Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU KHI RA KHỎI VỎ TRỨNG, MỸ NHÂN VŨ TỘC QUÁN LẤY TÔI

Chương 10: Vợ Tương Lai Vẫn Thích Được Ôm

Chương 1: Quả Trứng Biết Chọn Người Chương 2: Sáu Tháng Ôm Trứng Ngủ Chương 3: Bé Con Nở Ra Quá Đẹp Chương 4: Người Trong Trứng Nghe Thấy Tất Cả Chương 5: Mỹ Nhân Vũ Tộc Đang Quyến Rũ Anh Chương 6: Người Rời Đi Trước Chương 7: Lần Thứ Hai Trở Về Trong Trứng Chương 8: Anh Nhìn Em Cho Rõ Chương 9: Lời Hứa Mới Chương 10: Vợ Tương Lai Vẫn Thích Được Ôm
← Trước
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 10: Vợ Tương Lai Vẫn Thích Được Ôm

Chiếc tổ do Vũ tộc gửi tới không giống bất kỳ chiếc giường nào Kỷ Hàn Chu từng nhìn thấy, phần khung được đan bằng sợi thực vật phát sáng, bên trong lót kín lông vũ mềm đến mức bước chân vừa đặt xuống đã lún sâu. Anh bế Yến Tinh Hà đứng bên mép tổ, im lặng đọc dòng hướng dẫn đang chạy trên tấm thiệp điện tử: người được lựa chọn phải mang bạn đời vào tổ, dùng cánh hoặc vòng tay bao bọc đến khi trời sáng, giữa chừng không được bỏ đi. Quy định vốn chỉ dành cho Vũ tộc, nhưng người không có cánh như anh vẫn bị ghi chú rằng có thể dùng chăn thay thế, chứng tỏ bên gửi đã chuẩn bị rất kỹ. Kỷ Hàn Chu nghi ngờ toàn bộ hội đồng đều đang chờ xem anh xử lý nghi thức này thế nào.

Yến Tinh Hà vòng tay qua cổ anh, đôi cánh vàng khép lại phía sau lưng hai người, cố ý khiến khoảng không bên trong trở nên nhỏ hẹp và riêng tư. “Anh đã bế em đến đây rồi, bước cuối cùng chỉ là nằm xuống, không cần nghiên cứu nghi thức như kế hoạch tác chiến. Nếu anh lo mình không có cánh, em có thể dùng cánh bao cả hai, còn anh chỉ cần ôm em thật chặt. Truyền thống của Vũ tộc rất đơn giản, người vào tổ cùng nhau thì từ nay không được tùy tiện đuổi đối phương sang phòng khách.”

Kỷ Hàn Chu đặt y xuống lớp lông mềm, nhưng tay còn chưa kịp rút về đã bị kéo ngã vào trong tổ. “Tôi chưa từng đồng ý điều khoản cuối cùng, em không được tự ý thêm quy định. Phòng khách vẫn cần giữ lại cho khách, còn chuyện ngủ ở đâu phải dựa vào tình trạng sức khỏe và lịch làm việc. Ngoài ra, em vừa hồi phục, tối nay chỉ được nghỉ ngơi, không được lợi dụng nghi thức để làm chuyện khiến bác sĩ Tần phải đến kiểm tra lần nữa.”

Yến Tinh Hà chống khuỷu tay bên cạnh anh, mái tóc vàng rơi xuống phủ lên vai áo, đôi mắt xanh cong lên đầy dụ dỗ. “Em chỉ muốn được ôm, chính anh lại nghĩ sang chuyện khác trước, vậy người không trong sáng rõ ràng không phải em. Hơn nữa, anh vừa xác nhận quan hệ trước hội đồng, còn hôn em ngay giữa đại sảnh, bây giờ lại giả vờ nghiêm túc cũng đã muộn. Anh không cần lo bác sĩ Tần đến, em đã yêu cầu hệ thống từ chối mọi cuộc gọi không khẩn cấp đến sáng mai.”

Kỷ Hàn Chu vừa định sửa lại quyền quản lý căn hộ, Yến Tinh Hà đã dùng đôi cánh bao kín hai người rồi cúi xuống hôn anh. Nụ hôn lần này không còn vội vàng như trong khoang y tế, mà chậm rãi, quấn quýt, mang theo cảm giác xác nhận người trước mặt thật sự đã thuộc về cuộc sống của mình. Kỷ Hàn Chu giữ lấy eo y, từ thế bị động dần đổi thành chủ động, đến khi hơi thở của Yến Tinh Hà trở nên rối loạn mới chịu buông ra. Anh nhìn sắc hồng lan trên gương mặt rực rỡ ấy, cuối cùng hiểu vì sao Vũ tộc luôn tự hào về khả năng thu hút bạn đời của họ.

Yến Tinh Hà tựa trán vào vai anh, giọng nói mềm xuống nhưng vòng tay vẫn không chịu nới lỏng. “Trong sáu tháng nằm trong trứng, em đã tưởng tượng rất nhiều lần người bên ngoài sẽ có khuôn mặt thế nào. Em sợ anh chỉ thương một sinh mệnh yếu ớt, cũng sợ sau khi nhìn thấy em, anh sẽ cảm thấy những lời từng nói đều là sai lầm. Khi anh thật sự tránh em, em biết mình phải làm mọi cách khiến anh nhìn rõ rằng em không cần được nuôi, em chỉ muốn được anh yêu.”

Kỷ Hàn Chu vuốt dọc mái tóc vàng, bàn tay dừng lại trên phần gốc cánh nhạy cảm mà y từng chủ động cho phép anh chạm vào. “Tôi tránh em không phải vì hối hận đã cứu em, mà vì sợ lợi dụng cảm giác an toàn em dành cho người neo giữ. Sau đó tôi mới nhận ra người bị thói quen trói lại là tôi, chỉ cần không thấy em ở bên cạnh liền không thể ngủ, còn nghe người khác khen em thì muốn đuổi họ khỏi phòng. Yến Tinh Hà, tôi có thể chưa hiểu hết tập tính Vũ tộc, nhưng tôi sẽ học, miễn là em đừng dùng nó để lừa tôi ký thêm những điều khoản kỳ quái.”

Yến Tinh Hà ngẩng đầu, vẻ cảm động chỉ duy trì được vài giây trước khi khóe môi lại cong lên tinh nghịch. “Em chưa từng lừa anh, cùng lắm chỉ không giải thích ngay ý nghĩa của chiếc lông dẫn đường. Ngày mai chúng ta sẽ đăng ký quan hệ ở cả Liên minh lẫn Vũ tộc, sau đó em muốn chuyển toàn bộ đồ vào phòng anh. Em cũng muốn một chiếc ghế đủ rộng trong phòng chỉ huy, để những lúc nhớ anh có thể ngồi cạnh mà không cần biến thành chim nhỏ chui vào áo.”

Kỷ Hàn Chu đồng ý chiếc ghế, nhưng kiên quyết bác bỏ việc Yến Tinh Hà tùy tiện xuất hiện trong các cuộc họp mật. Hai người tranh luận đến gần nửa đêm, cuối cùng thống nhất y được phép vào phòng chỉ huy khi không có nhiệm vụ bảo mật, còn việc biến thành chim nhỏ phải báo trước để tránh gây hiểu lầm rằng chiến hạm nuôi thú cảnh. Yến Tinh Hà miễn cưỡng chấp nhận, đổi lại yêu cầu Kỷ Hàn Chu phải ôm mình ngủ mỗi khi ở nhà. Cuộc thương lượng kết thúc bằng việc anh kéo y sát vào lòng, còn đôi cánh vàng trải rộng trên lớp lông mềm, thật sự biến chiếc tổ xa lạ thành nơi thuộc về hai người.

Ba tháng sau, tổ chức Hắc Mâu bị triệt phá hoàn toàn nhờ nhóm điều tra chung giữa Liên minh và Vũ tộc. Kỷ Hàn Chu tiếp tục chỉ huy đội cứu viện, còn Yến Tinh Hà trở thành đại diện đặc biệt phụ trách bảo vệ các chủng tộc thú nhân hiếm, vì vậy hai người thường xuyên cùng xuất hiện trong những nhiệm vụ nguy hiểm. Y không còn cần tinh thần lực của anh để duy trì sự sống, nhưng vẫn giữ thói quen đứng sát bên, thỉnh thoảng dùng cánh phủ qua vai anh ngay giữa phòng chỉ huy. Mỗi lần bị nhắc nhở, y đều bình thản nói đó là biện pháp ổn định tâm trạng cho chỉ huy, bởi người nào đó sẽ trở nên khó chịu nếu quá lâu không được chạm vào y.

Trong một nhiệm vụ cứu hộ ở tuyến biên giới, đội của họ phát hiện một con tàu vận chuyển trái phép bị mắc kẹt giữa vùng bão thiên thạch. Kỷ Hàn Chu cùng Yến Tinh Hà tiến vào khoang hàng cuối cùng, nơi thiết bị dò sinh mệnh chỉ ghi nhận một tín hiệu yếu phát ra từ chiếc hộp bảo hộ bị khóa kín. Khi nắp hộp mở ra, bên trong là một quả trứng nhỏ màu xanh nhạt, kích thước chỉ bằng hai bàn tay, đang run lên vì lạnh. Toàn bộ đội cứu viện đồng loạt quay sang nhìn Kỷ Hàn Chu, rõ ràng cùng nhớ đến câu chuyện đã nổi tiếng khắp mạng tinh tế.

Kỷ Hàn Chu không chạm vào quả trứng ngay, trước tiên quét mã gene, kiểm tra chu kỳ sinh trưởng rồi hỏi bác sĩ qua liên lạc ba lần. “Xác nhận đây là thú nhân chưa trưởng thành, không phải hình thái tái sinh của một người đã hai mươi mấy tuổi. Tuổi sinh học, tuổi ý thức và thời gian dự kiến nở đều phải ghi rõ trong báo cáo. Nếu có bất kỳ dữ liệu nào chưa chắc chắn, đưa thẳng đến khu chăm sóc chuyên nghiệp, không được giao cho cá nhân mang về nhà.”

Hứa Triều đứng phía sau bật cười đến mức phải tháo mũ bảo hộ, nhưng vẫn cố trả lời thay bác sĩ. “Đã xác nhận bốn lần, đây thật sự là một đứa trẻ, dự kiến còn tám tháng mới nở. Anh yên tâm, lần này sẽ không có mỹ nhân trưởng thành bước ra rồi bắt anh chịu trách nhiệm cả đời. Dù vậy, nếu nó lại chỉ chịu nằm trong lòng anh, tôi khuyên anh nên chuẩn bị thêm một phòng trẻ em.”

Yến Tinh Hà cúi xuống, dùng đầu ngón tay truyền một luồng năng lượng dịu nhẹ vào vỏ trứng. Quả trứng nhỏ lập tức ổn định, nhưng không cọ về phía Kỷ Hàn Chu mà nghiêng sang áp vào lòng bàn tay y, khiến đôi mắt xanh sáng lên đầy thích thú. “Nó thích em hơn, vậy lần này em sẽ là người chăm sóc chính. Anh không cần lo nuôi thêm một người thành bạn đời, chỉ cần cùng em nuôi một đứa trẻ thật sự. Đương nhiên, trước khi quyết định nhận nuôi, chúng ta vẫn phải tìm người thân và hoàn thành toàn bộ thủ tục.”

Kỷ Hàn Chu nhìn y bế quả trứng nhỏ vào lòng, động tác cẩn thận nhưng không còn vẻ yếu ớt của người từng cần được bảo vệ. “Em có chắc mình đủ kiên nhẫn không? Trẻ con không giống tôi, sẽ không vì em cụp cánh làm nũng mà lập tức nhượng bộ. Nó còn có thể khóc giữa đêm, làm bẩn tổ và giật lông cánh của em.”

Yến Tinh Hà bước đến, tựa vai vào anh rồi dùng một bên cánh bao quanh cả ba. “Em không cần anh nhượng bộ mọi việc, chỉ cần anh cùng em học cách chăm sóc. Trước đây anh từng ôm một quả trứng không rõ lai lịch suốt sáu tháng, bây giờ có em giúp đỡ thì càng không có gì đáng sợ. Hơn nữa, em vẫn nhớ anh từng hứa nếu em ngoan sẽ cân nhắc cho em có một em trai hoặc em gái.”

Kỷ Hàn Chu lập tức phủ nhận mình từng đưa ra lời hứa như vậy, nhưng Hứa Triều đã mở bản ghi âm cũ từ thiết bị y tế làm bằng chứng. Tiếng nói của anh vang lên giữa khoang tàu, vừa dỗ quả trứng lớn nằm yên vừa thuận miệng nhắc rằng sau này có thể tìm thêm một thú non làm bạn. Yến Tinh Hà ôm quả trứng nhỏ, cười đến mức đôi cánh rung lên, còn những người xung quanh đồng loạt quay đi để giữ thể diện cho chỉ huy. Kỷ Hàn Chu cuối cùng chỉ có thể tắt bản ghi, quyết định từ nay phải xóa toàn bộ quyền truy cập kho dữ liệu của Hứa Triều.

Tối hôm ấy, sau khi giao quả trứng nhỏ cho trung tâm bảo hộ, hai người trở về căn hộ đã thật sự trở thành mái nhà chung. Chiếc tổ khổng lồ vẫn chiếm gần hết phòng ngủ, bên cạnh còn đặt thêm chiếc ổ ấp nhỏ mà Yến Tinh Hà nhất quyết mua trước để chuẩn bị cho khả năng nhận nuôi sau này. Kỷ Hàn Chu vừa nằm xuống, một con chim vàng trắng đã bay từ đầu giường đến, đáp ngay trên ngực anh rồi cuộn tròn như đã làm vô số lần. Anh vuốt lớp lông mềm, ánh mắt bất lực nhưng bàn tay lại dịu dàng hơn bất cứ lời nói nào.

Yến Tinh Hà biến về hình người ngay trong vòng tay anh, mái tóc vàng đổ xuống lớp chăn, đôi cánh khép kín hai người khỏi ánh đèn bên ngoài. “Anh từng hỏi em có thể chui lại vào trứng hay không, bây giờ em không chui vào được nữa. Nhưng em vẫn có thể chui vào lòng anh, ngủ trên giường anh và quấn lấy anh cả đời. Chỉ huy Kỷ, anh có hối hận vì đã nhặt quả trứng kia về không?”

Kỷ Hàn Chu kéo y sát lại, cúi xuống hôn lên trán, sau đó hôn nhẹ lên đôi môi đang chờ đợi. “Không hối hận. Tôi chỉ hối hận vì đã mất quá lâu mới hiểu người trong trứng chưa từng cần một người cha hay người nuôi dưỡng. Em chỉ đang chờ tôi thừa nhận rằng mình đã nhặt được người bạn đời tương lai.”

Yến Tinh Hà mỉm cười, dùng cánh bao lấy anh như một chiếc tổ ấm áp giữa màn đêm. Ngoài cửa sổ, ánh sáng từ những tuyến phi thuyền kéo thành dải dài trên bầu trời tinh tế, còn căn nhà từng lạnh lẽo cuối cùng đã có người chờ đợi mỗi khi Kỷ Hàn Chu trở về. Lời hứa nuôi dưỡng năm xưa không còn là sợi dây ràng buộc, mà trở thành khởi đầu cho một lời hứa bình đẳng hơn giữa hai người trưởng thành. Từ nay, Kỷ Hàn Chu không cần nuôi Yến Tinh Hà cả đời, bởi họ sẽ cùng nhau sống, cùng nhau bảo vệ mái nhà và ôm lấy nhau qua tất cả những năm tháng còn lại.

(Hết chương 10)

← Trước

Bình luận 💬 0