Chương 7: Nụ Hôn Trước Ngày Chết
Chiều hôm sau, Hạ Dư theo Kỷ Hoài Sơ đến hội trường cũ trước giờ tổng duyệt hai tiếng. Nơi này nằm ở mép phía tây khuôn viên, sau lưng là hàng cây long não lâu năm, phía trước có bậc thang rộng từng dùng cho lễ khai giảng và các buổi diễn lớn của trường. Vì mấy năm gần đây trường xây thêm nhà nghệ thuật mới, hội trường cũ chỉ thỉnh thoảng được mở lại cho sự kiện cần sân khấu lớn, mùi gỗ ẩm và rèm nhung lâu ngày không phơi nắng còn vương rất rõ trong không khí. Ngay khi Hạ Dư bước qua cửa chính, đồng hồ trên đầu Kỷ Hoài Sơ bỗng giật mạnh một nhịp, màu đỏ sẫm lại như bị ai đổ thêm mực vào.
Kỷ Hoài Sơ lập tức dừng chân, quay sang nhìn y trước khi y kịp lên tiếng. Hai ngày đi cùng nhau đã đủ để hắn nhận ra sắc mặt Hạ Dư thay đổi vì đau, vì sợ, hay vì nhìn thấy thứ chỉ mình y thấy. Hắn không hỏi những câu thừa như “có chắc không”, cũng không bước tiếp theo thói quen cũ, chỉ bình tĩnh đứng bên cạnh cửa để người của ban tổ chức đi vào trước. Sự phối hợp ấy vốn nên khiến Hạ Dư nhẹ nhõm, nhưng trái tim y lại càng nặng hơn, bởi đồng hồ không chỉ còn hơn hai ngày, mà dường như đang phản ứng với chính hội trường này.
“Tệ hơn những chỗ trước.” Hạ Dư hạ giọng, mắt quét qua hàng ghế phủ bụi, dàn đèn sân khấu treo cao và lối đi phụ tối om bên cánh phải. “Ở giảng đường B và bãi xe, tôi chỉ thấy bất an sau khi có dấu hiệu cụ thể, nhưng nơi này khác. Vừa bước vào tôi đã thấy đồng hồ trên đầu anh đổi màu, giống như chúng ta càng đến gần một điểm nào đó thì nó càng rõ hơn.”
Kỷ Hoài Sơ nhìn theo tầm mắt y, vẻ mặt trầm xuống nhưng vẫn giữ giọng ổn định. “Vậy chúng ta không đi sâu một mình. Tôi gọi giáo viên phụ trách, yêu cầu kiểm tra điện, cửa thoát hiểm, phòng đạo cụ và khu vực sau sân khấu. Cậu đứng cạnh tôi, nếu thấy bất kỳ nơi nào khiến đồng hồ thay đổi, nói ngay, đừng tự chạy đi xem trước.”
Hạ Dư gật đầu, nhưng bàn tay cầm sổ vẫn siết chặt đến mức mép giấy cong lên. Y nhìn Kỷ Hoài Sơ gọi điện cho giáo viên phụ trách bằng giọng bình tĩnh, từng yêu cầu đều có lý do an toàn rõ ràng, không hề nhắc đến đồng hồ hay điềm báo. Người như hắn luôn biết cách biến chuyện hoang đường thành yêu cầu hợp lý để người khác buộc phải nghe, điều này khiến Hạ Dư vừa yên tâm, vừa chua xót. Nếu ngay từ đầu Kỷ Hoài Sơ tin y nhiều hơn một chút thì tốt, nhưng nếu hắn tin nhiều quá, có phải y cũng đang kéo hắn vào một nỗi sợ không có lối ra hay không.
Giáo viên phụ trách và nhân viên hậu cần nhanh chóng đến nơi, Du Cảnh cũng có mặt cùng nhóm lễ tân của buổi tọa đàm. Khi thấy Hạ Dư đứng bên cạnh Kỷ Hoài Sơ, nụ cười trên mặt Du Cảnh hơi khựng lại nhưng vẫn giữ vẻ thân thiện trước đám đông. Hạ Dư không còn tâm trạng ghen hay khó chịu như hôm qua, bởi khi đi qua hàng ghế thứ ba, y nhìn thấy trên đầu một nhân viên âm thanh có một dãy số nhạt màu chỉ còn vài giờ. Nó không đỏ đậm như của Kỷ Hoài Sơ, nhưng vẫn đủ khiến y lạnh cả người.
Hạ Dư bước nhanh lên trước, giữ tay người nhân viên âm thanh lại ngay lúc anh ta định trèo lên thang kiểm tra loa treo. “Anh khoan hãy lên, chân thang bên trái bị lệch, dưới đó có dây điện cuộn lại nên đặt không vững. Nếu cần kiểm tra loa, gọi thêm người giữ thang hoặc đổi thang khác, đừng lên một mình.”
Người kia cau mày nhìn y, rõ ràng không thích bị một sinh viên xa lạ can thiệp công việc. Nhưng vì hai ngày qua chuyện Hạ Dư “nhìn thấy nguy hiểm” đã lan khắp trường, anh ta vẫn cúi xuống kiểm tra theo bản năng, sau đó sắc mặt lập tức thay đổi. Chân thang đúng là đặt trên một cuộn dây đen cùng màu với nền sân khấu, chỉ cần bước lên cao thêm một chút, trọng tâm sẽ lệch hẳn về phía sau. Nhân viên hậu cần đứng gần đó vội vàng chạy tới, vừa xin lỗi vừa gọi thêm người dọn dây, còn ánh mắt những người khác nhìn Hạ Dư bắt đầu pha thêm thứ gì đó không còn đơn thuần là tò mò.
Kỷ Hoài Sơ đứng sau lưng Hạ Dư, không nói lời khen nhưng đưa tay đỡ nhẹ khuỷu tay y khi y lùi về. “Cậu vừa thấy đồng hồ của anh ta?”
Hạ Dư gật đầu, giọng nhỏ đến mức gần như chìm trong tiếng người kiểm tra thiết bị. “Nhạt hơn của anh, thời gian cũng ngắn hơn, giống như nguy hiểm gần nhưng có thể tránh dễ hơn. Sau khi anh ta không trèo lên nữa, đồng hồ biến mất. Nhưng của anh vẫn còn, Kỷ Hoài Sơ, của anh vẫn không đổi.”
Kỷ Hoài Sơ nghe đến đây, bàn tay đang đỡ khuỷu tay y siết nhẹ rồi buông ra. Hắn không bảo y đừng sợ, vì câu đó lúc này quá vô dụng, chỉ cùng y đi kiểm tra từng khu vực trong hội trường theo thứ tự đã thống nhất. Cửa thoát hiểm bên trái mở được, bên phải bị kẹt vì chồng ghế cũ nhưng đã có người dọn, phòng điều khiển âm thanh có dây điện cũ nhưng chưa đến mức nguy hiểm. Chỉ khi họ đến phòng đạo cụ phía sau sân khấu, Hạ Dư bỗng thấy mùi khói cháy trong trí nhớ quay lại mạnh đến mức cổ họng nghẹn cứng.
Phòng đạo cụ không lớn, bên trong chất đầy phông nền vải, khung gỗ, hộp giấy, sơn cũ và vài bình tạo khói dùng cho biểu diễn. Cửa sổ bị khóa lâu ngày, chỉ có một quạt thông gió nhỏ quay chậm trên cao, âm thanh rì rì nghe rất khó chịu. Kỷ Hoài Sơ vừa bước đến ngưỡng cửa, dãy số trên đầu hắn lập tức giật mạnh như tín hiệu nhiễu, đỏ đến mức Hạ Dư gần như thấy máu chảy xuống từ những con số. Y phản ứng nhanh hơn suy nghĩ, kéo hắn lùi khỏi cửa phòng bằng lực mạnh đến mức vai đau lại nhói lên.
“Không được vào đó.” Hạ Dư đứng chắn trước mặt Kỷ Hoài Sơ, giọng run nhưng ánh mắt lại cứng rắn khác thường. “Phòng này có vấn đề, không phải kiểu ngã hay bị thương nhẹ, mà là cảm giác giống cái chết thật sự đang ở bên trong. Anh không được vào, buổi tọa đàm tối thứ năm cũng không được tham gia, đổi người khác đại diện, xin nghỉ, nói bệnh, nói gì cũng được.”
Du Cảnh và vài người trong nhóm lễ tân đứng cách đó không xa đều nghe thấy. Không khí lập tức trở nên lúng túng, bởi lời của Hạ Dư quá nặng, lại nói ngay trước mặt nhiều người phụ trách sự kiện. Giáo viên phụ trách cau mày định lên tiếng, nhưng Kỷ Hoài Sơ đã giơ tay ra hiệu để mình xử lý. Hắn nhìn Hạ Dư, ánh mắt trầm xuống nhưng không lạnh, như thể đang cố tìm điểm tựa trong sự hoảng sợ của y.
“Hạ Dư, tôi có thể yêu cầu niêm phong phòng đạo cụ, kiểm tra bình tạo khói, dời những vật dễ cháy và thay đổi lối di chuyển.” Kỷ Hoài Sơ nói rất chậm để y nghe rõ từng chữ. “Nhưng tôi không thể chỉ vì cảm giác của cậu mà biến mất khỏi buổi tọa đàm đã chuẩn bị mấy tháng, trong khi hiện tại chưa có bằng chứng sự kiện chính sẽ xảy ra ở đâu. Nếu tôi rút lui mà nguy hiểm chuyển sang người khác, cậu định làm gì?”
Hạ Dư bị câu hỏi ấy ép đến nghẹn thở. Y biết Kỷ Hoài Sơ nói không sai, vì đồng hồ của nhân viên âm thanh vừa rồi đã chứng minh nguy hiểm không chỉ vây quanh một mình hắn. Nhưng đồng hồ trên đầu Kỷ Hoài Sơ quá đỏ, quá rõ, như một vết thương không chịu khép lại, khiến y không thể lý trí như hắn. “Vậy anh muốn tôi làm gì? Đứng bên cạnh nhìn anh bước lên sân khấu, nhìn cái đồng hồ đó chạy về 0 rồi cầu trời mọi thứ chỉ là hiểu lầm của tôi sao?”
Kỷ Hoài Sơ không trả lời ngay, bởi những người xung quanh đã bắt đầu nhìn họ bằng ánh mắt phức tạp. Hắn kéo Hạ Dư ra khỏi khu hậu trường, đi thẳng vào phòng nghỉ nhỏ bên cạnh sân khấu rồi đóng cửa lại. Căn phòng này vốn dành cho khách mời thay đồ, bên trong chỉ có sofa, gương trang điểm và một chiếc bàn thấp phủ khăn trắng. Cánh cửa vừa khép, Hạ Dư liền rút tay ra, nhưng lần này Kỷ Hoài Sơ không buông, còn xoay người chặn trước cửa như sợ y lại chạy đi làm chuyện liều lĩnh.
“Cậu đang sợ đến mức không nghe tôi nói nữa.” Kỷ Hoài Sơ nhìn y, giọng thấp hơn hẳn bên ngoài. “Tôi không xem cái chết của mình là trò đùa, cũng không xem lời của cậu là vô nghĩa. Nhưng nếu cách duy nhất cậu nghĩ được là bắt tôi trốn khỏi tất cả mọi nơi, vậy trong hai ngày còn lại chúng ta sẽ thua ngay từ đầu.”
Hạ Dư đỏ mắt, không phải vì bị mắng mà vì câu “hai ngày còn lại” từ miệng hắn nghe quá đáng sợ. Y không muốn Kỷ Hoài Sơ bình tĩnh như vậy, không muốn hắn nói về cái chết của mình như nói lịch họp, càng không muốn hắn đứng trước mặt mình mà vẫn có vẻ xa đến mức không kéo lại được. “Anh đương nhiên nói được như vậy, vì anh không nhìn thấy nó. Tôi mở mắt ra là thấy, nhắm mắt lại cũng thấy, từng giây từng giây giảm xuống trên đầu anh. Tôi không ngủ được, không ăn nổi, chỉ cần anh đi khuất khỏi tầm mắt là tôi sợ lần sau nhìn thấy anh đã ở trên tin tức tai nạn của trường.”
Kỷ Hoài Sơ khựng lại, bàn tay đang giữ cổ tay y chậm rãi nới lỏng nhưng không buông hẳn. Trong gương trang điểm phía sau, Hạ Dư nhìn thấy dáng vẻ mình chật vật đến mức đáng thương, mắt đỏ, môi trắng, vai còn dán thuốc, tay quấn băng, giống người bị kéo căng đến giới hạn cuối cùng. Y vốn không muốn tỏ ra yếu đuối trước mặt Kỷ Hoài Sơ, nhưng nỗi sợ tích tụ mấy ngày nay đã quá đầy, chỉ cần một khe hở nhỏ cũng tràn ra không khống chế được. Căn phòng nghỉ yên tĩnh đến mức tiếng hít thở của hai người trở nên rõ ràng lạ thường.
“Hạ Dư, nhìn tôi.” Kỷ Hoài Sơ nâng tay, lần đầu tiên dùng đầu ngón tay lau nhẹ vệt nước ở khóe mắt y, động tác vụng về đến mức không giống người luôn làm gì cũng vừa đủ chừng mực. “Tôi tin cậu nhìn thấy thứ đó, tin cậu không dùng chuyện này để tiếp cận tôi, cũng tin hội trường cũ có vấn đề. Nhưng cậu cũng phải tin tôi một lần, tôi không định chết trước mặt cậu, càng không định để cậu một mình gánh chuyện này.”
Hạ Dư ngẩng đầu nhìn hắn, nước mắt bị nhịn lại khiến tầm mắt hơi mờ. Đây là lần đầu tiên Kỷ Hoài Sơ nói rõ ràng rằng hắn tin y, không phải tin một lần cứu người, không phải tin một hiện trường nguy hiểm, mà là tin thứ điên rồ nhất mà y đã nhìn thấy. Lòng Hạ Dư bị câu nói ấy đập mạnh đến mức đau lên, bao nhiêu sợ hãi và tủi thân cùng lúc trào lên cổ họng. Y muốn nói cảm ơn, muốn nói xin lỗi, nhưng cuối cùng chỉ nghẹn ra một câu rất nhỏ.
“Nếu anh tin tôi, vậy đừng chết.” Hạ Dư nắm lấy vạt áo hắn, giọng khàn đi vì cố nén. “Kỷ Hoài Sơ, tôi không biết sau này chúng ta sẽ thế nào, cũng không biết tôi có tư cách nói câu này không. Nhưng chỉ còn hai ngày nữa thôi, anh đừng rời khỏi tôi, đừng đi với người khác đến nơi tôi không biết, đừng khiến tôi tìm anh trong hoảng loạn nữa.”
Kỷ Hoài Sơ cúi đầu nhìn bàn tay đang nắm áo mình. Trong vài giây rất dài, hắn không nói gì, chỉ để ánh mắt dừng trên mặt Hạ Dư như đang nhìn một bí mật vừa rơi vào lòng bàn tay. Sau đó hắn đưa tay vòng qua lưng y, tránh vai bị thương, kéo y lại gần một cách rất chậm nhưng dứt khoát. Hạ Dư chưa kịp phản ứng, trán đã chạm vào ngực hắn, mùi hương sạch lạnh quen thuộc phủ xuống, khiến nhịp tim hỗn loạn của y bỗng có nơi để bấu víu.
“Hạ Dư, tôi không phải người dễ hứa, nhưng đã hứa thì sẽ làm.” Kỷ Hoài Sơ cúi xuống, giọng gần đến mức rơi ngay bên tai y. “Từ giờ đến khi đồng hồ biến mất, tôi không rời khỏi cậu quá xa. Nhưng cậu cũng nhớ cho kỹ, tôi không để cậu đi cùng vì muốn cậu thay tôi đỡ tai nạn, càng không để cậu bảy ngày sau biến mất như chưa từng xuất hiện.”
Hạ Dư ngẩng mặt lên, muốn hỏi hắn câu đó rốt cuộc có nghĩa gì, nhưng lời chưa ra khỏi miệng đã bị một nụ hôn rất nhẹ chặn lại. Kỷ Hoài Sơ hôn y không vội, cũng không mạnh, chỉ là môi chạm môi trong một khoảnh khắc dài hơn sự an ủi và ngắn hơn lời tỏ tình. Nhưng với Hạ Dư, khoảnh khắc ấy giống như cả hội trường cũ, đồng hồ đỏ, tin đồn, sợ hãi và tiếng đếm ngược đều bị đẩy ra rất xa. Y mở to mắt, tay vẫn nắm áo hắn, tim đập loạn đến mức gần như quên mất mình đang đứng trong căn phòng nghỉ sát nơi có thể xảy ra cái chết.
Kỷ Hoài Sơ rời môi y trước, trán vẫn gần đến mức hơi thở hai người quấn vào nhau. Vẻ bình tĩnh trên mặt hắn cũng xuất hiện vết nứt nhỏ, nhưng hắn không lùi lại như thể hối hận. “Cậu có thể xem đây là câu trả lời cho chuyện tôi có để cậu rút lui sau bảy ngày hay không. Còn nếu cậu muốn mắng tôi chọn sai thời điểm, đợi chúng ta sống qua tối thứ năm rồi mắng.”
Hạ Dư ngơ ngác nhìn hắn, mặt đỏ lên từng chút một, ngay cả vành tai cũng nóng đến mức không cần soi gương y vẫn biết mình thảm thế nào. Y muốn mắng thật, vì người này rõ ràng vừa làm một chuyện khiến đầu óc y rối tung ngay trước ngày chết được dự báo. Nhưng khi nhìn lên dãy số trên đầu hắn, trái tim vừa nóng lên lại lập tức bị nỗi sợ kéo xuống. Con số đỏ đang chạy: 1 ngày 23 giờ 59 phút 08 giây.
Bên ngoài phòng nghỉ vang lên tiếng gõ cửa dồn dập của Tống Nghiên. “Hạ Dư, Kỷ Hoài Sơ, hai người ở trong đó à? Ban tổ chức vừa kiểm tra phòng đạo cụ, có người phát hiện một bình tạo khói bị rò và ổ điện phía sau tủ có dấu cháy đen. Giáo viên đang hỏi ai là người cuối cùng vào phòng này hôm qua, nhưng camera hành lang đúng đoạn đó lại bị mất dữ liệu.”
Hạ Dư và Kỷ Hoài Sơ đồng thời nhìn về phía cửa. Nụ hôn vừa rồi còn chưa kịp lắng xuống đã bị một bí mật nguy hiểm hơn kéo trở lại hiện thực. Kỷ Hoài Sơ buông tay khỏi lưng y nhưng vẫn nắm lấy cổ tay không bị thương của y, như một cách xác nhận lời hứa vừa nói. Khi cửa mở ra, Hạ Dư nhìn thấy Tống Nghiên đứng ngoài với sắc mặt rất khó coi, còn phía sau cậu, Lâm Tử Mặc đang bị giáo viên gọi tên từ cuối hành lang hậu trường.
(Hết chương 7)
Bình luận 💬 0