Chương 6: Ghen Tuông Và Bí Mật
Kỷ Hoài Sơ đưa Hạ Dư vào phòng y tế lần thứ ba trong vòng hai ngày, đến mức bác sĩ trường nhìn thấy hai người thì vẻ mặt đã không còn bất ngờ. Vết thương trên mu bàn tay không sâu, nhưng đường rạch dài, máu thấm qua khăn tay trắng của Kỷ Hoài Sơ thành một vệt đỏ rất chói mắt. Hạ Dư ngồi trên ghế, vai trái còn đau, đầu gối cũng âm ỉ, bàn tay lại bị bác sĩ giữ lại sát trùng, cả người giống như một bản ghi chép sống về hậu quả của việc cứu người quá nhiệt tình. Điều làm y khó chịu hơn cả đau là Kỷ Hoài Sơ đứng ngay bên cạnh, im lặng nhìn bác sĩ xử lý vết thương, ánh mắt lạnh đến mức Hạ Dư có cảm giác mình không phải bệnh nhân mà là phạm nhân vừa bị bắt tại trận.
Bác sĩ vừa dán gạc vừa dặn vài ngày tới không được để vết thương chạm nước, hạn chế cử động mạnh và quay lại thay băng đúng giờ. Hạ Dư ngoan ngoãn gật đầu, nhưng vừa rút tay về đã bị Kỷ Hoài Sơ giữ cổ tay kiểm tra thêm một lần. Động tác của hắn rất nhẹ, ngón tay không chạm vào miệng vết thương, chỉ nâng tay y lên một chút để chắc chắn băng gạc không bị lệch. Hạ Dư nhìn hàng mi cụp xuống của hắn, trong lòng bỗng sinh ra cảm giác vừa chua vừa mềm, như thể bản thân mới là người có đồng hồ đếm ngược trên đầu nên mới được hắn nhìn bằng ánh mắt ấy.
Kỷ Hoài Sơ đưa y ra ngoài, không đi về hướng bãi xe mà rẽ sang hành lang nối với căng tin sinh viên. “Cậu chưa ăn trưa đúng không? Đừng nhìn tôi như vậy, mặt cậu trắng đến mức bác sĩ vừa rồi phải hỏi có cần đo huyết áp không. Từ hôm qua đến giờ, ngoài chạy, bị thương và khiến người khác đau đầu, cậu còn nhớ mình đã ăn bữa nào tử tế không?”
Hạ Dư bị hỏi đến nghẹn. Y vốn muốn nói mình không đói, nhưng bụng lại rất không nể mặt kêu một tiếng nhỏ ngay khi hai người đi qua máy bán nước tự động. Tai Hạ Dư lập tức đỏ lên, còn Kỷ Hoài Sơ chỉ liếc y một cái, không cười nhưng ánh mắt dịu đi rất ít. Sự dịu dàng nhỏ đến mức gần như không thể gọi tên ấy khiến Hạ Dư càng không biết nên giấu mặt ở đâu, đành cúi đầu đi theo hắn vào căng tin như một học sinh bị giáo viên chủ nhiệm bắt đi ăn đúng giờ.
Căng tin giờ này không quá đông, nhưng sự xuất hiện cùng lúc của Kỷ Hoài Sơ và Hạ Dư vẫn khiến rất nhiều người quay đầu nhìn. Kỷ Hoài Sơ chọn một bàn sát cửa sổ, đặt khay cơm trước mặt Hạ Dư rồi ngồi xuống đối diện, bình tĩnh như thể những ánh mắt xung quanh chỉ là gió lướt qua. Hạ Dư cầm đũa, cố ép mình ăn vài miếng, nhưng mỗi lần ngẩng đầu đều nhìn thấy dãy số đỏ trên đầu hắn. 4 ngày 20 giờ 31 phút, chỉ ngắn hơn hôm qua chưa đầy một ngày, nhưng với Hạ Dư mà nói, nó giống như một sợi dây đang siết dần quanh cổ.
Kỷ Hoài Sơ gắp miếng rau trong khay của mình sang bát y, giọng nhàn nhạt nhưng không cho phép từ chối. “Ăn trước rồi nói chuyện. Tôi đã gửi lịch trình công khai ba ngày tới vào điện thoại cậu, còn những việc riêng không liên quan đến trường thì tôi sẽ báo trước nếu phải đi xa hoặc đến nơi ít người. Cậu cũng phải báo cho tôi khi đồng hồ thay đổi, không được tự mình suy diễn rồi lặng lẽ chạy đi kiểm tra.”
Hạ Dư mở điện thoại nhìn tin nhắn hắn vừa gửi, quả nhiên có một bảng lịch trình rất rõ ràng, từ cuộc họp câu lạc bộ, buổi tọa đàm doanh nghiệp đến tổng duyệt lễ hội trường. Y nhìn dòng “tối thứ năm, hội trường cũ” thì đầu ngón tay hơi siết lại, cảm giác bất an cũ lập tức trồi lên. “Anh có thể đổi địa điểm buổi tọa đàm không? Hội trường cũ nghe đã thấy không an toàn, nếu nơi đó lâu rồi không sử dụng, hệ thống điện, cửa thoát hiểm, thiết bị sân khấu đều có thể xảy ra vấn đề.”
Kỷ Hoài Sơ nhìn y, không phủ nhận ngay như trước. “Buổi tọa đàm này do trường phối hợp với doanh nghiệp tổ chức, địa điểm không phải tôi quyết. Nhưng tôi có thể yêu cầu ban tổ chức kiểm tra lại thiết bị và cửa thoát hiểm, cũng có thể đến sớm cùng cậu xem trước một vòng. Nếu không có căn cứ cụ thể, một sinh viên không thể chỉ vì cảm giác bất an mà yêu cầu đổi cả hội trường.”
Hạ Dư biết hắn nói đúng, nhưng chữ “không thể” ấy vẫn đè nặng lên lòng y. Y cúi đầu ăn thêm một miếng cơm, trong miệng nhạt đến mức không phân biệt được vị gì. Từ khi nhìn thấy đồng hồ đếm ngược, điều khiến y bất lực nhất chính là mỗi nguy hiểm đều có vẻ hợp lý sau khi xảy ra, còn trước đó thì chỉ giống sự hoảng loạn vô căn cứ của y. Y càng muốn cứu Kỷ Hoài Sơ, càng nhận ra mình không có quyền lực gì ngoài đôi mắt nhìn thấy con số chết chóc ấy.
Một giọng nói trong trẻo vang lên bên cạnh bàn đúng lúc không khí giữa hai người trầm xuống. “Hoài Sơ, hóa ra cậu ở đây, tôi tìm cậu từ phòng họp truyền thông đến bãi xe mà không thấy. Tối nay đội lễ tân của tọa đàm có buổi chạy quy trình, giáo viên bảo cậu và tôi cùng xem lại phần dẫn khách doanh nghiệp, nếu cậu rảnh thì đi với tôi luôn nhé.”
Hạ Dư ngẩng đầu, nhìn thấy một nam sinh cao gầy đứng bên cạnh Kỷ Hoài Sơ, tóc nhuộm nâu rất nhạt, áo khoác đồng phục hội sinh viên khoác hờ trên vai. Người này tên Du Cảnh, sinh viên khoa Ngoại ngữ, từng nổi tiếng một thời vì công khai tỏ tình với Kỷ Hoài Sơ trong buổi tiệc cuối năm của câu lạc bộ liên khoa. Dù chuyện đó sau này bị nói là một trò đùa uống phạt, rất nhiều người vẫn tin Du Cảnh thật sự thích Kỷ Hoài Sơ, bởi cậu ta chưa bao giờ phủ nhận khi bị trêu. Hạ Dư biết chuyện này không phải vì quan tâm đời tư của nam thần, mà vì bài viết về lần tỏ tình ấy từng treo trên diễn đàn suốt mấy ngày, ngay cả người không hóng chuyện như y cũng bị bạn cùng phòng nhét vào mắt.
Du Cảnh nhìn sang Hạ Dư, nụ cười lập tức sáng hơn một chút. “Cậu là Hạ Dư đúng không? Hai ngày nay tên cậu còn nổi hơn cả bài tuyển thành viên của hội sinh viên. Tôi không có ý xấu đâu, chỉ là tò mò người có thể khiến Hoài Sơ ngồi ăn ở căng tin giữa ban ngày trông như thế nào, dù sao cậu ấy trước giờ rất ít khi ăn ở nơi đông người.”
Hạ Dư nghe câu ấy, trong lòng bỗng nổi lên một cảm giác khó chịu rất nhỏ. Không phải vì Du Cảnh nói sai, cũng không phải vì giọng cậu ta có ác ý, mà vì những chữ “trước giờ rất ít khi” khiến y nhận ra người này biết thói quen của Kỷ Hoài Sơ nhiều hơn mình. Hạ Dư cúi mắt nhìn khay cơm, tự nhắc mình không có tư cách để ý, bởi y và Kỷ Hoài Sơ mới nói chuyện tử tế chưa đến ba ngày. Nhưng lý trí càng rõ ràng, cảm giác chua nhẹ trong lòng càng trở nên vô lý.
Kỷ Hoài Sơ đặt đũa xuống, giọng bình tĩnh như không nghe ra sự thân mật trong lời Du Cảnh. “Tối nay tôi có việc, không tham gia chạy quy trình. Phần dẫn khách gửi tài liệu cho tôi, nếu có điểm cần sửa tôi sẽ trả lời trước chín giờ. Còn việc ăn ở đâu là chuyện riêng của tôi, không cần báo cáo với hội sinh viên.”
Du Cảnh bật cười, dường như đã quen với thái độ lạnh nhạt của hắn. Cậu ta kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Kỷ Hoài Sơ mà không hỏi trước, khoảng cách gần đến mức Hạ Dư lập tức nhìn sang vết thương trên tay mình để ép mắt không dừng lại ở đó. “Cậu vẫn khó gần như vậy, nhưng tối nay thật sự cần cậu lộ mặt một chút. Giáo viên phụ trách rất coi trọng buổi tọa đàm này, còn dặn tôi nhất định kéo cậu qua, nếu không sáng mai lại phải nghe mắng.”
Hạ Dư nghe đến chữ “tối nay” thì lập tức ngẩng đầu. Y không biết buổi chạy quy trình có nằm trong lịch trình Kỷ Hoài Sơ vừa gửi hay không, càng không biết địa điểm tối nay có liên quan đến hội trường cũ hay chỉ là phòng họp bình thường. Nhưng sau hai lần nguy hiểm nối tiếp, bất kỳ lịch trình phát sinh nào cũng khiến y căng thẳng. “Tối nay ở đâu? Có xa không, chỗ đó có đang sửa chữa hoặc có thiết bị sân khấu không?”
Du Cảnh ngẩn ra, sau đó nhìn Hạ Dư bằng ánh mắt thú vị. “Ở hội trường phụ cạnh nhà nghệ thuật, không xa đâu, cũng không đến mức nguy hiểm. Cậu hỏi kỹ như vậy, chẳng lẽ bây giờ thật sự làm quản lý an toàn riêng cho Hoài Sơ? Tôi nghe nói cậu nhìn thấy đồng hồ đếm ngược, vậy trên đầu tôi có không, nếu có thì nhớ nhắc trước nhé, tôi sợ đau lắm.”
Lời trêu đùa ấy khiến Hạ Dư mím chặt môi. Nếu là trước đây, y có lẽ sẽ xấu hổ rồi im lặng, nhưng dãy số trên đầu Kỷ Hoài Sơ vẫn đang chạy, còn Du Cảnh lại dùng giọng thoải mái để nhắc đến thứ khiến y mất ngủ cả đêm. Hạ Dư đặt đũa xuống, giọng không lớn nhưng rõ đến mức cả Kỷ Hoài Sơ cũng nhìn sang. “Tôi không lấy chuyện này ra đùa, vì người bị ngã cầu thang hôm đó thật sự chảy máu, Kỷ Hoài Sơ cũng thật sự suýt bị tấm biển rơi trúng. Nếu anh ấy phải đến hội trường phụ tối nay, tôi sẽ đi cùng.”
Du Cảnh hơi nhướng mày, nụ cười vẫn còn nhưng ánh mắt đã sắc hơn. “Cậu quyết định thay Hoài Sơ sao? Tôi tưởng cậu chỉ nhắc nhở nguy hiểm, không ngờ còn quản luôn cậu ấy đi với ai. Chúng tôi quen nhau lâu hơn cậu nghĩ, trước đây tôi và cậu ấy chạy chương trình cùng nhau rất nhiều lần, không đến mức cần người thứ ba đứng cạnh nhìn chằm chằm đâu.”
Hạ Dư biết mình đang bị kích, nhưng câu “quen nhau lâu hơn” lại khiến cảm giác khó chịu trong lòng bỗng đậm hơn. Y nắm chặt mép bàn, vừa bực chính mình vô lý, vừa không khống chế được nỗi sợ Kỷ Hoài Sơ rời khỏi tầm mắt mình. “Trong bảy ngày này thì không được. Anh ấy đi với ai cũng được, nhưng tôi phải biết anh ấy ở đâu, có nguy hiểm hay không. Sau khi đồng hồ biến mất, anh ấy muốn đi cùng ai, muốn làm gì, tôi sẽ không hỏi thêm một câu.”
Căng tin trong khoảnh khắc ấy như yên xuống rất nhẹ. Du Cảnh nhìn Hạ Dư, vẻ trêu chọc trên mặt bị sự nghiêm túc gần như cố chấp của y làm cho nhạt đi. Kỷ Hoài Sơ lại không nhìn Du Cảnh nữa, chỉ nhìn Hạ Dư, ánh mắt sâu đến mức khiến y chậm rãi nhận ra mình vừa nói một câu rất giống ghen tuông. Sau khi ý thức được điều đó, mặt Hạ Dư lập tức nóng bừng, nhưng lời đã nói ra không thể nuốt lại, chỉ có thể cúi đầu uống nước như thể cổ họng thật sự khát đến mức cần cứu mạng.
Kỷ Hoài Sơ đột nhiên cầm khay cơm của mình đứng dậy, đồng thời lấy luôn áo khoác đang vắt trên lưng ghế. “Tôi không đi hội trường phụ tối nay. Du Cảnh, cậu nói với giáo viên phụ trách rằng lịch trình chạy quy trình gửi qua email, phần của tôi sẽ kiểm tra từ xa. Hạ Dư còn phải thay băng, ăn xong tôi đưa cậu ấy về ký túc xá.”
Du Cảnh nhìn hắn, lần này nụ cười rốt cuộc nhạt đi thật. “Hoài Sơ, cậu nghiêm túc đấy à? Chỉ vì cậu ấy nói không được đi với người khác trong bảy ngày, cậu thật sự nghe theo? Tôi biết cậu không thích bị người khác quản, cho nên chuyện này càng làm tôi tò mò, cậu để cậu ấy can thiệp đến mức này vì tin đồng hồ đó, hay vì cậu ấy đặc biệt hơn người khác?”
Kỷ Hoài Sơ không né tránh câu hỏi, cũng không nhìn Hạ Dư để tìm phản ứng. Hắn chỉ bình thản đặt khăn giấy mới bên cạnh tay bị thương của y, giống như đã cân nhắc xong từ lâu. “Cậu ấy vừa cứu tôi hai lần và cứu thêm hai người khác trước mặt tôi. Chừng đó đủ để cậu ấy đặc biệt hơn người chỉ đứng ngoài đánh giá. Còn chuyện tôi có cho ai can thiệp vào lịch trình của mình hay không, từ trước đến nay đều do tôi quyết định, không phải do người khác tò mò.”
Du Cảnh im lặng vài giây rồi đứng dậy rời đi, trước khi đi còn nhìn Hạ Dư bằng ánh mắt pha giữa bất ngờ và không cam lòng. Hạ Dư ngồi cứng trên ghế, lòng rối như bị ai đổ cả hộp chỉ xuống. Y không muốn mình giống kẻ dùng nguy hiểm để chen vào quan hệ của Kỷ Hoài Sơ với người khác, nhưng khi nghe hắn từ chối đi cùng Du Cảnh, một góc rất nhỏ trong lòng lại không thể phủ nhận là nhẹ nhõm. Sự nhẹ nhõm ấy đáng xấu hổ đến mức y không dám đối diện, chỉ biết cúi đầu thu dọn khay cơm với tốc độ rất chậm.
Kỷ Hoài Sơ ngồi xuống lại đối diện y, như thể cuộc đối thoại vừa rồi không hề khiến hắn bận tâm. “Cậu vừa nói sau khi đồng hồ biến mất, tôi muốn đi cùng ai, làm gì, cậu sẽ không hỏi thêm một câu. Câu này nghe rất rộng lượng, nhưng cũng rất vô trách nhiệm. Hạ Dư, cậu kéo tôi vào chuyện này, khiến tôi bắt đầu tin cậu, rồi định bảy ngày sau rút lui sạch sẽ như mình chưa từng xuất hiện sao?”
Hạ Dư bị hỏi đến ngẩn ra. Y vốn chỉ nghĩ đến việc cứu hắn qua bảy ngày, chưa từng dám tưởng tượng sau bảy ngày họ sẽ ở vị trí nào trong cuộc sống của nhau. Nếu Kỷ Hoài Sơ sống sót, nếu đồng hồ biến mất, nếu mọi thứ quay về bình thường, có lẽ y nên trở lại làm một sinh viên khoa Truyền thông bình thường, còn hắn vẫn là nam thần xa cách được người khác ngưỡng mộ. Nhưng khi nghe Kỷ Hoài Sơ nói “rút lui sạch sẽ”, trong lòng y lại đau nhẹ như mu bàn tay vừa bị sát trùng thêm lần nữa.
“Tôi không nghĩ xa đến vậy.” Hạ Dư nói thật, bởi nói dối lúc này chỉ càng khiến bản thân đáng ghét hơn. “Tôi chỉ sợ anh chết, sợ đến mức không còn chỗ để nghĩ sau bảy ngày sẽ thế nào. Nếu anh sống qua ngày đó, anh ghét tôi cũng được, quên tôi cũng được, chỉ cần anh còn sống là được.”
Kỷ Hoài Sơ nhìn y thật lâu, ánh mắt trầm đến mức Hạ Dư không đoán được bên trong là tức giận hay thứ khác. Cuối cùng, hắn không tiếp tục ép hỏi nữa, chỉ cầm điện thoại lên mở một email vừa nhận. “Ban tổ chức gửi sơ đồ tọa đàm tối thứ năm rồi. Hội trường cũ có ba cửa thoát hiểm, một phòng đạo cụ phía sau sân khấu, phòng điều khiển âm thanh ở tầng lửng và kho điện phụ ở cánh phải. Nếu cậu thật sự bất an với nơi đó, chiều mai chúng ta đến xem trước.”
Hạ Dư lập tức ngồi thẳng hơn, vết thương trên tay cũng bị quên mất. Hắn phóng to sơ đồ trên màn hình, để Hạ Dư nhìn rõ từng khu vực, còn kiên nhẫn chỉ vị trí cửa phụ, cầu thang hậu trường và đường dây điện tạm. Càng nhìn, Hạ Dư càng thấy cảm giác nghẹt thở lúc đọc ba chữ “hội trường cũ” trở lại mạnh hơn. Khi ánh mắt y dừng trên phòng đạo cụ phía sau sân khấu, dãy số trên đầu Kỷ Hoài Sơ bỗng méo đi một nhịp, và trong một khoảnh khắc rất ngắn, Hạ Dư như ngửi thấy mùi khói cháy thoảng qua giữa căng tin đầy mùi thức ăn.
Điện thoại của Kỷ Hoài Sơ đột nhiên rung lên, kéo Hạ Dư khỏi cảm giác lạnh buốt ấy. Tin nhắn đến từ ban tổ chức, nội dung thông báo lịch tổng duyệt tối thứ năm đổi từ hội trường phụ sang chính hội trường cũ để tiết kiệm thời gian bố trí thiết bị. Hạ Dư nhìn dòng chữ ấy, sắc mặt thay đổi đến mức Kỷ Hoài Sơ lập tức nghiêng người chắn tầm nhìn của những người xung quanh. Trên đầu hắn, đồng hồ đỏ vẫn chạy, còn trong đầu Hạ Dư chỉ còn một ý nghĩ càng lúc càng rõ ràng: bí mật của cái chết không nằm trên đường đi, không nằm ở bãi xe, mà đang chờ họ trong hội trường cũ.
(Hết chương 6)
Bình luận 💬 0