Chương 18: Người Đầu Tiên Nhìn Ra
Đêm hôm đó, người mất ngủ không chỉ có Dương Tiểu Thanh.
Dương Minh Viễn cũng trằn trọc không sao chợp mắt được. Hắn nằm dài trên giường, ánh mắt đăm đăm nhìn lên màn trướng trên đỉnh đầu, càng ngẫm nghĩ lại càng cảm thấy mọi chuyện đang đi theo một hướng vô cùng bất ổn.
Thuở nhỏ, Dương Tiểu Thanh bám lấy Lục Thiên Dạ, điều đó chẳng có gì lạ. Đến khi cả hai trưởng thành, sự gắn bó ấy vẫn khăng khít như xưa, hắn cũng miễn cưỡng xem như tình huynh đệ đồng cam cộng khổ. Nhưng hiện tại…
Dương Minh Viễn nhớ lại ánh mắt thâm tình của đệ đệ lúc trao miếng ngọc bội kia, rồi lại nghĩ đến vẻ mặt trân trọng của Lục Thiên Dạ khi nhận lấy, khóe mắt hắn bất giác giật mạnh. Lần đầu tiên trong đời, hắn có cảm giác mình chính là người cuối cùng biết được bí mật này.
—--
Sáng hôm sau.
Dương Minh Viễn trực tiếp xách cổ Dương Tiểu Thanh ra hậu viện, mặc cho y vẫn còn đang ngái ngủ, mắt nhắm mắt mở:
"Nhị ca?"
"Ngồi xuống đó cho ta."
"Huynh định làm gì mà sáng ra đã nghiêm trọng thế?"
"Tra hỏi đệ."
Dương Tiểu Thanh lập tức im bặt, trong lòng bắt đầu dâng lên một nỗi bất an mơ hồ.
Dương Minh Viễn khoanh tay trước ngực, ánh mắt sắc bén nhìn xoáy vào y:
"Ta hỏi, đệ phải trả lời thật lòng."
"Dạ."
"Đệ có thích Lục Thiên Dạ không?"
Ngụm trà Dương Tiểu Thanh vừa ngậm trong miệng chưa kịp nuốt xuống lập tức phun ra ngoài. Y bị sặc đến mức ho khan liên tục, gương mặt bỗng chốc đỏ bừng lên vì kinh hãi:
"Nhị ca! Huynh nói bậy bạ gì đó?"
"Trả lời thẳng vào câu hỏi của ta."
Dương Minh Viễn dứt khoát chặt đứt đường lui, không cho y bất kỳ cơ hội nào để trốn tránh. Ánh mắt sắc như dao cau của hắn khiến Dương Tiểu Thanh luống cuống, hoàn toàn không dám nhìn thẳng:
"Đệ..."
"Đệ làm sao?"
"Đệ... đệ cũng không biết nữa."
Chính Dương Tiểu Thanh khi thốt ra câu này cũng tự cảm thấy chột dạ vạn phần.
Dương Minh Viễn nhìn biểu cảm của y, im lặng một lúc lâu rồi thở dài một tiếng đầy bất lực. Xong rồi, đứa em trai ngốc nghếch nhà hắn thật sự đã đem lòng phụng hiến cho người ta mất rồi. Bởi nếu lòng không có ý, y đã dứt khoát phủ nhận ngay lập tức, chứ đâu đến mức luống cuống rồi đỏ mặt tía tai đến nhường kia.
Nhưng điều khiến Dương Minh Viễn đau đầu nhất lúc này chính là: Đối phương lại là Lục Thiên Dạ.
Nếu đổi lại là tên tiểu tử nhà ai khác, hắn đã sớm cầm gậy long cốt sang đánh gãy chân kẻ đó. Nhưng ngặt nỗi kẻ này lại là Lục Thiên Dạ, người từ nhỏ đã lớn lên ngay trước mắt hắn, muốn tìm một khuyết điểm để bài xích cũng tìm không ra, muốn ghét bỏ lại càng không ghét nổi. Càng nghĩ, Dương Minh Viễn lại càng thấy thái dương mình đau nhức kịch liệt.
Mà lúc này, Dương Tiểu Thanh hoàn toàn không rảnh để tâm đến việc nhị ca đang sầu não điều gì. Y chỉ cảm thấy trái tim trong lồng ngực mình đang nện liên hồi. Câu chất vấn vừa rồi của Dương Minh Viễn tựa như một tảng đá lớn ném mạnh xuống mặt hồ yên ả, khiến toàn bộ những tâm tư y cố công che giấu bấy lâu nay đều cuồn cuộn nổi lên mặt nước.
Có thích không? Có lẽ là thích thật rồi.
Nhưng... còn Lục Thiên Dạ thì sao?
Ý nghĩ ấy vừa xẹt qua, tâm trạng đang hỗn loạn của y lập tức chùng xuống. Người trong lòng của Lục Thiên Dạ vốn đã tồn tại từ rất lâu về trước, chính y là người biết rõ điều đó, từng gặng hỏi và cũng từng nghe chính miệng hắn thừa nhận. Vậy nếu người mà hắn thầm thương trộm nhớ bao năm qua không phải là y thì sao?
Chẳng hiểu vì sao, chỉ mới thoáng nghĩ đến khả năng ấy, lồng ngực y đã nghẹn lại, khó chịu đến mức hô hấp cũng trở nên khó khăn.
—--
Buổi chiều.
Dương Tiểu Thanh vẫn sang Lục phủ theo thói quen quen thuộc. Thế nhưng hôm nay vừa bước chân vào hậu viện, y đã nhìn thấy một bóng dáng nằm ngoài dự liệu của mình: Tống Nhược Lan.
Nàng đang ngồi đối diện với Lục Thiên Dạ dưới gốc hòe già, hai người dường như vừa đàm đạo xong xuôi câu chuyện gì đó, trên mặt bàn đá vẫn còn đặt một hộp quà được gói ghém vô cùng tinh xảo.
Bước chân Dương Tiểu Thanh lập tức khựng lại giữa sân. Chẳng vì lý do gì, trong lòng y bỗng dâng lên một cảm giác vô cùng vị kỷ và lạ lẫm.
Tống Nhược Lan đích thực là một nữ tử tốt, dung mạo tú lệ, tính tình lại đoan trang dịu dàng, gia thế cũng thuộc hàng danh gia vọng tộc. Ngay cả phụ mẫu của Dương Tiểu Thanh ở nhà cũng từng không tiếc lời khen ngợi nàng. Thế nhưng lúc này, khi tận mắt nhìn thấy nàng ngồi sóng đôi bên cạnh Lục Thiên Dạ, Dương Tiểu Thanh lại cảm thấy cảnh tượng trước mắt vô cùng chướng mắt.
Y còn chưa kịp định thần để hiểu rõ thứ cảm xúc chua chát này là gì, Tống Nhược Lan đã phát hiện ra y trước:
"Dương công tử."
Dương Tiểu Thanh thu lại cảm xúc, miễn cưỡng kéo lên một nụ cười khách sáo:
"Tống cô nương."
Lục Thiên Dạ cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt đang lạnh lùng khi chạm phải bóng dáng y thì lập tức dịu xuống thấy rõ:
"Tiểu Thanh, đệ đến rồi."
Chỉ là một lời chào hỏi vô cùng bình thường, nhưng kỳ lạ thay, nỗi bực dọc, hờn dỗi trong lòng Dương Tiểu Thanh lại theo đó mà vơi đi quá nửa.
Tống Nhược Lan là người tinh tế, rất nhanh sau đó liền chủ động đứng dậy cáo từ. Trước khi rời đi, nàng còn khẽ liếc nhìn Dương Tiểu Thanh một cái đầy thâm ý. Ánh mắt ấy khiến y có cảm giác vô cùng kỳ quái, cứ như thể nàng đã thấu suốt một bí mật động trời nào đó mà ngay cả bản thân y vẫn còn đang mơ hồ vậy.
Sau khi bóng dáng nàng đã khuất dạng sau cổng vòm, Dương Tiểu Thanh mới tiến đến ngồi xuống vị trí đối diện Lục Thiên Dạ. Ánh mắt y cứ thỉnh thoảng lại không tự chủ được mà liếc về phía chiếc hộp gấm đặt trên bàn.
Lục Thiên Dạ thu trọn bộ dạng ấy vào mắt, khóe môi hơi cong lên một biên độ nhỏ:
"Đệ có chuyện muốn hỏi ta sao?"
"Không có."
"Thật sự không có?"
"Thật mà."
Lục Thiên Dạ bật cười khẽ, sau đó thản nhiên đẩy chiếc hộp gấm sang phía y:
"Không có sao mắt đệ cứ dán chặt vào nó làm gì?"
Dương Tiểu Thanh mím chặt môi, im lặng một lúc lâu mới không nhịn được mà lên tiếng hỏi nhỏ:
"Chiếc hộp này... là Tống cô nương tặng cho huynh à?"
"Ừ."
"Vì sao nàng ấy lại tặng quà cho huynh?"
"Để tạ ơn chuyện lần trước thôi."
"Chỉ có vậy thôi sao?"
"Chỉ có vậy thôi."
Dương Tiểu Thanh nhìn chằm chằm hộp quà, lại ngước lên nhìn thẳng vào mắt Lục Thiên Dạ, trong lòng không hiểu sao vẫn cảm thấy có chút không cam tâm.
Lục Thiên Dạ nhìn bộ dạng ăn giấm chua mà không tự biết của y, trong mắt ngập tràn ý cười nhàn nhạt:
"Tiểu Thanh."
"Dạ?"
"Đệ đang thấy khó chịu trong lòng sao?"
"Làm gì có chuyện đó!"
"Vậy sao mặt mày lại ủ rũ, nhăn nhó như thế kia?"
Dương Tiểu Thanh giật mình, theo phản xạ lập tức đưa hai tay lên sờ sờ má mình. Lúc này Lục Thiên Dạ mới không nhịn được nữa mà bật cười thành tiếng. Đến tận đây, Dương Tiểu Thanh mới nhận ra mình vừa bị hắn trêu chọc, y tức giận trừng mắt nhìn hắn, nhưng khi nhìn thấy nụ cười rạng rỡ hiếm hoi ấy của đối phương, ngọn lửa giận trong lòng y bỗng chốc bay biến đâu mất, không cách nào tức giận nổi.
—--
Buổi tối.
Tống Nhược Lan vừa đặt chân về tới Tống phủ đã bị mẫu thân ngoắc tay gọi lại vào khuê phòng:
"Con vừa mới sang gặp Lục công tử về đó sao?"
"Dạ thưa nương."
"Thế nào rồi? Hai đứa nói chuyện có tiến triển gì không?"
Tống Nhược Lan lộ ra một nụ cười bất lực, khẽ lắc đầu nhìn mẫu thân:
"Nương, người đừng phí công suy nghĩ về việc này nữa."
Tống phu nhân ngẩn người, ngơ ngác hỏi:
"Tại sao chứ? Lục công tử tài mạo song toàn như thế..."
Tống Nhược Lan nhớ lại ánh mắt lạnh lùng bỗng chốc hóa thành xuân thủy khi Dương Tiểu Thanh xuất hiện của Lục Thiên Dạ, lại nhớ đến ánh mắt tràn ngập phòng bị và ghen tuông của thiếu niên họ Dương kia, nàng khẽ thở dài một tiếng:
"Bởi vì trong mắt Lục công tử, từ đầu tới cuối vốn dĩ đã có một người ngự trị rồi, không ai có thể chen chân vào được nữa đâu."
Tống phu nhân nghe vậy cũng hiểu ra đại khái, nhất thời chỉ biết thở dài, không biết nên tiếc nuối cho ái nữ hay nên cảm thán cho mối thâm tình của người ta.
—--
Đêm xuống.
Dương Tiểu Thanh nằm cuộn tròn trên giường, trong đầu vẫn không ngừng hiện lên cảnh tượng Tống Nhược Lan ngồi cạnh Lục Thiên Dạ lúc ban chiều. Y dù không muốn thừa nhận nhưng lý trí lại chẳng thể dối lừa con tim: lúc đó y thật sự rất khó chịu, một nỗi khó chịu vạn phần.
Đó không phải là sự chán ghét dành cho Tống Nhược Lan, mà bản chất của nó là y không thích, cực kỳ không thích nhìn thấy bất kỳ nữ tử hay nam tử nào đứng quá gần Lục Thiên Dạ của y.
Ý nghĩ ích kỷ ấy vừa hiện lên rõ mồn một, Dương Tiểu Thanh bỗng giật mình kéo phắt chăn trùm kín mít đầu, hai má nóng bừng như lửa đốt. Bởi vì lần này, ngay cả chính y cũng không thể tiếp tục dùng cái mác "huynh đệ tình thâm" để lừa gạt bản thân được nữa rồi. Có những loại xúc cảm, một khi đã một lần nhìn thấu thì sẽ vĩnh viễn không cách nào quay trở lại như thuở ban đầu được nữa.
—-
Mà ở một gian phòng khác trong thành Trường An đại nội.
Lục Thiên Dạ đang ngồi một mình trong thư phòng tĩnh mịch, trước mặt hắn là miếng ngọc bội sắc xanh đậm mà Dương Tiểu Thanh đã tặng đêm qua. Ánh nến lay động theo từng cơn gió ngoài hiên, hắt lên mặt ngọc thứ ánh sáng ôn nhuận, ấm áp. Ngón tay thon dài của hắn khẽ vuốt ve qua từng đường nét hoa văn chạm khắc tỉ mỉ phía trên, ánh mắt lộ ra sự dịu dàng, quyến luyến vô bờ mà bình thường không một ai có cơ hội nhìn thấy.
Thế nhưng ngay lúc bầu không khí đang lắng đọng, tiếng gõ cửa dồn dập đột nhiên vang lên phá tan không gian yên ắng. Một tên hộ vệ thân tín bước nhanh vào phòng, chắp tay hành lễ:
"Thiếu đông gia."
"Có chuyện gì?"
"Có mật báo khẩn từ Giang Nam vừa chuyển tới."
Ánh mắt Lục Thiên Dạ lập tức thu lại sự nhu hòa, thay vào đó là một tia nhìn sắc bén như chim ưng trong đêm tối. Bởi hắn thừa hiểu rằng, nếu tin tức được hộ vệ đích thân hộ tống tới vào giờ tày canh này, chỉ có thể là chuyện hệ trọng có liên quan trực tiếp đến tàn dư của Triệu gia.
(Hết Chương 18)
Bình luận 💬 0