Chương 10: Quan Tài Dùng Làm Giường Cưới
Khi Ôn Tử Ngọc dìu Tiêu Vô Dạ ra khỏi đường hầm, trời đã sáng hẳn, ngọn lửa ở linh đường cũng được người Vô Dạ Cung dập tắt gần hết. Tạ Hoài Sơn bị bốn vị chưởng môn hợp lực chế ngự, kinh mạch bị phế, hai cổ tay khóa bằng xích sắt, còn chiếc nhẫn ngọc chứa độc đã bị Hứa Kinh Lan tháo xuống làm vật chứng. Hắn vẫn không ngừng gào rằng tất cả đều là âm mưu của ma đầu, nhưng những quyển sổ, mật thất chứa thi thể và đám đệ tử trúng độc đã khiến lời biện minh trở nên vô nghĩa. Những người từng tôn hắn như bậc chính nhân quân tử giờ chỉ đứng quanh với vẻ mặt căm phẫn, không ai chịu nhìn hắn thêm một lần.
Tiêu Vô Dạ vừa thấy Tạ Hoài Sơn liền dừng bước, bàn tay đặt trên vai Ôn Tử Ngọc siết nhẹ, sát khí vẫn hiện lên dù cơ thể đã yếu đến mức gần như không thể đứng vững. Hắn nhìn kẻ đã đổ hàng chục mạng người lên đầu mình, giọng nói khàn nhưng bình tĩnh đến lạnh người. “Ngươi dùng danh nghĩa chính đạo để giết người luyện thuốc, lại muốn lấy thi thể ta làm dược dẫn, hôm nay rơi vào tay những kẻ từng tin tưởng mình, cảm giác thế nào?” Hắn không rút kiếm, bởi lưỡi kiếm sắc bén nhất lúc này chính là những ánh mắt khinh miệt đang đổ dồn lên Tạ Hoài Sơn.
Tạ Hoài Sơn ngẩng đầu, gương mặt méo mó vì oán hận, cố lao về phía hắn nhưng bị xích kéo ngã xuống đất. “Ngươi tưởng được minh oan thì có thể trở thành người tốt sao? Vô Dạ Cung của ngươi từng giết bao nhiêu người, cả giang hồ vẫn sẽ gọi ngươi là ma đầu.” Hắn cười điên dại, ánh mắt lại chuyển sang Ôn Tử Ngọc, như muốn tìm một khe nứt cuối cùng giữa hai người. “Một ngỗ tác sạch sẽ như ngươi sớm muộn cũng hiểu mình đã cứu thứ gì khỏi quan tài.”
Ôn Tử Ngọc không đáp thay Tiêu Vô Dạ, y chỉ lấy nghiệm trạng đã viết suốt đêm đưa cho nha dịch đứng bên cạnh. “Những mạng người thật sự do hắn gây ra, quan phủ và các môn phái có thể điều tra từng vụ, có tội thì chịu tội, không có tội thì không ai được phép gán thêm.” Y nhìn thẳng Tạ Hoài Sơn, giọng nói không hề có ý che chở mù quáng nhưng cũng không để kẻ khác tiếp tục đổi trắng thay đen. “Còn ngươi nên lo xem trong số thi thể dưới mật thất có bao nhiêu người đang chờ được ghi tên vào bản án của mình.”
Tạ Hoài Sơn bị áp giải đi trong tiếng mắng chửi, Hứa Kinh Lan cũng chủ động giao nộp toàn bộ chứng cứ và nhận tội đã từng giúp sư phụ vận chuyển thuốc. Vì hắn cứu người, bảo vệ sổ sách và đưa nha dịch đến mật thất, các môn phái đồng ý để quan phủ xét lại mức phạt sau khi em trai bình phục. Trước lúc rời khỏi nghĩa trang, hắn quỳ xuống trước linh vị của Chu Mẫn cùng những người đã chết, dập đầu ba lần rồi mới đứng dậy. Không ai tha thứ thay người chết, nhưng ít nhất từ hôm đó, hắn không còn tiếp tục cúi đầu trước kẻ dùng người thân để khống chế mình.
Tiêu Vô Dạ cố nhìn hết mọi việc rồi mới cho phép bản thân ngất đi, khiến Ôn Tử Ngọc phải cùng hai người Vô Dạ Cung đưa hắn trở về nhà. Lục Thanh Hòa vừa nhìn thấy sư phụ mang nam nhân trong hầm về bằng cửa chính đã sợ đến mức đánh rơi cả chậu thuốc, nhưng lần này cậu không bỏ chạy mà đứng chắn trước bậc thềm. Cậu run rẩy nhìn gương mặt ma đầu từng dọa mình ăn thịt, sau đó lấy hết can đảm hỏi liệu hắn còn là người sống hay đã biến thành xác biết đi. Khi nghe Ôn Tử Ngọc đáp rằng nếu không tránh đường thì hắn sẽ sớm biến thành xác thật, cậu lập tức lao vào chuẩn bị giường nhanh hơn bất kỳ lần nào.
Tiêu Vô Dạ ngủ liền ba ngày, trong thời gian ấy mạch tượng khi mạnh khi yếu, độc còn sót lại liên tục khiến hắn sốt cao. Ôn Tử Ngọc gần như không rời khỏi phòng, tự tay sắc thuốc, thay băng và châm kim, đến mức Lục Thanh Hòa phải đặt cơm ngay bên bàn rồi nhắc y ăn. Mỗi lần Tiêu Vô Dạ mê man nắm lấy tay, y đều để mặc hắn giữ, chỉ khi người nọ siết quá chặt mới lạnh giọng cảnh cáo không được làm ảnh hưởng việc bắt mạch. Dù bệnh nhân không thể nghe rõ, bàn tay vẫn ngoan ngoãn nới lỏng như đã quen nghe lời y từ lâu.
Đến sáng ngày thứ tư, Ôn Tử Ngọc đang cúi đầu thay thuốc thì người trên giường bất ngờ mở mắt, bàn tay chậm rãi vòng qua eo y. Tiêu Vô Dạ không nói ngay, chỉ nhìn y thật lâu, như muốn chắc chắn mình đã thật sự tỉnh lại chứ không phải đang nằm trong một giấc mộng khác. Sau đó hắn kéo người gần thêm một chút, khóe môi cong lên dù sắc mặt vẫn còn nhợt nhạt. “Ôn ngỗ tác, ta đã sống qua hôm ấy, câu hỏi trong đường hầm có thể trả lời chưa?”
Ôn Tử Ngọc buộc nút băng mạnh tay hơn, khiến Tiêu Vô Dạ nhíu mày nhưng vẫn không chịu buông eo y. “Ngươi vừa tỉnh đã nghĩ đến chuyện vô dụng, xem ra độc chưa làm hỏng đầu nhưng đã khiến trí nhớ có vấn đề.” Y đặt bát thuốc đen đặc vào tay hắn, ánh mắt bình thản đến mức không thể nhìn ra đang cố ý né tránh. “Uống hết, nằm thêm mười ngày, không được vận công trong một tháng, khi nào làm đủ mới có tư cách hỏi.”
Tiêu Vô Dạ nhìn bát thuốc, vừa ngửi đã nhận ra lượng hoàng liên nhiều đến mức đáng ngờ, nhưng vẫn ngoan ngoãn uống cạn. Hắn đặt bát xuống, dùng vẻ mặt nghiêm túc như đang thương lượng đại sự để hỏi nếu nghe lời đủ một tháng thì có thể đổi lấy danh phận hay không. “Ta đã giao mạng, Vô Dạ Cung và cả thanh danh còn sót lại cho ngươi, Ôn ngỗ tác không thể dùng xong rồi phủi tay.” Hắn dừng một lát, bàn tay trên eo y siết nhẹ. “Ít nhất cũng nên cho ta một vị trí cao hơn những thi thể trong hầm.”
Ôn Tử Ngọc nhìn hắn hồi lâu rồi bất ngờ cúi xuống, đặt một nụ hôn rất nhẹ lên khóe môi người nọ. Tiêu Vô Dạ sững lại, đến lúc muốn đuổi theo thì y đã đứng thẳng, thu bát thuốc và quay lưng về phía cửa. “Tạm thời cao hơn một bậc, nếu tiếp tục ngoan ngoãn có thể xem xét nâng thêm.” Giọng y vẫn lạnh nhạt, nhưng vành tai dưới mái tóc đã đỏ đến mức không thể giấu được.
Tiêu Vô Dạ dưỡng thương đúng một tháng, quả nhiên không tự ý vận công, không lén rời nhà, thậm chí còn uống hết mọi bát thuốc Ôn Tử Ngọc đưa tới. Chỉ có điều hắn thường xuyên lấy cớ đau ngực để gọi người vào giữa đêm, đến khi y đến kiểm tra lại nói rằng nhìn thấy y thì không đau nữa. Lần đầu Ôn Tử Ngọc còn nghiêm túc bắt mạch, lần thứ ba liền mang thêm một bát thuốc đắng, đến lần thứ năm thì trực tiếp dùng dây buộc cổ tay hắn vào đầu giường. Ma đầu khiến cả giang hồ khiếp sợ vẫn nằm yên chịu trói, còn hỏi sợi dây ấy có được xem là tín vật định tình hay không.
Tin Tiêu Vô Dạ được minh oan nhanh chóng truyền khắp giang hồ, những môn phái có người chết trong mật thất lần lượt đến nhận thi thể và xin Ôn Tử Ngọc viết lại nghiệm trạng. Vô Dạ Cung cũng công khai giao ra danh sách những vụ từng do thuộc hạ của họ gây nên, nhận trách nhiệm với người vô tội nhưng không tiếp tục gánh những tội danh bị Tạ Hoài Sơn dựng lên. Tiêu Vô Dạ không biến thành đại hiệp được người người ca tụng, hắn vẫn là cung chủ hành sự tùy ý, vẫn có kẻ sợ hãi và căm ghét, nhưng ít nhất từ đó không còn ai dùng những thi thể kia để gọi hắn là hung thủ. Ôn Tử Ngọc đối với kết quả ấy rất hài lòng, bởi y chưa từng cần người bên cạnh trở thành kẻ hoàn hảo, chỉ cần hắn không nói dối về những gì mình đã làm.
Ba tháng sau, Tiêu Vô Dạ rời nhà từ sáng sớm, đến tận chiều mới dẫn người khiêng về một vật lớn phủ vải đỏ. Ôn Tử Ngọc đang khám nghiệm một thi thể ở gian sau, vừa bước ra đã nhận thấy hình dáng bên dưới lớp vải quen thuộc đến mức khó tin. Khi tấm vải được kéo xuống, chiếc quan tài đen từng đặt ở nghĩa trang xuất hiện giữa sân, nhưng nắp đã bị tháo bỏ, bên trong lót đệm mềm, thành gỗ chạm hoa văn song nguyệt và bốn chân được nâng cao như một chiếc giường. Lục Thanh Hòa đứng bên cạnh nhìn đến ngây người, không biết nên gọi đây là quan tài sửa thành giường hay giường cố tình làm giống quan tài.
Tiêu Vô Dạ mặc trường bào đen viền đỏ, mái tóc buộc gọn bằng ngọc quan, trên tay còn cầm một hộp gỗ nhỏ. Hắn bước đến trước mặt Ôn Tử Ngọc, không quỳ giữa sân nhưng cúi đầu đủ thấp để người đối diện hiểu sự trịnh trọng của mình. “Lần đầu gặp lại, ta nằm trong quan tài chờ ngươi cứu; lần thứ hai, ta cũng nằm ở đó mới được ngươi kéo về.” Hắn mở hộp, để lộ miếng ngọc đen đã được ghép cùng một miếng ngọc trắng thành đôi. “Ta nghĩ dùng nó làm giường cưới rất thích hợp, sau này mỗi lần nhìn thấy đều nhớ mạng này thuộc về ai.”
Ôn Tử Ngọc im lặng nhìn chiếc giường kỳ quái, lại nhìn vẻ mặt nghiêm túc hiếm có của hắn, cuối cùng hỏi một câu khiến người Vô Dạ Cung xung quanh đồng loạt cúi đầu nhịn cười. “Ngươi dùng quan tài cầu thân, không sợ ta cho rằng mình sắp cưới một người chết sao?” Y nhận lấy miếng ngọc trắng, đầu ngón tay khẽ chạm vào nửa còn lại trong tay Tiêu Vô Dạ. “Hơn nữa thứ này quá hẹp, hai người nằm sẽ chật.”
Tiêu Vô Dạ lập tức kéo phần gỗ giấu dưới thành giường, khiến chiếc “quan tài” mở rộng gấp đôi, đủ cho hai nam nhân nằm thoải mái. “Ta đã cho người sửa theo kích thước lần đầu chúng ta nằm chung, còn rộng thêm hai thước để ngươi không phải đè lên vết thương của ta.” Hắn nắm lấy tay Ôn Tử Ngọc, trong mắt hiện rõ ý cười nhưng lời nói không hề qua loa. “Ôn Tử Ngọc, ta không dám hứa từ nay không còn bí mật, bởi có những chuyện liên quan đến Vô Dạ Cung không thể nói tùy tiện, nhưng ta hứa sẽ không dùng bí mật ấy để sắp đặt thay ngươi nữa.”
Ôn Tử Ngọc không lập tức trả lời, để Tiêu Vô Dạ chờ đến khi vẻ bình tĩnh trong mắt hắn bắt đầu xuất hiện một chút bất an. Y mới khép tay lại, giữ miếng ngọc giữa lòng bàn tay rồi kéo người đến gần, chủ động chỉnh lại cổ áo bị gió thổi lệch. “Chiếc giường quá xấu, đem vào phòng phải đổi rèm và đệm, không được giữ màu đen như quan tài thật.” Y dừng một lát, khóe môi cuối cùng cũng cong lên. “Còn hôn sự, chọn ngày gần một chút, ta không thích kéo dài nghiệm trạng đã có kết luận.”
Hôn lễ được tổ chức vào đầu tháng sau, không quá phô trương nhưng người của Vô Dạ Cung và vài bằng hữu trong nha môn đều đến đủ. Hứa Kinh Lan sau khi chịu phạt cũng mang em trai đã khỏi độc đến dự, tự tay đặt một vò rượu trước linh vị những người đã chết rồi mới bước vào sân. Lục Thanh Hòa chạy tới chạy lui đón khách, đến tối vẫn không ngừng giải thích với mọi người rằng tân phòng có một chiếc giường rất đẹp, chỉ là nhìn từ xa hơi giống nơi chôn người. Ôn Tử Ngọc nghe đến lần thứ ba liền đuổi đồ đệ ra ngoài, còn Tiêu Vô Dạ ngồi bên giường cười đến mức suýt làm bung vết sẹo cũ.
Đêm xuống, ánh nến đỏ phủ lên những đường chạm song nguyệt trên thành giường, khiến chiếc quan tài năm xưa cuối cùng không còn vẻ lạnh lẽo. Tiêu Vô Dạ ôm Ôn Tử Ngọc nằm xuống, cố ý giữ nguyên tư thế giống đêm đầu tiên rồi ghé sát tai y. “Ôn ngỗ tác, ngươi ôm đủ chưa?” Hắn vòng tay qua eo người trong lòng, giọng nói đầy vẻ đắc ý. “Lần này vẫn là ngươi đang nằm đè lên ta.”
Ôn Tử Ngọc chống tay lên ngực hắn, ánh mắt chậm rãi hạ xuống nơi bàn tay đang giữ eo mình. “Vậy ngươi có thể đừng sờ lung tung không?” Y nói xong liền nhấc chân đạp người xuống khỏi giường, động tác dứt khoát đến mức Tiêu Vô Dạ không kịp phản ứng. “Giường cưới của ngươi rộng như vậy, nằm dưới đất một đêm chắc cũng không ảnh hưởng.”
Tiêu Vô Dạ ngồi dưới sàn nhìn người đã kéo chăn quay lưng, vẻ mặt vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười. Hắn không lập tức bò lên, chỉ tựa vào thành giường, cố ý thở dài thật khẽ rồi nói đêm đầu thành thân đã bị phu quân ruồng bỏ, ngày mai chắc chắn cả Vô Dạ Cung đều biết. Chưa đầy một lát, tấm chăn phía trên được kéo ra, một bàn tay thò xuống nắm lấy cổ áo hắn. Ôn Tử Ngọc kéo người trở lại giường, lạnh giọng bảo bên ngoài quá lạnh, bệnh nhân vừa giải độc không được tùy tiện nằm dưới đất.
Nửa năm sau, Lục Thanh Hòa mang một thi thể nam trẻ tuổi được nha môn gửi đến đặt lên bàn khám nghiệm, còn chưa kịp mở hòm dụng cụ đã thấy Tiêu Vô Dạ xuất hiện sau lưng sư phụ. Hắn nhìn gương mặt tuấn tú của người chết, lại nhìn Ôn Tử Ngọc đang cúi xuống kiểm tra dấu vết sau tai, sắc mặt lập tức lạnh hơn cả bàn đá. “Người này đã chết rõ ràng, không cần ngươi cúi gần như vậy, để đồ đệ làm cũng được.” Hắn vừa nói vừa kéo tấm vải phủ lên tận cằm thi thể, động tác quen thuộc đến mức Lục Thanh Hòa chỉ biết âm thầm quay mặt nhịn cười.
Ôn Tử Ngọc cầm dao mổ quay lại, bình tĩnh chỉ về phía cửa. “Tiêu cung chủ, ra ngoài.” Y nhìn người nọ vẫn đứng yên, khóe môi hơi nhếch lên rồi bổ sung bằng giọng đầy nguy hiểm. “Hoặc nằm lên chiếc bàn còn lại, ta tiện thể khám xem một người sống có thể ghen với thi thể đến mức nào.”
Tiêu Vô Dạ lập tức ngoan ngoãn lùi ra cửa, nhưng trước khi đi vẫn không quên cúi xuống hôn lên tóc mai của y. “Ta ra ngoài chờ, khám xong nhớ nhìn người sống nhiều hơn một chút.” Hắn khép cửa, nụ cười vẫn còn nơi khóe môi, bởi người từng mở quan tài cứu hắn giờ đã trở thành người sẽ quản hắn suốt phần đời còn lại. Còn chiếc quan tài từng dùng để lừa cả giang hồ, từ lâu đã được đặt trong căn phòng ấm nhất, mỗi đêm đều chứa hai người sống chẳng ai chịu buông tay trước.
(Hết chương 10)
Bình luận 💬 0