Chương 5: Cùng Giường Tránh Truy Sát
Dòng chữ “Đừng tin người nằm trong quan tài” hiện lên dưới ánh đèn, nét máu nhòe mỏng như được viết trong lúc bàn tay đã không còn đủ sức. Ôn Tử Ngọc giữ mảnh giấy trên ngọn lửa thêm một lát, xác nhận không còn chữ ẩn nào khác rồi mới đặt xuống bàn. Y không nhìn Tiêu Vô Dạ ngay, chỉ cầm từng thỏi bạc kiểm tra, cuối cùng phát hiện đáy túi có một lớp bột màu xám dùng để bảo quản dược liệu quý. Mùi bột ấy giống hệt mùi còn sót lại trong đường hầm dưới nghĩa trang, chứng tỏ chiếc túi đã từng được đưa qua kho phía tây trước khi đến tay Hứa Kinh Lan.
Tiêu Vô Dạ tựa vào cạnh giường, sắc mặt vì bát thuốc đắng mà vẫn còn khó coi, nhưng ánh mắt đã hoàn toàn tỉnh táo. “Ngươi đang nghi ngờ ta sao?” Hắn không vòng vo, bàn tay đặt trên đầu gối khẽ siết lại nhưng không bước đến gần. “Người viết cảnh báo có thể biết ta chưa chết, cũng có thể chỉ muốn khiến chúng ta nghi kỵ lẫn nhau trước khi đến mật thất.”
Ôn Tử Ngọc gấp mảnh giấy thành tư, cất vào túi bên hông rồi mới ngẩng đầu. “Ta nghi ngờ tất cả những người còn sống, bao gồm Hứa Kinh Lan, người đã viết tờ giấy này và cả ngươi.” Y bước tới, dùng hai ngón tay nâng cằm Tiêu Vô Dạ để kiểm tra sắc môi, động tác bình thản như người vừa bị cảnh báo không phải mình. “Ngươi cố tình nằm trong quan tài chờ ta, lại chỉ chịu nói một nửa sự thật, nếu ta hoàn toàn tin tưởng mới là chuyện đáng lo.”
Tiêu Vô Dạ không né bàn tay y, trái lại còn cúi thấp một chút để khoảng cách giữa hai người gần hơn. “Vậy ngươi vẫn định dẫn ta đến kho phía tây?” Hắn nhìn đôi mắt lạnh tĩnh của Ôn Tử Ngọc, khóe môi chậm rãi cong lên. “Xem ra dù không tin ta, ngươi vẫn không nỡ để ta một mình bước vào chỗ chết.”
Ôn Tử Ngọc buông cằm hắn, tiện tay nhét thêm một viên thuốc vào miệng người nọ. “Ta mang ngươi theo vì mật thất nằm trong địa bàn Võ Lâm Minh, có một ma đầu biết võ công đi trước dò bẫy sẽ thuận tiện hơn.” Y lấy từ tủ ra hai bộ y phục của người vận chuyển dược liệu, ném một bộ cho Tiêu Vô Dạ rồi tự thay bộ còn lại. “Đêm nay ngươi phải nghe lệnh ta, dám tự ý vận công quá ba phần, ta sẽ đánh ngất rồi kéo về, không cho ngươi cơ hội tranh cãi.”
Đêm mùng sáu, kho phía tây của Võ Lâm Minh vẫn sáng đèn dù đã qua canh hai, bên ngoài có hai đội đệ tử thay phiên tuần tra. Ôn Tử Ngọc và Tiêu Vô Dạ cải trang thành người giao thuốc, theo một chiếc xe chở dược liệu vào cổng sau, trên người đều mang thẻ gỗ lấy được từ thi thể Chu Mẫn. Nhờ lớp bột bảo quản trong túi bạc, y đã xác định được loại dược liệu đang được chuyển đến là huyết sâm khô, thứ thường dùng để bồi bổ khí huyết nhưng nếu trộn với Tỏa Hồn Độc lại có thể giữ kinh mạch người chết chưa tan trong vài ngày. Người đứng sau không chỉ giết người, mà còn cần thi thể giữ được trạng thái vừa chết để luyện thứ gì đó.
Hai người tách khỏi đoàn xe ở góc khuất phía sau kho, men theo bức tường đá đến một căn phòng không có cửa sổ. Tiêu Vô Dạ cúi xuống kiểm tra nền đất, phát hiện dưới chân tượng sư tử có dấu xoay mới, liền đặt tay lên đầu tượng nhưng chưa lập tức kích hoạt. Hắn nghiêng người chắn trước Ôn Tử Ngọc, dùng mũi kiếm gạt một sợi tơ cực mảnh nối từ miệng tượng vào trong tường. Chỉ cần xoay sai hướng, chuông báo động sẽ vang lên khắp kho phía tây.
Tiêu Vô Dạ khẽ nói: “Cơ quan này thuộc kiểu của Thiên Cơ Các, muốn mở phải xoay trái hai lần, ấn mắt phải rồi mới kéo phần đuôi.” Hắn làm đúng thứ tự, phiến đá phía sau giá thuốc lập tức trượt sang bên, để lộ bậc thang dẫn xuống lòng đất. “Ta từng phá một mật thất tương tự, nhưng người thuê Thiên Cơ Các xây nơi này phải trả không dưới vạn lượng bạc, kho dược bình thường không đáng để bảo vệ đến mức ấy.”
Ôn Tử Ngọc thắp một ngọn đèn nhỏ, vừa bước xuống đã ngửi thấy mùi tanh bị dược hương che lấp. “Bên dưới có rất nhiều máu, ít nhất đã tồn tại hơn nửa năm.” Y lấy khăn che mũi, nhìn những vết kéo dài trên bậc đá rồi hạ giọng. “Dấu vết mới nhất còn chưa khô hoàn toàn, thi thể bị lấy khỏi nghĩa trang rất có thể vừa được đưa xuống đây.”
Cuối cầu thang là một hành lang rộng, hai bên đặt những chum thuốc cao ngang thắt lưng, trong mỗi chum đều ngâm các đoạn xương và nội tạng đã chuyển màu. Ôn Tử Ngọc không dừng lại quá lâu, bởi tiếng nước nhỏ đều đặn từ căn phòng cuối hành lang khiến y nhận ra nơi này vẫn đang hoạt động. Khi đẩy cánh cửa sắt hé mở, cả hai cùng nhìn thấy hơn mười thi thể nằm trên những bàn đá xếp thành hai hàng, cổ tay và mắt cá chân đều bị cắt, máu chảy theo rãnh đá xuống chiếc bể lớn ở giữa phòng. Trong số đó có Từ Phong đã biến mất khỏi nghĩa trang, thi thể vẫn mặc nguyên áo liệm nhưng phần ngực đã bị rạch mở.
Ôn Tử Ngọc bước đến cạnh bàn, bàn tay đặt trên cổ thi thể một lát rồi sắc mặt lạnh hẳn. “Hắn chết hai mươi ngày nhưng cơ thịt vẫn chưa cứng hoàn toàn, kinh mạch được ngâm thuốc để giữ lại nội lực.” Y nhìn những ống bạc nối từ huyệt đạo của từng thi thể xuống bể máu, trong lòng dần ghép được toàn bộ thủ đoạn. “Bọn chúng dùng Tỏa Hồn Độc phá kinh mạch, đợi người chết mới rút máu và nội lực còn sót lại, những huyết án gán cho ngươi chỉ là cách che giấu nguồn thi thể.”
Tiêu Vô Dạ kéo tấm vải phủ lại cho Từ Phong, ánh mắt đảo qua những gương mặt quen thuộc từng bị ghi vào danh sách nạn nhân của mình. “Ba người trong số này là trưởng lão các phái đã phản đối Tạ Hoài Sơn tiếp tục nắm quyền Minh chủ, hai người khác từng điều tra đường vận chuyển dược liệu ở bến Nam.” Hắn nói rất chậm, từng chữ đều lạnh đến mức không còn chút ý cười thường ngày. “Ta đã tìm thấy một phần danh sách trước khi bị vây giết, nhưng chưa kịp lấy chứng cứ thì người đưa tin bị diệt khẩu.”
Ôn Tử Ngọc nhìn hắn, nhớ đến dòng chữ cảnh báo trên mảnh giấy nhưng không hỏi ngay. Y đi quanh phòng, cuối cùng phát hiện một tủ sắt được khóa bằng ba ổ đồng, bên trong có tiếng giấy cọ rất nhẹ khi lay thử. Tiêu Vô Dạ dùng nội lực bẻ gãy hai ổ khóa, đến ổ cuối cùng thì Ôn Tử Ngọc lập tức giữ cổ tay hắn lại, tự lấy dụng cụ mở khóa từ trong tay áo. Y không nói gì, nhưng lực giữ đủ rõ để nhắc người nọ không được tiếp tục vận công.
Tiêu Vô Dạ nhìn bàn tay đang đặt trên cổ tay mình, nét lạnh lẽo trong mắt dịu đi đôi chút. “Ngươi vẫn quan tâm ta còn sống hay chết, vậy tờ giấy kia cũng không đáng sợ như ta tưởng.” Hắn đứng sang một bên, thật sự không tiếp tục động tay, chỉ cúi thấp giọng. “Ôn Tử Ngọc, dù lát nữa tìm thấy thứ gì, ít nhất hãy để ta giải thích trước khi kết tội.”
Ôn Tử Ngọc mở được ổ khóa cuối cùng, bên trong lộ ra ba quyển sổ dày cùng một hộp gỗ đựng lệnh bài của những người đã chết. “Ta chỉ tin chứng cứ, nếu chứng cứ nói ngươi có tội, lời giải thích cũng phải đứng sau.” Y lấy quyển sổ mới nhất, lật nhanh vài trang rồi dừng ở danh sách ghi tên, ngày chết và lượng nội lực thu được từ từng thi thể. “Nhưng trước khi có đủ chứng cứ, ta cũng sẽ không để người khác giết ngươi thay ta kết luận.”
Trong sổ không chỉ có tên các nạn nhân mà còn ghi rõ người phụ trách vận chuyển, người cung cấp thuốc và thời gian đưa thi thể vào mật thất. Ở trang cuối, tên Tiêu Vô Dạ được viết bằng mực đỏ, bên cạnh là dòng chữ “nội lực thượng thừa, dùng làm dược dẫn”, chứng tỏ trận vây quét không đơn thuần nhằm diệt trừ ma đầu. Tạ Hoài Sơn cần thi thể của hắn để hoàn thành mẻ thuốc cuối cùng, nhưng vì Tiêu Vô Dạ giả chết quá hoàn hảo, bọn chúng không nhận ra con mồi đã biến mất khỏi quan tài. Ôn Tử Ngọc vừa xé trang giấy ấy khỏi sổ, phía ngoài hành lang đột nhiên truyền đến tiếng cơ quan đóng lại.
Một giọng nam vang lên sau cánh cửa sắt, lạnh lùng ra lệnh khóa toàn bộ mật thất và bắt sống Ôn Tử Ngọc. Tiêu Vô Dạ lập tức thổi tắt ngọn đèn, kéo y né sang cạnh tủ trước khi hàng loạt ám khí xuyên qua khe cửa bắn vào. Trong bóng tối, một mũi kim mảnh vòng qua vách đá từ góc khó thấy nhất, nhắm thẳng vào cổ Ôn Tử Ngọc. Tiêu Vô Dạ không kịp dùng kiếm, chỉ có thể xoay người chắn trước mặt y, để mũi kim cắm sâu vào vai mình.
Ôn Tử Ngọc đỡ lấy hắn, đầu ngón tay vừa chạm vào mũi kim đã ngửi thấy mùi độc nồng nặc. “Ta đã bảo ngươi không được tự ý chắn thay ta.” Y rút kim, lập tức cắt vết thương để ép máu độc ra, nhưng màu đen dưới da vẫn lan nhanh về phía cổ. “Ngươi muốn chứng minh mình đáng tin bằng cách chết trước mặt ta sao?”
Tiêu Vô Dạ tựa trán lên vai y, hơi thở đã nóng lên nhưng vẫn giữ giọng bình tĩnh. “Ta chỉ không kịp hỏi ý ngươi.” Hắn siết thanh kiếm, nghe tiếng người bên ngoài đang phá cửa rồi cười khẽ bên tai y. “Lần sau trước khi đỡ ám khí, ta sẽ nhớ xin Ôn ngỗ tác cho phép.”
Ôn Tử Ngọc nhét quyển sổ vào ngực áo, dùng thuốc bột rắc vào bể máu khiến mùi khói cay lập tức bốc lên khắp phòng. Khi đám người bên ngoài phá được cửa, Tiêu Vô Dạ đã đánh vỡ đường ống dẫn nước phía sau tường, để dòng nước tràn xuống làm đổ hàng loạt chum thuốc. Hai người lợi dụng khói và tiếng hỗn loạn chạy qua lối vận chuyển thi thể phía dưới bể máu, thoát ra ngoài bằng cửa ngầm nằm sau chân núi. Phía sau, tiếng chuông báo động vang liên tục, toàn bộ đệ tử Võ Lâm Minh bắt đầu lục soát các con đường rời khỏi Lạc Châu.
Tiêu Vô Dạ đi được chưa đầy nửa dặm đã khuỵu xuống, độc mới hòa cùng độc cũ khiến mạch tượng của hắn lúc nhanh lúc chậm. Ôn Tử Ngọc không thể đưa hắn về nhà vì chắc chắn nơi đó đang bị theo dõi, đành kéo người vào một khách điếm nhỏ ngoài thành, dùng bạc mua căn phòng cuối hành lang. Chưởng quầy nhìn hai người dính đầy bùn đất, lại thấy Tiêu Vô Dạ gần như ôm chặt eo người bên cạnh, lập tức hiểu lầm họ là đôi tình nhân trốn nhà bỏ đi. Ông ta không hỏi nhiều, chỉ ái ngại báo rằng khách điếm đã kín phòng, căn cuối cùng chỉ có một chiếc giường.
Ôn Tử Ngọc đỡ Tiêu Vô Dạ vào phòng, đóng cửa rồi đẩy hắn nằm xuống giường, hoàn toàn không để tâm ánh mắt đầy ý cười của người nọ. Y cắt bỏ phần áo quanh vai, dùng ngân châm phong bế ba huyệt lớn để ngăn độc lan rộng, sau đó lấy thuốc giải tạm thời đổ vào miệng hắn. Vì Tiêu Vô Dạ đã bắt đầu mất ý thức, thuốc vừa vào liền chảy khỏi khóe môi, khiến Ôn Tử Ngọc phải giữ cằm rồi ép hắn nuốt từng ngụm. Đến khi chén thuốc cạn, trên trán y đã phủ một lớp mồ hôi mỏng.
Tiêu Vô Dạ mở mắt, giọng khàn đến gần như không nghe rõ. “Ngươi đừng cúi gần như vậy, ta đang trúng độc, có thể không kiểm soát được bản thân.” Hắn nhìn đôi môi chỉ cách mình một gang tay, bàn tay vô thức đặt lên eo Ôn Tử Ngọc nhưng không dám dùng sức. “Trong phòng chỉ có một chiếc giường, nếu ngươi vẫn muốn nằm cạnh ta thì đêm nay đừng trách ta chiếm tiện nghi.”
Ôn Tử Ngọc kéo chăn phủ lên người hắn, sau đó bình thản tháo ngoại bào của mình. “Ngươi sốt cao, mạch tượng hỗn loạn, ta phải nằm bên cạnh theo dõi đến sáng.” Y đặt dao mổ dưới gối, nằm xuống mép giường rồi nghiêng người bắt lấy cổ tay Tiêu Vô Dạ. “Ngươi dám động tay lung tung, ta sẽ khiến cả hai cánh tay ngươi mất cảm giác, đến lúc ấy muốn chiếm tiện nghi cũng không làm được.”
Chiếc giường vốn chỉ dành cho một người, khi có thêm Tiêu Vô Dạ lập tức trở nên chật chội, vai hai người gần như chạm vào nhau. Ôn Tử Ngọc giữ tay hắn để đếm mạch, nhưng đến nửa đêm, Tiêu Vô Dạ đột nhiên trở mình, vòng tay ôm y sát vào ngực như đang tìm kiếm thứ gì đó trong cơn mê. Nhiệt độ trên người hắn cao đến bất thường, môi liên tục gọi tên Ôn Tử Ngọc, hoàn toàn không còn vẻ tỉnh táo và trêu chọc thường ngày. Y định gỡ tay hắn ra, nhưng vừa cử động đã cảm nhận người nọ ôm chặt hơn, đầu ngón tay lạnh ngắt dù cả cơ thể đang nóng rực.
Tiêu Vô Dạ vùi mặt vào vai y, giọng nói đứt quãng giữa những hơi thở nặng nề. “Đừng đi… ta đã chờ quá lâu.” Hắn giống như không biết người trong lòng có thể nghe thấy, bàn tay sau lưng y run nhẹ rồi chậm rãi siết lại. “Ta đã chờ ngươi mở chiếc quan tài ấy rất lâu.”
Ôn Tử Ngọc nằm yên trong vòng tay hắn, nhớ đến lối ngầm được chuẩn bị sẵn, chiếc xe ngựa bị tính toán chính xác và dòng chữ cảnh báo đừng tin người trong quan tài. Một người đang mê man sẽ khó nói dối, nhưng câu nói ấy lại chứng minh Tiêu Vô Dạ đã sắp đặt mọi chuyện từ trước lâu hơn y tưởng. Y nhìn gương mặt tái nhợt ngay trước mắt, đầu ngón tay chạm vào vết sẹo nhỏ ẩn dưới mái tóc hắn rồi lạnh giọng hỏi, dù biết người nọ có thể không trả lời. “Tiêu Vô Dạ, rốt cuộc ngươi đã theo dõi ta bao lâu?”
Người đang sốt cao khẽ nhíu mày, môi mấp máy một cái tên cùng một mốc thời gian khiến Ôn Tử Ngọc hoàn toàn tỉnh ngủ. “Hai năm…” Hắn giữ y như giữ lấy cơ hội sống duy nhất, lời nói cuối cùng gần như tan vào bóng đêm. “Từ ngày ngươi cứu ta mà không hề biết.”
(Hết chương 5)
Bình luận 💬 0