Chương 9: Chỉ Vì Là Huynh
Lục Thiên Dạ chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình bị Dương Tiểu Thanh làm cho không biết phải nói gì.
Ngoài trời mưa như trút nước. Nước mưa từ mái tóc Dương Tiểu Thanh nhỏ xuống từng giọt, làm ướt cả nền gạch trước cửa thư phòng. Mà người gây ra tất cả chuyện này lại hoàn toàn không thấy mình có gì không đúng, vẫn ôm chiếc ô giấy dầu đứng đó, đôi mắt sáng ngời nhìn hắn.
“Đệ mang ô tới rồi.”
Lục Thiên Dạ nhìn y thật lâu. Cuối cùng chỉ có thể thở dài.
“Qua đây.”
Dương Tiểu Thanh ngoan ngoãn bước tới. Vừa đến gần, khăn tay đã phủ lên đầu y.
Lục Thiên Dạ kéo người ngồi xuống bên cạnh lò sưởi nhỏ trong phòng, động tác vừa bất đắc dĩ vừa thuần thục. Rõ ràng đây không phải lần đầu tiên hắn chăm sóc y.
“Trời mưa lớn như vậy, ai cho đệ chạy ra ngoài?”
“Đệ tự đi.”
“Ta hỏi ai cho phép.”
“Không ai cả.”
Dương Tiểu Thanh đáp rất tự nhiên. Lục Thiên Dạ nhất thời nghẹn lời. Hắn phát hiện mỗi lần đối diện với Dương Tiểu Thanh, mọi lý lẽ đều trở nên vô dụng.
“Đệ có biết nếu bị cảm lạnh thì sao không?”
Dương Tiểu Thanh chớp mắt.
“Nhưng huynh không mang ô.”
Lục Thiên Dạ khựng lại.
“Cho nên?”
“Cho nên đệ mang tới.”
Giọng Dương Tiểu Thanh rất đương nhiên, giống như đây là chuyện không cần suy nghĩ. Chỉ cần biết Lục Thiên Dạ có thể bị mắc mưa, y liền chạy tới. Trong nhận thức của y, chuyện đó vốn là điều nên làm.
Nhưng chính sự vô tư ấy lại khiến lòng người rung động nhất.
Lục Thiên Dạ không nói thêm nữa. Hắn chỉ lặng lẽ lau khô mái tóc Dương Tiểu Thanh, ánh mắt sâu đến mức ngay cả chính hắn cũng không dám nghĩ kỹ.
---
Mưa kéo dài tới tận nửa đêm.
Lục Thiên Dạ đành đưa Dương Tiểu Thanh về Lục phủ trước rồi mới tính tiếp.
Trên đường đi, hai người cùng che chung một chiếc ô. Vai áo của Lục Thiên Dạ gần như ướt hết, nhưng Dương Tiểu Thanh vẫn khô ráo. Y nhìn thấy điều đó.
“Thiên Dạ ca ca.”
“Hửm?”
“Ô nghiêng rồi.”
“Không sao.”
“Huynh bị ướt.”
Lục Thiên Dạ bật cười.
“Ta là nam tử.”
Dương Tiểu Thanh không hiểu.
“Nam tử thì không bị cảm sao?”
Lần này, đến Lục Thiên Dạ cũng phải bật cười thành tiếng. Tiếng cười vang lên giữa màn mưa đêm, khiến bầu không khí nặng nề suốt nhiều ngày qua bỗng nhẹ đi rất nhiều.
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn cười, cũng bất giác cười theo. Y thích nhìn Lục Thiên Dạ cười. Từ nhỏ đã vậy. Mỗi lần thấy hắn vui vẻ, bản thân y cũng sẽ vui vẻ theo.
---
Sáng hôm sau, Dương Tiểu Thanh bị cảm thật.
Khi Liễu Như Vân bước vào phòng, y đang cuộn tròn trong chăn, khuôn mặt đỏ bừng.
Tin tức rất nhanh truyền sang Lục phủ. Lục Thiên Dạ vừa nghe xong liền bỏ hết công việc trong tay.
Lúc hắn tới nơi, Dương Minh Viễn đang đứng ngoài cửa. Nhìn thấy hắn, Dương Minh Viễn lập tức cười lạnh.
“Thấy chưa?”
Lục Thiên Dạ cau mày.
“Chuyện gì?”
“Đệ ấy chạy đi tìm ngươi giữa đêm mưa.”
Dương Minh Viễn khoanh tay.
“Kết quả người bệnh là đệ ấy.”
Trong lòng Lục Thiên Dạ hơi trầm xuống. Hắn đẩy cửa bước vào.
Dương Tiểu Thanh đang ôm chăn nằm trên giường. Thấy hắn tới, đôi mắt vốn uể oải lập tức sáng lên.
“Thiên Dạ ca ca.”
Lục Thiên Dạ ngồi xuống bên cạnh.
“Khó chịu không?”
“Có một chút.”
“Đáng đời.”
Dương Tiểu Thanh lập tức ủy khuất.
“Huynh mắng đệ.”
“Ta còn muốn đánh đệ.”
Dù nói vậy, bàn tay hắn vẫn rất tự nhiên đặt lên trán y kiểm tra nhiệt độ. Động tác dịu dàng đến mức khiến Dương Minh Viễn đứng ngoài cửa nhìn mà đau răng. Đây là đánh người sao? Ai tin nổi?
---
Dương Tiểu Thanh phải nằm trên giường ba ngày.
Ba ngày ấy, người tới thăm y nhiều nhất lại là Lục Thiên Dạ.
Buổi sáng tới một lần.
Buổi trưa tới một lần.
Buổi tối lại tới thêm một lần.
Ngay cả Liễu Như Vân cũng bắt đầu cảm thấy có gì đó không đúng. Nhưng nhìn hai đứa trẻ từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, bà lại không nghĩ quá nhiều.
Đến ngày thứ tư, Dương Tiểu Thanh cuối cùng cũng được ra khỏi phòng. Việc đầu tiên y làm chính là chạy sang Lục phủ.
Lục Thiên Dạ đang xem thư tín thì nhìn thấy một bóng người lao vào thư phòng. Hắn còn chưa kịp phản ứng, trong tay đã bị nhét vào một túi giấy.
“Bánh hạt dẻ.”
Dương Tiểu Thanh cười đến cong cả mắt.
“Đệ đặc biệt mua cho huynh.”
Lục Thiên Dạ nhìn túi bánh. Khóe môi hơi cong lên.
“Vì sao?”
“Vì huynh chăm sóc đệ.”
“Ta chăm sóc đệ từ nhỏ tới lớn.”
“Vậy đệ sẽ mua cho huynh từ nhỏ tới lớn.”
Dương Tiểu Thanh đáp rất nghiêm túc.
Một câu nói vô tâm. Lại khiến ánh mắt Lục Thiên Dạ tối đi trong chốc lát.
Nếu thật sự có thể như vậy… Có lẽ hắn sẽ chẳng còn mong cầu điều gì nữa.
---
Nhưng sự bình yên ấy không kéo dài quá lâu.
Một buổi chiều cuối thu, người của Tống gia lại tới. Lần này không phải Tống Nhược Lan. Mà là chính Tống phụ. Sắc mặt ông vô cùng khó coi. Vừa bước vào thư phòng đã nói ngay:
“Lục công tử. Xin lỗi. Ta e rằng đã liên lụy ngài.”
Lục Thiên Dạ khẽ nhíu mày.
“Đã xảy ra chuyện gì?”
Tống phụ lấy ra một phong thư. Trong thư chỉ có một câu. Nếu còn tiếp tục điều tra, người chết tiếp theo sẽ là Tống gia. Không ký tên. Nhưng ai cũng biết là ai gửi. Không khí trong phòng lập tức trở nên nặng nề.
Tống phụ cười khổ.
“Ta không sợ, nhưng trong nhà còn có thê tử, còn có Nhược Lan. Ta không thể lấy tính mạng cả nhà ra đánh cược.”
Lục Thiên Dạ nhìn lá thư hồi lâu. Ánh mắt dần lạnh xuống. Đối phương bắt đầu nóng ruột rồi. Điều đó chứng tỏ hắn đã đi rất gần tới chân tướng.
---
Tối hôm ấy, khi Dương Tiểu Thanh tới tìm, Lục Thiên Dạ đang đứng một mình dưới gốc hòe. Gió cuối thu đã mang theo chút lạnh. Những chiếc lá vàng lặng lẽ rơi xuống quanh chân hắn.
Dương Tiểu Thanh vừa nhìn đã biết hắn đang có tâm sự. Y không hỏi ngay mà chỉ ngồi xuống bên cạnh. Qua một lúc lâu mới nhỏ giọng:
“Thiên Dạ ca ca.”
“Hửm?”
“Nếu có chuyện không vui, huynh có thể nói với đệ.”
Lục Thiên Dạ bật cười.
“Đệ lại giúp ta bằng cách ở cạnh ta sao?”
Dương Tiểu Thanh lập tức gật đầu.
“Đúng vậy.”
Lục Thiên Dạ nhìn y. Bỗng nhiên hỏi:
“Tiểu Thanh.”
“Dạ?”
“Nếu có một ngày ta phải rời Trường An một thời gian thì sao?”
Nụ cười trên môi Dương Tiểu Thanh lập tức biến mất.
“Rời đi?”
“Ừ.”
“Đi đâu?”
“Chưa biết.”
Dương Tiểu Thanh im lặng. Một cảm giác hoảng hốt khó hiểu bỗng xuất hiện trong lòng. Từ nhỏ đến lớn, y chưa từng nghĩ đến chuyện Lục Thiên Dạ sẽ rời khỏi mình. Dù chỉ là tạm thời. Dù chỉ là giả thiết. Y cũng không thích.
Qua rất lâu, Dương Tiểu Thanh mới nhỏ giọng hỏi:
“Huynh sẽ quay về chứ?”
Ánh mắt Lục Thiên Dạ dịu xuống.
“Đương nhiên.”
Nghe thấy câu trả lời ấy, Dương Tiểu Thanh mới thở phào. Y không biết rằng, ở một nơi khác trong thành Trường An, một nhóm người đã bắt đầu hành động.
Mà mục tiêu của bọn họ… Không phải Lục Thiên Dạ. Cũng không phải Tống gia. Mà là người được Lục Thiên Dạ bảo vệ nhất… Dương Tiểu Thanh.
(Hết Chương 9)
Bình luận 💬 0