Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

MỞ QUAN TÀI CỦA MA ĐẦU

Chương 11: Phu Quân Của Ôn Ngỗ Tác

Chương 1: Thi Thể Mở Mắt Chương 2: Mang Ma Đầu Về Nhà Chương 3: Người Chết Cũng Biết Ghen Chương 4: Ma Đầu Ngoan Ngoãn Uống Thuốc Chương 5: Cùng Giường Tránh Truy Sát Chương 6: Người Trong Quan Tài Đã Chọn Y Chương 7: Ma Đầu Sống Lại Chương 8: Nghiệm Thi Giữa Đại Hội Chương 9: Lần Này Không Cho Ngươi Chết Chương 10: Quan Tài Dùng Làm Giường Cưới Chương 11: Phu Quân Của Ôn Ngỗ Tác
← Trước
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 11: Phu Quân Của Ôn Ngỗ Tác

Sau thành thân được nửa năm, Tiêu Vô Dạ vẫn chưa thể khiến Ôn Tử Ngọc từ bỏ gian phòng khám nghiệm phía sau nhà, nhưng lại thành công chuyển gần một nửa công việc của Vô Dạ Cung vào căn thư phòng nhỏ cạnh phòng ngủ. Mỗi sáng, thuộc hạ mặc áo đen nối nhau mang mật thư đến, bước qua sân đều phải nhẹ chân, bởi Tiêu cung chủ đã nghiêm lệnh không được quấy rầy phu quân nghỉ ngơi. Chỉ có điều người cần nghỉ thường thức từ canh năm để xem thi thể, còn vị cung chủ luôn miệng nói mình bận đại sự lại ngồi bên bàn khám nghiệm, vừa mài dao vừa nhìn người chết bằng ánh mắt thiếu thiện cảm. Lục Thanh Hòa từng lén hỏi vì sao hắn không trở về Vô Dạ Cung xử lý công việc, Tiêu Vô Dạ chỉ thản nhiên đáp nơi ấy không có Ôn Tử Ngọc, trở về cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Sáng hôm ấy, nha môn đưa đến một thi thể được vớt từ sông Lạc Thủy, trên cổ có dấu dây siết nhưng hai tay lại sạch sẽ, không giống người từng vùng vẫy dưới nước. Ôn Tử Ngọc vừa lật cổ tay người chết, Tiêu Vô Dạ đã kéo tấm rèm che cửa sổ, đồng thời đuổi toàn bộ thuộc hạ đang chờ báo cáo sang gian ngoài. Hắn đứng bên cạnh quan sát một lát rồi chỉ vào gương mặt trắng bệch trên bàn, nghiêm túc nói người này đã chết ít nhất ba ngày, dù có đẹp cũng không đáng nhìn lâu. Ôn Tử Ngọc không ngẩng đầu, chỉ đưa con dao nhỏ về phía hắn, bảo nếu rảnh rỗi đến mức ấy thì cắt phần áo quanh vết thương giúp mình.

Tiêu Vô Dạ nhận dao, ngoan ngoãn làm theo nhưng vẫn không quên kéo cổ áo thi thể lên cao hơn cần thiết. “Ta không cản ngươi khám nghiệm, chỉ thấy người này được nha môn đưa tới quá sạch sẽ, móng tay đã cắt, tóc cũng được chải gọn, giống như có người cố ý sửa sang trước khi vứt xác.” Hắn cúi xuống ngửi mùi hương còn sót trên tóc người chết, sắc mặt lập tức nghiêm túc hơn. “Có mùi đàn hương dùng trong Vô Dạ Cung, hơn nữa không phải loại bán ngoài chợ.”

Ôn Tử Ngọc dừng tay, dùng nhíp gắp một hạt bụi màu đỏ sẫm mắc sau vành tai thi thể. “Đàn hương trộn chu sa, chỉ dùng trong phòng nghị sự của các trưởng lão, xem ra người chết từng vào Vô Dạ Cung trước khi bị ném xuống sông.” Y nhìn Tiêu Vô Dạ, ánh mắt không hề mang ý nghi ngờ nhưng giọng nói vẫn lạnh nhạt như thường lệ. “Tiêu cung chủ sống ở nhà ta quá lâu, ngay cả trong cung xuất hiện người chết cũng phải đợi thi thể tự trôi đến cửa mới biết.”

Tiêu Vô Dạ đặt dao xuống, lập tức gọi thuộc hạ đang chờ ngoài sân vào. Người bước vào là Tả hộ pháp Mạc Dung, một nam nhân hơn ba mươi tuổi có gương mặt lạnh lùng, vừa nhìn thấy thi thể liền biến sắc. Hắn nhận ra người chết tên Đỗ Hành, là quản sự phụ trách sổ sách ở phân đường phía nam, ba ngày trước được triệu về tổng cung để đối chiếu một khoản bạc thất thoát. Theo báo cáo, Đỗ Hành đã rời cung ngay trong đêm, nhưng không ai biết hắn đi đâu, càng không có người báo chuyện mất tích.

Mạc Dung quỳ một gối, giọng nói nặng nề vì tự trách. “Thuộc hạ đã cho người kiểm tra phòng nghị sự, tối hôm ấy có ba vị trưởng lão gặp Đỗ Hành, nhưng bọn họ đều nói hắn mang sổ sách rời đi bình thường.” Hắn liếc nhìn Ôn Tử Ngọc đang đứng bên bàn xác, trong mắt thoáng qua một phần dè chừng chưa kịp che giấu. “Đây là việc nội bộ Vô Dạ Cung, thuộc hạ xin cung chủ trở về chủ trì, tránh để người ngoài biết quá nhiều rồi gây bất lợi.”

Căn phòng lập tức yên tĩnh, Lục Thanh Hòa đang rửa dụng cụ cũng âm thầm dừng tay, còn Tiêu Vô Dạ chậm rãi quay đầu nhìn thuộc hạ. Hắn không nổi giận, chỉ bước đến cầm lấy khăn lau vết máu trên đầu ngón tay Ôn Tử Ngọc, động tác dịu dàng đến mức càng khiến giọng nói sau đó trở nên lạnh lẽo. “Người ngoài mà ngươi nhắc đến là phu quân của ta, cũng là người từng cứu cả mạng ta lẫn thanh danh Vô Dạ Cung. Từ hôm nay, kẻ nào không phân biệt được thân phận của y thì không cần tiếp tục ở bên cạnh ta.”

Mạc Dung cúi đầu, nhưng vẻ không phục vẫn hiện rõ trong đôi mắt. “Thuộc hạ không có ý bất kính, chỉ lo Ôn công tử làm nghề ngỗ tác, thường xuyên tiếp xúc nha môn, nếu bí mật trong cung bị truyền ra ngoài sẽ khiến các phân đường bất ổn.” Hắn siết tay thành quyền, cuối cùng vẫn nói ra điều đã bị nhiều thuộc hạ giữ trong lòng suốt nửa năm. “Cung chủ vì y mà chuyển khỏi tổng cung, công việc cũng thường xuyên trì hoãn, ngay cả các trưởng lão muốn gặp cũng phải chờ. Thuộc hạ chỉ sợ có người lợi dụng tình cảm của cung chủ.”

Ôn Tử Ngọc tháo bao tay, bình thản đặt lên cạnh bàn rồi nhìn Mạc Dung. “Ngươi lo chủ nhân bị ta lợi dụng, vậy hôm nay hãy để ta đến Vô Dạ Cung cùng các ngươi.” Y không hề giận dữ, trái lại còn chỉ vào thi thể Đỗ Hành và bảo chuẩn bị một cỗ xe đủ kín để mang người theo. “Ta sẽ tìm hung thủ, cũng sẽ xem trong mắt những thuộc hạ trung thành kia, phu quân của cung chủ rốt cuộc cần vượt qua bao nhiêu cửa mới được xem là người một nhà.”

Tiêu Vô Dạ nắm lấy cổ tay y, rõ ràng không muốn y phải chứng minh bất kỳ điều gì. “Ngươi không cần để ý lời hắn, Vô Dạ Cung thuộc về ta, ta nói ngươi là chủ nhân thì không ai có quyền phản đối.” Hắn nhìn nét mặt bình tĩnh của Ôn Tử Ngọc, biết y đã quyết định thì rất khó thay đổi, bàn tay liền chuyển xuống đan chặt lấy ngón tay y. “Nhưng ngươi muốn đi cũng được, hôm nay ta sẽ cho tất cả nhìn rõ, người cần được ngươi chấp nhận là bọn họ chứ không phải ngược lại.”

Vô Dạ Cung nằm giữa dãy Huyền Sơn, đường núi hiểm trở, hai bên dựng những cột đá khắc hình quạ đen khiến người ngoài nhìn thấy đã lạnh sống lưng. Ôn Tử Ngọc bước xuống xe trong ánh mắt của hàng trăm đệ tử, phía sau là cỗ quan tài tạm chứa thi thể Đỗ Hành, còn Tiêu Vô Dạ từ đầu đến cuối vẫn nắm tay y không buông. Vài trưởng lão nghe tin đã chờ sẵn trước đại điện, gương mặt đều lộ vẻ khó coi khi thấy cung chủ mang một ngỗ tác vào nơi nghị sự. Người lớn tuổi nhất là Trưởng lão Tôn Cảnh, vừa mở miệng đã đề nghị đưa thi thể đến hậu viện, tránh làm ô uế chính điện.

Ôn Tử Ngọc dừng bước trước bậc đá, không hề vì hàng trăm ánh mắt mà thay đổi sắc mặt. “Người chết là quản sự của Vô Dạ Cung, lúc sống thay các vị giữ sổ sách, chết rồi lại bị xem là thứ ô uế không được bước vào đại điện.” Y nhìn thẳng Tôn Cảnh, sau đó cúi xuống chỉ đôi giày trên chân thi thể. “Trong khe đế giày có bùn đỏ chỉ xuất hiện ở sân sau phòng nghị sự, chứng tỏ hắn chưa từng rời cung bằng cổng chính. Người cuối cùng gặp hắn ở nơi này, hiện giờ nên sợ thi thể được mang vào hay sợ bí mật của mình bị tìm ra?”

Tôn Cảnh biến sắc, lập tức quát y không được ngậm máu phun người, nhưng Tiêu Vô Dạ chỉ nâng tay đã khiến toàn bộ đệ tử im lặng. Hắn cho người đóng cổng cung, thu kiếm của tất cả những kẻ có mặt tối hôm Đỗ Hành chết, đồng thời ra lệnh không ai được rời khỏi đại điện trước khi Ôn Tử Ngọc hoàn thành khám nghiệm. Những trưởng lão vốn tưởng cung chủ sẽ bênh vực mình cuối cùng cũng hiểu Tiêu Vô Dạ không mang phu quân đến làm khách, mà thật sự trao quyền điều tra toàn bộ Vô Dạ Cung cho y. Mạc Dung đứng một bên nhìn cảnh ấy, vẻ dè chừng dần chuyển thành im lặng suy nghĩ.

Thi thể Đỗ Hành được đặt giữa đại điện, Ôn Tử Ngọc kiểm tra dấu siết trên cổ rồi yêu cầu mang dây đai của từng người đến đối chiếu. Dấu vết không phải do thừng gây ra mà đến từ một dải da mềm có khóa đồng hình vuông, khi siết mạnh sẽ để lại vết bầm đứt quãng ở hai bên cổ. Trong số những người có mặt, chỉ Tôn Cảnh dùng đai lưng với khóa vuông, nhưng chiều rộng vẫn lệch một chút so với dấu trên da. Y không kết luận vội, trái lại hỏi chiếc đai cũ của ông ta đang ở đâu.

Tôn Cảnh nói đai cũ đã bị hỏng từ tháng trước nên vứt đi, nhưng người hầu bên cạnh lại vô thức nhìn về phía Tam trưởng lão Lưu Kỳ. Ôn Tử Ngọc nhận ra ánh mắt ấy, liền yêu cầu lục soát phòng riêng của Lưu Kỳ, cuối cùng tìm thấy chiếc khóa vuông dính máu được giấu dưới đáy hòm thuốc. Tuy nhiên Lưu Kỳ lập tức kêu oan, nói mình bị gài bẫy, còn chìa hai bàn tay không có vết thương để chứng minh chưa từng vật lộn với Đỗ Hành. Tiêu Vô Dạ nhìn Ôn Tử Ngọc, không thúc giục cũng không can thiệp, hoàn toàn để y tự quyết định.

Ôn Tử Ngọc cúi xuống mở miệng thi thể, dùng nhíp lấy ra một sợi lông quạ đen mắc dưới lưỡi. “Đỗ Hành không cắn hung thủ, hắn cắn vật được đeo trước ngực người nọ, vì vậy mới giữ lại thứ này đến lúc chết.” Y nhìn những người có mặt, sau đó dừng ở Mạc Dung đang đeo một túi hương thêu hình quạ, nhưng không hề chỉ vào hắn. “Lông này không phải lông thật, là tơ nhuộm đen dùng làm tua trên lệnh bài của người canh ngục.”

Mọi ánh mắt lập tức chuyển về đội trưởng canh ngục đứng cuối điện, một nam nhân tên Trần Thạch đang cố lùi ra sau. Hắn rút kiếm định phá vòng vây nhưng Mạc Dung đã kịp chặn lại, hai người giao đấu chưa đầy mười chiêu, chiếc túi giấu trong ngực Trần Thạch liền rơi xuống, bên trong đầy ngân phiếu và thuốc độc. Bị ép quỳ xuống, hắn thừa nhận đã nhận bạc của một thương hội bên ngoài để sửa sổ vận chuyển, khi Đỗ Hành phát hiện liền dùng đai cũ của Tôn Cảnh siết chết rồi giấu khóa trong phòng Lưu Kỳ nhằm khiến các trưởng lão nghi kỵ lẫn nhau. Hắn ném thi thể xuống sông, không ngờ xác lại được vớt ngay tại Lạc Châu và rơi vào tay Ôn Tử Ngọc.

Vụ án sáng tỏ trước khi trời tối, những trưởng lão từng phản đối không còn lời nào để nói, còn Tôn Cảnh tự mình bước đến cúi đầu nhận lỗi. Ôn Tử Ngọc không nhân cơ hội khiến họ khó xử, chỉ yêu cầu kiểm tra lại toàn bộ sổ sách của các phân đường và bồi thường đầy đủ cho người nhà Đỗ Hành. Y cũng không nhận ghế chủ vị Tiêu Vô Dạ cố ý đặt bên cạnh mình, bởi Vô Dạ Cung vẫn có quy củ riêng, y không muốn chỉ dựa vào danh phận mà can thiệp những chuyện mình không hiểu. Chính thái độ ấy khiến những người vốn lo y muốn chiếm quyền cuối cùng phải thật sự nhìn lại thành kiến.

Mạc Dung quỳ xuống trước mặt Ôn Tử Ngọc khi mọi người đã rời khỏi đại điện, lần này không còn sự miễn cưỡng trong ánh mắt. “Thuộc hạ đã nói lời bất kính, xin Ôn công tử trách phạt.” Hắn đặt lệnh bài hộ pháp lên hai tay, sẵn sàng nhận bất kỳ hình phạt nào. “Từ nay chuyện của cung chủ cũng là chuyện của ngài, thuộc hạ sẽ không còn nghi ngờ.”

Ôn Tử Ngọc không nhận lệnh bài, chỉ nhìn đầu gối đang quỳ trên nền đá của hắn. “Ngươi bảo vệ chủ nhân không sai, nhưng trung thành không có nghĩa được quyền quyết định thay hắn nên tin ai hoặc yêu ai.” Y nghiêng đầu về phía Tiêu Vô Dạ đang đứng bên cạnh, khóe môi thoáng hiện một nét cười rất nhạt. “Hơn nữa người lợi dụng tình cảm trước nay không phải ta, là cung chủ của các ngươi ngày nào cũng lấy cớ vết thương đau để lừa ta vào phòng.”

Tiêu Vô Dạ lập tức ho một tiếng, cố dùng ánh mắt cảnh cáo Mạc Dung không được cười nhưng đã quá muộn. Tả hộ pháp lạnh lùng nổi tiếng cúi đầu, vai run rất nhẹ, còn vài đệ tử đứng xa cũng đồng loạt quay mặt về phía tường. Tiêu Vô Dạ bước đến ôm eo Ôn Tử Ngọc, thấp giọng than rằng phu quân không nên phá hỏng uy nghiêm của mình trước thuộc hạ. Hắn còn chưa nói xong đã bị y nhét một viên thuốc đắng vào miệng, bởi vết thương trên vai quả thực vừa rỉ máu do ôm người quá mạnh.

Đêm ấy, Ôn Tử Ngọc ở lại Vô Dạ Cung, căn phòng của cung chủ rộng hơn nhà y gấp ba lần nhưng giường lại lạnh lẽo đến mức không có chút hơi người. Tiêu Vô Dạ vừa đóng cửa đã ôm y từ phía sau, cằm đặt lên vai, giọng nói mang theo sự vui vẻ không thể che giấu. “Ngươi đã bước vào Vô Dạ Cung, còn khiến tất cả gọi mình là chủ nhân, từ nay không thể nói chỉ cho ta ở nhờ nhà nữa.”

Ôn Tử Ngọc xoay người, tự tay tháo đai lưng cho hắn để kiểm tra lớp băng trên vai. “Ta đến phá án, không phải nhận địa bàn của ngươi, ngày mai vẫn phải trở về khám nghiệm thi thể.” Y thấy vẻ thất vọng hiện lên rất rõ trong mắt người nọ, cuối cùng kéo cổ áo hắn xuống rồi hôn nhẹ lên môi. “Nhưng căn phòng này quá lạnh, sau này mỗi tháng ta sẽ đến ở vài ngày, tránh để người nào đó lại nằm trên giường giả bệnh.”

Tiêu Vô Dạ lập tức siết eo y, nụ hôn thứ hai sâu hơn nhưng vẫn dừng lại khi cảm nhận bàn tay trên vai mình. “Mỗi tháng vài ngày quá ít, ít nhất phải nửa tháng, nếu không thuộc hạ sẽ cho rằng phu quân không cần ta.” Hắn vừa mặc cả vừa kéo người về phía giường, hoàn toàn quên mất vết thương vẫn chưa được thay thuốc. “Còn đêm nay, ta có thể chứng minh mình không giả bệnh, nhưng cần Ôn ngỗ tác tự mình kiểm tra thật kỹ.”

Ôn Tử Ngọc bình tĩnh đặt hòm thuốc lên bàn, lấy ra bát dược đen đặc đã chuẩn bị từ trước. “Được, uống hết rồi nằm xuống, ta sẽ kiểm tra từ đầu đến chân.” Y nhìn nụ cười trên mặt Tiêu Vô Dạ lập tức cứng lại, cuối cùng không nhịn được cong môi. “Phu quân của ngỗ tác không dễ làm, Tiêu cung chủ nên sớm quen đi.”

(Hết chương 11)

← Trước

Bình luận 💬 0