Chương 8: Nghiệm Thi Giữa Đại Hội
Trời vừa sáng, sân luyện võ trước chính điện đã chật kín người của các môn phái, cờ hiệu dựng thành từng hàng kéo dài đến tận bậc đá. Tiêu Vô Dạ và Ôn Tử Ngọc bị xích vào hai cột gỗ giữa sân, trước mặt là hơn trăm ánh mắt vừa căm ghét vừa đề phòng, giống như chỉ cần Tạ Hoài Sơn ra lệnh, bọn họ sẽ lập tức xông lên xé xác ma đầu. Máu trên vai Tiêu Vô Dạ đã thấm qua lớp áo đen, sắc mặt hắn trắng bệch nhưng sống lưng vẫn thẳng, thỉnh thoảng còn nghiêng người chắn bớt gió lạnh cho Ôn Tử Ngọc. Người ngoài nhìn thấy chỉ cho rằng hắn muốn giữ đồng lõa bên cạnh, không ai biết dưới tay áo rộng, hai ngón tay họ vẫn đang âm thầm móc lấy nhau.
Tạ Hoài Sơn bước lên đài cao trong tiếng hô vang của đệ tử Võ Lâm Minh, cánh tay bị kim đâm tối qua đã được băng kín. Hắn kể lại chuyện Tiêu Vô Dạ giả chết, đột nhập mật thất, giết hại đệ tử và cưỡng ép Ôn Tử Ngọc làm giả nghiệm trạng, từng câu đều được sắp xếp chặt chẽ đến mức khiến những người không biết sự thật dễ dàng tin tưởng. Phía dưới lập tức vang lên những tiếng mắng chửi, có người còn rút kiếm đề nghị xử tử ngay để tránh ma đầu tiếp tục giở trò. Tạ Hoài Sơn giơ tay ra hiệu im lặng, vẻ mặt đau xót như một người bị phản bội lòng tin.
“Ôn ngỗ tác vốn là người của nha môn, đáng lẽ phải giữ mình trong sạch, nhưng hắn vì tiền bạc mà cấu kết với Tiêu Vô Dạ, sửa nghiệm trạng của những anh hùng đã chết.” Tạ Hoài Sơn nhìn xuống hai người, ánh mắt lạnh lẽo hoàn toàn trái ngược giọng nói đầy tiếc nuối. “Hôm nay trước mặt các vị, ta sẽ cho hắn một cơ hội cuối cùng, chỉ cần hắn nói rõ sự thật và giao ra quyển sổ giả, Võ Lâm Minh có thể giữ lại một mạng.”
Ôn Tử Ngọc ngẩng đầu, khóe môi cong lên thành một nụ cười nhạt. “Minh chủ nói ta sửa nghiệm trạng, vậy ngài có dám mang một thi thể lên đây để ta khám lại trước mặt mọi người không?” Y đưa mắt nhìn những người đang ồn ào phía dưới, giọng nói không lớn nhưng rõ ràng đến mức cả sân đều nghe thấy. “Người chết không biết nói dối, cũng không biết vì sợ quyền thế mà đổi lời. Chỉ cần một thi thể, ta có thể chứng minh Tiêu Vô Dạ có giết những người kia hay không.”
Tạ Hoài Sơn không ngờ y dám chủ động yêu cầu nghiệm thi, nhưng trước mặt nhiều môn phái lại không thể lập tức từ chối. Hắn trầm ngâm một lát rồi ra lệnh mang thi thể Chu Mẫn lên, bởi người này vừa chết chưa lâu, mọi dấu vết đều đã được hắn cho người xử lý lại từ đêm qua. Quan tài được đặt giữa sân, nắp vừa mở, mùi dược liệu nồng nặc lập tức lan ra, khiến vài người đứng gần theo bản năng lùi lại. Ôn Tử Ngọc nhìn phần cổ tay đã bị rửa sạch chữ máu, không hề bất ngờ, chỉ yêu cầu mở khóa xích và chuẩn bị nước sạch, dao nhỏ cùng ngân châm.
“Không được mở xích cho hắn.” Một trưởng lão Thanh Hà phái lập tức phản đối, ánh mắt căm ghét dừng trên Tiêu Vô Dạ. “Hai người này quỷ kế đa đoan, ai biết hắn có nhân cơ hội thả ma đầu hay không?”
Ôn Tử Ngọc bình thản đáp: “Ta bị khóa hai tay thì không thể nghiệm thi, còn Tiêu Vô Dạ đang trúng độc, vai bị kiếm xuyên, xích sắt khóa cả nội lực, các vị hơn trăm người nếu vẫn sợ hắn chạy thoát thì nên tự hỏi danh xưng cao thủ có phải dùng bạc mua hay không.” Y nói xong liền nhìn thẳng Tạ Hoài Sơn, không cho đối phương có cơ hội chuyển đề tài. “Minh chủ muốn chứng minh mình trong sạch thì mở xích, còn không dám thì đừng giả vờ muốn tìm chân tướng.”
Những tiếng bàn tán lập tức nổi lên, buộc Tạ Hoài Sơn phải gật đầu. Xích trên tay Ôn Tử Ngọc được tháo nhưng Tiêu Vô Dạ vẫn bị khóa chặt, thậm chí còn có thêm hai người đứng hai bên cầm kiếm canh giữ. Y không nhìn hắn quá lâu, chỉ xắn tay áo rồi bắt đầu kiểm tra thi thể Chu Mẫn từ đầu đến chân. Khi lật phần tóc sau tai, dấu đỏ bán nguyệt vẫn hiện rõ dưới lớp phấn che xác, màu sắc đã nhạt nhưng không thể hoàn toàn xóa sạch.
Ôn Tử Ngọc dùng khăn ấm lau qua vùng da ấy, sau đó giơ ngân châm đã chuyển tím cho mọi người nhìn. “Đây là dấu kim của Tỏa Hồn Độc, người trúng độc sẽ mất sức phản kháng, kinh mạch bị phá dần nhưng bên ngoài không để lại thương tích rõ ràng.” Y rạch một đường nhỏ ở đầu ngón tay Chu Mẫn, ép ra phần máu đã chuyển màu đen tím rồi đặt cạnh mẫu máu bình thường chuẩn bị sẵn. “Nếu chết vì võ công của Tiêu Vô Dạ, máu không thể biến đổi như thế này, càng không có cặn độc tích tụ trong huyệt sau tai.”
Một vị chưởng môn lớn tuổi bước lên xem xét, sắc mặt lập tức thay đổi vì từng gặp loại độc tương tự nhiều năm trước. “Tỏa Hồn Độc đã thất truyền gần hai mươi năm, vì sao lại xuất hiện trong người một đệ tử Võ Lâm Minh?” Ông quay sang Tạ Hoài Sơn, giọng nói đã bớt phần tin tưởng ban đầu. “Minh chủ, chuyện này cần được giải thích rõ.”
Tạ Hoài Sơn không hề hoảng loạn, lập tức lạnh lùng nói độc có thể do Tiêu Vô Dạ hạ trước khi giết người. Hắn còn chỉ ra Vô Dạ Cung từng buôn bán dược liệu cấm, hoàn toàn có khả năng nắm giữ phương thuốc thất truyền, khiến những người phía dưới lại bắt đầu dao động. Ôn Tử Ngọc chờ hắn nói xong mới lật lòng bàn tay Chu Mẫn, dùng thuốc làm hiện lên những vệt mực đã bị rửa bằng rượu mạnh. Chữ “Hứa” tuy không còn nguyên vẹn nhưng vẫn đủ để nhìn ra, đồng thời dưới móng tay người chết vẫn còn một khe máu chưa được làm sạch hoàn toàn.
“Chu Mẫn bị bắt sau khi rời kho phía tây, trước khi chết còn viết tên một người và cào được da của kẻ đã giữ mình.” Ôn Tử Ngọc lấy lọ máu Hứa Kinh Lan để lại hôm trước, nhỏ một giọt lên mảnh da rồi cho thêm thuốc thử. “Mảnh da này không khớp với máu Hứa Kinh Lan, chứng tỏ hắn không phải người trực tiếp giết Chu Mẫn. Chữ Hứa không nhằm tố cáo, mà là lời nhắn phải tìm Hứa Kinh Lan để hỏi về kho phía tây.”
Tạ Hoài Sơn lập tức quát rằng Hứa Kinh Lan đã phản bội sư môn, cấu kết với ma đầu rồi bỏ trốn, lời của một kẻ phản đồ không thể dùng làm chứng cứ. Hắn ra hiệu cho đệ tử kéo Ôn Tử Ngọc trở lại cột, rõ ràng không muốn cuộc nghiệm thi tiếp tục, nhưng ngay lúc ấy cổng lớn Võ Lâm Minh đột nhiên mở tung. Hứa Kinh Lan xuất hiện trong bộ y phục dính đầy máu, một tay dìu em trai, tay còn lại ôm chặt ba quyển sổ lấy từ mật thất. Phía sau hắn là vài đệ tử quản kho cùng nha dịch Lạc Châu, những người đã được hắn đưa đi xem căn phòng chứa thi thể trước khi đến đại hội.
“Những quyển sổ này không phải giả.” Hứa Kinh Lan bước vào giữa hàng trăm ánh mắt, quỳ xuống nhưng lưng vẫn thẳng. “Chữ viết trong đó là của ba quản sự kho dược, dấu ấn thuộc về Võ Lâm Minh, mỗi thi thể được chuyển vào đều có ngày tháng và lượng nội lực thu được.” Hắn mở trang cuối, đưa tên Tiêu Vô Dạ viết bằng mực đỏ cho mọi người xem. “Sư phụ ta không chỉ muốn giết hắn, còn muốn dùng nội lực của hắn làm dược dẫn cho Khôi Tâm Đan.”
Cả sân lập tức hỗn loạn, các chưởng môn tranh nhau xem sổ, trong khi những người có thân nhân mất tích nhận ra tên quen thuộc được ghi từng hàng. Tạ Hoài Sơn giận dữ phóng một chưởng về phía Hứa Kinh Lan nhưng bị hai vị trưởng lão cùng lúc chặn lại, khiến vẻ mặt nhân hậu cuối cùng cũng hoàn toàn biến mất. Hắn cười lạnh, giơ tay bóp nát một viên ngọc đỏ giấu trong tay áo. Gần hai mươi đệ tử đang đứng quanh sân lập tức ôm ngực ngã xuống, đường gân tím nổi lên trên cổ, tiếng kêu đau đớn vang khắp nơi.
“Bọn chúng đều đã uống Tỏa Hồn Độc, thuốc dẫn nằm trong máu của ta.” Tạ Hoài Sơn lùi lên đài cao, ánh mắt điên cuồng quét qua những người đang hoảng loạn. “Các ngươi muốn xét xử ta thì cứ thử, chỉ cần ta chết, toàn bộ những kẻ trúng độc cũng phải chôn cùng.”
Ôn Tử Ngọc lập tức lao đến người gần nhất, dùng kim bạc phong bế ba huyệt trên cổ để ngăn độc chạy vào tim. Y lớn tiếng yêu cầu mọi người không được vận công, đồng thời bảo Hứa Kinh Lan lấy huyết sâm trong kho pha với nước lạnh, bởi loại thuốc ấy có thể tạm thời kéo độc ra khỏi tâm mạch. Tiêu Vô Dạ nhìn thấy một kẻ trúng độc mất kiểm soát rút kiếm đâm về phía y, lập tức giật mạnh xích sắt, dùng lực đánh gãy cột gỗ rồi lao tới chắn trước. Hắn chỉ dùng một tay giữ cổ tay kẻ kia, tay còn lại kéo Ôn Tử Ngọc vào sát ngực, hoàn toàn không quan tâm vết thương trên vai vừa nứt ra.
“Ta đã bảo ngươi giữ mạng đến hôm nay, không bảo ngươi tự phá xích.” Ôn Tử Ngọc đẩy hắn ngồi xuống cạnh bậc đá, nhanh chóng kiểm tra đường gân đen đang lan trên cổ. “Độc trong người ngươi cũng bị viên ngọc kia kích phát, không được dùng thêm nội lực.”
Tiêu Vô Dạ giữ cổ tay y, hơi thở đã rối loạn nhưng vẫn nhìn về phía Tạ Hoài Sơn đang bỏ chạy sau đài. “Hắn mang theo thuốc giải thật, nếu để hắn thoát thì những người này sẽ chết.” Hắn cố đứng dậy, nhưng vừa bước một bước đã khuỵu gối, máu đen tràn khỏi khóe môi. “Ta còn chịu được, ngươi cứu những người khác trước.”
Ôn Tử Ngọc ấn mạnh hắn trở lại, đầu ngón tay bắt mạch rồi sắc mặt thay đổi rõ rệt. Độc cũ trong cơ thể Tiêu Vô Dạ đã hòa với độc trên ám khí và thuốc dẫn vừa bị kích hoạt, cùng lúc tràn vào tâm mạch nhanh hơn bất kỳ người nào khác. Mạch tượng lúc có lúc không, nhiệt độ cơ thể cũng giảm đột ngột, chứng tỏ hắn chỉ còn duy trì được bằng nội lực cuối cùng. Y rút ba cây kim đâm xuống các huyệt trước ngực, nhưng màu đen vẫn tiếp tục bò dọc theo đường gân lên sát cổ.
Tiêu Vô Dạ nhìn vẻ căng thẳng hiếm thấy trên gương mặt y, còn cố giơ tay lau vết máu dính bên má Ôn Tử Ngọc. “Đừng nhìn ta như nhìn thi thể, ta vẫn chưa nằm vào quan tài.” Hắn nói rất chậm, giọng khàn đến mức gần như không nghe rõ. “Ngươi từng kéo ta sống lại một lần, lần này chắc cũng không khó hơn bao nhiêu.”
Ôn Tử Ngọc siết chặt cổ tay hắn, không để bàn tay lạnh dần kia rơi xuống. “Im miệng, giữ sức thở.” Y quay sang Hứa Kinh Lan, yêu cầu lập tức tìm thanh kiếm từng được dùng đâm xuyên ngực Tiêu Vô Dạ trong trận vây quét, bởi trên lưỡi kiếm có thể còn dược chất giúp hắn phong mạch giả chết. “Độc đã vào tâm mạch, hắn chỉ còn chưa đầy một canh giờ. Muốn cứu người, chúng ta phải trở lại căn phòng đặt quan tài trước khi mạch hoàn toàn ngừng đập.”
(Hết chương 8)
Bình luận 💬 0