Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

BÉ MÈO TRẮNG CỦA THIẾU TƯỚNG KHÔNG CHỊU LÀM CON TRAI

Chương 4: Không Được Gọi Em Là Con Trai

Chương 1: Thiếu Tướng Nhặt Được Một Bé Mèo Chương 2: Con Trai Nhà Thiếu Tướng Rất Ngoan Chương 3: Bé Mèo Biến Thành Người Chương 4: Không Được Gọi Em Là Con Trai Chương 5: Ai Cho Phép Hắn Đón Em Đi? Chương 6: Bé Mèo Không Hề Yếu Chương 7: Bé Mèo Bỏ Nhà Đi Chương 8: Người Của Anh, Anh Tự Mình Mang Về Chương 9: Anh Còn Định Thơm Em Nữa Không? Chương 10: Bé Cưng Nhà Thiếu Tướng Chương 11: Nhà Có Thêm Một Bé Mèo
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 4: Không Được Gọi Em Là Con Trai

Nụ hôn chỉ chạm vào khóe môi chưa đến một giây, nhưng Kha Dực lại có cảm giác cả căn phòng vừa bị kéo dài thành một khoảng lặng vô tận. Anh lập tức đứng thẳng người, ánh mắt dừng trên khuôn mặt Bạch Nghiêu để xác nhận cậu không gặp vấn đề gì sau khi hóa hình, rồi mới bình tĩnh quay sang Tưởng Việt. Vành tai anh không đỏ, vẻ mặt cũng chẳng thay đổi, chỉ có bàn tay vừa chạm lên đầu Bạch Nghiêu đã vô thức siết lại bên người. “Tiếp tục kiểm tra, đừng để một chuyện ngoài ý muốn làm gián đoạn công việc.”

Tưởng Việt nhấc máy quét lên, khóe môi vẫn cong đến mức không thể che giấu. “Tôi đang làm việc rất nghiêm túc, người khiến quá trình kiểm tra gián đoạn đâu phải tôi.” Anh điều chỉnh phạm vi quét quanh lõi tinh thần của Bạch Nghiêu, sau đó nhìn dãy số đang dao động trên màn hình. “Cậu ấy vừa chuyển hóa nên cảm xúc sẽ tác động mạnh đến lõi tinh thần, thiếu tướng Kha tốt nhất đừng làm thêm chuyện khiến nhịp tim bệnh nhân tăng quá nhanh.”

Bạch Nghiêu vẫn đặt tay lên khóe môi, đôi mắt xanh nhìn thẳng Kha Dực như thể chưa muốn bỏ qua chuyện vừa xảy ra. “Em không thấy khó chịu, nhịp tim tăng cũng không phải vì đau.” Cậu nghiêng đầu, hai tai mèo khẽ động, hoàn toàn không có ý giúp người đối diện thoát khỏi tình huống khó xử. “Bác sĩ cứ kiểm tra tiếp đi, chuyện này em và anh ấy có thể từ từ nói riêng.”

Kha Dực không đáp lại ánh mắt đầy ẩn ý ấy, chỉ kéo ghế đến cạnh giường rồi đặt bộ quần áo sạch gần hơn. “Sau khi kiểm tra xong, cậu thay đồ rồi ăn chút gì đó. Nếu hình người của cậu đã ổn định, chiều nay chúng ta sẽ ghi lời khai về căn cứ trên hành tinh hoang.” Anh dừng lại một thoáng, cuối cùng vẫn bổ sung bằng giọng cứng rắn: “Còn việc vừa rồi chỉ là ngoài ý muốn, không cần nói riêng.”

Đôi tai đang dựng thẳng của Bạch Nghiêu lập tức cụp xuống, nhưng chiếc đuôi phía sau lại quất nhẹ lên chăn như đang nén bất mãn. “Anh luôn nói mọi chuyện đều là ngoài ý muốn, từ việc ôm em ngủ đến hôn em cũng vậy. Chẳng lẽ những ngày qua không có chuyện gì là anh thật lòng muốn làm sao?” Cậu nhìn bộ quần áo đặt bên cạnh, giọng nhỏ đi nhưng vẫn đủ để hai người trong phòng nghe rõ. “Ít nhất lúc anh gọi em là bé cưng, em còn tưởng mình thật sự đặc biệt.”

Kha Dực không giỏi xử lý lời trách móc mang theo cảm xúc, càng không thể phủ nhận mình đã đối xử với Tiểu Bạch khác hẳn mọi sinh vật từng xuất hiện trong đời. Anh từng mang người bị thương về căn cứ, từng ở lại khoang y tế đến sáng để chờ thuộc hạ thoát khỏi nguy hiểm, nhưng chưa bao giờ thay đổi cả lịch sinh hoạt chỉ vì một người không chịu ăn thuốc. Nếu hoàn toàn không muốn, anh đã không mở chăn vào mỗi đêm, cũng không hình thành thói quen cúi xuống hôn lên đầu cậu trước khi rời nhà. Điều khiến anh im lặng không phải vì không có câu trả lời, mà vì câu trả lời ấy đang đi xa hơn giới hạn anh muốn thừa nhận.

Tưởng Việt chủ động phá vỡ bầu không khí đang dần trở nên kỳ lạ, đặt một ống thuốc ổn định lên bàn. “Lõi tinh thần không bị tổn thương vĩnh viễn, nhưng thuốc ức chế đã tích tụ trong cơ thể ít nhất ba tháng. Trong vài ngày tới, Bạch Nghiêu có thể không kiểm soát được việc chuyển đổi hình thái, lúc biến thành mèo, lúc trở lại thành người.” Anh nhìn sang Kha Dực, cố tình nhấn mạnh phần quan trọng nhất. “Dù ở hình dạng nào, nhận thức và tuổi tác của cậu ấy cũng không thay đổi.”

Kha Dực hiểu rõ lời nhắc ấy nhắm vào ai, sắc mặt càng lạnh hơn. “Tôi sẽ nhớ.” Anh nhận ống thuốc, kiểm tra liều dùng và thời gian tiêm được ghi trên nhãn. “Có cần chuyển cậu ấy đến khu y tế quân đội để theo dõi không?”

Bạch Nghiêu lập tức nắm lấy tay áo anh, phản ứng nhanh đến mức Tưởng Việt còn chưa kịp trả lời. “Em không đến khu y tế, càng không vào Trung tâm Bảo hộ. Trong những người bắt em có kẻ từng dùng thẻ thông hành nội bộ của trung tâm, em không biết hắn lấy trộm hay được người bên trong cung cấp.” Sắc mặt cậu tái đi khi nhắc đến nơi ấy, những ngón tay đang giữ tay áo Kha Dực cũng siết chặt hơn. “Em ở đây sẽ không gây phiền phức, anh đừng đưa em đi.”

Kha Dực đặt tay lên mu bàn tay cậu, không gỡ ra như lúc trước. “Tôi đã nói không ai mang cậu đi khi chưa có sự đồng ý của tôi. Cậu chỉ cần cung cấp những chi tiết mình biết, việc xác minh thuộc về quân đoàn.” Anh nhìn thẳng vào đôi mắt đầy cảnh giác trước mặt, giọng vẫn trầm ổn nhưng không còn xa cách. “Nơi này tiếp tục là khu bảo hộ tạm thời, ít nhất cho đến khi tìm ra kẻ đứng sau.”

Tưởng Việt cất máy quét vào hộp, chủ động rời khỏi phòng để Bạch Nghiêu thay quần áo. Trước khi đóng cửa, anh còn gửi cho Kha Dực một ánh mắt đầy ý nghĩa, nhưng bị vẻ lạnh lùng của bạn mình ép phải nuốt lời trêu chọc trở về. A-17 lập tức điều chỉnh nhiệt độ phòng, đồng thời chiếu bản hướng dẫn mặc trang phục lên tường như thể lo lắng một thú nhân trưởng thành không biết dùng quần áo. Bạch Nghiêu nhìn hình ảnh minh họa, vẻ mặt không vui rõ ràng hơn cả khi bị gọi là con trai.

“Em biết mặc đồ.” Cậu kéo chiếc áo sơ mi khỏi tay A-17 đang vươn ra từ tủ tự động, sau đó nhìn Kha Dực vẫn đứng cạnh giường. “Anh định ở lại nhìn sao?”

Kha Dực quay người đi thẳng ra cửa, động tác nhanh hơn bình thường một chút. “Năm phút sau ra phòng khách.” Anh dừng trước khi cánh cửa khép lại, nhớ đến khả năng Bạch Nghiêu chưa quen với hình người sau thời gian dài bị ép chuyển hóa. “Nếu chóng mặt hoặc không đứng vững thì gọi A-17, đừng tự ngã.”

Bạch Nghiêu thay đồ chưa đến năm phút đã bước ra ngoài, nhưng bộ quần áo của Kha Dực rộng hơn cậu gần một cỡ. Tay áo được xắn lên hai lần, chiếc quần phải dùng đai điều chỉnh mới không trượt xuống, còn mái tóc trắng vẫn rối nhẹ quanh đôi tai chưa thể thu lại. Cậu đi chân trần trên sàn, chiếc đuôi dài lộ phía sau khiến chiếc áo sơ mi đen vốn nghiêm túc trở nên không còn chút đứng đắn nào. Kha Dực nhìn cậu một lúc, sau đó gọi A-17 đặt mua quần áo phù hợp cho thú nhân có đuôi.

Bạch Nghiêu ngồi xuống cạnh anh, khoảng cách gần đến mức chiếc đuôi có thể tự nhiên vòng qua sau lưng ghế. “Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của em.” Cậu nhận cốc nước ấm từ tay máy phục vụ, uống một ngụm rồi bình tĩnh nhắc lại. “Sau khi biết em là người, anh có định tiếp tục chăm sóc em như trước không?”

Kha Dực đặt bản khai điện tử sang một bên, biết rằng nếu không nói rõ, Bạch Nghiêu sẽ không chịu hợp tác với bất kỳ vấn đề nào khác. “Việc uống thuốc, ăn uống và an toàn của cậu vẫn do tôi phụ trách trong thời gian bảo hộ. Nhưng những tiếp xúc chỉ phù hợp với hình thú sẽ phải dừng lại, bao gồm ngủ chung và tùy tiện trèo lên người tôi.” Anh nhìn chiếc đuôi đang lặng lẽ bò qua eo mình, đưa tay giữ lại trước khi nó quấn thành vòng. “Cả việc này cũng phải kiểm soát.”

Bạch Nghiêu cúi xuống nhìn chiếc đuôi bị bắt tại trận, vẻ mặt không hề xấu hổ. “Đuôi của thú nhân đôi khi phản ứng theo bản năng, em chưa quen hình người nên không thể kiểm soát hoàn toàn.” Cậu để yên cho Kha Dực giữ, khóe môi hơi cong lên khi nhận ra anh không lập tức buông ra. “Nhưng em có thể đồng ý ngủ phòng khác, với điều kiện anh cũng phải chấp nhận ba yêu cầu của em.”

Kha Dực biết chắc những yêu cầu ấy sẽ không đơn giản, nhưng vẫn bình tĩnh nói: “Nói đi.”

Bạch Nghiêu giơ một ngón tay, đôi mắt xanh sáng lên đầy nghiêm túc. “Thứ nhất, không được gọi em là con trai, nhóc con hay Tiểu Bạch. Em tên Bạch Nghiêu, đã hai mươi ba tuổi, lớn hơn rất nhiều binh sĩ dưới quyền anh.” Cậu giơ ngón thứ hai, cố ý nhìn vào môi Kha Dực trước khi nói tiếp. “Thứ hai, anh có thể không hôn em, nhưng cũng không được hôn người khác trong thời gian em ở đây.”

Kha Dực lập tức nhíu mày. “Yêu cầu thứ hai không liên quan đến việc bảo hộ.” Anh buông chiếc đuôi trong tay, nhưng nó lập tức quấn lại quanh cổ tay như chờ sẵn. “Tôi không có nghĩa vụ báo cáo quan hệ cá nhân với cậu.”

Bạch Nghiêu không tranh cãi, chỉ giơ ngón thứ ba lên. “Vậy em đổi thành không được đi xem mắt, bởi hồ sơ của những người kia khiến lõi tinh thần em dao động. Nếu anh ép em nhìn thấy thêm, bác sĩ Tưởng có thể sẽ phải đến mỗi ngày.” Cậu nói rất tự nhiên, như thể người cào nát hồ sơ hôm trước hoàn toàn không phải mình. “Cuối cùng, mỗi tối trước khi ngủ anh phải đến phòng em một lần, nếu em biến về hình thú mà không tỉnh lại, anh cần biết để gọi bác sĩ.”

Yêu cầu cuối cùng nghe có vẻ hợp lý nhất, nhưng Kha Dực vẫn nhìn ra cậu cố tình gắn hai điều vô lý phía trước vào một lý do chính đáng. “Tôi có thể không gọi cậu bằng những cách cậu không thích, cũng sẽ kiểm tra tình trạng trước khi ngủ. Còn chuyện xem mắt, gần đây tôi vốn không có ý định tham gia.” Anh tránh nói rằng nguyên nhân chính là toàn bộ hồ sơ mới đều đã bị móng vuốt của Bạch Nghiêu xử lý sạch sẽ. “Nhưng cậu không được can thiệp vào quan hệ cá nhân của tôi bằng cách phá đồ hoặc tấn công người khác.”

Bạch Nghiêu lập tức nở nụ cười, đôi tai đang dựng cao lộ rõ tâm trạng tốt. “Em đồng ý, chỉ cần người khác không chủ động đến gần anh quá mức.” Cậu kéo bản khai về phía mình, ngoan ngoãn đến mức khiến sự đề phòng của Kha Dực càng tăng. “Bây giờ anh muốn hỏi gì, em sẽ cố gắng nhớ.”

Cuộc ghi lời khai kéo dài gần hai giờ, Bạch Nghiêu chỉ nhớ được những đoạn rời rạc vì phần lớn thời gian trong phòng thí nghiệm đều bị tiêm thuốc. Cậu cung cấp hình dạng hành lang, ký hiệu trên cửa kho, giọng nói của hai nghiên cứu viên và một biểu tượng màu bạc được in trên thùng thuốc. Kha Dực không ép cậu suy đoán danh tính người đứng sau, chỉ đánh dấu từng chi tiết để đội điều tra đối chiếu với dữ liệu thu được tại hành tinh hoang. Khi nhắc đến khoang giam giữ, Bạch Nghiêu vô thức co ngón tay, chiếc đuôi cũng siết quanh chân ghế đến trắng bệch.

Kha Dực tắt bản ghi, đặt cốc nước mới vào tay cậu. “Hôm nay dừng ở đây, những chuyện còn lại đợi cậu ổn định rồi nói tiếp.” Anh không hỏi vì sao Bạch Nghiêu che giấu thân phận gia tộc, cũng không truy cứu việc cậu đã tỉnh táo nhưng vẫn giả vờ là một con mèo bình thường. “Tôi sẽ cho người kiểm tra biểu tượng trên thùng thuốc, nhưng kết quả điều tra không được rời khỏi hệ thống riêng của quân đoàn.”

Bạch Nghiêu ôm cốc nước, im lặng hồi lâu rồi mới khẽ hỏi: “Anh không giận vì em đã lừa anh sao?” Cậu nhìn xuống bàn tay mình, giọng không còn vẻ trêu chọc như trước. “Em biết anh tưởng em là mèo con, nhưng lúc đó em không thể nói, cũng không dám để bất kỳ thiết bị nào xác nhận thân phận. Sau khi về đây, em vẫn tiếp tục giấu vì chưa biết anh có giao em cho Trung tâm Bảo hộ hay không.”

Kha Dực hiểu sự cảnh giác ấy không nhắm riêng vào mình, mà được tạo thành từ những gì Bạch Nghiêu đã trải qua. “Tôi không thích bị che giấu thông tin, nhưng nếu ở vị trí của cậu, tôi cũng sẽ không dễ dàng tin một người vừa gặp.” Anh nhìn đôi tai mèo khẽ run trên mái tóc trắng, giọng dịu đi một chút. “Tuy nhiên, từ bây giờ nếu có chuyện liên quan đến an toàn, cậu phải nói với tôi trước khi tự quyết định.”

Bạch Nghiêu ngẩng lên, ánh mắt dừng trên gương mặt anh rất lâu. “Vậy quan hệ hiện tại của chúng ta là gì?” Cậu đặt cốc xuống, chiếc đuôi lại chậm rãi vòng qua cổ tay Kha Dực, lần này không bị anh gỡ ra ngay. “Không phải chủ nhân với thú cưng, cũng không phải cha con, càng không thể chỉ là vật chứng với người giám sát.”

Kha Dực suy nghĩ vài giây, cuối cùng chọn cách gọi an toàn nhất. “Cậu là người được tôi bảo hộ.”

Bạch Nghiêu rõ ràng không hài lòng, nhưng lại không ép anh thay đổi ngay. “Được, tạm thời em là người được anh bảo hộ.” Cậu nhích lại gần, tựa cằm lên vai anh như từng làm khi còn là mèo, đôi mắt xanh cong lên đầy ý cười. “Sau này em sẽ trở thành người nuôi anh.”

Kha Dực còn chưa hiểu câu nói ấy có nghĩa gì, bảng điều khiển an ninh đã phát ra tín hiệu khẩn. A-17 mở một cửa sổ liên lạc được mã hóa, trên màn hình hiện thông báo từ Bộ phận Ngoại giao quân đội. Gia tộc Bạch thị vừa gửi yêu cầu chính thức, khẳng định người thừa kế Bạch Nghiêu đã mất tích ba tháng và có khả năng đang nằm trong tay Quân đoàn Tuần tra số Bảy. Người ký tên dưới yêu cầu đón cậu trở về là anh họ của Bạch Nghiêu, quyền chủ sự hiện tại của Bạch thị — Bạch Trạch Lâm.

Chiếc đuôi đang quấn quanh cổ tay Kha Dực đột ngột siết chặt, sắc mặt Bạch Nghiêu cũng trắng bệch chỉ trong nháy mắt. Cậu nhìn cái tên trên màn hình, đôi tai ép sát xuống mái tóc, giọng nói thấp đến mức gần như biến mất. “Anh đừng giao em cho hắn.”

(Hết chương 4)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0