Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

BÉ MÈO TRẮNG CỦA THIẾU TƯỚNG KHÔNG CHỊU LÀM CON TRAI

Chương 2: Con Trai Nhà Thiếu Tướng Rất Ngoan

Chương 1: Thiếu Tướng Nhặt Được Một Bé Mèo Chương 2: Con Trai Nhà Thiếu Tướng Rất Ngoan Chương 3: Bé Mèo Biến Thành Người Chương 4: Không Được Gọi Em Là Con Trai Chương 5: Ai Cho Phép Hắn Đón Em Đi? Chương 6: Bé Mèo Không Hề Yếu Chương 7: Bé Mèo Bỏ Nhà Đi Chương 8: Người Của Anh, Anh Tự Mình Mang Về Chương 9: Anh Còn Định Thơm Em Nữa Không? Chương 10: Bé Cưng Nhà Thiếu Tướng Chương 11: Nhà Có Thêm Một Bé Mèo
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 2: Con Trai Nhà Thiếu Tướng Rất Ngoan

Sáng hôm sau, Kha Dực tỉnh dậy sớm hơn chuông báo thức mười phút vì cảm giác có thứ gì đó đang giẫm lên ngực mình. Con mèo trắng đã rời khỏi vị trí dưới cằm anh, hai chân trước đặt ngay trên áo ngủ, đôi mắt xanh nhạt chăm chú nhìn khuôn mặt anh ở khoảng cách rất gần. Khi nhận ra anh đã mở mắt, nó không hề chột dạ mà còn cúi đầu, dùng chiếc mũi lạnh chạm lên cằm anh như đang kiểm tra xem người này còn sống hay không. Kha Dực im lặng nhìn nó một lúc, cuối cùng đưa tay đỡ lấy cơ thể nhỏ trước khi chiếc chân bị thương phải chịu thêm sức nặng.

“Đêm qua ai nói chỉ ngủ một đêm?” Anh đặt nó xuống bên gối, giọng vẫn còn khàn vì vừa tỉnh dậy. “Ổ của cậu ở dưới kia, đệm giữ nhiệt cũng đã bật. Không được hình thành thói quen xấu.”

Con mèo trắng nghiêng đầu, sau đó nằm sấp xuống đúng chỗ anh vừa đặt, chiếc đuôi dài chậm rãi phủ lên cổ tay anh. Dáng vẻ ngoan ngoãn ấy khiến lời cảnh cáo tiếp theo của Kha Dực mắc lại trong cổ họng, bởi nó rõ ràng không định xuống giường nhưng cũng không hề chống đối theo cách thông thường. Anh thử rút tay ra, chiếc đuôi lập tức quấn chặt hơn, móng vuốt giấu trong lớp lông mềm khẽ bấu vào tay áo. Sau vài giây giằng co không cân sức, thiếu tướng từng một mình phá vòng vây của hải tặc quyết định nhượng bộ một con mèo đang bị thương.

Kha Dực vừa bước xuống giường, con mèo đã lập tức ngồi dậy, ánh mắt bám theo từng động tác của anh. Anh đi vào phòng vệ sinh, nó nhảy xuống thảm rồi khập khiễng chạy theo, đến khi cánh cửa khép lại mới dừng trước ngưỡng cửa và dùng móng cào lên mặt kim loại. Tiếng cào không lớn nhưng đều đặn đến mức người bên trong không thể giả vờ không nghe thấy. Chưa đầy một phút sau, cánh cửa mở ra, Kha Dực cúi xuống nhìn nó bằng vẻ mặt lạnh lùng hơn cả lúc thẩm vấn phạm nhân.

“Cậu không thể theo tôi vào mọi nơi.” Anh chỉ về phía giường, cố gắng khiến mệnh lệnh trở nên dễ hiểu. “Quay lại đó, nằm yên, đợi tôi ra ngoài.”

Con mèo nhìn theo hướng ngón tay anh, rồi ngẩng lên nhìn anh lần nữa. Nó phát ra một tiếng “meo” rất nhỏ, lùi về sau hai bước như thể đã hiểu, nhưng ngay khi Kha Dực định đóng cửa, nó lại nhanh chóng chèn nửa người qua khe hở. Anh sợ cánh cửa kẹp trúng chân nó nên lập tức dừng tay, cuối cùng đành cúi xuống bế lên. Con mèo được như ý, ngoan ngoãn nằm trong khuỷu tay anh, thậm chí còn dụi đầu vào lòng bàn tay như đang thưởng cho quyết định đúng đắn ấy.

Khi Kha Dực mang nó đến phòng ăn, La Kỳ đã ngồi chờ cùng một chồng báo cáo điện tử. Phó đội trưởng vừa nhìn thấy cục lông trắng trong tay anh đã lập tức ngừng nói, ánh mắt từ chiếc chân băng bó chuyển sang gương mặt lạnh như thường ngày của cấp trên. Trên bàn có hai phần bữa sáng, một dành cho người và một khay thức ăn mềm do khoang y tế chuẩn bị, nhưng con mèo chỉ nhìn khay của mình một lần rồi quay sang nhìn đĩa thịt hun khói trước mặt Kha Dực. Ánh mắt ấy quá rõ ràng, ngay cả người không hiểu động vật như anh cũng biết nó đang muốn thứ gì.

“Không được.” Kha Dực dùng nĩa đẩy đĩa thức ăn của mình ra xa, sau đó đặt khay nhỏ đến trước mặt nó. “Bác sĩ nói cậu không được ăn thức ăn của người. Ăn phần của mình.”

Con mèo cúi xuống ngửi thử, miễn cưỡng liếm một miếng rồi lập tức quay đầu đi. Nó bước đến cạnh đĩa của Kha Dực, ngồi ngay ngắn, hai chân trước khép lại và ngẩng mặt nhìn anh không chớp mắt. Khi anh tiếp tục ăn như không thấy gì, nó chậm rãi đặt một chân lên mu bàn tay anh, đôi tai hơi cụp xuống, tiếng kêu cũng yếu ớt hơn lúc trước. Dáng vẻ ấy khiến La Kỳ phải cúi đầu che miệng, nhưng bờ vai rung lên đã bán đứng toàn bộ sự nhịn cười.

La Kỳ ho khan một tiếng rồi cố giữ giọng nghiêm túc. “Thiếu tướng, nó vừa được cứu khỏi căn cứ buôn lậu, có lẽ thức ăn y tế khiến nó không quen. Ngài thử xé một ít thịt không gia vị trộn vào khay xem sao, dù sao bác sĩ chỉ cấm đồ ăn có muối và chất kích thích.” Anh ta nhìn con mèo lập tức quay sang mình, không nhịn được bổ sung: “Tôi cảm thấy nó nghe hiểu chúng ta nói gì.”

Kha Dực nhìn bàn chân nhỏ vẫn đặt trên tay mình, cuối cùng chọn một miếng thịt luộc không tẩm gia vị trong phần ăn, xé nhỏ rồi trộn vào khay. Con mèo lập tức cúi xuống ăn, hoàn toàn không còn vẻ yếu ớt đáng thương vừa rồi, chiếc đuôi phía sau còn khẽ đung đưa theo nhịp. Anh nhìn nó ăn sạch cả thịt lẫn thức ăn mềm, trong lòng đã hiểu mình vừa bị lừa, nhưng lại không thể trách phạt một con vật mới thoát khỏi nguy hiểm. Kha Dực dùng khăn sạch lau phần thức ăn dính bên khóe miệng nó, ngón tay tiện thể vuốt qua lớp lông trên đầu.

“Khá biết chọn đồ ăn.” Anh khẽ ấn lên trán nó, giọng nói vô thức dịu xuống. “Nuông chiều một lần thôi, nhóc con.”

Con mèo ngẩng đầu, chủ động cọ trán vào lòng bàn tay anh, sau đó còn liếm nhẹ lên đầu ngón tay. La Kỳ chứng kiến toàn bộ quá trình, vẻ mặt dần trở nên phức tạp như vừa phát hiện một bí mật đủ gây chấn động cả quân đoàn. Trong ba năm làm phó đội trưởng, anh ta từng thấy Kha Dực tự tay tháo bom, ép cung hải tặc và đứng giữa chiến trường đầy xác tàu mà không đổi sắc mặt, nhưng chưa từng thấy người này kiên nhẫn lau miệng cho bất kỳ sinh vật nào. Anh ta quyết định im lặng giữ mạng, ít nhất cho đến khi có cơ hội kể lại cho bác sĩ Tưởng Việt.

Ba ngày sau, tàu tuần tra trở về chủ tinh, nhưng việc chuyển con mèo đến Trung tâm Bảo hộ không diễn ra suôn sẻ như dự kiến. Dấu vết thuốc ức chế trong máu nó trùng với một hợp chất từng xuất hiện trong hai vụ buôn bán thú nhân chưa phá được, vì thế quân bộ lập tức xếp nó vào danh sách vật chứng cần bảo vệ. Trung tâm Bảo hộ đang điều tra nội bộ, chưa thể tiếp nhận một sinh vật có khả năng liên quan đến đường dây ngầm, còn khu nuôi dưỡng của quân đoàn lại không phù hợp với cá thể đang bị tổn thương tinh thần. Sau cuộc họp kéo dài gần một giờ, cấp trên quyết định để nó tạm thời ở bên người mà nó chịu tiếp xúc nhất, dưới sự giám sát của thiết bị quân y và trí tuệ nhân tạo trong nhà.

Kha Dực nhìn văn bản ủy quyền tạm thời vừa được gửi đến, lông mày nhíu lại. “Tôi là quân nhân, thường xuyên phải rời chủ tinh làm nhiệm vụ. Giao vật chứng cho tôi chăm sóc không phải phương án ổn định.” Anh đặt con mèo đang nằm trên đùi xuống ghế bên cạnh, nhưng nó lập tức bước trở lại, cuộn người đúng vị trí cũ. “Hơn nữa, tôi chưa từng nuôi thú cưng.”

Người phụ trách hồ sơ cố giữ vẻ nghiêm túc, ánh mắt vẫn không ngừng dừng lại ở chiếc đuôi trắng đang quấn quanh cổ tay thiếu tướng. “Quyết định này chỉ có hiệu lực bốn mươi lăm ngày, chờ chuyên gia thú nhân từ hành tinh trung tâm trở về. Trong thời gian đó, ngài không cần huấn luyện hay chăm sóc đặc biệt, chỉ cần bảo đảm nó uống thuốc, ăn đúng giờ và không rời khỏi khu vực an ninh.” Ông đẩy bản cam kết về phía trước, thận trọng nói thêm: “Nếu ngài từ chối, chúng tôi sẽ đưa nó vào khu cách ly của quân bộ.”

Con mèo vốn đang nằm yên bỗng ngẩng đầu, hai tai lập tức ép xuống. Nó nhìn chiếc lồng vận chuyển đặt cạnh cửa, sau đó cắm móng vào ống tay áo Kha Dực và vùi đầu vào ngực anh. Cử chỉ ấy không mạnh, nhưng cơ thể nhỏ bắt đầu run lên rất rõ, giống như chỉ nghe đến hai chữ cách ly đã nhớ lại điều gì đó đáng sợ. Kha Dực đặt tay lên lưng nó, chậm rãi vuốt hai lần rồi cầm bút điện tử ký tên vào bản cam kết.

“Tôi nhận chăm sóc tạm thời.” Anh nhìn người phụ trách, giọng lạnh đi một chút. “Trong bốn mươi lăm ngày này, không ai được tự ý mang nó khỏi khu nhà của tôi nếu chưa có lệnh trực tiếp từ quân bộ.”

Căn hộ của Kha Dực nằm trong khu quân sự cấp cao, diện tích rộng nhưng gần như không có đồ trang trí. Trí tuệ nhân tạo A-17 vừa nhận diện sinh vật lạ đã bật chế độ khử khuẩn, khiến con mèo hoảng hốt nhảy lên vai anh, bốn móng bám chặt vào quân phục. Hệ thống lập tức quét toàn thân, xác định đây là cá thể cần bảo hộ rồi tự động đặt mua ổ ngủ, đồ chơi, khay vệ sinh và hơn hai mươi loại thức ăn dành cho mèo tuyết. Kha Dực nhìn danh sách thanh toán dài đến cuối màn hình, lần đầu tiên cảm thấy trí tuệ nhân tạo trong nhà có thể đã được cài đặt quá nhiều chức năng không cần thiết.

A-17 phát ra giọng nói đều đều từ loa âm tường. “Theo dữ liệu trên mạng tinh tế, cá thể mèo có xu hướng phá hoại đồ đạc khi thiếu vận động. Tôi đã đặt thêm ba trụ leo, hai đường hầm, một máy ném bóng tự động và một thiết bị mô phỏng chim bay.” Ánh đèn tròn trên trần chuyển sang màu xanh nhạt, biểu thị trạng thái vui vẻ của hệ thống. “Xin chủ nhân đặt tên cho thành viên mới để hoàn tất hồ sơ gia đình.”

Kha Dực tháo con mèo khỏi vai, đặt xuống ghế rồi kiểm tra miếng băng ở chân nó. “Chỉ ở tạm bốn mươi lăm ngày, không cần nhập vào hồ sơ gia đình.” Anh nhìn đôi mắt xanh đang dõi theo mình, chần chừ vài giây rồi nói: “Tạm gọi là Tiểu Bạch.”

A-17 im lặng xử lý dữ liệu, sau đó phát ra âm báo xác nhận. “Đã tạo hồ sơ tạm thời cho Tiểu Bạch, giới tính chưa xác định, tuổi chưa xác định, quan hệ với chủ nhân chưa xác định.” Hệ thống dừng lại một nhịp rồi đề xuất bằng giọng máy móc: “Dựa trên cách chủ nhân chăm sóc và tần suất ôm giữ, có thể đánh dấu quan hệ là con nuôi.”

Kha Dực còn chưa kịp phản đối, con mèo trắng đã quay phắt đầu nhìn lên trần nhà. Nó nheo mắt, chiếc đuôi đập mạnh xuống mặt ghế hai lần, dáng vẻ rõ ràng không hài lòng với đề xuất ấy. Anh lại tưởng nó bị âm thanh của hệ thống làm khó chịu, vì thế đưa tay bế lên, thuận miệng dỗ dành bằng giọng nói mà chính anh cũng không nhận ra đã mềm hơn trước. “Được rồi, đừng giận. A-17 chỉ là máy móc, không hiểu cậu.”

A-17 lập tức đáp lời. “Tôi hiểu ngôn ngữ và cảm xúc cơ bản của ba trăm mười hai loài thú cưng. Hành vi quẫy đuôi vừa rồi được xác định là bất mãn, không phải sợ hãi.” Đèn xanh trên trần nhấp nháy, sau đó bổ sung: “Có lẽ Tiểu Bạch không thích được gọi là con nuôi.”

Kha Dực cúi xuống nhìn con mèo trong tay, thấy nó vẫn đang ngẩng mặt như chờ đợi điều gì đó. Anh vốn không thích đặt tên cho những mối quan hệ chưa rõ ràng, nhưng ánh mắt ấy khiến anh nhớ đến dáng vẻ nó co mình trong khoang cứu sinh giữa căn cứ bỏ hoang. Sau vài giây im lặng, anh dùng ngón tay xoa nhẹ dưới cằm nó, cảm nhận tiếng gừ thoải mái rung lên trong cổ họng nhỏ. “Không thích làm con nuôi thì thôi. Tạm thời làm con trai cũng được.”

Con mèo trắng cứng đờ trong tay anh, tiếng gừ lập tức biến mất. Nó nhìn Kha Dực bằng ánh mắt khó tin, sau đó giơ chân đẩy lên cằm anh như muốn ép người này thu lại câu vừa nói. Kha Dực lại hiểu hành động ấy thành thân thiết, khóe môi hiếm hoi cong lên một chút, rồi cúi xuống hôn nhẹ giữa hai tai nó. “Ngoan nào, con trai.”

Trong buổi chiều đầu tiên ở căn hộ, Tiểu Bạch đã làm đổ hai cốc nước, kéo khăn trải bàn xuống đất và cào ba đường lên hồ sơ xem mắt mà mẹ Kha Dực gửi đến. Nó không hề động vào tài liệu quân sự đặt bên cạnh, chỉ nhắm đúng ảnh của những đối tượng được giới thiệu, dùng móng vuốt xé đến mức không còn nhìn rõ khuôn mặt. Khi Kha Dực phát hiện, con mèo đang ngồi giữa đống giấy vụn, một chân còn đè lên dòng chữ “mức độ phù hợp chín mươi hai phần trăm”. Nó ngẩng đầu nhìn anh, vẻ mặt bình thản đến mức giống như chuyện này hoàn toàn không liên quan đến mình.

Kha Dực cúi xuống nhặt mảnh giấy cuối cùng, bất lực hỏi: “Cậu không thích người này?” Anh đưa tấm ảnh đã bị cào nát đến trước mặt nó, sau đó đổi sang tấm khác còn nguyên. “Hay là không thích tất cả?”

Tiểu Bạch giơ chân, không chút do dự đập luôn tấm ảnh thứ hai xuống đất. Nó bước qua đống giấy vụn, leo lên chân Kha Dực rồi cuộn tròn trong lòng anh, dùng đầu cọ vào bàn tay đang cầm hồ sơ. Sau đó nó ngẩng mặt, phát ra một tiếng “meo” kéo dài, đôi mắt xanh trong veo đến mức không ai có thể nghi ngờ nó vừa phá hỏng thứ gì. Kha Dực nhìn đống hỗn độn dưới chân rồi lại nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn trong lòng, cuối cùng chỉ có thể nhắn cho mẹ rằng hồ sơ đã bị hỏng ngoài ý muốn.

A-17 âm thầm ghi lại toàn bộ sự việc, sau đó đưa ra kết luận bằng giọng không chút cảm xúc. “Theo phân tích hành vi, Tiểu Bạch có mức độ chiếm hữu cao đối với chủ nhân. Xác suất nó cố ý phá hồ sơ xem mắt là chín mươi tám phẩy bảy phần trăm.” Hệ thống dừng một nhịp, như thể đang cân nhắc cách diễn đạt phù hợp hơn. “Đề nghị chủ nhân không tiếp tục dùng từ ‘ngoan’ để mô tả cá thể này.”

Kha Dực đặt bàn tay lên đầu con mèo, nhẹ nhàng vuốt lớp lông mềm vừa được làm sạch. “Nó mới đến môi trường lạ, căng thẳng là bình thường. Mấy tờ giấy không quan trọng, ngày mai in lại được.” Anh cúi xuống, thấy Tiểu Bạch đã khép mắt hưởng thụ, liền thuận miệng nói thêm: “Bé cưng nhà tôi vẫn rất ngoan.”

Chiếc đuôi trắng đang buông bên thành ghế bỗng dựng thẳng lên, sau đó chậm rãi quấn quanh eo anh. Kha Dực chỉ nghĩ nó thích cách gọi này, hoàn toàn không nhận ra đôi tai nhỏ đã đỏ lên dưới lớp lông mỏng. Đêm ấy, anh vẫn đặt ổ ngủ cạnh giường, vẫn nghiêm túc yêu cầu Tiểu Bạch ngủ đúng chỗ, nhưng chưa đầy nửa giờ sau lại mở chăn cho nó chui vào. Trước khi tắt đèn, anh còn cúi xuống thơm lên đầu nó như một thói quen đã hình thành từ rất lâu.

Gần nửa đêm, A-17 tự động kích hoạt thiết bị theo dõi khi phát hiện nhịp tim của Tiểu Bạch tăng bất thường. Một luồng sáng xanh quét qua cơ thể nhỏ đang nằm trong lòng Kha Dực, sau đó màn hình điều khiển trong phòng khách đột ngột hiện lên hàng loạt dữ liệu chưa từng xuất hiện. Cấp độ lõi tinh thần nhảy vọt lên mức S, cấu trúc xương tạm thời chuyển sang dạng thú nhân trưởng thành, tuổi sinh học được hệ thống ước tính vượt quá hai mươi. Dòng cảnh báo đỏ cuối cùng nhấp nháy ba lần rồi tự động khóa lại vì tín hiệu biến mất quá nhanh.

Trong phòng ngủ, Kha Dực vẫn chưa tỉnh, bàn tay theo thói quen đặt lên lưng Tiểu Bạch. Con mèo trắng mở mắt giữa bóng tối, nhìn khuôn mặt anh thật lâu rồi chậm rãi vươn người, chiếc mũi nhỏ chạm nhẹ lên khóe môi người đang ngủ. Nó không phát ra tiếng kêu nào, chỉ lặng lẽ rúc sâu hơn vào vòng tay anh, trong khi màn hình ngoài phòng khách vẫn giữ nguyên kết quả vừa quét được.

*Cá thể mục tiêu: Thú nhân trưởng thành.*

(Hết chương 2)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0