Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU KHI RA KHỎI VỎ TRỨNG, MỸ NHÂN VŨ TỘC QUÁN LẤY TÔI

Chương 9: Lời Hứa Mới

Chương 1: Quả Trứng Biết Chọn Người Chương 2: Sáu Tháng Ôm Trứng Ngủ Chương 3: Bé Con Nở Ra Quá Đẹp Chương 4: Người Trong Trứng Nghe Thấy Tất Cả Chương 5: Mỹ Nhân Vũ Tộc Đang Quyến Rũ Anh Chương 6: Người Rời Đi Trước Chương 7: Lần Thứ Hai Trở Về Trong Trứng Chương 8: Anh Nhìn Em Cho Rõ Chương 9: Lời Hứa Mới Chương 10: Vợ Tương Lai Vẫn Thích Được Ôm
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 9: Lời Hứa Mới

Sáng hôm sau, trạm ngoại giao Vũ tộc bị bao vây bởi ba lớp cảnh vệ và hàng chục phóng viên đến từ các hành tinh trung tâm. Tin hậu duệ Kim Vũ cuối cùng bị một phái đoàn giả mạo bắt cóc đã lan khắp mạng tinh tế chỉ trong một đêm, kéo theo vô số câu hỏi về trách nhiệm của hội đồng Vũ tộc lẫn lỗ hổng an ninh của Liên minh. Kỷ Hàn Chu mặc quân phục chỉnh tề, đứng bên ngoài khoang nghỉ y tế, trong tay vẫn cầm chiếc áo khoác dành riêng cho đôi cánh của Yến Tinh Hà. Anh đã chuẩn bị tinh thần đối diện với chất vấn, nhưng khi cửa mở ra, mọi suy nghĩ lập tức dừng lại trước người vừa bước ra dưới ánh sáng.

Yến Tinh Hà không mặc lễ phục truyền thống mà chọn bộ quân phục dân sự màu trắng do Kỷ Hàn Chu đặt may, phần lưng được xẻ vừa đủ để đôi cánh vàng kim tự do mở rộng. Mái tóc dài được buộc thấp bằng một sợi dây bạc, vài lọn tóc rơi bên gương mặt khiến vẻ đẹp rực rỡ càng mang theo sức hấp dẫn khó rời mắt. Y bước đến trước mặt Kỷ Hàn Chu, không nhận áo khoác ngay mà chủ động cúi đầu để anh chỉnh lại cổ áo. Động tác thân mật ấy diễn ra trước toàn bộ cảnh vệ, khiến những ánh mắt xung quanh lập tức trở nên phức tạp.

Kỷ Hàn Chu cài chốt áo cho y, cố giữ giọng bình tĩnh. “Bên trong có mười hai trưởng lão Vũ tộc, ba đại diện quân sự và người của hội đồng Liên minh. Nếu họ gây áp lực, em không cần trả lời ngay, tôi sẽ yêu cầu hoãn phiên làm việc. Ngoài ra, không được mở cánh quá lâu, bác sĩ Tần nói lớp lông mới chưa hoàn toàn ổn định.”

Yến Tinh Hà khẽ nghiêng người, để một bên cánh lướt qua cổ tay anh rồi mới thu lại. “Anh lo em bị bắt nạt hay lo em khoe cánh trước quá nhiều người? Hôm qua anh đã thừa nhận mình ghen, hôm nay không được dùng lý do y tế để che giấu nữa. Em sẽ không làm liều, nhưng anh cũng phải đứng đủ gần để tất cả đều nhìn thấy người em đã lựa chọn.”

Phòng nghị sự rộng đến mức tiếng bước chân vang vọng dưới mái vòm bằng pha lê xanh. Mười hai trưởng lão Vũ tộc ngồi thành hình cánh cung, phía sau họ là biểu tượng đôi cánh bạc của hành tinh mẹ, còn đại diện Liên minh chiếm dãy ghế đối diện. Trưởng lão ngồi chính giữa có mái tóc trắng và đôi cánh xám nhạt, chính là người đã ký lệnh tiếp nhận Yến Tinh Hà nhưng không trực tiếp tham gia đoàn hộ tống. Khi nhìn thấy Kỷ Hàn Chu đi cùng, vẻ mặt ông lập tức trở nên nghiêm khắc.

Trưởng lão Lạc Thư gõ nhẹ quyền trượng xuống sàn, giọng nói vang rõ khắp căn phòng. “Yến Tinh Hà, hội đồng đã xác nhận cậu là hậu duệ thuần huyết cuối cùng của Kim Vũ tộc. Sau hai lần bị Hắc Mâu truy sát, cậu không còn thích hợp tiếp tục sống ngoài sự bảo vệ của hành tinh mẹ. Quan hệ neo giữ giữa cậu và Kỷ Hàn Chu chỉ xuất hiện do tình huống khẩn cấp, không thể trở thành lý do để cậu từ chối trách nhiệm với chủng tộc.”

Yến Tinh Hà không ngồi vào vị trí được chuẩn bị mà đứng thẳng bên cạnh Kỷ Hàn Chu, đôi cánh vàng chậm rãi mở ra sau lưng. “Tôi chưa từng từ chối trách nhiệm với Vũ tộc, nhưng bảo vệ không đồng nghĩa với việc tước quyền lựa chọn của tôi. Phái đoàn giả mạo có được mã sinh học, lịch trình bí mật và chữ ký xác nhận từ hệ thống nội bộ, chứng tỏ kẻ bán tôi không chỉ nằm trong Liên minh. Trước khi yêu cầu tôi trở về, hội đồng nên giải thích vì sao Hắc Mâu hiểu đường đi của tôi còn rõ hơn chính tôi.”

Cả phòng nghị sự lập tức xôn xao, nhưng Kỷ Hàn Chu đã mở màn hình dữ liệu trước khi bất kỳ ai kịp phủ nhận. Từ căn cứ Hắc Mâu bị phá hủy, đội điều tra thu được bản ghi giao dịch kéo dài hơn ba năm, trong đó có nhiều khoản chuyển vào tài khoản trung gian của trợ lý trưởng lão. Tuy nhiên, dữ liệu quan trọng nhất lại là một đoạn liên lạc được mã hóa bằng chính quyền trượng của Lạc Thư, ra lệnh giữ Yến Tinh Hà sống đến khi lấy được lõi gene. Ánh mắt mọi người đồng loạt dồn về vị trưởng lão tóc trắng, còn đôi cánh xám sau lưng ông giật mạnh như không còn duy trì được bình tĩnh.

Lạc Thư đứng bật dậy, quyền trượng nện mạnh xuống mặt bàn. “Dữ liệu có thể bị làm giả, nhất là khi nó đến từ quân đội Liên minh muốn chiếm giữ huyết mạch Kim Vũ. Kỷ Hàn Chu đã dùng tinh thần lực ảnh hưởng đến phán đoán của cậu, khiến cậu chống lại chính chủng tộc mình. Yến Tinh Hà, cậu phải lập tức cắt liên kết neo giữ và trở về hành tinh mẹ để kiểm tra tinh thần.”

Kỷ Hàn Chu không đáp trả lời buộc tội bằng giận dữ, chỉ chuyển sang đoạn ghi âm cuối cùng trong căn cứ. Giọng của Lạc Thư vang lên rõ ràng, thỏa thuận cung cấp mẫu gene đổi lấy quyền kiểm soát chương trình tái sinh của Vũ tộc, đồng thời yêu cầu Hắc Mâu dựng một vụ bắt cóc để đổ trách nhiệm cho Liên minh. Phần cuối bản ghi còn nhắc đến việc loại bỏ Yến Tinh Hà sau khi lấy đủ dữ liệu, bởi một hậu duệ thuần huyết không chịu phục tùng sẽ nguy hiểm hơn một biểu tượng đã chết. Khi đoạn ghi âm kết thúc, lực lượng an ninh Vũ tộc lập tức tiến lên khóa quyền trượng của ông.

Yến Tinh Hà nhìn người từng chăm sóc mình khi còn nhỏ bị áp giải khỏi ghế trưởng lão, ánh mắt thoáng qua đau đớn nhưng không hề dao động. “Ông luôn nói Kim Vũ tộc phải sống vì tương lai của toàn tộc, nhưng trong mắt ông, tôi chưa từng là một người sống. Ông muốn huyết mạch, đôi cánh và năng lực tái sinh của tôi, còn lựa chọn của tôi thì chưa bao giờ quan trọng. Từ hôm nay, tôi vẫn thực hiện nghĩa vụ với Vũ tộc, nhưng không ai được quyền dùng hai chữ chủng tộc để quyết định người tôi yêu.”

Lạc Thư vùng khỏi tay cảnh vệ, khuôn mặt méo đi vì giận dữ. “Cậu sẽ hối hận vì giao bản thân cho một con người chỉ chăm sóc cậu như thú non. Khi liên kết tinh thần suy yếu, hắn sẽ nhận ra thứ hắn yêu chỉ là cảm giác sở hữu sinh mệnh mình từng cứu. Một ngày nào đó, cậu sẽ trở về đây sau khi bị bỏ rơi.”

Kỷ Hàn Chu bước lên chắn trước Yến Tinh Hà, lần đầu tiên công khai nắm lấy tay y giữa phòng nghị sự. “Tôi không giữ em ấy vì đã cứu một quả trứng, cũng không yêu em ấy vì liên kết tinh thần. Người tôi lựa chọn là Yến Tinh Hà trưởng thành, có thể tự chiến đấu, tự quyết định và sẵn sàng rời khỏi tôi nếu tôi không tôn trọng em ấy. Tôi không dám hứa em ấy sẽ không bao giờ thất vọng, nhưng tôi có thể hứa mỗi lần xảy ra vấn đề đều sẽ đứng lại cùng em ấy giải quyết, không dùng trách nhiệm hay bản năng làm lý do trốn tránh.”

Yến Tinh Hà siết các ngón tay đang đan với anh, đôi mắt xanh sáng rực hơn cả lớp lông vàng phía sau. “Sáu tháng trước, anh ấy từng hứa sẽ nuôi tôi cả đời vì tưởng tôi là sinh mệnh chưa trưởng thành. Lời hứa ấy đã cứu tôi, nhưng tôi không cần anh ấy thực hiện nó nữa. Hôm nay tôi muốn một lời hứa mới, không phải người nuôi dưỡng với người được nuôi, mà là hai người trưởng thành tự nguyện lựa chọn nhau.”

Kỷ Hàn Chu quay sang nhìn thẳng vào y, giọng trầm nhưng rõ ràng đến mức toàn bộ phòng nghị sự đều nghe thấy. “Tôi hứa sẽ không xem tình yêu là trách nhiệm một phía, không dùng sự bảo vệ để hạn chế tự do của em và không thay em đưa ra lựa chọn. Tôi sẽ cùng em trở về Vũ tộc khi em cần, chờ em quay lại khi em phải rời đi và luôn giữ một chỗ bên cạnh mình cho em. Yến Tinh Hà, tôi không nuôi em cả đời, tôi muốn sống cùng em cả đời.”

Đôi cánh vàng của Yến Tinh Hà đột ngột mở rộng, hàng nghìn điểm sáng rơi xuống như bụi sao giữa đại sảnh. Y bước tới ôm lấy cổ Kỷ Hàn Chu, hoàn toàn không quan tâm xung quanh còn bao nhiêu trưởng lão và quan chức đang nhìn. Nụ hôn chỉ chạm nhẹ lên môi nhưng đủ công khai lựa chọn của y trước toàn bộ hai bên, khiến hệ thống ghi hình đồng thời phát cảnh báo vì năng lượng Vũ tộc tăng cao. Khi rời ra, y còn cố ý giữ khoảng cách rất gần, nụ cười đẹp đến mức không ai có thể nghi ngờ y đang bị ép buộc.

Yến Tinh Hà khẽ vuốt cổ áo anh, giọng nói chỉ vừa đủ để những người gần nhất nghe thấy. “Theo nghi thức Kim Vũ tộc, mở toàn bộ cánh trước một người, trao lông dẫn đường và hôn trước hội đồng được xem là xác nhận bạn đời. Anh đã nhận đủ ba thứ, bây giờ không thể nói tiêu chuẩn của con người khác biệt rồi rút lui. Sau phiên họp, anh phải cùng em đăng ký quan hệ.”

Kỷ Hàn Chu giữ lấy eo y, bình tĩnh đến mức như đã dự đoán trước. “Tôi sẽ đăng ký, nhưng em phải giải thích toàn bộ nghi thức trước khi ký bất kỳ giấy tờ nào. Tôi không muốn sáng mai tỉnh dậy mới biết mình đã đồng ý xây tổ, ấp trứng hoặc tham gia một nghi lễ kéo dài ba tháng. Ngoài ra, em vừa hồi phục, không được vì vui quá mà tiếp tục rụng lông khắp sàn.”

Phiên nghị sự kết thúc bằng việc Lạc Thư bị tước quyền trưởng lão, hội đồng Vũ tộc đồng ý thành lập nhóm điều tra chung với Liên minh và công nhận quyền tự quyết của Yến Tinh Hà. Tưởng rằng mọi chuyện đã đủ náo loạn, Hứa Triều lại vô tình chạm nhầm vào một tệp âm thanh khi công bố bằng chứng cho báo chí. Giọng hát ru lệch nhịp của Kỷ Hàn Chu lập tức vang khắp phòng, kèm theo câu hứa “sau khi em nở ra, tôi sẽ nuôi em cả đời” được ghi lại từ thiết bị y tế sáu tháng trước. Chỉ trong mười phút, đoạn ghi âm đã trở thành nội dung được chia sẻ nhiều nhất trên mạng tinh tế.

Tối ấy, Kỷ Hàn Chu trở về căn hộ với sắc mặt lạnh hơn thường ngày, còn Yến Tinh Hà ngồi trên ghế dài xem lại đoạn video lần thứ mười ba. Mỗi khi nghe đến đoạn anh quên lời rồi tự nối bằng những câu vụng về, đôi cánh vàng của y lại rung lên vì cố nhịn cười. Kỷ Hàn Chu vừa định tắt màn hình, hệ thống quản gia đã báo một bưu kiện khẩn từ hành tinh mẹ Vũ tộc vừa được chuyển đến phòng ngủ. Bên trong là một chiếc giường hình tổ chim khổng lồ đủ cho hai người, kèm tấm thiệp chúc mừng bạn đời mới và hướng dẫn xây tổ trước kỳ kết đôi.

Yến Tinh Hà ôm tấm thiệp bước đến, ánh mắt xanh biếc đầy vẻ mong chờ. “Anh vừa nói không muốn sáng mai mới biết mình đã đồng ý xây tổ, vậy chúng ta làm ngay tối nay. Theo truyền thống, người được chọn phải tự tay mang bạn đời vào tổ rồi ôm đến sáng. Anh đã nuôi em trong trứng sáu tháng, chắc việc này không khó đâu.”

Kỷ Hàn Chu nhìn chiếc tổ gần như chiếm hết phòng ngủ, lại nhìn mỹ nhân Vũ tộc đã chủ động giơ hai tay chờ được bế. Anh cuối cùng cũng hiểu việc công khai xác nhận quan hệ không phải kết thúc cho chuỗi ngày bị quấn lấy, mà chỉ khiến Yến Tinh Hà có thêm vô số lý do hợp pháp để chiếm lấy vòng tay mình. Trước ánh mắt đầy dụ dỗ ấy, Kỷ Hàn Chu im lặng cúi xuống bế y lên, nhưng vừa bước đến cạnh tổ, đôi cánh vàng đã khép lại quanh hai người.

(Hết chương 9)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0