Chương 4: Cậu Có Thích Tôi Không?
Phòng y tế tầng một giảng đường B có mùi cồn sát trùng rất nặng, điều hòa lại mở thấp đến mức Hạ Dư vừa ngồi xuống đã thấy vai đau âm ỉ hơn. Bác sĩ trường kiểm tra xong, xác định y không bị trật khớp, chỉ bầm một mảng lớn ở vai trái và đầu gối vốn đã rách từ hôm qua lại bị kéo căng thêm. Tống Nghiên đứng bên cạnh nghe dặn dò mà mặt đen như đáy nồi, thỉnh thoảng liếc Kỷ Hoài Sơ một cái, như thể nếu không phải nam thần còn ở đây thì cậu đã túm cổ Hạ Dư mắng từ đầu đến chân. Hạ Dư không dám nhìn thẳng vào ai, bởi dãy số trên đầu Kỷ Hoài Sơ vẫn còn đó, đỏ đến chói mắt giữa căn phòng trắng lạnh.
Kỷ Hoài Sơ đứng cạnh cửa sổ, tay cầm áo khoác của mình và sổ tay của Hạ Dư, từ đầu đến cuối không nói nhiều nhưng cũng không rời đi. Vừa rồi ngoài hành lang có rất nhiều người chứng kiến cảnh Hạ Dư kéo hắn khỏi cửa phụ, tin chắc đã lan nhanh hơn vụ cầu thang hôm qua. Hạ Dư đoán diễn đàn trường lúc này hẳn đã có bài mới, tiêu đề có thể càng quá đáng hơn trước, nhưng y không có sức mở điện thoại kiểm tra. Điều duy nhất khiến y khó chịu là trong khoảnh khắc được Kỷ Hoài Sơ đỡ xuống phòng y tế, y lại thật sự cảm thấy an tâm, dù người cần được cứu rõ ràng là hắn chứ không phải y.
Bác sĩ dặn xong liền đi ra ngoài lấy thuốc giảm đau, trong phòng chỉ còn ba người im lặng đối diện nhau. Tống Nghiên khoanh tay đứng bên cạnh giường khám, cố nhịn nhưng cuối cùng vẫn không nhịn nổi. “Hạ Dư, tao nói với mày bao nhiêu lần rồi, muốn cứu người thì báo bảo vệ, gọi người xung quanh, hét lên cũng được, nhưng đừng có lao cả người vào. Hôm qua là cầu thang, hôm nay là biển kim loại, ngày mai nếu xe tải lao tới, có phải mày cũng định dùng mình chặn đầu xe không?”
Hạ Dư biết mình đuối lý, vì lúc đó mọi thứ xảy ra quá nhanh, y thật sự không nghĩ được cách nào hay hơn. Y cúi đầu chạm vào miếng băng trên đầu gối, giọng nhỏ hơn bình thường nhưng không hề qua loa. “Tao không cố ý làm mình bị thương, chỉ là lúc đó anh ấy đã xoay người đi về phía cửa phụ rồi. Nếu tao còn mất thời gian gọi người, tấm biển đã rơi xuống trước khi anh ấy kịp tránh. Lần sau tao sẽ cẩn thận hơn, không phải vì sợ đau, mà vì nếu tao ngã trước khi kéo được người thì mọi chuyện càng tệ.”
Tống Nghiên bị câu cuối chặn họng, tức đến mức muốn cười mà không cười nổi. Cậu quay sang nhìn Kỷ Hoài Sơ, giọng không còn giữ vẻ khách sáo với nam thần toàn trường. “Anh cũng nghe rồi đó, cậu ấy không phải kiểu người biết tự lượng sức. Anh có thể không tin đồng hồ gì đó, nhưng nếu anh thật sự muốn điều tra rõ, đừng đứng yên nhìn cậu ấy một mình xoay như con quay giữa đống tai nạn nữa. Chúng tôi là sinh viên bình thường, không có quyền cấm người khác đi đâu, càng không có cách lấy lịch trình riêng của anh nếu anh không chịu phối hợp.”
Kỷ Hoài Sơ không giận vì lời gần như trách móc ấy. Hắn đặt áo khoác lên lưng ghế, ánh mắt rơi xuống vai trái của Hạ Dư, nơi lớp áo mỏng bị kéo lệch để lộ một mảng da đã bắt đầu bầm tím. “Từ giờ, nếu cậu nhìn thấy thứ liên quan đến tôi, nhắn thẳng cho tôi trước. Tôi sẽ không giao toàn bộ lịch trình riêng cho cậu, nhưng những hoạt động công khai và nơi tôi phải đến trong mấy ngày tới, tôi có thể nói trước một phần. Đổi lại, cậu không được tự ý chắn trước mặt tôi kiểu vừa rồi.”
Hạ Dư ngẩng đầu quá nhanh, vai đau kéo theo một tiếng hít khẽ. Y không ngờ Kỷ Hoài Sơ sẽ nhượng bộ đến mức này, càng không ngờ hai lần bị mình kéo khỏi nguy hiểm có thể khiến người lý trí như hắn thay đổi thái độ. Nhưng vui mừng chưa kịp dâng lên, y lại nghĩ đến dãy số vẫn không biến mất, giống như mỗi lần y cứu chỉ là né được một nhát dao nhỏ trước khi lưỡi dao lớn hơn rơi xuống. “Tôi có thể nhắn cho anh, nhưng anh phải hứa thật sự xem, không được thấy phiền rồi tắt thông báo. Tôi không cần anh tin hết, chỉ cần khi tôi nói nguy hiểm, anh đừng lập tức bước tiếp.”
Kỷ Hoài Sơ nhìn y vài giây, trong mắt có một chút gì đó rất khó gọi tên. Hắn lấy điện thoại ra, mở mã QR rồi đưa đến trước mặt Hạ Dư. “Thêm liên lạc của tôi. Lời hứa thì tôi không nói tùy tiện, nhưng ít nhất trước khi đồng hồ của cậu chạy hết, tôi sẽ đọc tin nhắn. Còn việc tin đến mức nào, phải xem cậu đưa ra được bao nhiêu thứ không chỉ dựa vào cảm giác.”
Hạ Dư vội vàng lấy điện thoại quét mã, ngón tay vì căng thẳng mà bấm sai hai lần mới gửi được lời mời kết bạn. Ảnh đại diện của Kỷ Hoài Sơ chỉ là một nền xám đơn giản, tên tài khoản cũng là ba chữ cái viết tắt lạnh nhạt, hoàn toàn giống phong cách của hắn. Khi thông báo kết bạn thành công hiện lên, Hạ Dư bỗng có cảm giác hoang đường như mình vừa ký một thỏa thuận sinh tử với người đáng lẽ chỉ đứng rất xa trong truyền thuyết trường học. Tống Nghiên đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ, ánh mắt vừa nhẹ nhõm vừa cảnh giác, giống như nhìn thấy bạn mình tự tay mở cửa cho một rắc rối còn lớn hơn.
Rắc rối ấy đến nhanh hơn họ tưởng. Khi Hạ Dư rời phòng y tế, bài đăng mới trên diễn đàn trường đã leo lên trang đầu, tiêu đề lần này thậm chí còn chói mắt hơn hôm qua: “Hạ Dư khoa Truyền thông lại cứu Kỷ Hoài Sơ đúng lúc, đây là tình cờ hay kịch bản theo đuổi?” Bên dưới có người cắt video từ hành lang tầng ba, đoạn Hạ Dư lao tới kéo Kỷ Hoài Sơ được tua chậm đến mức trông như cảnh phim thần tượng, còn mảnh kính vỡ phía sau trở thành bằng chứng khiến mọi bình luận càng kích động. Không ít người bắt đầu tin Hạ Dư thật sự biết trước nguy hiểm, nhưng phần đông vẫn chọn cách dễ tiêu hóa hơn: y thích Kỷ Hoài Sơ đến phát điên, nên mới luôn nhìn chằm chằm vào hắn.
Tống Nghiên đọc mấy bình luận rồi suýt bóp nát điện thoại. “Đám này có bệnh à, tai nạn thật sự rơi xuống trước mặt còn chỉ lo ghép nhạc tình yêu với quay chậm. Cái gì mà ‘yêu thầm lâu năm không được đáp lại nên dùng mạng đổi một ánh nhìn’, nghe như biên kịch thất nghiệp viết vậy. Hạ Dư, mày đừng đọc nữa, đọc tiếp lại đau dạ dày.”
Hạ Dư vốn không muốn đọc, nhưng mắt vẫn vô thức rơi vào một bình luận được đẩy lên rất cao: “Kỷ Hoài Sơ nên cẩn thận, kiểu người lấy danh nghĩa cứu mạng để trói buộc người khác thường đáng sợ hơn fan cuồng bình thường.” Câu ấy như một cây kim nhỏ đâm vào nơi mềm nhất trong lòng y, bởi ngay cả chính y cũng không biết mình đang cứu người hay đang ép Kỷ Hoài Sơ phải tiếp nhận một phần bất thường của mình. Y lặng lẽ tắt màn hình, định nói không sao, nhưng khi ngẩng đầu lại thấy Lâm Tử Mặc đang đứng ở cuối hành lang phòng y tế. Người này cũng thuộc câu lạc bộ tài chính, nổi tiếng hòa nhã, thường xuất hiện cạnh Kỷ Hoài Sơ trong các hoạt động lớn nhưng ánh mắt lúc này lại khiến Hạ Dư nhớ đến bóng người sau góc tường tầng ba.
Lâm Tử Mặc đi tới rất tự nhiên, trên mặt mang nụ cười vừa đủ thân thiện để người khác không bắt bẻ được. Cậu ta nhìn Kỷ Hoài Sơ trước, rồi mới nhìn vai Hạ Dư, giọng nói ôn hòa như thật lòng quan tâm. “Hoài Sơ, cuộc họp tạm hủy rồi, đội thi công đang bị yêu cầu kiểm tra lại toàn bộ mặt ngoài giảng đường. Bạn Hạ Dư không sao chứ? Tôi vừa xem video trên diễn đàn, thật sự rất nguy hiểm, nhưng cũng quá trùng hợp, hai ngày liên tiếp đều là cậu ấy phát hiện trước.”
Hạ Dư nghe ra ý trong câu cuối, Tống Nghiên cũng nghe ra, chỉ có Kỷ Hoài Sơ vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh. Hắn không trả lời ngay mà cầm lấy điện thoại của mình, lướt qua bài đăng đang được truyền khắp trường. Dưới ánh đèn hành lang, dãy số trên đầu hắn giảm thêm vài giây, còn Hạ Dư lại thấy lòng bàn tay mình lạnh đi vì ánh mắt của Lâm Tử Mặc. Người kia nhìn y không giống hiếu kỳ, càng không giống sợ hãi, mà giống đang đánh giá một biến số ngoài kế hoạch.
Kỷ Hoài Sơ tắt màn hình, giọng không cao nhưng đủ để vài sinh viên đứng gần đó nghe thấy. “Tai nạn do tay vịn hỏng và biển quảng bá lắp đặt không chắc, nhà trường sẽ kiểm tra trách nhiệm của đơn vị thi công. Hạ Dư không tạo ra hai sự cố đó, cũng không có nghĩa vụ bị mọi người biến thành trò tiêu khiển. Nếu câu lạc bộ tài chính có người tham gia lan truyền suy đoán vô căn cứ, tôi sẽ xem lại tư cách hoạt động của người đó trong các dự án sắp tới.”
Lâm Tử Mặc khựng lại rất nhanh, nhanh đến mức nếu không phải Hạ Dư đang nhìn cậu ta, có lẽ đã bỏ qua. Nụ cười trên mặt cậu ta vẫn còn, nhưng khóe môi căng hơn một chút. “Cậu hiểu lầm rồi, tôi chỉ lo cho cậu thôi. Dù sao gần đây cậu vốn đang chuẩn bị đại diện trường tham gia tọa đàm doanh nghiệp, nếu cứ dính vào những lời đồn kỳ lạ, hình ảnh cá nhân ít nhiều cũng bị ảnh hưởng.”
Kỷ Hoài Sơ nhìn cậu ta, giọng càng nhạt hơn. “Tôi không cần người khác nhân danh lo cho tôi để đẩy một người vừa bị thương ra trước dư luận. Hạ Dư cứu tôi một lần là sự thật, còn người bên ngoài muốn viết thành chuyện gì thì tùy họ, nhưng đừng để tôi biết ai cố ý thêm lửa. Tử Mặc, cậu hiểu ý tôi chứ?”
Không khí trong hành lang lập tức căng lại. Hạ Dư ngạc nhiên đến mức quên cả đau vai, bởi đây là lần đầu tiên Kỷ Hoài Sơ công khai đứng về phía y trước mặt người khác. Tống Nghiên cũng sửng sốt, sau đó lập tức giấu vẻ hả hê bằng cách cúi đầu chỉnh balô. Lâm Tử Mặc cười nhẹ, gật đầu nói mình hiểu, nhưng khi xoay người rời đi, ánh mắt lướt qua Hạ Dư lại lạnh hơn lúc đến rất nhiều.
Sau khi Lâm Tử Mặc đi xa, Hạ Dư mới hoàn hồn. Y muốn cảm ơn Kỷ Hoài Sơ, nhưng lời đến miệng lại bị chặn bởi cảm giác khó xử không tên. Người này vừa mới sáng còn nghi ngờ y theo dõi, chiều đã vì y chặn lời đồn trước mặt người khác, tốc độ thay đổi nhanh đến mức Hạ Dư không biết nên đặt lòng mình ở đâu cho đúng. Kỷ Hoài Sơ lại như không nhận ra sự bối rối của y, chỉ nhìn điện thoại một lát rồi nói câu khiến cả Hạ Dư lẫn Tống Nghiên cùng cứng người.
“Diễn đàn đang nói cậu thích tôi.” Kỷ Hoài Sơ cất điện thoại vào túi, ánh mắt bình tĩnh dừng trên mặt Hạ Dư. “Tôi muốn nghe chính miệng cậu trả lời. Cậu làm tất cả những chuyện này, thật sự chỉ vì đồng hồ đếm ngược, hay còn vì lý do khác?”
Hạ Dư cảm thấy mặt mình nóng lên rất nhanh, không phải vì chột dạ hoàn toàn, mà vì câu hỏi này quá trực tiếp, lại rơi vào lúc y vừa được hắn bảo vệ. Y nhớ lại ngày trước khi quay phỏng vấn cho hội sinh viên, Kỷ Hoài Sơ đứng trước ống kính trả lời từng câu rất gọn, ánh nắng rơi trên vai hắn đẹp đến mức y từng ngẩn người vài giây. Nhưng chút rung động mơ hồ ấy khác xa việc lấy mạng mình lao vào tai nạn, Hạ Dư phân biệt được, chỉ là khi đối diện ánh mắt của hắn, sự phân biệt ấy bỗng trở nên khó nói thành lời.
“Tôi không biết.” Hạ Dư đáp rất khẽ, sau đó lại tự ép mình nhìn thẳng vào hắn. “Trước hôm qua, anh chỉ là người tôi thấy rất nổi bật trong trường, có lẽ từng ngưỡng mộ, từng thấy anh đẹp đến mức không giống người thật, nhưng tôi chưa từng nghĩ sẽ bước vào cuộc sống của anh. Tôi cứu anh vì tôi thấy đồng hồ, vì tôi sợ anh chết, không phải vì muốn dùng chuyện đó bắt anh thích tôi.”
Kỷ Hoài Sơ không cười, cũng không lộ vẻ chế giễu. Hắn nhìn Hạ Dư thật lâu, lâu đến mức Tống Nghiên bên cạnh phải ho nhẹ một tiếng để nhắc hai người đây vẫn là hành lang phòng y tế. Cuối cùng, Kỷ Hoài Sơ đưa tay lấy lại sổ tay trong tay Tống Nghiên, lật đến trang lịch trình rồi dùng bút của Hạ Dư thêm một dòng vào phía dưới. Hạ Dư cúi mắt nhìn theo, thấy hắn viết: “Tối thứ năm, 19:30, tọa đàm doanh nghiệp, hội trường cũ.”
Đầu bút dừng lại trên ba chữ “hội trường cũ”, Hạ Dư bỗng thấy tim mình hụt một nhịp rất mạnh. Dãy số trên đầu Kỷ Hoài Sơ vẫn tiếp tục trôi, nhưng trong khoảnh khắc y nhìn vào dòng chữ kia, màu đỏ bỗng nhòe đi như máu loãng dưới nước. Kỷ Hoài Sơ khép sổ, đưa trả cho y, giọng bình tĩnh nhưng ánh mắt lại sâu hơn trước. “Tôi cho cậu một cơ hội chứng minh mình không nói dối. Từ giờ đến tối thứ năm, cậu đi cùng tôi trong những hoạt động công khai, nhưng nếu cậu lại tự làm mình bị thương, thỏa thuận này lập tức hủy.”
(Hết chương 4)
Bình luận 💬 0