Chương 7: Một Lò Hương Tĩnh
Tề tam thiếu gia vừa dứt lời, tiếng cười của hai người phía sau cũng vang theo. Trong sân Tùng Hòa viện, gió nhẹ thổi qua tán trúc, làm chuông gió treo dưới mái hiên kêu lên một tiếng rất nhỏ. Âm thanh ấy vốn thanh, nhưng khi đặt cạnh tiếng cười mang ý trêu ghẹo của đám thiếu gia thế gia lại giống như một sợi chỉ mảnh bị kéo căng. Hạ nhân trong viện cúi đầu đứng xa, không ai dám lên tiếng, càng không ai dám nhìn thẳng về phía thư phòng. Ai cũng biết ba người vừa đến không phải khách đứng đắn theo lễ, mà là đám bằng hữu cũ từng cùng nhị thiếu gia uống rượu mua vui, giờ tới đây phần nhiều là để xem vị nhị thiếu phu nhân mới vào cửa có bản lĩnh gì mà kéo được Thẩm Hoài Dung khỏi Túy Nguyệt lâu.
Người đi đầu là Tề Văn Húc, đứng hàng thứ ba trong Tề gia nên kinh thành thường gọi là Tề tam thiếu gia. Hắn mặc áo gấm màu thạch lựu, tay phe phẩy quạt ngọc, dáng vẻ phong lưu thành thạo, ánh mắt vừa lướt qua thư phòng đã lộ ý cười không giấu. Bên cạnh hắn là Lưu Tử Kỳ, thất thiếu gia Lưu gia, mặt mày sáng sủa nhưng khóe môi luôn mang chút khinh bạc, vừa vào đã đảo mắt nhìn quanh, như muốn tìm xem trong thư phòng này có gì để đem ra làm trò cười. Người cuối cùng là Chu Ngạn, tiểu hầu gia phủ Bình Xương hầu, tuổi xấp xỉ Thẩm Hoài Dung, tính tình ngày thường cũng thích náo nhiệt, nhưng so với hai người kia lại biết giữ chừng mực hơn một chút. Hắn bước vào sau cùng, ánh mắt dừng trên sách vở trên án lâu hơn trên người Ôn Thanh Hành.
Thẩm Hoài Dung đứng trước cửa thư phòng, không vì lời trêu chọc kia mà đổi sắc. Hắn hôm nay mặc trường bào màu xanh sẫm, không đeo ngọc bội lấp lánh như nguyên thân trước kia thường thích, tóc buộc gọn bằng quan ngọc trắng, trên người không có mùi rượu, cũng không có phấn hương lẫn lộn của nơi ca vũ. Hắn chỉ nhìn Tề Văn Húc một cái, rồi nghiêng người mời vào, giọng bình thản: “Đã nói mời các ngươi đến uống trà, tất nhiên không có rượu. Nếu Tề tam thiếu gia nhớ mùi rượu quá, e rằng hôm nay phải thất vọng rồi.”
Tề Văn Húc khép quạt lại, ra vẻ đau lòng. “Hoài Dung, ngươi thành thân mới mấy ngày đã xa lạ với huynh đệ đến vậy? Trước kia ai nói một ngày không có rượu thì đời này nhạt như nước ốc? Nay chúng ta bỏ cả Túy Nguyệt lâu đến đây, ngươi lại thật sự chỉ cho bọn ta uống trà. Chẳng lẽ lời đồn bên ngoài là thật, nhị thiếu gia An Viễn Hầu phủ vừa cưới phu lang vào cửa đã bị quản đến không dám bước ra khỏi thư phòng?”
Lưu Tử Kỳ lập tức cười phụ họa: “Đúng vậy, hôm nay bọn ta đến chính là muốn nhìn xem vị nhị thiếu phu nhân này rốt cuộc lợi hại thế nào. Có thể khiến ngươi bỏ rượu đọc sách, bản lĩnh ấy trong kinh thành e rằng hiếm ai sánh kịp. Nếu biết sớm, lúc trước bọn ta nên cầu Hầu phu nhân cưới thiếu phu nhân về sớm hơn, cũng đỡ cho ngươi kéo bọn ta uống rượu đến canh ba suốt mấy năm.”
Lời này nghe như đùa, nhưng từng chữ đều đặt Ôn Thanh Hành lên chỗ khó. Nếu y đáp, sẽ thành phu lang không biết giữ lễ, chen vào chuyện bằng hữu của phu quân. Nếu y không đáp, bọn họ có thể tiếp tục cười y quả thật là người dùng hậu viện quản nam nhân. Hơn nữa câu “cầu Hầu phu nhân cưới thiếu phu nhân về sớm hơn” còn cố ý nhắc đến hôn sự này vốn do Từ thị sắp đặt, không phải Thẩm Hoài Dung tự chọn. Một ca nhi thứ xuất vừa vào cửa, bị người ngoài nói như vậy trước mặt phu quân, nếu lòng không vững, chỉ sợ mặt mũi đã trắng bệch.
Ôn Thanh Hành đứng bên cạnh lư hương, tay áo xanh nhạt rũ xuống rất chỉnh tề. Y không lập tức lên tiếng, cũng không cúi đầu né tránh. Hương Tĩnh Tâm trong lư đang cháy chậm, làn khói mỏng từ nắp đồng uốn nhẹ rồi tan vào không khí. Mùi hương thanh nhã ấy khiến vẻ mặt y càng thêm yên tĩnh, không giống người bị lời châm chọc làm cho hoảng loạn, mà giống chủ nhân thư phòng đang lặng lẽ nhìn khách không biết thưởng hương.
Thẩm Hoài Dung quay đầu nhìn Ôn Thanh Hành một cái. Ánh mắt hai người chạm nhau rất nhanh. Hắn vốn định mở miệng trước, nhưng thấy Ôn Thanh Hành khẽ gật đầu, liền không vội nói thay y. Trong lòng hắn hiểu, hôm nay nếu mọi câu châm chọc đều do hắn chặn lại, người ngoài sẽ chỉ nói Ôn Thanh Hành được phu quân che chở nên mới không bị bắt nạt. Nhưng nếu y tự mình đứng vững, sau này lời đồn về vị nhị thiếu phu nhân này sẽ không còn chỉ dừng ở mấy chữ “ca nhi thứ xuất đáng thương”.
Ôn Thanh Hành nâng tay, tự mình rót ba chén trà đặt lên khay. Động tác của y không nhanh không chậm, nước trà chảy xuống chén sứ trắng, hương trà thanh nhẹ hòa cùng hương Tĩnh Tâm, khiến không khí trong thư phòng dịu xuống một phần. Y đưa mắt nhìn ba vị khách, giọng mềm nhưng rõ: “Ba vị thiếu gia là bằng hữu của phu quân, hôm nay chịu đến Tùng Hòa viện uống trà, là nể mặt phu quân và ta. Phu quân mười ngày sau phải trình bài học trước mặt phụ thân, mấy ngày nay không uống rượu, không phải vì ta quản thúc, mà vì chàng đã nhận lời trưởng bối. Nếu ba vị thật lòng đến chúc mừng tân hôn, xin dùng trà. Nếu chỉ muốn tìm người uống rượu, vậy quả thật Tùng Hòa viện chiêu đãi không chu toàn.”
Một đoạn lời nói không dài, nhưng đủ khiến tiếng cười trong phòng ngừng lại. Tề Văn Húc nhướng mày nhìn y, tựa hồ không ngờ một ca nhi thứ xuất trong lời đồn lại có thể đáp bình tĩnh như vậy. Lưu Tử Kỳ hơi ngẩn ra, sau đó cười khan một tiếng: “Thiếu phu nhân nói chuyện thật khéo. Bọn ta đương nhiên là đến chúc mừng tân hôn, chỉ là trước kia quen đùa với Hoài Dung, nhất thời chưa sửa được miệng.”
Ôn Thanh Hành khẽ gật đầu, đặt chén trà trước mặt họ. “Bằng hữu thân thiết nói đùa là chuyện thường. Chỉ là hôm nay có trà, có sách, có hương, không có rượu. Nếu ba vị không chê, có thể thử một chén.”
Thẩm Hoài Dung nhìn y, đáy mắt hiện lên ý cười không che giấu. Hắn không đợi Tề Văn Húc tiếp tục tìm lời, liền đưa tay mời ba người vào ngồi. “Đã đến rồi thì ngồi đi. Lư hương hôm nay là Thanh Hành tự phối, tên Tĩnh Tâm. Các ngươi ngày thường quen dùng phấn hương Túy Nguyệt lâu, hôm nay đổi vị thanh đạm một chút cũng tốt, khỏi đến mức vừa vào cửa đã mang cả mùi rượu đêm qua vào thư phòng của ta.”
Tề Văn Húc vừa ngồi xuống đã bị nghẹn ngược. Hắn cúi đầu ngửi tay áo mình, quả nhiên trên đó còn vương chút mùi rượu và son phấn nhàn nhạt. Lưu Tử Kỳ cười phá lên, định dùng chuyện này xoay không khí lại, nhưng vừa cười hai tiếng đã bị Thẩm Hoài Dung liếc qua, đành thu bớt vẻ tùy tiện. Chu Ngạn ngồi xuống ghế bên trái, cầm chén trà lên uống một ngụm, ánh mắt lại dừng trên lư hương nhỏ.
“Hương này quả thật khác với mấy loại thường dùng trong thư phòng.” Chu Ngạn nói. “Không quá trầm, cũng không quá lạnh. Vừa vào cửa ta còn tưởng chỉ là trầm thủy pha tùng châm, uống trà xong mới ngửi ra chút vị vỏ quýt lâu năm. Dùng để đọc sách chắc không tệ.”
Ôn Thanh Hành nhìn hắn thêm một chút. “Chu tiểu hầu gia cũng biết hương sao?”
“Không dám nói biết.” Chu Ngạn đặt chén xuống. “Mẫu thân ta mất ngủ nhiều năm, trong phủ từng mua không ít hương an thần. Ta ngửi nhiều nên phân biệt được chút ít. Hương này của thiếu phu nhân tuy tên là Tĩnh Tâm, nhưng không nặng vị an thần, dùng ban ngày không khiến người ta buồn ngủ. Nếu phối thêm một loại buổi tối, có lẽ hợp với người đọc sách hơn.”
Ôn Thanh Hành gật đầu, giọng có thêm chút nghiêm túc khi nói chuyện hương liệu: “Chu tiểu hầu gia nói đúng. Tĩnh Tâm dùng ban ngày, trong đó có tùng châm và vỏ quýt để tỉnh thần, không thích hợp dùng trước khi ngủ. Nếu phu nhân trong phủ mất ngủ lâu năm, hương an thần phải giảm vị khô, không nên dùng loại có nhiều đàn hương hun thuốc. Đàn hương quá gắt, đốt lâu khiến tâm phiền, ngược lại khó ngủ.”
Chu Ngạn hơi ngồi thẳng hơn. “Thiếu phu nhân biết phân biệt đàn hương hun thuốc?”
“Có thể phân biệt một chút.” Ôn Thanh Hành đáp khiêm tốn. “Hương liệu được hun thuốc thường màu đẹp, mùi đầu nồng, nhưng đốt qua nửa canh giờ sẽ có vị khét chua rất nhạt. Người không thường ngửi dễ bị mùi thơm ban đầu che mất. Nếu Chu tiểu hầu gia muốn chọn hương cho mẫu thân, nên tìm loại hương có nền dịu, đốt lâu không gắt. Hương an thần không phải càng đắt càng tốt, mà phải hợp thể chất.”
Tề Văn Húc nhìn hai người nói chuyện qua lại, nụ cười ban đầu dần nhạt xuống. Hắn vốn đến xem trò cười, nào ngờ mới ngồi chưa nóng ghế, Chu Ngạn đã thật sự hỏi hương. Quan trọng hơn, Ôn Thanh Hành trả lời không hề lúng túng. Một ca nhi thứ xuất bị Ôn gia bỏ quên, vậy mà khi nói đến hương liệu lại ổn đến mức khiến người ta không thể xem nhẹ. Điều này khác xa những lời đồn hắn nghe trước kia.
Lưu Tử Kỳ không cam lòng để không khí trở nên nghiêm túc, bèn phe phẩy quạt cười nói: “Thiếu phu nhân quả nhiên có bản lĩnh. Khó trách Hoài Dung thành thân xong liền ngoan ngoãn ở nhà đọc sách. Nhưng hương có tốt đến đâu cũng chỉ là hương. Hoài Dung trước kia thấy sách là đau đầu, nay chỉ dựa vào một lò hương Tĩnh Tâm này, chẳng lẽ thật sự đọc được kinh nghĩa?”
Thẩm Hoài Dung không giận. Hắn mở quyển Luận ngữ trên án, chỉ vào mấy trang đã ghi chú: “Đọc được bao nhiêu không cần Lưu thất thiếu gia lo thay. Mười ngày sau phụ thân sẽ kiểm, đại ca cũng sẽ xem. Nếu ta không đọc được, tự nhiên mất mặt trước phụ thân. Nhưng ít nhất hiện tại ta đang đọc, còn ngươi thì đang ngồi trong thư phòng của ta hỏi hương có thể thay người đọc sách hay không.”
Lưu Tử Kỳ nghẹn lại. Tề Văn Húc lại cười, như muốn kéo bầu không khí về vẻ đùa cợt quen thuộc: “Được, được, không nói chuyện đọc sách khô khan nữa. Hoài Dung, bọn ta hôm nay thật sự mang lễ đến chúc mừng ngươi tân hôn. Rượu không uống cũng được, nhưng lễ không thể không nhận.”
Hắn vỗ tay một cái, tiểu tư đứng ngoài lập tức bưng một chiếc hộp gỗ dài vào. Hộp mở ra, bên trong là một bình rượu nhỏ bằng ngọc trắng và hai chiếc chén bạc chạm hoa. Tề Văn Húc cầm bình rượu lên, cười nói: “Đây là Ngọc Xuân tửu năm mươi năm của Túy Nguyệt lâu, không phải loại dễ mua. Hôm nay bọn ta không ép ngươi uống ở đây. Ngươi nhận lấy, đêm nào nhớ huynh đệ thì mở ra uống một chén. Đọc sách khổ như vậy, cũng phải có thứ giải sầu chứ.”
Mùi rượu chưa mở nắp đã thoang thoảng bay ra. Hạ nhân ngoài cửa không dám ngẩng đầu, nhưng trong lòng đều hiểu món lễ này không đơn giản là rượu. Nếu Thẩm Hoài Dung nhận, lời hắn nói mấy ngày nay sẽ bị người ta âm thầm cười nhạo. Nếu hắn từ chối quá cứng, lại thành ra không nể mặt bằng hữu. Tề Văn Húc ra tay rất khéo, không ép uống tại chỗ nhưng đặt rượu vào thư phòng, giống như đặt một sợi dây buộc đường cũ ngay trước mắt hắn.
Ôn Thanh Hành nhìn bình rượu kia, tay đặt trong tay áo hơi siết lại. Y nhớ nguyên tác không rõ ràng, nhưng từ những gì Thẩm Hoài Dung từng nói bóng gió, y cũng đoán được đám người này từng kéo phu quân ra ngoài uống rượu không ít lần. Nếu Thẩm Hoài Dung thật sự muốn cắt đứt quá khứ, bình rượu này chính là phép thử đầu tiên.
Thẩm Hoài Dung không nhìn rượu quá lâu. Hắn chỉ đưa tay khép hộp gỗ lại, đẩy về phía Tề Văn Húc. “Lễ này ta không nhận.”
Tề Văn Húc nhướng mày. “Không nhận? Hoài Dung, một bình rượu mà thôi, không đến mức chứ? Chẳng lẽ thiếu phu nhân thật sự không cho ngươi chạm vào rượu?”
“Không liên quan đến Thanh Hành.” Thẩm Hoài Dung nhìn hắn, nụ cười trên mặt nhạt đi. “Là ta không muốn nhận. Ta đã nói mười ngày này không uống rượu, nếu hôm nay nhận bình rượu của ngươi, chẳng phải tự tát vào mặt mình? Hơn nữa Tề tam, ngươi và ta quen biết nhiều năm, nếu thật sự đến chúc mừng ta tân hôn, ngươi nên tặng thứ hợp với hiện tại của ta, không phải tặng thứ kéo ta về dáng vẻ trước kia.”
Câu nói ấy rơi xuống, thư phòng bỗng yên tĩnh. Tề Văn Húc nhìn Thẩm Hoài Dung, nụ cười bên môi cuối cùng không giữ được trọn vẹn. Trong trí nhớ của hắn, Thẩm Hoài Dung chưa bao giờ nói chuyện nghiêm túc như vậy. Người này từng là kẻ chỉ cần nghe tiếng mở vò rượu đã cười, chỉ cần ai nhắc Túy Nguyệt lâu có ca khúc mới đã lập tức thay áo đi theo. Hiện tại hắn ngồi trong thư phòng, trước mặt là sách, bên cạnh là phu lang, lại dùng giọng gần như bình thản mà nói: ngươi nên tặng thứ hợp với hiện tại của ta.
Lưu Tử Kỳ cười gượng: “Hoài Dung, ngươi nói vậy nặng quá. Bọn ta cũng chỉ đùa thôi. Bằng hữu nhiều năm, chẳng lẽ vì ngươi đọc sách mấy ngày liền muốn đoạn giao?”
“Không phải đoạn giao vì đọc sách.” Thẩm Hoài Dung nói. “Ta chỉ muốn nói rõ, sau này nếu các ngươi đến tìm ta uống trà, bàn chuyện đứng đắn, ta mở cửa đón. Nếu đến kéo ta uống rượu, đánh cược, lấy phu lang của ta ra trêu đùa, vậy thật sự không cần đến nữa.”
Tề Văn Húc đặt quạt xuống bàn, ánh mắt hơi lạnh. “Thẩm Hoài Dung, ngươi nói lời này không thấy buồn cười sao? Mấy năm nay là ai cùng bọn ta uống rượu đến canh ba? Là ai đem sách trong thư phòng ra làm vật cược? Là ai nói đời này ghét nhất bị người trong nhà quản thúc? Nay cưới phu lang mới ba ngày, ngươi ngồi đây nói với bọn ta chuyện đứng đắn. Ngươi thật sự nghĩ chỉ cần thay áo sạch, đốt một lò hương, mở vài quyển sách, quá khứ liền không còn sao?”
Lời này đã không còn là đùa. Trong thư phòng, sắc mặt Tố Tâm và Thường An đều thay đổi. Ôn Thanh Hành cũng ngẩng đầu nhìn Thẩm Hoài Dung. Y không sợ Tề Văn Húc châm chọc mình, nhưng sợ những lời ấy chạm đến vết thương khó nói của Thẩm Hoài Dung. Một người muốn thay đổi điều khó nhất không phải là bắt đầu, mà là bị người khác liên tục nhắc rằng ngươi vốn là kẻ hỏng, ngươi không thể sửa, ngươi sửa cũng chỉ là trò cười.
Thẩm Hoài Dung lại không tránh ánh mắt Tề Văn Húc. Hắn thậm chí còn gật đầu. “Quá khứ đương nhiên không mất. Ngươi nói những việc ấy, ta đều từng làm. Ta từng uống rượu đến canh ba, từng đem sách làm trò cược, từng sống hồ đồ không biết ngày mai. Cho nên hiện tại người ngoài không tin ta, phụ thân không tin ta, ngay cả các ngươi cũng không tin ta, đều là chuyện hợp lý.”
Tề Văn Húc ngẩn ra, không ngờ hắn lại nhận thẳng như vậy. Thẩm Hoài Dung tiếp tục nói, giọng không cao nhưng từng chữ rất rõ: “Nhưng Tề tam, một người từng sai không có nghĩa là cả đời phải sai. Ta không thể xóa những chuyện đã làm, vậy ta chỉ có thể từ hôm nay bớt làm một chuyện hồ đồ, ngày mai đọc thêm một trang sách. Các ngươi muốn cười thì cứ cười, ta không quản được miệng người khác. Nhưng đừng đem phu lang của ta ra làm lý do. Ta thay đổi không phải vì bị em ấy quản, mà vì ta đã thành thân, đã là phu quân của người khác, nếu còn tiếp tục sống như trước kia mới thật sự đáng khinh.”
Ôn Thanh Hành nghe đến đây, trái tim như bị ai nhẹ nhàng bóp một cái. Hắn không phủ nhận lỗi cũ, cũng không đem sự thay đổi đổ lên người y. Hắn nói rất rõ, đó là lựa chọn của chính hắn. Một câu ấy vừa bảo vệ y khỏi lời đồn “quản phu”, cũng bảo vệ chính hắn khỏi việc dùng tình cảm làm lá chắn. Trong mắt Ôn Thanh Hành, Thẩm Hoài Dung ngồi dưới ánh sáng thư phòng lúc này còn chưa có công danh, chưa có quyền thế, thậm chí vẫn đang bị quá khứ cũ kéo xuống. Nhưng sống lưng hắn rất thẳng, thẳng đến mức khiến y bỗng sinh ra một thứ tin tưởng khó nói.
Chu Ngạn đặt chén trà xuống, chậm rãi nói: “Hoài Dung nói không sai. Người muốn sửa, bằng hữu nên khuyên, không nên kéo xuống. Tề tam, bình rượu này hôm nay quả thật không hợp.”
Tề Văn Húc quay đầu nhìn hắn. “Chu Ngạn, ngay cả ngươi cũng nói giúp hắn?”
“Ta chỉ nói thật.” Chu Ngạn thần sắc bình tĩnh. “Trước khi đến đây, ta cũng nghĩ Hoài Dung chỉ là nhất thời hứng khởi. Nhưng thư phòng này không giống mới bày ra trong một ngày. Sách có ghi chú, hương dùng hợp lý, giấy trên bàn có vết viết cũ mới khác nhau. Một người nếu muốn giả vờ, có thể xếp vài quyển sách cho đẹp, nhưng khó giả được dấu mực khô từng lớp như vậy. Hắn có thể giữ được bao lâu là chuyện sau này, nhưng mấy ngày này hắn thật sự đọc.”
Lưu Tử Kỳ nhìn bàn sách, nhất thời không nói gì. Tề Văn Húc sắc mặt khó đoán, nhưng cuối cùng vẫn cười một tiếng. “Được, xem ra hôm nay ta thành kẻ ác rồi. Bình rượu này không nhận thì thôi. Hoài Dung, ngươi đã nói muốn sửa, ta chờ xem mười ngày sau ngươi có thể trình được thứ gì trước mặt Hầu gia. Nếu ngươi thật làm được, lần sau ta không mang rượu, mang sách đến cho ngươi.”
Thẩm Hoài Dung nhướng mày. “Sách đứng đắn?”
Tề Văn Húc cười lạnh: “Chẳng lẽ trong mắt ngươi ta chỉ có sách không đứng đắn?”
“Trước kia đúng là vậy.” Thẩm Hoài Dung đáp rất thẳng. “Nhưng nếu ngươi chịu mang sách đứng đắn, ta cũng không ngại đổi cách nhìn về ngươi.”
Lưu Tử Kỳ suýt phun trà. Ngay cả Chu Ngạn cũng không nhịn được cong khóe môi. Không khí căng thẳng vừa rồi vì câu này dịu xuống đôi chút, nhưng khác với vẻ cười đùa không chừng mực lúc mới vào, lúc này trong phòng đã có một ranh giới rõ ràng. Thẩm Hoài Dung không còn là người có thể tùy tiện bị kéo đi bằng một bình rượu. Ôn Thanh Hành cũng không phải ca nhi đứng sau màn để người ta trêu đùa.
Tề Văn Húc nhìn Ôn Thanh Hành một lát, bỗng nói: “Thiếu phu nhân, hương hôm nay đúng là không tệ. Chỉ là ta người thô, không biết thưởng hương thanh nhã. Nếu ngày khác ngươi phối được loại hương nào khiến người uống rượu xong bớt đau đầu, ta nhất định mua vài hộp.”
Ôn Thanh Hành nghe ra hắn đang lùi một bước, cũng không làm khó. Y đáp rất đúng mực: “Có hương giải mùi rượu, nhưng đau đầu sau khi uống nhiều rượu, hương chỉ giảm được phần ngoài. Tề tam thiếu nếu thật sự muốn đỡ đau, cách tốt nhất là uống ít hơn.”
Lưu Tử Kỳ lại cười thành tiếng, lần này không còn nhiều ý châm chọc. “Hay! Hoài Dung, phu lang ngươi nói chuyện còn thẳng hơn đại phu trong nhà ta.”
Tề Văn Húc bị nói cũng không giận, chỉ phe phẩy quạt: “Được, ta nhớ. Ngày nào ta thật sự uống ít hơn, sẽ đến mua hương của thiếu phu nhân.”
Thẩm Hoài Dung nhìn hắn: “Mua thì đến Thanh Ninh Hương Phường, trả đủ bạc. Đừng nghĩ dựa vào giao tình với ta mà lấy không.”
Tề Văn Húc cười mắng: “Ngươi mới đọc sách ba ngày đã keo kiệt thành vậy?”
“Không phải keo kiệt.” Thẩm Hoài Dung nhàn nhạt đáp. “Tiệm hương là sản nghiệp của phu lang ta, không phải kho riêng của ta. Muốn dùng đồ của em ấy, đương nhiên phải trả bạc.”
Câu nói này rơi xuống, Ôn Thanh Hành bất giác nhìn hắn. Rõ ràng chỉ là một câu nói về mua bán, nhưng trong lòng y lại ấm hơn mọi lời khen hương hôm nay. Hắn luôn phân rất rõ: tiệm là của y, hương là của y, bản lĩnh là của y. Ngay cả bằng hữu đến mua hương, hắn cũng không dùng danh nghĩa phu quân để thay y hào phóng. Sự tôn trọng ấy lặng lẽ mà bền chắc, giống nền hương tốt, không quá nồng nhưng càng lâu càng khiến người ta nhớ.
Sau đó, cuộc nói chuyện quả thật chuyển sang trà và hương. Chu Ngạn hỏi thêm vài câu về hương an thần cho mẫu thân, Ôn Thanh Hành trả lời rất cẩn thận, còn nói nếu Chu phủ không ngại, có thể cho người đem hương đang dùng đến Thanh Ninh Hương Phường, Lưu chưởng quầy sẽ giúp xem thử có pha thứ gây phiền tâm hay không. Lưu Tử Kỳ nghe đến hương mặc thì nổi hứng, nói phụ thân hắn hay mắng chữ hắn bay như gà bới, không biết có loại hương nào khiến người viết chữ đoan chính hơn không. Ôn Thanh Hành nghiêm túc đáp rằng hương chỉ khiến tâm tĩnh, không thể thay người luyện chữ. Nghe vậy, ngay cả Tề Văn Húc cũng cười một tiếng thật sự.
Buổi uống trà kéo dài gần một canh giờ. Khi ba người đứng dậy cáo từ, Tề Văn Húc không để lại bình rượu, chỉ bảo tiểu tư mang về. Trước khi ra cửa, hắn dừng lại dưới hiên, quay đầu nhìn Thẩm Hoài Dung đang đứng cạnh Ôn Thanh Hành.
“Hoài Dung, ta nói trước. Nếu ngươi chỉ làm bộ mấy ngày rồi lại quay về Túy Nguyệt lâu, hôm nay những lời này ta sẽ cười ngươi cả đời.”
Thẩm Hoài Dung đáp rất bình tĩnh: “Vậy ngươi cứ chờ.”
Tề Văn Húc nhìn hắn một lát, lại nhìn Ôn Thanh Hành, cuối cùng cười khẽ: “Được. Ta chờ.”
Ba người rời đi, sân Tùng Hòa viện cuối cùng yên tĩnh trở lại. Hạ nhân thở phào, Tố Tâm cũng lặng lẽ buông bàn tay siết chặt nãy giờ. Ôn Thanh Hành đứng trong thư phòng, nhìn tấm nắng cuối ngày rơi trên bàn sách, cảm giác căng thẳng kéo dài cả buổi mới chậm rãi tan ra. Thẩm Hoài Dung đóng cửa thư phòng lại, quay người thấy y vẫn đứng bên lư hương, liền bước tới ôm lấy y từ phía sau.
“Mệt không?” Hắn hỏi.
Ôn Thanh Hành để hắn ôm, không né. “Có một chút. Nhưng không khó chịu.”
“Bọn họ nói chuyện không dễ nghe.” Thẩm Hoài Dung thấp giọng. “Hôm nay để em chịu ấm ức rồi.”
Ôn Thanh Hành lắc đầu. “Không tính là ấm ức. Trước kia ở Ôn gia, em nghe lời khó nghe hơn nhiều, chỉ là khi đó không ai hỏi em có mệt không. Hôm nay có phu quân ở đây, em biết mình không phải một mình đối mặt với họ.”
Thẩm Hoài Dung nghe vậy, cúi đầu hôn lên vành tai y. Hoa ấn sau tai Ôn Thanh Hành lập tức đỏ lên, mùi hương thanh nhạt trên người cũng rõ hơn một chút. Y hơi run, nhỏ giọng gọi: “Phu quân…”
“Ừm.” Thẩm Hoài Dung ôm chặt hơn, giọng mang ý cười rất nhẹ. “Phu lang hôm nay giỏi như vậy, ta rất muốn thưởng.”
Ôn Thanh Hành quay đầu nhìn hắn, mặt hơi đỏ nhưng không còn lúng túng như trước. “Phu quân hôm nay cũng rất giỏi. Không nhận rượu, cũng không tức giận.”
Thẩm Hoài Dung bật cười. “Vậy chúng ta thưởng lẫn nhau?”
Ôn Thanh Hành còn chưa kịp hỏi thưởng thế nào, đã bị hắn xoay người lại, cúi đầu hôn lên môi. Nụ hôn lần này không vội, cũng không chỉ chạm nhẹ như trong xe ngựa ngày lại mặt. Nó mang theo hơi ấm sau một hồi đối mặt căng thẳng, vừa dịu dàng vừa có chút tham luyến. Ôn Thanh Hành ban đầu còn đặt tay lên ngực hắn, nhưng rất nhanh đã chậm rãi nắm lấy vạt áo hắn. Hương Tĩnh Tâm trong lư chưa tàn, khói hương lặng lẽ vờn quanh hai người, làm thư phòng vốn đầy sách mực lại sinh ra một loại thân mật rất khó nói.
Khi Thẩm Hoài Dung buông y ra, mắt Ôn Thanh Hành đã phủ một tầng nước mỏng, môi hơi đỏ. Hắn nhìn đến trong lòng mềm thành một mảnh, đưa tay vuốt nhẹ khóe môi y. “Thanh Hành, hôm nay ta không nhận rượu, không phải chỉ vì muốn giữ lời trước mặt phụ thân.”
Ôn Thanh Hành thở nhẹ, ngẩng mắt nhìn hắn.
Thẩm Hoài Dung nói rất thấp: “Ta không muốn để em lại thấy bóng dáng người trước kia trên người ta. Người ngoài có thể chưa tin ta, nhưng ta muốn em tin. Ta sẽ từng chút một sửa, không để em phải vì phu quân của mình mà xấu hổ.”
Ôn Thanh Hành im lặng rất lâu. Sau đó y đưa tay ôm lấy eo hắn, vùi mặt vào ngực hắn. Động tác ấy vẫn còn cẩn trọng, nhưng so với mấy ngày trước đã chủ động hơn rất nhiều. Y không nói những lời quá nặng, chỉ nhẹ nhàng đáp: “Em tin chàng.”
Chỉ ba chữ ấy đã đủ khiến Thẩm Hoài Dung cảm thấy mọi mũi nhọn hôm nay đều đáng nhận. Hắn ôm phu lang trong thư phòng, bên tai là tiếng gió thổi qua trúc ngoài sân, trong mũi là hương Tĩnh Tâm do chính y phối. Tấm thiếp rượu đã bị trả lại, bình Ngọc Xuân tửu không bước qua được cửa Tùng Hòa viện. Đường cũ vẫn ở ngoài kia, nhưng cánh cửa đầu tiên đã được hắn tự tay đóng lại.
Cùng lúc ấy, trong chính viện, Từ thị nghe nha hoàn hồi bẩm xong, tay đang lần chuỗi ngọc dừng lại rất lâu.
“Ngươi nói, Tề tam thiếu gia mang rượu đến, Hoài Dung không nhận?”
Nha hoàn cúi đầu đáp: “Bẩm phu nhân, đúng vậy. Không những không nhận, nhị thiếu gia còn nói sau này nếu bọn họ đến kéo ngài ấy uống rượu thì không cần đến nữa. Tề tam thiếu gia ra khỏi viện sắc mặt không tốt, nhưng cũng không trở mặt. Còn Chu tiểu hầu gia hình như rất thích hương của thiếu phu nhân, trước khi đi còn hỏi Thanh Ninh Hương Phường ở đâu.”
Từ thị chậm rãi siết chuỗi ngọc trong tay. Một lúc lâu sau, bà mới cười nhẹ, nhưng nụ cười ấy không chạm đến đáy mắt. “Chỉ mới mấy ngày, một người bỏ rượu đọc sách, một người quản viện quản tiệm. Vị Ôn gia công tử này, xem ra không nhu nhược như ta tưởng.”
Nha hoàn không dám đáp. Từ thị nhìn về hướng Tùng Hòa viện, ánh mắt sau vẻ hiền hòa dần lạnh xuống. Trước kia một nhị thiếu gia ăn chơi không đáng để bà phí tâm. Nhưng nếu hắn thật sự chịu đọc sách, nếu Ôn Thanh Hành thật sự có thể giúp hắn ổn định nội viện, vậy chuyện này không còn là trò hứng khởi sau tân hôn nữa.
Chuỗi ngọc trong tay bà va vào nhau, phát ra một tiếng rất khẽ.
“Để người tiếp tục nhìn chằm chằm Tùng Hòa viện. Nhất là chuyện Hoài Dung đọc sách, ta muốn biết hắn rốt cuộc có thể giữ được bao lâu.”
(Hết chương 7)
Bình luận 💬 0