Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

CHỈ CÓ TÔI BIẾT NAM THẦN CHỈ CÒN SỐNG 7 NGÀY

Chương 9: Người Đáng Chết Là Tôi

Chương 1: Đồng Hồ Trên Đầu Nam Thần Chương 2: Không Ai Tin Tôi Chương 3: Lần Đầu Cứu Anh Chương 4: Cậu Có Thích Tôi Không? Chương 5: Đừng Tránh Tôi Nữa Chương 6: Ghen Tuông Và Bí Mật Chương 7: Nụ Hôn Trước Ngày Chết Chương 8: Người Muốn Anh Chết Chương 9: Người Đáng Chết Là Tôi Chương 10: Bảy Ngày Sau, Anh Vẫn Còn Sống Chương 11: Sau Bảy Ngày, Tôi Thành Bạn Trai Nam Thần
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 9: Người Đáng Chết Là Tôi

Hạ Dư xem đoạn video đến lần thứ năm thì ngón tay đã lạnh đến mức không còn cảm giác. Màn hình laptop dừng ở cảnh Kỷ Hoài Sơ lao về phía phòng đạo cụ trong buổi mô phỏng tháng trước, bóng dáng hắn bị ánh đèn khẩn cấp kéo dài trên nền sân khấu tối, còn Hạ Dư trong khung hình lại đứng ngay sau cánh cửa kẹt như một người vốn đã bị số phận đánh dấu. Trước đó y luôn nghĩ đồng hồ trên đầu Kỷ Hoài Sơ báo trước cái chết của hắn, nên y cố kéo hắn khỏi giàn giáo, khỏi xe điện, khỏi hội trường cũ. Nhưng nếu cái chết ban đầu thuộc về y, còn Kỷ Hoài Sơ chỉ chết vì lao vào cứu y, vậy tất cả cố gắng mấy ngày qua chẳng khác nào kéo hắn đến gần mình hơn, rồi tự tay đặt hắn vào đúng vị trí sẽ mất mạng.

Điện thoại trên bàn rung lên, màn hình hiện cuộc gọi video đúng giờ của Kỷ Hoài Sơ. Hạ Dư nhìn tên hắn, cổ họng nghẹn cứng, không dám nhận máy ngay vì sợ chỉ cần thấy mặt hắn, chút lý trí vừa gom lại sẽ lập tức tan sạch. Cuộc gọi tự ngắt, rồi tin nhắn tiếp theo hiện lên rất nhanh, chỉ có một câu hỏi ngắn: “Cậu đang ở đâu, vì sao không nhận máy?” Hạ Dư nhìn những chữ ấy, nước mắt bất ngờ rơi xuống mu bàn tay bị thương, thấm qua mép băng gạc khiến vết đau âm ỉ nhói lên.

Y lau mặt thật mạnh, mở khung chat rồi gõ từng chữ như cắt vào chính mình. “Tôi ở ký túc xá, vừa rồi ngủ quên nên không nghe máy. Anh đừng gọi nữa, tôi muốn nghỉ một lát. Ngày mai tôi sẽ không đến hội trường, chuyện đồng hồ có lẽ là tôi nhìn nhầm nhiều lần rồi tự dọa mình, anh cứ làm theo kế hoạch của anh.”

Tin nhắn vừa gửi đi, cuộc gọi của Kỷ Hoài Sơ lập tức hiện lên lần nữa. Hạ Dư không nhận, chỉ tắt máy rồi úp điện thoại xuống bàn, nhưng tiếng rung vẫn truyền qua mặt gỗ như một nhịp tim cố chấp không chịu chết. Y biết Kỷ Hoài Sơ sẽ không tin, vì người đó quá thông minh, lại đã nhìn thấy y sợ hãi thế nào trước hội trường cũ. Nhưng y cũng biết chỉ cần còn để Kỷ Hoài Sơ ở bên cạnh mình, khi tai nạn thật sự xảy ra, hắn nhất định sẽ lao tới, giống như trong đoạn video mô phỏng tháng trước.

Tống Nghiên đẩy cửa ký túc xá bước vào đúng lúc Hạ Dư đóng laptop. Cậu vốn định hỏi vì sao không trả lời Kỷ Hoài Sơ, nhưng vừa thấy sắc mặt của Hạ Dư thì lập tức im bặt. Hạ Dư ngồi dưới ánh đèn bàn, môi trắng đến gần như không còn máu, mắt đỏ nhưng không khóc thành tiếng, vẻ mặt ấy còn đáng sợ hơn lúc nhìn thấy đồng hồ trên đầu người khác. Tống Nghiên đi tới kéo ghế ngồi xuống, giọng hạ thấp như sợ làm y vỡ ra.

“Đoạn video đó có vấn đề gì đúng không?” Tống Nghiên nhìn laptop đã đóng, tay vô thức siết chặt điện thoại. “Tao gửi cho mày vì muốn mày xem thử hội trường cũ từng mô phỏng lối thoát hiểm thế nào, không phải để mày một mình nghĩ đến mức thành ra như vậy. Hạ Dư, nếu phát hiện chuyện gì thì nói với tao, đừng tự quyết định rồi làm chuyện ngu ngốc.”

Hạ Dư nhìn Tống Nghiên rất lâu, cuối cùng vẫn mở laptop ra cho cậu xem đoạn cuối của video. Y không còn sức giải thích vòng vo, chỉ chỉ vào chính mình trong khung hình rồi chỉ sang bóng dáng Kỷ Hoài Sơ lao vào từ ngoài cửa. “Người bị kẹt trong mô phỏng tháng trước là tao, không phải anh ấy. Nếu tối thứ năm tai nạn lặp lại, người đáng lẽ bị nhốt trong phòng đạo cụ cũng là tao. Đồng hồ trên đầu Kỷ Hoài Sơ xuất hiện vì anh ấy sẽ cứu tao rồi chết thay, cho nên dù tao tránh được bao nhiêu nguy hiểm nhỏ, đồng hồ vẫn không biến mất.”

Tống Nghiên xem xong, sắc mặt cũng trắng đi từng chút. Cậu há miệng muốn phản bác nhưng lại không tìm được điểm nào đủ chắc, vì mọi chuyện mấy ngày qua bỗng nhiên ghép lại thành một hình dạng đáng sợ. Kỷ Hoài Sơ không có mặt ở mọi nguy hiểm vì hắn là mục tiêu duy nhất, mà vì Hạ Dư luôn kéo hắn vào quỹ đạo của mình. Nếu số phận thật sự muốn một người chết trong hội trường cũ, người bị kéo về trung tâm có thể vốn không phải nam thần lạnh lùng đứng trên sân khấu, mà là Hạ Dư đang cầm máy quay chạy sau hậu trường.

Tống Nghiên đập tay xuống bàn, giọng khàn đi vì gấp. “Vậy càng phải nói cho Kỷ Hoài Sơ biết, để anh ta tránh xa mày vào tối mai, không để anh ta vào hội trường, cũng không để mày bước vào đó. Hai người cùng tránh đi không được sao, việc gì phải tự biến thành phim ngược luyến như vậy? Tao lập tức gọi cho anh ta, nếu anh ta không nghe máy tao sẽ chạy xuống hội trường kéo người về.”

Hạ Dư giữ tay Tống Nghiên lại, lực không mạnh nhưng đủ khiến cậu khựng lại. Y biết cách tốt nhất nghe có vẻ là nói thật, nhưng Kỷ Hoài Sơ đã hứa không rời khỏi y quá xa, mà người đó một khi biết y mới là điểm chết sẽ càng không chịu đứng ngoài. “Không được nói hết cho anh ấy, ít nhất là không được nói theo cách khiến anh ấy biết mình sẽ chết thay tao. Anh ấy không phải kiểu người nghe xong sẽ bỏ mặc, Tống Nghiên, anh ấy sẽ canh tao còn chặt hơn, đến lúc xảy ra chuyện lại càng lao vào nhanh hơn.”

Tống Nghiên tức đến mắt cũng đỏ. “Vậy mày định làm gì, nói mấy câu khó nghe để anh ta ghét mày rồi tự mình đi chết à? Hạ Dư, tao quen mày ba năm, mày đừng tưởng tao không đoán được mấy kịch bản tự hy sinh rẻ tiền trong đầu mày. Nếu mày dám lừa tao hoặc lừa Kỷ Hoài Sơ để một mình đến hội trường, tao nhất định mắng mày đến lúc nằm viện cũng không yên.”

Hạ Dư bật cười rất nhẹ, nhưng nụ cười còn khó coi hơn khóc. Y không muốn chết, càng không muốn để Kỷ Hoài Sơ chết, nhưng khoảng cách giữa hai điều ấy bỗng trở nên hẹp đến mức chỉ cần một bước sai là rơi xuống vực. “Tao không muốn một mình đi chết, tao sẽ làm cách khác. Tối mai tao tránh khỏi hội trường, tránh khỏi Kỷ Hoài Sơ, chỉ cần tao không xuất hiện ở điểm chết thì anh ấy sẽ không có lý do cứu tao. Nhưng trước đó tao phải khiến anh ấy không tìm tao nữa, nếu không anh ấy nhất định sẽ đến ký túc xá kéo tao đi cùng hoặc đứng dưới lầu canh cả đêm.”

Lời còn chưa dứt, cửa ký túc xá bỗng bị gõ ba tiếng rất rõ. Hạ Dư và Tống Nghiên đồng thời cứng người, bởi giờ này bạn cùng phòng khác đều đang ở thư viện, người ngoài lại rất hiếm khi lên thẳng tầng ký túc. Tống Nghiên đi ra mở cửa với vẻ mặt cảnh giác, sau đó toàn thân lập tức khựng lại. Kỷ Hoài Sơ đứng ngoài cửa, áo khoác còn dính bụi từ hội trường cũ, trên đầu là dãy số đỏ chói: 1 ngày 17 giờ 46 phút 03 giây.

Kỷ Hoài Sơ không bước vào ngay, ánh mắt xuyên qua vai Tống Nghiên rơi thẳng lên Hạ Dư. “Cậu tắt điện thoại, không nhận cuộc gọi, nhắn một câu nói mình nhìn nhầm rồi bảo tôi cứ làm theo kế hoạch. Nếu cậu nghĩ như vậy có thể khiến tôi tin, vậy mấy ngày qua cậu thật sự đánh giá tôi quá thấp. Hạ Dư, đi ra nói chuyện với tôi, hoặc tôi đứng ở đây nói trước mặt bạn cùng phòng của cậu cũng được.”

Hạ Dư biết mình không tránh được, nên cuối cùng vẫn đi theo hắn xuống sân sau ký túc xá. Tống Nghiên muốn đi cùng nhưng bị Kỷ Hoài Sơ nhìn một cái, còn Hạ Dư cũng lắc đầu rất nhẹ, vì có những lời càng ít người nghe càng tốt. Sân sau ký túc xá có mấy hàng ghế đá dưới tán cây, đèn đường chiếu xuống thành những quầng sáng loang lổ, tiếng sinh viên cười nói từ sân bóng xa xa truyền đến nghe như thuộc về một thế giới khác. Hạ Dư đứng cách Kỷ Hoài Sơ hai bước, cố gắng không nhìn đồng hồ trên đầu hắn, nhưng màu đỏ ấy vẫn phản chiếu trong đáy mắt như không cho y đường lui.

Kỷ Hoài Sơ mở lời trước, không vòng vo, cũng không dùng giọng dỗ dành. “Cậu phát hiện điều gì trong đoạn video Tống Nghiên gửi cho cậu. Đừng nói dối, cũng đừng dùng câu ‘tôi nhìn nhầm’ để qua loa. Tôi có thể chấp nhận chuyện cậu sợ, có thể chấp nhận cậu rối loạn, nhưng không chấp nhận cậu tự quyết định đẩy tôi ra ngoài mà không cho tôi biết lý do.”

Hạ Dư cắn môi đến đau, dùng cảm giác ấy ép mình nói ra những lời đã chuẩn bị. “Lý do là tôi mệt rồi. Mấy ngày nay tôi vì một cái đồng hồ không ai thấy mà bị thương liên tục, bị người ta mắng là fan cuồng, bị kéo vào tin đồn với anh, còn anh lại dùng vài câu tin tưởng để khiến tôi càng không thể dứt ra. Kỷ Hoài Sơ, tôi không muốn tiếp tục nữa, anh sống hay chết vốn không liên quan đến tôi, tôi không nên vì anh mà biến cuộc sống của mình thành một đống hỗn loạn.”

Kỷ Hoài Sơ nhìn y, ánh mắt không hề dao động như y mong muốn. “Cậu nói dối rất tệ. Khi cậu thật sự sợ, ngón tay sẽ nắm lại trước, sau đó mới cúi đầu, còn khi cậu muốn tỏ ra bình tĩnh, cậu sẽ nhìn thẳng vào tôi nhưng mắt không dám dừng quá lâu. Bây giờ hai chuyện đó cậu đều làm, cho nên đừng phí sức dùng những lời này để đuổi tôi.”

Hạ Dư bị vạch trần đến mức lồng ngực đau nhói, nhưng vẫn ép mình tiếp tục. Y phải khiến hắn giận, phải khiến hắn không còn muốn lao tới khi y gặp nguy hiểm, dù cách này vụng về đến mức chính y cũng ghét. “Vậy anh muốn nghe thật hơn sao? Tôi thích cảm giác được anh bảo vệ, thích việc mọi người nói tôi đặc biệt với anh, thậm chí thích cả chuyện anh hôn tôi trong phòng nghỉ. Nhưng thích không có nghĩa là tôi muốn đánh đổi thêm mạng sống và danh tiếng của mình, nếu ngày mai anh vẫn phải lên sân khấu, vậy tôi không muốn đi cùng anh nữa.”

Kỷ Hoài Sơ bước đến gần hơn một bước, ánh mắt trầm xuống rất sâu. “Nếu cậu tham lam như lời mình nói, cậu sẽ không dùng giọng sắp khóc để bảo tôi đi chết mặc tôi. Hạ Dư, tôi không biết cậu phát hiện điều gì, nhưng nếu nó liên quan đến việc cậu nghĩ mình phải rời khỏi tôi mới cứu được tôi, vậy tôi nói thẳng, cách đó vô dụng. Tối mai tôi không lên sân khấu một mình, cũng không để cậu biến mất khỏi tầm mắt tôi.”

Hạ Dư bỗng thấy cổ họng nghẹn đến phát đau. Người này quá khó lừa, quá tỉnh táo, cũng quá cố chấp, khiến mọi lời tàn nhẫn của y đều giống dao cùn tự cứa vào tay mình. Nhưng chính vì vậy y càng không thể nói thật, bởi Kỷ Hoài Sơ càng hiểu y, càng không có khả năng bỏ mặc y trong hội trường cũ. Cuối cùng Hạ Dư chỉ có thể ngẩng đầu, dùng giọng lạnh nhất mà mình có thể giả ra.

“Anh không phải gì của tôi, không có quyền quyết định tôi có đi hay không.” Hạ Dư lùi một bước, bàn tay giấu sau lưng đã run đến mức móng tay bấm vào lòng bàn tay. “Nụ hôn đó là anh tự quyết định, tôi chưa từng nói sẽ chịu trách nhiệm cho cảm xúc của anh sau bảy ngày. Nếu anh còn muốn giữ chút thể diện cho cả hai, ngày mai đừng tìm tôi nữa.”

Nói xong câu đó, Hạ Dư quay người chạy về ký túc xá trước khi nước mắt rơi xuống. Kỷ Hoài Sơ không đuổi theo ngay, nhưng ánh mắt của hắn vẫn dừng trên lưng y, nặng đến mức Hạ Dư gần như không thở nổi. Đến khi cửa ký túc khép lại sau lưng, y mới trượt xuống bên tường, cắn chặt cổ tay để không bật ra tiếng khóc. Tống Nghiên đứng ở đầu cầu thang nhìn y, không mắng nữa, chỉ chậm rãi ngồi xuống bên cạnh, đặt tay lên vai không bị thương của y như một cách giữ người lại khỏi rơi vỡ.

Tối thứ năm đến nhanh hơn mọi lời cầu khẩn. Hạ Dư tắt điện thoại từ chiều, nhờ Tống Nghiên nói với giáo viên rằng mình sốt nên không tham gia hỗ trợ quay hậu trường, còn bản thân ở trong ký túc xá đến khi ngoài trời sập tối. Y đã chuẩn bị một túi nhỏ gồm khăn ướt, đèn pin, dao rọc giấy, khẩu trang, bình nước và bản đồ lối thoát hiểm in ra từ email của Kỷ Hoài Sơ. Y không định đến hội trường, nhưng khi đồng hồ trong đầu như đếm ngược cùng thời gian, y càng ngồi yên càng thấy có thứ gì đó sai lệch đang kéo mình về phía điểm chết.

Tin nhắn từ số lạ xuất hiện trên màn hình máy tính đúng lúc 19:08, vì điện thoại đã tắt nhưng tài khoản chat trên laptop vẫn đăng nhập. Nội dung chỉ có một dòng: “Nếu muốn biết vì sao camera tháng trước quay được cảnh Kỷ Hoài Sơ lao vào cứu cậu, đến phòng đạo cụ trước 19:30, nếu không đoạn video đầy đủ sẽ được gửi lên diễn đàn.” Hạ Dư nhìn dòng chữ ấy, lập tức biết đây là cái bẫy quá vụng về, nhưng cũng quá chính xác. Người gửi không chỉ biết đoạn video, còn biết y mới là điểm mấu chốt khiến Kỷ Hoài Sơ gặp nguy hiểm.

Hạ Dư không gọi Kỷ Hoài Sơ. Y gửi toàn bộ ảnh chụp màn hình cho Tống Nghiên, nhắn cậu báo bảo vệ và giáo viên chặn phòng đạo cụ, còn mình đi theo lối đông để tránh khu vực sân khấu chính. Y tự nói chỉ đến gần xem ai đang đặt bẫy, sẽ không bước vào phòng đạo cụ, càng không để Kỷ Hoài Sơ biết mình xuất hiện ở hội trường. Nhưng khi đến cánh phải hội trường cũ, hành lang hậu trường đã tắt bớt đèn để chuẩn bị tiết mục mở màn, tiếng nhạc thử sân khấu vang lên ầm ầm che hết những tiếng động nhỏ xung quanh.

Phòng đạo cụ hé cửa, bên trong tối hơn buổi kiểm tra hôm trước rất nhiều. Hạ Dư đứng ngoài cửa, vừa định lùi lại chờ Tống Nghiên thì phía sau bỗng có tiếng bước chân gấp gáp và một giọng nữ hoảng loạn gọi tên Kỷ Hoài Sơ. Y quay đầu theo phản xạ, chỉ thấy một bóng người mặc áo hậu cần chạy vụt qua góc tường, sau đó cánh cửa phòng đạo cụ sau lưng bất ngờ bị đẩy mạnh. Hạ Dư mất thăng bằng ngã vào bên trong, cửa đóng sầm lại, tiếng khóa kim loại rơi xuống nghe rõ ràng đến mức trái tim y như ngừng đập.

Khói xuất hiện gần như ngay sau đó, không dày nhưng cay xè, chui vào cổ họng khiến Hạ Dư ho sặc. Y bật đèn pin, nhìn thấy bình tạo khói ở góc phòng đang phun ra từng luồng trắng đục, còn phía sau tủ gỗ cũ có tia lửa nhỏ bén vào đống vải phông nền. Lý trí của y không sụp ngay, vì mấy ngày qua y đã xem bản đồ lối thoát quá nhiều lần, biết phòng đạo cụ có một cửa phụ thông ra hành lang cánh phải. Nhưng khi lao tới kéo cửa phụ, y mới phát hiện tay nắm bị buộc bằng dây thép từ phía ngoài, còn quạt thông gió trên cao đã ngừng quay từ lúc nào.

Hạ Dư dùng dao rọc giấy cắt vải phông đang cháy lan, đổ nước lên mép lửa rồi kéo khăn ướt che mũi. Y không hét ngay vì biết tiếng nhạc ngoài sân khấu quá lớn, thay vào đó đập mạnh lên cửa chính theo nhịp dài ngắn đã thống nhất với Tống Nghiên trong trường hợp khẩn cấp. Khói càng lúc càng dày, mắt cay đến mức không mở nổi, còn điện thoại của y vì tắt máy từ chiều nên lúc này phải khởi động lại trong tuyệt vọng. Khi màn hình sáng lên, hàng chục cuộc gọi nhỡ của Kỷ Hoài Sơ hiện ra, cuộc cuối cùng cách đó chưa đầy một phút.

Hạ Dư vừa bấm gọi lại vừa ho đến gập người. Cuộc gọi chỉ reo một tiếng đã được nhận, giọng Kỷ Hoài Sơ truyền đến từ đầu bên kia, trầm và căng như sắp vỡ. “Hạ Dư, cậu đang ở đâu? Tống Nghiên nói cậu nhận được tin nhắn lạ, tôi đang ở cánh phải hội trường, trả lời tôi ngay.”

Hạ Dư dựa vào cánh cửa, khói làm giọng y khàn đặc. “Đừng vào, Kỷ Hoài Sơ, anh nghe tôi nói, người đáng chết là tôi, đồng hồ trên đầu anh là vì anh sẽ cứu tôi rồi chết thay. Tôi đang ở phòng đạo cụ, cửa bị khóa, nhưng tôi còn tỉnh, anh gọi bảo vệ phá cửa, đừng tự mình vào. Anh hứa với tôi đi, đứng ngoài cửa gọi người, không được lao vào.”

Bên kia im lặng đúng một giây, sau đó Hạ Dư nghe tiếng bước chân dồn dập và tiếng Kỷ Hoài Sơ gọi tên mình từ rất gần ngoài cửa. Cánh cửa bị đập mạnh một tiếng, rồi giọng hắn vang lên xuyên qua lớp gỗ và khói, khàn đến mức không còn giữ được bình tĩnh. “Hạ Dư, mở mắt ra nghe tôi nói. Tôi không chết thay cậu, cũng không để cậu chết bên trong đó, cậu bám sát cửa, tránh xa tủ gỗ và đừng ngã xuống.”

Hạ Dư trượt ngồi xuống sát cửa, nước mắt bị khói ép rơi đầy mặt. Y vừa muốn mắng hắn không nghe lời, vừa muốn bật khóc vì chỉ cần nghe giọng hắn ở ngoài cửa, nỗi sợ chết trong lòng bỗng biến thành nỗi sợ hắn sẽ thật sự xông vào. Đúng lúc đó, đồng hồ tưởng như chỉ tồn tại trên đầu Kỷ Hoài Sơ bỗng hiện ra trước mắt Hạ Dư, không còn lơ lửng trên người khác mà treo ngay trong bóng tối phía trước y. Những con số đỏ tươi nhảy xuống từng giây, lạnh lẽo và rõ ràng: 00:09:59.

(Hết chương 9)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0