp trắng bạc quét nhẹ qua cổ tay anh. Yến Tinh Hà nhìn thẳng vào mắt anh, vẻ chủ động và tự tin lúc này hoàn toàn khác với sinh mệnh từng run rẩy trong vỏ trứng.
“Anh nghe rõ rồi chứ?” Y đưa một cánh vòng ra sau lưng Kỷ Hàn Chu, không chạm hẳn nhưng đủ tạo thành một vòng vây mềm mại. “Em đã trưởng thành, có thể tự bảo vệ bản thân, cũng hiểu rõ mình đang làm gì. Từ hôm nay, anh không được lấy lý do từng nuôi em trong trứng để xem em như trẻ nhỏ nữa.”
Kỷ Hàn Chu không né khỏi vòng cánh, nhưng ánh mắt vẫn giữ sự tỉnh táo. Anh thừa nhận mình đã hiểu thân phận thật của y, song sáu tháng chăm sóc vẫn là sự thật, cảm giác quen thuộc không thể lập tức biến mất chỉ vì một kết quả kiểm tra. Điều khiến anh lo lắng không phải tuổi tác của Yến Tinh Hà, mà là việc y vừa thoát khỏi hoàn cảnh nguy hiểm, rất có thể nhầm lẫn sự an toàn và phụ thuộc với tình cảm. Anh không muốn nhận lấy sự chủ động của y trong lúc bản thân y còn chưa phân biệt rõ nguyên nhân.
Yến Tinh Hà nghe xong không giận dữ, chỉ đưa tay nắm lấy cổ áo anh rồi kéo nhẹ. “Anh cho rằng em quấn lấy anh vì tinh thần lực, vậy từ bây giờ em sẽ chứng minh từng việc mình làm đều xuất phát từ lựa chọn. Em thích được anh ôm, thích mặc áo của anh, thích anh nhìn đôi cánh của em, cũng thích nhịp tim anh tăng lên mỗi khi em đến gần. Những chuyện ấy không phải cơ thể bắt em làm, mà là em muốn quyến rũ anh.”
Lời thừa nhận thẳng thắn khiến Kỷ Hàn Chu im lặng, còn hệ thống quản gia rất không đúng lúc hiện chỉ số nhịp tim của anh lên tường. Yến Tinh Hà lập tức quay đầu nhìn, khóe môi cong lên đầy hài lòng, sau đó tiến sát thêm một bước. Mái tóc vàng của y gần như chạm vào cằm anh, đôi mắt xanh biếc không hề che giấu ý muốn chiếm lấy toàn bộ sự chú ý. Kỷ Hàn Chu tắt màn hình, nhưng không thể tắt phản ứng của chính mình trước vẻ đẹp cố tình được phô bày ấy.
Buổi chiều, Yến Tinh Hà theo anh đến phòng chỉ huy để phối hợp nhận dạng dữ liệu của Hắc Mâu. Y mặc bộ quân phục dân sự mới, nhưng bên trong vẫn giữ chiếc sơ mi của Kỷ Hàn Chu, cổ áo mở vừa đủ để lộ phần xương quai xanh tinh tế. Mỗi khi nhân viên trong phòng vô thức nhìn sang, đôi cánh vàng phía sau y đều thu lại lạnh lùng, nhưng chỉ cần Kỷ Hàn Chu quay đầu, chúng lập tức bung ra đẹp đẽ hơn một chút. Hứa Triều quan sát suốt nửa giờ rồi ghé sát bên chỉ huy, thấp giọng nhận xét rằng vị khách này hình như chỉ muốn trình diễn cho một người xem.
Kỷ Hàn Chu không đáp, tiếp tục rà soát bản đồ truy đuổi như không nghe thấy. Tuy nhiên, khi một sĩ quan trẻ mang tài liệu đến và khen đôi cánh của Yến Tinh Hà, cây bút điện tử trong tay anh dừng lại rõ ràng. Anh không có tư cách can thiệp việc người khác ngắm nhìn y, càng không có lý do để khó chịu khi Yến Tinh Hà lịch sự đáp lời. Thế nhưng đến khi người kia xin phép được chạm thử vào phần lông cánh đã rụng để nghiên cứu, Kỷ Hàn Chu vẫn lên tiếng trước cả chủ nhân đôi cánh.
“Không được.” Anh ngẩng đầu, giọng lạnh hơn bình thường. “Lông vũ của Vũ tộc chứa tinh thần lực cá nhân, người ngoài không nên tùy tiện tiếp xúc. Mọi mẫu nghiên cứu phải được bác sĩ Tần lấy trong điều kiện vô trùng, đây là quy định bảo mật.”
Yến Tinh Hà nhìn anh, đôi mắt xanh chậm rãi sáng lên. Y không vạch trần việc quy định ấy vừa được Kỷ Hàn Chu tự nghĩ ra, chỉ ngoan ngoãn thu cánh rồi bước đến đứng sát bên anh. Đợi người sĩ quan rời đi, y mới cúi xuống, để một chiếc lông vàng dài lướt nhẹ qua mu bàn tay Kỷ Hàn Chu. “Vũ tộc chỉ cho người thân mật chạm vào cánh, nhưng anh đã vuốt em suốt sáu tháng, vậy anh định nhận mình là gì?”
Kỷ Hàn Chu rút tay về, song động tác chậm hơn một nhịp. Anh bảo y tập trung vào dữ liệu và không được trêu chọc giữa nơi làm việc, nhưng sự nghiêm khắc ấy không đủ che giấu cơn khó chịu vừa rồi. Yến Tinh Hà không tiếp tục ép anh, chỉ ngồi xuống chiếc ghế cạnh bàn rồi dùng một bên cánh che nhẹ phía sau lưng anh như một cách đánh dấu không lời. Cả buổi chiều, bất cứ ai bước đến gần đều phải nhìn thấy cảnh mỹ nhân Vũ tộc dùng cánh bao lấy vị chỉ huy lạnh lùng, còn người bị bao quanh tuy không đồng ý cũng chưa từng thật sự tránh ra.
Tối hôm đó, Kỷ Hàn Chu mang về hai bộ chăn gối mới và tuyên bố Yến Tinh Hà sẽ bắt đầu ngủ riêng. Y không phản đối, cũng không ôm gối sang phòng anh như đêm trước, chỉ bình thản chúc ngủ ngon rồi đóng cửa phòng khách. Căn hộ nhanh chóng chìm vào yên tĩnh, không có tiếng cánh lướt trên sàn, không có người cố tình hỏi anh đã quên nụ hôn trước khi ngủ hay chưa. Kỷ Hàn Chu nằm một mình trên chiếc giường rộng, gần một giờ trôi qua vẫn không thể nhắm mắt.
Đến nửa đêm, anh bước ra phòng khách với lý do kiểm tra thiết bị giám sát. Cửa phòng mở hé, Yến Tinh Hà đang nằm nghiêng trên giường, mái tóc vàng phủ kín gối, trong tay vẫn ôm chiếc áo sơ mi còn lại của anh. Thiết bị cho thấy mọi chỉ số đều ổn định, chứng minh y không cần sự chăm sóc nào, nhưng đôi cánh vàng lại khép chặt quanh cơ thể như đang tự tạo một chiếc vỏ trứng khác. Kỷ Hàn Chu đứng bên cửa rất lâu, cuối cùng vẫn bước vào kéo lại góc chăn đã rơi xuống.
Yến Tinh Hà lập tức mở mắt, rõ ràng chưa từng ngủ. Y không làm nũng, không chủ động ôm lấy anh, chỉ yên lặng nhìn người vừa tự tìm đến bằng ánh mắt sáng trong. Sự im lặng ấy khiến Kỷ Hàn Chu nhận ra mình thà đối phó với một Yến Tinh Hà liên tục quấn lấy còn hơn nhìn y thật sự giữ khoảng cách. Anh vừa định nói điều gì, thiết bị cá nhân trên cổ tay bỗng vang lên cảnh báo khẩn cấp.
Trên màn hình hiện ra hình ảnh từ camera an ninh ở cảng quân sự, một người đàn ông mặc đồng phục kỹ thuật đang lén truyền dữ liệu hồ sơ bệnh nhân ra ngoài. Tệp tin hắn vừa gửi có mã nhận dạng của quả trứng được cứu từ K-47, kèm theo tọa độ căn hộ của Kỷ Hàn Chu. Trước khi lực lượng an ninh kịp bắt giữ, người kia đã tự kích nổ thiết bị trong cơ thể, chỉ để lại một biểu tượng con mắt đen cháy trên màn hình. Tổ chức Hắc Mâu cuối cùng đã biết sinh mệnh trong trứng vẫn còn sống.
(Hết chương 5)
Bình luận 💬 0