Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

BÉ MÈO TRẮNG CỦA THIẾU TƯỚNG KHÔNG CHỊU LÀM CON TRAI

Chương 10: Bé Cưng Nhà Thiếu Tướng

Chương 1: Thiếu Tướng Nhặt Được Một Bé Mèo Chương 2: Con Trai Nhà Thiếu Tướng Rất Ngoan Chương 3: Bé Mèo Biến Thành Người Chương 4: Không Được Gọi Em Là Con Trai Chương 5: Ai Cho Phép Hắn Đón Em Đi? Chương 6: Bé Mèo Không Hề Yếu Chương 7: Bé Mèo Bỏ Nhà Đi Chương 8: Người Của Anh, Anh Tự Mình Mang Về Chương 9: Anh Còn Định Thơm Em Nữa Không? Chương 10: Bé Cưng Nhà Thiếu Tướng Chương 11: Nhà Có Thêm Một Bé Mèo
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 10: Bé Cưng Nhà Thiếu Tướng

Sau đêm hai chiếc vali bị A-17 tự động kéo trở lại phòng thay đồ, cuộc sống trong căn hộ của Kha Dực không thay đổi quá nhiều, ít nhất bề ngoài là vậy. Bạch Nghiêu vẫn chiếm hơn nửa chiếc giường, vẫn quấn đuôi quanh eo anh khi ngủ, sáng tỉnh dậy còn ngang nhiên dùng cánh tay anh làm gối. Điểm khác biệt duy nhất là mỗi lần Kha Dực cúi xuống hôn giữa hai tai cậu, Bạch Nghiêu sẽ lập tức ngẩng mặt đòi thêm một nụ hôn ở môi, nếu anh định rời đi quá sớm thì chiếc đuôi trắng sẽ siết chặt đến mức không thể giả vờ không hiểu. A-17 quan sát được ba ngày, sau đó âm thầm xóa chiếc ổ mèo chưa từng được sử dụng khỏi danh sách đồ dùng cần bảo dưỡng.

Kha Dực trở lại quân đoàn khi vết thương sau lưng vừa đủ ổn định, còn Bạch Nghiêu bắt đầu tiếp quản những phần việc còn lại của Bạch thị dưới sự giám sát của tòa án. Tất cả tài khoản liên quan đến dự án Tuyết Hạch bị phong tỏa, hơn ba mươi người từ phòng thí nghiệm, công ty dược phẩm và bộ phận bảo hộ lần lượt bị bắt, trong đó có hai nhân viên đã cung cấp dữ liệu nội bộ cho Bạch Trạch Lâm. Sáu thú nhân được cứu khỏi trạm khai thác đều qua cơn nguy hiểm, nhưng ba người vẫn mắc kẹt trong hình thú, khiến Bạch Nghiêu quyết định dùng phần tài sản thu hồi được để thành lập một cơ sở điều trị độc lập. Cậu không giao nơi ấy cho Bạch thị quản lý mà mời Tưởng Việt phụ trách hội đồng y tế, còn quân đoàn của Kha Dực chịu trách nhiệm bảo vệ dữ liệu bệnh nhân.

Bạch Trạch Lâm ban đầu phủ nhận toàn bộ lời thú nhận, khẳng định đoạn ghi âm đã bị chỉnh sửa và con dấu giả do Bạch Nghiêu tự tạo ra để đoạt lại quyền lực. Tuy nhiên, máy chủ tại trạm khai thác lưu đầy đủ hồ sơ tử vong, giao dịch ngầm và hình ảnh hắn trực tiếp giám sát quá trình trích xuất lõi tinh thần, khiến mọi lời biện hộ nhanh chóng mất tác dụng. Phiên xét xử kéo dài gần bốn tháng, cuối cùng hắn bị tước toàn bộ quyền công dân cấp cao, lĩnh án giam giữ suốt đời tại hành tinh nhà tù. Khi bản án được công bố, Bạch Nghiêu chỉ im lặng rất lâu rồi kéo tay Kha Dực đặt lên đầu mình, không khóc cũng không nhắc lại cái tên ấy thêm lần nào.

Kha Dực vuốt nhẹ mái tóc trắng, cảm nhận đôi tai mềm cọ vào lòng bàn tay mình. “Em đã làm đủ rồi, những việc còn lại để tòa án và quân đoàn xử lý. Bạch thị không cần em ngày nào cũng ngồi trước đống hồ sơ đến nửa đêm, cơ sở điều trị càng không thiếu người chỉ vì em nghỉ một hôm.” Anh liếc chiếc vòng theo dõi sức khỏe trên cổ tay cậu, nơi vừa báo thời gian ngủ trung bình trong tuần chỉ hơn năm giờ. “Tối nay về nhà trước tám giờ, nếu còn cố tình tắt cảnh báo của A-17, anh sẽ trực tiếp đến phòng họp mang em về.”

Bạch Nghiêu ngẩng lên, đôi mắt xanh cong lại đầy ý cười, hoàn toàn không có vẻ sợ lời đe dọa ấy. “Anh định bế em ra khỏi phòng họp trước mặt toàn bộ trưởng lão Bạch thị sao? Em bây giờ đã là chủ sự chính thức, nếu bị nhìn thấy nằm trong tay thiếu tướng Kha, ngày mai chắc chắn sẽ có người nói em dùng sắc đẹp đổi lấy quân đoàn chống lưng.” Cậu giữ bàn tay anh trên đầu mình, cố ý nghiêng mặt hôn vào lòng bàn tay ấy. “Nhưng nếu anh thật sự đến, em sẽ phối hợp biến thành mèo để anh bế dễ hơn.”

Kha Dực biết cậu đang mong mình làm thật, vì vậy chỉ lạnh nhạt rút tay lại rồi chỉnh cổ áo cho cậu. “Anh không cần em biến thành mèo mới bế được.” Anh nhìn vẻ đắc ý lập tức hiện rõ trên gương mặt Bạch Nghiêu, cuối cùng không nhịn được cúi xuống hôn lên trán cậu. “Tám giờ, đừng để anh phải nhắc lần thứ hai.”

Bạch Nghiêu quả nhiên trở về lúc bảy giờ năm mươi lăm phút, trên tay còn mang theo hai bản đơn đăng ký quan hệ bạn đời đã điền sẵn. Cậu đặt chúng trước mặt Kha Dực, bình tĩnh giải thích rằng tòa án vừa khôi phục toàn bộ quyền công dân và tài sản cá nhân, vì thế hiện tại không còn bất kỳ trở ngại pháp lý nào. Phần thông tin của Kha Dực được điền chính xác đến cả mã quân nhân, chỉ còn thiếu chữ ký và ngày đăng ký mong muốn. Điều khiến anh im lặng lâu nhất là ở mục quan hệ dự kiến, Bạch Nghiêu đã đánh dấu vào lựa chọn gắn kết trọn đời thay vì hợp đồng bạn đời có thời hạn.

Kha Dực đặt bản đơn xuống, ánh mắt dừng trên đôi tai đang cố giữ thẳng nhưng phần chóp đã đỏ lên. “Em đã chuẩn bị từ khi nào?” Anh lật sang trang cuối, phát hiện cả danh sách tài sản trước hôn nhân và quyền thừa kế Bạch thị cũng đã được cậu xử lý rõ ràng, không để anh bị kéo vào bất kỳ tranh chấp nào. “Đừng nói hôm nay em mới tiện đường lấy đơn, chữ ký xác nhận của luật sư đã có từ hai tuần trước.”

Bạch Nghiêu kéo ghế ngồi sát bên anh, chiếc đuôi chậm rãi luồn qua khe ghế rồi quấn quanh eo người yêu. “Từ lúc anh nói sau này sẽ đổi người yêu thành bạn đời, em đã bắt đầu chuẩn bị. Em chờ bốn tháng để anh dưỡng thương, xử lý điều tra nội bộ và xác nhận bản thân không phải vì nhất thời xúc động mới giữ em lại.” Cậu ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói vẫn mang vẻ tự tin nhưng bàn tay đặt trên đầu gối đã khẽ siết lại. “Bây giờ mọi chuyện đều ổn rồi, anh còn định để em chờ bao lâu?”

Kha Dực không trả lời ngay, chỉ mở ngăn kéo lấy ra một chiếc hộp nhỏ màu đen rồi đặt cạnh hai bản đăng ký. Bên trong là một đôi vòng liên kết tinh thần được chế tạo riêng cho người thường và thú nhân cấp S, mặt trong khắc tên của cả hai cùng ngày anh nhặt được con mèo trắng tại hành tinh hoang. Anh đã đặt làm chúng hơn một tháng trước, nhưng vẫn chờ Bạch Nghiêu giải quyết xong vụ án và thực sự được tự do lựa chọn tương lai của mình. Khi chiếc đuôi quanh eo siết chặt đến mức gần như không thở nổi, Kha Dực biết sự chờ đợi ấy không hề vô ích.

“Anh không định để em chờ.” Kha Dực đeo chiếc vòng nhỏ hơn vào cổ tay Bạch Nghiêu, sau đó đưa chiếc còn lại cho cậu. “Ngày đăng ký do em chọn, hôn lễ làm theo nghi thức em thích, nhưng danh sách khách mời không được vượt quá sức chứa của nhà chính Bạch thị.” Anh nhìn đôi mắt xanh đã sáng lên, khóe môi hiếm hoi cong thành một nụ cười rõ ràng. “Còn bây giờ, em có thể ký tên bạn đời của anh vào đơn.”

Bạch Nghiêu đeo vòng cho anh, đầu ngón tay run nhẹ dù cố giữ động tác chậm rãi. “Em muốn đăng ký vào ngày mai, hôn lễ tổ chức sau khi sáu người trong cơ sở điều trị đều có thể tham dự. Khách mời không cần quá nhiều, chỉ có người của quân đoàn, vài người còn đáng tin trong Bạch thị và những người từng giúp chúng ta.” Cậu cúi xuống hôn lên chiếc vòng nơi cổ tay anh, giọng nhỏ đi vì cảm xúc không thể giấu thêm. “Em không cần một hôn lễ để chứng minh mình là người thừa kế, em chỉ muốn mọi người biết em là bạn đời của anh.”

Ngày đăng ký, Bạch Nghiêu cố ý mặc áo khoác trắng có phần cổ mở rộng để đôi tai mèo không bị ép xuống, còn Kha Dực vẫn mặc quân phục chỉnh tề như khi tham dự một buổi tuyên thệ. La Kỳ và Tưởng Việt được gọi đến làm nhân chứng, trong khi A-17 kết nối từ xa với tư cách hệ thống quản lý gia đình đã theo dõi quan hệ của họ từ đầu. Khi nhân viên hộ tịch hỏi hai người có hoàn toàn tự nguyện hay không, Bạch Nghiêu trả lời nhanh đến mức giọng Kha Dực bị chậm hơn nửa nhịp. Chiếc đuôi trắng dưới bàn cũng lập tức quấn lấy chân anh, như thể chỉ một giây chậm trễ đã đủ khiến cậu lo anh sẽ đổi ý.

Kha Dực đặt tay lên đuôi cậu, nhẹ nhàng vuốt một lần trước khi trả lời. “Tôi hoàn toàn tự nguyện, không chịu ảnh hưởng bởi lệnh bảo hộ, trách nhiệm quân sự hay quan hệ lợi ích với Bạch thị.” Anh nhìn sang Bạch Nghiêu, cố ý nói rõ điều cậu từng bất an nhất. “Tôi đăng ký vì yêu em ấy và muốn cùng em ấy sống trọn đời.”

Hôn lễ được tổ chức ba tháng sau trong khu vườn phía sau nhà chính Bạch thị, khi sáu thú nhân được cứu đều có thể rời khu điều trị trong thời gian ngắn. Bạch Nghiêu không che tai và đuôi như những buổi họp chính thức, ngược lại còn để chiếc đuôi trắng quấn quanh cổ tay Kha Dực suốt nghi thức. La Kỳ phát biểu ngắn gọn, Tưởng Việt kể vài chuyện vừa đủ mất mặt, còn những người từng nghi ngờ quan hệ của hai người đều bị ánh mắt lạnh lùng của Kha Dực ngăn không dám hỏi thêm. Mọi thứ diễn ra hoàn hảo cho đến khi A-17 được giao nhiệm vụ phát đoạn phim ghi lại quá trình hai người quen nhau.

Màn hình lớn giữa khu vườn không hiện cảnh Kha Dực cứu Bạch Nghiêu khỏi căn cứ buôn lậu như kế hoạch, mà phát thẳng đoạn anh ngồi ở phòng khách, ôm con mèo trắng trong lòng rồi nghiêm túc nói: “Bé cưng nhà tôi vẫn rất ngoan.” Đoạn tiếp theo là cảnh anh cúi xuống thơm đầu, đắp chăn, dỗ uống thuốc và tuyên bố với A-17 rằng tạm thời xem nó như con trai. Tiếng cười nhanh chóng lan khắp khu vườn, La Kỳ phải quay mặt sang bên, còn Tưởng Việt hoàn toàn không có ý giữ thể diện cho bạn mình. Kha Dực nhìn đèn tín hiệu của A-17 đang nhấp nháy vô tội, lần đầu tiên thật sự cân nhắc việc thay hệ thống quản gia khác.

Bạch Nghiêu đứng bên cạnh lại không hề tức giận, chỉ kéo cổ áo Kha Dực xuống rồi hôn lên môi anh trước mặt tất cả khách mời. “Thiếu tướng Kha, anh nên sửa lại lời nói năm đó.” Cậu cọ đôi tai vào thái dương anh, chiếc đuôi quấn quanh eo như một sợi dây mềm mại không bao giờ định tháo ra. “Em không phải con trai, cũng không chỉ là bé cưng được anh nuôi.”

Kha Dực vòng tay ôm lấy eo cậu, không còn quan tâm đoạn phim mất mặt vẫn đang phát phía sau. “Bạn đời nhà anh vừa ngoan vừa đáng yêu nhất vũ trụ.” Anh cúi xuống hôn giữa hai tai mèo, sau đó hôn lên môi cậu thêm lần nữa giữa tiếng vỗ tay và cười trêu chọc. “Câu này đã đúng chưa?”

Bạch Nghiêu hài lòng tựa vào ngực anh, đôi mắt xanh cong lên rực rỡ dưới ánh đèn. “Tạm thời đúng, nhưng anh phải nói lại mỗi ngày.” Cậu nắm lấy bàn tay đeo vòng bạn đời của Kha Dực, đan chặt từng ngón như đã từng bám lấy găng tay anh trong khoang cứu sinh. “Còn nếu một ngày anh quên, em sẽ biến thành mèo nằm lên ngực cho đến khi anh nhớ ra.”

Kha Dực không nhắc cậu rằng suốt từ hôm nhặt được bé mèo trắng ấy, anh chưa từng quên mở chăn vào mỗi tối. Anh chỉ ôm người trong lòng chặt hơn, để chiếc đuôi mềm mại quấn lấy eo và đôi tai quen thuộc cọ vào cằm mình. Từ một vật chứng được chăm sóc tạm thời trong bốn mươi lăm ngày, Bạch Nghiêu đã trở thành người chiếm nửa chiếc giường, toàn bộ căn nhà và phần còn lại trong cuộc đời anh. Lần này, Kha Dực không còn định trả bé mèo mình nhặt được cho bất kỳ ai nữa.

(Hết chương 10)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0