Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

MỞ QUAN TÀI CỦA MA ĐẦU

Chương 4: Ma Đầu Ngoan Ngoãn Uống Thuốc

Chương 1: Thi Thể Mở Mắt Chương 2: Mang Ma Đầu Về Nhà Chương 3: Người Chết Cũng Biết Ghen Chương 4: Ma Đầu Ngoan Ngoãn Uống Thuốc Chương 5: Cùng Giường Tránh Truy Sát Chương 6: Người Trong Quan Tài Đã Chọn Y Chương 7: Ma Đầu Sống Lại Chương 8: Nghiệm Thi Giữa Đại Hội Chương 9: Lần Này Không Cho Ngươi Chết Chương 10: Quan Tài Dùng Làm Giường Cưới Chương 11: Phu Quân Của Ôn Ngỗ Tác
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 4: Ma Đầu Ngoan Ngoãn Uống Thuốc

Chữ “Hứa” dưới cổ tay thi thể được viết bằng đầu ngón tay dính máu, nét chữ run rẩy nhưng vẫn đủ rõ để không thể xem là trùng hợp. Ôn Tử Ngọc dùng khăn sạch lau phần da xung quanh, xác định máu đã khô từ trước khi người nọ tử vong khoảng nửa canh giờ, nghĩa là nạn nhân cố ý để lại manh mối trong lúc còn tỉnh táo. Y tiếp tục kiểm tra từng đầu ngón tay, cuối cùng phát hiện móng ngón trỏ bên phải bị gãy, trong khe móng còn mắc một mảnh da nhỏ không thuộc về người chết. Nếu mảnh da ấy được cào từ hung thủ, người mang vết thương mới trên cơ thể rất có thể chính là kẻ họ đang tìm.

Tiêu Vô Dạ đứng bên kia bàn khám nghiệm, ánh mắt đã rời khỏi gương mặt thi thể nhưng vẻ lạnh lẽo vẫn chưa tan hết. “Hứa Kinh Lan là đại đệ tử của Tạ Hoài Sơn, cũng là người quản lý đội tuần tra và các kho dược của Võ Lâm Minh. Hắn xuất hiện ở linh đường đúng lúc ta sắp thoát khỏi quan tài, hiện giờ tên hắn lại được viết trên tay người chết, dù không phải hung thủ cũng không thể hoàn toàn sạch sẽ.” Hắn cúi xuống nhìn sợi chỉ lam bạc trong khay đồng, đầu ngón tay khẽ gõ lên cạnh bàn. “Nhưng một đệ tử thân truyền không cần tự tay vận chuyển thi thể, càng không nên để lại nhiều dấu vết dễ nhận ra như vậy, chuyện này giống lời cầu cứu hơn là sơ suất.”

Ôn Tử Ngọc lấy mảnh da dưới móng tay thi thể cho vào lọ sứ, sau đó phủ vải trắng trở lại. “Một người có thể vừa là đồng lõa vừa là kẻ muốn cầu cứu, chỉ cần thứ hắn mất đi đủ quan trọng.” Y không vội kết luận, bởi người chết chỉ có thể để lại chứng cứ chứ không thể giải thích ý nghĩa của nó, trong khi chữ “Hứa” có thể chỉ Hứa Kinh Lan, cũng có thể chỉ một địa điểm hoặc vật phẩm mang cùng chữ. “Trước khi biết người này là ai, mọi suy đoán đều chỉ có một nửa giá trị. Ngươi trở lại hầm nằm xuống, ta sẽ bảo Thanh Hòa đi dò danh sách người mất tích gần đây.”

Tiêu Vô Dạ không nhúc nhích, trái lại còn đưa tay kéo tấm vải trên mặt thi thể cao thêm một chút. “Ta vừa giúp ngươi đánh nhau, lại còn ngoan ngoãn uống hết thuốc, vậy mà ngươi khám nghiệm xong liền đuổi ta về bàn đá.” Hắn nhìn Ôn Tử Ngọc tháo bao tay, giọng nói không còn vẻ lạnh lẽo lúc nhắc đến Hứa Kinh Lan mà trở về dáng vẻ cố ý trêu chọc. “Nếu đã xem ta là bệnh nhân, ít nhất cũng nên cho một chiếc giường có chăn đệm, nếu không độc chưa phát tác, ta đã bị khí lạnh trong hầm làm cho tê liệt.”

Ôn Tử Ngọc đặt đôi bao tay vào chậu nước thuốc, chưa kịp đáp đã nghe tiếng Lục Thanh Hòa gọi từ phía ngoài. Tiểu đồ đệ nói nha dịch vừa đưa đến một tấm lệnh bài tìm thấy gần bến Nam, còn có người của Võ Lâm Minh đang trên đường tới nhận diện thi thể. Người dẫn đầu chính là Hứa Kinh Lan, dự kiến chưa đầy một khắc nữa sẽ đến nơi, rõ ràng tin tức được truyền đi nhanh hơn bình thường. Ôn Tử Ngọc nhìn Tiêu Vô Dạ, vừa hay thấy hắn nhướng mày như đã đoán trước vị khách này sẽ xuất hiện.

“Ngươi không thể ở dưới hầm, hắn có thể lấy cớ nhận diện thi thể để xuống đây.” Ôn Tử Ngọc tháo chiếc áo choàng dính máu trên người Tiêu Vô Dạ, nhét vào ngăn kín dưới bàn rồi đỡ hắn đi về phía cầu thang sau. “Trên phòng ta có một ngăn rỗng dưới giường, vốn dùng cất hồ sơ cũ, chỉ cần ngươi nằm yên sẽ không ai phát hiện.” Y dừng lại nửa bước, nghiêm túc cảnh cáo trước khi mở cửa. “Không được lên tiếng, không được tự ý ra tay, càng không được vì nghe thấy điều gì khó chịu mà bò ra dọa người.”

Tiêu Vô Dạ để y vòng tay qua eo đỡ mình, gần như dựa cả người vào vai y dù rõ ràng vẫn còn sức tự đi. “Điều gì có thể khiến ta khó chịu trong phòng ngủ của ngươi? Chẳng lẽ vị Hứa thiếu hiệp kia không chỉ đến nhận thi thể, còn muốn nhân cơ hội bàn chuyện riêng với Ôn ngỗ tác?” Hắn cúi đầu, hơi thở lướt qua tóc mai của y, giọng nói vẫn rất nhẹ nhưng ý thăm dò lại chẳng hề kín đáo. “Ta có thể không lên tiếng, nhưng nếu hắn động tay động chân, ngươi cũng không thể bắt ta nằm yên dưới giường nhìn.”

Ôn Tử Ngọc lập tức buông tay, khiến Tiêu Vô Dạ suýt đập vai vào vách cầu thang. “Ngươi nên lo mình có thể sống qua mấy ngày nữa trước khi quản người khác động tay vào ta.” Y gọi Lục Thanh Hòa đứng chờ ngoài sân, sau đó phủ một tấm vải xám lên Tiêu Vô Dạ, giả vờ mang bao dược liệu lớn từ hầm lên kho. Tiểu đồ đệ vẫn còn ám ảnh bởi giọng nói trong hầm đêm qua, vừa nhìn thấy thứ dài như hình người đã lùi sát vào tường, hoàn toàn không dám hỏi trong đó chứa gì. Nhờ vậy, Ôn Tử Ngọc thuận lợi đưa ma đầu vào phòng ngủ mà không làm cậu nhận ra.

Ngăn dưới giường rộng hơn vẻ ngoài, nhưng đối với một nam nhân cao lớn vẫn chẳng thể gọi là thoải mái. Tiêu Vô Dạ nằm nghiêng trên lớp hồ sơ cũ, mái tóc đen bị Ôn Tử Ngọc nhét gọn vào trong, còn cổ tay được buộc một sợi dây mảnh nối với chân bàn để cảnh báo nếu hắn định tự ý bò ra. Hắn nhìn nút buộc gọn gàng trên tay mình, vẻ mặt chẳng những không tức giận mà còn có phần thích thú. “Ôn ngỗ tác giấu một nam nhân dưới giường, còn tự tay trói lại, nếu chuyện này truyền ra ngoài, người mất danh tiếng e rằng không chỉ có ta.”

Ôn Tử Ngọc cúi xuống kéo tấm gỗ che kín ngăn chứa, trước khi đóng lại còn lạnh lùng nhìn hắn. “Người ngoài chỉ biết ta giấu một thi thể, không ai cho rằng thứ dưới giường còn tính là nam nhân.” Y đặt một lọ thuốc cầm máu bên cạnh, đề phòng vết thương Tiêu Vô Dạ bất ngờ nứt ra, sau đó mới đứng dậy chỉnh lại chăn đệm. “Ngươi dám làm phát ra tiếng động, đêm nay ta sẽ cho ngươi ngủ cạnh thi thể vừa mang tới, còn phủ chung một tấm vải để ngươi khỏi ghen.”

Tiêu Vô Dạ còn chưa kịp đáp, tiếng Lục Thanh Hòa đã vang lên ngoài cửa, báo Hứa Kinh Lan cùng hai đệ tử Võ Lâm Minh đã tới. Ôn Tử Ngọc khép tấm gỗ, kéo rèm giường xuống rồi rửa sạch mùi máu còn dính trên tay, sau đó mới ra gian nhà chính tiếp khách. Hứa Kinh Lan mặc trường bào xanh lam, gương mặt nghiêm nghị nhưng dưới mắt có quầng thâm rõ rệt, giống người đã nhiều đêm không ngủ. Trên mu bàn tay trái của hắn có ba vết cào mới được băng sơ sài, vị trí vừa khéo phù hợp với mảnh da được tìm thấy dưới móng tay thi thể.

Hứa Kinh Lan đặt lệnh bài bằng đồng lên bàn, ánh mắt dừng trên gương mặt Ôn Tử Ngọc lâu hơn mức cần thiết. “Người chết tên Chu Mẫn, từng là đệ tử quản kho phía tây của Võ Lâm Minh, ba ngày trước tự ý rời khỏi vị trí rồi mất tích. Sáng nay chúng ta nhận được tin nha môn tìm thấy thi thể hắn, vì vậy phụng lệnh Minh chủ đến xác nhận và mang người về.” Hắn nhìn về phía gian phòng khám nghiệm, bàn tay bị thương vô thức thu vào tay áo. “Chuyện này liên quan đến nội vụ của Võ Lâm Minh, mong Ôn ngỗ tác giao thi thể, không cần tiếp tục điều tra.”

Ôn Tử Ngọc đẩy lệnh bài trở lại, không có ý đứng dậy dẫn đường. “Thi thể được nha môn giao cho ta khám nghiệm, trước khi có nghiệm trạng đầy đủ, dù Minh chủ đích thân đến cũng không thể mang đi.” Y rót một chén trà đặt trước mặt Hứa Kinh Lan, ánh mắt lướt qua phần băng vải trên tay hắn nhưng không hỏi ngay. “Chu Mẫn chết vì trúng độc, trước khi chết còn chống cự với người khác, dưới móng tay có da của đối phương. Hứa thiếu hiệp bị thương đúng lúc như vậy, chẳng lẽ không định giải thích sao?”

Hai đệ tử đứng phía sau lập tức đặt tay lên chuôi kiếm, nhưng Hứa Kinh Lan chỉ nâng tay ngăn họ lại. “Đêm qua ta truy đuổi kẻ trộm thi thể ở nghĩa trang, lúc giao thủ bị hắn cào trúng, chuyện này có những người khác làm chứng.” Hắn nói rất bình tĩnh, nhưng khi nghe nhắc đến độc, đồng tử vẫn co lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. “Ôn ngỗ tác có thể lấy máu của ta đối chiếu, ta không giết Chu Mẫn, nhưng càng điều tra sâu, ngài càng dễ gặp nguy hiểm.”

Ôn Tử Ngọc dựa lưng vào ghế, giọng nói không cao nhưng đủ khiến bầu không khí trong phòng nặng xuống. “Người chết của các ngươi liên tiếp bị gán cho Tiêu Vô Dạ, hiện giờ ma đầu đã chết, thi thể vẫn tiếp tục xuất hiện, vậy mà Hứa thiếu hiệp không tìm hung thủ lại tới khuyên ta dừng tay.” Y đặt một con dao nhỏ lên bàn, mũi dao quay về phía bàn tay bị thương của hắn. “Ta có thể tin ngươi không giết Chu Mẫn, nhưng muốn ta tin hoàn toàn thì để lại một giọt máu, bằng không lời cảnh báo vừa rồi chỉ khiến ngươi đáng nghi hơn.”

Hứa Kinh Lan im lặng rất lâu rồi tháo lớp băng, tự dùng mũi dao rạch đầu ngón tay. Máu nhỏ vào chiếc lọ Ôn Tử Ngọc đã chuẩn bị, màu sắc ban đầu vẫn bình thường nhưng khi chạm vào bột thuốc dưới đáy lập tức nổi lên một lớp tím nhạt. Hắn cũng trúng loại độc tương tự Tiêu Vô Dạ, chỉ là lượng độc rất ít, giống như đã dùng lâu ngày với liều vừa đủ để bị khống chế mà chưa tổn hại tính mạng. Hứa Kinh Lan nhìn phản ứng của máu, sắc mặt thoáng cứng lại, hiển nhiên không ngờ Ôn Tử Ngọc có thể nhận ra nhanh như vậy.

“Ngươi biết mình trúng độc từ bao giờ?” Ôn Tử Ngọc đậy nắp lọ, không để hai đệ tử phía sau nhìn rõ kết quả. “Loại độc này tích tụ trong cơ thể, chỉ cần ngừng uống thuốc giải tạm thời quá ba ngày sẽ đau đớn như kinh mạch bị xé nát. Người nắm thuốc giải có thể khiến ngươi sống, cũng có thể buộc ngươi làm bất kỳ chuyện gì.” Y nhìn thẳng vào Hứa Kinh Lan, từng chữ đều mang theo sức ép rõ ràng. “Chu Mẫn từng quản kho phía tây, hắn chết ngay sau khi rời khỏi đó, ngươi thật sự không có gì muốn nói với ta sao?”

Hứa Kinh Lan siết chặt bàn tay, vết thương mới lập tức rỉ máu nhưng hắn dường như không cảm thấy đau. “Ta chỉ có thể nói Chu Mẫn đã trộm một quyển sổ không nên động tới, sau đó hắn bị người phát hiện.” Hắn liếc về phía hai đệ tử sau lưng rồi lập tức đổi giọng, không nhắc thêm bất kỳ chi tiết nào. “Ôn ngỗ tác là người ngoài giang hồ, không cần vì một vài thi thể mà tự đẩy mình vào đường chết, thi thể Chu Mẫn cứ giữ lại thêm một ngày, ngày mai ta sẽ mang công văn của nha môn đến nhận.”

Hứa Kinh Lan đứng dậy, nhưng trước khi rời đi lại đặt một túi bạc nặng lên bàn. “Đây là tiền nghiệm thi và một chút bồi thường của Võ Lâm Minh, Minh chủ không thích nợ người khác.” Ánh mắt hắn lướt qua túi bạc rồi dừng trên Ôn Tử Ngọc, lời nói nghe như mua chuộc nhưng giọng điệu lại giống đang nhắc nhở. “Số bạc này đủ để Ôn ngỗ tác đóng cửa nghỉ ngơi một thời gian, từ hôm nay đừng nhận thêm thi thể liên quan đến giang hồ.”

Sau khi ba người rời khỏi sân, Ôn Tử Ngọc vẫn ngồi yên, đợi tiếng bước chân hoàn toàn biến mất mới khóa cửa. Tấm gỗ dưới giường trong phòng ngủ gần như lập tức bị đẩy ra, Tiêu Vô Dạ chống tay ngồi dậy, nét mặt âm trầm đến mức không còn chút dáng vẻ bệnh nhân ngoan ngoãn. Hắn nghe được toàn bộ cuộc trò chuyện, nhưng điều khiến hắn khó chịu nhất dường như không phải manh mối về kho phía tây mà là câu Hứa Kinh Lan khuyên Ôn Tử Ngọc đóng cửa nghỉ ngơi. Bàn tay đang buộc dây của hắn chỉ khẽ xoay một lần, nút thắt Ôn Tử Ngọc cẩn thận buộc đã tự động rơi xuống.

“Ngươi đã nhận bạc của hắn.” Tiêu Vô Dạ bước ra khỏi ngăn dưới giường, vì nằm quá lâu nên vết thương trước ngực hơi rỉ máu, nhưng hắn chỉ nhìn chằm chằm chiếc túi trên bàn. “Hứa Kinh Lan trúng độc, rõ ràng bị người khống chế, hắn vừa cảnh báo vừa để lại manh mối thì còn có thể hiểu được. Nhưng hắn nhìn ngươi lâu như vậy, còn đưa bạc bảo ngươi nghỉ ngơi, quan hệ giữa hai người trước đây thật sự chỉ là ngỗ tác và người của Võ Lâm Minh sao?”

Ôn Tử Ngọc đặt túi bạc vào tay hắn, không hiểu một người vừa thoát chết vì sao vẫn còn tâm trí quan tâm ánh mắt của kẻ khác. “Hắn nhìn ta vì sợ ta tìm ra bí mật, đưa bạc vì muốn che giấu thứ nằm bên trong, chỉ có ngươi nghe nửa ngày vẫn nghĩ đến những chuyện vô dụng.” Y kéo cổ áo Tiêu Vô Dạ xuống kiểm tra vết thương, thấy chỉ bị thấm một lớp máu mỏng mới thả tay. “Ngươi đã hứa nằm yên, vậy mà tự tháo dây rồi bò ra, xem ra lời của ma đầu còn không đáng tin bằng nghiệm trạng giả.”

Tiêu Vô Dạ giữ cổ tay y lại, không cho y lập tức quay đi. “Ta không thích hắn nhìn ngươi, càng không thích hắn dùng giọng điệu thân thiết khuyên ngươi rời khỏi vụ án.” Hắn nhìn thẳng vào mắt Ôn Tử Ngọc, lần đầu tiên không dùng lời trêu chọc để che giấu sự chiếm hữu. “Ta biết mình chưa có tư cách can thiệp, nhưng ngươi đang vì ta mà gặp nguy hiểm, ít nhất trước khi vụ án kết thúc, đừng nhận sự quan tâm của những kẻ ta không thể tin.”

Ôn Tử Ngọc không rút tay, chỉ hỏi rất chậm. “Không có tư cách vẫn muốn quản, còn lấy vụ án làm cớ, Tiêu cung chủ thật biết tính toán.” Y nhìn sắc mặt hắn, biết người này ghen đến mất bình tĩnh nhưng vẫn không chịu nói thẳng, trong lòng vừa buồn cười vừa có một cảm giác khác lạ khó gọi tên. “Muốn ta nghe lời cũng được, trước tiên uống thuốc, sau đó ngồi yên để ta thay băng. Một bệnh nhân ngay cả mạng mình cũng không giữ được thì càng không có tư cách quản ta nhận bạc của ai.”

Tiêu Vô Dạ nhìn bát thuốc đen đặc vừa được đặt trước mặt, vẻ mặt thoáng cứng lại khi ngửi thấy mùi đắng nồng hơn mọi lần. “Ngươi cho thêm hoàng liên?” Hắn hỏi dù đã biết rõ đáp án, ánh mắt còn chuyển sang ấm trà như đang tính xem có thể uống nước trước hay không. “Ta chỉ ra khỏi gầm giường một lần, hơn nữa cũng không làm Hứa Kinh Lan bị thương, hình phạt này có phải hơi nặng không?”

Ôn Tử Ngọc chống tay lên bàn, hoàn toàn không có ý thương lượng. “Ta cho thêm gấp đôi, một nửa vì ngươi tự ý vận công tháo dây, một nửa vì ngươi ghen tuông vô lý rồi chất vấn ta.” Y đẩy bát thuốc sát hơn, khóe môi dường như có một nét cười rất nhạt nhưng chưa kịp để người đối diện nhìn rõ đã biến mất. “Uống hết, ta sẽ mở túi bạc xem Hứa Kinh Lan muốn nói gì. Không uống thì trở về dưới giường, tiếp tục làm thi thể câm.”

Tiêu Vô Dạ không phản bác nữa, thật sự cầm bát thuốc uống cạn từng ngụm, dù vị đắng khiến chân mày nhíu lại vẫn không hề dừng. Ôn Tử Ngọc nhìn hắn ngoan ngoãn đến mức khác hẳn danh tiếng ngoài giang hồ, cuối cùng rót một chén nước đặt bên tay, nhưng vẫn không lên tiếng an ủi. Sau khi thay băng xong, y mới cầm túi bạc đổ toàn bộ lên bàn, những thỏi bạc lăn ra cùng một mảnh giấy nhỏ được gấp chặt dưới lớp vải lót. Trên mảnh giấy chỉ có sáu chữ viết bằng máu đã khô: “Mùng bảy, mật thất phía tây.”

Hôm nay đã là mùng sáu, bọn họ chỉ còn chưa đầy một ngày để tìm ra mật thất mà Chu Mẫn đã đánh đổi mạng sống nhằm che giấu. Tiêu Vô Dạ đặt chén nước xuống, ánh mắt lập tức trở nên sắc lạnh, bởi kho phía tây của Võ Lâm Minh là nơi được canh phòng nghiêm ngặt nhất sau chính điện. Ôn Tử Ngọc gấp mảnh giấy lại, nhìn lớp mực máu thấm qua mặt sau rồi phát hiện bên dưới còn hiện ra một hàng chữ mờ hơn. Y đưa tờ giấy sát ngọn đèn, cuối cùng đọc được lời cảnh báo khiến cả hai cùng im lặng: “Đừng tin người nằm trong quan tài.”

(Hết chương 4)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0