Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

CHỈ CÓ TÔI BIẾT NAM THẦN CHỈ CÒN SỐNG 7 NGÀY

Chương 8: Người Muốn Anh Chết

Chương 1: Đồng Hồ Trên Đầu Nam Thần Chương 2: Không Ai Tin Tôi Chương 3: Lần Đầu Cứu Anh Chương 4: Cậu Có Thích Tôi Không? Chương 5: Đừng Tránh Tôi Nữa Chương 6: Ghen Tuông Và Bí Mật Chương 7: Nụ Hôn Trước Ngày Chết Chương 8: Người Muốn Anh Chết Chương 9: Người Đáng Chết Là Tôi Chương 10: Bảy Ngày Sau, Anh Vẫn Còn Sống Chương 11: Sau Bảy Ngày, Tôi Thành Bạn Trai Nam Thần
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 8: Người Muốn Anh Chết

Lâm Tử Mặc bị giáo viên gọi vào phòng hậu trường trong ánh mắt nghi ngờ của hơn nửa nhóm chuẩn bị tọa đàm. Cậu ta vẫn giữ vẻ bình tĩnh rất giỏi, cổ áo phẳng phiu, nụ cười vừa đủ ngạc nhiên, giống như người bị kéo vào chuyện rắc rối chỉ vì đứng sai chỗ. Hạ Dư đứng cạnh Kỷ Hoài Sơ, cổ tay còn bị hắn nắm, môi vẫn nóng vì nụ hôn trong phòng nghỉ chưa kịp tiêu tan, nhưng tất cả cảm xúc lộn xộn ấy bị mùi khói cháy tưởng tượng và đồng hồ đỏ trên đầu hắn ép xuống tận đáy lòng. Y nhìn Lâm Tử Mặc, lần đầu tiên cảm thấy người này không chỉ đáng nghi vì ghen ghét, mà còn giống một bàn tay thật sự đã chạm vào sợi dây sinh tử đang siết quanh Kỷ Hoài Sơ.

Giáo viên phụ trách đặt bình tạo khói bị rò lên bàn, bên cạnh là ổ điện cháy đen được nhân viên hậu cần tháo từ phía sau tủ đạo cụ. Camera hành lang phía sau sân khấu đúng đoạn từ tám giờ đến chín giờ tối hôm qua bị mất dữ liệu, không phải trống hoàn toàn, mà là có dấu hiệu bị ghi đè bằng một đoạn hình ảnh tĩnh. Người biết phòng đạo cụ sẽ dùng cho tổng duyệt không nhiều, người có quyền ra vào hậu trường lại càng ít, mà Lâm Tử Mặc là một trong số những người được phân công kiểm tra danh sách đạo cụ. Hạ Dư nghe từng thông tin rơi xuống, lòng càng lúc càng lạnh, bởi nếu không phải hôm nay họ đến trước, tối thứ năm chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ biến phòng đạo cụ thành mồi cháy.

Lâm Tử Mặc nhìn bình tạo khói, giọng vẫn ôn hòa nhưng đầu ngón tay đã siết nhẹ vào mép áo. “Em đúng là người nhận chìa khóa phòng đạo cụ hôm qua, nhưng không chỉ mình em vào đó. Nhóm lễ tân, bên âm thanh, người phụ trách phông nền đều qua lại mấy lần, nếu chỉ dựa vào một đoạn camera bị mất để nghi ngờ em thì không công bằng lắm. Hơn nữa em không có lý do làm chuyện nguy hiểm như vậy, buổi tọa đàm này liên quan đến hình ảnh của cả trường, phá hỏng nó thì em được lợi gì?”

Kỷ Hoài Sơ đứng ở bên cạnh Hạ Dư, ánh mắt đặt trên Lâm Tử Mặc bình thản đến lạnh người. “Cậu không được lợi từ việc phá hỏng tọa đàm, nhưng nếu thiết bị gặp trục trặc đúng lúc tôi phụ trách phần tiếp đón khách doanh nghiệp, người bị đánh giá đầu tiên sẽ là tôi. Cậu từng nói trước mặt người khác rằng tôi ôm quá nhiều danh hiệu, khiến người trong câu lạc bộ không còn cơ hội nổi bật, câu đó tôi nghe được không chỉ một lần. Tôi không kết luận cậu làm hỏng thiết bị, nhưng cậu có động cơ khiến phần của tôi mất mặt.”

Lâm Tử Mặc khẽ cười, nhưng nụ cười lần này đã mỏng hơn giấy. “Hoài Sơ, cậu nhớ kỹ những câu nói đùa như vậy, tôi nên thấy vinh hạnh hay nên thấy sợ đây? Tôi thừa nhận đôi lúc không phục cậu, người đứng cạnh cậu nhiều năm khó tránh khỏi bị so sánh đến phát mệt, nhưng không phục không có nghĩa là muốn cậu chết. Nếu vì một chút ghen tị mà bị gán tội phá hoại thiết bị, vậy người luôn nhìn thấy đồng hồ chết chóc như Hạ Dư chẳng phải càng đáng nghi hơn sao?”

Câu cuối lập tức kéo ánh mắt mọi người về phía Hạ Dư. Tống Nghiên đứng cạnh cửa phòng hậu trường lập tức bước lên nửa bước, sắc mặt đen lại, nhưng Kỷ Hoài Sơ đã nắm tay Hạ Dư chặt hơn trước khi y kịp phản ứng. Hạ Dư cảm thấy những ánh mắt ấy như kim nhỏ đâm lên lưng, bởi từ ngày đầu tiên đến giờ, lời buộc tội này vẫn luôn treo trên đầu y. Y biết trước nguy hiểm, y xuất hiện ở mọi hiện trường, y càng muốn cứu người càng giống kẻ có liên quan đến tai nạn.

Hạ Dư nhìn thẳng Lâm Tử Mặc, giọng không lớn nhưng từng chữ đều ép mình đứng vững. “Nếu tôi là người làm, tôi sẽ không kéo Kỷ Hoài Sơ khỏi cửa phụ giảng đường B, không báo cho nhân viên âm thanh về chân thang lệch, càng không đứng đây nhắc mọi người kiểm tra phòng đạo cụ trước buổi tổng duyệt. Tôi biết mình đáng nghi vì nhìn thấy thứ người khác không thấy, nhưng tôi không dùng nghi ngờ đó đẩy người khác vào nguy hiểm. Lâm Tử Mặc, cậu cứ nói mình chỉ ghen tị một chút, vậy vì sao hôm qua khi tấm biển ở giảng đường B rơi, tôi lại thấy cậu đứng sau góc tường phòng 304?”

Không khí trong phòng như bị rút sạch trong một nhịp. Lâm Tử Mặc cuối cùng cũng mất đi vẻ thản nhiên hoàn hảo, mắt cậu ta lóe lên một tia bối rối rất nhanh rồi lập tức bị che lại. “Tôi có mặt ở tầng ba vì câu lạc bộ tài chính họp ở đó, chuyện này ai cũng biết. Cậu cứu Hoài Sơ xong được mọi người nhìn như anh hùng, bây giờ lại muốn kéo tôi ra làm phản diện để chứng minh bản thân trong sạch, Hạ Dư, cách này không thông minh lắm.”

Kỷ Hoài Sơ không để Hạ Dư đáp lại ngay. Hắn lấy điện thoại ra, mở một đoạn ghi âm ngắn từ nhóm hậu cần gửi tới, giọng nhân viên bảo vệ trong đó nói rõ camera không phải tự hỏng mà bị đăng nhập bằng tài khoản tạm cấp cho nhóm sinh viên hỗ trợ. Tài khoản ấy được tạo để kiểm tra màn hình hậu trường, danh sách người dùng chỉ có ba người, trong đó có Lâm Tử Mặc. Đoạn ghi âm không đủ để kết tội, nhưng đủ khiến nụ cười của Lâm Tử Mặc hoàn toàn cứng lại.

Tống Nghiên nhìn cậu ta, giọng lạnh tanh hiếm thấy. “Cậu đừng vội đẩy qua Hạ Dư, cậu ấy không có quyền đăng nhập hệ thống hậu trường, càng không có lý do đi làm hỏng camera rồi tự chạy đến nơi nguy hiểm để bị thương liên tục. Tôi vừa hỏi nhóm kỹ thuật, tối qua tài khoản tạm đó đăng nhập bằng máy tính ở phòng trực sân khấu, trùng đúng thời gian camera bị ghi đè. Nếu cậu nói không phải cậu, vậy tốt nhất nhớ lại xem thẻ sinh viên và mật khẩu tạm của mình đã cho ai mượn.”

Lâm Tử Mặc im lặng vài giây, sau đó nụ cười trên mặt rốt cuộc rơi xuống. “Đúng, tôi vào phòng đạo cụ, cũng đăng nhập hệ thống hậu trường, nhưng tôi chỉ muốn chỉnh lại thứ tự chạy hiệu ứng để phần của Hoài Sơ bị lỗi vài giây trước mặt doanh nghiệp. Tôi không động vào ổ điện, càng không biết bình tạo khói bị rò, camera bị ghi đè là vì tôi sợ bị phát hiện vào phòng đạo cụ sau giờ quy định. Tôi chỉ muốn cậu ấy mất mặt một lần, muốn mọi người biết Kỷ Hoài Sơ không phải lúc nào cũng hoàn hảo, tôi chưa từng muốn giết người.”

Lời thú nhận ấy khiến cả phòng lặng đi rất lâu. Hạ Dư nhìn Lâm Tử Mặc, trong lòng không có cảm giác hả hê, chỉ có một cơn lạnh chậm rãi lan ra từ ngực. Một người chỉ muốn khiến Kỷ Hoài Sơ mất mặt lại vô tình che đi dấu vết của mối nguy hiểm thật sự, một lỗi nhỏ bị giấu kín có thể đẩy thành tai họa lớn không ai kiểm soát được. Đồng hồ trên đầu Kỷ Hoài Sơ vẫn chạy, chứng minh Lâm Tử Mặc không phải toàn bộ đáp án, hoặc ít nhất không phải cái chết cuối cùng đang chờ họ.

Giáo viên phụ trách lập tức yêu cầu tạm dừng toàn bộ tổng duyệt, niêm phong phòng đạo cụ, gọi đội kỹ thuật kiểm tra điện và báo cáo lên ban giám hiệu. Lâm Tử Mặc bị đưa ra ngoài để viết tường trình, trước khi đi còn nhìn Kỷ Hoài Sơ một lần, ánh mắt vừa hối hận vừa không cam lòng. Kỷ Hoài Sơ không nhìn theo quá lâu, hắn chỉ cúi đầu kiểm tra sắc mặt Hạ Dư, như thể so với một người bạn cùng câu lạc bộ phản bội, điều hắn lo hơn là người bên cạnh lại bị nỗi sợ đè sập. Hạ Dư bị ánh mắt ấy làm lòng đau nhẹ, bởi y biết tối thứ năm vẫn chưa bị hủy, còn đồng hồ chỉ còn hơn một ngày.

Kỷ Hoài Sơ kéo Hạ Dư ra hành lang hậu trường, tránh khỏi đám người đang bàn tán trong phòng. “Tối nay cậu về ký túc xá trước, không cần ở lại hội trường nữa. Tôi sẽ ở đây cùng giáo viên và đội kỹ thuật đến khi xác nhận tất cả khu vực nguy hiểm được xử lý, nhưng cậu không được đi theo. Hạ Dư, cậu đã căng quá lâu rồi, nếu tiếp tục đứng trong nơi khiến cậu thấy mùi khói và đồng hồ đổi màu, cậu sẽ tự ép mình hỏng trước khi ngày mai tới.”

Hạ Dư lập tức lắc đầu, phản ứng mạnh đến mức vai bị kéo đau cũng không để ý. “Anh vừa hứa sẽ không rời khỏi tôi quá xa, bây giờ lại bảo tôi về ký túc xá một mình? Kỷ Hoài Sơ, tôi không phải muốn gây rối, nhưng tôi không thể ngủ trong ký túc xá trong khi anh ở lại hội trường cũ. Chỉ cần điện thoại anh không trả lời một phút, tôi sẽ nghĩ anh đã xảy ra chuyện.”

Kỷ Hoài Sơ nhìn y, ánh mắt trầm xuống vì vừa đau lòng vừa không nhượng bộ. “Tôi hứa không rời khỏi cậu quá xa, không phải hứa để cậu đứng trong nơi nguy hiểm đến kiệt sức. Tối nay có giáo viên, bảo vệ, kỹ thuật và Tống Nghiên ở lại, tôi sẽ bật chia sẻ vị trí, mỗi nửa tiếng gọi video cho cậu một lần. Nếu cậu còn tin tôi sau nụ hôn vừa rồi, thì lần này tin tôi theo cách thật sự để tôi có thể xử lý chuyện này mà không phải nhìn cậu trắng mặt đứng bên cạnh.”

Hạ Dư bị ba chữ “nụ hôn vừa rồi” làm mặt nóng lên trong tình huống hoàn toàn không thích hợp. Nhưng điều khiến y không phản bác được không phải sự xấu hổ, mà là Kỷ Hoài Sơ đã gọi thẳng thứ đang treo giữa họ ra ánh sáng. Y không thể vừa đòi hắn tin mình, vừa không chịu tin hắn một lần nào. Sau một lúc rất lâu, Hạ Dư mới gật đầu, nhưng tay vẫn nắm lấy cổ tay áo hắn như sợ chỉ cần buông ra, người này sẽ lập tức bị hội trường nuốt mất.

“Tôi về, nhưng anh phải gọi video đúng giờ.” Hạ Dư nói rất chậm, mỗi chữ đều giống một sợi dây miễn cưỡng buộc lý trí lại. “Không được tắt máy, không được đi một mình vào phòng đạo cụ, không được vì thấy tôi lo mà giấu những chuyện khiến tôi càng nên biết. Nếu đồng hồ thay đổi, tôi sẽ nhắn ngay, anh cũng phải trả lời ngay, chỉ cần anh không trả lời, tôi sẽ chạy tới, dù anh có giận cũng vô dụng.”

Kỷ Hoài Sơ cúi đầu nhìn tay y, sau đó dùng đầu ngón tay kéo nhẹ ngón tay đang nắm áo mình ra, nhưng không buông mà đổi thành nắm trong lòng bàn tay. “Tôi trả lời ngay, cũng không giấu cậu. Nhưng cậu cũng phải ăn tối, thay băng và ngủ ít nhất vài tiếng, không được ngồi nhìn điện thoại đến sáng. Sau khi chuyện này kết thúc, chúng ta còn rất nhiều việc cần nói rõ, bao gồm cả câu cậu định rút lui sau bảy ngày và việc tôi không đồng ý.”

Tống Nghiên đứng cách đó không xa nghe hết, vẻ mặt phức tạp đến mức như muốn che tai lại vì không muốn bị nhét thêm một miệng đường trong hoàn cảnh căng thẳng. Cuối cùng cậu kéo Hạ Dư đi, vừa đi vừa cam đoan mình sẽ nhìn Kỷ Hoài Sơ thay y đến khi đội kỹ thuật rời khỏi hội trường. Hạ Dư bị kéo qua hành lang tối, liên tục quay đầu nhìn, đến khi Kỷ Hoài Sơ đứng dưới ánh đèn hậu trường khuất sau cánh cửa, dãy số đỏ trên đầu hắn vẫn khắc sâu trong mắt y. 1 ngày 19 giờ 12 phút 36 giây.

Về đến ký túc xá, Hạ Dư thay băng, ăn nửa hộp cháo Tống Nghiên ép mua rồi mở laptop theo dõi tin nhắn và vị trí của Kỷ Hoài Sơ. Hắn thật sự gọi video mỗi nửa tiếng, mỗi lần đều đứng ở nơi có người xung quanh, giọng bình tĩnh báo tiến độ kiểm tra điện, phòng đạo cụ và hệ thống tạo khói. Nhưng khi đồng hồ điểm gần mười một giờ, Hạ Dư nhận được một file video từ Tống Nghiên, nói là đội kỹ thuật vừa khôi phục được vài đoạn camera cũ trong máy lưu trữ phụ. File không phải camera tối qua, mà là một đoạn quay thử sân khấu từ tháng trước, khi hội trường cũ dùng để mô phỏng lối thoát hiểm cho lễ hội trường.

Hạ Dư mở video, ban đầu chỉ thấy sân khấu tối, hàng ghế trống và mấy tình nguyện viên chạy thử tình huống mất điện. Camera đặt ở góc cao quay được toàn bộ trung tâm hội trường, nơi phòng đạo cụ phía sau sân khấu thông với lối đi cánh phải. Trong đoạn mô phỏng, người đóng vai bị kẹt không phải Kỷ Hoài Sơ, cũng không phải bất kỳ ai thuộc câu lạc bộ tài chính. Đó là Hạ Dư, vì tháng trước y từng được khoa Truyền thông mượn làm tình nguyện viên quay thử, áo khoác xám, bảng tên trước ngực, đứng đúng giữa vùng được đánh dấu là điểm nguy hiểm khi cháy lan.

Máu trong người Hạ Dư như đông lại. Y tua lại video hai lần, ba lần, nhìn chính mình trên màn hình chạy nhầm vào phòng đạo cụ vì muốn lấy máy quay bị bỏ quên, sau đó cửa phía sau bất ngờ bị kẹt trong tình huống mô phỏng. Ở giây cuối cùng của đoạn video, Kỷ Hoài Sơ trong đội hỗ trợ an toàn tháng đó xuất hiện ngoài khung hình, lao về phía phòng đạo cụ khi mọi người hét lên. Hạ Dư nhìn cảnh ấy, tai ù đi, còn trong đầu bỗng vang lên một suy nghĩ đáng sợ đến mức không thể thở: nếu mọi thứ lặp lại vào tối thứ năm, người bị kẹt trong đám cháy vốn không phải Kỷ Hoài Sơ.

(Hết chương 8)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0