Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU KHI XUYÊN THÀNH PHU QUÂN CỦA NAM THÊ PHÁO HÔI

Chương 9: Đường Lui

Chương 1: Đêm Tân Hôn Chương 2: Chén Trà Đầu Tiên Chương 3: Phu Lang Là Chủ Chương 4: Lại Mặt Chương 5: Thư Phòng Cũ Chương 6: Hương Sách Ba Ngày Chương 7: Một Lò Hương Tĩnh Chương 8: Người Của Chính Viện Chương 9: Đường Lui Chương 10: Mười Ngày
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 9: Đường Lui

Trong thư phòng thoáng chốc yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng hương cháy rất khẽ trong lư đồng. Ánh đèn đặt trên án thư rơi xuống trang sách đang mở, dòng luật văn về hộ hôn điền sản còn được Thẩm Hoài Dung gạch dưới bằng mực nhạt. Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua bụi trúc sau viện, tiếng lá va vào nhau xào xạc, tựa như đang che đi nhịp tim hơi căng của người trong phòng. Ôn Thanh Hành đứng bên cạnh Thẩm Hoài Dung, tay áo rũ xuống che đi đầu ngón tay đã hơi lạnh, nhưng ánh mắt y không rời khỏi người hắn.

An Viễn Hầu đứng trước án, sắc mặt không rõ vui giận. Ông vốn chỉ nghe Từ thị nói Thẩm Hoài Dung đọc sách quá sức, thuận đường đến xem thử. Trong lòng ông không phải không nghi ngờ. Đứa con thứ này đã hoang đường nhiều năm, đột nhiên nói muốn đọc sách, đột nhiên cắt rượu, đột nhiên giữ phu lang, mọi thứ đều đến quá nhanh. Người làm phụ thân, ông mong con trai sửa đổi là thật, nhưng bị thất vọng quá nhiều lần cũng là thật. Vì vậy khi nhìn thấy thư phòng sáng đèn, sách mở trên bàn, con trai đứng trước mặt còn dính mực trên tay, ông không lập tức thấy vui, mà càng muốn thử xem phần nghiêm túc ấy rốt cuộc có mấy phần thật.

Câu “đường lui” vừa ra, An Viễn Hầu hơi nheo mắt. Đáp án này không phải cách giải luật văn thường gặp trong sách, cũng không giống lời học trò mới đọc luật sẽ học thuộc lòng để lấy lòng trưởng bối. Nó hơi thô, hơi trực tiếp, nhưng cũng vì vậy mà có vẻ như xuất phát từ suy nghĩ thật sự. Ông đặt quyển Đại Hạ luật lược xuống, chậm rãi ngồi vào ghế bên án, giọng trầm ổn: “Nói tiếp.”

Thẩm Hoài Dung khom người đáp vâng. Hắn biết giờ phút này nếu mình dùng giọng văn chương hoa mỹ để khoe khoang, An Viễn Hầu chỉ cần hỏi thêm hai câu là sẽ lộ nền tảng chưa vững. Hắn mới đọc sách vài ngày, có thể dựa vào trí nhớ tốt để ghi ý chính, nhưng muốn thật sự nói như người đã học nhiều năm thì chưa thể. Vì vậy hắn chỉ chọn cách thành thật, nói những điều mình hiểu sau khi đọc luật và chứng kiến Ôn Thanh Hành bị Ôn gia nhúng tay vào tiệm hương.

“Phụ thân, nhi tử đọc đến đoạn này, thấy luật quy định tài sản riêng của người xuất giá không thể bị nhà mẹ đẻ hoặc nhà chồng tự ý xử trí. Ban đầu nhìn qua chỉ là bảo vệ bạc tiền, khế đất, tiệm buôn, nhưng nghĩ kỹ hơn, những thứ ấy đối với người đã xuất giá không chỉ là của cải. Một nữ tử hay ca nhi rời khỏi nhà mẹ đẻ, vào nhà chồng, nếu gặp được phu quân tốt, trưởng bối khoan hòa, đương nhiên cả đời thuận lợi. Nhưng nếu nhà chồng lạnh nhạt, nhà mẹ đẻ lại không chống lưng, trong tay không có chút tài sản riêng nào, vậy họ gần như không còn chỗ nào để lui.”

Hắn nói đến đây, ánh mắt thoáng rơi xuống quyển sổ tiệm hương trước mặt Ôn Thanh Hành. Sổ ấy không mới, góc giấy đã hơi mòn, nhưng Ôn Thanh Hành giữ nó cẩn thận như giữ một vật quý. Thẩm Hoài Dung nhớ nguyên tác đã từng viết rất nhẹ về cái chết của y, nhẹ đến mức chỉ vài dòng đã qua một đời người. Nhưng đằng sau vài dòng ấy, có lẽ là vô số ngày bị cắt bớt than, bị đổi hương, bị đoạt sản nghiệp, bị người ta dùng hai chữ hiền lương ép đến không còn đường lui.

Giọng hắn trầm hơn một chút: “Luật này bảo vệ không chỉ là của hồi môn, mà là một chút khả năng tự giữ mình. Nếu người xuất giá có tài sản riêng hợp pháp, dù không dùng đến cũng là phần an ổn trong lòng. Họ biết mình không phải hoàn toàn phụ thuộc vào sắc mặt người khác mà sống. Cho nên nhi tử nói, nó bảo vệ hai chữ đường lui.”

An Viễn Hầu nhìn hắn thật lâu. Những lời này không phải đáp án mẫu mực nhất, nhưng không thể nói là sai. Thậm chí nó còn khiến ông nghĩ đến rất nhiều điều trước kia mình chưa từng đặt trong lòng. Hầu phủ là nhà quyền quý, người trong phủ ăn mặc không thiếu, nhưng nếu nói đến tài sản riêng của nữ quyến và ca nhi, đa phần nam nhân trong nhà chỉ cảm thấy đó là chuyện hậu trạch vụn vặt. Thẩm Hoài Dung trước kia càng không thể quan tâm loại chuyện này. Nhưng hiện tại hắn lại đứng trong thư phòng, vì một đoạn luật văn mà nói đến đường lui của người xuất giá.

An Viễn Hầu hỏi: “Con đọc đoạn này vì Thanh Ninh Hương Phường?”

Thẩm Hoài Dung không phủ nhận. “Vâng. Tiệm hương là di vật mẫu thân Thanh Hành để lại cho em ấy. Ôn gia nói thay em ấy giữ, nhưng thực chất nhiều năm qua không những không trông coi tốt, còn để người ngoài nhúng tay vào nguồn hương liệu. Nếu ngày lại mặt nhi tử không đi cùng, có lẽ khế tiệm và con dấu đã bị bọn họ lấy cớ giữ lại. Nhi tử nghĩ, luật đã viết rõ, vậy người làm phu quân như con càng không nên giả vờ không thấy.”

An Viễn Hầu nhìn sang Ôn Thanh Hành. Tân phu lang của con thứ đứng rất yên, dung mạo thanh nhã, dáng người không tính khỏe mạnh, nhưng sống lưng thẳng, ánh mắt cúi xuống không hề né tránh. Trước kia khi hôn sự này được định xuống, ông chỉ biết đó là một ca nhi thứ xuất Ôn gia, tính tình trầm lặng, thân phận không cao. Từ thị nói nhị phòng cần người hiền lành giữ nhà, Ôn gia lại chủ động tỏ ý, ông cũng không quá đặt nặng. Một đứa con thứ ăn chơi, cưới một ca nhi thứ xuất, trong mắt người ngoài tuy không vẻ vang nhưng cũng không xem là quá bất hợp.

Đến giờ phút này, ông mới bỗng nhận ra mình chưa từng hỏi Ôn Thanh Hành muốn gì, cũng chưa từng nghĩ một ca nhi không có nhà mẹ đẻ chống lưng gả vào Hầu phủ sẽ sống ra sao. Nếu Thẩm Hoài Dung vẫn như trước, nếu Tùng Hòa viện vẫn do hạ nhân chính viện qua loa quản, vậy vị thiếu phu nhân này có phải sẽ thật sự bị người ta từng chút bào mòn hay không?

Ý nghĩ ấy vừa hiện lên đã khiến An Viễn Hầu không thoải mái. Ông là chủ một phủ, không muốn thừa nhận phủ mình có thể lạnh đến mức đó. Nhưng mấy ngày nay Tùng Hòa viện chỉnh sổ, hương liệu và than lửa bị tráo, chuyện này Trịnh quản sự đã báo lên một phần. Ông không truy sâu, bởi Từ thị nói chỉ là hạ nhân lười nhác bên dưới. Nhưng hiện tại nhìn ánh mắt của Thẩm Hoài Dung, ông chợt hiểu chuyện này có lẽ không đơn giản chỉ là mấy tên hạ nhân tham chút bạc vụn.

An Viễn Hầu thu lại suy nghĩ, chuyển giọng hỏi: “Vậy con nói xem, nếu tài sản riêng cần bảo vệ, vì sao luật vẫn yêu cầu người xuất giá phải ghi rõ khế, có chứng, có sổ, không thể chỉ dựa vào lời nói?”

Thẩm Hoài Dung hơi dừng. Câu này hắn vừa đọc qua, nhưng chưa nghĩ sâu. Hắn cúi đầu nhìn đoạn sách, không giả vờ hiểu ngay. Ôn Thanh Hành đứng bên cạnh cũng hơi căng lên, nhưng y không lên tiếng nhắc. Đây là bài kiểm của phụ thân dành cho Thẩm Hoài Dung, y có lo cũng không thể thay hắn đáp.

Một lát sau, Thẩm Hoài Dung mới nói: “Nhi tử hiểu chưa sâu, chỉ có thể nói theo ý mình. Nếu chỉ dựa vào lời nói, người có quyền thế hơn sẽ dễ ép người yếu thế hơn nhận thua. Có khế, có chứng, có sổ, ít nhất khi tranh chấp xảy ra còn có vật để đối chiếu. Luật không thể bảo đảm mọi người đều có lương tâm, cho nên mới phải bảo đảm khi lương tâm vô dụng, người yếu hơn vẫn có thứ để cầm ra trước mặt quan phủ hoặc tộc trưởng mà nói lý.”

An Viễn Hầu không nói đúng sai, chỉ hỏi tiếp: “Vậy nếu người giữ khế cũng là người có lòng tham thì sao?”

Thẩm Hoài Dung im lặng lâu hơn lần trước. Câu này đã vượt khỏi đoạn hắn vừa đọc, liên quan đến thực tế xử trí. Nếu là thi vấn đáp thật, hắn có lẽ không đạt điểm cao. Nhưng trước mặt là phụ thân của thân thể này, không phải giám khảo khoa cử. Ông muốn xem không chỉ là hắn học thuộc bao nhiêu, mà là hắn có thật sự nghĩ hay không.

“Vậy phải có người đứng bên cạnh.” Thẩm Hoài Dung chậm rãi đáp. “Luật là đường, khế là chứng, nhưng người yếu thế muốn đi được trên con đường ấy vẫn cần có người không để họ bị đẩy ngã trước khi mở miệng. Ngày lại mặt, nếu chỉ có Thanh Hành một mình, dù em ấy có khế, có luật, Ôn gia vẫn có thể dùng chữ hiếu ép em ấy. Nhi tử đi cùng không phải để thay em ấy cướp lý, mà là để em ấy có thể tự mình nói hết lời nên nói. Cho nên nhi tử nghĩ, người làm phu quân, ít nhất nên làm được điều đó.”

Ôn Thanh Hành nghe đến đây, hàng mi khẽ run. Những lời này Thẩm Hoài Dung không nói với y trước. Ngày lại mặt, hắn đứng bên cạnh y, để y tự nói chuyện tiệm hương, để y tự nhận hương phổ, để y tự gật đầu với Lưu chưởng quầy. Khi ấy y đã cảm thấy được tôn trọng. Nhưng đến giờ phút này, nghe hắn nói trước mặt An Viễn Hầu rằng mình không phải thay y cướp lý mà là để y có thể tự nói hết lời, nơi mềm nhất trong lòng y bỗng như bị hương ấm xông qua, chậm rãi tan ra.

An Viễn Hầu nhìn Thẩm Hoài Dung, sắc mặt nghiêm nhưng không còn nặng như lúc mới vào. Ông hỏi thêm vài câu về đoạn Luận ngữ đã đọc, có câu Thẩm Hoài Dung đáp được ý chính, có câu lại đáp vụng, phải thừa nhận mình mới đọc đến chú giải thứ nhất, chưa hiểu hết. Ông cũng không trách ngay, chỉ chỉ ra hai chỗ hắn hiểu sai, bảo hắn đọc lại chú giải của Thẩm Hoài Cẩn. Thẩm Hoài Dung cúi đầu ghi nhớ, không cãi, không xấu hổ đến mức che giấu, cũng không vì đáp được vài câu trước đó mà tự mãn.

Điều này ngược lại khiến An Viễn Hầu nhìn hắn thuận mắt hơn. Người đọc sách sợ nhất không phải dốt, mà là dốt còn tưởng mình thông minh. Thẩm Hoài Dung nền tảng kém là chuyện ai cũng biết, mười ngày không thể biến thành tài tử kinh thành. Nhưng hắn biết mình chưa hiểu, biết dừng lại, biết ghi chép, đã không còn là dáng vẻ vô tâm vô phế trước kia.

An Viễn Hầu cầm mấy tờ ghi chú trên bàn lên xem. Chữ của Thẩm Hoài Dung chưa đủ lực, bố cục cũng chưa đẹp, nhưng từng trang đều viết khá dày. Có vài chỗ còn ghi bằng lời rất thô: “Chưa hiểu, hỏi đại ca”, “đoạn này liên quan của hồi môn Thanh Hành”, “sau này cần tra thêm án lệ”. Những ghi chú ấy không giống bài làm để khoe trưởng bối, ngược lại giống suy nghĩ thật khi đọc sách. Ông nhìn đến dòng “của hồi môn Thanh Hành”, ánh mắt dừng một chút, rồi đặt giấy xuống.

“Chữ còn kém.” Ông nói.

Thẩm Hoài Dung cúi đầu: “Nhi tử sẽ luyện.”

“Ý nghĩa kinh văn cũng chưa thông.”

“Nhi tử sẽ đọc lại.”

“Luật văn chỉ mới hiểu mặt ngoài.”

“Nhi tử biết.”

An Viễn Hầu nhìn dáng vẻ nhận lỗi của hắn, bỗng hừ một tiếng. “Biết nhiều lỗi như vậy, vậy mấy năm trước con làm gì?”

Nếu là nguyên thân, lúc này hoặc sẽ xấu hổ thành giận, hoặc sẽ cười gượng lảng qua. Thẩm Hoài Dung lại im lặng một lát, rồi đáp: “Mấy năm trước nhi tử hồ đồ. Hiện tại nói hối hận cũng không đổi được. Chỉ có thể từ hôm nay bù lại một chút.”

An Viễn Hầu không nói gì ngay. Trong lòng ông vốn có rất nhiều lời mắng, nhưng khi thấy đứa con thứ này thật sự đứng ở đó nhận mình hồ đồ, những lời mắng từng nói đi nói lại nhiều năm bỗng trở nên không còn cần thiết. Ông mắng hắn nhiều lần rồi, nhưng trước kia hắn chưa từng nghe vào lòng. Hiện tại hắn dường như tự mình tỉnh, vậy mắng thêm cũng chỉ để trút giận.

Ông xoay người nhìn Ôn Thanh Hành. “Mấy ngày nay nó đọc sách, con luôn ở bên?”

Ôn Thanh Hành cúi người đáp: “Bẩm phụ thân, con dâu chỉ ngồi bên cạnh xem sổ tiệm hương, thỉnh thoảng chuẩn bị trà và hương cho phu quân. Kinh nghĩa con dâu không hiểu nhiều, không giúp được phu quân.”

“Không hiểu kinh nghĩa cũng không sao.” An Viễn Hầu nhìn lư hương trên bàn. “Hương này là con phối?”

“Vâng.” Ôn Thanh Hành đáp. “Phu quân mới đọc sách lại, không thích hợp dùng hương quá nặng. Con dâu chỉ phối loại thanh nhẹ để tỉnh thần, nếu có chỗ nào không hợp, xin phụ thân chỉ điểm.”

An Viễn Hầu không hiểu hương, nhưng từ lúc bước vào thư phòng đến nay, ông quả thật không thấy mùi hương này khó chịu. Nó không giống phấn hương nồng trong vài yến hội, cũng không giống hương đàn nặng trong chính viện. Mùi rất nhạt, nhưng khiến người ta thấy thư phòng sạch và tĩnh. Ông nhìn Ôn Thanh Hành, giọng hiếm khi dịu hơn một chút: “Con biết hương, lại biết xem sổ. Đã là bản lĩnh thì dùng cho tốt. Tùng Hòa viện giao cho con, đừng để nó lại thành dáng vẻ trước kia.”

Ôn Thanh Hành hơi ngẩn ra. Đây là lần đầu An Viễn Hầu nói gần như thừa nhận y có thể quản Tùng Hòa viện. Không phải lời khách sáo lúc dâng trà, cũng không phải lễ nghi ngoài mặt, mà là chủ nhân Hầu phủ trực tiếp giao một câu. Y cúi đầu hành lễ, giọng tuy nhẹ nhưng rất rõ: “Con dâu ghi nhớ. Con sẽ cùng phu quân quản tốt Tùng Hòa viện.”

Hai chữ “cùng phu quân” khiến An Viễn Hầu nhìn y thêm một lần. Rõ ràng chỉ là ca nhi thứ xuất Ôn gia, nhưng y không vội ôm quyền quản vào mình, cũng không né tránh trách nhiệm. Câu này nói vừa đúng mực vừa có chừng mực. Ông bỗng hiểu vì sao Thẩm Hoài Dung mấy ngày nay lại thay đổi. Có lẽ hôn sự này không như ông tưởng là một cách thu xếp cho đứa con thứ vô dụng. Có lẽ người bên cạnh thật sự có thể kéo một người muốn hỏng quay về đường chính, nhưng điều quan trọng hơn là người kia bản thân cũng phải muốn quay về.

An Viễn Hầu đứng dậy. Thẩm Hoài Dung và Ôn Thanh Hành lập tức tiễn. Trước khi ra cửa, ông bỗng nói: “Mười ngày sau vẫn phải kiểm. Tối nay đáp được vài câu không tính qua cửa. Nếu đến lúc đó con làm không được, ta vẫn sẽ phạt.”

Thẩm Hoài Dung đáp: “Nhi tử hiểu.”

An Viễn Hầu đi được hai bước lại dừng, không quay đầu, chỉ nói: “Nhưng hôm nay… coi như chưa làm ta quá thất vọng.”

Lời nói vừa rơi xuống, cả thư phòng như lặng đi. Đối với người khác, câu này có lẽ chẳng phải lời khen. Nhưng đối với Thẩm Hoài Dung, đối với một đứa con từng bị phụ thân gặp là mắng, đây gần như là lần đầu tiên An Viễn Hầu thừa nhận hắn không hoàn toàn vô dụng. Thẩm Hoài Dung cúi đầu, giọng thấp hơn trước: “Đa tạ phụ thân.”

An Viễn Hầu không đáp nữa, dẫn người rời khỏi Tùng Hòa viện. Đến khi tiếng bước chân ngoài sân xa dần, Ôn Thanh Hành mới thở ra một hơi rất nhẹ. Y quay đầu nhìn Thẩm Hoài Dung, thấy hắn vẫn đứng yên trước án thư, ánh mắt rơi xuống tờ giấy ghi chú, trong đó không có sự đắc ý, chỉ có một chút mệt mỏi và nhẹ nhõm rất thật.

“Phu quân.” Ôn Thanh Hành nhẹ giọng gọi.

Thẩm Hoài Dung hoàn hồn, quay đầu nhìn y. “Có phải ta vừa rồi có mấy câu đáp rất vụng không?”

Ôn Thanh Hành vốn đang xúc động, nghe câu này suýt bật cười. “Có một chút.”

“Phu lang không an ủi ta sao?”

“Phụ thân đã chỉ ra, em lại nói không vụng chẳng phải lừa chàng?” Ôn Thanh Hành bước đến bên cạnh hắn, cầm tờ ghi chú lên xem. “Nhưng phu quân không giấu dốt, cũng không nói bừa. Như vậy đã rất tốt.”

Thẩm Hoài Dung nhìn y, trong mắt dần hiện lên ý cười. “Vậy có thưởng không?”

Ôn Thanh Hành hơi dừng. Mấy ngày nay Thẩm Hoài Dung thường dùng chữ thưởng để trêu y, khiến y vừa nghe đã nhớ đến những nụ hôn trong thư phòng, trong xe ngựa, dưới ánh đèn. Hoa ấn sau tai y lập tức hơi nóng, nhưng lần này y không né tránh ngay. Y đặt tờ giấy xuống, rất nhỏ giọng hỏi: “Phu quân muốn thưởng gì?”

Thẩm Hoài Dung vốn chỉ định trêu một câu, không ngờ y lại hỏi thật. Ánh mắt hắn lập tức trầm xuống một chút. Hắn bước gần hơn, đưa tay ôm lấy eo Ôn Thanh Hành, cúi đầu nhìn gương mặt đã nhiễm đỏ của y. “Ta muốn gì, phu lang thật sự không biết?”

Ôn Thanh Hành cúi mắt, nhưng tay lại chậm rãi đặt lên vạt áo hắn. “Biết một chút.”

Câu trả lời mềm đến mức khiến Thẩm Hoài Dung không nhịn được nữa. Hắn cúi đầu hôn lên môi y. Nụ hôn lần này không vội vàng, cũng không chỉ là chạm nhẹ để trêu ghẹo. Nó mang theo sự căng thẳng vừa qua, sự nhẹ nhõm sau khi được phụ thân thừa nhận một phần, cùng thứ tình cảm đang lặng lẽ lớn lên giữa hai người. Ôn Thanh Hành ban đầu còn hơi cứng, nhưng rất nhanh đã nhắm mắt, để mặc hắn ôm mình sâu hơn. Hương an giấc trong lư nhàn nhạt lan ra, sách luật trên bàn còn mở ở dòng “tài sản riêng người xuất giá”, đèn đêm chiếu lên hai bóng người gần như chồng vào nhau trên vách.

Khi tách ra, hơi thở Ôn Thanh Hành đã hơi loạn. Y cúi đầu tựa vào ngực Thẩm Hoài Dung, giọng nhỏ đến mức gần như nghe không rõ: “Phu quân hôm nay thật sự làm rất tốt.”

Thẩm Hoài Dung ôm y, cằm đặt nhẹ lên tóc y. “Cũng nhờ có em.”

“Em đâu có giúp chàng đáp bài.”

“Em ở đây, đã là giúp ta rồi.” Thẩm Hoài Dung thấp giọng nói. “Ta vừa rồi nói đường lui, thật ra trong lòng nghĩ đến em. Thanh Hành, trước kia em không có đường lui, sau này ta sẽ cùng em dựng từng con đường một. Tiệm hương là một đường, công danh của ta là một đường, Tùng Hòa viện sau này cũng phải trở thành nơi em có thể yên tâm quay về.”

Ôn Thanh Hành nghe đến đó, mắt bỗng hơi nóng. Y không nói gì, chỉ vòng tay ôm hắn chặt hơn. Trong lòng y vẫn còn rất nhiều sợ hãi. Từ thị chưa chắc sẽ dừng tay, Ôn gia chưa chắc chịu buông Thanh Ninh Hương Phường, người ngoài chưa chắc tin Thẩm Hoài Dung thật sự thay đổi. Nhưng đêm nay trong thư phòng này, y nghe thấy người kia đứng trước phụ thân nói luật bảo vệ đường lui, cũng nghe hắn nói sau này sẽ cùng y dựng từng con đường một.

Với một người từng nghĩ mình cả đời chỉ có thể bị đưa đi, bị sắp đặt, bị bỏ lại mà nói, những lời ấy đã đủ ấm.

Cùng lúc đó, An Viễn Hầu trở về chính viện. Từ thị đã chờ sẵn, thấy ông bước vào liền tự tay dâng trà, giọng lo lắng vừa phải: “Hầu gia đã đến Tùng Hòa viện rồi? Dung nhi thế nào? Có phải thật sự đọc sách đến quên cả nghỉ ngơi không? Thiếp thân chỉ sợ đứa nhỏ ấy nhất thời nóng vội, lại làm hỏng thân thể.”

An Viễn Hầu nhận trà nhưng không uống ngay. Ông ngồi xuống, trầm mặc một lát mới nói: “Nó đang đọc thật.”

Tay Từ thị khẽ dừng. “Thật sao?”

“Ừm. Chữ còn kém, kinh nghĩa hiểu chưa sâu, luật văn cũng chỉ mới nhập môn.” An Viễn Hầu nói đến đây, giọng lại dịu hơn một chút. “Nhưng nó không còn giống trước kia. Hỏi không hiểu thì nhận không hiểu, đáp được thì nói theo ý mình, không khoe khoang, cũng không qua loa. Mấy ngày nay hẳn là thật sự ngồi trong thư phòng.”

Từ thị siết nhẹ khăn tay, rồi cười nói: “Vậy là chuyện tốt. Thiếp thân đã nói, Dung nhi thành thân rồi có lẽ thật sự trưởng thành hơn.”

An Viễn Hầu liếc bà một cái. Câu này vốn là lời ông muốn nghe, nhưng không biết vì sao, đêm nay sau khi nhìn thấy thư phòng Tùng Hòa viện, ông lại cảm thấy trong lòng hơi khác. Trước kia Từ thị cũng thường nói Hoài Dung còn nhỏ, ham chơi là thường, lớn lên sẽ hiểu chuyện. Ông nghe nhiều rồi, dần cũng mặc kệ. Nhưng hôm nay Thẩm Hoài Dung đứng trước mặt ông, nói mình trước kia hồ đồ, nói muốn từng chút bù lại. Sự trưởng thành ấy không giống do dung túng mà có, ngược lại giống sau nhiều năm bị bỏ mặc, bỗng có người hoặc có chuyện buộc hắn tự mình tỉnh dậy.

Ông đặt chén trà xuống, nói: “Thanh Hành cũng không tệ. Biết hương, biết sổ, nói chuyện có chừng mực. Tùng Hòa viện giao cho nó quản, mấy ngày nay chỉnh ra dáng hơn trước nhiều.”

Nụ cười trên mặt Từ thị suýt nữa không giữ được. Bà không ngờ An Viễn Hầu đi một chuyến, không những không bắt được Thẩm Hoài Dung làm dáng, còn khen cả Ôn Thanh Hành. Nhưng bà rốt cuộc là người quản Hầu phủ nhiều năm, rất nhanh đã cười dịu dàng: “Thanh Hành là đứa hiểu chuyện, thiếp thân nhìn từ ngày đầu đã thích. Chỉ là nó còn trẻ, lại mới vào cửa, nếu có chỗ nào không hiểu, thiếp thân sau này sẽ dạy thêm.”

“Dạy thì dạy, nhưng đừng ép quá.” An Viễn Hầu nói. “Hoài Dung khó khăn lắm mới chịu đọc sách, Tùng Hòa viện hiện tại cần yên tĩnh. Những việc nhỏ trong viện, để phu phu chúng nó tự lo trước.”

Từ thị cúi mắt. “Thiếp thân hiểu.”

An Viễn Hầu không nhìn thấy trong tay áo, móng tay bà đã bấm nhẹ vào lòng bàn tay. Đợi ông rời chính phòng vào thư phòng riêng, nụ cười trên mặt Từ thị mới chậm rãi nhạt xuống. Vương ma ma đứng bên cạnh không dám thở mạnh. Một lúc lâu sau, Từ thị mới nhẹ giọng nói: “Hầu gia hôm nay thật sự khen Ôn Thanh Hành?”

Vương ma ma thấp giọng đáp: “Nghe Hầu gia nói vậy, hẳn là rất hài lòng với Tùng Hòa viện hiện tại.”

Từ thị nhìn ngọn đèn trước mặt, ánh mắt dần lạnh. “Ta vốn tưởng một ca nhi thứ xuất không có nhà mẹ đẻ chống lưng, vào phủ rồi chỉ cần vài câu quy củ là đủ khiến y cúi đầu. Không ngờ y vừa giữ được tiệm hương, vừa giữ được Tùng Hòa viện, còn khiến Hoài Dung thật sự ngồi vào thư phòng.”

Vương ma ma hỏi khẽ: “Phu nhân, vậy tiếp theo…”

“Không vội.” Từ thị chậm rãi lần chuỗi ngọc trong tay. “Một người đọc sách vài ngày chưa tính bản lĩnh. Hầu gia hôm nay hài lòng, là vì trước kia kỳ vọng quá thấp. Đợi mười ngày sau kiểm bài, nếu Hoài Dung không qua được, mọi lời khen đêm nay đều sẽ thành áp lực đè ngược lên nó. Nếu nó qua được…”

Bà dừng một chút, khóe môi khẽ cong nhưng mắt không cười.

“Nếu nó thật sự qua được, vậy phải để cả phủ nhìn xem, đích trưởng tử được danh sư dạy dỗ nhiều năm và một thứ tử vừa nhặt lại sách vở rốt cuộc khác nhau bao xa.”

Đêm ấy, trong Tùng Hòa viện, Ôn Thanh Hành không biết chính viện lại nổi lên tính toán mới. Y chỉ biết sau khi An Viễn Hầu rời đi, Thẩm Hoài Dung đọc sách thêm nửa canh giờ nữa mới chịu nghỉ. Y đem hương an giấc đốt trong phòng ngủ, lại chuẩn bị nước ấm cho hắn rửa tay. Khi hai người nằm xuống, ngoài cửa sổ gió đêm đã nhẹ hơn, trong phòng chỉ còn mùi hương dịu và hơi thở gần kề.

Thẩm Hoài Dung nằm nghiêng nhìn y, bỗng thấp giọng gọi: “Phu lang.”

Ôn Thanh Hành đã hơi buồn ngủ, nghe vậy vẫn mở mắt. “Vâng?”

“Sau này đừng sợ chính viện đưa người đến nữa.” Hắn đưa tay kéo y vào lòng. “Ta không nhận.”

Ôn Thanh Hành tựa vào ngực hắn, im lặng một lát rồi đáp rất nhỏ: “Em biết.”

Thẩm Hoài Dung cúi đầu hôn lên trán y. “Cũng đừng sợ ta đi uống rượu nữa.”

“Em biết.”

“Đừng sợ ta chỉ thay đổi vài ngày rồi quay về như cũ.”

Lần này Ôn Thanh Hành không đáp ngay. Y ngẩng đầu nhìn hắn trong bóng tối mờ nhạt. Sau một hồi lâu, y chủ động vòng tay qua eo hắn, giọng tuy nhẹ nhưng chắc hơn trước rất nhiều.

“Em không sợ nữa. Em sẽ nhìn chàng từng ngày.”

Thẩm Hoài Dung nhìn y, trong lòng mềm đến mức không biết nên nói gì. Hắn ôm người chặt hơn, như muốn đem tất cả những bất an còn sót lại của y ủ ấm trong lồng ngực mình. Ngoài hiên, trăng non treo trên đầu ngọn trúc. Trong thư phòng bên cạnh, sách luật vẫn mở trên bàn, dòng chữ về tài sản riêng và đường lui nằm dưới ánh đèn chưa tắt hẳn.

Con đường phía trước còn dài, nhưng ít nhất đêm nay, Ôn Thanh Hành ngủ trong lòng phu quân mình, không còn giống người không nơi để về.

(Hết chương 9)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0