Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

BÉ MÈO TRẮNG CỦA THIẾU TƯỚNG KHÔNG CHỊU LÀM CON TRAI

Chương 3: Bé Mèo Biến Thành Người

Chương 1: Thiếu Tướng Nhặt Được Một Bé Mèo Chương 2: Con Trai Nhà Thiếu Tướng Rất Ngoan Chương 3: Bé Mèo Biến Thành Người Chương 4: Không Được Gọi Em Là Con Trai Chương 5: Ai Cho Phép Hắn Đón Em Đi? Chương 6: Bé Mèo Không Hề Yếu Chương 7: Bé Mèo Bỏ Nhà Đi Chương 8: Người Của Anh, Anh Tự Mình Mang Về Chương 9: Anh Còn Định Thơm Em Nữa Không? Chương 10: Bé Cưng Nhà Thiếu Tướng Chương 11: Nhà Có Thêm Một Bé Mèo
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 3: Bé Mèo Biến Thành Người

Trong hơn một tháng ở nhà Kha Dực, Tiểu Bạch nhanh chóng chứng minh nó không cần được thích nghi với môi trường mới, bởi người phải thay đổi toàn bộ thói quen lại là chủ nhân căn hộ. Kha Dực vốn thức dậy lúc sáu giờ, nay phải dành thêm mười phút chải lông, thay băng và dụ một con mèo kén ăn uống thuốc. Trước khi đến quân bộ, anh còn phải kiểm tra khay thức ăn, nhắc A-17 khóa cửa ban công, sau đó bế Tiểu Bạch khỏi vai mình ít nhất hai lần vì nó nhất quyết muốn theo ra ngoài. Điều duy nhất không thay đổi là mỗi tối nó vẫn chui vào chăn, cuộn người trong ngực anh rồi ngủ đến sáng, mặc cho chiếc ổ cao cấp bên giường chưa từng được sử dụng quá nửa giờ.

Sáng sớm, Kha Dực vừa mặc xong quân phục đã thấy Tiểu Bạch ngồi chắn trước cửa phòng ngủ, chiếc đuôi phủ ngang lối đi. Nó không còn khập khiễng, vết thương ở chân cũng đã khép miệng, nhưng hôm nay lại tỏ ra khác thường, đôi tai liên tục xoay về phía tiếng động ngoài hành lang. Khi anh cúi xuống định bế, nó lập tức chồm lên ôm lấy cổ anh, móng vuốt bấu vào vai áo như không muốn anh rời nhà. Kha Dực đỡ lấy phần lưng nhỏ, cảm nhận nhịp tim dưới lớp lông đang đập nhanh bất thường.

“Lát nữa bác sĩ Tưởng sẽ đến kiểm tra, tôi chỉ sang quân bộ họp hai giờ.” Kha Dực vuốt từ đầu xuống lưng nó, cố trấn an bằng giọng nói thấp hơn thường ngày. “A-17 ở nhà với cậu, không ai mang cậu đi khi chưa có tôi đồng ý. Buông ra, tôi sắp muộn rồi.”

Tiểu Bạch không những không buông mà còn vùi đầu vào hõm cổ anh, phát ra tiếng gừ khàn khàn như đang chịu đau. Cơ thể vốn mềm mại dần nóng lên, chiếc đuôi quấn chặt quanh cánh tay anh đến mức lớp lông trắng dựng đứng. Kha Dực lập tức bỏ ý định đi họp, một tay bế nó trở lại giường, tay còn lại mở bảng điều khiển y tế. Trước khi anh kịp gọi cho Tưởng Việt, A-17 đã tự động kéo kín rèm chắn sáng và khóa toàn bộ cửa ra vào.

“Phát hiện dao động lõi tinh thần vượt quá giới hạn thiết bị dân dụng, cấp độ tạm tính là S.” Giọng máy của A-17 vẫn đều đều, nhưng đèn cảnh báo trên trần đã chuyển sang đỏ. “Cấu trúc cơ thể mục tiêu đang thay đổi, nhiệt độ tăng nhanh và có dấu hiệu chuyển hóa hình thái. Đề nghị chủ nhân giữ khoảng cách an toàn, tránh tiếp xúc trực tiếp trong quá trình thú nhân hóa hình.”

Kha Dực nhìn con mèo đang co người trên chăn, không hề lùi lại theo lời cảnh báo. “Tại sao đến bây giờ mới báo cáo nó là thú nhân?” Anh tháo phần giáp bảo vệ trên cổ tay, dùng tay trần kiểm tra nhiệt độ giữa hai tai nó. “Hơn một tháng trước hệ thống đã quét toàn thân, đừng nói với tôi thiết bị trong nhà không phát hiện bất thường.”

A-17 im lặng hai giây trước khi mở một cửa sổ dữ liệu bị khóa từ đêm đầu tiên. “Hệ thống từng ghi nhận hai lần dao động tinh thần cấp S, nhưng tín hiệu tồn tại chưa đầy một giây và mâu thuẫn với cấu trúc cơ thể đang quan sát. Theo quy trình bảo mật vật chứng, kết quả chưa xác minh đã được chuyển vào vùng chờ, chỉ mở khóa khi xuất hiện dữ liệu tương đồng lần thứ ba.” Một dòng chữ đỏ hiện giữa không trung, xác nhận tuổi sinh học của mục tiêu lớn hơn hai mươi. “Tôi xin nhận trách nhiệm vì không cảnh báo chủ nhân sớm hơn.”

Kha Dực chưa kịp đáp, Tiểu Bạch đã bật ra một tiếng kêu đau đớn rồi cào rách lớp chăn dưới chân. Luồng sáng trắng bùng lên từ cơ thể nó, không chói mắt nhưng khiến không khí trong phòng rung nhẹ, toàn bộ thiết bị điện tử đồng loạt mất tín hiệu trong vài giây. Kha Dực đưa tay che trước mặt nó theo phản xạ, nhưng khối lông nhỏ trong lòng bàn tay nhanh chóng biến mất, thay vào đó là cổ tay người đang siết lấy tay anh. Khi ánh sáng tắt hẳn, trên giường xuất hiện một thanh niên tóc trắng cuộn mình giữa lớp chăn rối loạn, đôi tai mèo vẫn còn dựng trên mái tóc dài chạm gáy.

Kha Dực đứng bất động, bàn tay còn đặt trên vai người vừa xuất hiện. Thanh niên kia không mặc gì ngoài miếng băng đã lỏng quanh cổ chân, làn da trắng tái vì cơn sốt, chiếc đuôi dài quấn quanh eo anh như vẫn giữ nguyên thói quen lúc còn hình thú. Kha Dực lập tức kéo chăn phủ kín người cậu, sau đó lùi lại nửa bước để giữ khoảng cách cần thiết. Dù từng đối mặt với vô số tình huống nguy hiểm, anh vẫn mất vài giây mới xác định được người trước mặt chính là con mèo mình đã ôm ngủ từng đêm.

Thanh niên chậm rãi mở mắt, đôi đồng tử xanh nhạt không hề xa lạ. Cậu nhìn Kha Dực từ cổ áo quân phục đến gương mặt vẫn còn cứng lại vì kinh ngạc, sau đó đưa tay chạm lên giữa trán mình, đúng vị trí mỗi sáng đều được anh hôn. Khóe môi cậu cong lên rất nhẹ, giọng nói vì nhiều ngày không sử dụng mà hơi khàn. “Anh còn định thơm em nữa không?”

Kha Dực nhìn cậu hồi lâu, sau đó quay mặt sang nơi khác để tránh khiến tình huống thêm khó xử. “Trước tiên quấn chăn cho kín.” Anh tháo áo khoác quân phục đặt cạnh giường, đưa đến trước mặt cậu nhưng không chạm vào cơ thể đang lộ ra. “Cậu là ai, tại sao lại ở trong hình thú, và từ lúc nào cậu có thể nghe hiểu lời tôi?”

Thanh niên không nhận áo ngay mà kéo chăn lên cao hơn, đôi mắt vẫn không rời khỏi anh. “Em tên Bạch Nghiêu, hai mươi ba tuổi, là thú nhân tuyết miêu. Thuốc ức chế khiến em không thể hóa người hay nói chuyện, nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo từ đầu đến cuối.” Cậu dừng lại, cố ý nhấn mạnh từng chữ cuối cùng. “Nói cách khác, em nhớ hết.”

Kha Dực có dự cảm không tốt khi nhìn thấy ý cười trong mắt cậu. “Nhớ những gì?” Anh hỏi xong liền nhận ra câu này hoàn toàn không cần thiết, bởi trong tháng qua anh đã làm quá nhiều việc vốn chỉ phù hợp khi đối phương là một con mèo không có nhận thức của người trưởng thành. “Những hành động chăm sóc trong tình huống chưa rõ thân phận không mang ý xúc phạm. Tôi sẽ xin lỗi nếu có việc khiến cậu khó chịu.”

Bạch Nghiêu nhận lấy áo khoác, khoác lên vai nhưng vẫn ngồi nguyên trên giường. “Anh ôm em ngủ, ngày nào cũng chải lông, lau chân, dỗ em uống thuốc rồi hôn lên đầu trước khi ra khỏi nhà.” Cậu bẻ từng ngón tay như đang kiểm kê một món nợ rất dài, đôi tai mèo trên đầu khẽ rung theo mỗi câu nói. “Anh còn gọi em là Tiểu Bạch, nhóc con, con trai và bé cưng nhà anh.”

Kha Dực giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng bàn tay đặt bên người đã siết lại. “Tên Tiểu Bạch chỉ là cách gọi tạm thời vì lúc đó chưa biết tên thật của cậu. Những cách gọi khác không có ý nghĩa đặc biệt, càng không tạo thành bất kỳ quan hệ pháp lý nào.” Anh nhìn chiếc đuôi đang quấn quanh eo mình, sau đó cúi xuống gỡ ra nhưng vừa chạm vào đã bị Bạch Nghiêu giữ cổ tay. “Hiện tại cậu đã hóa người, chúng ta cần điều chỉnh cách tiếp xúc.”

Bạch Nghiêu nhìn bàn tay bị mình giữ, vẻ mặt vô tội đến mức gần giống lúc ngồi giữa đống hồ sơ xem mắt bị cào nát. “Lúc em là mèo, anh muốn bế thì bế, muốn thơm thì thơm. Bây giờ em biến thành người, anh lập tức muốn điều chỉnh khoảng cách, vậy chẳng phải quá bất công sao?” Cậu nghiêng đầu, mái tóc trắng trượt xuống vai áo đen của Kha Dực. “Hay là anh chỉ thích em khi em không thể nói chuyện?”

Kha Dực chưa từng gặp ai có thể đổi trắng thay đen bằng giọng điệu tự nhiên như vậy. “Tôi chăm sóc cậu vì tưởng cậu là sinh vật chưa trưởng thành đang bị thương. Nếu biết cậu là một thú nhân hai mươi ba tuổi, tôi sẽ không ôm cậu ngủ hay tùy tiện hôn cậu.” Anh dừng lại khi đôi tai mèo trước mặt từ từ cụp xuống, nhưng vẫn nói hết phần cần nói. “Đó là ranh giới tối thiểu giữa hai người trưởng thành chưa xác định quan hệ.”

Bạch Nghiêu buông cổ tay anh, vẻ trêu chọc trong mắt nhạt đi rõ rệt. “Em hiểu rồi, lúc trước anh dịu dàng vì nghĩ em không hiểu gì. Bây giờ em có thể nói chuyện, anh lại thấy em phiền phức.” Cậu kéo vạt áo khoác che kín chân, quay mặt về phía cửa sổ như không muốn để người đối diện nhìn thấy cảm xúc. “Anh gọi bác sĩ đến đi, kiểm tra xong em sẽ rời khỏi đây.”

Kha Dực nhận ra mình vừa khiến cậu hiểu sai, nhưng anh không biết nên giải thích thế nào mà không làm ranh giới giữa hai người càng hỗn loạn. Anh còn chưa kịp mở lời, chuông cửa đã vang lên, tiếp đó là giọng Tưởng Việt yêu cầu A-17 mở cửa vì nhận được cảnh báo khẩn cấp. Kha Dực bảo hệ thống dẫn bác sĩ vào, đồng thời lấy thêm một bộ quần áo sạch đặt ở cuối giường. Khi quay lại, anh thấy Bạch Nghiêu đang cúi đầu nhìn bộ đồ, bàn tay nắm chặt mép áo khoác như cố nén run rẩy sau quá trình hóa hình.

“Không ai đuổi cậu đi.” Kha Dực đứng cách giường một khoảng vừa đủ, giọng chậm hơn khi nãy. “Tôi chỉ cần thời gian xác nhận tình trạng của cậu và sắp xếp lại mọi chuyện. Cậu vẫn là người được quân bộ bảo hộ, trước khi nguy hiểm được loại trừ, nơi này vẫn là chỗ an toàn nhất.”

Bạch Nghiêu ngẩng lên, đôi tai cụp xuống đã nhích cao hơn một chút. “Vậy tối nay em ngủ ở đâu?” Cậu hỏi bằng vẻ nghiêm túc, nhưng chiếc đuôi sau lưng đã lặng lẽ trườn qua chăn, hướng thẳng về phía cổ tay Kha Dực. “Chiếc ổ mèo không vừa, phòng khách quá lạnh, còn phòng dành cho khách chưa có mùi của anh.”

Kha Dực nhìn chiếc đuôi đang cố quấn lấy mình, cuối cùng hiểu vẻ tủi thân vừa rồi có bao nhiêu phần là thật. “Phòng dành cho khách có hệ thống điều chỉnh nhiệt độ độc lập, A-17 sẽ chuẩn bị ngay.” Anh tránh chiếc đuôi bằng cách lùi thêm nửa bước, ánh mắt trở lại lạnh lùng. “Đừng dùng lý do lõi tinh thần chưa ổn định để tiếp tục lên giường tôi.”

Tưởng Việt bước vào đúng lúc nghe được câu cuối, bàn tay đang cầm hộp y tế lập tức dừng giữa không trung. Ánh mắt anh ta lướt qua Kha Dực, bộ chăn bị cào rách và thanh niên xinh đẹp đang mặc áo khoác quân phục quá rộng, sau đó chậm rãi nhướng mày. Anh ta im lặng ba giây như đang ghép nối toàn bộ sự việc, cuối cùng đặt hộp y tế xuống bàn với vẻ mặt không thể diễn tả. “Tôi chỉ đến muộn mười phút, sao con mèo nhà cậu đã biến thành một người trưởng thành mặc áo của cậu rồi?”

Kha Dực không có ý định giải thích dài dòng. “Kiểm tra lõi tinh thần, dấu vết thuốc ức chế và tổn thương sau khi hóa hình. Cậu ấy khai tên Bạch Nghiêu, hai mươi ba tuổi, vẫn giữ nhận thức trong suốt thời gian ở hình thú.” Anh nhấn mạnh câu cuối như đang đọc báo cáo quân sự, hoàn toàn không nhìn về phía người vừa liệt kê những lần mình ôm hôn đối phương. “Ngoài ra, giữ kín chuyện này cho đến khi quân bộ xác định kẻ nào đứng sau phòng thí nghiệm.”

Tưởng Việt bật máy quét, đi quanh giường một vòng rồi nhìn kết quả hiện ra. “Tuổi sinh học từ hai mươi hai đến hai mươi bốn, cấu trúc lõi tinh thần cấp S, chuyển hóa hình thái đã hoàn tất nhưng còn thiếu ổn định. Cậu ấy không nói dối về tuổi hay nhận thức, thuốc trong máu thuộc nhóm ức chế thần kinh thú nhân, có khả năng chặn ngôn ngữ và ép cơ thể duy trì hình thú.” Anh nhìn Kha Dực, khóe miệng từ từ cong lên. “Nói đơn giản hơn, tháng qua cậu thực sự ôm một nam thú nhân trưởng thành ngủ mỗi tối.”

Kha Dực lạnh lùng nhìn người bạn đang cố nhịn cười. “Tập trung khám bệnh.” Anh quay sang Bạch Nghiêu, thấy cậu chẳng những không xấu hổ mà còn bình thản kéo chiếc áo khoác của mình sát hơn. “Cậu có nhớ kẻ đã tiêm thuốc cho mình không?”

Bạch Nghiêu im lặng một lúc, vẻ đùa cợt hoàn toàn biến mất. “Em nhớ phòng thí nghiệm, nhớ những người mặc đồ bảo hộ và nhớ mình đã trốn vào khoang cứu sinh thế nào, nhưng chưa thể nói ai đứng sau.” Cậu nhìn thẳng vào Kha Dực, đôi mắt xanh nhạt lộ ra sự cảnh giác mà hình thú nhỏ bé trước đây luôn che giấu rất kỹ. “Không phải em không tin anh, chỉ là người truy tìm em có thể chen tay vào cả Trung tâm Bảo hộ. Càng ít người biết thân phận thật của em, anh càng an toàn.”

Kha Dực không ép hỏi thêm, nhưng giọng nói trở nên cứng rắn. “Từ giờ không được tự ý rời khỏi căn hộ, không liên lạc với người ngoài nếu chưa thông qua A-17. Tôi sẽ điều tra phòng thí nghiệm, còn cậu cung cấp những gì mình nhớ được khi tình trạng ổn định.” Anh nhìn sắc mặt vẫn còn tái của Bạch Nghiêu, bổ sung sau một thoáng ngừng. “Trong thời gian ở đây, không ai có quyền mang cậu đi, kể cả người của gia tộc cậu.”

Bạch Nghiêu nhìn anh thật lâu, chiếc đuôi đang nằm trên chăn cuối cùng cũng thả lỏng. “Em có thể nghe lời, nhưng em cũng có một điều kiện.” Cậu vươn tay chỉ vào giữa trán mình, nơi lớp tóc trắng vẫn còn hơi rối sau khi hóa hình. “Anh đã hứa trước khi biết em là người rằng ngày nào cũng sẽ thơm em một cái.”

Kha Dực lập tức phủ nhận. “Tôi chưa từng hứa chuyện đó.” Anh nhìn sang A-17 như muốn hệ thống xác nhận, nhưng đèn trên trần lại sáng lên một cách đáng ngờ. “Tôi chỉ làm vậy để trấn an một con mèo bị tổn thương tinh thần.”

A-17 không hề đứng về phía chủ nhân. “Dữ liệu ghi nhận chủ nhân đã hôn lên đầu Tiểu Bạch mười bảy mươi hai lần trong tháng, trong đó có mười lăm lần không liên quan đến việc trấn an hoặc cho uống thuốc.” Một màn hình lớn lập tức hiện giữa phòng, chuẩn bị phát lại hình ảnh từ camera gia đình. “Tôi có thể trình chiếu từng đoạn để xác định mục đích hành vi.”

Kha Dực giơ tay tắt màn hình trước khi hình ảnh đầu tiên kịp xuất hiện, nhưng Tưởng Việt đã quay mặt đi cười đến run vai. Bạch Nghiêu ngồi trên giường, đôi tai dựng thẳng, ánh mắt sáng lên như vừa nắm được bằng chứng quan trọng nhất. Cậu kéo chăn sang một bên, nhích đến gần mép giường rồi ngẩng đầu về phía anh. “Mười bảy lần rồi, thêm một lần cũng đâu có khác.”

Kha Dực nhìn đôi tai mèo quen thuộc giữa mái tóc trắng, lần đầu tiên hiểu rõ mình đã mang về nhà một phiền phức lớn đến mức nào. Anh định từ chối, nhưng Bạch Nghiêu đã cụp mắt, sắc mặt còn tái nhợt sau cơn đau hóa hình, khiến lời nói lạnh lùng không thể thốt ra trọn vẹn. Cuối cùng, Kha Dực chỉ đưa tay xoa nhẹ lên đầu cậu, cố giữ hành động trong giới hạn của sự chăm sóc. Bạch Nghiêu lại bất ngờ ngẩng mặt ngay khoảnh khắc ấy, khiến môi anh không rơi xuống tóc mà chạm thẳng vào khóe môi mềm mại của cậu.

Căn phòng lập tức im bặt, ngay cả Tưởng Việt cũng ngừng cười. Kha Dực lùi lại theo phản xạ, còn Bạch Nghiêu vẫn ngồi nguyên tại chỗ, một tay chạm lên khóe môi vừa được hôn, đôi mắt xanh mở lớn rồi từ từ cong lên. Chiếc đuôi trắng phía sau cậu dựng thẳng, sau đó vui vẻ đập xuống chăn hai lần. “Thiếu tướng Kha, lần này anh không thể nói là đang thơm đầu con trai nữa rồi.”

(Hết chương 3)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0