Chương 8: Người Của Chính Viện
Sau buổi uống trà ở Tùng Hòa viện, lời đồn trong Hầu phủ đổi chiều nhanh hơn Ôn Thanh Hành tưởng. Trước đó người trong phủ nói nhị thiếu gia chỉ là nhất thời nổi hứng sau tân hôn, qua vài ngày sẽ lại bị đám thiếu gia Túy Nguyệt lâu kéo đi uống rượu. Nhưng Tề tam thiếu gia mang bình Ngọc Xuân tửu đến tận cửa, Thẩm Hoài Dung không những không nhận, còn nói rõ sau này nếu đến kéo hắn uống rượu thì không cần đến nữa. Chuyện này truyền ra, người tin người nghi đều có, song ít nhất không ai còn dám xem mấy ngày đọc sách trong thư phòng của hắn là trò diễn qua loa.
Tùng Hòa viện cũng vì thế mà yên ổn hơn một chút. Trịnh quản sự sau khi bị phạt ba tháng tiền tiêu, làm việc cẩn thận hơn hẳn. Sổ kho nhỏ mỗi chiều đều được đưa đến cho Ôn Thanh Hành xem qua, than lửa, hương liệu, giấy mực, trà nước đều ghi rõ người nhận, không dám chỉ dùng mấy chữ “đã phát đủ” để lấp liếm nữa. Xuân Hạnh bị điều ra ngoài viện, không còn được hầu hạ trong phòng, mấy nha hoàn khác thấy thiếu phu nhân không phải người chỉ biết cúi đầu chịu đựng, thái độ cũng kính cẩn hơn trước. Một viện từng bị bỏ mặc nhiều năm rốt cuộc bắt đầu có dáng vẻ của nơi có chủ tử thật sự.
Thẩm Hoài Dung vẫn giữ nếp đọc sách. Sáng dậy sau khi thỉnh an, hắn vào thư phòng đọc Luận ngữ, buổi chiều đọc Đại Hạ luật lược, tối viết ghi chú và thử giảng lại ý chính cho Ôn Thanh Hành nghe. Ban đầu Ôn Thanh Hành không hiểu nhiều kinh nghĩa, nhưng y nghe rất nghiêm túc. Khi Thẩm Hoài Dung giảng sai hoặc giảng đến nửa chừng khựng lại, y không vội cười, chỉ đặt bút xuống nói: “Chỗ này phu quân tự mình cũng chưa thông, nên lời mới không liền.” Lời ấy nhẹ nhàng hơn phu tử trách mắng rất nhiều, nhưng lại khiến Thẩm Hoài Dung khó lòng qua loa, đành quay về đọc lại từng câu.
Đến ngày thứ năm, hương Tĩnh Tâm trong thư phòng đã được Ôn Thanh Hành chỉnh đến lần thứ tư. Mùi hương càng lúc càng ổn, tùng châm giảm bớt vị sắc, trầm thủy làm nền, vỏ quýt lâu năm giữ lại chút thanh sáng nơi cuối hương. Thẩm Hoài Dung dùng hương ấy đọc sách suốt buổi sáng, đến trưa tuy mỏi mắt nhưng đầu óc không nặng. Hắn cầm chén trà Ôn Thanh Hành đưa, vừa uống vừa nhìn y đang ghi phương hương mới vào sổ, bỗng nói: “Nếu sau này ta thi được công danh, nhất định phải đem lư hương này đặt trong thư phòng mới.”
Ôn Thanh Hành ngẩng đầu. “Thư phòng mới?”
Thẩm Hoài Dung khựng lại, nhận ra mình suýt đem chuyện phân gia lập phủ nói quá sớm. Hiện tại hắn mới đọc sách chưa đầy mười ngày, nhắc đến phủ riêng chẳng khác nào xây lầu giữa không trung, chỉ khiến Ôn Thanh Hành thêm mong rồi thêm lo. Hắn đặt chén trà xuống, cười nói: “Ý ta là sau này nếu phụ thân thật sự mời tiên sinh, thư phòng này chắc phải sửa lại. Giá sách thiếu nhiều, cửa sổ cũng hơi ẩm. Đến lúc đó lư hương của em đặt ở vị trí chính giữa, để ta vừa ngẩng đầu đã nhớ mình dựa vào phu lang mới đọc nổi mấy quyển sách này.”
Ôn Thanh Hành không biết hắn đã nuốt xuống một ý nghĩ xa hơn, chỉ bị câu cuối làm cho tai hơi nóng. “Phu quân lại nói đùa. Chàng đọc được là vì chàng chịu học, không phải vì em.”
“Vì ta chịu học, cũng vì em ở đây.” Thẩm Hoài Dung nhìn y, ánh mắt rất dịu. “Nếu không có em ngồi bên cửa sổ xem sổ tiệm, ta chưa chắc chịu được căn phòng toàn chữ nghĩa này lâu như vậy.”
Ôn Thanh Hành cúi đầu, ngòi bút chấm trên giấy hơi đậm một chút. Y biết Thẩm Hoài Dung có ý trêu mình, nhưng trong lòng vẫn không nhịn được mềm đi. Mấy ngày nay, bọn họ cùng ở trong thư phòng rất lâu. Hắn đọc sách, y xem sổ, khi mệt thì cùng uống trà, khi gặp chỗ không hiểu thì cùng nói vài câu. Những khoảnh khắc ấy không nồng nhiệt như đêm tân hôn, cũng không căng thẳng như lúc đối mặt Ôn gia hay đám bằng hữu cũ, nhưng nó khiến y dần sinh ra một cảm giác chân thật hơn mọi lời hứa.
Một ngày trôi qua như vậy, dường như thật sự có thể gọi là sống cùng nhau.
Nhưng sự yên tĩnh ấy chưa kéo dài được bao lâu, ngoài viện đã có người bẩm chính viện sai người đến. Tố Tâm đi ra đón, lát sau quay lại với sắc mặt không quá vui. Phía sau nàng là Vương ma ma bên cạnh Từ thị, theo sau còn có hai nha hoàn trẻ tuổi bưng khay sơn son. Vương ma ma tuổi ngoài năm mươi, tóc chải không sót sợi nào, trên mặt luôn mang nụ cười hiền lành của người làm việc lâu năm trong nhà quyền quý. Nhưng người trong phủ đều biết bà là cánh tay đắc lực của Từ thị, lời nói ra tuy mềm, ý lại chưa chắc mềm.
Vương ma ma bước vào thư phòng, trước tiên hành lễ với Thẩm Hoài Dung và Ôn Thanh Hành. “Lão nô thỉnh an nhị thiếu gia, thỉnh an thiếu phu nhân. Phu nhân nghe nói mấy ngày nay nhị thiếu gia chăm chỉ đọc sách, trong lòng vui lắm, nhưng cũng sợ nhị thiếu gia mệt thân. Hôm nay phu nhân đặc biệt sai bếp nhỏ chính viện nấu canh bổ, lại chọn ít giấy mực tốt, bảo lão nô đưa tới. Còn hai nha đầu này tay chân lanh lợi, một đứa biết mài mực, một đứa biết pha trà, phu nhân nói thư phòng cần người hầu hạ cẩn thận, thiếu phu nhân vừa vào cửa, thân thể lại yếu, không nên chuyện gì cũng tự mình lo.”
Hai nha hoàn phía sau lập tức cúi người hành lễ. Một người áo xanh nhạt, dung mạo thanh tú, mắt rất biết nhìn sắc mặt; một người áo hồng nhạt, dáng vẻ mềm mại hơn, khi cúi đầu để lộ cần cổ trắng nõn. Nếu chỉ nói là người hầu hạ thư phòng, quả thật chọn rất khéo. Không quá lộng lẫy để bị trách là cố ý đưa người, nhưng cũng không phải nha hoàn thô sử bình thường. Một người biết mài mực, một người biết pha trà, ngày ngày ra vào thư phòng, lâu dần sẽ thành gì, trong phủ không ai thật sự không hiểu.
Ôn Thanh Hành nhìn hai nha hoàn ấy, ngón tay trong tay áo hơi siết lại rồi thả ra. Nếu là ba ngày trước, y có lẽ sẽ thấy lạnh trong lòng, rồi tự nhủ mình không có tư cách ngăn cản chủ mẫu đưa người đến hầu hạ phu quân. Nhưng sau mấy ngày này, y đã nghe Thẩm Hoài Dung nói quá nhiều lần rằng trong phòng không cần người khác. Y không còn tin lời ấy như một giấc mộng mỏng manh dễ vỡ, nhưng khi sự thử thách thật sự đặt trước mắt, lòng y vẫn khó tránh nhói lên.
Thẩm Hoài Dung đặt sách xuống, ánh mắt lướt qua hai nha hoàn, giọng rất bình thản: “Mẫu thân có lòng. Canh bổ và giấy mực để lại, người thì không cần.”
Vương ma ma dường như đã đoán trước hắn sẽ từ chối, nụ cười trên mặt không đổi. “Nhị thiếu gia, phu nhân cũng là thương người. Người trước kia ít ở thư phòng, nay đột nhiên đọc sách cả ngày, bên cạnh nếu không có người biết hầu hạ, dễ tổn thương thân thể. Thiếu phu nhân tuy chu đáo, nhưng dù sao vừa mới thành thân, còn phải quản việc trong viện và tiệm hương, sao có thể ngày ngày mài mực pha trà? Hai nha đầu này chỉ ở ngoài thư phòng sai vặt, tuyệt đối không dám vượt quy củ.”
Thẩm Hoài Dung còn chưa đáp, Ôn Thanh Hành đã ngẩng đầu nhìn Vương ma ma. Y không nói chuyện hai nha hoàn trước, mà đưa mắt nhìn khay sơn son bên cạnh. Trên khay ngoài canh bổ còn có một hộp hương nhỏ bằng gỗ tử đàn, nắp hộp khép hờ, hương thơm từ trong tản ra rất nhạt. Người khác có lẽ chỉ thấy thơm quý, nhưng y vừa ngửi đã nhận ra trong đó có vài vị không hợp với thư phòng ban ngày.
Y nhẹ giọng hỏi: “Hộp hương này cũng là mẫu thân ban sao?”
Vương ma ma cười đáp: “Đúng vậy. Phu nhân nói thiếu phu nhân biết hương, chắc hẳn nhìn qua là biết đồ tốt. Đây là hương định thần chính viện thường dùng, bên trong có trầm hương, cam tùng, hợp hương, thêm chút mật luyện. Nhị thiếu gia đọc sách mệt, đốt lên sẽ dễ tĩnh tâm hơn.”
Ôn Thanh Hành đưa tay mở hộp hương, lấy một viên hương nhỏ đặt trên khăn trắng. Viên hương màu nâu sẫm, vê rất mịn, quả thật là đồ được làm cẩn thận. Y cúi đầu ngửi một chút, thần sắc không đổi, chỉ đóng nắp hộp lại. “Hương này làm rất tốt, nhưng không thích hợp dùng trong thư phòng ban ngày. Cam tùng và mật luyện hơi nhiều, thêm hợp hương sẽ khiến mùi đầu rất êm, đốt lâu dễ sinh buồn ngủ. Nếu dùng trước khi nghỉ ngơi thì được, nhưng phu quân đang đọc sách, dùng loại này chỉ sợ chưa đến nửa canh giờ đã mỏi đầu.”
Vương ma ma hơi khựng, rồi lập tức cười nói: “Thiếu phu nhân quả nhiên hiểu hương. Chỉ là đây là hương phu nhân thường dùng, trong chính viện chưa từng nghe ai nói không ổn. Có lẽ thân thể mỗi người mỗi khác. Phu nhân thương nhị thiếu gia nên mới ban đến, thiếu phu nhân nếu không thích, lão nô mang về đổi loại khác.”
Lời này nghe như thuận theo, nhưng lại đặt lên đầu Ôn Thanh Hành một cái danh không thích hương chủ mẫu ban. Tố Tâm đứng phía sau nghe mà sốt ruột, nhưng Ôn Thanh Hành chỉ nhìn viên hương trên khăn trắng, giọng vẫn dịu: “Ma ma hiểu lầm rồi. Hương của mẫu thân là đồ tốt, cho nên càng phải dùng đúng lúc. Nếu hương tốt mà dùng sai thời điểm, không những lãng phí tâm ý của mẫu thân, còn làm trễ việc phu quân đọc sách. Chẳng phải như vậy mới là con dâu không biết chu toàn sao?”
Vương ma ma không ngờ y đáp kín như vậy. Ôn Thanh Hành không nói hương có vấn đề, cũng không nói mình không thích. Y chỉ nói hương tốt, nhưng dùng sai lúc. Nếu bà tiếp tục ép dùng trong thư phòng, ngược lại thành ra không để tâm chuyện Thẩm Hoài Dung đọc sách.
Thẩm Hoài Dung nhìn Ôn Thanh Hành, khóe môi hơi cong. Phu lang của hắn trước kia ở Ôn gia không phải không biết nói, chỉ là không có nơi để nói. Nay có hắn đứng bên cạnh, có danh phận trong Tùng Hòa viện, y từng chút một đem sự thông minh và cứng cỏi giấu sâu lộ ra. Đối mặt Vương ma ma bên cạnh Từ thị, y không hề gay gắt, nhưng từng câu đều có chỗ đứng.
Vương ma ma đành cười nói: “Thiếu phu nhân nghĩ chu đáo, lão nô bội phục. Vậy hương này để dùng buổi tối cũng tốt. Còn hai nha đầu…”
“Người cũng không cần.” Thẩm Hoài Dung cắt lời bà lần nữa, lần này giọng rõ ràng hơn. “Thư phòng của ta hiện tại có A Mộc quét dọn, Thường An chạy việc, Tố Tâm đưa trà thay thiếu phu nhân, đủ dùng. Ta đọc sách là để tĩnh tâm, không phải để trong phòng thêm người qua lại.”
Vương ma ma thở dài, như thật sự lo cho hắn. “Nhị thiếu gia, lão nô biết người thương thiếu phu nhân, nhưng phu nhân là mẫu thân của người, chẳng lẽ còn có thể hại người sao? Hai nha đầu này chỉ là người hầu hạ, không có ý khác. Nếu thiếu phu nhân hiền lương, cũng nên hiểu nam tử đọc sách cần người mài mực thêm trà. Chuyện nhỏ như vậy nếu cũng đẩy ra ngoài, truyền đến chính viện, phu nhân sẽ đau lòng.”
Câu “thiếu phu nhân hiền lương” rốt cuộc vẫn rơi xuống. Trong phòng lặng đi. Hai nha hoàn cúi đầu càng thấp, nhưng trên mặt người áo xanh đã hiện vẻ tủi thân đúng lúc, như thể thật sự chỉ vì muốn hầu hạ mà bị thiếu phu nhân ghen ghét chặn cửa. Ôn Thanh Hành nhìn thấy, trong lòng lại không còn lạnh như ban đầu nữa. Hóa ra khi có người đứng bên cạnh mình, những thủ đoạn từng khiến y nghẹt thở cũng chỉ còn là mấy sợi tơ mềm có thể nhìn rõ đầu mối.
Y đặt hộp hương xuống, nhìn Vương ma ma nói: “Ma ma nói đúng, mẫu thân là mẹ chồng, đương nhiên thương phu quân. Chính vì vậy, ta càng không dám để người không hợp vào thư phòng lúc này. Phụ thân đã giao hạn mười ngày, đại thiếu gia cũng sẽ kiểm bài. Phu quân trước kia ham chơi, hiện tại khó khăn lắm mới tĩnh tâm đọc sách, nếu trong thư phòng bỗng thêm hai nha hoàn trẻ tuổi ra vào, người ngoài sẽ nói thế nào? Nói mẫu thân thương con nên đưa người hầu hạ, hay nói Tùng Hòa viện vừa mới có chút nề nếp đã lại sinh tâm tư khác?”
Vương ma ma sắc mặt hơi đổi. Ôn Thanh Hành tiếp tục nói, giọng vẫn không nhanh không chậm: “Ta là phu lang của chàng, không dám ghen tuông, cũng không dám trái ý mẫu thân. Nhưng càng vì là phu lang, ta mới phải thay chàng giữ thanh danh. Mười ngày này là trước mặt phụ thân lập lời, không thể để một chút lời đồn khiến người khác nói phu quân đọc sách là giả, mượn cớ thêm người trong phòng là thật. Ma ma về bẩm mẫu thân giúp ta, tâm ý của bà ta nhận, canh bổ và giấy mực ta cũng nhận. Còn hai nha hoàn này, đợi phu quân qua được kỳ kiểm bài đầu tiên, nếu trong viện thật sự thiếu người, ta sẽ tự mình đến chính viện xin mẫu thân chỉ điểm.”
Lời này trả về rất đẹp. Không nhận người hiện tại là vì giữ thanh danh cho Thẩm Hoài Dung, không phải vì ghen. Nếu sau này thiếu người sẽ đến xin, tức là không phủ mặt mũi Từ thị. Vương ma ma nhất thời không tìm được chỗ phản bác, chỉ có thể nhìn sang Thẩm Hoài Dung.
Thẩm Hoài Dung lại trực tiếp cầm bút lên, viết vài chữ trên tờ giấy bên cạnh rồi đặt xuống. “Thanh Hành nói chính là ý của ta. Ma ma nếu sợ về khó bẩm với mẫu thân, cứ đem lời ta viết về. Mười ngày này thư phòng không thêm người. Nếu cần hầu hạ, để tiểu tư ở ngoài làm là được. Ta đã thành thân, người bên cạnh không cần nha hoàn trẻ tuổi ra vào nhiều. Tránh hiềm nghi cũng là giữ thể diện cho phu lang ta.”
Hai nha hoàn quỳ phía sau sắc mặt lập tức trắng đi. Một câu “tránh hiềm nghi” gần như chặn sạch mọi đường. Nếu các nàng còn cố ở lại, chẳng khác nào thừa nhận mình thật sự mang tâm tư không nên có. Vương ma ma nhìn tờ giấy, trong lòng âm thầm kinh hãi. Mấy ngày trước Thẩm Hoài Dung chỉ là ngoài miệng nói bảo vệ phu lang, hôm nay lại sẵn sàng viết thành giấy trắng mực đen để đem về chính viện. Đây không còn là nhất thời sĩ diện trước mặt người ngoài nữa, mà là rõ ràng dựng ranh giới với chủ mẫu.
Vương ma ma thu tờ giấy, nụ cười trên mặt đã gượng hơn trước. “Nhị thiếu gia và thiếu phu nhân đều đã nói đến vậy, lão nô đương nhiên không dám ép. Hai nha đầu này lão nô mang về trước. Canh bổ nên uống lúc còn nóng, phu nhân dặn nhị thiếu gia đừng vì đọc sách mà quên thân thể.”
Thẩm Hoài Dung gật đầu. “Thay ta đa tạ mẫu thân.”
Vương ma ma hành lễ rồi dẫn hai nha hoàn lui ra. Đợi tiếng bước chân xa dần, Tố Tâm mới thở phào một hơi, tức giận nhỏ giọng nói: “Rõ ràng là muốn nhét người vào thư phòng, lại còn nói vì tốt cho nhị thiếu gia. Nếu hôm nay thiếu phu nhân nhận, sau này bọn họ ngày ngày ở trong này, chẳng phải…”
“Tố Tâm.” Ôn Thanh Hành ngắt lời nàng, nhưng giọng không nặng. “Trong viện nói chuyện phải cẩn thận.”
Tố Tâm vội cúi đầu nhận lỗi. Thẩm Hoài Dung nhìn sắc mặt Ôn Thanh Hành, thấy y tuy bình tĩnh nhưng đầu ngón tay vẫn hơi lạnh, liền đứng dậy nắm lấy tay y. “Sợ sao?”
Ôn Thanh Hành khẽ lắc đầu. “Không phải sợ. Chỉ là em biết, ma ma trở về nhất định sẽ nói em không hiền lương.”
“Nàng ta muốn nói thì để nàng ta nói.” Thẩm Hoài Dung kéo y ngồi xuống bên cạnh mình, dùng khăn sạch lau chút bột hương dính trên đầu ngón tay y. “Hiền lương trong miệng bọn họ là mở cửa cho người khác bước vào phòng phu quân em, còn phải cười nói mình không để ý. Loại hiền lương ấy ta không cần.”
Ôn Thanh Hành nhìn hắn. “Nhưng đây là Hầu phủ. Nếu mẫu thân thật sự lấy danh nghĩa trưởng bối ép xuống, em…”
“Vậy để bà ấy ép ta.” Thẩm Hoài Dung ngẩng đầu, ánh mắt rất rõ. “Ta nói rồi, trong phòng ta không cần người khác. Hôm nay người là ta từ chối, chữ cũng là ta viết, liên quan gì đến em? Nếu có ai dám nói em ghen, ta sẽ nói là ta không muốn. Nếu có ai nói em không hiền, ta sẽ nói phu lang của ta thay ta giữ thanh danh đọc sách, là hiền đến không thể hiền hơn.”
Ôn Thanh Hành vốn còn căng thẳng, nghe câu cuối lại không nhịn được cười khẽ. “Nào có ai nói như chàng.”
“Ta nói thật.” Thẩm Hoài Dung cúi đầu nhìn y, giọng bỗng dịu xuống. “Thanh Hành, em vừa rồi nói rất tốt. Không phải cãi, cũng không phải nhịn. Em dùng lý lẽ giữ lại thứ của mình. Như vậy rất tốt.”
Ôn Thanh Hành im lặng một lát, sau đó nhẹ giọng đáp: “Là vì có phu quân ở đây. Nếu hôm nay chỉ có một mình em, Vương ma ma nói đến chữ hiền lương, có lẽ em vẫn sẽ do dự. Em biết mình không muốn, nhưng sẽ sợ không đủ tư cách nói không.”
Thẩm Hoài Dung nghe mà lòng hơi trầm. Hắn đưa tay chạm lên hoa ấn sau tai y, động tác rất nhẹ. Dấu hoa ấy hôm nay không đỏ như khi thân mật, chỉ có một màu nhạt thanh thanh, giống chủ nhân nó đã quen giấu cảm xúc quá lâu. Hắn thấp giọng nói: “Sau này em có tư cách. Ở Tùng Hòa viện, em là chủ. Ở trước mặt ta, em càng có tư cách nói không.”
Ôn Thanh Hành vì đầu ngón tay hắn chạm vào sau tai mà hơi run. Y nhìn hắn rất gần, bỗng cảm thấy cổ họng có chút nghẹn. Từ trước đến nay, người khác dạy y nhiều nhất là phải hiểu chuyện, phải nhẫn nhịn, phải biết bổn phận. Chỉ có Thẩm Hoài Dung lần lượt nói với y rằng em có thể giữ lấy, em có thể quản, em có thể nói không. Những câu ấy không lập tức biến y thành người mạnh mẽ không sợ gì, nhưng chúng giống như từng lớp đất mới phủ lên rễ cây bị phơi trần, để y một lần nữa có thể cắm sâu xuống mà sống.
Hắn cúi đầu hôn nhẹ lên hoa ấn sau tai y. Ôn Thanh Hành lập tức đỏ mặt, đưa tay đẩy hắn rất khẽ. “Phu quân, Tố Tâm còn ở đây.”
Tố Tâm đã sớm cúi đầu lui ra ngoài cùng A Mộc, chỉ còn cửa thư phòng khép hờ. Thẩm Hoài Dung nhìn dáng vẻ xấu hổ của y, không tiếp tục trêu quá mức, chỉ cười nói: “Được, không làm phu lang thẹn. Canh bổ của chính viện còn ở đây, em xem có uống được không?”
Ôn Thanh Hành lúc này mới nhớ đến bát canh. Y mở nắp, mùi thuốc bổ lập tức tản ra. So với hương, canh không có gì lạ, chỉ là dùng nhân sâm, táo đỏ, kỷ tử, thêm chút hoàng kỳ, đối với người đọc sách mệt mỏi xem như bồi bổ. Nhưng bát canh này nấu khá đặc, nếu uống giữa ban ngày dễ sinh đầy bụng. Y múc một ít ra chén nhỏ, đẩy đến trước mặt Thẩm Hoài Dung.
“Uống vài ngụm là được, không nên uống hết. Mẫu thân ban canh, chúng ta nhận tâm ý, nhưng phu quân lát nữa còn đọc sách, uống nhiều dễ buồn ngủ.”
Thẩm Hoài Dung nhìn chén nhỏ chỉ đầy ba phần, không nhịn được cười. “Phu lang quản ta càng ngày càng thuần tay rồi.”
Ôn Thanh Hành cũng cong mắt rất nhẹ. “Phu quân vừa nói không cần em hiền lương kiểu kia, vậy em đành quản thật một chút.”
Thẩm Hoài Dung nâng chén, uống đúng ba ngụm rồi đặt xuống. “Được. Sau này ta để em quản.”
Buổi chiều hôm ấy, trong chính viện, Vương ma ma đem từng lời của Tùng Hòa viện bẩm lại. Từ thị ngồi trên giường La Hán, trước mặt là chén trà vừa nguội một nửa. Khi nghe đến hai nha hoàn bị trả về, bà vẫn không lộ vẻ giận. Nhưng khi Vương ma ma lấy tờ giấy Thẩm Hoài Dung viết ra, đặt lên khay dâng đến trước mặt, ánh mắt bà mới thật sự tối đi.
Trên giấy chỉ có mấy dòng chữ, nét chữ không thể nói là mạnh mẽ, nhưng so với chữ phóng túng trước kia đã khác nhiều. Nội dung càng rõ ràng: mười ngày này thư phòng không thêm người, tránh hiềm nghi để giữ thanh danh đọc sách, tâm ý của mẫu thân xin ghi nhớ. Không có một chữ bất kính, cũng không có chỗ nào để bắt lỗi. Nhưng chính vì không có lỗi, nó mới khiến người ta khó chịu.
Từ thị nhìn giấy rất lâu, bỗng khẽ cười. “Dung nhi thật sự trưởng thành rồi. Trước kia nếu ta đưa người sang, nó hoặc không hỏi, hoặc nhìn thấy nha hoàn đẹp liền giữ lại. Nay lại biết viết giấy trả về.”
Vương ma ma cúi đầu nói: “Phu nhân, lão nô thấy chuyện này chưa chắc chỉ là ý của nhị thiếu gia. Vị thiếu phu nhân kia nhìn nhu thuận, nhưng miệng rất kín. Hương phu nhân đưa sang bị y nói thành chỉ hợp dùng ban đêm, người cũng bị y dùng danh thanh ép về. Lão nô nghĩ, nhị thiếu gia mấy ngày nay thay đổi, có lẽ thật sự liên quan đến y.”
“Ta biết.” Từ thị đặt giấy xuống, giọng không nhanh không chậm. “Một ca nhi thứ xuất Ôn gia, lúc trước ta chọn y vì y không có nhà mẹ đẻ chống lưng, lại nghe nói tính tình cẩn trọng, dễ nắn. Không ngờ Ôn gia nuôi y trong góc nhiều năm, lại nuôi ra chút bản lĩnh. Biết hương, biết sổ, còn biết dùng lời mềm để chắn người.”
Vương ma ma hơi do dự. “Vậy phu nhân có cần…”
“Không cần vội.” Từ thị nâng chén trà lên, thổi nhẹ mặt nước đã nguội. “Hoài Dung đọc sách mới mấy ngày, có thể giữ được bao lâu còn chưa biết. Một người ham chơi nhiều năm không phải nói sửa là sửa. Nếu ta bây giờ động quá nhiều, ngược lại khiến Hầu gia cảm thấy ta không muốn nó tiến tới. Cứ để nó đọc. Mười ngày sau Hầu gia kiểm bài, nếu nó đáp không ra, mọi lời mấy ngày nay tự thành trò cười. Khi đó không cần ta nói, người trong phủ cũng sẽ biết nó chỉ là nhất thời muốn làm đẹp mặt trước phu lang.”
Vương ma ma cúi đầu đáp vâng, nhưng trong lòng vẫn có chút bất an. Bà đã tận mắt thấy thư phòng Tùng Hòa viện. Sách trên bàn không giống đồ bày, hương trong lư không giống tùy tiện đốt cho đẹp. Nhị thiếu gia nói chuyện cũng không còn vẻ hồ đồ trước kia. Nếu mười ngày sau hắn thật sự qua được bài kiểm của Hầu gia, vậy mọi chuyện chỉ sợ không còn dễ thu lại.
Từ thị đặt chén trà xuống, ánh mắt nhìn về phía cửa sổ. “Đi nói với Hầu gia, hôm nay ta đưa canh bổ sang, nghe nói Dung nhi vẫn đang đọc sách, đến canh cũng chỉ uống mấy ngụm. Ta lo nó quá ép mình. Nếu Hầu gia rảnh, chi bằng tối nay đi ngang Tùng Hòa viện xem thử, cũng khuyên nó đừng quá nóng vội.”
Vương ma ma lập tức hiểu. Mười ngày sau mới kiểm bài là chuyện Hầu gia định, nhưng nếu tối nay Hầu gia đột nhiên đi xem, Thẩm Hoài Dung chưa chắc đã chuẩn bị kịp. Nếu hắn đang đọc thật, đương nhiên tốt. Nhưng nếu hắn chỉ ban ngày làm dáng, buổi tối lại lười biếng, vậy vừa lúc bị bắt tại chỗ. Từ thị không cần tự mình ra tay, chỉ cần dùng một câu lo lắng để đưa Hầu gia qua đó.
Đêm xuống, Tùng Hòa viện đốt đèn sớm. Thẩm Hoài Dung dùng xong cơm tối, nghỉ chưa đến nửa canh giờ đã lại ngồi vào thư phòng. Hôm nay hắn đọc Đại Hạ luật lược đến phần hộ hôn điền sản, vừa lúc liên quan đến tài sản riêng của người xuất giá và của hồi môn, nên đọc rất chậm. Ôn Thanh Hành ngồi đối diện hắn xem sổ Thanh Ninh Hương Phường, thỉnh thoảng ngẩng đầu nghe hắn đọc vài câu luật văn, hai người còn cùng bàn đến chuyện khế tiệm của mẫu thân y. Hương trong lư đổi thành loại an giấc nhẹ, không làm người buồn ngủ ngay, chỉ giảm bớt mùi mực khô và sự căng thẳng sau một ngày dài.
Thẩm Hoài Dung cầm bút gạch dưới một dòng luật văn, nói: “Chỗ này viết rất rõ. Tài sản riêng của ca nhi khi xuất giá, nếu có khế minh chứng thì nhà mẹ đẻ và nhà chồng đều không được tự ý xử trí. Sau này nếu Ôn gia còn muốn nhúng tay Thanh Ninh Hương Phường, chỉ dựa vào điều này đã có thể chặn một nửa.”
Ôn Thanh Hành nhìn dòng chữ ấy, trong mắt có chút xúc động. “Trước kia em biết có quy định này, nhưng chưa từng đọc rõ. Phu quân, ngày lại mặt nếu chàng đem sách luật theo, có lẽ phụ thân em càng không nói được gì.”
“Ngày lại mặt đem luật tới nhạc gia, e là ngày đó Ôn lão gia phải tức đến đau ngực.” Thẩm Hoài Dung cười. “Hiện tại đọc cũng chưa muộn. Sau này chúng ta không chỉ nói tình, cũng phải biết nói luật. Người khác dùng lễ pháp ép em, em cũng có thể dùng lễ pháp bảo vệ mình.”
Ôn Thanh Hành vừa định đáp, ngoài sân bỗng truyền đến tiếng thỉnh an dồn dập. Ngay sau đó, giọng Thường An vang lên ngoài cửa, mang theo sự căng thẳng rõ ràng: “Nhị thiếu gia, thiếu phu nhân, Hầu gia đến.”
Thẩm Hoài Dung và Ôn Thanh Hành nhìn nhau. Hầu gia đến vào giờ này, hiển nhiên không phải chuyện đã báo trước. Ôn Thanh Hành lập tức đứng dậy muốn thu sổ tiệm trên bàn, nhưng Thẩm Hoài Dung nhẹ nhàng giữ tay y lại. “Không cần thu. Em xem sổ của mình, ta đọc sách của ta, không có gì phải giấu.”
Cửa thư phòng rất nhanh được mở ra. An Viễn Hầu đứng ngoài cửa, áo ngoài còn vương chút khí lạnh ban đêm. Ánh mắt ông lướt qua thư phòng sáng đèn, lư hương đang cháy, sách luật mở trên bàn, giấy ghi chú đặt bên cạnh, rồi dừng trên hai người đang đứng dậy hành lễ. Thẩm Hoài Dung thần sắc bình tĩnh, trên tay còn dính chút mực. Ôn Thanh Hành đứng bên cạnh hắn, trước mặt là sổ tiệm hương và một chén trà ấm.
An Viễn Hầu không nói gì ngay. Ông bước vào thư phòng, cầm quyển Đại Hạ luật lược trên bàn lên, nhìn thấy dòng vừa được gạch dưới, ánh mắt bỗng sâu hơn.
“Đang đọc đến hộ hôn điền sản?”
Thẩm Hoài Dung cúi đầu đáp: “Vâng. Nhi tử đọc đến phần tài sản riêng của người xuất giá, vừa lúc liên quan đến Thanh Ninh Hương Phường của Thanh Hành, nên đọc kỹ hơn một chút.”
An Viễn Hầu nhìn hắn, lại nhìn Ôn Thanh Hành. Một lúc lâu sau, ông đặt sách xuống, giọng trầm trầm vang trong thư phòng.
“Vậy con nói thử xem, luật này viết ra để bảo vệ điều gì?”
Thẩm Hoài Dung im lặng một hơi, rồi chậm rãi đứng thẳng hơn. Ôn Thanh Hành đứng bên cạnh, lòng bàn tay hơi lạnh, nhưng lần này y không sợ như trước. Bởi sách trên bàn là thật, ghi chú là thật, những ngày hắn đọc dưới ánh đèn cũng là thật.
Thẩm Hoài Dung chắp tay, giọng rõ ràng giữa mùi hương nhàn nhạt.
“Bẩm phụ thân, luật này viết ra để bảo vệ hai chữ căn bản: đường lui.”
(Hết chương 8)
Bình luận 💬 0