Chương 8: Lò Luyện Đan Lần Thứ Hai
Ngọn lửa đầu tiên sáng lên dưới chân ta.
Ta lập tức co cả hai chân lên tấm đệm chống lửa, ôm chiếc mũ nấm trên đầu, lớn tiếng gọi: “Lẫm Quy Trần, lửa bén vào tóc ta rồi!”
Bên ngoài yên lặng một nhịp, sau đó giọng hắn truyền qua thành lò.
“Đó là ánh lửa.”
Ta cúi xuống nhìn. Quả thật ngọn lửa còn cách chân hơn một thước, chỉ có ánh đỏ phản lên vạt áo, hoàn toàn chưa đốt tới sợi tóc nào.
“Ta biết.” Ta hắng giọng, kéo áo ngồi ngay ngắn. “Ta chỉ kiểm tra xem ngươi có nghe được không.”
“Nghe được.”
“Ta nói nhỏ cũng nghe?”
“Nghe.”
Ta lập tức hạ giọng: “Người lúc nào cũng lạnh lùng, thật ra rất lo cho ta.”
Bàn tay đang đặt ngoài thành lò dường như khựng lại. Qua linh lực liên kết, ta cảm nhận được ngọn lửa dưới đáy hơi dao động rồi lập tức ổn định.
Một lát sau, Lẫm Quy Trần bình tĩnh đáp: “Cũng nghe được câu này.”
Ta kéo chiếc mũ nấm xuống che nửa mặt, quyết định từ giờ chỉ nói những điều đứng đắn.
Bên trong Cửu Huyền đan lò không tối như ta nhớ. Tám đường trận văn mới được Lẫm Quy Trần khắc quanh thành đang phát ra ánh bạc, chia không gian thành từng lớp sáng mỏng. Đệm chống lửa dưới người mềm hơn giường ngọc, bên cạnh còn đặt một bình nước ngâm ngọc sâm, hai lá bùa hộ thân và một túi điểm tâm nhỏ.
Ta mở túi nhìn thử, bên trong có sáu chiếc bánh ngọt nhân hạt sen.
“Lẫm Quy Trần.”
“Yêu đan đau?”
“Chưa. Ta chỉ muốn hỏi vì sao trong lò có bánh.”
“Ngươi căng thẳng sẽ đói.”
Ta cầm một chiếc bánh lên, ngực bỗng ấm hơn cả ngọn lửa dưới chân. Người này chuẩn bị đồ cứu mạng thì thôi, còn nhớ chuẩn bị cả đồ ăn. Chỉ tiếc cách quan tâm của hắn vẫn rất giống đang nuôi một loại dược liệu quý không được để chết đói giữa quá trình luyện chế.
Ta cắn một miếng bánh, vừa nhai vừa nói: “Nếu ta ăn hết trước khi trận pháp mở thì sao?”
“Còn một túi trong nhẫn trữ vật của ta.”
“Ngươi không đưa hết vào?”
“Tránh để ngươi ăn quá nhanh.”
Ta nhìn năm chiếc bánh còn lại, âm thầm quyết định sau khi ra ngoài nhất định phải kiểm tra nhẫn của hắn.
Lẫm Quy Trần điều chỉnh ngọn lửa lên đúng một thành.
Nhiệt độ trong lò dần tăng nhưng không bỏng rát. Hơi ấm thấm qua da thịt, men theo kinh mạch chảy về yêu đan. Ba đường nứt trong bụng dưới lập tức sáng lên, không đau mà chỉ hơi căng, giống như có thứ gì đó đang cố mở mắt sau một giấc ngủ dài.
Những đường trận văn trên thành lò lần lượt nối với ánh sáng trong yêu đan.
Ta đặt tay xuống đáy lò.
Lần này, ý thức không bị kéo đi đột ngột. Nó chậm rãi chìm xuống, xuyên qua lớp kim loại, xuyên qua nền đá của động phủ rồi chạm vào dòng linh khí đang chảy sâu dưới Tuyết Tẫn phong.
Trước mắt ta hiện lên một thế giới không có trời, cũng không có mặt đất.
Vô số dòng sáng đan xen trong bóng tối, có dòng lớn như sông, có dòng nhỏ chỉ bằng sợi chỉ. Chúng xuyên qua núi đá, nuôi cây cỏ, tụ dưới hồ sâu rồi lại tản đi. Mỗi nơi có sinh linh sống, ánh sáng đều rung lên rất nhẹ, giống nhịp thở kéo dài qua hàng nghìn năm.
Ta chưa từng nhìn thấy cảnh tượng này, nhưng lại cảm thấy quen thuộc.
Có lẽ trước khi mọc thành một cây nấm, ta đã từng trôi giữa những dòng sáng như thế.
“Chước Chước.”
Giọng Lẫm Quy Trần vang lên từ nơi rất xa, kéo ta khỏi cảm giác mơ màng.
“Ta nghe.”
“Đừng chìm quá sâu. Tìm nút giao dưới lò trước.”
Ta thu ý thức lại, lần theo sợi linh lực mát lạnh hắn truyền vào. Sợi linh lực ấy giống một dải lụa bạc giữa vô số ánh sáng, quấn quanh ta, giúp ta luôn biết đường trở về.
Nút giao nằm ngay dưới phòng luyện đan.
Bốn nhánh linh mạch gặp nhau tại một điểm, vốn phải chảy đều về các hướng, nhưng hiện tại lại có một chiếc gai đen cắm giữa trung tâm. Khí đen từ chiếc gai lan ra như rễ cây mục, bám vào từng dòng sáng rồi hút linh lực về phía nam.
Ta vừa tới gần, ba vết nứt trong yêu đan lập tức nóng lên.
“Ta tìm thấy rồi.” Ta chống tay xuống đáy lò, mồ hôi bắt đầu thấm trên trán. “Có một vật giống đinh trận cắm vào nút giao. Nó không ở Tuyết Tẫn phong, chỉ có bóng chiếu qua linh mạch.”
“Có thể lần theo không?”
“Ta thử.”
“Không được chạm trực tiếp.”
Ta vốn đã đưa ý thức về phía chiếc gai, nghe vậy lập tức dừng lại cách nó một khoảng.
“Ngươi nhìn thấy ta à?”
“Không.”
“Vậy sao biết ta định chạm?”
Bên ngoài im lặng một lát.
“Vì ngươi luôn muốn tự tay kiểm tra thứ không nên chạm.”
Ta rất muốn phản bác, nhưng nhớ lại chuyện từng chọc vào cây nấm lạ, sờ trận pháp dưới hầm và định dùng ngọc bài đập hạt dẻ, cuối cùng đành tập trung vào việc trước mắt.
Những bào tử từng rơi dọc linh mạch lần lượt sáng lên theo lời gọi của ta. Chúng giống hàng nghìn ngọn đèn nhỏ, nối từ Tuyết Tẫn phong qua các khu rừng, khe núi và lòng sông. Ta không cần chạm vào chiếc gai đen, chỉ cần nhìn hướng những bào tử đang bị nó kéo lệch là có thể lần ra đường đi.
Khí đen chạy qua Thanh Kỳ linh thị, vòng xuống một thung lũng hoang rồi tiếp tục kéo dài về phía rừng Vạn Độc.
Giữa đường có bảy điểm đen nhỏ.
Mỗi điểm đều là một trận trụ được chôn sâu dưới đất, cùng hút linh lực rồi truyền về một nơi duy nhất. Người áo xám không chỉ đặt bẫy ở Bách Dược Các. Hắn đã chuẩn bị mạng lưới này từ lâu, tin đồn về ta chỉ giúp hắn tìm được chìa khóa cuối cùng.
Ta cố nhìn xa hơn.
Phía cuối mạng lưới là một hang động dưới lòng núi. Trên vách cắm đầy xương yêu thú, giữa hang đặt một pháp đàn lớn. Người áo xám đứng trước pháp đàn, hai tay kết ấn. Phía sau hắn là một chiếc bình đá màu tím đang dần đầy lên bởi linh khí bị rút khỏi mạch đất.
Ta không nhìn thấy cảnh ấy bằng mắt.
Những cây nấm mọc quanh hang đang truyền hình ảnh về.
Có lẽ bào tử của ta đã bám theo áo hắn từ Thanh Kỳ linh thị. Hắn chỉ nghĩ chúng là vật để truy tìm ta, lại không biết chúng cũng có thể trở thành mắt của ta.
“Ta thấy hắn.” Ta vội nói, “Ở một hang động phía nam, gần rừng Vạn Độc. Có bảy trận trụ nối tới pháp đàn.”
Lẫm Quy Trần hỏi ngay: “Xác định được vị trí không?”
Ta cố nhìn địa hình quanh hang. Bên trên là một ngọn núi trọc, phía đông có dòng sông chia làm ba nhánh, quanh chân núi mọc rất nhiều cây lá bạc.
“Gần Tam Phân hà. Ngọn núi không có cây, phía dưới có rừng ngân diệp.”
Bên ngoài vang lên tiếng ngọc giản chuyển động. Có lẽ Lẫm Quy Trần đang đối chiếu bản đồ.
“Là Khô Thiền cốc.” Hắn nói, “Cách đây hai nghìn bảy trăm dặm.”
“Xa như thế, ngươi có đánh được hắn không?”
“Có thể phá trận từ nút giao.”
“Phá thế nào?”
“Ta chém đứt liên kết, ngươi dùng bào tử đẩy linh lực trở về.”
Nghe không quá phức tạp, nhưng Lẫm Quy Trần im lặng lâu hơn thường ngày trước khi nói tiếp.
“Lúc liên kết bị chém, toàn bộ linh lực đang bị rút sẽ dội ngược qua nút giao. Ngươi chỉ cần dẫn đường, không được hấp thu.”
Ta nhìn yêu đan nhỏ bé của mình. “Nếu chúng tự chui vào thì sao?”
“Ta sẽ dùng đan hỏa dựng một lớp chắn.”
“Có đau không?”
“Có thể.”
“Đau nhiều hay ít?”
“Chưa biết.”
Ta ôm đầu gối, cảm thấy hắn nói thật quá mức vào những lúc không cần thiết.
Nhưng dưới linh mạch, từng dòng sáng vẫn đang yếu đi. Bảy cây nấm trong phòng đã héo, rừng Vạn Độc cũng không chờ được chúng ta nghĩ ra cách hoàn toàn không đau.
“Làm đi.”
Lẫm Quy Trần không lập tức bắt đầu.
“Chước Chước, nhớ lời ngươi đã hứa.”
“Có đau sẽ nói, yêu đan nứt thêm thì ra ngoài, không tự cắt liên kết, không hy sinh.” Ta đọc lại rất trôi chảy rồi bổ sung, “Không được chết.”
“Đừng chỉ nhớ.”
“Ta còn nhớ mảnh đất ngươi hứa trả.”
“Không phải trả.”
“Là tiền công.”
“Được.”
Ta nghe thấy một tiếng rất khẽ ngoài lò, không rõ hắn thở dài hay đang nhịn nói gì đó.
Ngọn lửa dưới chân tăng thêm một chút nhưng vẫn không vượt quá giới hạn đã định. Tám đường trận văn bạc đồng loạt sáng lên, tạo thành một lớp màng quanh yêu đan. Linh lực của Lẫm Quy Trần truyền qua thành lò, ôm lấy từng vết nứt một cách cẩn thận.
Ta gọi bào tử dọc linh mạch thức tỉnh.
Từ Tuyết Tẫn phong đến Khô Thiền cốc, hàng nghìn điểm sáng nối thành một con đường. Chúng không còn hoảng loạn mà đồng loạt quay mũ về phía nút giao, chờ đợi.
“Bắt đầu.” Lẫm Quy Trần nói.
Một tiếng kiếm ngân vang lên ngoài lò.
Ta không nhìn thấy thanh kiếm, nhưng cảm nhận được luồng lạnh sắc bén xuyên qua nền đá, chém thẳng xuống chiếc gai đen tại nút giao.
Khí đen bùng nổ.
Toàn bộ linh mạch rung mạnh đến mức ta tưởng ngọn núi đang lật úp. Bảy trận trụ ở phương xa đồng loạt phát sáng, cố giữ lấy dòng linh lực bị cắt. Người áo xám trên pháp đàn đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua bào tử nhìn thẳng về phía ta.
“Địa linh.”
Giọng hắn vang lên trong đầu, khàn như đá cọ vào nhau.
Ta giật mình nhưng không cắt liên kết.
Hắn đã nhận ra ta đang nhìn qua những cây nấm trong hang.
“Ngươi cuối cùng cũng chịu mở mắt.” Người áo xám chậm rãi hạ tay, để lộ gương mặt hốc hác cùng những đường vân đen bò từ cổ lên cằm. “Ta tìm ngươi hơn trăm năm.”
Ta chưa từng gặp hắn trước lần ở Thanh Kỳ, càng không thể nhớ có ai đi tìm mình hơn trăm năm.
“Ngươi tìm nhầm nấm rồi.”
Hắn bật cười. “Trong rừng Vạn Độc chỉ có một địa linh từng thức tỉnh. Một trăm hai mươi năm trước, linh mạch đột nhiên sinh ra ý thức, sau đó lại biến mất. Ta đào khắp vùng đất ấy mà không tìm thấy hạch linh. Không ngờ ngươi tự biến thành một cây nấm, còn chạy vào lò đan.”
Ta lạnh cả người.
Một trăm hai mươi năm gần bằng tuổi của ta.
Có lẽ ngày ta mọc lên cũng là ngày ý thức trong linh mạch “biến mất”.
“Ngươi đào rừng Vạn Độc?”
“Ta chỉ muốn lấy lại thứ vốn không nên có linh trí.” Người áo xám nhìn ta qua vô số điểm sáng, giọng trở nên dịu dàng một cách đáng sợ. “Linh mạch tồn tại để cung cấp linh khí. Ngươi sinh ra từ nó, đương nhiên cũng nên trở về làm hạch trận. Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn mở mạch, cả Cửu Châu sẽ có linh khí dùng mãi không hết.”
Ta nhớ những khu đất xám, rễ cây khô và yêu thú bị nhốt dưới tầng hầm.
“Dùng mãi không hết của ngươi là hút đến chết sao?”
“Đất chết chỗ này, linh khí sẽ nuôi sống nơi khác. Trên đời vốn không có gì thật sự thuộc về chính nó.”
Ta tức đến mức bào tử quanh Khô Thiền cốc đồng loạt phồng mũ.
“Ta thuộc về ta.”
Người áo xám khựng lại.
Ta nói tiếp, càng nói càng cảm thấy rất có lý: “Linh mạch là của đất. Cây là của rừng. Năm trăm linh thạch là của ta. Ngươi không hỏi đã đào đất, bắt yêu thú, còn muốn lấy ta làm hạch trận. Kẻ không biết đồ của ai mới là ngươi.”
Lẫm Quy Trần không nghe được toàn bộ cuộc đối thoại, nhưng hắn cảm nhận thấy linh lực dao động, lập tức gọi ta.
“Chước Chước, xảy ra chuyện gì?”
“Người áo xám đang nói chuyện với ta.”
“Cắt liên kết.”
“Chưa được. Ta đang mắng hắn.”
“…”
“Chỉ còn hai câu.”
“Không được nói nữa. Hắn đang kéo ý thức của ngươi qua trận pháp.”
Ta lúc này mới nhận ra những đường vân đen trên pháp đàn đã bò tới dưới chân các cây nấm. Người áo xám cố ý nói chuyện để giữ sự chú ý của ta, trong khi âm thầm dùng liên kết bào tử khóa lấy linh thức.
Ta lập tức gọi đám nấm hóa thành bào tử.
Nhưng đã muộn.
Một sợi xích đen xuyên qua con đường ánh sáng, quấn thẳng vào yêu đan.
Cơn đau bùng lên.
Ta ngã xuống đệm, chiếc bánh đang cầm rơi khỏi tay.
“Lẫm Quy Trần!”
Ngọn lửa quanh người lập tức hạ xuống. Linh lực của hắn dồn vào trong lò, chặn sợi xích trước khi nó siết sâu hơn.
“Rời khỏi liên kết ngay!”
“Ta không rút ra được.”
Sợi xích không chỉ bám vào ý thức mà còn nối với chiếc gai tại nút giao. Nếu ta cưỡng ép rút, bảy trận trụ sẽ kéo linh lực dội thẳng vào yêu đan.
Người áo xám đứng trước pháp đàn, hai tay siết lại.
“Ngươi tưởng một đan tu có thể bảo vệ ngươi mãi sao? Hắn giữ ngươi trong lò, đo máu thịt, ghi lại dược tính. Trong mắt hắn, ngươi có khác gì linh dược?”
Ta đau đến toát mồ hôi nhưng vẫn không nhịn được phản bác: “Khác rất nhiều.”
“Hắn luyện ngươi suốt ba ngày.”
“Đó là vì ta tự chui nhầm vào giỏ thuốc.”
“Hắn lấy máu ngươi.”
“Có trả năm viên linh thạch.”
Người áo xám im lặng một thoáng, có lẽ không ngờ chuyện này còn có tiền công.
Ta ôm bụng, nói tiếp qua kẽ răng: “Hắn còn cho ta ăn, làm chậu đất, giữ lại bảy cây nấm vì ta thích. Ngươi nhốt yêu thú trong lồng, ngay cả bánh cũng không cho họ ăn. Đừng tự so mình với hắn, ta nghe rất khó chịu.”
Sợi xích đen siết mạnh.
Một tiếng nứt cực nhỏ vang lên trong bụng.
Không phải vết nứt mới, nhưng một trong ba đường cũ đã rộng thêm.
Ngọc bài trên ngực ta lập tức vỡ ra ánh sáng chói mắt.
Bên ngoài, linh lực của Lẫm Quy Trần bùng nổ, cả đan lò rung lên dữ dội.
“Dừng lại.” Giọng hắn truyền qua thành lò, không còn bình tĩnh như trước. “Ta mở nắp đưa ngươi ra.”
“Chưa được.” Ta vội chống tay ngồi dậy. “Sợi xích nối với nút giao. Nếu ta ra lúc này, hắn sẽ kéo cả nhánh linh mạch theo.”
“Ta sẽ chém đứt.”
“Linh lực bị giữ ở bảy trận trụ. Chém cùng lúc mới được.”
“Vết nứt đã rộng.”
“Chỉ một chút.”
“Tang Chước Chước.”
Hắn gọi cả tên ta.
Ta lập tức biết hắn thật sự giận, nhưng không thể ngoan ngoãn nghe lần này. Qua bào tử, ta đã thấy rõ vị trí bảy trận trụ. Chúng nằm cách nhau rất xa, không thể để Lẫm Quy Trần lần lượt phá từng cái. Nhưng tất cả đều có một điểm chung: dưới mỗi trận trụ đều mọc nấm.
Nấm rừng, nấm độc, nấm nhỏ bé không ai để ý.
Chúng chưa từng sinh ra từ bào tử của ta, nhưng đều cắm rễ trong cùng một mạch đất.
Ta thử gọi.
Ban đầu không có phản ứng.
Ta không phải cha mẹ chúng, cũng không thể ra lệnh như với bào tử của mình. Nhưng khi ý thức chạm vào dòng đất đang đau đớn, những cây nấm kia khẽ rung lên. Từng chiếc mũ nhỏ quay về cùng một hướng, truyền tin qua mạng rễ dưới lòng đất.
Ta bỗng hiểu vì sao mình chọn hình dạng này.
Cây lớn có rễ sâu nhưng chỉ đứng ở một nơi. Nấm nhỏ bé, lại có thể nối với nhau dưới đất, lặng lẽ lan qua cả khu rừng.
“Lẫm Quy Trần.” Ta nắm chặt mảnh ngọc bài đang nóng lên trước ngực. “Ta có thể làm bảy trận trụ cùng lộ ra.”
“Không được dùng thêm linh lực.”
“Ta không dùng yêu lực. Ta chỉ gọi những cây nấm vốn ở đó.”
“Yêu đan của ngươi không phân biệt được.”
“Vậy ngươi giữ nó lại.”
Bên ngoài đột nhiên yên tĩnh.
Ta biết yêu cầu này không công bằng. Hắn đã dùng phần lớn linh lực bảo vệ ba vết nứt, còn phải khống chế đan hỏa và chém khí đen tại nút giao. Nếu ta tiếp tục mở rộng liên kết, mọi áp lực đều sẽ đổ lên hắn.
Nhưng bàn tay đặt ngoài thành lò vẫn không rời đi.
Một luồng linh lực mạnh hơn chậm rãi bao lấy yêu đan ta, chắc chắn đến mức sợi xích đen cũng bị ép lỏng ra.
“Ba nhịp thở.” Lẫm Quy Trần nói, giọng lạnh đến khàn. “Sau ba nhịp, bất kể thành công hay không, ta đưa ngươi ra.”
Ta nhắm mắt.
Một.
Nấm dưới bảy trận trụ đồng loạt mọc lên. Chúng xuyên qua lớp đất che giấu, phủ kín những đường trận văn đen.
Người áo xám biến sắc, lập tức thay đổi pháp quyết.
Hai.
Ta truyền hình ảnh bảy vị trí qua sợi linh lực bạc của Lẫm Quy Trần. Kiếm khí từ Tuyết Tẫn phong men theo linh mạch lao đi, phân thành bảy luồng lạnh sáng rực.
Ba.
Bảy trận trụ đồng loạt vỡ.
Linh lực bị giam giữ suốt nhiều ngày như nước lũ phá đập, dội ngược về nút giao. Khí đen tan rã từng mảng, chiếc gai cắm giữa linh mạch nứt toác. Người áo xám trên pháp đàn phun ra một ngụm máu, gương mặt méo đi vì giận dữ.
“Ngươi không cứu được tất cả!”
Hắn đập tay xuống pháp đàn.
Chiếc bình đá màu tím phía sau lập tức nổ tung.
Linh lực tích trữ bên trong không trở về mạch đất mà hóa thành một ngọn lửa đen, theo sợi xích lao thẳng về phía yêu đan của ta.
Lẫm Quy Trần chém đứt liên kết.
Nhưng ngay khoảnh khắc kiếm khí chạm vào sợi xích, người áo xám chủ động phá hủy toàn bộ pháp đàn.
Linh mạch rung chuyển.
Ta nghe tiếng Lẫm Quy Trần gọi tên mình, sau đó tất cả âm thanh đều bị ngọn lửa đen nuốt mất.
Tám đường trận văn trong lò lần lượt vỡ.
Đệm chống lửa dưới người bốc cháy, bình ngọc sâm nứt làm đôi. Ta muốn nói mình đang đau, muốn nhắc hắn đã đến lúc đưa ta ra, nhưng cổ họng không phát được tiếng.
Nắp lò phía trên rung mạnh.
Lẫm Quy Trần đang mở nó.
Thế nhưng khí đen từ linh mạch quấn quanh thân lò, khóa chặt trận pháp. Chiếc lò vốn là pháp bảo bản mệnh của hắn, giờ lại bị sức mạnh từ nút giao giữ lấy, không chịu mở ra.
Bên ngoài vang lên tiếng kim loại nứt vỡ.
Không phải nắp lò.
Lẫm Quy Trần đang dùng kiếm chém thẳng vào pháp bảo của mình.
Ta cố ngẩng đầu, đặt tay lên thành lò nóng bỏng.
“Lẫm… Quy Trần…”
Không biết hắn có nghe thấy không.
Nhát kiếm thứ hai rơi xuống.
Một đường nứt xuất hiện trên thành lò, ánh sáng trắng xuyên qua bóng tối. Qua khe nứt nhỏ hẹp, ta nhìn thấy gương mặt hắn. Vẫn là người áo trắng sạch sẽ đến mức một hạt tro cũng không nên dính vào, nhưng lúc này tóc đã rối, khóe môi có máu, bàn tay cầm kiếm bị mảnh pháp bảo cứa sâu.
Hắn nhìn thấy ta.
Ánh mắt ấy khiến ta bỗng không còn sợ ngọn lửa đen đang cháy quanh người nữa.
Nhát kiếm thứ ba được nâng lên.
Cửu Huyền đan lò phát ra tiếng rên như một con thú sắp chết.
Ta chợt nhớ đây là pháp bảo hắn dùng nhiều năm, là chiếc lò có thể luyện ra tiên đan khiến cả Cửu Châu tranh giành. Chỉ vì một cây nấm vô tình rơi vào, nó đã hỏng một lò đan, mọc đầy bào tử, giờ còn sắp bị chính chủ nhân đập nát.
Ta đặt tay lên khe nứt, cố nói lớn hơn.
“Lẫm Quy Trần, lò rất đắt!”
Bên ngoài, hắn giơ kiếm.
“Ngươi đắt hơn.”
Thanh kiếm chém xuống.
(Hết chương 8)
Bình luận 💬 0