Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

TA BỊ NẤU TRONG LÒ LUYỆN ĐAN CỦA THƯỢNG TIÊN

Chương 10: Luống Nấm Trong Phòng Ngủ

Chương 1: Tiên Đan Mọc Chân Chương 2: Báo Cáo Nghiên Cứu Về Một Cây Nấm Chương 3: Ta Giả Chết Nhưng Bị Hắn Tưới Nước Chương 4: Cả Động Phủ Mọc Đầy Nấm Chương 5: Tin Đồn Ăn Ta Có Thể Phi Thăng Chương 6: Chạy Trốn Khỏi Chợ Linh Dược Chương 7: Ta Không Phải Dược Liệu Chương 8: Lò Luyện Đan Lần Thứ Hai Chương 9: Hắn Đập Nát Pháp Bảo Cứu Ta Chương 10: Luống Nấm Trong Phòng Ngủ
← Trước
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 10: Luống Nấm Trong Phòng Ngủ

Sáng hôm sau, khi mở mắt, ta phát hiện bên cạnh giường xuất hiện một luống đất mềm còn đọng sương.

Luống đất dài gần bằng chiếc giường, được ngăn với sàn bằng một đường ngọc trắng, bên trong trộn đất mùn, vụn gỗ mục và những viên đá dẫn linh nhỏ. Một dòng nước mảnh chảy qua khe đá ở đầu luống, vừa đủ giữ ẩm mà không làm đất úng. Bảy cây nấm đỏ vốn chen chúc trên bậu cửa đã được chuyển xuống đó, xếp thành một hàng ngay ngắn, chiếc mũ tròn tròn đồng loạt quay về phía giường.

Ta nằm im dưới chăn, nghi ngờ thương thế hôm qua khiến mình sinh ảo giác.

Lẫm Quy Trần đang ngồi bên bàn, áo ngoài khoác hờ trên vai, một tay lật sách trận pháp, tay kia cầm chén thuốc. Sắc mặt hắn vẫn nhợt nhạt, nhưng dáng vẻ đã bình tĩnh trở lại, nếu không nhìn thấy băng vải quấn quanh cổ tay thì gần như chẳng ai tin người này vừa đập nát pháp bảo bản mệnh.

Ta ngồi bật dậy, chỉ vào luống đất.

“Ngươi đào nền phòng ngủ thật?”

“Ừm.”

“Trưởng lão không ngăn sao?”

“Đây là phòng ta.”

“Nhưng người bình thường không trồng nấm cạnh giường.”

Lẫm Quy Trần đặt sách xuống, nhìn chiếc mũ nấm vừa dựng thẳng vì kinh ngạc của ta. “Ngươi không phải nấm bình thường.”

Ta không thể phản bác câu ấy, đành bước khỏi giường để kiểm tra. Đất mềm, linh khí dịu, độ ẩm vừa phải, còn có một lớp trận pháp giữ nhiệt bên dưới. Ta cắm đầu ngón tay xuống, lập tức cảm nhận được nhánh linh mạch đã ổn định dưới Tuyết Tẫn phong, dòng chảy êm hơn trước rất nhiều.

“Ngươi chuẩn bị từ khi nào?”

“Trước khi mở lò lần thứ hai.”

Ta ngẩng đầu. “Khi ấy ngươi đã biết ta sẽ ở lại sao?”

“Không biết.” Lẫm Quy Trần bưng chén thuốc đến, ngồi xuống mép giường đối diện ta. “Nhưng dù ngươi trở về rừng Vạn Độc, lúc dưỡng thương vẫn cần một nơi thích hợp để ngủ.”

Ta nhìn luống đất được chuẩn bị tỉ mỉ, trong lòng bỗng mềm đi, nhưng ngoài miệng vẫn cố bắt lỗi: “Ta ngủ trên giường được. Biến thành người rồi chui xuống đất, sáng dậy tóc sẽ dính bùn.”

“Luống này dùng khi ngươi muốn trở về nguyên hình.”

“Vậy vì sao đặt trong phòng ngủ của ngươi?”

Lẫm Quy Trần đưa chén thuốc tới trước mặt ta. “Ngươi nói muốn ở gần ta.”

Ta nhớ lại lời mình nói trước khi vào lò, chiếc mũ lập tức nóng lên. Khi ấy ta sợ đến mức đầu óc hỗn loạn, chỉ nghĩ nếu sống sót thì không muốn cách hắn ba nghìn dặm. Không ngờ người này đã nghe rõ từng chữ, còn thật sự đào đất vào phòng.

Ta nhận chén thuốc, uống một ngụm rồi nhăn mặt. “Đắng.”

“Hôm qua ngươi uống hết mà không than.”

“Hôm qua ngươi còn hôn mê, ta phải tỏ ra mạnh mẽ.”

Lẫm Quy Trần lấy từ trong tay áo ra một viên kẹo linh quả, đặt vào lòng bàn tay ta. Ta lập tức uống cạn chén thuốc, ngậm viên kẹo rồi dịch lại gần, tựa vai vào người hắn. Thương thế của hắn chưa khỏi, ta không dám dùng sức, chỉ khẽ áp chiếc mũ lên cổ áo.

“Ngươi còn đau không?”

“Có một chút.”

Ta ngẩng lên nhìn hắn.

Lẫm Quy Trần dừng lại rồi sửa lời: “Phản phệ chưa hoàn toàn ổn định, kinh mạch bên tay phải còn đau, linh lực chỉ dùng được khoảng sáu phần.”

Ta hài lòng gật đầu. “Lần này nói thật.”

“Ta đã hứa.”

“Ta cũng đã hứa không giấu đau.” Ta đặt tay hắn lên bụng dưới mình. “Linh hạch không còn nóng, ba vết nứt cũng không nhói nữa, nhưng mỗi lần cảm nhận quá xa vẫn hơi mệt. Trưởng lão bảo ít nhất một tháng không được tự ý gọi cả rừng nấm.”

“Không chỉ một tháng.”

“Vậy bao lâu?”

“Đến khi ta xác định linh hạch đã hoàn toàn ổn định.”

Ta lập tức nghiêng người nhìn hắn. “Ngươi lại muốn nghiên cứu ta?”

“Chẩn trị.”

“Có còn cân mỗi sáng không?”

“Ba ngày một lần.”

“Đếm ta nhai?”

“Không cần.”

“Lấy máu?”

“Bảy ngày một giọt.”

Ta suy nghĩ một lát. “Vẫn năm viên linh thạch?”

“Mười viên.”

Ta lập tức nắm tay hắn. “Có thể lấy hai giọt.”

Lẫm Quy Trần kéo ta trở lại trong chăn, không cho ta tiếp tục bán máu ngay sau khi vừa thoát chết. Bảy cây nấm trong luống đồng loạt nghiêng mũ, dường như cũng không tán thành. Ta đành nằm xuống cạnh hắn, nhưng vẫn âm thầm tính toán bốn tuần có thể kiếm được bao nhiêu.

Những ngày sau đó, Tuyết Tẫn phong đóng cửa dưỡng thương.

Cốc Mẫn cùng đám người của Bách Dược Các bị Chấp Pháp đường và Đan minh cùng thẩm vấn. Những trận trụ còn lại lần lượt được đào lên, yêu thú bị bắt đều được đưa về chữa trị rồi trả về nơi sinh sống. Tài sản của Cốc Mẫn bị tịch thu để bồi thường cho các vùng đất tổn hại, trong đó rừng Vạn Độc nhận được một phần linh thạch và vật liệu phục hồi địa mạch.

Ta vốn lo người trong tiên môn sẽ biết mình là địa linh rồi kéo đến xin chạm đất, cầu mùa hoặc đòi ta chỉ nơi có mỏ linh thạch. Nhưng Lẫm Quy Trần không công khai thân phận thật của ta. Báo cáo gửi cho Đan minh chỉ nói Cốc Mẫn dùng bào tử của một yêu tu làm vật dẫn, đào linh mạch trái phép và cố ý tung tin giả để dụ chúng ta tới Thanh Kỳ linh thị.

Tin đồn “ăn nấm yêu có thể phi thăng” cũng được đính chính bằng một bản thông cáo dài mười hai trang.

Lẫm Quy Trần tự tay viết.

Trong đó có thành phần bào tử, phản ứng của bảy yêu thú, nguyên nhân Tống Hạc đột phá, nguy cơ kinh mạch rối loạn nếu tự ý ăn linh thể chưa rõ dược tính và ba ví dụ về tu sĩ từng ngộ độc vì ăn nấm lạ. Câu cuối cùng được viết lớn hơn những phần còn lại:

Tang Chước Chước không phải dược liệu. Mọi hành vi săn bắt, mua bán hoặc lấy mẫu khi chưa được đồng ý đều sẽ bị Tuyết Tẫn phong truy cứu.

Ta đọc đi đọc lại câu ấy, cuối cùng vẫn tìm ra một vấn đề.

“Vì sao chỉ ghi lấy mẫu khi chưa được đồng ý? Chẳng lẽ đồng ý rồi thì có thể lấy?”

Lẫm Quy Trần đang thay băng trên tay, bình tĩnh đáp: “Ngươi vẫn bán máu cho ta.”

“Ngươi là ngoại lệ.”

“Vậy phải viết thế nào?”

Ta cầm bút, thêm ngay bên dưới một hàng chữ nhỏ:

Ngoại lệ duy nhất: Lẫm Quy Trần, phải trả linh thạch đúng hạn.

Bản thông cáo được treo ở Đan phong, Chấp Pháp đường và cổng Thanh Kỳ linh thị. Tống Hạc còn tự mình đứng trước quảng trường giải thích ba ngày, đem chuyện kinh mạch của mình kể rõ từ đầu đến cuối. Mấy người từng hô phải cho thêm gừng vào hầm ta bị phạt chép dược điển một trăm lần, từ đó gặp ta đều cúi đầu đi vòng.

Dù vậy, vẫn có người gửi thư hỏi mua bào tử.

Lẫm Quy Trần đốt hết.

Ta chỉ kịp nhìn thấy một lá thư trả năm nghìn linh thạch cho một cây nấm nhỏ, đau lòng đến mức tối ấy ăn ít hơn nửa bát cơm. Sau khi biết nguyên nhân, Lẫm Quy Trần đặt trước mặt ta một hộp gỗ chứa đủ năm nghìn linh thạch.

Ta nhìn hộp, lại nhìn hắn. “Ngươi mua?”

“Không.”

“Vậy cho ta?”

“Bồi thường.”

“Bồi thường chuyện gì?”

“Cửu Chuyển Hồi Nguyên đan vốn dùng dược liệu của Tuyết Tẫn phong. Ngươi hấp thu chúng vì bị ném nhầm vào lò, không nên gánh khoản tiền năm trăm linh thạch. Khoản ấy đã được xóa khỏi sổ. Phần còn lại là tiền thưởng của Đan minh cho việc tìm ra mạng lưới trận trụ.”

Ta ôm chiếc hộp vào lòng, cảm giác nặng trĩu khiến tâm hồn cũng trở nên vững vàng.

“Đều là của ta?”

“Đều là của ngươi.”

“Ngươi không giữ lại tiền sửa lò?”

“Không cần.”

Ta nhìn đống mảnh Cửu Huyền đan lò đã được thu vào góc phòng. Một pháp bảo bản mệnh như thế không thể chỉ dựa vào linh thạch bình thường mà luyện lại. Hắn nói không cần, nhưng ta biết chắc chắn không phải vì nó không đáng tiền.

Ta đẩy chiếc hộp về giữa hai người.

“Chia đôi.”

Lẫm Quy Trần nhìn ta. “Ngươi luôn muốn bảy phần.”

“Lần này năm năm.” Ta cố không nhìn những viên linh thạch sáng lấp lánh bên trong, tránh bản thân đổi ý. “Ngươi dùng phần của mình sửa pháp bảo.”

“Lò có thể luyện lại sau.”

“Không có lò, ngươi làm sao luyện đan?”

“Dùng lò khác.”

“Nhưng đó là pháp bảo bản mệnh của ngươi.”

Lẫm Quy Trần khép nắp hộp rồi đẩy trở lại trước mặt ta. “Ta đập nó vì muốn cứu ngươi, không phải để ngươi bán đất bồi thường cho ta.”

“Ta chưa mua đất.”

“Ngày mai đi mua.”

Ta sững ra. “Ngày mai?”

“Thương thế đã đủ để ra ngoài. Linh mạch rừng Vạn Độc cũng ổn định, có thể trở về xem.”

Đêm ấy ta hưng phấn đến không ngủ được.

Ta biến về nguyên hình, lăn qua lăn lại trong luống đất mới, khiến bảy cây nấm nhỏ bị ép phải đổi chỗ liên tục. Đến nửa đêm, Lẫm Quy Trần ngồi dậy, đưa tay nhấc ta khỏi đất rồi đặt lên gối.

Ta dựng hai chiếc rễ lên phản đối. “Ta đang thử độ mềm.”

“Ngươi đã thử hơn một canh giờ.”

“Chỗ gần đầu giường ấm hơn chỗ cuối giường.”

“Ta sẽ điều chỉnh trận pháp vào sáng mai.”

“Dòng nước cũng có thể rộng thêm một chút. Ta muốn ngâm rễ.”

“Được.”

Ta nhìn gương mặt hắn dưới ánh đèn, bỗng cảm thấy mình đòi hỏi hơi nhiều. Luống đất này nằm trong phòng của hắn, vậy mà hắn không hề tỏ vẻ phiền, thậm chí còn ghi lại từng chỗ ta thấy chưa đủ tốt.

Ta biến lại hình người trên gối, tóc và áo dính một ít đất. Lẫm Quy Trần dùng thuật thanh khiết làm sạch rồi kéo ta vào trong chăn.

“Ngủ.”

Ta nằm đối diện hắn, hai người cách nhau chưa đến một gang tay. “Ngày mai mua đất xong, ta phải trở lại đây sao?”

“Ngươi muốn ở đâu?”

“Ta đã sống ở rừng Vạn Độc hơn trăm năm. Mảnh đất cạnh suối cũng nhìn trúng từ lâu.” Ta dùng ngón tay vẽ một vòng nhỏ trên cổ tay hắn. “Nhưng nơi đó cách Tuyết Tẫn phong ba nghìn dặm.”

Lẫm Quy Trần nắm lấy bàn tay đang nghịch của ta. “Ta sẽ đặt truyền tống trận.”

“Ngày nào cũng truyền qua lại?”

“Có thể.”

“Ngươi còn phải luyện đan, quản Tuyết Tẫn phong.”

“Ta có thể chuyển một phần động phủ tới rừng Vạn Độc.”

Ta tròn mắt. “Ngươi muốn dọn nhà?”

“Ngươi muốn mua đất ở đó.”

“Nhưng ngươi không thích nơi bẩn.”

“Có thể dựng trận pháp thanh khiết.”

“Rừng còn có côn trùng.”

“Có kết giới.”

“Độc khí rất nặng.”

“Ta là đan tu.”

Mỗi vấn đề ta đưa ra, hắn đều có cách giải quyết, như thể việc rời Tuyết Tẫn phong tới sống trong rừng độc chỉ là thay một vị thuốc trong phương đan. Ta nhìn hắn hồi lâu, trong lòng vừa ấm vừa có chút khó chịu khó gọi tên.

“Vì sao đều theo ta?”

Lẫm Quy Trần đưa tay chỉnh chiếc mũ đang bị gối ép lệch. “Ta nghĩ ngươi muốn trở về.”

“Ta muốn trở về xem, muốn mua mảnh đất ấy, nhưng không nhất định phải sống ở đó mỗi ngày.” Ta dịch tới gần, vùi mặt vào cổ áo hắn. “Ta còn thích luống nấm trong phòng ngươi.”

Cánh tay hắn vòng qua eo ta, kéo ta sát vào lòng.

“Vậy ở cả hai nơi.”

“Ngươi không thấy phiền sao?”

“Không.”

“Cả động phủ có thể lại mọc nấm.”

“Ta đã sửa trận pháp.”

“Ta ăn rất nhiều.”

“Nuôi được.”

“Ta còn gây ồn.”

“Ta biết.”

Ta ngẩng lên. “Lẫm Quy Trần, ngươi nói giống như đã quyết định nuôi ta cả đời.”

Hắn nhìn ta, ánh mắt yên tĩnh đến mức ta nghe rõ nhịp tim mình.

“Không phải nuôi.”

“Vậy là gì?”

“Cùng sống.”

Ta cảm thấy câu ấy còn khiến mũ nóng hơn cả lời “nuôi cả đời”. Ta đưa tay chạm lên khóe môi hắn, nhớ lại nụ hôn vội vàng hôm hắn tỉnh lại. Lần này Lẫm Quy Trần không chờ ta tự cúi xuống. Hắn giữ sau gáy, kéo ta lại gần rồi hôn rất chậm.

Ta vốn định hỏi cho rõ quan hệ, nhưng đầu lưỡi vừa chạm phải hơi ấm của hắn, những câu chuẩn bị sẵn đều quên sạch. Ta ôm lấy cổ, chủ động áp sát hơn, đến khi lưng bị kéo vào lồng ngực mới nhận ra cả người đã nằm gọn trong vòng tay hắn.

Nụ hôn dừng lại, hơi thở hai người vẫn quấn lấy nhau.

Lẫm Quy Trần vuốt nhẹ chiếc mũ nấm nóng rực. “Chước Chước.”

“Ừm.”

“Làm đạo lữ của ta.”

Ta chớp mắt, mất một lúc mới tìm lại được tiếng nói. “Có tiền công không?”

Bàn tay trên eo ta khựng lại.

Ta không nhịn được cười, vội ôm hắn chặt hơn. “Không cần tiền công. Nhưng linh thạch của ai người ấy giữ, đồ ăn trong nhẫn phải chia cho ta, luống đất không được dỡ, mỗi lần lấy máu vẫn phải trả đúng giá.”

“Được.”

“Còn một điều.” Ta nghiêm túc nhìn hắn. “Ngươi không được chỉ coi ta là thứ được luyện ra từ lò của mình.”

Lẫm Quy Trần kéo bàn tay ta đặt lên ngực hắn. “Ngươi là đạo lữ của ta.”

Tim dưới lòng bàn tay đập rất vững.

Ta cảm thấy chiếc mũ nóng đến mức sắp phun bào tử, vội chui vào ngực hắn để che. “Vậy ngươi cũng là của ta.”

“Ừm.”

“Không được cho cây nấm khác mọc trên áo.”

“Chỉ bào tử của ngươi mọc được.”

Ta thấy câu này rất dễ nghe, hài lòng nhắm mắt. Lẫm Quy Trần kéo chăn lên, bàn tay vẫn đặt sau lưng, thỉnh thoảng nhẹ nhàng vuốt qua như dỗ một cây nấm vừa tìm được mảnh đất của mình.

Sáng hôm sau, chúng ta trở về rừng Vạn Độc.

Mảnh đất cạnh suối vẫn còn. Chủ đất vốn định bán cho một con nhím yêu, nhưng nghe nói ta từng cứu linh mạch thì nhất quyết không lấy tiền. Ta không chịu, cuối cùng trả đủ ba trăm linh thạch, còn mua thêm khu đất bên cạnh để dựng nhà.

Lẫm Quy Trần đứng dưới gốc cây mục nơi ta sinh ra, kiểm tra linh mạch từ đầu đến cuối. Ta dẫn hắn đi xem con suối, nơi phơi nắng, chỗ định trồng nấm hương và cả tảng đá ta thường nằm đếm tiền. Hắn nghe rất chăm chú, còn lấy sổ ghi lại từng nơi cần đặt trận pháp.

“Ngươi lại viết báo cáo?”

“Bản vẽ động phủ.”

“Đây là nhà nấm, không phải động phủ.”

“Được.”

Hắn sửa tiêu đề thành Nhà của Tang Chước Chước và Lẫm Quy Trần.

Ta nhìn hàng chữ ấy rất lâu, sau đó lấy bút thêm một cây nấm nhỏ bên cạnh tên mình và một chiếc lò nứt bên cạnh tên hắn. Lẫm Quy Trần không xóa, chỉ vẽ thêm một đường nối giữa hai hình.

Một tháng sau, linh hạch của ta hoàn toàn ổn định.

Nhà trong rừng được dựng xong, truyền tống trận cũng nối thẳng tới Tuyết Tẫn phong. Ban ngày ta thường trở về chăm đất, tối lại theo Lẫm Quy Trần về động phủ. Những hôm mưa lớn, ta biến thành nguyên hình nằm trong luống đất cạnh giường; hắn ngồi bên cạnh đọc đan thư, thỉnh thoảng tưới cho ta một chén nước ngâm ngọc sâm.

Đương nhiên trước khi tưới phải nói rõ.

Không phải vì cần xin phép, mà vì lần đầu tiên hắn bất ngờ đổ nước xuống, ta giật mình phun bào tử khiến cả giường mọc đầy nấm. Đêm ấy chúng ta phải đổi sang phòng khác ngủ, còn bảy cây nấm đỏ vui vẻ chiếm hết gối.

Cửu Huyền đan lò được luyện lại vào mùa xuân năm sau.

Lẫm Quy Trần dùng những mảnh pháp bảo cũ làm lõi, nhưng chiếc lò mới nhỏ hơn trước một chút. Trên thân lò không khắc hoa văn mây lửa như cũ mà khắc một vòng nấm đỏ, ngay giữa nắp lò còn có một cây nấm đang chạy bằng hai chiếc rễ nhỏ.

Ta rất thích, chỉ có một điều không hài lòng.

“Vì sao cây nấm chạy chậm như vậy?”

“Ta khắc theo sự thật.”

“Ta chạy rất nhanh.”

“Ngày đầu tiên từ giường tới cửa mất mười hai nhịp thở.”

Ta tức giận phun bào tử vào hắn.

Lẫm Quy Trần nghiêng đầu tránh, sau đó kéo ta vào lòng trước khi ta kịp chạy. Hắn hôn lên mép mũ, rồi xuống trán, cuối cùng chặn luôn những lời phản đối trên môi.

Cuốn Ghi chép quan sát Tang Chước Chước vẫn được giữ trong ngăn bàn cạnh giường.

Ta từng lén mở xem trang cuối cùng.

Phần công dụng ban đầu đã bị gạch đi, thay bằng những hàng chữ mới.

Công dụng thứ nhất: khiến động phủ trở nên náo nhiệt.

Công dụng thứ hai: khiến người ta nhớ phải ăn đúng bữa.

Công dụng thứ ba: ôm vào ban đêm rất ấm.

Bên dưới còn có một dòng được viết chậm hơn, nét mực đậm hơn tất cả những dòng còn lại.

Phân loại cuối cùng: đạo lữ, người nhà, không phải dược liệu.

Ta cầm bút thêm vào bên cạnh:

Người nghiên cứu cũng đã thuộc về cây nấm. Không được đổi trả.

Đêm ấy, Lẫm Quy Trần phát hiện dòng chữ mới nhưng không sửa. Hắn chỉ đóng cuốn sổ lại, đặt ta xuống luống đất rồi nằm bên cạnh, một tay kéo ta vào lòng.

Bảy cây nấm đỏ chen quanh gối, ngoài cửa sổ là ánh trăng rơi trên Tuyết Tẫn phong, còn dòng nước nhỏ bên luống đất chảy róc rách suốt đêm.

Ta từng giả làm linh dược vì muốn kiếm tiền mua một mảnh đất.

Cuối cùng, ta có hai mảnh đất, một ngôi nhà trong rừng, một luống nấm trong phòng ngủ, năm nghìn linh thạch và một vị thượng tiên ngày nào cũng nhớ tưới nước cho ta.

Xét thế nào, vụ làm ăn này cũng không lỗ.

(Hết chương 10)

Hoàn

← Trước

Bình luận 💬 0