Chương 3: Mùa Hạ Năm Mười Lăm Tuổi
Sau đêm ấy, chiếc túi gấm xấu xí kia được Lục Thiên Dạ đặt ngay ngắn trong ngăn kéo bí mật của thư phòng.
Không ai biết chuyện này.
Ngay cả Dương Tiểu Thanh cũng không biết.
Y chỉ cho rằng Lục Thiên Dạ nhận lấy vì nể mặt mình mà thôi. Dù sao đường kim lệch lạc, hình thêu méo mó đến mức ngay cả Dương Minh Viễn nhìn thấy cũng cười y suốt nửa ngày.
Nhưng từ đó về sau, Dương Tiểu Thanh phát hiện một chuyện.
Lục Thiên Dạ hình như đối xử với y còn tốt hơn trước.
Vốn dĩ từ nhỏ đến lớn, hắn đã luôn cưng chiều y. Bây giờ lại càng không có giới hạn.
Buổi sáng y lười thức dậy, Lục Thiên Dạ sẽ sai người mang điểm tâm sang.
Buổi trưa trời nóng, Lục Thiên Dạ sẽ chuẩn bị nước ô mai đá.
Buổi tối y đọc sách đến đau mắt, ngày hôm sau trên bàn đã xuất hiện thuốc nhỏ mắt do Lục gia đặc biệt mua từ Dược Vương Cốc.
Ngay cả Dương mẫu Liễu Như Vân cũng không nhịn được mà cảm thán.
“Người không biết còn tưởng Tiểu Thanh là con trai Lục gia.”
Dương phụ Dương Chính Viễn lập tức gật đầu đồng tình.
“Ta cũng nghĩ vậy.”
Ngồi bên cạnh, Dương Minh Viễn vừa uống trà vừa cười lạnh.
“Con trai Lục gia? Hừ, con trai ruột còn chưa chắc được nuôi như thế.”
Dương Minh Thành ngồi đối diện khẽ cười.
“Đệ ghen tị sao?”
“Ta ghen cái gì? Chỉ là nhìn không vừa mắt thôi.”
Dương Tiểu Thanh đang ăn bánh quế hoa liền ngẩng đầu, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
“Nhị ca, huynh ghen.”
Dương Minh Viễn suýt nữa bị nghẹn chết.
Cả phòng bật cười.
Chỉ có Dương Tiểu Thanh hoàn toàn không hiểu vì sao mọi người lại cười. Y chỉ thấy bánh quế hoa hôm nay đặc biệt ngon, nhân ngọt vừa phải, vỏ bánh mềm thơm, ăn thêm hai miếng cũng không thấy ngấy.
Mùa hạ năm ấy đến rất nhanh.
Trường An nóng như thiêu như đốt, ve sầu kêu vang khắp nơi. Những tán cây xanh um trong ngõ nhỏ cũng bị nắng hun đến lặng gió.
Thương hội Lục gia bắt đầu bước vào khoảng thời gian bận rộn nhất trong năm.
Lục Chính Đình từ lâu đã có ý định giao dần việc làm ăn cho con trai. Vì thế, từ sáng đến tối, Lục Thiên Dạ gần như đều ở thương hội. Ngay cả thời gian gặp Dương Tiểu Thanh cũng ít hơn trước.
Ban đầu Dương Tiểu Thanh không để ý.
Nhưng nửa tháng sau, y bắt đầu cảm thấy có gì đó không đúng.
Buổi sáng không nhìn thấy người.
Buổi trưa không nhìn thấy người.
Buổi chiều vẫn không nhìn thấy người.
Ngay cả lúc ăn cơm tối, Lục Thiên Dạ cũng thường xuyên ở lại thương hội, có khi đến tận đêm khuya mới trở về Lục phủ.
Ngày hôm đó, Dương Tiểu Thanh ôm một đĩa đào vừa gọt xong ngồi trên tường viện, ánh mắt cứ nhìn mãi sang phía Lục phủ.
Y nhìn đến mức Dương Minh Thành đi ngang qua cũng phát hiện.
“Tiểu Thanh.”
“Dạ?”
“Đệ đang nhìn gì vậy?”
Dương Tiểu Thanh thành thật đáp:
“Đệ đang đợi Thiên Dạ ca ca.”
Dương Minh Thành bật cười.
“Muốn gặp thì sang thương hội tìm.”
Dương Tiểu Thanh ngẩn người.
Đúng rồi.
Sao y lại không nghĩ tới chuyện đó?
Nghĩ là làm.
Chưa tới một canh giờ sau, Dương Tiểu Thanh đã xuất hiện trước cửa thương hội lớn nhất thành Trường An.
Trên tấm biển sơn vàng, hai chữ “Lục Ký” nổi bật dưới ánh mặt trời.
Người ra kẻ vào tấp nập, xe ngựa nối đuôi không dứt. Tiểu nhị bận rộn chạy tới chạy lui, từng thùng hàng lớn được chuyển vào kho, tiếng bàn tính lách cách vang lên không ngừng.
Dương Tiểu Thanh nhìn cảnh tượng trước mắt mà hơi kinh ngạc.
Từ nhỏ y chỉ biết Lục gia giàu có, nhưng đây là lần đầu tiên tận mắt nhìn thấy sinh ý của Lục gia lớn đến mức nào.
Một tiểu nhị nhận ra y, vội vàng chạy tới hành lễ.
“Dương công tử.”
“Thiên Dạ ca ca đâu?”
“Thiếu đông gia đang bàn chuyện trên lầu.”
Dương Tiểu Thanh gật đầu.
“Ta lên tìm huynh ấy.”
Tiểu nhị không ngăn cản.
Toàn bộ thương hội đều biết, nếu trên đời này có người được phép tùy tiện ra vào nơi làm việc của Lục Thiên Dạ, thì người đó chỉ có thể là Dương Tiểu Thanh.
Lầu hai yên tĩnh hơn bên dưới rất nhiều.
Dương Tiểu Thanh vừa tới gần đã nghe thấy tiếng nói chuyện.
Cánh cửa chưa đóng kín.
Qua khe hở, y nhìn thấy Lục Thiên Dạ đang ngồi ở vị trí chủ tọa.
Ánh nắng từ cửa sổ chiếu vào, phác họa gương mặt tuấn tú mà lạnh nhạt của hắn.
Khác hẳn lúc ở bên cạnh y, Lục Thiên Dạ lúc này mang theo khí thế sắc bén của một người đứng đầu. Đối diện hắn là vài vị quản sự, ai nấy đều cúi đầu lắng nghe, không khí trong phòng nghiêm túc đến mức khiến người ta không dám thở mạnh.
“Phía nam mất mùa, lương thực ba tháng tới sẽ tăng giá. Truyền lệnh xuống, mua trước.”
Một quản sự chần chừ hỏi:
“Nếu có người muốn đầu cơ tích trữ thì sao?”
Lục Thiên Dạ nhấp một ngụm trà, ánh mắt bình tĩnh.
“Đè xuống.”
Chỉ hai chữ, nhưng khiến tất cả mọi người trong phòng đều im lặng.
Dương Tiểu Thanh đứng ngoài cửa, bỗng cảm thấy có chút xa lạ.
Đây là Lục Thiên Dạ mà y chưa từng thấy.
Không phải Thiên Dạ ca ca luôn dỗ dành y.
Cũng không phải Thiên Dạ ca ca luôn bất đắc dĩ thu dọn hậu quả cho y.
Mà là Lục Thiên Dạ của thương trường.
Trầm ổn, sắc bén, khiến người khác không dám xem thường.
Không biết vì sao, trong lòng Dương Tiểu Thanh đột nhiên dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Giống như Lục Thiên Dạ đang càng lúc càng tiến về một thế giới xa xôi nào đó.
Còn y vẫn đứng yên tại chỗ, chỉ có thể ngẩng đầu nhìn theo bóng lưng hắn.
Đúng lúc ấy, Lục Thiên Dạ bỗng ngẩng đầu.
Ánh mắt hắn xuyên qua khe cửa, nhìn thẳng về phía y.
Bốn mắt chạm nhau.
Khí thế lạnh lùng trên người hắn lập tức tan biến, khóe môi cũng khẽ cong lên.
“Dừng ở đây.”
Các quản sự ngẩn người, còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, Lục Thiên Dạ đã đứng dậy đi thẳng ra ngoài.
Hắn mở cửa, cúi mắt nhìn người đang đứng bên ngoài.
“Tiểu Thanh.”
Dương Tiểu Thanh giật mình.
“Huynh biết đệ ở đây?”
“Biết.”
“Biết từ khi nào?”
“Vừa tới.”
Dương Tiểu Thanh lập tức không phục.
“Huynh nói dối.”
Lục Thiên Dạ bật cười.
“Được rồi, biết từ lúc đệ đứng nhìn trộm.”
Tai Dương Tiểu Thanh đỏ lên.
“Đệ đâu có nhìn trộm.”
“Ừ, đệ quang minh chính đại nhìn.”
Lục Thiên Dạ không nhịn được, đưa tay vò tóc y.
Bên trong phòng, mấy vị quản sự nhìn cảnh này mà trợn mắt.
Một người nhỏ giọng hỏi:
“Đó là ai vậy?”
Lão quản sự bên cạnh đáp:
“Người quan trọng nhất.”
Buổi chiều hôm ấy, Lục Thiên Dạ dẫn Dương Tiểu Thanh đi ăn ở tửu lâu.
Đây là thói quen từ nhỏ của hai người.
Mỗi khi Dương Tiểu Thanh giận dỗi hoặc buồn chán, Lục Thiên Dạ đều sẽ dẫn y đi ăn.
Thức ăn vừa được bưng lên, Dương Tiểu Thanh đã gắp một miếng thịt viên. Nhưng hôm nay y ăn rất chậm, đôi đũa trong tay chạm nhẹ vào miệng chén, mãi vẫn chưa gắp thêm món nào.
Lục Thiên Dạ nhìn ra được.
“Đang nghĩ gì?”
Dương Tiểu Thanh chống cằm.
“Thiên Dạ ca ca, huynh có mệt không?”
Lục Thiên Dạ hơi bất ngờ.
“Tại sao hỏi vậy?”
“Hôm nay nhìn huynh rất bận. Trước đây huynh luôn có thời gian đi chơi với đệ, bây giờ không còn nữa.”
Lục Thiên Dạ nhìn y một lát, sau đó mới đáp:
“Sau này ta sẽ càng ngày càng bận.”
Dương Tiểu Thanh ngẩng đầu.
“Vì sao?”
“Bởi vì sau này Lục gia sẽ do ta gánh vác.”
Dương Tiểu Thanh yên lặng.
Lần đầu tiên, y nhận ra Lục Thiên Dạ và mình không giống nhau.
Y có hai vị huynh trưởng, có thể sống vô ưu vô lo. Cho dù gây họa cũng có người che chở.
Nhưng Lục Thiên Dạ thì không.
Hắn là con trai duy nhất của Lục gia, sớm muộn gì cũng phải chống đỡ cả gia tộc, phải học cách quyết đoán, học cách gánh vác, học cách một mình đứng trước sóng gió.
Một cảm giác khó chịu âm thầm lan ra trong lòng Dương Tiểu Thanh.
Y không biết đó là gì.
Chỉ biết mình không thích.
Không thích Lục Thiên Dạ bận rộn.
Không thích khoảng cách giữa hai người ngày càng xa.
Càng không thích dáng vẻ mệt mỏi bị hắn giấu sau vẻ bình tĩnh kia.
“Thiên Dạ ca ca.”
“Ừm?”
“Đệ có thể giúp huynh không?”
Lục Thiên Dạ bật cười.
“Giúp thế nào?”
“Đệ học.”
“Đệ học cái gì?”
“Buôn bán.”
Lục Thiên Dạ nhìn vẻ mặt nghiêm túc của y.
Một lúc lâu sau mới nói:
“Tiểu Thanh, đệ không cần học những thứ đó.”
“Tại sao?”
Bởi vì ta muốn đệ cả đời vô ưu vô lo.
Lời đã tới bên môi, nhưng cuối cùng Lục Thiên Dạ vẫn nuốt xuống.
Hắn chỉ cười nhạt, giọng nói dịu đi rất nhiều.
“Vì rất cực.”
“Đệ không sợ cực.”
Lục Thiên Dạ nhìn y.
Trong lòng hắn bỗng mềm xuống, lại cũng hơi đau.
Dương Tiểu Thanh ngốc thật.
Ngốc đến mức khiến người khác không nỡ trách.
Nếu biết những gì hắn muốn bảo vệ chính là sự ngây thơ này của y, không biết Dương Tiểu Thanh sẽ phản ứng thế nào.
Nửa tháng sau, Trường An xảy ra một chuyện lớn.
Tống gia, cũng chính là gia tộc của Tống Nhược Lan, sinh ý gặp biến cố, bị người khác lừa mất một khoản bạc lớn.
Nghe nói cả nhà đang vô cùng hỗn loạn. Kho hàng bị niêm phong, mấy cửa hiệu phải tạm đóng cửa, thậm chí có chủ nợ ngày ngày đứng trước phủ Tống gia đòi bạc.
Tin tức nhanh chóng lan khắp thành.
Có người thương hại.
Có người thở dài.
Cũng có người chỉ chờ xem trò cười.
Thế sự vốn là như vậy.
Lúc huy hoàng có bao nhiêu người vây quanh nâng chén, khi sa cơ cũng sẽ có bấy nhiêu ánh mắt lạnh lùng đứng ngoài xem xét.
Ngày hôm đó, Dương Tiểu Thanh đang ngồi ăn nho trong thư phòng Lục phủ.
Lục Thiên Dạ thì xem sổ sách.
Y bỗng nhớ tới chuyện trước kia, liền nghiêng đầu hỏi:
“Thiên Dạ ca ca.”
“Hửm?”
“Tống cô nương thế nào rồi?”
Ngòi bút của Lục Thiên Dạ khựng lại.
“Tại sao hỏi nàng ấy?”
“Đệ nghe nói Tống gia gặp chuyện, đệ hơi lo.”
Lục Thiên Dạ nhìn y một lúc lâu.
Khóe môi hắn bỗng nhếch lên, nụ cười nhạt đến mức khó nhận ra.
“Tiểu Thanh.”
“Dạ?”
“Đệ rất quan tâm nàng ấy?”
Dương Tiểu Thanh gật đầu.
“Đương nhiên.”
“Vì sao?”
“Vì nàng là người tốt.”
Lục Thiên Dạ cười, nhưng nụ cười kia lại có chút nguy hiểm.
“Dương Tiểu Thanh, nếu có một ngày đệ gặp một cô nương, đệ có muốn thành thân với nàng ấy không?”
Dương Tiểu Thanh ngẩn người.
Y chưa từng nghĩ tới chuyện này.
Trong nhận thức của y, thành thân là chuyện rất xa xôi, xa như ngọn núi xanh ngoài thành. Nhìn thấy được, nhưng chưa từng thật sự muốn đi tới.
Y suy nghĩ rất lâu, rồi mới thành thật đáp:
“Không biết.”
“Vì sao?”
“Đệ chưa gặp người nào khiến đệ muốn ở bên cả đời.”
Lục Thiên Dạ im lặng.
Ngay cả chính Dương Tiểu Thanh cũng không biết, câu trả lời ấy đã khiến trái tim hắn rung động đến mức nào.
Một câu vô tâm rơi vào lòng hắn, lại giống như ánh trăng rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng. Chỉ một thoáng thôi, cũng đủ khuấy lên ngàn vạn gợn sóng.
Nhưng đúng lúc đó, một tiểu nhị đột nhiên chạy vào, phá tan sự yên tĩnh trong phòng.
“Thiếu đông gia.”
Lục Thiên Dạ khép sổ sách lại.
“Chuyện gì?”
“Người của Tống gia tới, muốn gặp ngài.”
Dương Tiểu Thanh chớp mắt.
Lục Thiên Dạ đặt bút xuống, ánh mắt hơi trầm xuống.
“Cho vào.”
Tiểu nhị vội vàng lui ra.
Một lát sau, cánh cửa mở ra.
Người bước vào không phải ai khác, chính là Tống Nhược Lan.
Chỉ là khác với lần gặp ở bờ sông, nàng của hiện tại sắc mặt tái nhợt, hai mắt đỏ hoe, dường như đã nhiều ngày không ngủ.
Váy áo vẫn chỉnh tề, nhưng dáng vẻ kiêu hãnh ngày trước đã bị biến cố ép đến lung lay.
Vừa nhìn thấy Lục Thiên Dạ, Tống Nhược Lan liền cúi người hành lễ.
“Dám hỏi Lục công tử, ngài có thể cứu Tống gia hay không?”
Cả căn phòng lập tức chìm vào yên lặng.
Dương Tiểu Thanh ngơ ngác nhìn nàng, rồi lại nhìn Lục Thiên Dạ.
Ánh mắt Lục Thiên Dạ rất bình tĩnh.
Bình tĩnh đến mức khiến người khác không đoán được trong lòng hắn đang nghĩ gì.
Không ai biết, ngay khoảnh khắc ấy, một biến cố lớn hơn đang âm thầm kéo tới.
Biến cố đầu tiên đủ sức thay đổi vận mệnh của cả hai gia tộc.
(Hết Chương 3)
Bình luận 💬 0