Chương 11: Nghịch Lân
Tin tức Dương Tiểu Thanh mất tích truyền tới Dương phủ gần như cùng lúc.
Toàn bộ Dương gia lập tức rơi vào hỗn loạn. Liễu Như Vân vừa nghe tin đã suýt ngất xỉu. Dương Chính Viễn vội vàng đỡ lấy thê tử, nhưng sắc mặt chính ông cũng trắng bệch. Bao năm qua, Dương gia luôn cưng chiều đứa con út này như bảo vật trong lòng bàn tay. Dù Dương Tiểu Thanh có nghịch ngợm đến đâu, cũng chưa từng rời khỏi tầm mắt người nhà quá lâu. Vậy mà bây giờ… Người lại biến mất không một dấu vết.
Dương Minh Viễn là người phản ứng dữ dội nhất. Hắn đập mạnh tay xuống bàn đến mức chén trà vỡ nát.
“Ai làm?”
Không ai trả lời được. Bởi tất cả đều hiểu. Nếu chuyện này thật sự liên quan đến Triệu gia, vậy đối phương đã chuẩn bị từ rất lâu rồi.
---
Cùng lúc ấy, trong thư phòng Lục phủ, bầu không khí lạnh đến đáng sợ. Lục Thiên Dạ đứng trước bàn. Trên mặt bàn là bức thư giả mạo nét chữ của hắn. Chỉ cần nhìn qua vài lần, hắn đã hiểu đối phương chuẩn bị kỹ càng đến mức nào. Ngay cả thói quen dùng từ của hắn cũng bị bắt chước gần như giống hệt. Rõ ràng đây không phải kế hoạch được thực hiện trong một sớm một chiều.
Trần quản sự bước nhanh vào phòng.
“Thiếu đông gia.”
“Có tin tức chưa?”
“Chưa.”
Bàn tay đặt trên mặt bàn của Lục Thiên Dạ chậm rãi siết lại. Từ lúc nhận được tin đến giờ đã hơn hai canh giờ. Nhưng vẫn không có bất kỳ đầu mối nào. Giống như Dương Tiểu Thanh đã bốc hơi khỏi thế gian. Đó là điều khiến hắn sợ nhất. Bởi nếu đối phương đưa ra điều kiện, ít nhất hắn còn biết người vẫn an toàn.
Nhưng hiện tại… Không có thư, không có tin tức, không có yêu cầu, càng yên tĩnh càng đáng sợ.
Lục Chính Đình nhìn con trai mình, trong lòng âm thầm thở dài. Từ nhỏ tới lớn, ông chưa từng thấy Lục Thiên Dạ mất bình tĩnh như vậy. Bởi người bị bắt là Dương Tiểu Thanh. Là người duy nhất có thể khiến con trai ông đánh mất lý trí.
---
Khi Dương Tiểu Thanh tỉnh lại, trời đã tối. Sau gáy truyền tới cảm giác đau nhức. Y khẽ rên một tiếng rồi mở mắt. Trước mặt là một căn phòng xa lạ. Không lớn cũng không quá tồi tàn.
Trên bàn còn có ngọn đèn dầu đang cháy. Nhưng cửa sổ đều bị đóng kín. Dương Tiểu Thanh ngồi dậy. Ký ức cuối cùng của y dừng lại ở ngôi miếu bỏ hoang ngoài thành.
Sau đó… Y bị đánh thuốc mê. Nghĩ đến đây, sắc mặt Dương Tiểu Thanh lập tức thay đổi. Y bước xuống giường. Chạy tới cửa. Quả nhiên, cửa đã bị khóa từ bên ngoài.
Đúng lúc ấy, tiếng bước chân vang lên. Dương Tiểu Thanh lập tức lùi lại. Cánh cửa mở ra. Một người đàn ông trung niên bước vào. Gương mặt bình thường, ánh mắt lại sắc bén. Nhìn thấy Dương Tiểu Thanh đã tỉnh, hắn không hề bất ngờ.
“Dương công tử.”
Dương Tiểu Thanh cố giữ bình tĩnh.
“Các người là ai?”
Người kia không trả lời. Chỉ đặt hộp cơm lên bàn.
“Ăn đi.”
“Ta muốn gặp người đứng sau.”
“Không được.”
“Vì sao bắt ta?”
“Không biết.”
Dương Tiểu Thanh nghẹn lời. Y cảm thấy người này hoặc thật sự không biết, hoặc đang cố tình không nói.
Sau một hồi hỏi đáp vô ích, căn phòng lại trở về yên tĩnh. Người kia rời đi, cửa tiếp tục bị khóa.
Dương Tiểu Thanh ngồi xuống mép giường. Lần đầu tiên trong đời, y cảm nhận được thế nào là bất lực. Không biết mình đang ở đâu. Không biết người bắt mình là ai. Cũng không biết khi nào mới có thể trở về.
Bên ngoài gió đêm gào thét. Không hiểu vì sao. Người đầu tiên hiện lên trong đầu y lại là Lục Thiên Dạ. Nếu Thiên Dạ ca ca biết chuyện… Chắc chắn sẽ rất lo lắng. Nghĩ tới đó, trong lòng Dương Tiểu Thanh bỗng chua xót.
---
Đêm khuya.
Một phong thư cuối cùng cũng được đưa tới Lục phủ. Người đưa thư xuất hiện rất đột ngột. Đặt thư xuống rồi lập tức biến mất.
Khi Trần quản sự cầm thư chạy vào thư phòng, Lục Thiên Dạ gần như giật lấy ngay lập tức. Bên trong chỉ có một câu. Muốn người thì mang toàn bộ chứng cứ liên quan đến Triệu gia tới đổi.
Dưới góc phải có một dấu máu. Lục Thiên Dạ nhận ra ngay đó là dấu vân tay của Dương Tiểu Thanh.
Trong khoảnh khắc ấy, trái tim đang treo lơ lửng của hắn cuối cùng cũng hạ xuống được một nửa.
Ít nhất, người còn sống, chỉ cần còn sống, mọi chuyện đều còn cơ hội.
Lục Chính Đình đọc xong thư, sắc mặt lập tức trầm xuống.
“Không được.”
Lục Thiên Dạ không nói gì. Lục Chính Đình tiếp tục:
“Nếu giao chứng cứ ra ngoài, mọi công sức bấy lâu sẽ mất hết.”
“Con biết.”
“Con biết mà vẫn định đi?”
Lục Thiên Dạ ngẩng đầu. Ánh mắt bình tĩnh đến lạ thường.
“Con phải đi.”
Lục Chính Đình nhìn hắn. Rất lâu sau mới thở dài.
“Thiên Dạ.”
“Vâng.”
“Nếu hôm nay bị bắt là người khác thì sao?”
Lục Thiên Dạ không cần suy nghĩ.
“Con sẽ không đổi.”
“Vậy vì sao là Tiểu Thanh thì được?”
Lần này, Lục Thiên Dạ im lặng. Qua một lúc lâu, hắn mới chậm rãi đáp:
“Bởi vì người khác không phải đệ ấy.”
Căn phòng lập tức rơi vào tĩnh lặng. Lục Chính Đình nhắm mắt lại. Trong lòng ông hiểu rõ hơn ai hết. Con trai mình đã lún quá sâu rồi.
---
Ngày hôm sau.
Dương Minh Viễn đạp tung cửa thư phòng Lục phủ. Đây là lần đầu tiên hắn thất lễ như vậy. Vừa nhìn thấy Lục Thiên Dạ, hắn đã hỏi ngay:
“Tiểu Thanh ở đâu?”
“Ta đang tìm.”
“Ngươi tìm được chưa?”
“Chưa.”
Dương Minh Viễn siết chặt nắm đấm, hai mắt đỏ lên.
“Ta mặc kệ các ngươi đang đấu với ai.”
“Ta chỉ cần đệ đệ ta trở về.”
Lục Thiên Dạ nhìn hắn, giọng nói rất thấp.
“Ta cũng vậy.”
Bốn chữ ấy khiến Dương Minh Viễn khựng lại. Lần đầu tiên hắn nhận ra. Người lo lắng cho Dương Tiểu Thanh không chỉ có Dương gia. Ánh mắt của Lục Thiên Dạ lúc này… Thậm chí còn đáng sợ hơn cả hắn.
---
Đêm hôm đó.
Lục Thiên Dạ một mình rời khỏi Trường An. Hắn mang theo toàn bộ chứng cứ, mang theo cả tín vật mà đối phương yêu cầu. Không dẫn theo hộ vệ, cũng không dẫn theo người của Lục gia.
Địa điểm gặp mặt nằm trong khu rừng phía Đông ngoài thành. Khi hắn tới nơi, trời vừa tối sương mù phủ kín lối đi, tiếng côn trùng vang lên từ sâu trong rừng. Một giọng nói xa lạ bỗng vang lên:
“Lục công tử quả nhiên giữ lời.”
Lục Thiên Dạ đứng yên.
“Người đâu?”
“Đừng vội.”
Một bóng người áo đen từ từ bước ra khỏi màn sương. Trong tay hắn là một con dao găm. Mà phía sau… Một bóng người quen thuộc đang bị trói trên ghế.
Dương Tiểu Thanh.
Khoảnh khắc nhìn thấy người ấy, bàn tay Lục Thiên Dạ vô thức siết chặt. Suốt hai ngày hai đêm, đây là lần đầu tiên hắn thật sự nhìn thấy y. May mắn thay, Dương Tiểu Thanh không bị thương nhưng sắc mặt lại tái nhợt hơn trước rất nhiều.
“Thiên Dạ ca ca!”
Vừa nhìn thấy hắn, đôi mắt Dương Tiểu Thanh lập tức đỏ lên. Mà ngay lúc ấy, lưỡi dao trong tay kẻ áo đen đột ngột đặt lên cổ y.
“Đứng yên.”
Không khí trong rừng lập tức đông cứng. Gió đêm thổi qua. Mang theo sát khí lạnh lẽo. Người áo đen bật cười.
“Ném chứng cứ qua đây.”
Lục Thiên Dạ không động. Ánh mắt hắn chỉ nhìn chằm chằm vào lưỡi dao đang đặt trên cổ Dương Tiểu Thanh. Một giọt máu nhỏ chậm rãi rỉ ra nơi lưỡi dao chạm tới. Tim hắn như bị ai đó bóp nghẹt. Lần đầu tiên trong đời, Lục Thiên Dạ hiểu được thế nào là sợ hãi.
Không phải khi đối mặt với Triệu gia, không phải khi bị ép vào đường cùng mà là khi nhìn thấy người mình đặt trong tim bị uy hiếp ngay trước mắt, còn bản thân lại không thể thay thế y chịu đau.
Bởi Dương Tiểu Thanh… chính là nghịch lân duy nhất của hắn.
(Hết Chương 11)
Bình luận 💬 0