Chương 8: Anh Nhìn Em Cho Rõ
Quả trứng nằm trong vòng tay Kỷ Hàn Chu suốt ba ngày ba đêm, chưa từng rời khỏi lồng ngực anh quá một phút. Khoang hồi phục có thể duy trì nhiệt độ và cung cấp năng lượng, nhưng chỉ cần tinh thần lực của anh suy yếu, những đường vân vàng trên lớp vỏ lập tức tối đi như đang nhắc nhở người bên ngoài không được lơ là. Tần Duy nhiều lần yêu cầu anh ngủ, cuối cùng phải dùng thiết bị hỗ trợ để cơ thể nghỉ ngơi trong khi tinh thần lực vẫn duy trì kết nối. Đến sáng ngày thứ tư, vết nứt đỏ sẫm trên vỏ mới hoàn toàn khép lại, nhịp sinh mệnh cũng trở nên mạnh mẽ và ổn định.
Hứa Triều đứng ngoài khoang y tế, nhìn vị chỉ huy vốn luôn chỉnh tề nay râu đã mọc lún phún, quân phục còn dính bụi cháy từ căn cứ Hắc Mâu. “Anh đã cứu được người, căn cứ cũng bị phá hủy, ít nhất nên tắm rồi thay quần áo trước khi cậu ấy tỉnh. Mỹ nhân Vũ tộc vừa mở mắt đã thấy bộ dạng này, có khi lại tưởng mình chui nhầm vào lòng người khác.”
Kỷ Hàn Chu không ngẩng đầu, bàn tay vẫn áp trên lớp vỏ đang tỏa nhiệt. “Yến Tinh Hà nhận ra tôi bằng tinh thần lực, không cần nhìn mặt. Cậu rảnh đến mức đứng đây nói nhảm thì đi kiểm tra kết quả thẩm vấn những kẻ bị bắt. Tôi muốn biết ai trong hội đồng Vũ tộc đã cung cấp mã sinh học cho Hắc Mâu trước khi em ấy tỉnh lại.”
Hứa Triều nhìn anh một lúc rồi khẽ thở dài, cuối cùng không tiếp tục đùa. “Phía Vũ tộc đã gửi yêu cầu chính thức, muốn đón Yến Tinh Hà về hành tinh mẹ ngay sau khi sức khỏe ổn định. Họ nói cậu ấy là hậu duệ Kim Vũ cuối cùng, Liên minh không có quyền giữ người. Tôi chưa trả lời, nhưng anh nên chuẩn bị tâm lý rằng lần này không thể chỉ ra lệnh cấm cậu ấy rời khỏi tầm mắt.”
Kỷ Hàn Chu siết nhẹ cánh tay, ánh mắt dừng trên những đường vân vàng sáng lên dưới bàn tay mình. Anh biết Yến Tinh Hà có quyền lựa chọn nơi muốn trở về, càng biết bản thân không thể dùng tình cảm vừa thừa nhận để thay thế chiếc vỏ trứng giam giữ y. Thế nhưng chỉ cần nghĩ đến cảnh căn nhà lại trở về yên tĩnh, ngực anh đã nặng xuống như bị thứ gì giữ chặt. Trước khi anh kịp đáp, quả trứng trong lòng bỗng phát ra một tiếng gõ rõ ràng, sau đó rung lên hai lần như đang bất mãn vì cuộc trò chuyện bên ngoài.
Kỷ Hàn Chu lập tức cúi xuống, tinh thần lực thận trọng bao quanh lớp vỏ. “Yến Tinh Hà, em tỉnh rồi sao? Nếu nghe được thì đừng vội phá vỏ, bác sĩ nói cơ thể em cần thêm thời gian ổn định. Tôi ở đây, không ai đưa em đi khi em chưa đồng ý.”
Quả trứng im lặng vài giây rồi cố tình nghiêng sang, cọ mạnh vào lòng bàn tay anh. Một đường nứt vàng lập tức xuất hiện trên đỉnh vỏ, lan xuống nhanh đến mức thiết bị theo dõi đồng loạt phát cảnh báo. Kỷ Hàn Chu còn chưa kịp gọi Tần Duy, lớp vỏ đã tách ra trong luồng sáng chói mắt, mái tóc vàng óng quen thuộc tràn xuống cánh tay anh. Lần này Yến Tinh Hà không yếu đến mức mất ý thức, vừa khôi phục hình người đã tự nhiên vòng tay qua cổ anh rồi chui sâu vào lòng như thể ba ngày qua chưa từng thay đổi tư thế.
Yến Tinh Hà nhắm mắt, tham lam hít lấy mùi hương quen thuộc trên người anh. “Anh đã bảo sau khi em tỉnh lại, muốn mặc áo của anh hay ngủ trên giường đều được. Em còn nghe anh nói nhớ em, ghen khi người khác nhìn em và muốn chính tay ôm em trở về. Chỉ huy Kỷ, trí nhớ của em rất tốt, anh đừng mong lấy lý do thiếu ngủ để phủ nhận.”
Kỷ Hàn Chu ôm chặt lấy eo y, cảm nhận cơ thể ấm áp thay cho lớp vỏ cứng lạnh suốt ba ngày mới thật sự tin người đã trở lại. Anh muốn kiểm tra thương thế trên cánh, nhưng Yến Tinh Hà không chịu buông, đôi chân dài còn tự nhiên chen vào giữa đầu gối anh để tìm tư thế thoải mái. Những hành động thân mật vốn từng khiến anh cứng đờ lúc này lại đem đến cảm giác yên tâm khó tả. Anh áp cằm lên mái tóc vàng, im lặng cho y ôm đủ lâu rồi mới gọi bác sĩ vào.
Tần Duy quét toàn thân hai lần, xác nhận chất ức chế đã bị hình thái tái sinh đào thải, thương tổn trong cơ thể cũng hồi phục hơn chín mươi phần trăm. Chỉ có đôi cánh vẫn cần vài ngày mới mọc lại đầy đủ lớp lông bị cháy, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến khả năng chiến đấu hay biến đổi hình thái. Ông yêu cầu Yến Tinh Hà nghỉ ngơi ít nhất một tuần, sau đó rất thức thời kéo Hứa Triều rời khỏi khoang y tế. Trước khi cửa đóng, hệ thống còn tự động chuyển chế độ kính mờ vì phát hiện khoảng cách giữa hai người đã thấp hơn tiêu chuẩn thông thường.
Yến Tinh Hà nhìn lớp kính vừa tối lại, đôi mắt xanh cong lên đầy ý cười. “Bác sĩ của anh rất hiểu chuyện. Em vừa tỉnh, cơ thể vẫn lạnh, tinh thần lực cũng chưa hoàn toàn ổn định, có lẽ cần người neo giữ ôm thêm một lúc. Anh đừng nhìn thiết bị, những chỉ số kia chỉ đo được cơ thể, không đo được em nhớ anh nhiều đến mức nào.”
Kỷ Hàn Chu không thả tay, nhưng vẻ mặt lại dần trở nên nghiêm túc. “Tôi đã nghe thấy lời em nói trước khi biến đổi, cũng đã trả lời khi em còn ở trong trứng. Tuy nhiên, em yêu cầu tôi nói lại lúc em mở mắt, vì vậy tôi sẽ không dùng những lời em không thể trực tiếp đáp lại để thay cho câu trả lời chính thức.”
Yến Tinh Hà hơi lùi ra, nhưng hai cánh tay vẫn đặt trên vai anh. Ánh sáng trong khoang y tế phủ lên mái tóc y một tầng vàng rực, đôi mắt xanh không còn ý trêu chọc mà trở nên chăm chú hiếm thấy. Y đã chờ câu nói này từ đêm đầu tiên bước ra khỏi vỏ, dùng làm nũng, quyến rũ và cả việc rời đi để ép người đàn ông trước mặt nhìn rõ tình cảm của chính mình. Đến khi khoảnh khắc thật sự xuất hiện, y lại im lặng, không thúc giục cũng không cố tình đến gần hơn.
Kỷ Hàn Chu đưa tay vuốt những sợi tóc rối bên má y, ánh mắt không né tránh như những lần trước. “Tôi từng nghĩ mình mềm lòng vì em là một sinh mệnh yếu ớt được tôi cứu về, sau đó lại cho rằng cảm giác muốn giữ em bên cạnh chỉ là thói quen hình thành trong sáu tháng. Nhưng khi em rời đi, thứ tôi nhớ không phải quả trứng nằm yên trong lòng mà là người luôn mặc áo của tôi, dùng cánh bao quanh tôi và cố tình khiến tôi ghen.”
Anh dừng lại một nhịp, bàn tay trượt xuống giữ lấy gáy Yến Tinh Hà. “Tôi thích mái tóc của em, thích đôi cánh em chỉ khoe trước mặt tôi, thích việc em quấn lấy tôi dù đôi khi khiến tôi không biết phải đối phó thế nào. Tôi cũng thích em đủ mạnh để tự bảo vệ bản thân, nhưng vẫn lựa chọn làm nũng trong vòng tay tôi. Tôi yêu Yến Tinh Hà đang nhìn tôi lúc này, không phải vì trách nhiệm, tinh thần lực hay bất kỳ lời hứa nào với một quả trứng.”
Đôi cánh chưa hoàn toàn hồi phục sau lưng Yến Tinh Hà chậm rãi mở ra, từng chiếc lông mới mọc phát sáng như những tia nắng nhỏ. Y nhìn Kỷ Hàn Chu rất lâu, khóe mắt dần cong lên nhưng giọng nói vẫn cố giữ bình tĩnh. “Anh nói thiếu một điều. Anh chưa thừa nhận mình muốn em ở lại, cũng chưa nói sau này còn cho em ngủ trong lòng hay không.”
Kỷ Hàn Chu kéo người lại gần, lần đầu tiên chủ động để y ngồi hoàn toàn trong vòng tay mình. “Tôi muốn em ở lại, nhưng không muốn em ở lại vì lời hứa nuôi dưỡng hay vì tôi là người neo giữ. Em có thể trở về Vũ tộc, tiếp tục nhiệm vụ hoặc đi bất cứ nơi nào em muốn, chỉ cần nhớ quay lại. Còn chuyện ngủ trong lòng tôi, em đã chiếm vị trí ấy suốt sáu tháng, bây giờ muốn đuổi cũng không dễ.”
Yến Tinh Hà lập tức mỉm cười, đôi cánh vàng mở rộng rồi khép lại quanh hai người. Y không cho Kỷ Hàn Chu thêm thời gian suy nghĩ, một tay giữ cổ áo anh, tay kia luồn vào mái tóc ngắn sau gáy rồi cúi xuống hôn. Nụ hôn đầu tiên không hề dè dặt như vẻ yếu ớt y từng thể hiện, môi vừa chạm đã chủ động mở ra, mang theo sự nóng bỏng được nén quá lâu. Kỷ Hàn Chu sững lại trong một nhịp, sau đó giữ chặt eo y và giành lại quyền chủ động, khiến người luôn miệng nói muốn quyến rũ anh cuối cùng cũng phải bám lấy vai mới ngồi vững.
Yến Tinh Hà bị hôn đến hơi thở rối loạn, đôi mắt xanh phủ một tầng nước mỏng nhưng ý cười vẫn không hề giảm. Y tựa trán vào trán anh, ngón tay chậm rãi lau vết ẩm nơi khóe môi rồi cố ý đưa lên trước mắt người đàn ông. “Anh từng nói người trưởng thành không được tùy tiện ôm người khác, nhưng vừa rồi rõ ràng anh còn làm nhiều hơn ôm. Có cần em nhắc hệ thống lưu lại dữ liệu để sau này anh không thể chối không?”
Kỷ Hàn Chu giữ lấy cổ tay y, cúi xuống hôn thêm một lần ngắn nhưng đủ khiến lời trêu chọc bị chặn lại. “Không cần lưu, tôi nhớ rõ mình đã làm gì. Nhưng em vừa hồi phục, nếu còn cố tình kích thích nhịp tim và tinh thần lực, tôi sẽ gọi bác sĩ quay lại. Đến lúc đó em phải giải thích vì sao bệnh nhân vừa tỉnh đã ngồi trên người neo giữ.”
Yến Tinh Hà không hề có ý định rời khỏi vị trí, trái lại còn vòng chân qua bên hông anh rồi dùng cánh che kín hơn. “Em sẽ nói mình đang thực hiện tập tính kết đôi của Kim Vũ tộc. Muốn thu hút bạn đời, Vũ tộc phải khoe cánh, tặng lông và chủ động tiếp xúc để xác nhận đối phương có chấp nhận hay không. Anh đã giữ lông của em, chạm vào cánh em, còn hôn em như vậy, theo nghi thức thì không còn đường rút.”
Kỷ Hàn Chu nhớ đến chiếc lông đã tan thành ánh sáng khi y trở về trong trứng, lòng bàn tay vô thức siết lại. “Chiếc lông dẫn đường đã biến mất. Nếu nó là tín vật quan trọng, sau khi cánh em hồi phục có thể đưa tôi một chiếc khác. Lần này nói rõ ý nghĩa trước khi đưa, tôi không muốn đến khi nhận rồi mới biết mình đã đồng ý kết đôi.”
Yến Tinh Hà nghiêng đầu, mái tóc vàng trượt xuống ngực anh. “Anh sợ đồng ý nhầm sao? Em tưởng anh vừa nói muốn em quay lại bất kể đi đâu, còn cho em chiếm giường và vòng tay cả đời. Nếu những lời đó vẫn chưa được tính là cầu hôn, tiêu chuẩn của con người đúng là phức tạp.”
Kỷ Hàn Chu còn chưa kịp sửa lại cách diễn giải, thiết bị liên lạc bên giường đã phát sáng. Thông báo chính thức từ hội đồng Vũ tộc yêu cầu Yến Tinh Hà đến trạm ngoại giao vào sáng hôm sau, đồng thời cho biết trưởng lão Kim Vũ đã đến Liên minh để đích thân đưa y trở về hành tinh mẹ. Phần cuối văn bản nhấn mạnh quan hệ neo giữ giữa hai người chỉ phát sinh trong tình huống cấp cứu, không được xem là căn cứ để một quân nhân Liên minh giữ hậu duệ Vũ tộc ở lại. Từng câu chữ đều lịch sự, nhưng ý định tách hai người lại rõ ràng đến mức không thể nhầm lẫn.
Yến Tinh Hà đọc hết thông báo, đôi cánh đang bao quanh Kỷ Hàn Chu không hề nới lỏng. Y tắt màn hình rồi cúi xuống hôn nhẹ lên môi anh, vẻ mặt bình thản như người bị triệu hồi không phải mình. “Ngày mai anh đi cùng em. Họ muốn biết em lựa chọn người neo giữ hay Vũ tộc, vậy em sẽ trả lời ngay trước mặt tất cả mọi người.”
Kỷ Hàn Chu nhìn y, giọng trầm xuống. “Em không cần vì tôi mà từ bỏ chủng tộc hoặc trách nhiệm của mình. Tôi có thể chờ, cũng có thể cùng em tìm cách để hai bên chấp nhận. Điều duy nhất tôi không muốn là em quyết định trong lúc cảm xúc còn chưa ổn định.”
Yến Tinh Hà đưa tay nâng mặt anh, đôi mắt xanh phản chiếu rõ hình bóng người trước mặt. “Em đã lựa chọn từ lúc còn nằm trong bóng tối, nghe một người xa lạ hát sai nhịp nhưng vẫn ôm em suốt đêm. Em trở về Vũ tộc hay ở lại Liên minh không phải điều quan trọng nhất, bởi nơi nào có anh thì nơi đó mới là chỗ em muốn quay về. Ngày mai em chỉ cần khiến họ hiểu một chuyện: quả trứng ấy đã tự chọn người từ lâu rồi.”
(Hết chương 8)
Bình luận 💬 0