Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU KHI RA KHỎI VỎ TRỨNG, MỸ NHÂN VŨ TỘC QUÁN LẤY TÔI

Chương 2: Sáu Tháng Ôm Trứng Ngủ

Chương 1: Quả Trứng Biết Chọn Người Chương 2: Sáu Tháng Ôm Trứng Ngủ Chương 3: Bé Con Nở Ra Quá Đẹp Chương 4: Người Trong Trứng Nghe Thấy Tất Cả Chương 5: Mỹ Nhân Vũ Tộc Đang Quyến Rũ Anh Chương 6: Người Rời Đi Trước Chương 7: Lần Thứ Hai Trở Về Trong Trứng Chương 8: Anh Nhìn Em Cho Rõ Chương 9: Lời Hứa Mới Chương 10: Vợ Tương Lai Vẫn Thích Được Ôm
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 2: Sáu Tháng Ôm Trứng Ngủ

Căn hộ của Kỷ Hàn Chu chưa từng có vật gì thừa thãi, đến mức trí tuệ nhân tạo quản gia từng đánh giá nơi này giống phòng nghỉ tạm của quân nhân hơn là một mái nhà. Thế nhưng chỉ sau một đêm, phòng khách đã bị chiếm bởi ổ ấp di động, máy điều chỉnh độ ẩm, thiết bị giám sát tinh thần lực và ba hộp vật tư y tế do Tần Duy gửi tới. Quả trứng trắng vàng nằm giữa ổ giữ nhiệt, xung quanh được lót bằng lớp đệm mềm nhất của quân đội, nhưng nó vẫn liên tục nghiêng về phía Kỷ Hàn Chu mỗi khi anh bước qua. Đến lần thứ tư suýt lăn khỏi ổ, anh đành kéo ghế ngồi sát bên cạnh, đặt một tay lên lớp vỏ để nó chịu nằm yên.

Hệ thống quản gia phát ra giọng nói đều đều từ trần nhà. “Chủ nhân, nhiệt độ sinh mệnh mục tiêu đã ổn định, nhưng nhịp năng lượng tăng rõ rệt khi ngài chạm vào. Dựa theo dữ liệu hiện tại, tiếp xúc trực tiếp có hiệu quả cao hơn thiết bị giữ nhiệt ba mươi hai phần trăm. Đề nghị ngài duy trì tư thế này trong ít nhất hai giờ.”

Kỷ Hàn Chu nhìn đồng hồ đã gần nửa đêm, lại nhìn đống báo cáo nhiệm vụ còn chưa xử lý trên màn hình. “Đổi bàn làm việc sang đây, giảm ánh sáng xuống mức thấp nhất. Kết nối dữ liệu với thiết bị cổ tay của tôi, nếu chỉ số của nó thay đổi thì báo ngay. Ngoài ra, bỏ cách gọi ‘sinh mệnh mục tiêu’, từ giờ tạm ghi là bệnh nhân số một.”

Hệ thống im lặng một giây rồi nghiêm túc sửa lại. “Đã cập nhật tên gọi thành bệnh nhân số một. Tuy nhiên, hồ sơ y tế cần một danh xưng dễ nhận diện hơn trong trường hợp khẩn cấp. Ngài có muốn đặt tên tạm thời cho quả trứng không?”

Kỷ Hàn Chu không trả lời ngay, bởi việc đặt tên cho một sinh mệnh không rõ lai lịch nghe giống như anh đã mặc nhiên nhận trách nhiệm lâu dài. Anh chỉ định giữ nó bên người cho đến khi quân đội xác định được chủng tộc và tìm thấy người thân, sau đó mọi thứ sẽ trở về bình thường. Thế nhưng quả trứng dưới lòng bàn tay bỗng cọ nhẹ một cái, lớp vân vàng cũng sáng lên như đang chờ đợi. Cuối cùng anh chỉ lạnh nhạt nói hai chữ: “Tiểu Vũ.”

Hệ thống lập tức xác nhận tên, còn quả trứng lại rung lên rõ ràng hơn trước. Kỷ Hàn Chu cho rằng đó chỉ là phản ứng với dao động tinh thần lực, nhưng vẫn vô thức vuốt dọc lớp vỏ từ trên xuống dưới. Bề mặt vốn lạnh ngắt khi được tìm thấy giờ đã ấm dần, những đường nứt đen cũng không còn tiếp tục lan rộng. Anh xử lý công việc đến gần hai giờ sáng, bàn tay đặt trên quả trứng suốt thời gian ấy chưa từng rời đi.

Đến lúc chuẩn bị ngủ, vấn đề mới thật sự xuất hiện. Tần Duy yêu cầu khoảng cách giữa người neo giữ và bệnh nhân không được vượt quá năm mét, vì vậy Kỷ Hàn Chu đẩy ổ ấp vào cạnh giường rồi tắt đèn. Anh vừa nằm xuống được vài phút, thiết bị giám sát đã phát tiếng cảnh báo, trên màn hình hiện lên dòng chữ nhiệt độ cơ thể hạ thấp. Khi anh ngồi dậy, quả trứng đang cố nghiêng khỏi ổ, dường như muốn lăn về phía giường.

Kỷ Hàn Chu giữ nó lại, chỉnh nhiệt độ ổ ấp cao thêm hai độ rồi đặt tay lên vỏ. “Ở đây an toàn hơn. Em nằm yên, đừng tự làm mình rơi xuống. Tôi chỉ ngủ ngay bên cạnh, không rời đi.”

Quả trứng không tiếp tục lăn, nhưng chỉ số sinh mệnh vẫn dao động thất thường. Kỷ Hàn Chu truyền thêm tinh thần lực, tình trạng ấy chỉ dịu đi trong chốc lát rồi lại lặp lại khi anh thu tay về. Sau ba lần thử, anh không thể không chấp nhận rằng ổ ấp trị giá gần bằng một chiếc phi hành khí cá nhân hoàn toàn không có tác dụng bằng vòng tay của mình. Anh bế quả trứng lên giường, dùng chăn cuốn quanh hai bên để nó không lăn xuống rồi nằm cách một khoảng đủ an toàn.

Năm phút sau, quả trứng tự nghiêng qua lớp chăn, áp thẳng vào ngực anh. Kỷ Hàn Chu mở mắt nhìn trần nhà, cảm giác lớp vỏ cứng đang chiếm gần hết nửa giường khiến anh không biết nên tức giận hay bất lực. Anh thử đẩy nó ra, nó lại nghiêng trở về, thậm chí còn nặng nề đè lên cánh tay anh như cố tình chống đối. Cuối cùng anh đành ôm nó vào lòng, bàn tay đặt sau lớp vỏ, nhịp năng lượng lập tức ổn định đến mức hệ thống giám sát phát ra âm báo hài lòng.

Sáng hôm sau, Hứa Triều gọi đến đúng lúc Kỷ Hàn Chu đang mang quả trứng vào phòng tắm. Màn hình liên lạc vừa bật, vị phó đội trưởng đã nhìn thấy cảnh chỉ huy của mình một tay cầm bàn chải, một tay giữ quả trứng lớn sát bên hông. Hắn im lặng suốt ba giây, sau đó quay đầu gọi người bên cạnh đến xác nhận mình chưa tỉnh ngủ. Kỷ Hàn Chu không cho hắn cơ hội chế giễu quá lâu, trực tiếp hỏi tình hình điều tra con tàu bị nạn.

Hứa Triều lập tức chỉnh vẻ mặt nghiêm túc, nhưng khóe môi vẫn không ngừng nhếch lên. “Khoang cứu sinh đã bị xóa toàn bộ mã nhận dạng, song kỹ thuật viên tìm được dấu hiệu cho thấy con tàu bị truy đuổi ít nhất ba ngày trước khi rơi xuống K-47. Trên mảnh vỡ có dư lượng đạn năng lượng của tổ chức Hắc Mâu, đám chuyên săn bắt thú nhân hiếm để bán gene. Chúng ta chưa xác định được thứ chúng muốn là quả trứng hay món hàng khác trên tàu.”

Kỷ Hàn Chu siết tay quanh lớp vỏ, giọng trầm xuống. “Tăng cấp bảo mật hồ sơ, ngoài đội cứu viện và bác sĩ Tần không ai được biết nó còn sống. Kiểm tra toàn bộ camera ở cảng, truy dấu những con tàu rời khỏi K-47 trong vòng hai ngày trước vụ nổ. Nếu Hắc Mâu còn người sống, chúng sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.”

Hứa Triều gật đầu, sau đó không nhịn được liếc xuống cánh tay anh. “Tôi hiểu rồi, nhưng anh định đưa nó vào phòng tắm thật sao? Đừng nói với tôi đêm qua anh cũng ôm nó ngủ. Chỉ huy, anh mới nuôi một ngày đã chiều như vậy, sau này nó nở ra còn biết nghe lời ai?”

Kỷ Hàn Chu tắt liên lạc trước khi hắn kịp cười thành tiếng. Quả trứng trong tay dường như cảm nhận được sự bực bội, khẽ cọ vào khuỷu tay anh như đang an ủi. Anh cúi xuống nhìn nó, vô thức gõ nhẹ lên lớp vỏ hai cái. “Đừng học hắn. Em còn chưa nở đã biết gây phiền phức, sau này không được nuông chiều quá mức.”

Dù nói như vậy, Kỷ Hàn Chu vẫn mang quả trứng đến phòng chỉ huy ngay trong ngày đầu tiên trở lại làm việc. Anh đặt ổ ấp bên phải bàn điều khiển, yêu cầu tất cả nhân viên giữ khoảng cách ít nhất hai mét và cấm tự ý chạm vào. Ban đầu mọi người còn căng thẳng vì tưởng đây là vật chứng nguy hiểm, nhưng chỉ sau một buổi sáng, cả phòng đã phát hiện quả trứng sẽ sáng lên mỗi khi Kỷ Hàn Chu nói chuyện. Đến giờ nghỉ trưa, nó còn nghiêng về phía anh, phớt lờ hoàn toàn đĩa dinh dưỡng lỏng mà bác sĩ chuẩn bị.

Tần Duy kiểm tra dữ liệu rồi đưa ra kết luận khiến Kỷ Hàn Chu phải im lặng rất lâu. “Nó có thể nghe được âm thanh bên ngoài, thậm chí phản ứng với giọng nói quen thuộc. Mức độ ý thức vẫn chưa xác định, nhưng anh nên nói chuyện với nó thường xuyên để kích thích hoạt động thần kinh. Kể chuyện, đọc báo cáo hoặc hát đều được, miễn là giữ âm lượng ổn định.”

Kỷ Hàn Chu nhìn ông bằng ánh mắt không cảm xúc. “Tôi có thể đọc điều lệ quân đội. Nội dung rõ ràng, cấu trúc ổn định, không gây kích thích quá mức. Còn chuyện hát thì bỏ đi.”

Tần Duy thu thiết bị kiểm tra, cố giữ vẻ nghiêm túc. “Đọc điều lệ cho một sinh mệnh đang hồi phục có thể khiến nó muốn tự đóng vỏ thêm vài năm. Ngài không cần hát hay, chỉ cần giọng nói quen thuộc là đủ. Dù sao nó cũng không thể phàn nàn.”

Tối hôm đó, Kỷ Hàn Chu thật sự thử kể chuyện. Anh không có truyện thiếu nhi trong nhà, đành tìm một quyển sách phiêu lưu trên mạng rồi đọc bằng giọng đều đều như đang báo cáo chiến thuật. Quả trứng nằm trong lòng anh, ban đầu còn khẽ rung theo nhịp nói, nhưng đến đoạn thứ ba thì hoàn toàn im lặng. Hệ thống quản gia phân tích một lúc rồi kết luận rằng bệnh nhân số một có thể đã ngủ vì nội dung quá buồn tẻ.

Kỷ Hàn Chu tắt sách, nhìn quả trứng đang yên tĩnh dựa vào ngực mình. “Em đừng nghe nó nói linh tinh. Tôi không có kinh nghiệm kể chuyện, ngày mai sẽ đổi quyển khác. Chỉ cần em chịu khỏe lên, tôi có thể đọc bất cứ thứ gì em muốn.”

Từ hôm đó, căn hộ vốn im ắng dần xuất hiện thêm tiếng nói mỗi tối. Kỷ Hàn Chu kể cho Tiểu Vũ nghe những hành tinh mình từng đi qua, những trận mưa sao băng ở biên giới và cả chuyện Hứa Triều từng làm nổ bếp dã chiến chỉ vì muốn hâm nóng một hộp đồ ăn. Có những chuyện anh chưa từng kể với đồng đội, như việc cha mẹ mất sớm, những năm tháng một mình trong học viện hay cảm giác trở về căn nhà không có ai chờ đợi. Quả trứng luôn nằm yên trong lòng anh, thỉnh thoảng phát sáng hoặc cọ nhẹ, giống như thật sự đang lắng nghe từng lời.

Ba tháng trôi qua, những vết nứt đen trên vỏ dần khép lại, thay vào đó là các đường vân vàng ngày càng rực rỡ. Kỷ Hàn Chu cũng đã quen với việc thức dậy cùng sức nặng trong lòng, mang nó đến phòng chỉ huy rồi ôm trở về nhà mỗi tối. Anh mua thêm đệm, chăn giữ nhiệt và cả một chiếc đai chuyên dụng để cố định quả trứng khi di chuyển, mặc cho Hứa Triều nhìn thấy liền cười suốt nửa ngày. Điều duy nhất anh kiên quyết không làm là hát ru, cho đến đêm thứ một trăm tám mươi ba.

Đêm ấy, quả trứng đột ngột lạnh đi mà không có dấu hiệu báo trước. Toàn bộ đường vân vàng tối dần, nhịp sinh mệnh trên thiết bị tụt xuống mức nguy hiểm, còn tinh thần lực Kỷ Hàn Chu truyền vào bị lớp vỏ từ chối như thể sinh mệnh bên trong đang chìm quá sâu. Tần Duy hướng dẫn từ xa, yêu cầu anh liên tục gọi bệnh nhân để duy trì ý thức, nhưng dù Kỷ Hàn Chu nói gì, quả trứng vẫn không đáp lại. Anh ôm chặt nó vào ngực, lần đầu tiên cảm thấy sợ hãi trước một sinh mệnh mình từng cho rằng chỉ cần chăm sóc đúng quy trình là đủ.

“Tiểu Vũ, nghe tôi nói.” Kỷ Hàn Chu áp trán lên lớp vỏ lạnh buốt, giọng khàn đi vì truyền tinh thần lực quá mức. “Em đã cố gắng suốt sáu tháng, không thể bỏ cuộc vào lúc này. Tôi còn chưa biết em thuộc chủng tộc nào, chưa biết em thích ăn gì, cũng chưa nghe em gọi tôi một lần.”

Quả trứng vẫn im lặng, những đường sáng dưới lớp vỏ chỉ còn le lói như có thể tắt bất cứ lúc nào. Kỷ Hàn Chu nhớ đến lời Tần Duy từng nói rằng âm thanh quen thuộc có thể kéo ý thức trở lại, cuối cùng đành hát bài ru duy nhất còn nhớ từ thời thơ ấu. Giọng anh thấp và hơi lệch nhịp, nhiều đoạn còn quên lời phải tự nối bằng vài câu vụng về, nhưng anh không dừng lại. Sau lần hát thứ ba, lớp vỏ trong lòng bỗng rung lên rất khẽ.

Kỷ Hàn Chu lập tức truyền thêm tinh thần lực, cảm nhận một luồng năng lượng yếu ớt quấn lấy mình từ bên trong. “Ngoan, cứ bám lấy tôi. Sau khi em nở ra, tôi sẽ nuôi em, không để ai bắt em đi nữa. Chỉ cần em tỉnh lại, tôi hứa sẽ nuôi em cả đời.”

Nhịp sinh mệnh đang tụt đột nhiên dừng lại, sau đó chậm rãi tăng lên từng chút một. Những đường vân vàng sáng trở lại, lan khắp lớp vỏ như ánh mặt trời xuyên qua màn đêm, còn quả trứng thì chủ động áp sát hơn vào ngực anh. Kỷ Hàn Chu nhắm mắt, cánh tay vẫn ôm chặt không dám nới lỏng, mãi đến khi hệ thống báo các chỉ số đã ổn định mới thở ra một hơi dài. Anh không hề nhận ra lời hứa vừa rồi đã được sinh mệnh bên trong ghi nhớ rõ ràng hơn bất kỳ lời nào trước đó.

Gần sáng, quả trứng lại ấm áp như thường lệ, nhưng trên đỉnh vỏ xuất hiện một đường nứt mảnh màu vàng. Kỷ Hàn Chu vừa đưa tay chạm vào, từ bên trong lập tức vang lên một tiếng động rất nhỏ, giống như có ai đang dùng đầu ngón tay gõ lại. Anh còn chưa kịp gọi bác sĩ, vết nứt ấy đã kéo dài thêm một đoạn dưới ánh mắt sửng sốt của mình. Dường như sinh mệnh được anh ôm suốt sáu tháng cuối cùng cũng chuẩn bị bước ra để đòi lời hứa nuôi dưỡng cả đời.

(Hết chương 2)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0