Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU KHI XUYÊN THÀNH PHU QUÂN CỦA NAM THÊ PHÁO HÔI

Chương 10: Mười Ngày

Chương 1: Đêm Tân Hôn Chương 2: Chén Trà Đầu Tiên Chương 3: Phu Lang Là Chủ Chương 4: Lại Mặt Chương 5: Thư Phòng Cũ Chương 6: Hương Sách Ba Ngày Chương 7: Một Lò Hương Tĩnh Chương 8: Người Của Chính Viện Chương 9: Đường Lui Chương 10: Mười Ngày
← Trước
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 10: Mười Ngày

Sau đêm An Viễn Hầu đột ngột đến Tùng Hòa viện, bầu không khí trong viện càng thêm lặng. Không phải sự lặng lẽ vì sợ hãi như lúc đầu Ôn Thanh Hành mới vào cửa, mà là loại yên tĩnh có nề nếp sau khi mọi người đều biết chủ tử đang thật sự làm việc. Sáng sớm, khi sương còn đọng trên lá trúc, A Mộc đã quét sạch sân thư phòng, Thường An chuẩn bị giấy mực, Tố Tâm theo lời Ôn Thanh Hành thay nước trong lư hương. Hạ nhân đi qua trước cửa thư phòng đều tự giác nhẹ chân, không ai còn dám vừa làm việc vừa nói cười như trước. Tùng Hòa viện từng là nơi bị bỏ quên trong Hầu phủ, nay lại dần có thứ khí độ rất khác, không ồn ào, không phô trương, nhưng khiến người ta không thể tùy tiện xem nhẹ.

Thẩm Hoài Dung cũng không vì tối hôm ấy được phụ thân khen một câu mà lơi lỏng. Ngược lại, sau khi An Viễn Hầu chỉ ra mấy chỗ hắn hiểu sai, hắn càng tỉnh táo hơn về tình cảnh của mình. Hắn không phải thiên tài cổ đại đọc một lần liền thông kinh nghĩa, càng không thể dùng chút tri thức hiện đại để xem thường con đường khoa cử của Đại Hạ. Kinh nghĩa có cách giải riêng, luật văn có chữ nghĩa riêng, văn chương bát cổ càng cần năm tháng mài giũa. Mười ngày này chẳng qua chỉ là bước đầu tiên để chứng minh hắn không nói suông, không có nghĩa là hắn thật sự đã bước vào hàng người đọc sách.

Ôn Thanh Hành nhìn rõ sự thay đổi ấy hơn bất kỳ ai. Ban ngày hắn đọc sách, tối lại đem những chỗ không hiểu chép riêng ra một quyển nhỏ. Có khi một câu trong Luận ngữ đọc đi đọc lại mấy lần vẫn thấy nghĩa không thông, hắn sẽ nhíu mày rất lâu, rồi lại hạ bút ghi “hỏi đại ca”. Có lúc hắn đọc luật đến đoạn liên quan đến điền sản, hôn thư, tộc quy, lại quay sang hỏi y mấy việc cũ trong Ôn gia để đối chiếu. Y không hiểu hết kinh nghĩa, nhưng những gì liên quan đến sổ sách, khế tiệm, của hồi môn, y lại có thể nói rất rõ. Hai người cứ như vậy cùng chắp vá một con đường mới, một người bù chữ nghĩa, một người bù việc đời, chẳng ai hoàn toàn dựa vào ai, cũng chẳng ai bị bỏ lại phía sau.

Ngày thứ tám, Lưu chưởng quầy sai người đưa đến mấy mẫu hương mới từ Thanh Ninh Hương Phường. Ôn Thanh Hành chọn một góc trong thư phòng để thử hương, từng viên hương nhỏ đặt trên đĩa sứ trắng, bên cạnh ghi rõ nguyên liệu, thời gian đốt, mùi đầu, mùi giữa và mùi cuối. Thẩm Hoài Dung đọc sách mệt liền ngẩng đầu nhìn y. Dưới ánh sáng rơi qua cửa sổ, Ôn Thanh Hành cầm bút ghi chép, dáng vẻ nghiêm túc không kém gì hắn khi đối diện kinh nghĩa. Hắn bỗng cảm thấy rất lạ. Trong nguyên tác, người này từng chết trong một viện nhỏ, đến cuối đời chỉ còn chiếc áo cưới đỏ được gấp lại. Nhưng đời này, y ngồi trong thư phòng của hắn, trước mặt là hương phổ mẫu thân, sau lưng là tiệm hương đang dần được kéo về quỹ đạo, trong mắt có ánh sáng mà trang sách kia chưa từng kịp viết ra.

Ôn Thanh Hành ngẩng đầu thấy hắn đang nhìn mình, hơi nghiêng đầu hỏi: “Phu quân lại đọc không vào sao?”

Thẩm Hoài Dung cười. “Không phải. Ta chỉ đang nghĩ, nếu sau này Thanh Ninh Hương Phường làm ra loại hương nào nổi danh kinh thành, trên hộp hương phải ghi thêm một dòng: nhị thiếu phu nhân An Viễn Hầu phủ tự tay định phương.”

Ôn Thanh Hành hơi đỏ tai. “Không thể ghi như vậy. Thân phận trong phủ không thích hợp đặt lên hộp hương bán ngoài phố. Huống hồ tiệm hương mới chỉ vừa chỉnh lại nguồn hàng, còn chưa biết khách quen có quay về không, phu quân đừng nói quá sớm.”

“Không sớm.” Thẩm Hoài Dung chống cằm nhìn y. “Em phối hương tốt như vậy, chỉ cần có thời gian, nhất định sẽ có người nhận ra.”

Ôn Thanh Hành bị hắn khen nhiều lần nhưng vẫn chưa quen. Y cúi đầu lấy muỗng nhỏ gạt tàn hương, giọng nhỏ đi: “Vậy phu quân cũng phải thi thật tốt. Nếu em có thể làm ra hương nổi danh, chàng cũng phải có công danh để người ngoài không dám nói em chỉ là ca nhi thứ xuất gặp may.”

Thẩm Hoài Dung nghe vậy, nụ cười dần dịu xuống. Hắn đặt sách trong tay xuống, bước đến bên cạnh y. “Thanh Hành, em không cần dựa vào công danh của ta mới có giá trị.”

“Em biết.” Ôn Thanh Hành ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt rất yên tĩnh. “Nhưng em cũng biết thế đạo này không chỉ nhìn bản lĩnh của một ca nhi. Em muốn tiệm hương tốt lên, muốn người ta nhớ hương của em, nhưng em cũng mong phu quân có thể đi con đường của chàng. Không phải để em dựa vào chàng mà sống, mà là để khi người ngoài nhìn chúng ta, họ biết phu phu Tùng Hòa viện không ai là kẻ có thể tùy tiện giẫm lên.”

Thẩm Hoài Dung nhìn y thật lâu. Những lời này nếu đặt ở ngày đầu tân hôn, Ôn Thanh Hành nhất định sẽ không nói. Khi ấy y chỉ mong tương kính như tân, chỉ mong không bị lạnh nhạt, không dám nghĩ đến chuyện cùng hắn đứng bên cạnh nhau đối mặt người ngoài. Nhưng hiện tại y nói “chúng ta”, nói “phu phu Tùng Hòa viện”, nói bằng giọng nhẹ nhưng chắc, như thể trong lòng đã lặng lẽ vạch ra vị trí của hắn và y trong cùng một bức tranh tương lai.

Hắn cúi đầu hôn lên trán y. “Được. Ta cố gắng để người ngoài biết, phu lang của ta không gả nhầm người.”

Ôn Thanh Hành mím môi cười, lần này không né tránh. Nhưng sau khi hắn hôn xong, y vẫn nhẹ nhàng đẩy quyển sách về phía hắn. “Vậy phu quân đọc tiếp đi. Còn hai ngày nữa phụ thân kiểm bài.”

Thẩm Hoài Dung thở dài giả vờ đau khổ, nhưng vẫn ngoan ngoãn quay về bàn. “Vâng, đều nghe phu lang.”

Đến ngày thứ mười, chính viện sai người đến truyền lời từ sớm, bảo Thẩm Hoài Dung sau giờ Tỵ đến thư phòng An Viễn Hầu. Người đến truyền lời là một tiểu tư bên ngoài, thái độ cung kính hơn trước rất nhiều. Hắn không dám vào thư phòng, chỉ đứng ngoài hiên bẩm xong liền lui. Thẩm Hoài Dung đang chỉnh lại mấy tờ ghi chú, nghe xong chỉ gật đầu, sắc mặt không có vẻ hoảng loạn. Nhưng khi Ôn Thanh Hành bước đến rót trà cho hắn, vẫn thấy đầu ngón tay hắn hơi lạnh.

Y đặt chén trà xuống, nhẹ giọng hỏi: “Phu quân căng thẳng sao?”

“Có.” Thẩm Hoài Dung nhận trà, không che giấu. “Nếu là thi thật thì thôi, giám khảo không biết ta trước kia hoang đường thế nào. Nhưng phụ thân biết, đại ca biết, chính viện cũng biết. Ta đáp sai một câu, chưa chắc chỉ là sai một câu, có thể sẽ thành chứng cứ cho người khác nói ta quả nhiên chỉ làm bộ.”

Ôn Thanh Hành ngồi xuống bên cạnh hắn. “Phu quân đã chuẩn bị mười ngày, những gì đọc được đều ở đây. Nếu có chỗ chưa hiểu, cứ nói chưa hiểu. Phụ thân không phải không nhìn thấy chàng cố gắng. Người khác muốn cười, dù chàng đáp tốt cũng sẽ tìm chỗ để cười. Nếu vì sợ bị cười mà ép mình nói bừa, ngược lại không đáng.”

Thẩm Hoài Dung nhìn y, trong lòng dần ổn xuống. Hắn kéo tay y đặt vào lòng bàn tay mình, cúi đầu hôn một cái. “Phu lang bây giờ càng ngày càng biết dỗ ta.”

Ôn Thanh Hành hơi đỏ mặt, nhưng không rút tay về. “Em không dỗ. Em nói thật.”

“Ừm, lời thật của em còn hữu dụng hơn dỗ.” Thẩm Hoài Dung buông tay y ra, đứng dậy chỉnh lại áo bào. “Ta đi đây. Em chờ ta về.”

Ôn Thanh Hành cũng đứng dậy, tự tay thay hắn vuốt phẳng vạt áo trước ngực. Động tác của y rất chậm, như muốn đem chút yên ổn của mình truyền sang cho hắn. “Phu quân, bất luận kết quả thế nào, hôm nay chàng trở về, em đều sẽ đốt hương Tĩnh Tâm cho chàng.”

Thẩm Hoài Dung cười khẽ. “Nếu ta đáp không tốt thì sao?”

“Vậy đốt hương an giấc.” Ôn Thanh Hành nghiêm túc nói. “Ngủ một giấc, ngày mai đọc lại.”

Thẩm Hoài Dung bật cười thật sự. Sự căng thẳng trong lồng ngực vì câu ấy tản đi quá nửa. Hắn cúi đầu, không nhịn được hôn nhẹ lên khóe môi y. “Được. Có phu lang ở đây, ta thi hỏng cũng còn có chỗ về.”

Ôn Thanh Hành bị chữ thi hỏng làm cho nhíu mày, nhưng chưa kịp nói hắn không được xúi quẩy, Thẩm Hoài Dung đã cười bước ra ngoài. Y đứng dưới hiên nhìn bóng lưng hắn đi xa, trong lòng vẫn không tránh khỏi lo lắng. Tố Tâm đứng phía sau nhỏ giọng an ủi: “Thiếu phu nhân, nhị thiếu gia mấy ngày nay thật sự đọc rất chăm, Hầu gia nhất định nhìn thấy.”

Ôn Thanh Hành nhẹ nhàng gật đầu. “Ta biết.”

Biết là một chuyện, lo lại là chuyện khác. Y từng thấy quá nhiều người chỉ nhìn kết quả mà không nhìn quá trình. Thẩm Hoài Dung đã cố gắng mười ngày, nhưng so với Thẩm Hoài Cẩn học từ nhỏ, mười ngày ấy thật sự quá ngắn. Nếu có người cố ý đem hai người đặt chung một chỗ so sánh, bất luận Thẩm Hoài Dung tiến bộ bao nhiêu, cũng sẽ giống giọt nước nhỏ đặt cạnh hồ sâu. Nghĩ đến đây, Ôn Thanh Hành bỗng hiểu ý đồ của Từ thị hơn. Bà chưa chắc cần Thẩm Hoài Dung thất bại hoàn toàn, chỉ cần khiến hắn nhận ra mình vĩnh viễn không bằng đích trưởng tử, ý chí vừa dựng lên có thể sẽ tự sụp.

Thư phòng An Viễn Hầu hôm nay không chỉ có An Viễn Hầu. Khi Thẩm Hoài Dung bước vào, Thẩm Hoài Cẩn đã ngồi bên án nhỏ phía dưới, trước mặt cũng đặt mấy quyển sách. Từ thị ngồi ở ghế bên phải, trên mặt là nụ cười ôn hòa quen thuộc. Thấy hắn đến, bà lập tức nói: “Dung nhi đến rồi. Mấy ngày nay con đọc sách vất vả, mẫu thân nhìn cũng đau lòng. Hôm nay Hầu gia chỉ kiểm vài câu, con đừng căng thẳng. Nếu có chỗ nào không hiểu, có đại ca con ở đây, để nó giảng cho con là được.”

Lời nói nghe đầy yêu thương, nhưng Thẩm Hoài Dung vừa nghe đã hiểu. Bà cố ý nhắc đại ca ở đây, cũng cố ý dùng chữ giảng. Nếu hắn đáp không ra, Thẩm Hoài Cẩn giảng lại, khoảng cách giữa hai người sẽ hiện rõ trước mặt An Viễn Hầu. Đây không phải hãm hại, thậm chí không có chỗ nào thất lễ, nhưng chính sự hợp lý ấy mới khó tránh.

Thẩm Hoài Dung hành lễ với từng người, thần sắc bình tĩnh. “Nhi tử thỉnh an phụ thân, mẫu thân, đại ca.”

An Viễn Hầu nhìn hắn. “Ngồi đi. Hôm nay không phải thi đường, chỉ xem mười ngày qua con có thật sự đọc hay không.”

Thẩm Hoài Dung đáp vâng, nhưng không ngồi quá thoải mái, chỉ ngồi thẳng lưng trên ghế. Bài kiểm bắt đầu từ Luận ngữ hai thiên đầu. An Viễn Hầu không bắt hắn đọc thuộc lòng nguyên văn ngay từ đầu, mà chọn vài câu hỏi ý. Có câu Thẩm Hoài Dung đáp được khá thông, tuy lời chưa đẹp nhưng ý không sai. Có câu hắn chỉ nói được một nửa, bị hỏi thêm liền lộ ra chỗ chưa hiểu. Hắn không cố gượng, chỉ nói: “Chỗ này nhi tử đọc chú giải vẫn thấy chưa rõ, đã ghi lại để hỏi đại ca.” Thẩm Hoài Cẩn nghe vậy liền mở quyển sách bên cạnh, quả nhiên thấy trong mấy tờ ghi chú hắn đưa hôm trước có dòng hỏi đúng chỗ ấy.

An Viễn Hầu không khen, cũng không mắng, chỉ bảo Thẩm Hoài Cẩn giảng lại. Thẩm Hoài Cẩn giảng rất rõ, từ nghĩa chữ đến ý kinh, lại dẫn thêm một đoạn chú giải của tiên sinh cũ. Cách hắn nói chuyện ôn nhuận, không nhanh không chậm, khiến người nghe lập tức hiểu được vì sao hắn từ nhỏ được xem là người kế thừa Hầu phủ. Hắn có nền tảng vững, khí độ ổn, học vấn không phải thứ một người mới đọc mười ngày có thể đuổi kịp.

Từ thị ngồi bên cạnh, nụ cười càng thêm dịu. “Cẩn nhi giảng vẫn rõ ràng như vậy. Dung nhi, con nghe đại ca con nhiều một chút. Học vấn không thể vội, có khi người ta học mười năm, con muốn mười ngày hiểu hết, sao có thể được?”

Lời này không sai, nhưng rơi vào lúc Thẩm Hoài Cẩn vừa giảng xong, ý so sánh quá rõ. Thẩm Hoài Dung lại không lộ vẻ khó chịu. Hắn đứng dậy chắp tay với Thẩm Hoài Cẩn, rất chân thành nói: “Đa tạ đại ca chỉ điểm. Chỗ này trước đó đệ thật sự hiểu nông. Đại ca giảng xong, đệ thông hơn nhiều.”

Thẩm Hoài Cẩn nhìn hắn, ánh mắt hơi động. Người bình thường bị đem ra so với huynh trưởng xuất sắc trước mặt phụ thân và chủ mẫu, dù ngoài mặt không nói, trong lòng cũng khó tránh mất tự nhiên. Nhưng Thẩm Hoài Dung không có vẻ ghen ghét, cũng không vì giữ mặt mũi mà cố cãi. Hắn thật sự ghi lại lời giảng, còn thêm hai dòng bên cạnh ghi chú cũ. Thái độ ấy không giống người muốn tranh hơn thua nhất thời, mà giống người thật sự muốn học.

An Viễn Hầu nhìn thấy, sắc mặt dịu đi một chút. Ông tiếp tục hỏi đến Đại Hạ luật lược. So với kinh nghĩa, phần luật văn Thẩm Hoài Dung đáp tốt hơn, nhất là những điều liên quan đến hộ hôn, điền sản, khế ước. Hắn không đọc thuộc từng chữ, nhưng nói được ý, còn lấy Thanh Ninh Hương Phường làm ví dụ phân tích. Có chỗ hắn nói chưa chuẩn, An Viễn Hầu sửa lại, hắn lập tức ghi nhớ. Đến khi hỏi vì sao quan phủ xử tranh chấp khế tiệm phải xem cả khế chính và sổ thu chi, hắn đáp rất nhanh rằng khế chứng minh quyền, sổ chứng minh việc quản và lợi hại thực tế, hai thứ thiếu một đều dễ bị người lừa.

Lần này An Viễn Hầu rốt cuộc gật đầu. “Đoạn luật này đọc không tệ.”

Từ thị cười nói: “Dung nhi có lẽ vì liên quan đến tiệm hương của Thanh Hành nên đọc kỹ hơn. Xem ra cưới phu lang thật sự có chỗ tốt, biết thay phu lang lo chuyện của hồi môn rồi.”

Thẩm Hoài Dung nghe ra bà muốn đem sự nghiêm túc của hắn kéo về chuyện tình cảm phu phu, khiến nó giống như chỉ là nhất thời vì Ôn Thanh Hành. Hắn đặt bút xuống, bình tĩnh đáp: “Ban đầu đúng là vì Thanh Hành nên nhi tử đọc kỹ hơn. Nhưng đọc rồi mới biết, luật về khế ước, điền sản không chỉ liên quan đến của hồi môn, mà còn liên quan đến căn cơ lập thân. Sau này nếu nhi tử muốn quản sản nghiệp của mình, thậm chí muốn làm việc bên ngoài, không hiểu những thứ này thì rất dễ bị người lừa. Cho nên phải học.”

An Viễn Hầu nhìn hắn thêm một lần. Câu này đáp được vào ý ông. Một thiếu gia thế gia có thể không giỏi buôn bán, nhưng không thể hoàn toàn không hiểu khế ước điền sản. Trước kia Thẩm Hoài Dung tiêu tiền như nước, chưa từng hỏi bạc từ đâu tới, càng không hỏi khế đất và sổ sách là gì. Hiện tại hắn từ tiệm hương của phu lang mà nghĩ đến căn cơ lập thân, tuy còn nông, nhưng hướng đã đúng.

Sau phần vấn đáp, An Viễn Hầu để hắn đưa thiên tự tỉnh lỗi cũ lên. Thẩm Hoài Dung không viết quá dài, cũng không dùng văn chương hoa mỹ. Hắn viết mình trước kia ham chơi, lười học, phụ lòng sinh dưỡng của phụ thân, cũng phụ thân phận con cháu Hầu phủ. Hắn không đổ lỗi cho ai, không nói vì không ai dạy, cũng không nói vì thứ xuất nên tự ti. Chỉ viết rằng người đã trưởng thành nếu còn đem sai lầm đẩy lên hoàn cảnh, vậy không khác gì tự nhận cả đời không có xương sống. Từ nay về sau, hắn không dám hứa một bước thành tài, chỉ mong mỗi ngày bớt một phần hồ đồ, thêm một phần tỉnh táo, để ngày sau có thể không thẹn với phụ thân, cũng không thẹn với phu lang vừa cưới.

An Viễn Hầu đọc đến câu cuối, tay cầm giấy hơi dừng. Thẩm Hoài Cẩn cũng được đưa xem, hắn đọc xong thì trầm mặc một lát. Từ thị ngồi bên cạnh, nụ cười trên mặt vẫn còn, nhưng mắt đã lạnh đi rất nhẹ. Thiên tự tỉnh này không phải văn hay, nhưng thắng ở chỗ thành thật. Người đọc có thể bắt lỗi chữ nghĩa, nhưng khó nói nó không có lòng.

An Viễn Hầu đặt giấy xuống. “Chữ cần luyện, câu cũng còn thô. Nhưng mười ngày này, con không tính phụ lời mình nói.”

Thẩm Hoài Dung đứng dậy cúi đầu. “Nhi tử còn kém xa, không dám nhận phụ thân khen.”

“Biết mình kém là tốt.” An Viễn Hầu hừ nhẹ, nhưng giọng không còn lạnh. “Ta sẽ mời Lý tiên sinh đến dạy con. Ông ấy từng dạy con cháu vài nhà trong kinh, tính tình nghiêm, không nể mặt Hầu phủ. Nếu con chịu được thì học, không chịu được thì sớm nói, đừng đến lúc đó bị đánh thước lại chạy về viện than với phu lang.”

Thẩm Hoài Dung còn chưa đáp, Từ thị đã nhẹ giọng nói: “Lý tiên sinh nổi danh nghiêm khắc, năm đó Cẩn nhi học với ông ấy cũng bị phạt không ít. Dung nhi nền tảng yếu, có phải nên đổi vị tiên sinh ôn hòa hơn trước không? Đứa nhỏ khó khăn lắm mới sinh lòng đọc sách, thiếp thân sợ ép quá lại phản tác dụng.”

An Viễn Hầu đặt tay lên án. “Nó đã hai mươi, còn gọi là đứa nhỏ gì? Chính vì nền tảng yếu mới cần người nghiêm. Trước kia ôn hòa với nó quá nhiều rồi, kết quả thế nào nàng cũng thấy.”

Từ thị hơi khựng lại, rồi cúi đầu cười: “Hầu gia nói phải, là thiếp thân mềm lòng.”

Thẩm Hoài Dung đứng bên dưới, trong lòng rất rõ Từ thị không phải mềm lòng. Bà muốn hắn có một vị tiên sinh ôn hòa, tốt nhất là ôn hòa đến mức không quản được hắn, để hắn đọc vài ngày rồi tự buông. Lý tiên sinh nghiêm khắc có thể khiến hắn khổ, nhưng cũng là cơ hội thật sự để hắn đặt chân vào đường học. Vì vậy hắn lập tức cúi người: “Nhi tử nguyện học với Lý tiên sinh. Nếu bị phạt, cũng là do nhi tử học chưa đủ, tuyệt không oán trách.”

Thẩm Hoài Cẩn nhìn hắn, bỗng nói: “Lý tiên sinh tuy nghiêm, nhưng rất công bằng. Nhị đệ nếu có điều không hiểu trước khi tiên sinh đến, có thể hỏi ta. Đệ chịu học, ta sẽ giúp trong khả năng.”

Từ thị nghe Thẩm Hoài Cẩn nói vậy, đầu ngón tay trong tay áo khẽ siết lại. Nhưng trước mặt An Viễn Hầu, bà không thể ngăn cản tình nghĩa huynh đệ, đành cười nói: “Cẩn nhi luôn thương đệ đệ.”

Thẩm Hoài Dung chắp tay với Thẩm Hoài Cẩn. “Sau này làm phiền đại ca.”

An Viễn Hầu nhìn hai huynh đệ, vẻ mặt rốt cuộc hòa hoãn hơn rất nhiều. Trong lòng ông không mong Thẩm Hoài Dung vượt qua Thẩm Hoài Cẩn, cũng không mong hai con tranh hơn thua. Một đích trưởng tử ổn trọng, một thứ tử biết tiến tới, đó mới là phúc của Hầu phủ. Nghĩ đến đây, ông nhìn Thẩm Hoài Dung, giọng bỗng chậm lại.

“Thành thân xong, rốt cuộc cũng trưởng thành hơn nhiều.”

Câu nói ấy nhẹ hơn một tiếng mắng, nhưng đối với Thẩm Hoài Dung lại nặng hơn bất cứ lời khen nào trước đó. Hắn cúi đầu thật sâu. “Nhi tử sẽ ghi nhớ lời phụ thân.”

Khi Thẩm Hoài Dung trở về Tùng Hòa viện, Ôn Thanh Hành đang đứng dưới cây trúc trước thư phòng chờ hắn. Gió cuối thu thổi qua tay áo y, làm vạt áo xanh nhạt khẽ lay động. Thấy hắn từ xa đi tới, y chưa kịp hỏi, Thẩm Hoài Dung đã bước nhanh hơn, đến trước mặt y rồi bỗng đưa tay ôm lấy người. Ôn Thanh Hành giật mình, nhìn quanh thấy hạ nhân đều cúi đầu lui xa, mới nhỏ giọng hỏi: “Phu quân, thế nào rồi?”

Thẩm Hoài Dung ôm y, giọng mang ý cười không giấu được: “Qua rồi. Phụ thân sẽ mời Lý tiên sinh dạy ta.”

Ôn Thanh Hành ngẩn ra, sau đó mắt lập tức sáng lên. “Thật sao?”

“Thật.” Thẩm Hoài Dung buông y ra một chút, cúi đầu nhìn y. “Nhưng Lý tiên sinh rất nghiêm, nghe nói sẽ đánh thước. Sau này nếu ta bị phạt, phu lang nhớ xoa tay cho ta.”

Ôn Thanh Hành vốn đang vui, nghe câu sau lại vừa buồn cười vừa đau lòng. “Chàng còn chưa học đã nghĩ đến bị phạt rồi?”

“Phòng trước vẫn hơn.” Thẩm Hoài Dung nắm tay y, kéo vào thư phòng. “Phu lang nói rồi, hôm nay bất luận kết quả thế nào cũng đốt hương cho ta. Ta qua rồi, có phải nên đốt loại tốt nhất không?”

Ôn Thanh Hành nhìn hắn, khóe môi cong lên rất nhẹ. “Đã chuẩn bị rồi.”

Trong thư phòng, lư hương sạch đã đặt sẵn, bên cạnh là một viên hương mới vê xong. Ôn Thanh Hành tự tay châm hương, mùi thơm thanh tĩnh chậm rãi tản ra. Không phải hương Tĩnh Tâm ban ngày, cũng không phải hương an giấc buổi tối, mà là một mùi mới, trong trầm có chút ngọt, trong ngọt có chút ấm, như ánh đèn vừa được thắp lên trong một căn phòng lâu ngày đóng cửa. Thẩm Hoài Dung ngửi một lát, hỏi: “Hương này tên gì?”

Ôn Thanh Hành cúi đầu chỉnh nắp lư, hoa ấn sau tai dưới ánh đèn đỏ nhạt. “Chưa đặt tên. Hôm nay phu quân qua được bài kiểm, lại được phụ thân đồng ý mời tiên sinh, em muốn đốt trước cho chàng. Nếu chàng thích, sau này em ghi vào sổ.”

Thẩm Hoài Dung nhìn y, bỗng cười: “Gọi là Quy Đường được không?”

Ôn Thanh Hành hơi ngẩn ra. “Quy Đường?”

“Ừm.” Thẩm Hoài Dung bước đến bên cạnh y. “Có người chờ trong phòng, có hương ấm dưới đèn, người đi xa hay người đọc sách mệt đều có thể trở về. Gọi là Quy Đường.”

Ôn Thanh Hành rũ mắt, trong lòng mềm đến mức không nói được gì. Y từng nghĩ mình không có nhà, cũng không có nơi để về. Nhưng mùi hương này do chính tay y phối, tên lại do Thẩm Hoài Dung đặt. Quy Đường, trở về phòng. Hai chữ ấy quá giản dị, nhưng đối với y lại giống một lời hứa rất dài.

Thẩm Hoài Dung thấy y không nói, cúi đầu hỏi: “Không thích?”

Ôn Thanh Hành lắc đầu. Y ngẩng lên nhìn hắn, giọng rất nhẹ: “Thích. Sau này loại hương này, chỉ dùng trong phòng chúng ta.”

Thẩm Hoài Dung ánh mắt lập tức dịu xuống. Hắn đưa tay nâng mặt y, cúi đầu hôn lên môi y. Ôn Thanh Hành nhắm mắt, lần này đáp lại rất khẽ. Hương Quy Đường trong lư chậm rãi lan khắp thư phòng, phủ lên sách vở, giấy mực, hương phổ và hai bóng người đang gần nhau dưới ánh đèn.

Mười ngày đầu tiên cuối cùng cũng qua.

Con đường phía trước còn dài, nhưng từ hôm nay, Thẩm Hoài Dung đã thật sự bước ra khỏi lời cười nhạo cũ. Còn Ôn Thanh Hành đứng bên cạnh hắn, không phải người được kéo theo sau, mà là người cùng hắn thắp lên ngọn đèn đầu tiên trên con đường ấy.

(Hết chương 10)

← Trước

Bình luận 💬 0